Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

a_little_girl

Thành Viên
  • Số bài viết

    116
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

Điểm

63 Excellent

1 Người theo dõi

Về a_little_girl

  • Xếp hạng
    Member
  • Sinh nhật Tháng 2 9

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female

Khách ghé thăm gần đây

1.170 lượt xem hồ sơ
  1. My diary

    Năm nay chúng ta gặp nhau nhiều nhở, hơn cả tổng số lần 4 năm qua, và em đã có 2 ngày thật vui vẻ bên chị. Mỗi lần đều là chị chủ động nắm tay em, cảm giác đó hạnh phúc biết bao, cho dù trong mắt mọi người chúng ta có vẻ là 2 mẹ con. Em không còn nhớ lần đầu chị nắm tay em kiểu gì, lần ở nước ngoài Hai lòng bàn tay úp vào nhau, lần này chị đan tay vào em, chưa ai nắm tay em như thế, thật đáng tiếc lần đầu tiên lại không là chị. Em thật có lỗi với người đó, ngta cũng nắm tay em nhưng em đã rút lại, còn khi chị nắm tay em, em đã siết chặt hơn. Cảm giác hạnh phúc là trước khi ngủ và khi thức dậy đều nhìn thấy người mình thương. Lần đầu tiên cùng nhau dạo phố về đêm, một điều em chưa bao giờ dám mơ.
  2. My diary

    Tuần rồi vừa về Việt Nam thì sáng hôm sau em đã đến gặp chị. Sau một chuyến bay dài, sock nhiệt, em thật sự rất mệt mỏi chỉ muốn nghỉ ngơi, không biết động lực từ đâu để em đến gặp chị, em tự hỏi lòng chị có bao nhiêu trọng yếu với em đây? Chợt em nhớ đến phim Nữ Nhân Xuất Quỹ, em thật giống nhân vật Josephine, yêu bất chấp gần một nữa đời người, toan tính thủ đoạn kết thúc vẫn là tay trắng. Em vào phòng trước và chọn trải chăn nằm dưới nền nhà dù giường quá dư cho 2 người. Em biết đó là không phải phép và cũng không nên nằm trên giường của chị - dù đã từng nằm, chỉ là hôm nay ở nhà chỉ có chị và em, em sợ.... sẽ không kiềm lòng được. Chị từ nhà tắm bước ra rất cẩn thận - chắc sợ sự cố. Mặt nạ em đã chuẩn bị sẵn cho chị. Mỗi người ôm điện thoại em quay lưng đi không dám đối mặt với chị. Chị muốn đưa em về, trời trưa nắng sao em có thể đành lòng để chị đi ra đường. Đến lúc gần về em lấy hết can đảm đến ngồi bên giường chỉnh lại mặt nạ cho chị. Lúc đó chỉ muốn thời gian dừng lại để chạm vào gương mặt ấy lâu hơn. "Ở nhà đắp mặt nạ ngủ nghỉ đi, em tự gọi taxi về" ---------------------------------------------------------------------------------------------------- Lần thứ 2 trong đời, em dự lễ tốt nghiệp, chị đã không đến được, em cũng không báo tin cho gia đình em, mọi người đều bận rộn, mà đã là lần thứ 2 nào còn quan trọng như lần đầu. Cả 2 lần, người em yêu đều không có bên cạnh em ở khoảng khắc em hạnh phúc trong cô đơn. Xung quanh bạn bè đều có người thân bên cạnh chung vui. Em đã rất mong mỏi có thể cùng chị chụp tấm ảnh khi em vận lễ phục. Tiệc tàn chị cũng không đến, em vốn dự đoán được nên em cũng không thất vọng nhiều. Cùng một bầu trời chỉ cách chưa tới 3km. Duyên phận của mình chỉ dừng ở mức đấy không thể xa hơn.
  3. My diary

    gửi đến một người lạ đã từng thân thương. Mới đấy gần 3 năm rồi, thời gian trôi qua có quá nhanh không? 3 năm cho một lời hứa, liệu người còn nhớ hay đã quên? Hôm nay đây tôi nhìn lại: 3 năm tôi chờ, 3 năm tôi bỏ mặc con tim mình, để nó khát khao được yêu thương đến khô héo, 3 năm tôi buông lơi cuộc sống, bản thân tôi, tôi lấy công việc để tìm quên, tôi lấy công việc để xây một nền tảng cho tương lai mờ ảo mà ngày nào người đã vẽ ra. Nhưng giờ chắc hạnh phúc của người không cần tôi, kế hoạch đời người tôi không còn nơi đấy. Tôi không trách người vì ai trong chúng ta cũng mưu cầu hạnh phúc riêng. Tôi ít khi trách lòng người thay đổi, tôi chỉ trách bản thân mình vội tin. Cái cảm giác khi tôi ngất đi trong mệt mỏi, cạn cùng sức lực, trước mắt chỉ là màu trắng xoá. Khi tỉnh dậy tôi bật khóc cho khờ dại của tôi, người nói yêu tôi thương tôi giờ nơi đâu? Tình yêu của 2 người con gái gắn bó kì lạ, ngoài là người yêu còn như người bạn thân chia sẽ bao điều trong cuộc sống, ngày đó tưởng chừng chẳng gì có thể lìa xa nhau, hứa hẹn cùng nhau đi đến hết cuộc đời. Nhưng rồi người cũng xa tôi. Cả 2 dường như không thể sống nỗi, vậy rồi cũng phải sống cũng phải bước tiếp cuộc sống này đấy thôi. Cuộc sống đủ tàn nhẫn để chia rẽ lứa đôi, và người đủ mạnh mẽ để vứt bỏ tin yêu, và tôi cũng sẽ mạnh mẽ bước tiếp đời tôi. "Em về gom lại thư anh cả ngàn trang giấy mỏng xanh màu Gom cả áo lạnh ngày xưa anh đem ra đốt thành tro tàn Cho người xưa khỏi phân vân khi nhìn mưa gió bên thềm vắng Khi mùa đông lạnh lùng sang, em khỏi nhớ chuyện ngày xưa"
×