Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

banhtrang

Thành Viên
  • Số bài viết

    326
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    88

banhtrang last won the day on Tháng 10 17

banhtrang had the most liked content!

Điểm

1.125 Excellent

3 Người theo dõi

Về banhtrang

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female

Khách ghé thăm gần đây

1.938 lượt xem hồ sơ
  1. Chị

    Mỗi ngày, chị hoặc em sẽ lấy kem đánh răng sẵn cho nhau vào bàn chải, một hành động bình thường đến mức thản nhiên trở thành thói quen của em và chị từ bao năm nay. Đôi khi đi đâu xa chung với người khác, mình vẫn tỉnh queo lấy kem cho nhau sẵn rồi để sẵn cái bàn chải đó. Bình thường thôi, nhưng cũng không đơn giản tí nào vì: - Mình hiểu đối phương có phải là người “ăn kem đánh răng” hay không để định lượng ít hay nhiều. Cũng như đối phương có luôn nhả ra 1 cục kem đánh răng khi đánh hay không để định lượng cho tiết kiệm. - Mình nhớ ra sáng nay người kia lấy kem gì rồi, tối nay có nên đổi kem hay không nếu mình đi đánh răng trước. - Mình hiểu đối phương có “ôm cái bồn rửa” khi cần đánh răng hay không (để nhường) hay có thể vừa cầm bàn chải vừa chạy quanh nhà đánh răng. Cũng tương tự như cần nước làm ướt bàn chải hay không hay cứ khô rang vậy mà đánh. - Mình hiểu đổi phương có thói quen đánh răng trong lúc tắm không để còn lết vô nhà tắm lấy bàn chải ra, quẹt cục kem xong nếu tốt bụng lại bỏ vô kệ nhà tắm để đối phương vô tắm đánh luôn. - Mình hiểu đối phương thích loại kem nào để quẹt cho đúng cái đối phương muốn kẻo người ta đánh răng không đủ thời gian quy định. Chuyện lấy kem đánh răng nó quan trọng vậy đó mà có khi: - Chị quên lấy kem cho em sáng vì bận chạy - Chị bôi mỗi cục kem lên đầu bàn chải, còn cái thân bàn chải đang được sạc điện phòng ngoài chị đâu thèm ra lấy gắn vô, cuối cùng em cũng lười theo lấy cái thân bàn chải của chị xài ké. - Sáng ra có người không thèm đánh răng, tới tận tối cục kem khô quắt queo như cục đá. Đánh xong không thèm lấy kem lại cho mình luôn vì “tối nay đánh kem cũ có lấy kem mới đâu mà lấy cho em!”. Mà thôi, mình cứ thương nhau bình yên vậy thôi chị nha, mỗi ngày lấy kem cho nhau 2 lần, chành choẹ chỗ đứng chỗ ngồi, bàn chải màu nào của ai.. vậy là được rồi! Nhân một buổi sáng thức dậy sau khi chị đã đi công tác từ sớm, vô toilet thấy cái bàn chải đứng một mình chỏng chơ trên kệ với cục kem nhỏ được bôi sẵn, cái bàn chải xanh cô đơn đến lạ lùng khi cái bàn chải đỏ đã nằm trong hành lý ký gửi! Vội vàng quay ra mở email lên soạn với tiêu đề “I miss you, về đi chị, đừng công tác công teo gì nữa”... nhớ chị, nhớ cái cảm giác được quệt cục kem đánh răng mỗi sáng mỗi tối..
  2. Chị

    Ngày nọ, chị nói em: - Chị sẽ nhận thêm một con mều! - Thôi khoan chị, từ từ nhà mình còn nhỏ quá! - (hặm hực) Lại ngày nọ, chị hùng hổ: - Chuyển nhà, chị nhận một con mều nữa! - (ngước mắt nhìn chị rồi em lại ăn cơm) - Em đừng có cản chị! - Em có nói gì đâu! - Em đừng có cản chị!!! - Em không hề nói gì, nếu mà chị nhìn thấy gương mặt và ánh mắt chị lúc nói chuyện nhận con mều đó, em bảo đảm chị mà là em chị cũng không dám nói gì, chán sống sao!! - Hừ!! Chị ơi, nhận 1 con chứ 10 con mều nữa em cũng chịu, chị cứ làm điều gì chị thấy hạnh phúc thì em luôn ủng hộ chị thôi! I got your back, babe ah! Chứ em hiểu lắm cái cảm giác thương, áy náy trong lòng khi nhìn thấy con mèo, chó bị bỏ rơi mà mình không thể làm được nhiều thứ hơn cho nó (em tin chị cũng hiểu cảm giác quặn thắt lòng của em mỗi khi thấy những cảnh đời bất hạnh và mình đã giúp bằng những gì mình có thể lúc đó), cảm giác đó không dễ tiêu tan trong chớp mắt! Nên em luôn ủng hộ chị dù gian khó đến đâu (chủ yếu là ngăn cản mèo đánh nhau, hic). Em được tặng đôi vớ đỏ, chị lấy ra mang vô chân xong đi soi gương rồi lên giường lột ra đưa em mang một chiếc, rồi chị em nằm khùng điên chụp hình mải miết với chiếc vớ mỗi người một chiếc cho đến khi đi ngủ! Vậy thôi cũng đủ làm cho căn nhà của mình ấm áp rồi! Em thay avatar rồi đó chị, hình chân nắm chân cho lạ
  3. Chị

    Mặt mày xơ xác, tay chân rã rời, tâm trí náo loạn, người lúc nóng lúc lạnh run cầm cập như sốt rét rừng... được chị đi mua thêm cho 2 cái áo mới: 1 hoodie, 1 áo heattech mặc giữa đất nước nhiệt đới 😄, thích mê tơi cười sung sướng! Cơn đau nào rồi cũng sẽ qua, mệt mỏi nào rồi cũng sẽ hết vì đã có chị bên cạnh! Chắc không ai ở SG mà có nhiều áo lạnh như mình ☺️ May mà có chị mua đồ cho mặc, đời còn dễ thương
  4. Chị

    Cảm ơn learlean và chị ấy của bạn!! Đọc phần bạn kể mình hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cuộc sống của 2 bạn như thế nào rồi (nhất là cuộc sống của bạn - haha). Cuộc sống của mình rất vui vẻ mỗi ngày, ngày nào mình cũng cười hết, vì cả mình và chị mình đều hơi...khìn, toàn làm nhau cười mải miết, những câu chuyện mà không biết kể sao để diễn tả. Đó là hạnh phúc lớn nhất mà cuộc đời ban tặng cho mình! Ai cũng có khó khăn của riêng mình, mình cũng vậy và đang cố vượt qua khó khăn đó để có thể cùng chị của mình đi nốt chặng đường còn lại, vì mình còn mê sống tiếp với cô gái dễ thương nhà mình và đàn con phá hoại dữ lắm! Chúc hai bạn luôn hạnh phúc và vui vẻ nha! “Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”...
  5. Chị

    Hôm nay khi ngồi nhìn cơn đau đang trào đến, đang giằng xé, mình cố gắng đưa bản thân vào vị trí “quan sát” như những gì chị chia sẻ, rồi mình cứ ngồi đó nhìn chính mình đau, và mình biết đau rồi sẽ hết, dù nó có quay lại nhưng nó sẽ hết (dù đến giờ vẫn chưa hết), và mình nghĩ đến những gì mình đã trải qua rồi nhận ra mình là một người phụ nữ can đảm như thế nào! - Can đảm đi lấy sinh thiết một mình, ngồi một mình nơi cái hành lang tối đó trong cơn đau! - Can đảm đối diện với kết quả ung thư. - Can đảm bước vào phòng mổ, mở mắt tỉnh dậy khi y tá gọi mình. - Can đảm nuốt từng ngụm cháo khi cổ họng đau xé, nuốt không được. - Can đảm bước từng bước chân nhỏ xíu đầu tiên, tay ôm gậy truyền, trên người lủng lẳng bình dịch máu và nước. - Can đảm chịu đựng từng cơn run lẩy bẩy của chân tay khi bắt đầu tập đi dài hơn. - Can đảm cho người ta chọc kim tới chọc lui, rút bao nhiêu là ống máu. - Can đảm cho những lần xạ đầu tiên, khi lên cơn ói mửa nhức đầu đau họng cứng cổ mệt mỏi ước gì ngất đi được thì tốt. - Can đảm khi đứng không được, ngồi cũng không xong, đi đứng nằm càng không đỡ, chỉ biết đau và mệt nhừ tử. - Can đảm khi tập từng động tác yoga nhỏ xíu mà thở không ra hơi, đụng tới đau đâu tới đó nước mắt chứa chan. - Can đảm khi cơn đau quay lại đánh tơi tả nhưng vẫn cười nói vui vẻ. - Can đảm khi nhận kết quả tình hình chưa khá hơn. - Can đảm mở mắt mỗi ngày, suy nghĩ tích cực và vui vẻ. - Can đảm khi đối diện với cuộc đời và nói câu “Tôi/ mình bị ung thư” khi người này người kia hỏi. - Can đảm nhìn cơ thể mình xấu xí đi mỗi ngày. - Can đảm trong từng giọt nước mắt rơi, lại chùi nước mắt, lại cười hơ hơ. Mình đã can đảm như vậy đó, giờ cớ gì mình không tiếp tục làm một người phụ nữ can đảm nữa!!! Nên, cố lên tôi ơi, hãy cứ can đảm như vậy, nhé! Thương, Tôi (Tự tâng bốc mình vậy đúng là cũng can đảm thiệt hơ hơ 😃)
  6. Chị

    Em cảm ơn mọi người đã động viên và chia sẻ! Mệt quá, đau quá và nản quá thì em viết ra để giải toả - không ai có thể mạnh mẽ mãi được, em cũng vậy, có những lúc yếu đuối khủng khiếp. Nhưng giờ em không còn sự lựa chọn nữa, chỉ có một và duy nhất một sự lựa chọn cho mình là tiến tới phía trước, tiếp tục mạnh mẽ từng ngày từng giờ để chiến đấu thôi.. Rồi cũng đến một ngày hoặc bệnh nó bỏ em hoặc em bỏ nó lại, nhưng em vẫn sẽ sống và chiến đấu cho đến ngày đó.. Cảm ơn các chị, các bạn đã chia sẻ
  7. Chị

    SG, 9 tháng, 25 ngày Mình đã gần cạn kiệt: Tài chính Sức mạnh Và quan trọng nhất: sự kiên nhẫn với bản thân mình, sự tha thứ cho chính bản thân mình. Nhưng ngay cả mình còn mất kiên nhẫn với chính mình, thì mình phải làm sao đây?!? Đêm qua mình cứ nằm đó, đong đầy với những suy nghĩ này.. để rồi sáng nay khi thức dậy, khi nhìn thấy chị, nhìn thấy đàn con đang ngủ rất ngoan, mình lại tự nhủ phải cố lên thôi. Phải tìm cách bơm lại đầy hết những thứ mình đã tiêu xài trong suốt gần 10 tháng qua... Chị ơi, chị hãy bỏ qua cho em!
  8. Chị

    Cách đây 10 năm (trời ơi lâu dữ) mình bị Viêm phế quản, lúc đó mình cứ ngỡ là kinh khủng điển lắm rồi, vất vả lắm rồi, mệt lắm rồi... giờ mình nhận ra nó không là gì! Cảm ư, rồi sẽ hết, viêm phế quản ư, 2 tuần vất vả một chút rồi cũng hết.. giờ mình không biết khi nào mới hết nữa, vất vả hơn nhiều, mệt hơn nhiều và đau lâu hơn nhiều! Có những ngày mình ngủ mê mệt, tự động viên mình “ngủ đi em, ngủ đi em, ngủ dậy sẽ đỡ” nhưng khi tỉnh dậy bàng hoàng nhận ra mình lừa chính mình thôi, chả đỡ miếng nào! Có những ngày khoảng không sinh hoạt là cái giường 1,8m (ah trừ những khi đi vô cái phòng nho nhỏ xinh xinh), lẩn quẩn qua lẩn quẩn lại mà hết cái giường! Có những lúc đau nước mắt tỏn tỏn, chó ra nằm bên cạnh vỗ về, mèo ra hít hửi rồi bỏ chạy tránh xa! Người ta nói không sai mà, có đi qua những ngày mưa mới biết yêu ngày nắng, có đi qua vất vả chông gai mới biết yêu những ngày bình an! Có đi qua trọng bệnh mới biết yêu những ngày Viêm phế quản (câu này mình nói hí hí). Mỗi lần đau, mình lại nhớ tới Cô dắt xe đạp ở cầu Ngô Tất Tố vào cái đêm Trung Thu vừa rồi. Cô dắt xe đạp, tay hơi run run, chị dừng xe, mình tặng cô cái bánh Trung Thu (thương chị lắm vì năm nay mình không leo xuống xe chạy lon ton được như mấy năm trước nên chị chạy đẳng cấp Ninja hẳn), cô cười cảm ơn, tay vẫn run run hỏi: “Tặng thêm 1 cái nữa được không con, cho đứa em cũng bị bệnh đang ở nhà”, mình đưa thêm cô liền “Dạ đây cô! Trung Thu ấm áp cô nha” cô cười, mình và chị quay đi lòng mặn mặn (mình mém khóc), chị nói: “Thương quá, bệnh vẫn phải mưu sinh! Giống em cũng vậy thôi, em bệnh vẫn đi làm, nhưng em may mắn hơn cô đó!”. Mình biết mình may mắn hơn nhiều người lắm, nên cứ khi đau, mình lại cố, lại quệt nước mắt tự rơi nói chị: “không sao, đầy người đau hơn em người ta còn cố được, em vầy xi nhê gì!” rồi lại cười! Dẫu biết mỗi người mỗi phận, dẫu biết ai cũng phải trả nghiệp (mình cũng vậy thôi), nhưng trong lòng không khỏi xót xa! Giai đoạn này khó khăn quá, nhưng rồi sẽ qua thôi, chắc chắn là vậy! Tiếp tục bước tới thôi.. hự hự (nghe như siêu Xaya biến hình) 🚶🏽‍♀️🚶🏽‍♀️ 👯‍♀️👭 anicca
  9. Chị

    Sau bao ngày đắn đo thì em quyết định lập topic này để viết về chị, về cảm xúc của em, nơi mà chị không bao giờ đọc được Em đang gặp khó khăn trong cuộc sống, có lần em nói chị "pray for me, babe" dù chị nói lại "babe cái đầu" nhưng em không ngờ từ ngày đó tới giờ, ngày nào chị cũng pray cho em! Em thấy thương chị kinh khủng, chiều vội vàng chạy qua đón chị, chỉ muốn ôm chị mà không dám - sợ bị tát - nhét vào tay chị viên kẹo để dành cho chị từ trưa.. Ôi, em đúng là đứa con nít ngờ nghệch của chị... Em thèm nằm bên cạnh chị, ôm chị và ngủ, ngủ trong sáng chứ không phải "trong tối" chị nha. Mơ ước nhỏ nhoi mà lâu lâu mới được 1 lần thiệt là nhớ quá đi! Nói về chị chắc em nói mấy ngày mấy đêm không hết chị của em! Chị đâu biết những hành động nhỏ của chị luôn được em "găm" vào ký ức để khi nhớ em mang hình chị ra coi và cười một mình Hơn 3 năm rồi, 1 năm 365 ngày, tối nào em cũng email cho chị dù là mới chia tay nhau ai về nhà nấy cách đó 15', tính ra là gần 1000 mail gửi đi, chưa kể qua lại, ôi chúng ta thời đại nào rồi mà vẫn hì hục mail cho nhau, nhưng em không bỏ và cũng không muốn bỏ thói quen đó, mình cứ tiếp tục vậy chị nhé! I mêu tình êu (dù chả bao giờ nói êu) Nhớ chị ghê nơi...
×