Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

BanhBao

Members
  • Content count

    50
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

32 Excellent

About BanhBao

  • Rank
    Member
  • Birthday December 3

Profile Information

  • Gender
    Lesbian

Recent Profile Visitors

1,163 profile views
  1. Lăn tăn sự đời

    Như thế nào gọi là tự nhiên? Liệu trong cái gọi là chủ động kiếm cái duyên thì sự tự nhiên vẫn diễn ra. Liệu đã biết bao nhiêu chuyện đó xảy ra, vẫn có thể có cái gọi là dậy thì muộn. Và khi quá chú ý về những chuyện như vậy thì vẫn còn sự tự nhiên có thể diễn ra? Hoặc chăng, nó sẽ diễn ra theo cách mà mình ít ngờ tới nhất. Chắc tôi là người yêu những sự bất ngờ. Sự bất ngờ và vẻ hào hứng đôi khi bị giết chết bởi sự hoài nghi. Niềm vui có khi chưa được trọn vẹn thì sự hoài nghi đã lên tới nóc. Sự hoài nghi có khi được bắt nguồn từ niềm tin không bền vững. Không thể một sớm một chiều mà có thể gầy dựng được lòng tin. Mà biết đâu được, chính sự hoài nghi đó lại mang đến những bất ngờ. Vì ta chẳng tin, nên nó diễn ra, ta bỗng nhiên bất ngờ vì sao chuyện như vậy lại có thể diễn ra. Hoặc là, đừng bất ngờ gì cả. Mọi thứ cứ thế mà diễn ra, cứ thế mà vô tình ăn khớp với nhau. Và cuộc sống cứ tiếp diễn và thúc đẩy bởi sự khác biệt. Hòa hợp, đồng điệu, đâu phải là ở việc phải giống nhau hoàn toàn. Hai mảnh ghép cuộc đời, có lồi có lõm, bổ trợ cho nhau để thêm thú vị. Cứ nhẹ nhàng và chấp nhận nhau để có thể đi được xa hơn. Mà hoài nghi có khi là do hoài nghi chính bản thân mình. Hoài nghi về việc xứng đáng của bản thân. Hoài nghi về sự tồn tại của cái sự ngây thơ trong sáng vẫn tồn tại qua thời gian. Hoài nghi về sự mộc mạc. Hoài nghi về sự chân thành. Hoài nghi về một tình cảm nhẹ nhàng không đòi hỏi. Đâu biết mai sẽ đi về đâu. Biết hoài nghi là vô ích nhưng vẫn hoài nghi. Vì bản thân mình vẫn còn hãy tự ti.
  2. Lăn tăn sự đời

    Ký ức cũ ở đâu không hẹn mà quay về. Những tưởng đã quên, nhưng lại về bằng đúng con đường cũ. Đi về theo tiếng nhạc da diết, đi về theo những cảm xúc không tên. Cơ mà trong mảng ký ức đó lại chẳng còn ai, dẫu biết tồn tại, nhưng chỉ có riêng mình mình. Chẳng còn khái niệm cần phải dẹp bỏ ngay khi chợt nhớ tới nữa. Vì chẳng còn người ở đó, tất cả đều là của bản thân. Mà dẫu cho có người ở đó, việc tôi làm vẫn là sẽ đón lấy và trải lòng mình ở từng giai điệu. Nhưng thăng trầm của cảm xúc, dẫu là gì vẫn đều đáng quý. Không có đau khổ, sẽ chẳng có hạnh phúc. Mọi thứ nếu đều đầy đủ quá, thì chẳng còn gì mà phấn đấu, chẳng còn gì để vượt qua chính bản thân mình, để mà tận hưởng cảm giác hạnh phúc khi đạt được điều gì đó. Hạnh phúc hay đau khổ, quẩn đi quẩn lại cũng là của cá nhân tự cảm thấy. Không ai có trách nhiệm cho những cảm xúc đó, là tự bản thân có chấp nhận hay không mà thôi. Không ai có thể cảm nhận được thế cho mình, cũng không có ai làm mình đau khổ nếu mình không phép. Nay lôi nhạc cũ ra nghe, hoài niệm.
  3. Lăn tăn sự đời

    Đang bị mất hậu, mới phong tước 1 em mã. Chưa kết thúc kakaka. Cũng còn chua lắm. Trong lúc làm ván cờ vẫn có thể ngồi múa may tán dóc.
  4. Lăn tăn sự đời

    Thì đời là sách mà. Nhưng mà em đang cho nó như ván cờ. Hehe.
  5. Lăn tăn sự đời

    Rồi cũng sẽ có ngày, ngọn lửa chợt nguội lạnh đến không ngờ, để nhường chỗ cho thứ gọi là sự cảm thông. Đôi khi sự cảm thông mang lại những sự chuyển biến nội tâm không ngờ được. Làm những điều như người khác. Tự để cho bản thân tự do vượt ra khỏi xiềng xích của bản thân. Sự cảm thông đôi khi cũng là sự gỡ bỏ chữ tôi, gỡ bỏ định kiến, để hiểu và trải nghiệm những điều mà mình coi nhẹ. Nhưng cũng có khi là để bản thân mình được sống và thư giãn. Chưa biết sẽ được bao lâu, sẽ kết thúc sớm, khi mà mọi việc cần một con người lý trí hơn. Sự cảm thông, có khi là một biểu hiện của sự yếu đuối không cần thiết. Cuộc đời giờ chẳng phải như quyển sách, mà là như một ván cờ. Quyển sách còn có nhiều thể loại. Vui buồn, màu hồng hay bi kịch, khoa học hay phản khoa học. Chẳng có gì để ràng buộc. Thậm chí cả kết cũng có nhiều thể loại. Còn ván cờ, là những nước đi suy luận. Cái kết chỉ có thắng hay thua. Đi như thế nào cho hay, đi như thế nào cho tốt, đi như thế nào cho tối ưu. Chẳng có quá nhiều cơ hội để sơ suất. Sơ suất phải trả giá đắt. Ở ván cờ, không có sự cảm thông nào cả. Nhưng ở cuối ván cờ có khi là phần thưởng đủ để bắt đầu một quyển sách. Đời chẳng như là mơ mộng. Chính bản thân không đủ hiểu để có được những bước đi phù hợp. Là phù hợp, chứ không khôn ngoan. Mơ mộng một đằng để rồi ngộ ra mình phù hợp với cái gì. Và đôi khi cũng chẳng đủ hiểu để tự hào về những gì mình có. Đời là một chuỗi giai đoạn tự tìm hiểu chính bản thân mình. Đi mỗi một nước, xong mỗi một ván, là biết mình ở đâu. Chẳng bao giờ hiểu được mình đã đến đâu khi bắt đầu một ván cờ. Sách là những gì mình mơ mộng mà viết vào đó. Ván cờ là thực tế những gì đang diễn ra. Sự cảm thông là sự yếu đuối của bản thân chẳng bao giờ áp dụng được vào ván cờ mà chỉ ở trên những trang sách mà mình viết ra. Nhưng không có sách, sẽ cũng chẳng có ván cờ nào cả. Mâu thuẫn.
  6. Cứ lộ bản tính thật, dù có xấu, để xem ai là người thật lòng. :rolleyes:

    1. chutzpah

      chutzpah

      Chị nói chuẩn (y). 1 like.

    2. lyns_cemly1506

      lyns_cemly1506

      Chị đâu có xấu :-

    3. BanhBao
  7. Tôi bỏ cuộc nhiều thứ. Tự hỏi con người của mình ngày xưa ở đâu. Cũng chỉ mới vài tháng thôi mà. Mới đó còn tràn đầy năng lượng cố gắng vì mục tiêu tươi đẹp. Nhưng bây giờ đã là một đống đổ nát hoang tàn. Người ta cho tôi nhiều thứ nhưng tôi chẳng màng nữa. Nó không còn ý nghĩa gì. Người ta đòi hỏi ở tôi cũng nhiều thứ. Người ta rập khuôn bắt tôi thế này thế nọ, rồi khi tôi vùng dậy sống một chút vì bản thân thì bị nói này nói nọ. Tôi cảm thấy ngộp ngạt vì những điều đó. Ước gì tôi cũng sống ích kỷ chỉ muốn người ta đem lại nhiều điều cho mình mà chẳng cần phải nghĩ ngợi lo lắng gì cho người khác, thay đổi vì người khác. Mà nghĩ mãi thế chắc rồi cũng có ngày tôi thành người ích kỷ nhưng chẳng biết bao giờ. Tại sao phải mua nhà? Tại sao phải lương cao? Tại sao phải ổn định? Tại sao phải xe sang? Trong khi đấy những điều đó chẳng phải sự an ủi, chia sẻ hay hạnh phúc thật sự. Đứng ở cái nơi mà nhiều người mong muốn nhưng chẳng cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cảm thấy thật lạc lõng.
×