Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Sharleine

Thành Viên
  • Số bài viết

    122
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    7

Sharleine last won the day on Tháng 4 18

Sharleine had the most liked content!

Điểm

134 Excellent

Về Sharleine

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Vị trí
    Australia
  1. Sống Tốt Sống Đẹp

    TG từ Sydney lái xe 8 tiếng chỉ đòi uống soda chanh đường do mình pha, nó làm như bên Sydney không có quán nào bán loại nước uống này vậy. TG là vậy đó nói chuyện ca rỡn chọc cười chúng sinh là giỏi chứ dùng những lời hoa lá cành để an ủi thì không hề làm chỉ ngồi yên nhìn mình. -Rồi đó trút đi? Mình ngơ ngác: -Trút đi là sao? Hỏng hiểu? -Thì S cứ nói những sự buồn phiền chắc chứa trong lòng ra rồi TG mang đi đổ cho, ba cái lời sén súa chỉ người tiền sử như S nói được thôi chứ TG thua từ hiệp đầu rồi. -S cũng không phải là người giỏi kể lể 12 năm quen biết nhau, mỗi lần TG gặp chuyện buồn S cũng chỉ biết nói (ổn không? Nếu không thì qua đây cho mượn nguyên người để ôm cho đở lạnh nè) TG ngày xưa S không hiểu sao H cứ chui vào mấy diễn đàn trên mạng để tâm sự linh tinh trong khi chúng ta ở đây rất gần với nó mà nó không nói gì, đúng là dị hợm thiệt, bay giờ S hiểu rồi có khi nó cần những ý đống gớm khách quan và không sợ ai đánh giá gì làm mất đi tình bạn.. -S đã thay đổi suy nghĩ có nghĩa S đã chọn tâm sự với những bạn trên mạng đúng không? -Không, S không hệ chủ động làm quen ai hết, vì S không có khiếu ngoại giao. -Cũng như ngày xưa TG chủ động tới giả vờ hỏi thăm đường vậy? S còn nhớ không? -Nhớ chứ lúc đó TG vừa bước ra khỏi nhà H, TG hỏi S có biết KFC gần đây nhất ở đâu? S nói TG vừa ăn tiệc xong mà bộ đói hả? TG cười nói TG ăn nhiều lắm nhưng ngại sợ người ta nói mình chết đói, S chỉ xong TG nói TG tiếp thu chậm hỏng nhớ hay S dắt TG đi nên mình cùng nhau đi đến KFC. -S có biết TG giở trò để làm quen S không? -Hỏng biết, S ít khi nào bỏ thời gian ra suy đoán người ta đang làm gì lắm càng nghĩ càng rối não, cuộc sống của S phức tạp rồi nên S thích sống đơn giản.. -S sống đơn giản trong một thế giới phức tạp rất dể bị tổn thương, khi sự tổn thương lên đến đỉnh điểm thì S sẽ gục ngã đó và lúc ấy sẽ không ai cứu nổi S đâu. -TG, chúng ta chỉ có thể tự kiểm soát suy nghĩ của bản thân thôi còn của người khác thì rất khó, S chia ra rõ ràng lắm, người thân, bạn thân, tình hưu nghị..đồng nghiệp.. -Tình hữu nghị là sao S? -Là những người không sung độn lợi ít bạn thì chưa tới kẻ thù cũng không phải cái loại quan hệ dè chừng. -Đó là cẩm nang để tự vệ, thoát chết trong nhiều lần bị đâm lén sau lưng đó hả? -Khi đấu trí với một ai đó mình nên trang bị rõ ràng tư liệu về đối thủ khi chưa biết rõ về họ thì nên giữ tình hữu nghị, S quan niềm là chia sớt nhau để sống chứ không cần đấu đến một mất một còn có khi đôi bên đều mất hết có người thứ ba đang núp đâu đó ngư ông đắc lợi. -S vậy TG là nằm trong tổ hợp nào người thân, bạn thân hay là tình hữu nghị? -Là bạn thân vì chúng ta chưa thật sự có thể bất chấp tất cả để hy sinh cho nhau, S nói thẳng thắn nhé so với H và TK thì TG còn thiếu một chút đỉnh mới có thể làm người thân của S, có lẻ TG là dân kinh doanh nên luôn mang theo máy tính trong đầu không sử với S bằng trái tim trọn vẹn.. -Thế nào mới sử bằng trái tim trọn vẹn?TG đã qua đây vì S rồi còn gì nữa? -TG qua đây chỉ một nữa là vì S thôi một nữa còn lại là muốn tranh địa vị với TK, TK và S từng cùng nhau trải qua nhiều sống gió rồi ở trong lòng của S TK cũng như một bức tranh đã được đống khung đêm đi triển lãm nhiều lần và được treo ở viện bảo tàn có người canh giữ, S không thể chỉnh sửa khi bức tranh đã hoàn tất và được giới chuyên môn công nhận, quan trọng hơn hết là S vô cùng hại lòng về nó, còn đối với TG bức tranh được S năng niu và vẽ những nét vẽ rất riêng nhưng S không có lòng tin đêm đi triển lãm vì đơn giản S đã chỉnh sửa nó nhiều lần rồi, một bức tranh có những nét vẽ không dứt khoát cũng như nó nói lên tình bạn không dứt khoát của mình vậy. -S không tin TG đối với S thật lòng không ngờ S có nhiều nghi ngại đối với TG như vậy. -Không phải nghi mà S khăn định TG sẽ trọn sự sống hơn là cái chết vì TG thương ai cũng thương bằng một nửa trái tim còn một nửa dành lại để thương mình, làm vậy hay đó chứ rất an toàn. S thưởng thức cách sống thức tế không thực dụng này. Lời thật mất lòng hy vọng chỉ mất lòng chứ không mất đi tình bạn há TG. -Chỉ có một người ngu mới kết thúc một tình bạn với người đang sống thật, TG không phải quá khôn nhưng làm người ngu thì ôi thôi miển đi. -S cảm ơn 50% sự quan tâm của TG dành cho S nha đối với S nó quá đủ cho một niềm tin của một tình bạn đúng nghĩa rồi, S không phải loại người tham lam đồi hỏi ở người khác quá mức mà họ thể cho hay không muốn cho. -Thế S cảm thấy TG không thể cho hay không muốn cho? -Không thể cho. -S là một người rất ngộ và rất lạ.. -S sẽ không thắt mắc về hai từ ngộ và lạ này đâu vì S biết TG đang tự nói cho chính mình nghe.😁
  2. Sống Tốt Sống Đẹp

    Ba chị Tuệ Minh hẹn mình gặp mặt, ở nhà bạn ba, thay vì gọi bác như khi xưa thì muốn mình gọi bằng ba. Không biết ba muốn nói gì với mình? Chị Tuệ Mình đã có YQ rồi mà. Khi mình đến nhà thì chỉ có mỗi mình ba ở nhà thôi. Mình cúi chào ba, ba nhìn mình cười hiền: -Ba nhớ S chỉ quen uống có mỗi nước suối hiệu này đúng không con? Mình đón lấy chai nước suối rồi gật đầu: -Cảm ơn ba, trí nhớ ba tốt quá. -Những gì thuộc về người mình thương tự nhiên mình sẽ nhớ con à. -Dạ. Mình cười nhìn sửng ba, bao lâu rồi mình không gặp ba? tính đến thời điểm này cũng đã 5 năm rồi. Cái lần về VN 5 năm trước mình có ghé công ty thăm ba, lúc đó nhìn ba rất khỏe còn hiện tại thì ba xanh xao quá không biết có bệnh gì nghiêm trọng không? Mình quan tâm hỏi: Ba có bệnh gì không? con nhìn ba xanh quá. -Già rồi bệnh già thôi con chắc san đây trái múi giờ mất ngủ thôi. -Ba cố giữ dìn sức khỏe nhe. -Ờ con, S nè con xem có quen với cô bé trong ảnh này không? Mình nhìn bức hình ba đưa giựt mình. -Dạ quen đây là TT.. Ba lắc đầu mắt rưng rưng: -Nó không phải tên TT nó tên Tuệ Doanh là đứa con gái ngoài giá thú của ba.. -Ba nói sao TT là con gái ba nói vậy TT là em gái ruột của chị Tuệ Minh hả? -Đúng vậy. -Tại sao TT gạt con nói với con em ấy mồ côi kỳ vậy? -Nó hận ba nên không bao giờ nhận ba là ba của nó nhưng nó luôn giữ liên lạc với chị hai nó hai đứa rất thân và thương nhau lắm. Thảo nào chị Tuệ Minh tò mò chuyện của TT chị đã sớm biết mình giáng tiếp hại chết em gái chỉ. Ba đưa cho mình một quyển tập và một sợi day chuyền, mặt day chuyền hình thiên thần. -S đây là nhật ký của TT trong ấy là những gì con cần biết đó, TT nó muốn thố lộ với con nhưng đến ngày nó sắp qua đời nó cũng không dám nói. -Thố lộ ba ý ba là.. Ba xoa đầu mình. -Cách đây 3 ngày bạn thân của nó thằng Ch. đưa cho ba những thứ này đó. -Bạn thân Ch. không phải bạn trai của TT sao? -Ch. yêu Tuệ Doanh nhưng nó chỉ yêu có con thôi. Mình thấy trời đất quây cuồng trời ơi sao lại vậy? Sao TT lại yêu mình được? -Đọc đi con gái, ba nghĩ Tuệ Doanh muốn con biết tâm tư tình cảm của nó dành cho con. Mình lặc ra trang đầu tiên là bức hình mình mừng sinh nhật cho TT năm đầu tiên quen biết. Ngay..tháng..năm. Chị mang đến tặng em chiếc lap top món đồ đắc giá mà em mua không nổi và một nụ hôn trên má..chỉ trên má thôi sao trái tim em đập loạn thế kia. Em thật muốn nói với chị em muốn nhiều hơn cơ, muốn chỉ hôn môi em như chị vẫn tỉnh bơ hôn môi chị Sa và một vài người bạn thân của chị. Hôm này là sinh nhật em mà chị cứ chê em ngóc, ừ thì em ngóc em mới yêu chị người đã có người yêu rồi. Chị đút bánh kem cho em ăn rồi xoa đầu em như một đứa con nít :TT ngoan ăn ngon chóng lớn, còn lấy chồng sinh con cho chị S bồng ẩm đưa cháu cưng nữa. Em nghe chị bảo vậy thì trái tim em nó như vỡ vụn thành từng mảnh. Em ghét chị lắm sao chị lại không nhìn ra em đang ghen khi chị ôm hôn chị K. Ai cũng nhìn ra em không xem chị là chị ruột mà em yêu chị, em dành cho chị một thứ tình yêu đơn phương vụn dại đến đắng lòng. Mình không thể nào đọc tiếp mắt hoa lên rồi từng con chữ đã nhạt nhoà, mình gấp lại đưa cho ba. -Ba.. Giọng mình tắc nghẹn chỉ kêu được tiếng đó thôi. -Con giữ cuốn nhật ký này đi nó thuộc về con và Tuệ Doanh. Mình lắc đầu khổ sở nhìn ba. -Thưa ba con không có tư cách để giữ những gì thuộc về TT, con là kẻ yếu hèn lắm con không có can đảm để đọc tiếp, đọc có bao nhiêu đó thôi mà con đã thở hết nổi rồi. Đôi mắt ba đỏ lên ôm lấy mình: -S con ơi tình yêu là bài toán rất khó giải con à, như ba đây này yêu một người mà phải sống bên một người, ba đã hại hai người phụ nữ yêu ba thật lòng. Ba đã nghẹn ngạo kể mình biết chuyện đời của ba, một cậu ấm từ tỉnh lẻ lên Sài gòn học ngành cơ khí và yêu cô sinh viên học ngành mỹ thuật. Ba của ba hay tinh không đồng ý không phải vì gia thế không tương sứng mà vì cô người yêu của ba bị bệnh tim bẩm sinh không thể sống dai được. Bất chấp sự phản đối của gia đình họ đã đưa nhau về quê cô người yêu của ba sống, ở bên nhau được ba năm thì bất ngờ ba gặp lại mẹ mình, cho ba biết ba của ba đang đau nặng có lẻ qua không khỏi, ba vì đạo hiếu phải lên đường về lại nhà để chăm sóc ba mình, ông cụ bị ung thư gang nhưng không chịu phẫu thuật buộc ba phải kết hôn con gái của bạn thân ông thì mới chịu cấy ghép gang thế là ba phải đành chấp nhận cưới người mình không yêu, sau một năm cưới nhau thì vợ ba đã hạ sinh cô con gái đầu lòng giống ba y như đúc ba đặc tên cho cô con gái ấy là (Lê Tuệ Minh) một tuần khi làm cha thì cô người yêu của ba tìm đến biết ba đã cưới người khác thì ngắc xỉu, ba đưa cô vào bệnh viện, phải chạy qua chạy lại chăm sóc cho hai phía một bên là tình còn bên là nghĩa ba không thể chọn ai và bỏ ai được, khi nghe ba tâm sự thì cô người yêu của ba thông cảm chấp nhận sống thầm lặng bên ba không danh phận, ba năm sau thì kết tinh tình yêu của hai người chào đời ba đặc cho cô con gái thứ hai là (Lê Tuệ Doanh), không biết sao vợ ba biết được tới nhà cô người yêu ba không làm ầm ĩ hay chửi bới mà quỳ khóc lóc xin cô người yêu của ba đừng phá hoại gia đình của mình thế là cô người yêu bồng con đi biệt tích. 15 năm sau thì ba gặp được cô bé khuân mặt y trang cô người yêu của mình trước cổng trường, ba đã lặng lẻ theo cô bé về nhà cũng đúng ngay vào ngày giổ của mẹ cô bé, ba gục khóc bên bàn thờ, muốn giải thích với cô bé mà nó bịt tai không nghe, cho tiền nó cương quyết không lấy và dọn nhà đi luôn. TT mà mình quen là vậy đó rất cố chấp cái đầu cứng còn hơn cục sắc nữa, mình thấy em làm ở nhà hàng cực còn đi học mình nói em: TT nghĩ làm đi tập trung học chị S lo tiền xin hoạt phí cho. -Em không phải ăn xin không cần chị bố thí nếu là bạn thì tới chơi với em được rồi còn vụ cho tiền thì đừng nhắc nữa, muốn bố phí thì đừng đến đây nữa. Mình bị từ ái bóc lên đầu. -Ừ em thanh cao mà chị chỉ làm chuyện dở hơi thôi chứ gì? không tới đây thì không tới chứ. Mình đã bỏ về và không liên lạc với TT nữa, 1 tháng sau TT tìm đến nhà mình. -Chị S... -Tới đây làm gì? muốn cho chị biết em giỏi và dào nghị lực ra sao chứ gì chị đã biết rồi em về đi, từ nay gặp nhau coi như người xa lạ.. -Chị đừng giận em mà em không muốn giữa chị em mình dín líu chuyện tiền bạt em không muốn lợi dụng chị.. -Em nói sao? lợi dụng à, TT ai cũng biết em là em gái của kim tiền quái nữ vậy mà bị đi cấp cứu vì suy dinh dưởng, em làm nhục mặt chị rồi em biết không? Cả một đứa em gái nhỏ mà chị S còn lo không nổi thì đi làm từ thiện để làm gì? Chị của em là giám đốc một chuổi nhà hàng vậy mà để em sơ sát thế này người ta sẽ nghĩ sao về chị?, em có nghĩ cho chị không? -Em xin lỗi em sai rồi chị tha thứ cho em đi, em hứa từ nay chỉ bao sao em nghe vậy không dám cải.. Mình cóc lên đâu TT. -Em nói thì em phải nhớ.. TT ôm mình thật chặt cười tươi. -Em nhớ mà chị đừng giận.. TT hôm này chị S uống nhiều rượu lắm rượu xa-kê, rượu gạo..nồng độ rượu lên đến 25 độ lận mà sao chị S không thấy say muốn khóc nhưng không năn ra được một giọt nào, cuối cùng thì chị đã hiểu (khóc khô) là như thế nào rồi. Chị nhớ mình hỏi em đào ở đâu ra cái can đảm đở phát đạn đó vậy? Em nói em chỉ làm theo (bản năng) còn lý do khác vì chị không phải chị ruột của em. Chị ngay thơ nói với em em đúng là đồ khùng chị ruột là tình máu mủ mới có thừa can đảm để hy sinh chứ em hại não chị S quá. Chị S đúng là bị thiểu năng thật mà, rất nhiều lần chị đã ôm K hôn trước mặt em em đã đứng lặng lẻ khóc khi chị hỏi em thì em nói: -Em ngưỡng mộ tình yêu hai chị nên thấy tủi thân, buồn vu vơ thôi. Chị S còn đánh đầu em nói em tửng quá em cũng có tình yêu tuyệt đẹp mà một người bạn trai lịch lảm soái ca. Chị vô lương tâm quá chị không hiểu được em kiếm Ch. làm bia chắn cho cái tình đơn phương đây đau khổ của em, TT chị S xin lỗi ngan lần xin lỗi em, cuộc đời công bằng thật chị S của em đã bị quá báo rồi, ha..ha..ha chị cũng đang yêu một tình yêu đầy tuyệt vọng cũng đang đứng bên lề nhìn người mình yêu hành phúc nè TT nhưng em còn tốt phước hơn chị nhiều vì em có thể vô tư quan tâm chăm sóc cho người mình yêu còn chị S của em muốn quan tâm cho người mình yêu cũng phải dè dặc sợ người ta tự trách buồn, không dám làm gì hết cứ bất lực câm nín, chị S hèn này có gì để em yêu đến mất cả mạng hả TT?????
  3. Sống Tốt Sống Đẹp

    Anh KT gọi cho mình giọng của anh có phần run run: -S đó hả em? -Dạ em đây có gì không anh? -Anh Kh. vừa bất Anh La treo lên đánh quá trời luôn anh sợ ảnh đánh bạo quá anh La chết sẽ bạo loại, sẽ phải có chuyện thanh toán nhau giữa hai băng nhóm. -Em không muốn dính líu tới chuyện đấu đá của hai ảnh chuyện đó anh nói em biết em nghe thôi chứ chả làm gì được. -Anh Kh. bất anh La vì em đó ảnh nói là ảnh còn chưa dám ép duyên em mà anh La dám, coi như anh KT xin em hay gì cũng được, em đến khuyên anh Kh. dùm tụi anh đi, tụi anh chỉ muốn làm ăn chứ không muốn đâm với chém nữa. -Ok nhắn em địa chỉ em sẽ tới đó. -Để anh đến đón em nhé. -Cũng được. 20 phúc sau anh KT đến đón mình anh phóng xe như gió vậy cả máy chụp hình giao thông cũng khó chụp được bản số xe anh, anh được mệnh danh là tay lái lụa mà, KT gió hú của băng Ánh Sao vẫn còn kêu lắm. 10phut thôi xe đậu trước ngôi nhà lầu sang trọng. Anh Kh. đang ngồi hút thuốc vừa thấy mình đến anh chạy ngay lại nghiên đầu nhìn mình. -S của anh càng ngày càng đẹp ta. Em thu hút thật. Mình liếc xéo anh. Lấy bao thuốc từ trong túi anh KT ra chấm hít hơi phà vào mặt anh Kh. -Nếu em thật sự đẹp thì cái đẹp của em cũng không dành cho anh đâu đừng có mơ nữa anh à. Nếu có hút đá hút sỏi hút rông rêu S này tuyệt nhiên không bao giờ muốn hút anh. Mình kéo tay anh dùng điếu thuốc châm mạnh lên lòng bàn tay anh, anh nhăn mặt chịu đựng. -S em vẫn rất đánh đá nhưng không bao giờ nói tục, giọng nói vẫn im ru hồn người. Mình bậm môi nhìn thẳng anh Kh. -Thả anh La xuống. Anh Kh. cười đểu. -Em năng nỉ sao cho ngọt vào anh mới thả nó xuống. Mình cười nhạt, giẫm mạnh lên chân anh. -Anh đừng hòng anh giết anh La đi em lo đám tan cho ảnh liền. -Em đừng nói ngon nữa anh biết em đến đây cứu nó, đừng chưng ra bộ mặt dửng dưng đó quá xưa rồi S. -Nếu em nói em đến đây vì chính em thì thế nào? -Là sao? -Anh giết ảnh bọn đàng em của ảnh đổ thừa em xúi anh rồi tụi nó bất em sử em bằng cách cả đám súm lại ô nhục em coi anh có đau lòng không? Anh Kh. em chỉ là cánh hoa tàn thôi, cô thế không còn ai chóng lưng hết, anh hãy nể tình chỗ quen biết nhiều năm anh tha cho em đi mà, đừng nhân danh vì em, em chỉ muốn sống những tháng bình yên bên cạnh gia đình em thôi. -S anh đâu có muốn hại nó anh chỉ muốn gặp em thôi anh nhớ em lắm. Anh nhào đến muốn ôm mình nhưng mình tránh đi. Mình giả vờ đau lòng nhỏ vài giọt nước mắt. -Anh Kh. đừng chạm đến người em đừng quen anh đã ngủ với Ki. bạn thân của em đừng chưng ra bồ mặt si tình đó em nhìn là thấy mắt ối rồi, anh có lỗi với em đó anh đã phản bội lại lời thề chỉ quan hệ với mỗi mình em thôi, không có con mèo nào chê mở hết.. -Thôi đi thả thì thả em đừng khóc. Anh Kh. bị sì như bong bóng luôn, không ngờ chiêu này còn xài được. Mình từng là diễn viên nghiệp dư của nhóm kịch ở trường mà, mô phật con không phải diễn kịch để lấy lời ai còn chỉ một lòng cứu người xin ơn trên tha thứ tội lừa gạt này của con. Cái thằng cha này lì thấy ớn luôn. Bước đến ôm mình từ phía sau. -S tha thứ cho anh đi mình làm lại từ đầu nha em. -Anh Kh. em thà làm cái bình bát của tên ăn xin chứ em không muốn làm cây kim cài cà vạt cho một người đàn ông đâu, một thứ đồ trang sức có cũng được mà không cũng chả nhầm nhò gì. Anh Kh. độn ngột quỳ xuống, mình nhìn anh cười nhạt. -Em là người sống chứ có phải tường đài hay tượng phật đâu mà anh quỳ chiêm bái, anh muốn làm cho em tổn thọ chết sớm chứ gì. Anh Kh. đứng bật dậy nói ngay. -Đâu có anh đâu có muốn em chết. -Vậy làm lành với anh La đừng làm khó ảnh nữa. -Ờ em nói sao anh nghe vậy chỉ cần em chịu gặp anh cùng anh ăn một bữa cơm gia đình thôi sắp tới sinh nhật anh rồi S. -Anh làm bao nhiêu trò chỉ để cùng em mừng sinh nhật thôi sao? -Ờ anh chỉ muốn nhìn thấy em cười tươi tung tăng xây lâu đài cát, S nụ cười tỏa nắng của cô gái 18 đôi mươi, bảo với anh em có tiền nè để em bao anh ăn phở anh thèm gì mắt quá em bao hỏng nổi em học nấu cho anh ăn nha, ai chê anh nghèo đừng thèm chơi với họ chơi với em nè, em hỏng có chê hay khinh gì anh đâu, tới nhà em ba mẹ em thương người hiếu khách lắm họ sẽ thương anh như con ruột vậy vì anh Kh. của em hiền lành lễ phép siêu dể thương luôn. S nếu được quay lại làm nhân viên quèn trong hãng mai mà luôn được em quan tâm anh sẵn sàng đánh đổi cuộc sống quyền quy của hiện tại, em tinh anh không S? Mình quay lại chủ đồng ôm anh. -Em tinh anh, anh Kh. anh nhớ những gì em nói thì anh bớt làm ác đi, tha được người ta thì tha đi đừng đuổi ai vô đường cùng hết nha anh, anh hứa với em đi được không anh? -S anh sẽ cố gắng nhưng em cũng hiểu người trong giang hồ khó tránh khỏi làm việc ác lắm em. -Ờ em hiểu thôi em về nha anh bảo trọng. -S cho anh ôm em thêm một hồi nha? -Bao lâu? -1 tiếng thôi? -Chân em đau đứng lâu quá hỏng được. -Chân em bị gì? -Bị bồ anh đánh ghen đó. -Con nào dám đánh hồng nhan chi kỷ của anh? -HL. Anh Kh. cười vuốt máy tóc của mình. -Anh và HL chỉ quan hệ theo hợp đồng tụi anh không hệ có tình cảm gì, HL làm sao so sánh với em được. Mình che miệng anh lại. -HL đã từng là bạn thân của em, em không muốn anh nói xấu nó, chúng ta đều biết nó yêu anh thiệt lòng mà vì người đàn ông là anh nó đã nổi điên đêm cây 32 tới bắn em cũng mai em né được, cây súng kia bị kẹt đạn nên em mới thoát chết. Anh Kh. cảm ơn anh đã giữ lời hứa bao nhiêu năm qua luôn che chở và chăm sóc thiệt tốt cho nhỏ bạn em, anh vẫn là ông anh mà em thương mến kính trọng mong anh hiểu cho em đừng đồi hỏi những thứ em không có để cho anh, hãy yêu thương đàng em của anh như là khi xưa em từng thương anh thiệt nhiều, anh Kh. đừng giở trò muốn đi quá giới hạng cho phép với em, đừng để anh là người đàn ông duy nhất S này hận, em chỉ là một con què bị tâm thần thôi không đáng để anh thương tưởng đâu, HL đẹp sắc sảo có thân hình ma mị quyến rủ, em tinh chất nó rất giỏi chuyện trên giường có thể đưa anh lên đỉnh đúng không? -S dù có em có biến thành ra sao thì trong lòng anh em vẫn là cô bé xinh đẹp ngay thơ tốt bụng của ngày nào. Anh biết sức khỏe em không tốt nhưng S anh là con người chứ chẳng phải con thú hoang anh không có ý đồ gì xấu cả chỉ muốn ôm em ôn lại kỷ niềm đẹp của mình thôi, em là người đàn bà duy nhất anh muốn cưới làm vợ. -Em để anh ôm em 1 tiếng anh bằng lòng làm lành với anh La đừng kiếm chuyện với ảnh nữa Ok không? -Được anh hứa, anh sẽ thả nó đời ai nấy sống, nước giếng chẳng phạm nước sông. Mình ngồi yên cho anh Kh. ôm. -S.. -Gì.. -Sao nói cọc lóc vậy? Em không thể dịu dàng với anh như lúc xưa được sao cô thợ mai hiền lành của anh. -Thôi được anh kêu em có gì không? -Em có nhớ anh không S? -Không? -Nữa rồi lại cọc lóc em có tinh anh bắn vỡ sọ thằng La không? -Em sợ anh rồi em tinh. -Vậy em có nhớ anh không? -Dạ em không nhớ anh, một chút cũng không nhớ. -Nó phải chết thiệt rồi.. -Anh biết anh có ép thế nào em cũng không thể nói dối mà. Anh Kh. anh đừng kỳ quá được không muốn nghe lời ngon ngọt thì tìm HL đi, sao tự nhiên ép em. Mình cầm cây súng lên chỉa thẳng vô đầu mình. -Em chết cho anh vừa lòng nha. Anh Kh. hoảng hốt. -S đừng làm ẩu thôi anh sợ em rồi anh chỉ ôm em không hỏi thêm gì nữa. Cái ông anh khùng điên ba chợn này của mình không biết sao lại muốn ngồi ôm mình 1 tiếng? Làm vậy thì mập béo gì? Đúng 1 tiếng Anh Kh. giữ lời hứa thả anh La ra, mình gọi Kh. nhỏ đến đón anh La về nhà còn mình thì gọi BT đón mình về nhà nó. Hy vọng mọi chuyện dừng lại ở đây để đời mình được bình yên. A di đà phật.
  4. Sống Tốt Sống Đẹp

    Mấy quỷ xứ súm lại để dạy cho B nào là quyền vinh xuân, kiếm kích fencing, cước pháp liên hoàn vivonam, có cả phóng phi tiêu của Sa nữa, đứa này một câu đứa kia một câu ồn như vỡ chợ vậy, lúc BT gọi tụi bạn đến với tấm lòng muốn giúp đở cho B để em có thể tự vệ và bảo vệ người yêu ai dè đã xảy ra cuộc tranh luận giữa TK và Sa vì một đứa theo học nhu đạo còn một đứa học vịnh xuân quyền, nhu đạo là của người Nhật, Vịnh Xuân Quyền là của người Hoa hai đất nước này không đồi trời chung mà, còn mình và H thì học võ bình định nước Việt Nam mình sợ hai đứa nó cải nhau một hồi văng miễn qua mình nên mình đã trốn ra bang-công nhà BT để ngồi uống nước ép ổi, giạo này mình chỉ thích một mình, bất đầu làm bạn thân với cô đơn cho chắc ăn khỏi có thị phi này nọ, tính mình không thích tranh chấp hơn thua gì ai nói mình thế này thế nọ là chấp nhận luôn có lần K rầy mình: -Người ta nói S như vậy mà S cũng ờ bạn nói có lý, có lý đâu mà có lý họ chọc quê S và đang chê bai S ngu đó S nhu nhược quá sao không chịu đứng lên cho mình chứ? -Đứng lên mỗi chân lắm K, S muốn ngồi dưới đất để luyện khí công cho khỏe người. Mình ôm K thật chặt muốn hôn K nhưng K ngầm môi lại ôm mình: -S phải đấu tranh cho mình phải tập giải thích và chia sẽ chứ đừng để người ta hiểu lầm, có rất nhiều những người ở xã hội hiện này rất lạnh máu cái tôi quá lớn sẵn sàng chà đạm xúc phạm người khác để chứng minh mình hay mình giỏi, mình có kiến thức sâu rộng nhưng nếu mình thật sự hiểu thì không cần chứng minh hay nhún mũi vào chuyện người khác. -S hiểu K nói gì nhưng nếu S nói và vạch mặt người đó thì họ sẽ bị quê, nói thật S chịu quê quên rồi, S hỏng có sao đâu K. -S chịu được nhưng K hỏng chịu đâu, nếu S tranh đấu được cho mình, K sẽ cho S hôn K bao lâu tuỳ S thích luôn. -K làm như S giền hôn K tới mức có thể thay đổi cái tính nhát gang của S vậy. -Hỏng chịu thì cứ ôm nhau vậy thôi hỏng được dê K đó. Ngày lễ ngày kỷ niềm trưởng thành của mình năm nào S cũng như núi lửa bùng nỗ hết ga năm này nhịn đi nha cưng, K cho S ôm K ngủ như cái gối ôm thôi hà. -Trời hỏng được hôn luôn hả? Gì mà ác vậy bé yêu. -Vậy hứa làm theo đi thì K cho S hết luôn. -Để S cố gắng S thử chứ hỏng dám hứa. Mình không sửa được cho nên K hỏng yêu mình nữa cũng hợp lý. Si là người rất giỏi ăn nói, biết tranh đấu cho bản thân, tế nhị có vốn sống nhiều không có cục mịch và dở như mình, ở chung người nhu nhược tối ngày sợ này nọ như mình chỉ khiến K lên máu giảm thọ thôi. Cũng mai mình ngốc nhưng mình sớm nhận ra K không còn yêu mình nữa nếu không sẽ lảng phí thời gian của K, cuộc đời ngắn ngủi cứ tối ngày ôm cục tức sao mà hạnh phúc được, phải chi K sớm thay đổi thì khi K sinh em bé sẽ thông minh mạnh khỏe còn bay giờ K cũng có tuổi rồi trứng rụng nhiều đâu con chứng tốt đâu, hôm qua mình trò chuyện với K mình khuyên K: -Hãy sớm sinh em bé tạo dựng gia đình thời đại đi không thôi rụng hết trứng tốt, em bé sinh ra bị ngốc như S thì tội mẹ lẩn con lắm. -S đánh một vòng lớn thiệt lớn chê K già chứ gì, cũng phải thôi cô bé S đang cặp kè giống BL mà đẹp sẵn sàng sinh em bé cho S..nó còn nhỏ hơn cả bé út nữa S đồ già mà ham.. -Trời quả thật S có chơi với cô bé đó đi ăn coi phim tán dóc, S chỉ coi nó như bé út thôi chứ có cặp kè hồi nào đâu K, từ nhiên K mắng S già mà ham, K nói vậy làm S buồn đó. -Bay giờ K nói gì S cũng thấy buồn chỉ BN của S nói thì S mới thấy vui chứ gì. -K quen với BN hả? -Ba của BN là khách lâu năm của công ty ông JU đó, nó đang học y, chuyên khoa ngành xương. -S biết nhà BN giàu nhưng em hỏng có nói em học gì, ủa mà em học gì cũng có ăn thua gì tới chuyện S kết bạn với em đâu K?? -S đã đào được mỏ vàng rồi nên giạo này S tập xài hàng hiệu nữa, cái áo khoác S mặc khi đi ăn với nó là cả tháng lương của K. -Trời đó món quà mà D nó tặng S lúc sinh nhật S có biết giá trị của nó đâu.. -Vậy tại sao chọn đúng cái áo đó mặc? lên núi ăn nữa lãng mạn quá ta, lúc cập với K thì ra biển bay giờ đổi không khí lên núi hén S biết hưởng thụ quá ta, K còn nhớ S nói không thích uống rượu đỏ nó chát ngầm, S chỉ rượu bia đen. S vì BN mà thay đổi, S trang điểm kỷ tới mức K nhìn mà còn nhận không ra.. -K nè S bỏ cái áo trong tủ hoài sợ làm D nó buồn nên đêm mặc để em nó vui thôi, S nói không thích uống rượu đỏ, không thích trang điểm đó là khi đi với K và gđ kìa còn khi đi gặp đối tác không thích nhưng khi người ta mời S vẫn uống được, trang điểm ăn trỉnh tề là tôn trọng người mời có phép lịch sự căng bản, S không thích chơi golf hay cởi ngựa nhưng họ thích S chơi chung cho sơm thôi đây là nghệ thuật xã giao mà K. S chỉ thích chơi batminton và table tennis, ủa sao K biết? -BN up hình lên Facebook đó, còn chú thích: là một ngày thật ý nghĩa với người đặc biệt. -Đây cũng là thối quen của mấy em 9x mà, bé út cũng thường bỏ hình lung tung rồi viết bừa, mấy ngày trước nó bỏ hình S rồi viết người đẹp nhất hành tinh nè mọi người. -Không phải K ghen đâu mà hai người phát triển nhanh quá K sợ nó làm S bị tổn thương, nó có cái list người yêu dài lắm..thích đùa chứng minh mình có sức thu hút thỏa mảng cái khoái cảm chiến thắng. -S biết K quan tâm cho S nhưng S với BN không gì đâu K yên tâm đi, S dể tính chứ hỏng có dể dải. -Không bị chúng chiêu sao đi riêng ôm vai bá cổ? -K nè, S cũng chụp mấy tấm hình kiểu thân thiết với mấy bạn của Sa từ Đài Loan qua vậy mà, một lần nữa đây là nghệ thuật xã giao thôi, S nói để K yên tâm nè, cái hôm đó không phải chỉ có S và BN thôi mà có cậu và anh hai của BN nữa, S tới đó bàn công việc.. -Việc gì chứ? ba của BN ghê lắm S phải cẩn thận nha đừng để ổng lừa đó. -Họ mua nguyên một toà chung cư ở Thomastown muốn S làm thiết kế loại toàn phần, nghe nói họ bán lại cho mấy cậu ấm cô chiêu du học muốn định cư ở lại Úc, ghê cỡ nào cũng đâu có bằng chú Đa em của C đâu K, S đã đá chú ra khỏi cuộc chơi trong việc dành tài sản với chú C, thành công ngoạn mục đưa chú C và con chú về VN sống cuộc sống ông hoàng bà chúa mà.. -Ờ K nhớ lúc đó ổng nói nếu S chịu ra làm chứng nói ông bác muốn giao cái biệt thự ở biển lorn cho ổng, ổng sẽ chia cho S một nữa, S cười rồi nói chú cho toàn bộ S cũng không làm, trước khi chú C ở tù chú giao hết của cho S ai cũng nói chú khùng, con ruột thấy tiền còn sáng mắt chứ nói chi tới con kiểu trên danh nghĩa, K nhớ khi S đưa toàn bộ số của lại cho chú, K cự S K muốn S giữ lại cái nhà hàng Blue Trip để kinh doanh cho chị ba biết mặt đừng có khinh S, S hỏng chịu K giận S hết một tuần luôn, K nhớ cuối tuần đó S ôm K hôn S nói: -Từ cái ngày đâu tiên mình hôn nhau S đã nói với K, S có đối có khát có thê thảm cỡ nào thì S không bao giờ để cho người bạn đời mình phải chịu khổ, S hứa S nuôi K như một cô công chúa luôn. K ở bên S K sẽ có thể ngẩn cao đầu với mọi người vì S biết tự lực cánh sinh, ông trời ban cho S có K là kho báu vô giá rồi, S không cần tiền S chỉ cần K thôi. Bay giờ mình là người dưng rồi S đầu tư phá sản rồi, không còn gì hết S đã yêu lầm người. Giọng nói K nghẹn ngào. Mình thở ra. -Nhắc chuyện xưa chi rồi khóc, S không nghĩ như K vừa nói đâu, K là một người tình tuyệt vời, K đã yêu và cho S khoản thời gian xuân sắc của K, Không ai có thể níu giữ được thời gian cả, hiện tại S vẫn luôn rất từ hào về K người bạn đã cùng S trưởng thành, hai đứa mình vẫn thương quan tâm cho nhau mà, đâu phải người dưng đâu K mình luôn là bạn thân. Có tiếng khiến mình giựt mình, thì ra là B. -Chị S, chị nghĩ gì mà ngồi thất thần em gọi mấy lần chị cũng không nghe? có phải chị lo vụ tiền thuốc không? Em nghe nói chính phủ đã cắt giảm tài trợ cho nhiều loại thuốc lắm. -Đang thả hồn nhớ về người yêu đó em, Chính phủ cắt hay không thì cũng chả liên quan gì đến chị, chị không có hưởng quyền lời đó. -Vậy thì có phải số tiền chị nợ của em gái chị không? -Chị nhận về 3 cái projects lặn cấm đầu làm trả nợ cho em gái chị xong rồi em, K đống bảo hiểm y tế họ không đồi health report gì, đống suốt 5 năm rồi họ lấy thẳng trong sổ băng $27 mỗi tháng chỉ cũng không để ý, lúc chị và K chia tay K đưa lại cái thẻ ATM cho chị K quen không có nhắc đến nên chị cũng không biết, 2 tuần trước bảo hiểm họ gởi cho chị cái thư cảm ơn đã làm member 5 năm và tặng cho cái gift card thì chị mới biết, chị đã điền form để claim rồi họ cũng chấp nhận luôn rồi em, yên tâm bệnh chị đã được khống chế sau một tháng điều trị. -Vậy sau chân chị bị đau hoài vậy? -Phản ứng phù của thuốc chị chích thôi. Sống được bệnh không trở xấu là mừng rồi. -Chị S chị từng làm trợ giáo cho võ đường TN đúng không? -Ờ, có gì không em? -Hèn chi em nhìn chị thấy chị quen quen chị đã là người sáng lập ra 36 thế Teknos và 16 thế R&B, hồng hạt chuyển mình và quỷ cóc hai chiêu kiếm kích của chị chị hai vẫn chưa phá được. -Chị hai em là ai? Biết chị hả? -Chị hai em là AH là học trò của chị. -Ồ thì ra chị hai em là AH à, AH không phải học trò chị đâu AH là sư muội học dưới chị ba lớp là học trò cưng của thầy Ng. -Chị cũng có dạy cho chị hai em chiêu cầm nhã thủ mà là thầy rồi còn gì nữa. -B nè chị chỉ dạy căng bản cho mấy em mới vào thôi, chị MK mới là võ sư thật sự, so với những người bạn học võ cùng khoá chị là người dở và không có thành tích gì hết á, chị H có 237 chiếc cup giải quán quân đối kháng. Chị Sa thì có đến 117 chiếc cup giải sáng tạo, em theo chị Sa học bài quyền do chỉ nghĩ ra sẽ nhanh chóng trở thành võ sĩ giỏi. -Chị cũng đoạt giải quán quân của cuộc thi võ thuật toàn Úc châu năm 2000 mà. -Chỉ có mỗi cái giải đó thì có gì đáng nói đâu em. -Tại chị không thi thôi chứ chị thi chị sẽ còn nhiều giải hơn mấy chị kia nữa. -Em đề cao chị quá rồi chứ nếu chị giỏi chị đâu có bị giựt mất điện thoại đâu. -Tại cái tên cướp cạn đó nó ăn hiếp chân chị bị đau thôi. Mình không muốn nhắc quá nhiều về chuyện này càng nói càng thấy nhục học võ từ nhỏ lại bị cái cướp da đen đó kéo lê trên đường, mình lảng san chuyện khác hỏi em: -B từ nảy giờ em có học được gì chưa? B gãi đầu và nhìn mình lắc đầu. -Mấy chị đó giỏi quá chỉ hoài mà em hỏng bất được gì hết em ngu quá. Mình xoa đầu an ủi em. -Em học với tầm trạng áp lực đồi hỏi bản thân quá mức nên mới tiếp thu không được, cứ từ từ thôi chậm mà chắt. -Chị S kể em nghe đi chị học trung y nghề nẻ mạch máu cắt lễ của ai? -Chị học của sư thầy TMC, lúc chưa đi tu thầy là một trong 13 người lập ra băng thập tam thái bảo khét tiếng năm 90 đó em, thấy từng là lơ xe và bịp bợm móc túi ở bến xe. -Người dạy cho chị trung y châm cứu hả? -Hỏng phải thầy dạy chị học trung đâu, chị học châm cứu ở trường để biết căng bản rồi chị theo y sĩ KH ở am QB đồng tháp học hốt thuốc nam. Chú KH cũng là tay anh chị ở Saigon cùng thời với thầy TMC, chú dạy chị khí công và thái cực cách luyện hơi thuật dưởng sinh. -Ai là người dạy chị chiêu cầm nhã thủ? -Ba chị là người đầu tiên dạy chị học võ ba chị người gò công nên theo học võ thiếu lâm từ hồi nhỏ. -Hai đứa em chị chắc cũng giỏi võ lắm? -Không đâu tụi nó hỏng có biết võ đâu, hai đứa nói học võ bị đau nên hỏng chịu học, mỗi lần D đánh nhau với người ta nó chỉ đánh bừa thôi hà. Sao điều tra chị chi kỷ dữ vậy cưng? -Tính nỗ nói kim tiền quái nữ là sư phụ em nên phải tìm hiểu góc gát kỷ. -H nói chịu nhận em làm đệ tử rồi mà, tiếng (H tên lửa) vẫn còn kêu lắm nha chứ cái tên của chị nó phủ bụi quá hạng rồi em. - Lúc nảy chị H nói em ngu quá chỉ đổi ý rồi. -Cái con này nó vậy đó, cứ nói rồi nuốt lời hoài hà. Thầy trò chi cho nó gờm gà em muốn học gì chị dạy cho. -Em muốn học cái tính ngông cuồng trong tình yêu của chị. -Cái đó em có sẵn rồi cần gì học ở chị nữa. -Em nói thiệt chị đừng cười em đứng trước anh La em sợ đến rung chân, mồ hôi đổ như tấm, còn nghe nói trước ba chị K chị bình thản đến đáng sợ.. -Ồ thì ra em muốn học đồ lì của chị hả? -Dạ. -Vậy tự nay đi coi phim ma thường xuyên để rèn luyện đồ lì đi, anh La cũng giống ma quỷ lắm. -Chỉ có chị mới dám nói anh La vậy thôi chứ người khác nói vậy có 10 cái mạng cũng không đủ chết. -Chị có hơn 10 cái mạng rồi em, chị phá chuyện của anh La hơn con số đó xa lắm. -Chị S chị tính mua nhà hả? -Ờ em, ai nói em biết vậy? -Chị BT nói nhưng em tưởng chị nói đùa vì chị đang kẹt tiền mà tiền đâu mà mua? -Chị và chị Sa đã bán được 4 căn nhà, trừ chi phí rồi hai đứa cũng lời nhiều, khai thuế lấy lại được một mớ, em gái chị nó sắp lấy chồng rồi tính để lại cái phòng cho nó chứa đồ. -Chị không thích em rể chị hả? -Làm gì có hôn phu của D nó hiền lắm em, nó là đầu bếp mà nó đi làm về cực còn ghé nhà nấu đồ ăn cho chị, hai đứa em rể tương lai nó tốt và thương chị lắm tụi nó nói chân chị đau không cho chị dọn dẹp, riết chị ở với 4 đứa nhóc đó chị tưởng mình là em bé 1 tuổi mới tập đi, bạn trai bé út thì chị vừa đứng dậy nó chạy ngay lại dìu nói: -Chế coi chừng té đó chế muốn đi đâu để em đở làm gì thì biểu em làm cho. Cái đứa nhóc đó nó mít ước y như lưu bì vậy em, chị bị cảm nằm sốt cao ho thôi nó đã khóc bù lu bù loa nói với bé út. Hay chở chế đi nhà thương đi lở chế sốt hư não hay quên mình thì sao em? chế từng bị mất trí nhớ mà anh hỏng muốn chế quên anh đâu. B nhìn mình tò mò: -Chị chung đụng với gđ chị tốt vậy sao còn đồi dọn ra, mua nhà làm gì? -Gđ của hôn phu của D có người đã từng khinh coi thường chị, D từng vì đều này mà buồn và khóc, chị muốn mua nhà để cho gđ chị không bị ai nói thôi em. Dọn ra ở để tự do mà làm việc chứ bạn trai bé út nó canh và cảng chị hoài hà. -Chị S chị hạnh phúc quá có gđ thương. Mình tâm sự với em từ nảy giờ mà quen mất cảm giác của em, mình nhìn em an ủi. -Em có chị BT và bé YT mà.. B kéo ghế lại sát mình hơn và tựa đầu lên vài mình. -Em còn có chị mà dù em là ai em bị thất nghiệp, nghèo chị cũng thương em mà, chị đâu có khinh em đúng không chị S? -Khờ quá đi, B em bị thất nghiệp sao không cho chị biết? chị có thể giúp em mà. -Em đã liên lụy chị rồi em không dám làm phiền chị nữa. -Em có đọc nhật ký của chị mà, TL bạn chị đó nó bay giờ là quán lý nhà hàng chị sẽ nhờ nó nhận em vào làm. -Em chậm và dở ẹc hà làm ở đâu cũng bị đuổi hết. -B nè em đừng bi quan, chị thấy em rất giỏi tỉa cây, hay thế này nhé chị mướn em tỉa cây cho mấy căn nhà chị tân trang, mướn kiểu từng khu vườn, chứ hỏng phải mướn giờ, em không cần ngại cứ take time hén. -Chị S.. -Em dư được tiền rồi thì đi học khoá landscaping chị sẽ viết thơ giới thiệu cho em vào làm trong Peter house công ty cũ của chị làm lúc xưa. -Em không phải dân học hành đâu chị em bị chứng chướng ngại học hành, công ty đó không nhận em làm đâu. -Chị từng học khoá landscape mà chị sẽ đứa bài em chép hén. Còn cái topic nào họ bỏ thêm vào chị sẽ giúp em làm, Tại sao họ không nhận em vào làm chứ? -Vì họ kỳ thị SB đó chị lúc trước em cũng vào làm cleaner cho công ty này và bị đuổi không lý do. -Sao em không gọi work fair cang thiệp? -Em không rành luật nên có biết gì đâu người ta đuổi thì em nghĩ thôi. Mình siết chặt tay em. -B nè, cho chị S biết ai là người trong công ty đó đuổi em? -Dạ chị quản lý phòng nhận sự tên NA. -NA có phải cái con nhỏ có nuốt ruồi ở con mắt phải không? -Chị biết chỉ hả? -Nó là bạn thân thời trung học của chị và H, chị mới cùng nó đi ăn trưa thôi. Con này gang thiệt nó dám kỳ thị les hả? -Chỉ không có kỳ thị les, chỉ kỳ thị sb thôi. -Sb sc gì chứ người ta là gì thì kề người ta chứ, chỉ cần người ta làm việc tốt thì không có quyền đuổi, nó cũng từng bị thất nghiệp một thời giàn dài mà, nó ngồi được cái ghế hiền giờ do chị giúp, nó không giải thích vụ này được chị sẽ cho nó ném mùi bị đuổi ngang xương coi nó sẽ làm gì? em yên tâm chị chơi rất thân với vợ chồng ông Peter..B ai ức hiếp em nói chị S một tiếng chị S đồi lại công đạo cho em ngay, bu-shit thế nào là Sb? Sb thì thế nào? Sb thì cũng là con người mà. Nó mà cà chớn kiểu tôi là giám đốc này nọ chị S sẽ nện nó một trận cho nó bỏ cái tặc kỳ thị.. B cười lớn. -Bay giờ em tin chị S là thủ lảnh rồi. Chị sùng lên sát khí đằng đằng luôn. Mình ái ngại hỏi em. -Chị có làm em sợ không? Em ôm mình chặt hơn. -Em hiểu chị thương em mà, em không sợ đâu. Chị làm chị của em nha? -Ờ em, chị sẽ thay thế AH lo cho em, ai đối xử tệ với em chị sẵn sàng để kim tiền quái nữ sống lại.😁 Ba, S cảm ơn ba đã dạy S thế đánh đầu tiên, để S có khả năng mà đánh vỡ mặt những người kỳ thị người ta kiểu vô duyên. Không biết sao lại có kiểu phân biệt đối xử này? Sao không thể xem đó là phong cách cá tính? quyền tự do cá nhân, nhân quyền (Human right) họ bỏ đi đâu rồi??? Mình vừa tiễn một người bạn cà chớn, kiểu bạn xã giao two face S này cóc cần. Không còn bạn nữa S này cũng còn hai đứa em gái với hai đứa em rể đầu bếp mà, về chơi với tụi nhóc nhà mình sướng hơn.❤️
  5. Sống Tốt Sống Đẹp

    Hôm nay K nhắn tin chửi mình (sao dại vậy tự nhiên bỏ việc lương cao rồi đi học khoá giữ trẻ? Mình nhắn lại (Không có gì tự nhiên cả bỏ việc vì muốn sống tốt sống đẹp. K gọi mình ngay, vừa bắt máy K sổ một hơi mình không nghe rỏ K nói gì chờ cho K nói xong mình hỏi (muốn biết lý do không?) K hừ một cái ( Không muốn ai gọi làm gì, bộ tưởng K rảnh lắm hả?) (Chị N lấy tranh của S rồi sửa lại theo phong cách của chị ấy, đem đi triễn lảm. Chị N đưa cho S một số tiền. S thấy tổn thương và thất vọng quá. Không ngờ chị em bao nhiêu năm chị ấy lại làm vậy.)!K thở dài hỏi mình (Có muốn thưa chị N không?) mình Cười (biết rồi còn hỏi. Đúng là bị bệnh nghề nghiệp quá cô trạng sư ơi) (dám rẹo K hả không thèm nói chuyện với S nửa) thế là S cúp máy. Mình chỉ nói vậy thôi mà giận đồ nhỏ mọn. 2 tiếng sau K nhắn (Đến phi trường đón K ngay đi K đang ở phi trường nè) Mình nhắn lại (OK) Ba dò bốn cẳng đi ngay. Vừa thấy mình K nhào đến ôm mình hôn. Mình thấy ngượng đẩy K ra. K vả vào má mình (biết bao nhiêu người muốn K hôn mà có được đâu, S được mà đẩy K ra đồ đáng ghét, bay giờ mình đi đâu?) (Về nhà) (Về nhà gia đinh S hả?)
×