Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

banhtrang

Members
  • Content count

    431
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    187

banhtrang last won the day on November 9

banhtrang had the most liked content!

Community Reputation

1,867 Excellent

3 Followers

About banhtrang

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Female

Recent Profile Visitors

2,416 profile views
  1. Chị

    Một bữa em nằm thừ ở nhà người mê mệt, bên cạnh là thằng con mèo của em, hai má con nằm ôm nhau lờ đờ (nó lờ đờ ngủ còn em vật vờ), cửa xịch mở, chị áo sơ mi trắng bước vô nhà, em đầu tóc bù xù đầu óc tù mù mắt nhạt nhoà nhìn ra, chị nhìn em, nhìn con em rồi cười thiệt đẹp “hai má con đang làm gì đó?”, nói ra thì sến súa chớ lúc chị cười em thấy tim mình ấm áp dễ sợ, như một cái cây khô hạn được tưới đẫm nước vô tim rồi lan dần ra toàn cơ thể... đó chính là cảm giác bình yên, cảm giác nhà, cảm giác thân thuộc khiến mình cảm thấy “ủa, trên đời này có gì vất vả đắng cay mệt mỏi đâu, tất cả đều đơn giản mà!”. Đây cũng là cảm giác ấm áp em “chạm” được lúc chị đón em ở sân bay hồi tháng 7, sự ấm áp ập vô em khi em ngồi trong xe nhìn qua chị, thấy chị cười, nghe chị nói... Dù tối đó em hỏi chị “lúc chị vô nhà nhìn em hay nhìn con em cười vậy?” chị tạt xô nước vô em liền “tất nhiên là nhìn con mèo rồi” 😒😒. Em ghim! Em viết vô đây để ghim chớ không gì hết!!! Vì em sợ em quên (sự tàn nhẫn của chị) nên em phải viết để sau này mang ra đòi nợ. 😌 Đêm nằm ngủ, em thọt thọt chị - Chị còn tiền không - Còn! - Tài khoản còn nhiều không? - Thôi đi, em can thiệp quá sâu vô tài chính của chị rồi! - Trời đất, em hỏi em còn “bơm máu” cho chớ! - Thôi đi, tui tự kiếm tiền bằng sức lao động của tui!!! - ... (chưa kịp nói gì) - Bộ em tưởng tui ngồi đó chờ em cho tiền hả? Tui tự kiếm tiền bằng sức lao động của tui bằng cách ... đi xin em! Đi xin cũng mất công, mất sức lao động chớ tưởng dễ hả?!?!? Thôi đi!!! - 🤭🤭🤭🤭 Xong hai chị em lăn ra cười sặc sụa, ngộ thiệt, dễ cười ghê!!! ☺️☺️ Đóng cửa rồi, xô bồ ở ngoài kia, nhà mình chỉ có 2 bà má điêng, đàn con khùng và nụ cười dành cho nhau thôi... Thương chị muốn xỉu luôn á chị ơi!!!
  2. Chị

    Cảm ơn bạn nguadem, dạo này nhà mình “phong ba bão táp” quá, hết người này bệnh đến người kia bệnh xong lại người này bệnh rồi lại tới người kia 🤭🤭 nên không có thời gian lên đây drama. May mắn là mèo không đứa nào bệnh chớ không thì nghèo túng bủa vây lại phong ba hơn ☺️☺️ Mình có nghe bộ Enzyme đó rồi nhưng chưa có cơ hội đọc qua cũng chưa có mua luôn, ah cũng có người bạn kể mình nghe sách viết gì nhưng não cá vàng của mình quên mất tiêu, hình như là ăn cá, hải sản và rau, trái cây nhiều thay cho ăn thịt đỏ đúng không nguadem? 🤔
  3. Vô thường

    😟😞
  4. Chị

    Cách đây mấy ngày chị nói chị đi khám vì chị cảm thấy “something wrong”, mình nghe mà tụt huyết áp (cái máy đo HA ở nhà hư rồi chớ không cũng mang ra đo), không phải sợ gì, chỉ sợ chị đau, mình đau nhiều thứ nên mình hiểu đau đớn chán nản lắm. Mình chỉ xoa đầu chị nói “thôi không sao, có gì thì còn chị còn em” (nghe cứ như cuốn sách ngày xưa mình mua). Chiều nay chị đi khám, mình dặn kỹ chị phải update cho mình rồi thỉnh thoảng mình nhắn tin mà không thấy phản hồi. Đến lúc mình đang training thì chị gọi, nhìn điện thoại reng mà tay chân run rẩy, tim đập nhanh và huyết áp chắc lại tụt cái pặc, sợ lắm chớ bộ! Cơ bản là mình và chị ít khi gọi cho nhau trừ khi cần thiết và gấp, chủ yếu gõ tạch tạch trên bàn phím nên mình suy ra: có gì + cần thiết + gấp = chuông điện thoại reo! Hú hồn chim én, cô ấy lái xe nên gọi cho nhanh, may quá chỉ bị viêm họng, thiệt tim mình lỡ vài chục nhịp mà! Về nhà thấy chị tắt đèn ngủ, len lén mở cửa chui vô leo lên giường ôm cái lưng tôm, hôn lên gáy nghe phỏng môi, chị thì thào “em về rồi hả?” thương ơi là thương mà! Lật đật chạy ra 3sach mua gà về nấu cháo, chicken soup for the soul. Thương cô gái của em!
  5. Chị

    Catwoman chăng? Hehhe
  6. Chị

    Mình quả là điên nặng điện, đau không ngủ được rồi lật nhật ký của mình viết ra đọc, đọc tới đâu ký ức trào ra tới đó rồi tới nước mắt... trời ơi sao mình trải qua quá nhiều khó khăn vại trời, sao mình thương mình quá, sao mình can đảm gan dạ quá vại trời 😱😱 how did you do that, tôi?!?! nửa đêm drama khóc lụt nhà mà vẫn chưa hết đau, haizo
  7. Chị

    Mới tuần trước còn hớn hở đi học rồi mua hoa về cắm tuần nay hai bông qua đã rụng đã rụng bộp bộp. Mình thì rụng độp từ giữa tuần, đêm nằm run rẩy khèo chị dậy lấy thuốc, mới đỡ được hôm T6 sáng nay ngủ dậy thì rụng bộp lần hai... Chị cuối cùng cũng bị rụng độp theo, giờ chị ngủ rồi (cũng may mà còn ngủ được, mình thì vẫn nằm đây) sau khi ăn và uống thuốc, hy vọng mai chị khoẻ hơn.. bịnh 1 đứa thôi chớ nhà có 2 đứa mà rụng cả đôi thì biết làm sao?!?! Dù sao mình cũng lay lắt qua ngày đoạn tháng quen rồi, mình hy sinh bịnh cho, nhìn chị mặt lờ đờ người nóng hôi hổi nằm chèo queo thương quá! Lá nát đùm lá rách mà! Để coi mai nấu cháo gì cho chị ăn, ra “vườn” thu hoạch hành vô là có một tô cháo hành hí hí.. Đau quá ngủ không được, hic 😞
  8. Chị

    20/10 ngày của chị em mình, nhà có 2 người phụ nữ thiệt sướng: - Em tặng chị tấm thiệp tự vẽ và 2 cái bra (lại còn được tặng 2 quần, quá lợi) - Chị tặng em hộp phấn Sulwhasoo - Bó hoa hướng dương tự cắm rực rỡ trên bàn - Mèo ăn pate, chó đi dạo - Bữa tối cơm cá chiên, rau luộc - Em đi chạy, chị đi gym rồi thong thả ra công viên cho mèo hoang ăn - Cây khổ qua lớn nhanh như thổi, cây bạc hà đã xum xuê chỉ cần hít hà đã đủ thông phổi, cây hành lá đã đủ ăn mì tôm, cây tỏi đã lên, cây quế sắp đủ lớn để tách chậu 👭👩‍❤️‍💋‍👩🏡 🐈 🐕 🌱 🥘 🌻 🏃🏽‍♀️ 👙
  9. Chị

    Mấy bữa nay sốt về đêm, có bữa người như hòn than, bu bu xáp xáp chị vì tay chân chị mát rượi, uống thuốc chờ hạ sốt 🤒 chưa kịp hạ đã bị chị đá đít: - Thôi dậy, để chị cạo gió coi sao! - Hic, gió máy cái gì chị, mệt quá mà! Chị lôm côm bò dậy mở đèn lột áo cạo sột sột, vừa cạo vừa càm ràm: “xăm cho lắm vô rồi giờ k có chỗ mà cạo, sốt là đúng rồi” mình chỉ nằm im thin thít vì đau, xong chị bôi cho một lưng dầu, nằm xuống: “tránh xa chị ra, vừa nóng vừa dầu, xê ra!” Lúc đó thì mình bàng hoàng nhận ra bị gài độ cho đầy mùi dầu để chị tiện xua đuổi, haiza!! 😗 Lại khó ngủ lăn lăn, nằm check email thấy đã được match với mentee, thấy vui dễ sợ vui (chà, nói tới đây có người ghen tị nè, xin lỗi chị nha, biết làm sao ahihi). Tới sáng chị lật đật check email, không có email mới chị xụ mặt cả sáng! Mình hỏi - Chớ lúc đăng ký chị yêu cầu nhiều ở mentee không? - Một điều kiện duy nhất: đừng có lười, chớ đã khó khăn mà còn lười là thua! - Ủa chị nói em hả? Em lười bắt chết! - Em nổi lười sau này thôi, thời xưa em không nhớ em làm việc quần quật với hình nền máy tính hả? - Ò hen! Ngày đó nhà mình nghèo gần rớt mồng tơi, mình đã bôn ba làm đủ thứ từ nhỏ xíu, đến khi được đi làm mình quyết tâm dã man lắm, muốn có gì là thay hình nền máy tính công ty ra cái đó rồi cắm mặt như con trâu như con trâu! Nghĩ cũng ngộ, mấy người gia cảnh khó khăn có nhiều người máu làm giàu lắm, mình thì không, mình chỉ mê chơi khi đã có chút thu nhập ☺️. Giờ mình chả có gì ngoài chị và đàn con, công việc mình yêu thích sáng đi tối về k biết khi nào thì lại bị đuổi, ở nhà thuê, đi xe ké và giờ là được làm mentor cho 4 năm (ủa hy vọng mình đi được 4 năm với mentee của mình)... vậy mà mình thấy mình giàu khiếp (AQ quá), chả có của nải gì chả sợ mất, đau thì đi bệnh viện, đói thì ăn, sáng ra chọn một đôi giày mình thích, đeo balo, xuống chào anh bảo vệ một cái rồi đi làm, lên công ty lại chào anh bảo vệ cái nữa, chiều về xỏ giày chạy xong về chửi mèo, chăm cây, tối ngồi coi tivi gãi đầu cho chị, chơi game cho chị coi, thỉnh thoảng khóc ré lên vì đau, rồi ngủ... đó, khoẻ re như bò kéo xe, chẳng bao giờ phải hỏi những câu đao to búa lớn về đời, chỉ cần trả lời hai câu khi ngủ dậy: “hôm nay mình sẽ chọn vui hay buồn? Hôm nay mình có đủ khoẻ không?” hết phim! Mong chờ cho “công việc” mentor này và cuộc hẹn với mentee, hy vọng mình có thể gieo được hạt... những seeds mạnh mẽ vươn lên giữa cuộc sống nhiều bộn bề này... sẽ cố hết sức (cho đến khi hết cố nổi)..
  10. Chị

    Dạ cảm ơn chị nhiều! NK của em nhiều drama quá trời
  11. Chị

    Đăng ký chạy Revive cho đến khi nhận hung tin “4h tập trung” thì bao khí thế bay đâu hết trơn, ủa rồi ai ngủ cho mình?!? Sáng đồng hồ kêu, mình tắt nằm suy nghĩ, suy tới suy lui hết 5’ thì dậy ra điểm tập trung để chạy (ah mình còn k thèm đánh răng cơ, hahha), ngồi chờ tiếng còi khai cuộc mà gật gù muốn ngủ ngay! Về nhà, chỉ kịp tắm rửa, mở cửa phòng rón rén vô leo lên giường, tiếng bên cạnh: - uh gfjwowk fhfkwlgw hdjjffv - umh - ehwkbf qkfbfnfmf dksklwjwhe kfjfhwgdbf - umh Rồi mình ngủ luôn với chị, tới trưa hai chị em dậy: - Ủa sáng nay em k chạy hả? Chiều có đi tập bù không? - Gì, em chạy rồi, huy chương quăng trên bàn kìa! - 😱😱😱😱 cái gì? Em chạy hồi nào? Chạy đâu mà chạy, ngủ dậy thấy vẫn nằm đó mà?!?? 😱😱😱 - Oè, người ta chạy khắp SG rồi mới về ngủ!!! - 🤭🤭🤭
  12. Chị

    Sau bao ngày đắn đo thì em quyết định lập topic này để viết về chị, về cảm xúc của em, nơi mà chị không bao giờ đọc được Em đang gặp khó khăn trong cuộc sống, có lần em nói chị "pray for me, babe" dù chị nói lại "babe cái đầu" nhưng em không ngờ từ ngày đó tới giờ, ngày nào chị cũng pray cho em! Em thấy thương chị kinh khủng, chiều vội vàng chạy qua đón chị, chỉ muốn ôm chị mà không dám - sợ bị tát - nhét vào tay chị viên kẹo để dành cho chị từ trưa.. Ôi, em đúng là đứa con nít ngờ nghệch của chị... Em thèm nằm bên cạnh chị, ôm chị và ngủ, ngủ trong sáng chứ không phải "trong tối" chị nha. Mơ ước nhỏ nhoi mà lâu lâu mới được 1 lần thiệt là nhớ quá đi! Nói về chị chắc em nói mấy ngày mấy đêm không hết chị của em! Chị đâu biết những hành động nhỏ của chị luôn được em "găm" vào ký ức để khi nhớ em mang hình chị ra coi và cười một mình Hơn 3 năm rồi, 1 năm 365 ngày, tối nào em cũng email cho chị dù là mới chia tay nhau ai về nhà nấy cách đó 15', tính ra là gần 1000 mail gửi đi, chưa kể qua lại, ôi chúng ta thời đại nào rồi mà vẫn hì hục mail cho nhau, nhưng em không bỏ và cũng không muốn bỏ thói quen đó, mình cứ tiếp tục vậy chị nhé! I mêu tình êu (dù chả bao giờ nói êu) Nhớ chị ghê nơi...
×