Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

BanhBao

Members
  • Content count

    10
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

12 Good

About BanhBao

  • Rank
    Member
  • Birthday December 3

Profile Information

  • Gender
    Lesbian
  1. Lăn tăn sự đời

    Đi đâu rồi cũng về với cái nghề viết lách. Đâu có ai ngờ cũng có cái nghề đòi hỏi tổng hợp những thứ mình thích lại làm một như thế. Mà cũng có cái duyên, tự nhiên lại vô tình đi đúng con đường mình yêu thích. Mình nào hình dung được con đường nó sẽ như thế nào. Đi mãi rồi cũng thấy được thôi. Cho dù có lập kế hoạch cỡ nào thì cũng chẳng thể bằng được cái duyên. Cái gì đến rồi cũng phải đến. Cua ở nhờ, khi nó phát tướng bự hơn cái vỏ của nó, nó sẽ bỏ đi để tìm cái vỏ mới vừa hơn với thân hình của nó. Ngôi nhà mới chẳng biết thế nào. Tuy nhiên mong rằng công việc ít thị phi và kịch tính này có thể sống được yên ổn một thời gian dài mà tập trung vào cơn mơ mộng của bản thân. Nhưng mà trước mắt, được viết lách, trau dồi và học hỏi thêm về kỹ năng viết và công nghệ chẳng phải rất thú vị sao? Cái gì đã đi qua rồi, sao có thể kiếm lại được. Cái cũ có đi thì cái mới mới tới được. Nếu đã phù hợp sao lại đi mất. Mà đã phù hợp thì đuổi mãi cũng chẳng đi. Mong được bắt đầu hành trình mới và buông bỏ mọi thứ nơi đây.
  2. Có mà không biết quý trọng.

    1. Gia.Linh

      Gia.Linh

      -> Mất đừng tiếc! 😄

  3. Tôi bỏ cuộc nhiều thứ. Tự hỏi con người của mình ngày xưa ở đâu. Cũng chỉ mới vài tháng thôi mà. Mới đó còn tràn đầy năng lượng cố gắng vì mục tiêu tươi đẹp. Nhưng bây giờ đã là một đống đổ nát hoang tàn. Người ta cho tôi nhiều thứ nhưng tôi chẳng màng nữa. Nó không còn ý nghĩa gì. Người ta đòi hỏi ở tôi cũng nhiều thứ. Người ta rập khuôn bắt tôi thế này thế nọ, rồi khi tôi vùng dậy sống một chút vì bản thân thì bị nói này nói nọ. Tôi cảm thấy ngộp ngạt vì những điều đó. Ước gì tôi cũng sống ích kỷ chỉ muốn người ta đem lại nhiều điều cho mình mà chẳng cần phải nghĩ ngợi lo lắng gì cho người khác, thay đổi vì người khác. Mà nghĩ mãi thế chắc rồi cũng có ngày tôi thành người ích kỷ nhưng chẳng biết bao giờ. Tại sao phải mua nhà? Tại sao phải lương cao? Tại sao phải ổn định? Tại sao phải xe sang? Trong khi đấy những điều đó chẳng phải sự an ủi, chia sẻ hay hạnh phúc thật sự. Đứng ở cái nơi mà nhiều người mong muốn nhưng chẳng cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cảm thấy thật lạc lõng.
×