Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

serenada

Members
  • Content count

    159
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    12

serenada last won the day on September 14 2017

serenada had the most liked content!

Community Reputation

203 Excellent

3 Followers

About serenada

  • Rank
    Member
  • Birthday 03/02/1986

Profile Information

  • Gender
    Lesbian
  • Location
    Hà Nội
  • Interests
    đời chỉ cần gái, mèo và sách

Recent Profile Visitors

2,020 profile views
  1. Nhật ký đọc sách

    Cùng tác giả với Thú tội, Những đứa trẻ bị mắc kẹt có khá nhiều điểm giống với tiền bối của nó. Các câu chuyện đều được kể lại dưới đại từ tôi, và thay đổi người kể chuyện liên tục, giống như tác giả chỉ đang phỏng vấn từng nhân vật của mình và cứ thế viết lại. Điểm hấp dẫn ở đây là, mỗi đoạn "phỏng vấn" đều chỉ là góc nhìn riêng của nhân vật đó. Một câu chuyện tùy từng góc nhìn sẽ có thể được hiểu theo những cách khác nhau, độc giả đôi khi không hiểu đâu mới là sự thật. Có khi đang cuốn vào dòng tự sự của nhân vật này và đang cảm động, đang thấu hiểu dở chừng với vết thương của họ; câu chuyện xoay sang góc nhìn của nhân vật khác và ta lại thấy mọi thứ không còn như ta tưởng nữa. Thậm chí đôi khi tác giả để cho câu chuyện sau bẻ ngược hoàn toàn "sự thật" từ câu chuyện trước. Nhưng rốt cuộc câu chuyện nào mới là đúng thì tác giả không nói, hoặc cũng có thể chẳng chuyện nào đúng hết, ai cũng chỉ nhìn nhận và kể lại (và thêm mắm dặm muối) cho sự thật của mình mà thôi. Truyện gồm 5 câu chuyện về những mảnh đời khác nhau (6 chương nhưng chắc câu chuyện số 5 dài quá nên tách hẳn ra làm 2 chương, cho mỗi nhân vật một chương làm đất diễn riêng), thật ra không hẳn tất cả đều về tổn thương thời thơ ấu làm nên tính cách nhân vật (Đứa trẻ bị mắc kẹt là tên riêng cho câu chuyện cuối), nhưng phần lớn tác giả đều xây dựng theo hướng đó. Mọi con người có những suy nghĩ biến thái, tâm lý bất thường, tính cách vặn vẹo, hầu như đều do một góc khuất nào đó từ những ngày rất xa. Những đứa trẻ mang nặng ẩn ức gia đình, ôm vết thương lòng chẳng bao giờ lớn lên được, không thoát ra được, chỉ có thể trốn vào một góc sâu trong tiềm thức và cứ thế trở thành người lớn với những tổn thương còn nguyên vẹn. Đọc xong truyện tôi có cảm giác xung quanh mình ai cũng có những đứa trẻ mắc kẹt như vậy, chỉ là ẩn ức lớn hay nhỏ mà thôi. Riêng về câu chuyện cuối cùng, chương tự sự của người con gái, nói khá nhiều về khái niệm "gia đình độc hại". Tôi không rõ từ tác giả dùng trong bản gốc là gì, ở đây được dịch thành "bà mẹ độc ác", và tôi rất không tán thành cụm từ này. Độc hại và độc ác thay đổi nghĩa rất nhiều. Độc ác thì dễ rồi, như chương cuối (tự sự của người bạn gái) nói, bà mẹ độc ác là bà mẹ hành hạ con, bỏ đói con, bắt con đi ăn xin, bắt con đi làm cave kiếm tiền về cho mình - những trường hợp như vậy ai nhìn vào cũng có thể phán là "bà mẹ độc ác", chẳng cần tranh cãi làm gì. Gia đình độc hại lại là một câu chuyện hoàn toàn khác, với những ông bố bà mẹ trên danh nghĩa vì con, yêu thương con, muốn tốt cho con (và bản thân họ thực sự nghĩ rằng mình đang làm thế vì muốn tốt cho con thật), với danh nghĩa đó họ kiểm soát con cái, can thiệp vào mọi quyết định của con, đọc nhật ký thư từ của con, ép buộc từ việc học hành, bè bạn, hôn nhân, nghề nghiệp, ép buộc đến cả bản ngã của đứa trẻ, để nó chỉ có thể đi theo đúng con đường mình muốn (thường là con đường chính mình đã không thể đi). Có những ông bố bà mẹ không hề đánh đập con cái, nhưng sự bạo hành qua lời nói có thể tàn nhẫn và gây tổn thương không kém; những đứa trẻ bị nhiếc móc dày vò, bị chê bai chỉ trích ngày này qua ngày khác, có thể sẽ lớn lên với mặc cảm mình không xứng đáng được yêu thương, chỉ là kẻ bất tài vô dụng, và đủ các phức cảm tự ti khác. Đôi khi chúng ta đọc truyện và cảm thấy bức xúc, và nghĩ rằng chắc truyện xây dựng quá lên chứ làm gì có bố mẹ nào nỡ đối xử với con như thế (hoặc đó là cảm nhận của tôi thôi, tại cuộc sống của tôi hơi bị màu hường), nhưng chuyện thật đôi khi còn đáng sợ hơn tiểu thuyết. Những gia đình như thế, buồn thay, có mặt ở khắp mọi nơi, với đủ mọi level. Trùng hợp là buổi tối ngày tôi đọc chương về gia đình độc hại, cũng là ngày bạn nhắn tin kể với tôi về một gia đình như vậy, cảm giác rất thấm thía và thấu hiểu (dù chả giúp được gì). Tôi vẫn đánh giá Thú tội cao hơn Những đứa trẻ bị mắc kẹt một chút. Nhưng về tổng thể, thì tôi đang chờ để bỏ Chuộc tội vào giỏ hàng.
  2. mất bao lâu để quên

    hình như mình mất 1 năm để không đau lòng nữa, và mất lâu hơn thế để thực sự QUÊN ^^ thời gian nó cũng là một thước đo trừu tượng lắm, nhưng mình tin là sớm hay muộn mọi thứ cũng sẽ qua, sớm thì mừng mà muộn thì... thôi ráng chờ hy vọng vẫn còn răng húp cháo
  3. mất bao lâu để quên

    em mệt lắm rồi, em không muốn mơ thấy người nữa, có được không, một giấc mơ làm u ám hết cả ngày cuối tuần quý giá của em rồi Well you only need the light when it's burning low Only miss the sun when it starts to snow Only know you love her when you let her go Only know you've been high when you're feeling low Only hate the road when you’re missin' home Only know you love her when you let her go And you let her go Staring at the bottom of your glass Hoping one day you'll make a dream last But dreams come slow and they go so fast You see her when you close your eyes Maybe one day you'll understand why Everything you touch surely dies But you only need the light when it's burning low Only miss the sun when it starts to snow Only know you love her when you let her go Only know you've been high when you're feeling low Only hate the road when you're missin' home Only know you love her when you let her go Staring at the ceiling in the dark Same old empty feeling in your heart 'Cause love comes slow and it goes so fast Well you see her when you fall asleep But never to touch and never to keep 'Cause you loved her too much And you dived too deep Well you only need the light when it's burning low Only miss the sun when it starts to snow Only know you love her when you let her go Only know you've been high when you're feeling low Only hate the road when you're missin' home Only know you love her when you let her go And you let her go (oh, oh, ooh, oh no) And you let her go (oh, oh, ooh, oh no) Will you let her go? 'Cause you only need the light when it's burning low Only miss the sun when it starts to snow Only know you love her when you let her go Only know you've been high when you're feeling low Only hate the road when you're missin' home Only know you love her when you let her go 'Cause you only need the light when it's burning low Only miss the sun when it starts to snow Only know you love her when you let her go Only know you've been high when you're feeling low Only hate the road when you're missin' home Only know you love her when you let her go And you let her go and yet you let me go
  4. Kết thúc bộ Thiên Long Bát Bộ - lần thứ bao nhiêu không nhớ nổi. Lần này chỉ đọc lướt vài phần đặc biệt ưa thích và bỏ qua tất cả những đoạn về Tiêu Phong - A Châu. Dạo này bạn lười đọc và xem những gì quá bi kịch, còn cái giấc mơ chăn cừu đuổi thỏ kia phải thi thoảng lắm mới dám động vào. Trong những chuyện kỳ ngộ còn lại bạn thích nhất Hư Trúc, có lẽ vì nó... quá ảo, dù truyện chưởng thì vốn đã ảo rồi. Và cứ theo cụ Kim Dung thì cưa các em gái trinh nữ cấm cung dễ cái một, chỉ cần chiếm được lần đầu của mấy ẻm, dù bằng cách mơ mơ mộng mộng như Hư Trúc hay bằng cách chặn đường hấp diêm như Dương Tiêu (liên tưởng tí) là các em chết luôn, dù có là công chúa đi chăng nữa (khổ thân em công chúa!). Còn lại Đoàn Dự chỉ là một tên dở đội gái lên đầu uổng công sinh ra làm hoàng tử... Thế nên lần đọc lại này kết thúc ở 3 câu hỏi - Đâu là nơi khoái lạc nhất - Người ta yêu thương nhất là ai - Tướng mạo người ấy như thế nào
×