Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

LacLinh

Members
  • Content count

    73
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    1

LacLinh last won the day on September 6 2014

LacLinh had the most liked content!

Community Reputation

104 Excellent

1 Follower

About LacLinh

  • Rank
    Member
  • Birthday April 1

Profile Information

  • Gender
    Not Telling
  • Interests
    Ngôn ngữ ~~

Recent Profile Visitors

4,954 profile views
  1. Ký ức mộ…

    Viết chơi thôi, đừng để ý... không là tôi gắt đấy, haha :)) Đây là bạn nhân vật Debra Morgan trong phim Dexter. Lúc đầu xem, tôi không thích bạn này đâu, vì ẻm chửi thề rất nhiều. Chửi thề nhiều nhất trong sở cảnh sát Miami. Sếp ẻm cũng chửi. :)) Nhưng rồi, tôi thấy Debra đáng yêu. Debra rất thẳng tính, và chửi thề chỉ là cách Debra bày tỏ cảm xúc mà thôi. Những người xung quanh Debra đều lịch thiệp, tử tế và giả tạo. Họ bị chi phối bởi chính trị, quyền lực, tiền bạc và truyền thông. Và trong hoàn cảnh đó, Debra là chân thực nhất, cũng chửi thề nhiều nhất. Người khác vì lợi ích mà từ bỏ, muốn đóng hồ sơ vụ án. Chỉ có Debra là tận tụy làm việc, tìm ra tội phạm. Rất chính nghĩa, nhưng công lao của ẻm lại bị lấy đi, sai lầm thì đưa ẻm ra gánh. Debra cũng không cuồng chính nghĩa. Cô sẵn sàng buông tha cho việc tự trả thù của nạn nhân. Nói chung là, ẻm chửi rất nhiều, nhưng đáng yêu, haha :)). Tôi thích con người chân thật dù nó không tốt đẹp gì. Nhiều lúc chính tôi cũng chửi thề. Xả được cảm xúc, vui mà :)) Chẳng có việc gì phải che giấu cả. Vỏ bọc giả tạo là không cần thiết.
  2. Ký ức mộ…

    Dạo này mưa nhiều quá. Nếu nơi bạn cũng đang mưa và bạn chưa biết phải làm gì, thì nghe cùng tôi nhé. Buổi tối vui vẻ!
  3. Cuộc sống vốn say rồi. Em cần gì phải mua say.

  4. Ký ức mộ…

    Dạo này tôi hay xem phim Dexter lúc nghỉ ngơi. Phim cũ rồi, nhưng xem rất hay. Các tình tiết diễn ra gây cấn, diễn biến tâm lý cũng rất thực. Mặc dù nó có nhiều máu me, vấn đề tâm lý và cách sống khá bừa bãi. Nhưng thực tế, cuộc sống vốn bừa bãi như thế. Đôi khi ta phải chấp nhận, thì mới có thể tiếp tục. Post tấm hình này chơi thôi, chẳng liên quan gì cả. Chỉ là tôi nhìn thấy sự dụng tâm và tình yêu nhân vật sâu sắc của tác giả. Designed by Wlop
  5. Ký ức mộ…

    "Thế gian có bao lần Khiến nước mắt trong ngần Vì lỡ yêu nên ta phải mang vết thương muôn phần Thời gian giúp ta chữa lành đi Mọi đau đớn không còn tiếc chi Thế gian có bao lần Khiến nước mắt trong ngần Đừng hỏi con tim sao lại đem đắng cay đi dần Hạnh phúc mới sẽ đến mà thôi Để quá khứ theo dòng nước trôi Để tâm tư nhẹ vơi"
  6. Ký ức mộ…

    Viết chơi một chút, để lấy cảm xúc viết cái khác...Đừng để ý. Không biết có ai phát hiện ra chưa, tôi là người không có trách nhiệm với câu nói của mình. Bởi vì tôi đã chối bỏ trách nhiệm mọi thứ ngay từ câu đầu tiên của mỗi bài viết rồi. Thật ra mà nói, tôi cũng không chắc với những điều tôi nói. Nó có thể đúng ngay lúc này, nhưng 1 giây sau, mọi thứ đã hoàn toàn khác rồi. Nên thôi, chối bỏ trước đã, đỡ phải bàn cãi. Là đúng cũng được, là sai cũng không sao cả. Hôm qua gặp đứa bạn, cũng vui. Nó kể cho tôi nghe chiến tích theo dõi thần tượng, trai đẹp bên Trung Quốc. Nghe thì cũng vui, xem như một phương thức để giải stress. Tôi không cẩn thận chạm phải vấn đề thần tượng của ẻm. Thế là ẻm hâm dọa, bỏ tôi giữa đường, không chở tôi về nhà chứ. Đúng thật là tình yêu làm người ta mù quáng mà. Đá rơi cả tình bạn cơ. Cho dù đấy chỉ là tình yêu thần tượng . Nhắc đến thần tượng, thì tôi thấy vẫn không bằng diễn viên ngày xưa. Từ nhỏ, tôi đã thích Vương Tổ Hiền. Nhìn chị là tôi sẽ bị lôi cuốn. Đến bây giờ vẫn thích. Diễn viên ngày nay, tôi không phân biệt được ai với ai nữa. Đặc biệt là diễn viên châu Á. Nhìn khuôn mặt ai cũng na ná như nhau. Nếu có bạn nào cũng thích Chị Vương Tổ Hiền (Joey Wong), thì cùng xem lại video với tôi nhé. Có cảnh mỹ nữ hôn nhau đấy, xem thỏa mãn
  7. Ký ức mộ…

    Rảnh rỗi nên viết vài dòng, lâu rồi tôi không viết gì nhiều cả. Vẫn là... viết chơi thôi, đừng để ý. Tâm tình tôi những lúc này thật bình thản lắm. Đôi khi cảm xúc quá nhạt đến nỗi không viết được thứ gì nữa. Có người hỏi, tôi không có cảm xúc như vậy thì sống còn có ý nghĩa sao? Tôi ý thức được chứ, chẳng qua tôi hiểu được rõ hơn. Nên mọi cảm xúc chỉ là thoáng qua. Thỉnh thoảng tôi thường ngồi thiền. Thật ra tôi không thiền theo chỉ dạy nào. Tôi chỉ ngồi đấy, cảm nhận dòng năng lượng vũ trụ truyền vào cơ thể. Tôi cũng chơi đùa với nó, dắt nó đi đến toàn thân rồi xoay tròn. Nhiều lúc cũng phân không rõ nó là ảo giác hay thật sự có dòng năng lượng ấy. Trong lúc đó tôi hiểu ra nhiều vấn đề, cảm xúc cũng ổn định hơn. Không còn oán than, không còn trách móc. Tôi nghĩ, nếu ai đó thấy cảm xúc không khỏe, cũng có thể thử ngồi thiền. Tôi thấy nó rất có hiệu quả. Tính ra ngồi thiền cũng không dễ. Bởi vì, khi bạn nhắm mắt lại, bạn thường nghĩ linh tinh, nghĩ về những vấn đề của bạn. Khi đó, bạn không thể thiền được. Hãy thử tập trung vào từng nhịp thở, nó sẽ giúp bạn quên đi và cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Chia sẻ trải nghiệm thế thôi, cụ thể tôi cũng không rõ lắm đâu. Trở lại câu hỏi ban đầu, cảm xúc quá nhạt thì sống còn có ý nghĩa sao? Tôi cũng không trả lời được. Nhưng tôi biết tôi đang tiến bộ. Khả năng chấp nhận rộng lớn hơn. Suy nghĩ của tôi đang vượt qua tuổi tác của tôi. Có người nói, tôi kết giao bạn bè lung tung. Với tôi mà nói, cũng không hẳn là bạn, chẳng qua là bèo nước tương phùng mà thôi. Chạm vào nhau trong giây lát, rồi cũng sẽ tách ra. Trong một phút chốc đó, nếu tôi làm cuộc sống của bạn hơi dao động, thoát ra khỏi sự nhàm chám. Thì nó đã có một chút ý nghĩa rồi. Tôi sẽ không để tâm quá vào việc này. Như thế đấy, tính ra thì tôi cũng không có bạn.
  8. Ký ức mộ…

    Cám ơn chị đã đánh giá cao em.
  9. Ký ức mộ…

    Mỗi lần xem video của chị Lý Tử Thất, tôi lại thấy mình thật vô dụng. Thật đáng xấu hổ.
  10. Ký ức mộ…

    Nhạc không lời, nên cũng không muốn viết gì cả. Cứ nghe và cảm nhận thôi.
  11. Ký ức mộ…

    Có bao nhiêu cô đơn mới khiến người ta viết lên những ca từ đẹp thế. Có bao nhiêu khát khao mới vẽ nên một bức tranh thần kỳ thế. Hôm nay tôi vô tình nghe một bài nhạc, “Họa” lên một bức tranh mà trong đó tôi thấy được chính mình. Rất cảm ơn Triệu Lôi đã viết lên một Họa khúc tuyệt đẹp thế. Họa – Triệu Lôi https://soundcloud.com/l-m-m-c-linh/4-mp3 为寂寞的夜空画上一个月亮 把我画在那月亮下面歌唱 为冷清的房子画上一扇大窗 再画上一张床 画一个姑娘陪着我 再画个花边的被窝 画上灶炉与柴火 我们一起生来一起活 画一群鸟儿围着我 再画上绿岭和青坡 画上宁静与祥和 雨点儿在稻田上飘落 画上有你能用手触到的彩虹 画中有我决定不灭的星空 画上弯曲无尽平坦的小路 尽头的人家梦一路 画上母亲安详的姿势 还有橡皮能擦去的争执 画上四季都不愁的粮食 悠闲的人从没心事 我没有擦去争吵的橡皮 只有一支画着孤独的笔 那夜空的月也不再亮 只有个忧郁的孩子在唱 为寂寞的夜空画上一个月亮 Họa lên cho bầu trời đêm cô đơn một vầng trăng sáng Rồi họa lại tôi dưới ánh trăng ấy đang một mình hát vang Họa một song cửa sổ cho căn phòng trống rỗng mà lạnh lẽo Lại họa thêm một chiếc giường nằm Họa một cô gái ở bên cạnh tôi Còn họa cả một tấm chăn có viền hoa đăng Họa thêm bếp lò cùng với củi đun Ở nơi ấy chúng ta sẽ sống bên nhau mãi mãi Họa một đàn chim nhỏ vây xung quanh tôi Lại họa thêm cả núi xanh cùng sườn đồi Họa lên sự yên tĩnh và hiền hòa Cơn mưa nhỏ nào lất phất rơi trên cánh đồng Họa thêm chiếc cầu vồng mà tôi có thể chạm tay được tới Trong ấy có bầu trời sao đã định vĩnh viễn không lụi tàn Họa thêm con đường nhỏ vô tận mà quanh co Nơi cuối đường ấy có người đã chìm trong mộng Họa lên dáng vẻ điềm tĩnh của mẹ Còn cả cục tẩy có thể xóa đi những tranh chấp vụn vặt Họa ra lương thực cho bốn mùa no đủ Đời người nhàn nhã từ ấy chẳng còn nỗi muộn phiền Tôi không có cục tẩy xóa đi những tranh chấp vụn vặt ấy Chỉ có một cây bút họa lên nỗi cô độc Ánh trăng của bầu trời đêm kia cũng chẳng còn tỏa sáng Chỉ có cậu bé ưu sầu đang hát mà thôi Muốn họa cho bầu trời đêm một vầng trăng sáng… Mặc Linh tôi vốn chỉ mà một Linh hồn trầm mặc bất định, tôi cô độc và lang thang khắp nơi. Nhưng có ai biết, sâu trong tôi cũng có một bức họa. Có sông có núi, yên tĩnh và hiền hòa. Có lẽ tôi cũng muốn để ở đâu đó một chút cảm xúc của chính mình. Để một lúc nào đó, tôi nhìn lại và biết mình vẫn tồn tại. Đêm mà tôi sinh ra là một đêm trăng sáng vô thường, một đêm trăng sáng và tràn ngập lời kinh. Có thể vì thế mà tôi biết ánh trăng sáng lên chỉ vì bầu trời toàn màu đen, lời kinh tràn ngập cũng không xóa đi hết tham sanh si trên thế gian. Và rồi chính tôi cũng lớn lên trong màn đêm đen đó.Tôi thấy mình cũng không khác gì họ. Tôi nhìn thấy dòng người tham lam tấp nập và cũng tự bị cuốn hút vào đó. Tôi thấy mình vô dụng và bất lực. Nên đâu đó một mảnh tâm hồn tôi trầm mặc. Hôm nay, tôi một mình lướt xe trên những cánh đồng đã gặt hái. Một màu vàng úa và tiêu điều, đâu đó còn có những đám khói rơm ra bốc lên. Tôi nhớ lại khi mình còn nhỏ, cũng vào thời điểm này, tôi thường lăn lộn trên những bãi rơm rạ ấy. Mặc kệ cho quần áo dơ bẩn, mặc kệ cho ánh nắng xuyên thấu, mặc kệ bản thân ngứa ngáy vì những cộng lông rạ bám lên, tôi vẫn cười khanh khách với chiếc diều đang bay cao của mình. Nhưng giờ đây đâu, cánh đồng tiêu điều không một bóng trẻ con, không một tiếng cười nói. Có phải trong thế giới hiện đại này, rất nhiều trẻ con đã sớm cuốn vào những tiện nghi internet, rồi những game online mà quên đi những trò chơi truyền thống. Có đôi khi tôi thấy mình thật buồn cười. Tại sao tôi phải để ý đến mọi người xung quanh, khi suy nghĩ của tôi dù sâu xa đến mấy cũng không thể ảnh hưởng một phần nhỏ đến điều gì cả. Nên tôi nhốt một phần Linh hồn tôi vào bức họa kia, nơi mà Mặc Linh biết sống và biết cười, mặc dù rất cô độc. Mọi thứ trong đó tôi vẽ nên từ những suy nghĩ của mình, vẽ nên thế giới mà tôi cho là đẹp, là hạnh phúc. Và cũng thật cô đơn. Bởi vì ai sẽ cũng tôi chia sẻ bức họa này? Cho dù nó có đẹp đến đâu thì cũng chỉ là một bức họa cô đơn mình tôi mà thôi. Tôi cũng từng yêu. Tôi cũng hy vọng người đó sẽ san sẻ cùng tôi bức họa này. Nhưng tôi lại nhận ra, tìm một người thích hợp không hề dễ dàng. Đó là lần đầu tiên tôi yêu và cũng là lần đầu tiên tôi hận mình sai lầm như vậy. Bởi vì tôi sai, mà người đó tổn thương, tôi cũng không tránh khỏi. Một lần xém chết đuối thì ngàn năm không dám chạm vào nước, câu nói này với tôi thật không sai chút nào. Mặc Linh! Mặc Linh! Có lẽ suốt đời này tôi cũng chỉ là một linh hồn trầm mặc mà thôi!
×