Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi thành viên, 

Để giảm bớt dung lượng dữ liệu của AL,  diễn đàn vừa xóa tất cả những nick chưa từng đăng nhập, chưa từng đăng bài hoặc đã 6 năm không hoạt động. 

Nếu nick của bạn vô tình bị xóa trong lần sàn lọc này, mong bạn thông cảm đăng ký lại nick mới. 

Thân ái.

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Chet

Members
  • Content count

    219
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    23

Everything posted by Chet

  1. Điên.

    Những rung động, lưu luyến hay mơ mộng hiện diện trong cuộc đời này là một khái niệm đẹp, thuở còn tuổi đôi mươi tôi thường hay hỏi người ta là có thương tôi không, thương tôi nhiều không? Hẳn nhiên, lúc đó người ta sẽ dịu dàng gật đầu. Ngày còn trẻ, tôi không thích nói về sự dang dở, vì loại cảm giác đó nó không đủ, nó ở lưng chừng, hụt hẫng, nó làm tôi day dứt mãi. Sau này lớn lên, va đập với cuộc sống, đôi lần mang đầy vết tích cũng vài lần nhiêu khê, mất mát như một dự cảm được báo trước khi ta chớm bước vào cơn mộng. Tôi dần nhận ra, cái trạng thái không-đủ đó nó làm người ta thèm giữ lại những nhu mì thuở đầu. Cái lưng chừng đó làm người ta thấy lưu luyến và cảm khái một đoạn đường được bước đi cùng nhau, cái hụt hẫng đó làm người ta đau đáu về nhau giữa vô vàn sự đơn độc ngoài kia. Và cái không đủ đó nó vừa vặn khơi gợi cho người ta cái cảm giác đi tìm kiếm những ẩn ức còn giấu bên trong nội tại của chính mình. Đã có lúc nhớ lại những ngày sơ khai ấy, trái tim bỗng rung rinh khác lạ, thú vị hơn cả là khi ta có thể ngồi ôn lại miền ký ức bằng một trạng thức bình tâm và thấy bình thản khi chắc chắn rằng, ừ ta đã thực sự bước qua được một phần xước xát, hời hợt ngày xưa. Giờ đây, khi không còn ở tuổi đôi mươi ấy nữa, mọi thứ nhạt nhòa hơn, nhẹ nhàng hơn, mỗi lần nhìn ngắm vết hoen gỉ ấy là mỗi lần ta như được chạm lại những yếu mềm ngày xưa. Một cái gì đó bỗng rát cay trong một ngày nắng lên vàng vọt nơi cuối con đường ta từng muốn đi qua. Và, ta trở nên già nua, ướt sũng trong một ngày tắm lại chuyện trần ai.
  2. Điên.

    Hôm nay, cũng là một ngày dài. Như một kẻ say chuếnh choáng bước mông lung trên một con đường mà không biết khi nào có điểm dừng chân. Hỏi lòng phải làm sao đây, để bình yên giữa những hỗn độn cảm xúc.!? Đã lâu rồi chả còn biết yêu ai, nhưng vẫn nhớ những đêm dài ngồi nói chuyện cùng nó. Hai đứa con gái lạ lùng chơi với nhau, mặc nhiên trở thành bồ nhí của nhau theo cách riêng nào đó. Có lẽ, bởi hai đứa đều cần một điểm tựa nào đó để bám víu vào nhau cho khỏi trượt chân ngã khi bước qua những thềm rêu xanh cũ kĩ. Nó từng có những đêm dài hút thuốc thức trắng đêm. Và mình cũng có những đêm dài nhốt mình trong phòng, chỉ để nhìn bóng mình in hằn trên vách. Sáu năm yêu của nó đổi lại bằng những ngày dài gian dối. Nó không khóc được, mình cũng không khóc được. Những giọt cafe đắng chát cứ rơi ở hai fin đen đá. Có lẽ, cafe đang khóc dùm rồi. Hôm nay .. Nó đã tìm được một điểm tựa riêng - thực sự. Còn mình, vẫn mông lung, vẫn âm trầm nhìn bóng mình theo năm tháng ..
  3. Điên.

    Hôm nay, là giỗ thứ năm. Mẹ, đã lâu không gặp.
×