Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

banhtrang

Thành Viên
  • Số bài viết

    337
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    98

banhtrang last won the day on Tháng 12 13

banhtrang had the most liked content!

Điểm

1.242 Excellent

3 Người theo dõi

Về banhtrang

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female

Khách ghé thăm gần đây

2.021 lượt xem hồ sơ
  1. Chị

    Từ bữa gặp anh BS đẹp trai nhưng tuyên bố chuyện tày đình về thì mình buồn lắm, buồn thảm thiết da diết nên toàn chăm chăm chơi game thôi, cho đến sáng nay thức dậy thấy đã đến lúc mình nên bớt buồn đi rồi, vậy là lại cười, uống thuốc giảm đau rồi xách mông ra ngoài! Cũng may nhờ dụ chị tặng cho món quà nên cũng bớt buồn hơn, mà chị hay có kiểu thấy mình buồn thì níu áo mình hỏi: “Đần buồn quá hả” hoặc nhắn “Chị về sớm với em nha!”, rồi thấy mình buồn quá nên chị tặng quà cho mình luôn, và mình đã bớt buồn (chị mà cho tiền chắc mình hết buồn luôn). Buồn ít thôi, còn lo mà sống vui bên chị tiếp được chặng nào hay chặng đó! Mải mê buồn thì quên mất người bên cạnh sao, nên mình mới quyết định ngừng buồn! Giờ đi nhiều một chút cũng phải tựa vô chị theo đúng nghĩa đen, bám bám như cọng rau muống dính mông 🤭, may mà có chị đỡ cho mới đi được vậy, nên mới nói số mình may mắn ghê! (Chị đừng lo, vài ngày nữa là em hết đau thôi, sẽ hết bám chị ngay chị nha!) Hãi cố lên cố lên cố cố lên tôi ơiiiiiii, hự hự 💪🏽💪🏽
  2. Chị

    Em, chị và cuộc chiến của chúng ta - Nghĩ cũng buồn, chị ạ! - Chị biết! - Sao chị biết!? - Đó là diễn biến tâm lý bình thường mà! - ... - Ráng hoài cũng mệt chứ, thôi nghỉ một chút đi! - May mà có chị em mới dám nói thật, chứ ai biết cũng nói em cố lên, cũng mong muốn nhìn thấy em mạnh mẽ! Bản thân sự cố gắng cũng đã mệt rồi chị! Cố gắng để cố gắng lại còn mệt hơn! - Uh, chị biết! 12 tháng, 8 ngày... Một ngày chẳng lấy gì làm tươi đẹp cho lắm.. Ngủ một giấc, sẽ được có thêm một ngày mới, sẽ mang quả chanh ra bỏ chút đường, chút nước thành ly nước chanh.. Chuẩn bị cho những điều xấu có thể xảy ra, rồi lại đối diện, lại đi khuấy nước chanh.. - - - Đêm trằn trọc lăn qua lăn lại, làm động chị giật mình, trong vô thức chị đưa tay qua vỗ nhẹ nhẹ vô người mình như để ru mình ngủ. Lúc đó thấy thương chị khủng khiếp, trong cơn mê ngủ chị vẫn một mực lo và quan tâm cho mình, thấy lòng ấm áp một cách lạ lùng. Hồi năm lớp 7 mình bị gãy tay, đêm đầu tiên nhức khủng khiếp giấc ngủ chập chờn, mỗi lần mở mắt dậy là thấy Mẹ mình ngồi bên giường, cũng đưa tay lau mồ hôi trán rồi vỗ mình nhè nhẹ cho ngủ lại, rồi cũng hết đêm. Giờ lớn lên, Mẹ không ở bên cạnh, nhưng mình may mắn có một người yêu thương mình nhất mực, cũng trằn trọc bên giường bệnh mình, vỗ mình nhè nhẹ cho mình ngủ. Khi mình than nhức xương thì được xoa bóp giúp mình, đưa thuốc giảm đau cho mình uống rồi xoa lưng cho mình để mình ngủ, rồi cũng hết đêm. Đêm dài cũng ngắn bớt lại nhờ tình yêu thương.. - - - Đêm nay chắc lại là một đêm dài nữa 🙃 12 tháng, 9 ngày...........
  3. Chị

    Trời mưa suốt cả ngày, chị em mình nằm nhà trùm mền cũng đủ làm nhau vui rồi! Trên tay trái em là chị nằm, bên phải là 2 con mèo một nằm trong mền một ngoài, dưới chân trái là bạn kiki nằm gác đầu lên ngáy... em được bao vây trong ấm áp và hạnh phúc! Trời bão, may mắn là mình có một mái nhà để trú, còn nhiều người đang phải ngoài kia chịu cơn mưa gió, nên em thấy mình còn may mắn chán. Bữa em gặp người bạn đồng nghiệp bên kia bờ địa cầu, bạn hỏi em “mày sao rồi?”, em nói “tao còn 1 chặng đường dài để chiến đấu mà tao còn chẳng biết nó kết thúc khi nào! Mà cái may mắn nhất của đời tao là tao có được người bạn đời tốt nhất trên thế giới này! Cổ là người chăm sóc cho tao từ lúc tao phát hiện bệnh, chăm cho tao khi tao mổ, bên tao bất kể ngày đêm sáng tối, từ bước chân tập đi tới muỗng cháo đầu tiên! Lúc tao mở mắt tỉnh dậy sau phẫu thuật, tao nhìn thấy cổ đầu tiên, lúc đó trong đầu tao chỉ nghĩ rằng mình phải sống để còn tiếp tục nhìn thấy cổ mỗi khi mở mắt dậy! Tao may mắn lắm..!”, lúc nói chuyện đó, em mém khóc nhè vì xúc động, nhưng chưa kịp khóc thì chị đồng nghiệp bên cạnh đã rớm nước mắt, đến lúc ra về chỉ đưa em cái bánh cheese “Nè, mang về cho X, chị cho X không phải cho em đâu nghe! Em giờ ra rìa rồi” 🙄 Ông trời không lấy của ai hết tất cả, phải không chị? Em mất sức khoẻ, mất có thể là cuộc sống này khi em còn quá trẻ, nhưng em có chị! Có đi qua những ngày mưa mới biết yêu những ngày nắng, có đi qua những ngày đau mới biết yêu những ngày khoẻ (dù em quên mất khoẻ là như thế nào rồi), có đi qua những chông gai mới biết yêu những ngày được bình yên có nhau trong đời. Em yêu chị, hơn tất cả!!!
  4. Chị

    Đã tới mùa đi học, nghe mà choáng váng xây xẩm còn hơn lúc BS nói em bị này bị kia! Bên em cho nhân viên đi học Tiếng Anh mà ai cũng phải đi làm bài test, người nào làm bài dở bắt buộc đi học, trả tiền trước công ty trả lại sau! Mà em thì hoàn toàn không có nhu cầu đi học mà cũng chả có tiền nhưng ngặt nghèo là em lại dở (thì chị mới nói “Có khi do em mà cả công ty phải đi học Tiếng Anh”) mới chết! Quá đau đớn xót xa, ngày test đang tới gần mà em không biết làm sao, nhờ chị đi làm bài dùm thì chị không chịu (lại còn la mắng, cười cợt, làm em tổn thương 🙄, chị lại còn bảo "làm vậy là hại bạn" trong khi em kêu gào "tôi cần bị hại, cần bị hại"), chị kêu mua sách về chị ôn cho, mà biết ôn cái gì ôn chỗ nào chứ và dĩ nhiên không kịp cho cái đầu u tối của em tiếp nhận, huhu! Em chỉ muốn yên yên ổn ổn làm cái nghề mình biết chục năm nay rồi đi xạ trị rồi về với chị và mèo và chó mà thôi! Huhu, học nữa học mãi cũng vậy thôi có tiến bộ hơn được đâu 😞😞 vì nói không phải khoe chứ em học rất dốt, em chỉ giỏi “nói hưu nói vượn” kiếm tiền sống qua ngày thôi 😭😭. Như bữa chị xúi em đi học cái kia, em ok xong đi coi học phí thì té ngất xỉu, gần 100 chẹo, trời ơi, tiền để dành đi xạ trị còn sướng hơn! Giờ toy phải làm sao làm sao đây, huhu 😦😧. Chị nói “Thì cố lên, hãy nghĩ đến số tiền phải đóng và thời gian phải vô lớp học mà cố lên, như em cố để đạt học bổng á” “Nhưng phải có nền tảng mới cố được chớ, khả năng tiếng Anh của em thì chị biết rồi..” rồi chị lại cười há há "tội đần quá!" huhu Trong trường hợp của em, dốt cũng là cái tội. Cái tội lớn hơn là chị không thèm đi làm test dùm em…. Vậy mà em nghĩ chị là người đối với em tốt nhất trên đời cơ đấy! Cơ đấy!!! 🙄🙄 - - - Sáng chị soạn hồ sơ, rớt ra cái phong bì có 2 tờ 500k, mình quay qua: - Cho em đi! - Nè (đưa mình 500k) - (Cất xoẹt vô bóp) 5’ sau, đau quá mình gục lên vai chị: - Em đau đầu quá! - Hết đau chưa? Hết đau chưa? (Vừa nói vừa lấy 500k còn lại đắp lên trán mình) - Mỏng quá, hơi đỡ xíu thôi chứ đâu có hết! - Thôi, uổng tiền, đắp mà không ăn thua thôi tự chịu đau đi (rút lại tờ 500k) - Oà, huhu, thôi đỡ nhiều rồi, hết hẳn rồi…. - (Đưa lại 500k) Vậy là trong một buổi sáng trong lành, mình kiếm được 1tr hết sức dễ dàng, tuyệt!!! Kiếm tiền không khó!!!!
  5. Chị

    Sau bao ngày đắn đo thì em quyết định lập topic này để viết về chị, về cảm xúc của em, nơi mà chị không bao giờ đọc được Em đang gặp khó khăn trong cuộc sống, có lần em nói chị "pray for me, babe" dù chị nói lại "babe cái đầu" nhưng em không ngờ từ ngày đó tới giờ, ngày nào chị cũng pray cho em! Em thấy thương chị kinh khủng, chiều vội vàng chạy qua đón chị, chỉ muốn ôm chị mà không dám - sợ bị tát - nhét vào tay chị viên kẹo để dành cho chị từ trưa.. Ôi, em đúng là đứa con nít ngờ nghệch của chị... Em thèm nằm bên cạnh chị, ôm chị và ngủ, ngủ trong sáng chứ không phải "trong tối" chị nha. Mơ ước nhỏ nhoi mà lâu lâu mới được 1 lần thiệt là nhớ quá đi! Nói về chị chắc em nói mấy ngày mấy đêm không hết chị của em! Chị đâu biết những hành động nhỏ của chị luôn được em "găm" vào ký ức để khi nhớ em mang hình chị ra coi và cười một mình Hơn 3 năm rồi, 1 năm 365 ngày, tối nào em cũng email cho chị dù là mới chia tay nhau ai về nhà nấy cách đó 15', tính ra là gần 1000 mail gửi đi, chưa kể qua lại, ôi chúng ta thời đại nào rồi mà vẫn hì hục mail cho nhau, nhưng em không bỏ và cũng không muốn bỏ thói quen đó, mình cứ tiếp tục vậy chị nhé! I mêu tình êu (dù chả bao giờ nói êu) Nhớ chị ghê nơi...
×