Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

dem.1105

Members
  • Content count

    20
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

18 Good

2 Followers

About dem.1105

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Female
  • Interests
    thích đổ rác

Recent Profile Visitors

3,018 profile views
  1. "hãy tin ở hoa hồng"

    thứ 7 đầu tiên của tháng 2. cũng là ngày đầu tiên của tháng 2. tiết trời u ám, xám xịt, và lạnh lẽo khiến cái đầu mình cũng nặng đi. rồi nghĩ về mọi chuyện đã qua, nghĩ về mọi sự sắp tới, lại thấy quá tải mà ko thể sắp xếp đc cái gì ra cái gì cho nó gọn gàng ngăn nắp. cái nhà đang ở cũng vậy đó. bề bộn quá mức làm mình khi ngủ toàn mộng mị mơ bị mất cái này, bị lạc cái kia, chắc mình bị ocd thiệt. có những người sống trong một mớ hỗn độn vẫn ok, mình thì ám ảnh và mộng mị. ngủ ko trọn, ko tròn. hoocmon tăng, ăn uống ko đủ chất cũng khiến mình suy nhược. à còn tệ hại hơn là thiếu tập thể dục. hậu quả là uể oải, mặt đầy mụn nhọt, ko nói đc câu nào tử tế, dáng dấp quê mùa, tánh khí khó ưa. sáng hoocmon tăng, ko có chiện gì cũng gây sự với bà you xong nc khó nghe. bà you khóc. cái tự nhiên mình cũng nước mắt chảy dài mà ko cho bả biết. ước gì bả biết mình mệt, quá tải, căng thẳng, thiếu ngủ. mình cứ hay bị cảm giác một mình, tất cả mọi thứ là mình làm hết, bả ko bao h chịu tự làm. xong đến lúc mình quá tải cự nự thì im im làm ra vẻ như quan tâm lắm. thấy ghét. lúc hết thấy ghét thì thấy sao người sẽ ở bên cạnh mình suốt đời sao ko chia sẻ đc với mình. ko support khiến cái đầu mình nhẹ nhàng hơn mà việc gì cũng mình hết. rồi nói sao mình suy nghĩ nhiều quá?! ủa?! thôi thì chắc do hoocmon hai đứa cùng tăng. rồi thêm bả bị cảm nữa. khổ, lây cho bà đi rồi bà zận luôn. rồi chiện bà mẹ đỏng đảnh địu đàng của mình nữa. có vụ tiền bạc mà làm mọi thứ khó ưa khó nghe kinh khủng vậy đó. làm như gửi số tiền đó cho mình sẽ khiến mình sẽ trở thành triệu phú hay sao đó. hay do mình cư xử quá rạch ròi. hay do mình ko đồng lòng với suy nghĩ của mẹ. hay do cái gì mà sao lúc nào cũng chèo kéo bắt cái não mình xoắn hết cả lên. việc của mình là học nói. nói chuyện với người nhà ngắn gọn và ko nói nữa nếu ko thấy cần thiết. tuyệt đối cũng đừng lên giọng lại bảo mình chảnh chẹ học nhiều nên chảnh ôi ko mình chỉ có bằng cử nhân B.S. quèn thôi. BullShit. rồi chuyện thế giới. chuyện cháy rừng Amazon, chuyện cháy rừng ở Úc, chuyện virus mới lây nhiễm chết người đã nghe đâu lan tận qua bên này, chuyện con người cứ xài bịch ni lông nhiều khủng khiếp, chuyện thấy ớn lạnh khi nghĩ mấy con cá, seafood ăn lại cái bịch ni lông. tất cả. đều làm mình thấy rùng rợn khi phải cứ sống tiếp. kiểu vẫn cố gắng phải sống nhưng có nhiều khi sự cố gắng là ko còn cần thiết. chuyện công ty. bước nhảy sự nghiệp cũng ko đến đâu. hứa hẹn tháng 4 đi học nhưng để rồi xem ô la la. ò, rồi cuối cùng sau tất cả lại bước vào màu tím thương mà lạch cạch, để thấy đc rằng mình khao khát đc chia sẻ ra đến như thế nào, để thấy mình sống vội vàng đến như thế nào. mệt. buồn ngủ. đói bụng. và cô đơn nữa.
  2. "hãy tin ở hoa hồng"

    1/31/2020 1 thập kỷ trôi qua. và mình vẫn đang học nói.
×