Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Aria

Members
  • Content count

    174
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    12

Aria last won the day on December 17 2016

Aria had the most liked content!

Community Reputation

222 Excellent

2 Followers

About Aria

  • Rank
    acquapione

Profile Information

  • Gender
    Female
  • Location
    Europe
  • Interests
    passion & humor
  1. Thành phố không có em

    Trời ơi. Khi nào về Huế thì mở tiệm bánh bèo, bánh bột lọc đi. Chứ tiệm thuốc ni, thân mấy cũng nỏ dám tới
  2. Chuyện hôm qua

    10.01.2020. Đầu năm mà gặp toàn chuyện buồn bực nên lại lôi mấy bài nhạc Hongkong ra nghe. Nhưng rồi mình chợt nghĩ. Phải chăng mình thích con gái vì mình chỉ yêu chính mình? Đúng là từ nhỏ đến giờ xem phim thì chỉ thích các nữ diễn viên. Đọc truyện thì chỉ thích nhân vật nữ. Đi ra ngoài đường thì chỉ toàn ấn tượng với mấy bạn nữ. Nhưng rồi mình thích vì điều gì? Mình thích người đó vì mình muốn trở thành như vậy? Hay mình thích người đó vì đó là mẫu người mình yêu? Vậy là tua đi tua lại mấy bài nhạc và hình ảnh của Vương Tổ Hiền chỉ để tìm câu trả lời. Rồi tôi nghĩ tôi đã yêu chính mình, và ai đó tương tự như tôi, cũng mạnh mẽ như vậy, cũng yếu đuối như thế. Một tình yêu như tên bài hát, nhưng liệu có tồn tại…
  3. Mình vẫn muốn viết nhật ký lâu lắm rồi nhưng mà lại rất hay bận, và không hiểu sao lúc chuẩn bị đặt tay viết hay gõ thì lại cảm thấy muốn thôi (bệnh lười muôn thuở, hic). Nhưng mà nếu không viết ra thì nó cứ ở mãi trong đầu và lâu lâu lại nhớ lại rồi tự cười một mình như đứa điên. Thậm chí đôi khi, trong giờ học, mình cũng chợt nghĩ đến, và thế là lại mất tập trung, đầu óc cứ thơ thẩn trên mây ấy. Những lúc ấy, mình câm như hến trong bài giảng, chắc chắn thầy cô cũng thấy là lạ, lúc thì mình nói nhiều, lúc thì mình im thinh thích, mắt nhìn lơ đễnh đâu đâu. Hôm bữa đứng photo tài liệu mà con bạn Tàu đi ngang qua thấy mình cười thì nó dừng lại, quay qua hỏi, “Why are you laughing? What’s so funny?” Trời ạ, muốn chết đứng luôn, nãy là tui chỉ tủm tỉm thôi mà, bây giờ thì tui mới muốn cười lớn lên nè vì cái tình huống khùng điên này, “No no, it’s just… uh… my friend in VN sent me a message which is very funny ” – “Ah…” – Anw, trang nhật ký của mình đầu tiên sẽ là những kỷ niệm của mình và bạn, vì thật ra đây là động lực đầu tiên khiến mình muốn viết và lưu giữ. Đó không phải là vì bạn, hay là vì tụi mình, mà là vì mình, vì đó cũng là một phần ký ức đẹp đẽ mà mình đã trải qua. From Cn/B to Cp/N for our memories in W. Mình nhớ, mình vẫn có nói với bạn, trí nhớ mình không tốt, mình sợ một ngày nào đó, mình sẽ quên đi hết tất cả nên hãy giúp mình nhớ. Lúc đầu, bạn nghĩ mình chỉ nói bâng quơ hay do xem phim quá nhiều (haha ), nhưng mà dần dần bạn cũng hiểu là mình lo lắng một cách nghiêm túc. Vì thật sự với cường độ và tính chất công việc của mình, mình trở nên hay đãng trí với xung quanh và cuộc sống thường ngày. Bạn cũng tự quan sát và cảm thấy sao mà mình hậu đậu quá, cứ hay đụng đầu vào những thứ không đâu. Nên dần sau đó, mỗi khi mình nói mình sợ một ngày mình quên đi những kỷ niệm của chúng ta, bạn lập tức lo lắng và nhăn mặt nghiêm khắc: “Không có bị gì đâu, đừng có suy nghĩ nhiều quá nè…” Mình rất cảm kích và yêu lắm sự vỗ về này. Nhưng sau đó, bạn lại bảo bạn cũng sẽ không giúp mình nhớ lại đâu. Mình ủ rũ: “Cp không muốn nhớ Cn sao?” Bạn nói: “Không, Cp sẽ luôn nhớ Cn. Nhưng Cp không muốn Cn lúc nào cũng nhớ đến Cp”, bạn muốn mình sẽ quên bạn vì như vậy sẽ tốt cho mình. Bạn biết không, lúc ấy mình rất buồn, mình không muốn như thế. Dù tụi mình không còn bên nhau, mình cũng không muốn như thế. Mình không muốn quên đi những kỷ niệm vui buồn mình đã trải qua; mình biết ơn chúng vì chúng giúp mình trở thành người như hôm nay. Bạn sợ mình không quên được bạn, nhưng mà, không sao đâu! I will be fine. I grow up on what I have spent. You are a part of my past, my happy past moments, and I can’t deny my past. I remember you but I will not miss you, I promise, as you wish…
×