Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

khongthichgi

Members
  • Content count

    316
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    20

khongthichgi last won the day on August 1 2017

khongthichgi had the most liked content!

Community Reputation

367 Excellent

6 Followers

About khongthichgi

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Not Telling
  • Interests
    Không thích gi...?

Recent Profile Visitors

3,630 profile views
  1. TRI ÂN ....!

    1 ngày 24 tiếng của bạn bạn sử dụng có hiệu quả không... Với tôi nhiều lúc là không đủ... 8 tiếng dành cho công việc... Ai đó bảo làm cơ quan nhà nước là nhàn hạ. Với tôi thì không có chuyện đó. Không có bản lĩnh ra làm ngoài thì chấp nhận làm nhà nước. 10 năm đi làm, trải qua 6 đơn vị của 1 cơ quan nhà nước tôi chưa hề thấy nhàn, thậm chí có ngày mông gắn vào ghế từ sáng đến chiều, việc chưa xong lại được mời đi ra đường để hưởng cái nắng gắt và cơn bão.... Nhu cầu cá nhân tối thiểu được giải quyết cũng phải vội vàng. Có người dân đã từng nói “các anh chị có biết lương của các anh chị do ai trả không, do người dân chúng tôi trả đấy, là tiền thuế mà chúng tôi đóng cho nhà nước đấy”. Thế nên với tôi đã làm thì phải ra làm, phải nhiệt tình, phải trách nhiệm để khi cầm đồng lương do người khác trả không cảm thấy xấu hổ. Thế nhưng thực tế là ai bận thì cứ bận, ai nhàn thì cứ nhàn. Nguyên nhân rất đơn giản: do ăn ở mà ra. Có gọi Bụt thì Bụt cũng hiện ra mà nói “đến Bụt còn thế huống hồ là con”. Thế nên không cần kêu ca làm gì cho mệt, ăn lương nhà nước thì làm việc nhà nước... 8 tiếng dành cho ngủ. Đây là thời gian dành riêng cho mình nên phải tận dụng triệt để. Ngủ là phải đủ. Ngủ để làm gì, đơn giản: ngủ để tái tạo lại sức lao động. Thế nên ai khoe hôm qua ngủ như lợn là phải mừng cho họ. 8 tiếng còn lại làm gì... Là dành cho những mối quan hệ xã hội cần phải có; là dành cho những người anh (chị) em thiện lành và đặc biệt hầu hết đa số thời gian của 8 tiếng này là dành cho việc đưa gia đình (tổ hợp hỗn loạn) vào khuôn khổ. Đây là công việc không tên, không lương và vô cùng mệt mỏi. Bởi làm sao, đơn giản: nếu không định hướng tốt, không quản lý tốt sẽ ảnh hưởng không chỉ đến gia đình mà còn ảnh hưởng đến cả xã hội. Đấy là 24 tiếng trong ngày từ thứ 2 đến thứ 6. Còn ngày nghỉ lại khác, đó là ngày xoã... Là ngày dành cho mình tái tạo năng lượng để phục vụ cho các ngày từ thứ 2 đến thứ 6. Thứ 7 là ngày ngủ sưng mắt thích dậy lúc nào thì dậy. Dậy xong thì lừ đừ đi ăn sáng... Ăn sáng xong thì ưỡn ẹo đi gội đầu... Gội đầu xong có tiền thì đi mua sắm, không có tiền thì về nhà ôm gối ngủ trương người đến tận buổi chiều... Chủ nhật là ngày kéo nhau lên nhà “sản xuất” ăn vạ... Ăn vạ là gì, đơn giản: là ăn, ngủ, chơi thoả thích và tất cả đều được free. Phàm cái gì mà free thì đều rất thích... P/s: Sống lâu không quan trọng bằng sống tốt, sống tích cực. Sống tích cực tư duy sẽ tích cực, tư duy tích cực sẽ mang lại cuộc sống tốt../.
  2. TRI ÂN ....!

    Chuyện về ông Lý Sự...! Tối qua tự nhiên ông Lý sự khoai hỏi bài văn của lớp 2, trong khi ông í bắt đầu với lớp 1, có lẽ do ông í được nghe kể nhiều quá về sự hâm mộ của mẹ với bài văn Sơn Tinh - Thủy Tinh.. Hihi Lý sự khoai hỏi: Mẹ ơi “Tại sao vua Hùng lại ưu tiên Sơn Tinh chọn vật thách cưới toàn đồ rừng như voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao mà không ưu tiên Thuỷ Tinh chọn vật thách cưới là tôm nữ hoàng, cua hoàng đế, cá mặt quỷ... vậy mẹ” (cái này do Youtube roài). Mẹ : Mẹ đứng hình 1 lúc rồi mới nói “đó là lý do vì sao có cuộc giao tranh giữa Sơn Tinh và Thuỷ Tinh”. Bài học rút ra là không nên có bất kỳ sự thiên vị nào cả con ạ, thiên vị là gốc rễ của mọi sự phức tạp. Lý sự khoai: Vậy tại sao mẹ lại ưu tiên con Nở (em), đó là lý do vì sao con không thích nó. Mẹ: Chỉ biết ngậm ngùi trả lời “mẹ không có sự thiên vị nào cả, tất cả những gì mẹ làm đều là sự hài hoà. Tại thời điểm này con thấy đó là sự ưu tiên nhưng tại thời điểm khác con sẽ nhận thấy sự việc sẽ khác... Lý sự Khoai hỏi: Liệu có sự công bằng không mẹ.. Mẹ : thở dài trả lời có, nhưng để thực hiện nó thì rất khó. Thế nên mình cứ làm đúng theo tâm của mình con ạ để không phải lăn tăn gì cả P/s: Dạy trẻ con bây giờ ung não thật, không trả lời né được, không vòng quanh được.. nên tốt nhất cho trẻ con đối diện với sự thật từ ban đầu... Ông con thì bảo con thích sự giải thích của mẹ, rất dễ hiểu. Và đó cũng là lý do khi ông con cãi nhau với ai, câu chốt của ông ấy là mẹ em bảo thế, không tin thì sang mà hỏi mẹ em. Hoá ra ông ấy cũng biết mang mẹ ra làm ngáo ộp.
  3. TRI ÂN ....!

    Gửi Thầy của con.. ... Thầy... Người lái đò vĩ đại, thầy tôi giáo viên dạy Văn, tên của thầy gắn liền với tính cách trong con người thầy đó là chữ "NHẪN". Thầy có thân hình mập mạp và tròn trịa, tôi hay trêu thầy "lấy cánh cửa thần kỳ để gửi bánh cô làm cho con ăn". Thầy rất hồn nhiên và tốt bụng, được mọi người vô cùng quý mến. Dù mập mạp nhưng thầy có dáng đi rất ung dung và nhẹ nhàng, thầy luôn mỉm cười dù có chuyện gì xảy ra. Thầy làm cho tôi hiểu rằng, cuộc sống không phải màu hồng. Nhưng đừng vì những lúc như thế mà đánh mất đi sự lạc quan của mình. Lúc nào thầy cũng nhẹ nhàng như vậy, dù có những lúc thầy rất bực với cái tính bướng bỉnh và mải chơi của tôi. Nhưng ngay sau đó thầy lại mỉm cười từ tốn. Thầy đã 65 tuổi, với độ tuổi đó đáng lẽ thầy cần nghỉ ngơi, nhưng với tấm lòng nhân hậu và yêu nghề thầy vẫn cần cù dạy thêm cho các cháu có hoàn cảnh. Vì sự nghiệp trồng người làm cho thầy phải tốn nhiều sức lực, tâm trí khiến thầy vất vả nhiều, làm cho tóc thầy bạc trắng.. Đêm nay, vẫn trong không gian tĩnh lặng giữa căn phòng hiu quạnh của thầy, con không sao kìm được nước mắt. Dẫu biết rằng thầy đã vĩnh viễn giã từ con, nhưng tâm trí con vẫn ôm ấp niềm tin thầy vẫn còn bên con. Người ta nói “chết là hết” nhưng với con điều ấy là không đúng, thầy là bất diệt, thân xác thầy mất đi nhưng linh hồn thầy chỉ chuyển từ hình hài này sang hình hài khác mà con không nhìn thấy được mà thôi. Giá như con có một cỗ máy thời gian như của chú mèo máy Doremon thì con sẽ lập tức xóa sổ đi cái ngày định mệnh đã nhẫn tâm cướp đi của con một người thầy vô cùng đáng kính, để thầy vẫn còn hiện diện trên cõi đời này làm hành trang về mặt tinh thần cho chúng con vững tin bước vào cuộc sống. Con biết con là đứa học trò được thầy ưu ái và cũng là đứa làm thầy giận và thất vọng nhất. Con luôn ân hận về việc làm đó, nhưng thầy vẫn vỗ về và nhắc nhở con. Một đứa được thầy tin tưởng và chăm lo, dù đó là những việc nhỏ nhất vậy mà con vẫn không hề để tâm tới. Những việc của một đứa lớp trưởng như thu xếp bài kiểm tra, chỉnh sửa danh sách,… thầy đều âm thầm giúp con làm tất cả để con chú tâm học tập, vậy mà do ham vui và hiếu thắng, con đã cùng cả lớp bỏ học để đi chơi theo sự thách thức của các bạn lớp khác. Con đã làm thầy giận dữ và thất vọng, khi mẹ gọi báo con chưa về, thầy tức tốc cùng mọi người đi khắp thành phố để tìm con, khi tìm đc con bố mẹ giận dữ lôi con về, thầy biết con sẽ không thoát khỏi đòn roi của bố mẹ, thầy đã nói và xin bme đưa con về ngủ với chị bống, thầy biết nếu dùng đòn roi với con sẽ phản tác dụng, nắm đc tâm lý đó, bme đồng y để thầy nói chuyện. Chỉ 20 phút thôi, nhưng những lời thầy nói nó hằn sâu trong suy nghĩ của con, lời nói của thầy rất thấm...thầy giúp con biết nhận trách nhiệm với những việc mình gây ra. Vụ việc đó thầy bị hiển trách, con bị kiểm điểm... Bài học đó và những lời thầy dạy đã thay đổi con. Thầy thường hay nhắc nhở con đừng nên yêu sớm mà ảnh hưởng việc học, rồi những đêm nhóm biên tập báo tường chúng con chuẩn bị cho Hội thi báo tường nhân ngày 20-11 thầy cứ lo lắng rồi thường xuyên lui tới thăm hỏi, động viên tinh thần cho chúng con làm tốt, quyết tâm giành giải với các lớp bạn. Con còn nhớ như in vào những ngày con mới bước vào giảng đường, thầy với con cùng tâm sự về ngành mà con đang đeo đuổi, về nghề nghiệp của con trong tương lai. Con nói con thích ngành Luật và báo chí, đều thi khối C, thầy hưởng ứng và khuyên thi trường Luật, vì nó hợp cá tính của con hơn. Rồi cũng đến mùa thi mới, mọi người đua nhau lên Hà Nội để ôn, còn con và chị bống lại ôn ở nhà..thầy luôn nhắc nhở mọi người nói bé, đi nhẹ để 2 chị em con ôn. Và rồi sự tận tâm của thầy cũng được đền đáp, chúng con đều đỗ với số điểm khá. Những ngày đầu là sinh viên trường Luật thầy thường xuyên lên, mỗi lần lên thầy và cô đều mang đồ cho con, và thầy bắt con phải nấu ăn, mỗi lần nấu ko mặn thì cũng sống, nhưng thầy vẫn muốn con nấu, và lần này cũng ko ngoại lệ, lại bị mặn và con phải đi mua thùng nước lavie về để thầy uống... Thấm thoát 5 năm đại học đã trôi qua. Những kỷ niệm đi cùng con thời sinh viên cũng có bước chân thầy theo. Thầy....Thầy.....Người đã dậy cho con nét chữ đầu tiên, với thầy con chỉ có thể diễn tả bằng hai từ "Yêu thương" và "Tận tụy". Thầy là người dậy dỗ con, một người đã giúp con tìm ra lối đi, một người bạn cao tuổi chịu lắng nghe những lời con than vãn, những câu hỏi ngây thơ con đặt ra.. và nhẹ nhàng khuyên bảo con. Người đã gần gũi và thân thuộc với con đi cùng năm tháng. Cả một chặng đường dài với tình yêu thương thầy dành cho con, con không bao giờ quên. Ngày con tốt nghiệp và ngày con nhận được thông báo trúng tuyển vào ngành con yêu thich, bố mẹ và thầy vui mừng không nói thành lời. Ngày đi làm đầu tiên thầy nói với con "Mặc chỉnh tề quân phục, đến chào thầy con nhe" và hành động hưởng ứng của con vẫn động tác cũ là khoanh tay vào "vâng ạ", thầy cười và nói cái kiểu bắng nhắng bao giờ mới có người để ý đây... Năm 2009 là ngày con tưởng như mọi thứ đã sụp đổ hết, ngày mà tất cả mọi người đều đoàn tụ gia đình chúc nhau những lời hay ý đẹp, thì bố lại rời xa chúng con, khoảng thời gian đó con ko dám tin đó là sự thật, con đau đơn....những tháng ngày khó khăn đó nếu ko có thầy động viên, an ủi và giúp đỡ, không biết con sẽ vượt qua như nào nữa. Thầy luôn nhắc con phải vững tin để tiếp tục thay bố lo tiếp cho em. Thầy đã đưa con trở lại với một niềm tin sẽ cố gắng làm tốt trách nhiệm với mẹ và em. ...Thầy, ... Thầy .. là người thay bố con phát biểu trong ngày trọng đại đó, ngày mà sau này thầy nói và trách con tại sao không nói sự thật cho thầy, tại sao con lại sai lầm.. Con tưởng mình đã đủ lớn khôn để suy xet, nhg con không biết được mình lại bước đi sai như vậy.. Dù có trách, dù có nói nhưng vốn dĩ là người ôn hòa và thấu đáo thầy đã khuyên con cần làm tròn bổn phận, cho đến khi thấy không thể gắng được hơn nữa thì hãy thoát ra.. Thầy ... Thầy.. con giận thầy lắm, con rất giận thầy, tại sao.. tại sao lại không cho con biết thầy đau... Con thật vô tâm đáng lẽ con phải nhìn thấy biểu hiện trên khuôn mặt thầy, con thật sự không thể diễn tả được cảm xúc khi nghe cô nói thầy không ăn được bánh ngọt và những thứ có dầu mỡ, rồi liên tưởng đến miếng bánh rán nhân thịt hôm ấy, chỉ để cho con vui, thầy đã ăn hết miếng bánh mà có thể làm thầy khó chịu suốt những ngày sau đó. Lần nào đến thăm thầy, con kể đủ thứ xảy ra xung quanh con, thầy vẫn lắng nghe và cố vui để con không nhận ra được thầy đang gắng phải chịu sự đau đớn đó... Ai đó đã từng nói, tấm lòng người thầy vĩ đại lắm, và cũng trong sáng lắm, y như pha lê không bao giờ vây bẩn. Đúng, đúng lắm.. Thầy của tôi vĩ đại lắm. Thầy ... Thầy hứa với con sẽ đợi con làm hết những việc còn dang dở, thầy nói đợi con đưa cô ấy về gặp thầy để thầy xem mặt, thầy nói với con sống phải được là chính mình con mới có thể làm tốt được những việc con yêu thích, con hãy làm người xứng đáng, làm người có trách nhiệm với những lời mình nói, đừng thấy sợ khi không có sự rành buộc để làm gánh nặng trốn tránh, mà con hãy lấy lương tri, lương tâm của chính con người mình để có trách nhiệm với nhg việc con làm, chính Nó là sự ràng buộc về tinh thần. Hãy nhớ con nhé, hãy sống thậy tử tế, thầy sẽ luôn bên con. Thầy ơi.. những lời nhắc đó con sẽ không bao giờ quên, con sẽ không phụ những yêu thương của thầy dành cho con, người mà con có thể chia sẻ những điều mà tưởng như sẽ không bao giờ nói ra. Nhưng với thầy, ngay cả những khác biệt trong con thầy cũng phát hiện, và con phải thừa nhận những điều thầy thấy. Thầy à.. con rất muốn kể cho bạn bè và nhg nguời con thương yêu về thầy, con muốn kể về sự tự hào, hãnh diện và may mắn con có thầy. Nhưng thầy ko thích, thầy chỉ cần gia đình mình, thầy ko muốn nhắc về thầy với ai... Thầy... Thầy.... Thầy ơi.. ngay giây phút này đây con vẫn không dám tin Thầy đã rời xa con.. con sợ tiếng chuông điện thoại, mấy ngày nay con không dám để chuông, con sợ.. con sợ cái cảm giác cô điện thoại nói thầy sắp đi.. tim con như ngưng lại, con ... con...đau lắm, khi cô nói thầy muốn gặp con lần cuối... ngay lập tức con chạy đến, nước mắt chảy không ngưng chỉ mong đến thật nhanh để được nhìn thầy.. và rồi cũng tới, con phải dừng lại để ngăn những đau đớn đó, để bước vào với một tinh thần mạnh mẽ..để thầy yên tâm... Thầy à... ... thầy đưa bàn tay ra nắm tay con, bàn tay thầy rất ấm.. Thầy nói hãy làm tốt con nhé.. thầy mỉm cười và nhẹ nhàng nhắm mắt.. nụ cười ấy vẫn in trên khuôn mặt hằn những nếp nhăn của thời gian.... bàn tay thầy vẫn còn ấm lắm.. con cố kìm nén cảm xúc nhg không làm được, những giọt nước mắt đã rơi xuống bàn tay thầy, bàn tay đã dậy cho con nét chữ đầu tiên...đã giúp con có hành trang kiến thức, và cho con niềm tin để đi tiếp trên đường đời..Thầy ... Thầy ơi.... thầy đã rời xa con thật rồi... Con không dám tin.. tại sao chứ.. thầy ơi.. Hôm nay làm cúng cơm 3 ngày cho thầy, nhìn trên di ảnh, con không kìm chế được những giọt nước mắt của mình, lại một người con kính yêu rời xa con, con biết mình phải chấp nhận sự thật này, con sẽ kiên cường hơn, con sẽ mạnh mẽ hơn để một mình đối diện với tổn thương này.. con sẽ làm tốt thầy ạ, những điều thầy dạy con.. con sẽ lấy nó để vững hơn.. Ba mươi hai năm qua con may mắn, vì có cả bố và thầy chăm lo cho con, khi bố mất con thiếu vắng tình cảm của bố, thì may thay con vẫn còn có thầy.. con xin cảm ơn trời đã đem thầy đến với con, âu đó cũng là cơ duyên.Thầy đã cho con cảm nhận được cảm giác ấm áp diệu kỳ. Dẫu cho sau này con có thành công hay thất bại thì đối với con thầy vẫn là ánh hào quang trên đầu con, con cúi đầu kính phục. Với con, lòng tôn kính và yêu quý thầy vẫn còn nguyên vẹn như những ngày thầy còn ở cõi trần thế. Lời cuối con muốn nói với thầy bằng tất cả yêu mến và kính trọng xuất phát tận cõi lòng con mong thầy ở nơi phương xa dang tay đón nhận: Con xin được gọi thầy là BỐ.... Lặng nhìn sương khói quyện vào mâyCon đứng trầm ngâm nghĩ về thầyKỷ niệm chia ly còn đọng mãiThầy trò quyến luyến tay trong tay... .... Tấm lòng thầy như biển mênh mông, thầy âm thầm gieo hạt, trồng cây...cho đời...Thầy hãy yên giấc thầy nhé.... Thầy...... mãi mãi trong con...
×