Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

BanhBao

Members
  • Content count

    90
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

55 Excellent

About BanhBao

  • Rank
    Member
  • Birthday December 3

Profile Information

  • Gender
    Not Telling

Recent Profile Visitors

2,587 profile views
  1. Mở lối đi riêng

    Cuộc vui nào rồi chẳng tàn. Dạo này có trò chơi mới, quay lại thời tuổi trẻ, chơi game 1 cách mãnh liệt, làm những chuyện hồi nhỏ chơi game mà ngại chả bao giờ dám làm. Chơi hết mình, nên thời gian trôi qua mau. Cũng không bận tâm gì đến thực tại. Và đâu đó cũng hiểu là, đây là những cuộc vui nhất thời, rồi nó sẽ trôi qua mau và biến mất một cách bất ngờ bằng cái cách mà mình không ngờ tới. Đôi khi cũng mang lại cảm giác ngớ ngẩn không lí giải được. Bên cạnh đó, ở cái tuổi này, không nghĩ là sẽ có một ông con trai bám đuôi như hồi còn đi học. Lỡ gửi zalo để được add vào group trao đổi chiến thuật. Mà mình thì lại không muốn dùng nick ảo. Thế là người ta được dịp thấy cái mặt của mình. Và thế là bị bám mãi. Cắt hoài không đứt. Mà giờ nghĩ, không lẽ bảo rằng, "Em là lesbian đó anh ơi. Kiểu gì anh cũng không cưa đổ được em đâu" 🤣 Nó rao cho cả cái server biết. Nghĩ kỹ lại, tôi vẫn không muốn công khai cho lắm nếu nó chả mang lại ý nghĩa gì khác. Tôi đã nghĩ, chỉ khi nào có người nào đó khiến mình thực sự muốn đi cùng cả đời, thì chỉ lúc đó mình mới công khai và cùng dẫn nhau gặp mặt cả 2 nhà. Có những suy nghĩ, có những mong muốn và dự định, nó ở trên trời cao hoặc là viễn vong không thể thực hiện được. Không phải là không dám thực hiện mà là không có ai đủ để mình thực hiện. Một là người ta bội bạc, trục lợi thì nhiều. Không thì là do mình chưa đủ tốt. Mà dù là lí do gì đi chăng nữa, tôi nghĩ trái tim mình đã gần ngụi lạnh với tất cả những lời bóng bẩy, những hành động mang tính chất chiếm hữu. Tôi khó lòng tin tình cảm hay hành động của ai trao cho mình. Người ta gọi là khép lòng. Chắc nhỏ bạn thân cũng thấy điều đó. Tôi hay nói một ai đó mà quá toxic rằng "bạn này totally crashed rồi" (mạn phép dùng tiếng Anh). Giờ nghĩ lại chắc mình cũng là "totally completely crashed" rồi. 🤣 Và lúc nào tôi cũng hiểu, cuộc vui nào cũng sẽ tàn. Không tàn sớm thì cũng muộn. Tôi vẫn có thể nồng nhiệt hay mãnh liệt trong cuộc vui dẫu biết có ngày mình sẽ hời hợt đến lạnh lùng khi tiệc tàn. Duyên là do mình tạo. Đúng. Và cũng mình là người có khả năng bỏ nó. Đôi khi, đơn thuần vì chẳng thấy đủ quan trọng để tiếp tục nắm lấy. Nên chữ duyên, để dành cho các bạn mơ mộng nhé.
  2. Mở lối đi riêng

    Với người khác chắc là thời gian bị giãn cách cách ly thì như bị xiềng xích. Còn với tôi thì không có khác gì mấy. Gần 2 tháng nay, tôi nhận ra một điều, từ nhỏ đến lớn, tôi cố gắng hướng ngoại, làm những điều, những hoạt động của người hướng ngoại. Nhưng về bản chất, tôi lại thích những hoạt động của người hướng nội. Cũng không có gì lạ, khi bạn lấy một mẫu hình nào đó đương thời, để bắt chước theo thói quen hay trend của họ. Khi nhỏ cũng không có nhiều cơ hội để thấy những hoạt động của người hướng nội, để mà cảm mến. Thường thì chỉ xem qua bộ phim, hình dung trong trí tưởng tượng khi đọc sách. Còn không thì, bắt chước theo thói quen của ba mẹ. Mà ngặt nỗi, tôi thường không muốn giống ba. Không hiểu lí do. Ba tôi, ông có những hoạt động hướng nội. Nhưng lại không có sắc màu mà tôi bị thu hút. Thật sự thì tôi cũng không biết định nghĩa thế nào cho phải. Thôi thì cứ gọi là sắc màu. Rồi đấy, lớn lên tôi được dịp tiếp cận nhiều môi trường, nhiều dữ liệu, nhiều dạng người. Tôi bắt đầu nhận dạng được sắc màu trong những hoạt động mà tôi cảm mến, điều tôi vẫn tìm kiếm. Có những điều, tự dưng cứ thích thôi, người ta hay bảo đó là gu của mỗi người, nó tự dưng đến lúc nào không biết. Có những điều cứ diễn ra và đơn thuần tôi cứ làm những điều mình thích. Tôi không có nhận thức đủ rằng, những điều đó là những mảnh rời rạc của một bức tranh có sắc màu mà tôi tìm kiếm. Càng lớn, càng thu nhặt đủ những mảnh này, khi ráp lại dần dần, tôi mới thực sự khám phá ra được, tôi tìm kiếm điều gì. Đó không phải là những hoạt động bên ngoài, thứ dễ nhìn thấy trên mạng xã hội, trên tv hay theo trend. Mà là những hoạt động hướng nội, những hoạt động đòi hỏi sự tự cảm nhận, tỉ mỉ, trau chuốt của chính bản thân để tạo ra những giá trị bản thân. Những giá trị mang lại cho tôi nguồn năng lượng dồi dào để tiếp tục cảm thấy cuộc đời thật đáng sống. Và cũng là bức tường bảo vệ tôi khỏi những máy bào cảm xúc ngoài xã hội và cả những vấn đề về môi trường. Đôi khi, tôi quên mất mình đang sống cùng thế giới trong tình cảnh như thế nào. Và những người tôi quen biết đã mất đi hoặc khổ sở vì tình cảnh này như thế nào. Tôi cũng nhận ra mình ích kỷ như thế nào. Nhưng tôi sẽ tiếp tục ích kỷ như thế để sống vì bản thân thay vì xã hội. Bởi những điều tôi đeo đuổi hiện không có cùng một con đường hướng ra xã hội. Tôi cũng từ chối tham gia những buổi luận trong nhà về tình hình xã hội. Nếu tôi có mục tiêu hướng ra xã hội thì nhất định tôi sẽ theo đến cùng. Nhưng hiện tại thì không. Tôi đã từng nghĩ, thật hay khi mình xông pha làm công tác cộng đồng và hỗ trợ xã hội những lúc khó khăn. Nhưng đó chỉ đơn thuần cũng là vì cá nhân mà thôi. Chứ không hẳn là hướng về xã hội thật sự. Và cũng không biết, mình nên tin vào điều gì. Vậy nên, tôi sẽ không giả tạo để làm những điều mình không đam mê hoặc không có hảo tâm. Tôi đã có lập luận rằng, người ta sẽ phát chán khi bị cách ly như vậy, không được ra đường, và rồi người ta sẽ cố gắng kết nối xã hội bằng cách online nhiều hơn, nói chuyện nhiều hơn trên mạng xã hội. Đúng là tôi có thấy những người như vậy. Nhưng tôi lại là một minh chứng để phản lại những gì tôi đã lập luận. Tôi ít nói chuyện hơn, ít online hơn và cũng ít lên mạng xã hội hơn. Tôi cảm thấy không đủ thời gian để thực hiện những hoạt động hướng nội của mình. Nên cũng chẳng màn đến việc phải kết nối với xã hội. Nhưng khi được đả thông ở mức nào đó, lại có thể buông lời viết vài dòng. Coi như là một điểm dừng để xem mình ở đâu và cũng là để nhìn nhận lại bản thân.
  3. Lâu rồi không viết lại. Đã từng trách mình quá nhiều chữ nên đã có nhiều suy nghĩ không hay. Nhưng giờ lại nghĩ viết ra để tâm nó tịnh trở lại, suy nghĩ thấu đáo hơn. Có những mất mát, như con lũ càn qua, kéo đi không còn lại gì. Rồi lại phải bắt đầu bằng hai bàn tay trắng. Không phải là muốn nuôi hi vọng để tự lừa mình nữa đâu. Chẳng qua là chẳng còn cách nào khác để mọi thứ trở về đúng chỗ của nó. Cuộc đời luôn bất công không bao giờ cho mình được ở yên mà. Cạm bẫy ở khắp nơi. Quan trọng là bản thân còn sống và còn là chính mình là được. Rồi sẽ có con đường mới để tiếp tục sống. Bí hết đường thì mở lối đi riêng. Ps: 2 năm không trekking, giờ đi lại phê lòi =.=
×