Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Chet

Thành Viên
  • Số bài viết

    185
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    19

Chet last won the day on Tháng 12 11 2018

Chet had the most liked content!

Điểm

500 Excellent

2 Người theo dõi

Về Chet

  • Xếp hạng
    bông cúc nhỏ
  • Sinh nhật Tháng 12 17

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female

Khách ghé thăm gần đây

5.042 lượt xem hồ sơ
  1. Điên.

    Hôm nay tôi đã mường tượng lại mình trong dáng vẻ mềm mại nhất, tính nữ nhất. Đó là khi tôi buông tóc mình để chúng tự do chảy dọc trên đôi vai gầy nhỏ. Tôi nhớ những buổi chiều cuối tuần, mẹ thường nấu bồ kết rồi nâng niu mái tóc đen dài của tôi, mẹ bảo nơi suối tóc thơm mượt ấy là cả cuộc đời của bà. Cho đến một ngày bà rời khỏi thế gian này, tôi quyết định cắt phăng đi mớ tóc ấy như cắt phăng đi một sự tang tóc phủ lên tôi một màu mất mát. Người đời họ bảo, thấy tôi cười nhiều hơn sau cái ngày ấy. Nhưng trong từng hơi thở của mình, tôi đều luôn như thấy còn hơi ấm của mẹ. Sự nhớ thương nó chảy len lỏi như mạch nước ngầm hòa cùng dòng máu đang ấm nóng trong tôi. Tiết học về quan điểm sống, thầy hỏi mọi người rằng. Chúng ta ở đây đang khát khao điều gì nhất cho mình? Tôi ngẩng mặt nhìn bầu trời và mỉm cười. "Thầy à, con thèm có mẹ biết bao." Một mái ấm đỗ vỡ, khi người còn ở lại viết tiếp chặng đường dang dở cùng một bến đỗ khác, cùng một người khác. Họ bảo, đó là lý do để những đứa con trở nên tồi tệ hơn. Nhưng thật tốt, dù trái tim và tâm hồn bị khuyết đi thì tôi vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra rằng. Tôi là cuộc đời của mẹ, tôi là khát vọng sống của bà. Nên thay vì ngã xuống, tôi chọn cho mình từng bước đứng dậy.Có những đêm trở về, tôi ngồi một mình trong căn nhà. Có lẽ đó là những giây phút hiếm hoi nhất mà tôi buông bỏ sự bất cần, ương ngạnh của mình để yếu lòng hơn, nhẹ nhàng với mình hơn. Cái hình ảnh mà tôi nhớ nhất trong trí nhớ của mình, đó là khoảnh khắc mà tất cả bạn của tôi đều có cha mẹ đến dự. Chỉ mỗi tôi đứng đó, trong đám đông, lọt thỏm. Tiếng vỗ tay, tiếng nhạc, tiếng tán thưởng trơn trượt ra khỏi tôi như một sự rỗng tuếch. Thay vì khóc, tôi đã mỉm cười. Dẫu sao, cuộc đời này vẫn đẹp, dù trước đó có trầy trật ra sao. Mà thật, chỉ có người ta mới làm cho cuộc đời buồn bã thôi. Chứ cuộc đời, đẹp và độ lượng lắm.
  2. Điên.

    Hôm nay, cũng là một ngày dài. Như một kẻ say chuếnh choáng bước mông lung trên một con đường mà không biết khi nào có điểm dừng chân. Hỏi lòng phải làm sao đây, để bình yên giữa những hỗn độn cảm xúc.!? Đã lâu rồi chả còn biết yêu ai, nhưng vẫn nhớ những đêm dài ngồi nói chuyện cùng nó. Hai đứa con gái lạ lùng chơi với nhau, mặc nhiên trở thành bồ nhí của nhau theo cách riêng nào đó. Có lẽ, bởi hai đứa đều cần một điểm tựa nào đó để bám víu vào nhau cho khỏi trượt chân ngã khi bước qua những thềm rêu xanh cũ kĩ. Nó từng có những đêm dài hút thuốc thức trắng đêm. Và mình cũng có những đêm dài nhốt mình trong phòng, chỉ để nhìn bóng mình in hằn trên vách. Sáu năm yêu của nó đổi lại bằng những ngày dài gian dối. Nó không khóc được, mình cũng không khóc được. Những giọt cafe đắng chát cứ rơi ở hai fin đen đá. Có lẽ, cafe đang khóc dùm rồi. Hôm nay .. Nó đã tìm được một điểm tựa riêng - thực sự. Còn mình, vẫn mông lung, vẫn âm trầm nhìn bóng mình theo năm tháng ..
×