Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

BanhBao

Members
  • Content count

    21
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

19 Good

1 Follower

About BanhBao

  • Rank
    Member
  • Birthday December 3

Profile Information

  • Gender
    Lesbian

Recent Profile Visitors

432 profile views
  1. Lăn tăn sự đời

    Đó có thể là bộ phim nặng nề về vấn đề tuyệt vọng đầu tiên mà tôi xem kể từ khi chia tay. Tôi nhớ thời gian đấy tôi đã dành hằng giờ liền trong công ty để xem từ tập này sang tập khác. Cũng vì coi buổi sáng như thế nên cũng nhẹ phần nào. Nếu mà coi buổi tối chắc hẳn sẽ còn nặng nề ghê gớm lắm. Tôi thường bị ảnh hưởng và ám ảnh thời gian dài bởi một cốt truyện hay. Đó cũng là một bộ phim khai thác những mặt tối của con người, khi mà không còn công lý, một tòa án, luật pháp hay thậm chí là tôn giáo nào có thể làm một điểm tựa để đòi bình đẳng hoặc nhân danh lương tâm. Mà chỉ còn lại bản thân họ đối mặt với chính nỗi sợ hãi của con người. Sự sợ hãi, làm méo mó tất cả những gì ta cho là đúng đắn. Ta cũng tự bẻ những thứ bị coi là sai trái theo cách thông thường thành cái đúng đắn. Ta tự tạo ra luật, chừng nào ta cảm thấy đủ an toàn. Đó vẫn còn là một đề tài ám ảnh tôi qua nhiều năm liền, thôi thúc tôi liên tục tìm kiếm những khía cạnh khác. Khi vẫn chưa tìm được những khía cạnh đủ sâu, lại tiếp tục cho đến khi cảm thấy được đong đầy. Một khao khát, một sự tò mò cực độ khi muốn biết người ta sẽ làm gì. Nếu hỏi rằng tôi muốn biết để làm gì, thật sự tôi không thể có câu trả lời rõ ràng. Chỉ là, tôi vốn dĩ không muốn bị bó buộc bởi một luật lệ nào. Tôi đơn giản chỉ muốn biết, khi chẳng còn luật lệ nào, những tình huống nào có thể xảy ra cho mình. Trong đời sống thực tại, nó vẫn diễn ra đấy thôi, nhưng theo hình thức nhẹ nhàng hơn. Từ từ hơn nhưng thâm độc hơn. Nó chẳng nhanh và ồ ạt như diễn biến trên phim. Mà nó thấm nhuần vào tư tưởng qua bao thế hệ. Những nỗi sợ hãi đem lại sự lệ thuộc của con người ta vào rất nhiều thứ. Những thứ diễn ra bên ngoài, đơn giản chỉ là một hiện tượng bề mặt cho những gì diễn ra bên trong mỗi người. Người ta được quyền sống bên trong hoặc bên ngoài vũ trụ của mỗi cá nhân. Vũ trụ của mỗi người chẳng phải là có luật lệ của riêng nó sao. Nhưng nỗi sợ đã nâng cao đến độ làm mờ nhạt cái luật lệ đó. À, hay là nó đang tạo ta một luật lệ mới? Một luật lệ mới che mất nỗi sợ hãi thật sự sâu tận bên trong con người, đủ để thấy rằng họ vẫn còn kiểm soát được tình hình. Rằng, họ chưa bao giờ thua cả. Họ vẫn còn được an toàn. Khi nó đủ mạnh, nó sẽ thoát ra bên ngoài, nó giúp họ trở thành những kẻ kiểm soát. Và những kẻ kiểm soát này áp đặt lên những con người không có đủ khả năng làm chuyện đó. Nỗi sợ của những con người này lại khiến họ cảm thấy họ buộc phải theo những luật lệ đó để an toàn dù rằng họ cảm thấy bị áp bức. Họ chẳng khuất phục những kẻ kiểm soát, họ khuất phục bởi chính nỗi sợ hãi của họ. Và kì lạ thay, lâu dần họ chẳng còn cảm thấy sự áp bức nữa, mà thay vào đó, họ đam mê nó, họ buộc phải có nó để tồn tại. Họ lệ thuộc và quay ngược lại đấu tranh vì nó. Ps: Những hồi tưởng có tính liên kết giữa phim The Walking Dead, một chút từ The Dark Knight và cuộc sống.
  2. Lăn tăn sự đời

    Không có sự ngẫu nhiên, mà đó là một phần của luật hấp dẫn. Nếu chịu khó đứng ở một góc xa hơn, ta sẽ thấy được những mắc xích giữa những câu chuyện, sự kiện. Có những khi thời huy hoàng chỉ thật sự được công nhận khi sự nuối tiếc hay nhung nhớ bắt đầu lớn dần. Ta ngắm nhìn lại quá khứ và cảm thấy tự hào lẫn chạnh lòng biết bao. Mà càng đáng tự hào hơn khi mình không chỉ duy nhất là kẻ nhận ra. Cả những nhân tố đồng hành thời điểm ấy giờ cũng nhận ra. Những kẻ biết phân tích và nghiền ngẫm cuộc đời mình, dù là dưới góc nhìn khác nhau. Cũng có những lúc tư tưởng tiếp nói tư tưởng ở hai thời đại khác nhau, khi cả hai vô tình có gần tính cách, cơ sở để đưa luận điểm. Chỉ là thời đại bây giờ hoàn cảnh không đủ khắt nghiệt để có thể viết nên một bài luận hay một quyển sách như người xưa. Mà chỉ đơn thuần là một độc giả thấm nhuần những trải nghiệm. Tôi, đứng dưới vai trò đã từng là một con chiên, có cảm nhận sâu sắc về những mâu thuẫn giữa kinh thánh và lịch sử. Cách hơn 100 năm, nhưng tôi vẫn có thể hình dung và cảm nhận được những gì mà ông nói đến. Không đơn thuần là đọc hiểu, mà tôi đã từng đặt những nghi vấn như vậy, và ông là người đã để lại những tác phẩm trả lời cho những nghi vấn đó của tôi. Để tôi biết rằng mình không sai khi có những suy nghĩ như vậy. Tôi từ bỏ những con chiên ngồi cùng thánh đường và những vị linh mục rao giảng chứ không hề từ bỏ Đấng được gọi là Thiên Chúa. Chỉ là, tôi cũng là một trong những con người ấy, những kẻ tự tạo cho mình một Thiên Chúa khác với những lề luật khác. Mỗi người chúng ta, dù không phải là Thiên Chúa, cũng sẽ có những luận điểm của bản thân để đặt hết niềm tin vào đấy. Có nhiều cách để trải lòng. Hàng loạt những bài viết tản mạn; Hàng loạt những lời kêu gọi và vận động xây dựng văn hóa; Hàng giờ thảo luận những vấn đề trừu tượng mà chẳng bao giờ có câu trả lời đúng hoặc sai ngoài việc công nhận tính hợp lý; Hay là kiếm lấy một quyển sách thấm đượm những tư tưởng chất chứa trong lòng; Xem những bộ phim mang tính chất xoắn não buộc người ta phải nghiệm đi nghiệm lại; Hoặc những bản nhạc cứ kéo dài mạch cảm xúc ra đến mức căng nhất có thể rồi buông bỏ một cách dứt khoát để muốn trôi đi đâu đấy thì trôi. Tất cả chỉ phục vụ cho một mục đích cá nhân, đó là giải thật nhiều gút mắc càng nhiều càng tốt. Đơn giản vì đằng sau tất cả là kiến thức. Dù nó không mang lại lợi ích gì cả cho đời sống thực tại một cách hữu hình. Mà chỉ mang lại một tinh thần mới mẻ để tiếp tục một cuộc đời đã định là phải thú vị. Đứng ở khía cạnh nào đó, thì những cá thể góp phần cho cuộc đời này cũng được tạo hình trong thế giới quan của bản thân. Chẳng có đúng chẳng có sai, mà chỉ là hợp lí hoặc không hợp lý tùy thời điểm. Cũng như cuộc đời qua lăng kính thật khác so với đời thật. Những tấm ảnh kỷ niệm rồi sẽ nhòe đi theo năm tháng, những gì đọng lại là những gì ấn tượng nhất nhưng chưa chắc gì đó đã đúng với thực tại. Những tác phẩm để lại cũng được xem là phiên bản méo mó của thực tế, dù đó là ngoài đời thực hay là sáng tạo. Tất cả cũng chỉ là phiên bản khác mà thôi. Nhưng, quan trọng là nó có hợp lý hay không. Bởi không hợp lý, thì dù có huy hoàng đến đâu vẫn sẽ không được công nhận.
  3. Lăn tăn sự đời

    Theo một cách thức nào đó, tôi vẫn bị ám ảnh bởi khoảng thời gian cách đây mấy năm về trước. Mỗi lúc như vậy, tôi điều nghiệm lại cảm giác lúc ấy của mình. Đó là một cảm giác lơ lửng chẳng biết đi về đâu. Nhưng rất thú vị. Bởi vì khi ấy tôi đã tạo được một thế giới huyền ảo của riêng mình, được chôn vùi bởi những giai điệu bi kịch và kiến thức vượt xa khỏi thực tại thông thường. Đó cũng là một cái hố sâu mà tôi chẳng muốn thoát ra. Bởi vì có quá nhiều thứ cầm chừng tôi lại, thôi thúc để giải nghĩa. Ta chỉ học được thêm nhiều điều mới khi chúng ta chịu buông bỏ thực tại và chấp nhận bước vào vùng đất mới. Những câu hỏi chẳng có lời giải đáp rằng đúng hay sai. Chúng ta đặt ra luận đề và bảo vệ quan điểm. Đôi khi chúng ta không biết được chúng ta có đang đi đúng hướng hay không. Tuy nhiên, đấy chẳng phải là điều đó khiến phải bận tâm quá lâu. Bởi vì cái cảm giác trải nghiệm quá mụ mị đến độ chân không thể dừng đi. Mỗi khi giải đáp được một phần câu hỏi, lại hứng thú đi tiếp. Đi đến khi chẳng còn gì để giải nữa. Miễn sao đừng bao giờ tự rập khuôn chính bản thân mình bởi những lề luật thông thường. Bởi vì chẳng có đúng sai, nên ta đi theo quan điểm mà bản thân cảm thấy là phù hợp. Là phù hợp chứ không phải chính xác một trăm phần trăm. Và cái quan điểm đó có thể là điểm để định hình bản thân phù hợp với xã hội như thế nào. Đôi khi quan điểm chỉ nên đi lòng vòng đâu đó trong thế giới quan của bản thân chứ không nên lộ diện cho người ta thấy. Bởi vì xã hội chưa chắc đã chấp nhận. Xã hội không có quyền quyết định bản thân mình như thế nào, mình là người quyết định sẽ như thế nào. Và tương tự, bản thân chỉ có thể tác động một phần nhỏ lên xã hội, xã hội tự tiếp nhận theo cách riêng của nó. Tuy nhiên, nếu hiểu cách xã hội hoạt động thì việc đưa ra quan điểm đúng thời điểm đúng người và đúng khía cạnh thì ta có thể xoay chuyển một phần nhỏ xã hội xung quanh mình. Thời gian đó, là lúc tôi được trải nghiệm về những vấn đề như vậy. Nếu chẳng phải có một sự kiện tất yếu xảy ra khi ấy, có lẽ tôi đã được trải nghiệm và đúc kết được nhiều hơn. Mặc dù sau đấy 1 năm tôi mới bắt đầu ngẫm nghĩ kỹ về những trải nghiệm. Cũng là lúc tôi lại mở rộng thế giới của mình ra. Bây giờ nó đã rộng tới cái độ tôi cảm thấy một sự cô độc vô cùng. Nhưng đâu chỉ riêng ai cảm thấy cô đơn trên đường đời.
  4. Lăn tăn sự đời

    Hôm qua rảnh rỗi làm trắc nghiệm tính cách. Sau một hồi làm thì nhận được kết quả hơi buồn xíu lúc đầu nhưng sau đó lại mắc cười muốn kể ngay với con bạn thân chí cốt. Kết quả ra đúng đấy nhưng mà lúc đọc cảm thấy giống như vừa bị đánh mà vừa được xoa. Là con người quyết đoán thông minh nhưng lại rất kiêu ngạo. Không lạ khi khá ít con người có thể chịu đựng được tôi. Và đa số người ta không có mấy thiện cảm với tôi. Tôi luôn sẵn sàng đi theo những con người giỏi hơn mình nhưng tuyệt đối chỉ đi với những người có cùng chí hướng. Dạo này tôi gặp được khá nhiều người có cùng chí hướng. Nói là nhiều nhưng thật ra cũng chỉ có 2. Mà lấy con số 2 đó mà so với việc gần 12 năm tuổi trưởng thành thì con số đó không nhiều là mấy. Một người là sếp, một người là bạn đồng hành trong công việc. Đã bớt hi vọng, nhưng nhìn lại cũng thấy có chút niềm an ủi. Là con người cứng rắn trong công việc, tôi rất ít khi gặp được người cùng chí hướng để phát huy sự nghiệp của mình ở phong độ tốt nhất. Những năm tháng huy hoàng của 5 năm về trước có thể sẽ được lặp lại bởi vì tôi chấp nhận rơi vào cái sự rối rắm của một tổ chức. Nơi mà con người ta phải khó khăn lắm mới thấy được chuyện gì đang và sẽ diễn ra thay vì một tin giật gân nào đó bất chợt xuất hiện. Nếu xem đây là một bàn cờ vua, thì hẳn ông vua này may mắn lắm mới có được 2 quân hậu. Mà 2 quân hậu cũng hiếm có lắm khi mà một người tung một người hứng. Tuy vậy, cái niềm vui nhỏ bé giữ lại làm của riêng chứ không lộ ra khi người hậu kia cũng nhận ra và chia sẻ điều đó. Chúng ta luôn nên có một người nhu một người cương, một người bùng nổ một người tĩnh lặng. Tôi là người cầu toàn, nên cũng chẳng muốn chuyện người cùng chí hướng chỉ dừng lại ở công việc. Tôi vẫn luôn muốn có người cùng chí hướng trong cuộc sống. Tôi vẫn có những suy nghĩ hướng về những con người xưa thông qua những quyển triết học, tư tưởng hoặc văn học mang đậm tư tưởng. Hẳn là có những con người như vậy xung quanh, chỉ là không có đủ duyên để gặp được những con người như vậy. Gặp những người thích sự vận hành của triết học đã khó, người có cùng tư tưởng càng khó hơn. Tôi chỉ có thể tự mình tìm kiếm và xây ra một cái kho với những mệnh đề và lập luận dành cho những thứ mình đã nghiệm được. Và tôi luôn mong muốn tìm được những người cùng một đội giống như trong phim The Great Debaters (*). Nếu một mệnh đề được đưa lên nhưng lại không có những lý lẽ, tư tưởng đối nghịch nhau thì mệnh đề riêng nó chẳng nói lên hoặc chẳng có giá trị gì cả. Những người cùng chí hướng chẳng phải là những kẻ ba phải. Lập luận nghe hay nhưng chưa chắc đã đúng. Nó cần phải được mài dũa và trưởng thành. Có những lúc cảm thấy thật đói kiến thức. (*): The Great Debaters là phim nói về việc phân biệt người da màu ở Mỹ vào những năm 30. Trong đó, một thầy giáo người da màu đã tập hợp những học sinh ưu tú để lập thành một đội dùng lí lẽ và học vấn để giành lại quyền lợi cho người da màu. Họ xuất thân từ những con người có hoàn cảnh khác nhau, nhưng có chung một nỗi đau về sự phân biệt. Điều đó khiến cho họ bỏ đi hết mọi lợi ích cá nhân để đứng lên cùng nhau bảo vệ những con người giống như họ. Họ là những nhà hùng biện, sử dụng học thức từ triết học, văn hóa, lịch sử, ... để đưa ra lý lẽ bảo vệ cho quan điểm của họ.
  5. Lăn tăn sự đời

    Biết rút lui đúng lúc hay là sự ích kỷ đội lốt trung thành. Đôi khi tôi tự hỏi như vậy khi nhìn lại quá khứ. Tôi đã và luôn tìm cách tự tẩy chay mình ra khỏi cái nơi mà tôi nghĩ mình không thể thuộc về, bất chấp trước đó miệng luôn nói rằng làm việc vì lợi ích chung hay là làm vì sếp. Cái cách mà tôi dừng cuộc chơi, sâu tận trong tâm, là không muốn mình bị vạ lây và chôn vùi trong đống đổ nát. Tôi luôn ra đi trước khi mọi thứ sụp đổ mà kéo cả tôi theo. Tình đồng chí và phụ tùng sếp anh minh với mục tiêu tốt đẹp luôn là cảm hứng và kim chỉ nam làm việc. Tuy nhiên, họ chưa gục hẳn và chưa kịp có động thái thì tôi luôn là người đi trước. Cho dù trước đó người ta tin rằng tôi sẽ là người ở lâu nhất. Tôi đã từng ra đi trước sự ngỡ ngàng của sếp sau khi tôi tuyệt vọng nêu lên những vấn đề mà ông ấy cần khắc phục. Đó cũng là lần đầu tiên trong công việc mà tôi được đối đãi với nhiều quyền lợi vì một lần nói lên những vấn đề mà ai cũng cố ý che giấu. Đứng trước những đối đãi đó trong lòng chẳng vui. Một khi đã nói ra, cũng là lúc tôi cảm thấy bế tắc. Tôi nộp đơn nghỉ việc ngay khi vừa lên chức được một tuần. Để lại tất cả những đống đổ nát mà tôi vừa trình bày với sếp. Ông ấy đã coi tôi như một người bạn đồng hành. Và trước đấy tôi cũng đã xem và đặt mục tiêu của đồng đội lên hàng đầu để phấn đấu giúp họ thoát khỏi sự bất công. Tôi cũng đã từng buông bỏ nhiều người bạn mà tôi cho rằng họ sẽ kéo tinh thần tôi đi xuống. Trong đó có cả người yêu. Khi mà tôi bất lực không thể làm gì hơn. Khi mà tôi đã cố gắng nhưng mọi thứ không có gì thay đổi. Tôi đã tự tẩy chay mình ra khỏi cuộc đời họ. À, mà đương nhiên, thời gian đầu sẽ lụy rồi lại rời đi vì không làm gì được. Có những người mà tôi yêu đến mức độ và thương đến mức độ người bên ngoài nghĩ rằng tôi không bỏ được. Những lúc như thế, khi mà cô đơn, tôi lại nhìn lại người bạn ấy, là người đầu tiên mà tôi thương nhớ. Bạn ấy luôn bền bỉ và chưa bao giờ buông bỏ. Cho dù rằng tôi đã thay đổi rất nhiều, mấy năm sau quay lại, bạn ấy vẫn là con người ấy. Bạn ấy từng nói, "T chưa bao giờ bỏ ai, chỉ là lựa chọn của họ mà thôi". Bạn luôn biết cách đứng bên ngoài của việc lựa chọn. Nhật ký của bạn, lúc nào cũng dài ngoằn qua năm tháng. Và chưa có dấu hiệu dừng viết. Nghề của bạn cũng là viết. Mà cũng vì thế mà tôi mê viết. Chứ viết chưa bao giờ là nghề của tôi. Đã có lúc tôi tự nghĩ, là do con người thực dụng và lí trí luôn thắng con người tình cảm đầy trăn trở. Hay là, tôi luôn muốn trốn chạy đến những việc tôi có thể dự đoán trước được. Là khôn khéo hay là ích kỷ. Cũng có những người cứ đơn độc như thế vì họ luôn biết cách lựa chọn. Nhưng họ có thật sự thấy vui với sự lựa chọn đó hay không? Hay là họ bất lực cảm thấy không thể làm được gì nữa? Hay cũng chỉ đơn thuần, là tánh ích kỷ mà thôi?
  6. Đáp: Rồi Hỏi: Bạn đã từng ức chế đến nỗi thành người xấu chưa?
  7. Trò chơi: Nếu... thì...

    Đáp: Mình đổ hết tiền mua chocolate với lạp xưởng ăn Hỏi: Nếu bạn vì lợi ích chung mà phải làm điều trái với lương tâm.
  8. Tôi bỏ cuộc nhiều thứ. Tự hỏi con người của mình ngày xưa ở đâu. Cũng chỉ mới vài tháng thôi mà. Mới đó còn tràn đầy năng lượng cố gắng vì mục tiêu tươi đẹp. Nhưng bây giờ đã là một đống đổ nát hoang tàn. Người ta cho tôi nhiều thứ nhưng tôi chẳng màng nữa. Nó không còn ý nghĩa gì. Người ta đòi hỏi ở tôi cũng nhiều thứ. Người ta rập khuôn bắt tôi thế này thế nọ, rồi khi tôi vùng dậy sống một chút vì bản thân thì bị nói này nói nọ. Tôi cảm thấy ngộp ngạt vì những điều đó. Ước gì tôi cũng sống ích kỷ chỉ muốn người ta đem lại nhiều điều cho mình mà chẳng cần phải nghĩ ngợi lo lắng gì cho người khác, thay đổi vì người khác. Mà nghĩ mãi thế chắc rồi cũng có ngày tôi thành người ích kỷ nhưng chẳng biết bao giờ. Tại sao phải mua nhà? Tại sao phải lương cao? Tại sao phải ổn định? Tại sao phải xe sang? Trong khi đấy những điều đó chẳng phải sự an ủi, chia sẻ hay hạnh phúc thật sự. Đứng ở cái nơi mà nhiều người mong muốn nhưng chẳng cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cảm thấy thật lạc lõng.
×