Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Sharleine

Thành Viên
  • Số bài viết

    148
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    8

Sharleine last won the day on Tháng 11 16 2017

Sharleine had the most liked content!

Điểm

162 Excellent

Về Sharleine

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Vị trí
    Australia
  1. Sống Tốt Sống Đẹp

    Nói tránh nói khéo nói giảm bớt mình không bt nói, thật ra cách nhìn nhận vấn đề của mình nó khác so với vk, mình không giận dai nhưng rất dể phát cáu làm ầm lên rồi thôi nhưng bé dỗi thì khác, rất khó chọc cho em giận nhưng 1 khi giận thì giận rất dai khó dỗ lắm luôn. 2 đứa tính cách khác xa, trái ngược nhau, đây là luật bù trừ mà nhiều người hay nói, em nói với mình-ck ơi em nói thật tìm 1 người phù hợp đã khó mà 1 người mình yêu người ấy mà người ấy cũng yêu mình thì càng khó hơn đó ck. -Vk nay nghiêm túc vậy em, không giống em của mọi khi nha. -Mọi khi em sao ck? -Em hay than những chuyện vụn vặt đó vk. -Hihi..ck hay chê em con nít mà nên em sẽ nghiêm túc đúng 1 tuần luôn. -Không có ai ép nha vk đừng có tự làm khó mình. -Ck không tin để em làm cho ck tin em. -Uhm..vk cứ thử đi..chỉ cần em vui và thoải mái là đc. -Em không vui và thoải mái đâu ck, bình thường em giả nghiêm túc cho ba mẹ em vui thôi, chứ tính em thích đùa lắm ck ơi. -Giả cho ba mẹ vừa ý thấy hài lòng yên tâm về em thôi, chứ đâu cần giả với ck. -Là ck nói đó nha, em mà tưng quá ck không đc la em. -Ck không có la mà nhắc nhở vk thôi. -Lấy đc ck già khó tính lại hay cằn nhằn vk..hihi. -Ck già lắm hả vk? -Ck già khó tính xấu đuôi xấu mù em vẫn yêu ck. -Miệng vk ngọt quá, nay ăn máy cây mía rồi vk? -Em không có ăn mía em vừa mới ăn sườn chua ngọt. -Ai nấu cho vk ăn vậy? -Mẹ nấu đó ck, mẹ thương em lắm mà hay la em, em sợ mẹ lắm. -Mẹ la vì muốn vk tốt hơn đó, vk đừng buồn nha. -Em đâu có buồn em quen rồi, từ ngày có ck em vui lắm nè, bị gì cũng nói với ck để ck dỗ em. -Ck không dỗ vk cũng từ hết buồn, tính em lạc quan yêu đời mà. -Không đâu em hay buồn 1 mình lắm, không có hết buồn đâu ck, mà tính em con nít hay nói liên thuyên ck có thấy phiền không ck? -Ck không hề thấy vk phiền, ck thấy vk dể thương mà, hoà động vui vẻ. -Không ai khen vk mình có mỗi mình khen. -Ck không có khen vk mà đây là những gì ck nghĩ trước khi yêu vk đó. -Sau khi yêu hết nghĩ em hoà động vui vẻ rồi à? -Nghĩ em siêu tốt bụng hốt của lạ làm của riêng. -Anh S hâm dở cưới đc vk tưng tưng lấy cục đá đập chân mình. Mình từng lậm phim kiếm hiệp muốn làm hiệp nữ cứu đời, nhưng giờ chỉ muốn làm một việc nhỏ nhôi là nhường chỗ cho người già và bà bầu ngồi khi đi xe bus đi làm, thời gian rảnh tròng rau sạch để gđ ăn đảm bảo sức khỏe, đứa mẹ đi mua sấm làm mẹ vui và ngồi xem chương trình ca nhạc với 2 đứa em chọc tụi nó làm tụi nó cười ha ha thích thú, 8 video call với vk quan tâm kích lệ em khiến em nỡ nụ cười ấp ám hp. Có nhiều người cho là trước đây mình sống hoang tưởng có mục đích riêng gì đó rất là xấu nên mới viết vào những gì khó tin để tạo ấn tượng lừa phỉnh người khác nhưng mình không có thế bao giờ, mình viết chỉ để nhẹ lòng thôi chứ ai mình cũng giữ khoản cách nhất định cả, có 1 chị mình cũng rất quí chị ấy inbox trước là hỏi thăm sau là nói lời ủng hộ nhưng chị ấy nói một câu thế này, (trước đây S sống sao chị không quan tâm chị chỉ nhìn hiện tại và tương lai của S thôi nếu thật tâm yêu mm thì đừng bỏ cuộc) mình tự hỏi trước đây mình sống tệ và xấu xa lắm sao? Sao chị lại nói thế? Chị đâu có quen mình ở ngoài đời đâu? Mình cũng không hỏi vì mình không muốn nói lời sắc bén để làm ai buồn chỉ là đùa nhây không nghĩ hậu quả như chế Dzu mình mới bực mình lên tiếng nhưng mình bt chế ấy không ác ý chỉ là tính cách bà chị này nó thích đùa khiến mình chóng không nổi phát hỏa thôi, lý thuyết mỹ từ cũng rất dể nói ra nhưng khi thực tiễn hành động thì mình không làm đc vì đơn giản như đang giỡn mình cũng chỉ là 1 con người bình thường và tầm thường đến mức chịu ảnh hưởng nổi cáu vì lời nói không đâu của bà chị ai cũng bt (chỉ đùa vui thế thôi) hay có thể nói thế này cách nhìn nhận vấn đề và sinh quan sống của mỗi người khác nhau, khi không đồng quan điểm hay nhận thức thì rất khó hoà hợp hiểu nhau và sẽ không thể thông cảm cho nhau đc. Cuộc đời là thế có nhiều khi chuyện không như mình nghĩ và theo ý của mình phải học hiểu (chấp nhận) bước tiếp con đường cần phải đi của mình,ai thật tâm thương mình sẽ trọn lựa ở lại, ai không thương trọn rời khỏi thì mình tôn trọng quyết định của họ. Mình không hứa hẹn gì quá với bé dỗi vì khả năng mình rất có hạn, sợ nói trước bước không qua nhưng ngay phút giây này mình chỉ muốn nói (ck sẽ yêu vk một cách trọn vẹn nhất) sẽ bên em khi em còn muốn đi chung đường với ck. 2 con người hai tính cách, khác hoàn cảnh sống, khác vùng miền, vậy mà có thế gặp nhau yêu nhau đc là một điều kỳ diệu rồi, hãy chân trọng nhau khi còn có thể vk hén❤️🌸
  2. (K) Mãi Còn Yêu!!

    Thể loại: Tình cảm Tựa đề:Mãi Còn Yêu Tác giả:Sharleine Rating-K S Đánh bạo để viết mong đồng bào đồng minh đừng ném gạch đá S nha!! Thương tình S hâm dở. Viết tặng bé dỗi người vợ lanh chanh và cực kỳ tốt bụng hốt về của lạ làm của riêng hihi😍 Cuối cùng thì Thuý An và Thuỳ Chi cũng chờ được ngày hôn nhân đồng tính chấp nhận tại Úc Châu. Họ đã chính thức kết hôn với sự chứng kiến của 2 bên gia đình. Với lời tuyên thệ trước mặt người chứng hôn!! Thuý An lòng vào tay Thuỳ Chi chiếc nhẫn cưới nói trong xúc động. An xin hứa nhận em là vợ và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em. Khi thịnh vượng lúc gian nan hay lúc bình an, An hứa sẽ yêu thương và tôn trọng em mỗi ngày suối đời An. Thuỳ Chi cũng nói lời tuyên thệ y như vậy nhưng có khác là nàng khóc sướt mướt nghẹn ngào nói: Chồng em yêu chồng lắm dù vạn vặt này có thay đổi thì em cũng nguyện không bao giờ thay đổi tình yêu dành cho chồng. Thuỳ Chi lòng vào tay Thuý An chiếc nhẫn cưới, họ ghì chặt nhau hôn đắm đuối. Đám cưới đã diễn ra 1 cách tốt đẹp, ngày hôm sau Thuý An mua hoa và quà trên đường về nhà thì nhận được tinh sét đánh, Thuỳ Chi bị tai nạn giao thông đang cấp cứu tại bệnh viện,sau 7 tiếng cấp cứu thì Thuỳ Chi cũng được cứu sống nhưng đôi chân không đi được nữa phải ngồi xe lăn, Thuý An gào lên trong lòng “Em là 1 vũ sư giỏi đã đào tạo biết bao nhiêu người thành vũ công có tiếng thế mà em bị liệt nửa người, trời à sao cay nghiệt thế hởi trời?? Những ngày tháng sau đó là cả một trời ưu ám, họ phải đối mặt với cuộc sống mới, một cuộc sống thật khó để chấp nhận.. Thuý An đến bên Thuỳ Chi rất muốn nói gì đó để an ủi động viên nhưng cổ họng như có gì đó chặn lại, không thể nói nên lời, im lặng ngồi bên giường bệnh siết chặt lấy tay vợ. Sau 1 tháng nằm viện, Thuỳ Chi đã được cho xuất viện về nhà, trên chiếc xe lăn, khuân mặt phờ phạc, cả ngôi nhà như ưu ám hẳn đi. Từ khi nàng biết mình không thể đi lại mọi thứ xung quanh trở nên vô nghĩa, không thể khiêu vũ được nữa, nghĩa là không thể làm được những gì nàng yêu thích với nàng sống cũng không khác nào chết. Từ đó mọi việc trong ngoài điều do Thuý An lo hết. Mỗi buổi sáng Thuý An cố gắng dạy thật sớm để nấu điểm tâm món mà Thuỳ Chi thích ăn, Thuý An luôn gọi Vợ dậy khi mọi thứ đã chuẩn bị xong. -Vợ ơi dậy ăn sáng đi nè, nay chồng nấu món bún xào gà món vợ khoái ăn nhất. Thuý An vừa nói vừa lay vợ. -An để em yên đi nay em không muốn ăn gì hết đâu. Thuỳ chi nói bằng giọng yếu ớt. Thuý An nhìn vào gương mặt thiếu sức sống của vợ lòng đau như cắt, người mệt mỏi vì tối qua thức khuya làm việc, cố lê bước ra ngoài mang dĩa bún vào, nhìn vợ cười. -Em gáng ăn chút đi cho khỏe. -Khỏe sao thì chân em nhắc không nổi..em là 1 người tàn phế vô dụng. Thuý An bậm môi. -Vợ nè dù em có tàn thì đừng khiến mình phế chứ em. Thuỳ Chi bịt tai lại gắt lên. -Chồng im đi, chồng không bị như em chồng mới nói thế.. -Em bị thì như chồng bị thôi em à. Thuỳ Chi thấy nét mặt chồng thiểu não xanh xao quá mũi lòng, lấy dĩa bún từ tay chồng cố ăn hết. -Em ăn hết rồi nè chồng vui chưa? Nét mặt Thuý An vui hẳn lên. -Vui chứ sao không, em ngoan lắm vợ. Trước khi Thuý An đi làm hôn lên trán vợ, thì thầm. -Vợ dù em ra thế nào chồng cũng vẫn luôn yêu em như ngày nào. Thuỳ Chị gật gù qua loa, ánh mắt lơ đảng nhìn ra phía mong lung, đôi mắt buồn đến mức ai nhìn vào cũng cảm thấy xót xa. Thuý An bất lực thở dài, chuẩn bị đi làm để chiếc xe lăng bên cạnh giường, thật không biết làm sao để vợ thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại. Một hôm đang giật quần áo lao và chùi nhà tắm thì Thuý An nghe tiếng lieng kieng trong nhà bếp, vội vàng ba giò bốn cẳng chạy nhanh vào. -Em đang làm gì thế vợ? -Em đang muốn nấu bữa tối cho chồng nè. Thuỳ Chi nhoẻn miệng cười tươi. Thuý An lắc đầu lia lịa ngăn vợ lại. -Thôi..vợ dành thời gian nghỉ ngơi đi mấy việc này để chồng lo, coi chừng phỏng tay đó vợ. -Nhưng mà em rất muốn nấu cho chồng. Thuỳ Chi phụng phịu. Thuý An vẫn cương quyết không cho vợ nấu. -Cái bếp cao vậy vợ nấu không được đâu em, ngoan nha vợ, để đó cho chồng nấu, Chồng đã phải lo đủ thứ chuyện rồi, vợ đừng làm chồng lo lắng thêm nữa nha em... Thuỳ Chi buồn bã lặng lẽ lăn xe về phòng, nước mắt rơi lả chả xuống má, cảm thấy mình thật vô dụng, trước đây Thuý An không hề biết làm việc nhà giờ phải học cách làm hết mọi việc từ trong ra ngoài, là một người vợ mà cả một bữa tối cũng không thể nấu được cho chồng thì còn là vợ gì nữa?? Thuý An càng chăm sóc vợ thì Thuỳ Chi càng thấy mình vô dụng, đôi lúc ý định tự sát chợt loé lên trong đầu nhưng nàng không làm thế vì Thuỳ Chi luôn rất yêu chồng, nàng không muốn Thuý An phải ám ảnh đau đớn vì cái chết của mình. Mỗi đêm Thuý An ôm chặt vợ vào lòng, thì thầm: -Ngủ ngon vợ yêu, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi em. Thuỳ Chi chưa say giấc thì chồng đã bật dậy lục đục làm việc, nàng cảm giác nặng nề khó thở quá, ruột gang quặn thắt từng hồi, rồi những suy nghĩ mong lung loé lên trong đầu nàng. “Không phải tại mình thì chồng đâu có cực khổ như thế này, bỏ lỡ cơ hội đi tu nghiệp ở pháp được thăng chức tiếng thân, là một họa sĩ danh tiếng mà phải nhận công việc tinh linh chẳng đâu vào đâu về làm, tất cả là vì một đứa tàn tặt vô dụng như mình thật không đáng chút nào, phải li hôn thôi. Chiều khi Thuý An đi làm về chưa kịp làm gì đang đứng ở cửa tháo giầy thì Thuỳ Chi lên tiếng: -Em muốn ly hôn. Thuý An sa sầm nét mặt choáng váng. -Vợ em vừa nói gì thể hử em? Thuỳ Chi liếm môi, lập lại gằng từng tiếng một. -Em muốn li hôn. Thuý An môi rung rung, bước nhanh đến bên vợ, siết chặt tay Thuỳ Chi. -Chồng đã làm gì không phải với vợ? em hãy thẳng thắn nói ra để chồng sửa sai, chúng ta đâu như những cặp đôi dị tính, 2 ta chờ đợi tranh đấu nhiều lắm mới chính thức được chấp nhận cho kết hôn mà vợ. Thuỳ Chi rút mạnh tay về mắt rưng rưng: -Em không muốn làm khổ An nữa, em book luật sư rồi, thứ hai tuần sau An cùng em ra văn phòng luật sư hoàn tất thủ tục li dị đi. Nhìn nét mặt cương quyết của Thuỳ Chi Thuý An thấy bất lực, im lặng đi chuẩn bị bữa tối, Ăn xong Thuý An lặng lẽ đi ra ngoài, để lại mình Thuỳ Chi trong căn nhà trống vắng, lâu lắm rồi nàng mới ở nhà một mình trong đêm tối, tự nhiên nàng có cảm giác lạc lõng, nỗi cô đơn đang gặm nhấm dần trái tim nàng, nửa đêm rồi mà Thuý An vẫn chưa về, nàng bất đầu lo lắng tâm trí hoảng loạn, đầu ốc tưởng tượng lung tung lên, không biết nên làm gì ngoài việc khóc, nàng thấy nhớ chồng vô cùng, rồi nàng ngủ thiệp đi. Khi giật mình tỉnh giấc thì trời đã sáng bưng, nàng nhìn đồng hồ 8:20am, giờ này mọi khi Thuý An đã làm xong bữa sáng gọi nàng dậy ăn sáng, nàng trở mình, phải hết sức khó khăn nàng mới trèo lên được chiếc xe lăn, nàng lăn xe vào nhà bếp muốn tự nấu cái gì đó để ăn nhưng không biết làm sao để nấu? cái bếp quá cao dù nàng đã cố gắng dùng 2 tay chống vào hai bên của chiếc xe lăn để mượn sức nhưng nàng không tài nào đứng lên được, sau mọi cố gắng đều không đạt được kết quả như mong muốn, nàng mặc nhiên ngồi khóc như một đứa trẻ thơ vừa bị mẹ đánh đòn, 1 lúc sau nàng lăn xe về phòng, chẳng biết làm gì đầu ốc trống rỗng. 12:20pm thì Thuý An về đến nhà, trên tay cầm ít rau củ, dùng để nấu bữa trưa, bước nhanh vào bếp loay hoay một lúc cũng xong, Thuý An đẩy Thuỳ Chi ra bàn ăn, 2 người không nhìn nhau lặng lẽ rồi ăn, ăn xong Thuý An đi dọn dẹp, miệng lẩm bẩm: -Mới vắng nhà có 1 đêm thôi mà bề bộn quá đi, chén bát chẳng ai rửa, quần áo cũng chẳng ai giặt, nhà cửa cũng chẳng ai lau, thế đó mà đòi li dị, ai vô đây mà chăm sóc chứ? thật khổ quá.. Dù giọng nói của Thuý An nhỏ nhưng Thuỳ Chi đã nghe hết, nàng ngồi đó lặng lẽ khóc, Thuý An làm xong hết việc nhà nhìn Thuỳ Chi hỏi: -Chân em bị vậy sao mà tự lo được cho mình? Bộ em muốn li dị với An thật hả? Thuỳ Chi gật đầu. -Uhm..em trả tự do cho An, em không muốn An phải khổ vì em thêm nữa. -Em suy nghĩ kỷ chưa? Thuỳ Chi mắt rưng rưng giọng nghẹn ngào đáp. -Rồi An à. -Uhm..nếu lòng em đã quyết thì tuỳ em vậy. 3 ngày liên tiếp Thuý An ngủ lại công ty không về nhà, đang làm việc thì cô thư ký tên Lệ Hằng vào báo. -Chị Thuý An ơi tranh chúng ta chuyển đi bị cướp hết rồi, em vừa xem lại kế toán C không có đống bảo hiểm ạ, có lẽ anh ấy đã bỏ túi riêng khoản tiền đó và làm giấy tờ bảo hiểm giả. -Em nói sao? Lệ Hằng lập lại, Thuý An sa sầm nét mặt, -Giờ mình xử sao chị Thuý An? -Thì phải bồi thường thôi em à. -Số tiền khủng vậy sao mà mình đèn nổi hả chị? -Chị sẽ nghĩ cách bằng mọi giá phải đèn cho người ta.. Lệ Hằng lặng lẽ ra ngoài gọi ngay cho Thuỳ Chi kể mọi chuyện,Thuỳ Chi nghe xong thì nói ngay -Em đến đón chị đến công ty nha. -Dạ được ạ. Thuý An nhìn quanh căn phòng, 12 năm phấn đấu nổ lực cố gắng lắm mới mở được phòng tranh này giờ mất sạch hết, Thế mới có câu (phước bất chùng lai hoà vô đơn chí) Phúc không đến liên tiếp hai lần, tai hoạ đến bất thịnh lình nhiều lần không biết trước được. Tình và sự nghiệp điều không còn nữa!! Thuý An cười cay đắng gụt đầu xuống bàn, có một bàn tay ai đó nắm lấy tay Thuý An, cảm giác vô cùng thân quen nhìn lên bất gặp khuân mặt quen thuộc, buộc miệng gọi. -Vợ.. Xong sựt nhớ ra Thuỳ Chi đã không còn muốn làm vợ của Thuý An nữa rồi. -À không..An quên mất, từ vợ đã không còn thích hợp nữa, Chi đến đây để cùng An đến văn phòng luật sư ký đơn li dị hả? Mình đi thôi Chi. -Em đến đây không phải đi ký tên li hôn mà em đến quan tâm chồng em, cùng chồng em giải quyết khó khăn trước mắt. -Ý Chi là.. -Mình bán nhà bán xe đi, bán hết mọi thứ để trả nợ. -Làm vậy rất thiệt thòi cho Chi, một nửa tài sản thuộc về của riêng Chi mà, lúc trước Chi kiếm tiền cực khổ mà, giờ Chi đi đứng bất tiện, chừa lại mà xài đi, An không xài tiền của Chi đâu. -Cái gì của em hay của chồng chứ? Cả con người của em đây này đã thuộc về chồng từ lâu lắm rồi, vặt ngoài thân kia cũng là của chồng luôn, em không cần gì cả em chỉ cần chồng thôi, chồng nghe rõ chưa? Thuý An gật đầu nước mắt rơi xuống má. -Vợ ơi bán nhà trở nợ xong vợ chồng mình không còn xu nào, cả tiền thuê nhà ở cũng không có đâu em. -Lệ Hằng em ấy chỉ sống một mình thôi, đã hứa là sẽ cho vợ chồng mình ở nhờ đó chồng. -Mình không thể làm phiền em ấy đâu vợ. -Sao không thể chứ? ngày em ấy đi xin việc kiểu câu mai không có tí kinh nghiệm nào hết,chính chồng thương cho hoàn cảnh khó khăn của em ấy nhận em ấy vào làm, hướng dẫn dạy việc cho em ấy rất tận tình,giờ em ấy giúp lại chỉ là trả ân tình khi xưa thôi chồng. -Không..khong..vợ ơi.. -Muốn làm chuyện lớn không nên câu nệ chuyện nhỏ chồng à. Thuỳ Chi lấy ra từ trong chiếc sách tay một con lật đật làm bằng gỗ, ngày xưa Thuý An đã tự tay làm để tặng nàng. -Chồng còn nhớ con lật đật này không? -Còn vợ, nhưng em nói bỏ lạc đâu mất rồi mà. -Uhm..hôm trước em thu dọn em tìm thấy nó đó, giống như tìm lại được khoản thời gian mình yêu nhau vậy, chồng còn nhớ lúc ấy chồng đã nói gì với em không? Nhớ chứ vợ. -Chồng hãy lập lại lời nói đó cho em nghe đi. -Mình không làm gì sai trái hết, tình yêu mình nó khác thường trong mắt của những người dị tính, họ ùa nhau muốn xô ngã tình yêu của 2 ta nhưng mình hãy như con lật đật này, bị xô ngã thì ngôi lên tiếp tục phấn đấu, tuyệt nhiên đừng bao giờ buôn tay nhau ra em nhé. Hai người nhìn nhau cười trong nước mắt, siết chặt tay nhau. Thuỳ Chi được mời làm biên đạo múa kim luôn biện kịch vỡ ca kịch xx, khi vỡ ca kịch được công chiếu được nhà chuyên môn đánh giá rất cao, cuối vỡ ca kịch nàng được mời lên tặng hoa và phát biểu, nàng tự tin chống nạng đứng giữa săn khấu. -Tôi xin gởi lời chi ơn đến khán giả, cùng mấy bạn hậu đài và tất cả mọi người có mặt đã ủng hộ nhiệt tình, góp phần cho sự thành công của vỡ kịch, đặc biệt tôi xin cảm ơn sâu sắc đến người bạn đời của tôi đã đứng sau lưng hổ trợ hết mình, tôi mới có thể hoàn thành tốt vai trò của mình, tôi xin chuyển bó hoa này đến cho người ấy, chồng ơi lên đây với em nào. Thuỳ Chi vẫy tay gọi Thuý An, đang ngồi phía dưới hàng ghế khán giả, Thuý An quá bất ngờ trước hành động này của vợ, ngượng ngùng lắc đầu đỏ mặt ái ngại, Thuỳ Chi nhờ một nhân viên xét vé đến tận nơi cương quyết kéo Thuý An lên săn khấu cho kỳ được, Thuỳ Chi trao bó hoa cho Thuý An bất chợt áp đôi môi lên môi chồng trước bao nhiêu người. -Cảm ơn chồng đã luôn bên em. Thuý An ôm lấy vợ, không nói được lời nào chỉ biết gật gật đầu cười cười. 2 người có một buổi ăn tối thật lãng mạn trước những ngọn nến lung linh, Thuý An chìa ra một cái mốc khoá hình dạng miến thịt bò làm bằng nhựa. -Tặng em nè vợ. -Sao chồng lại tặng em cái này? -Theo vợ thì miến thịt bò này chính mấy phần? -Chính 100% đó chồng. -Thế vợ vào nhà hàng muốn ăn thịt bò chính 100% em gọi sao nè? -Well done.. Thì đó..chồng muốn tặng vợ cái này để khen ngợi em. Thuỳ Chi ngã đầu lên vai chồng cười tươi, Thuý An ôm chặt vợ vào lòng. -Chồng em tặng quà lúc nào cũng có tâm tư và thú vị hết. -Chồng em mà vợ yêu. Họ nhìn nhau cười hạnh phúc. Đa số các bạn đọc sẽ cho là câu chuyện là quá ảo tưởng đời nay động cam cộng khổ đã quá xưa rồi, con người hiện đài sống thực tế và luôn mưu cậu lời ích cho chính mình nhưng đâu đó số ít vẫn sống vì tình người và vì tình yêu mà cạm chịu lắm thiệt thòi, S luôn tin vào những gì tốt đẹp (sống tốt sống đẹp) để yên ổn bình thản, lỡ mai kia nhấm mặt lìa đời vui cười mà ra đi mãi mãi, cảm ơn đời cho ta sự sống để ta trải nghiệm mọi thứ bằng trái tim ấm áp với sự chân thành yêu thương!!❤️
  3. Sống Tốt Sống Đẹp

    Mình và bé dỗi yêu nhau được 3 tháng rồi, mình cứ tự hỏi sao em có thể yêu được 1 người tính khí quá thất thường, 3 ngày nắng 1 ngày mưa như mình? Lạ đời quái gở. Dù thế nào thì mình rất biết ơn em đã ở bên an ủi chia sẻ với mình mọi thứ, lắm lúc mình kể em chuyện đang diễn ra xung quanh mình em cười giòn tan bảo mình: -Ck ơi đừng có hoàng tưởng nữa hãy tỉnh táo lo cho vk nha, ck cứ vậy hoài em lo cho ck lắm. -Ck không sao đâu vk, thì mai mốt ck không kể chuyện khó tin cho vk nghe nữa, ck sẽ lộc lại những gì có thể tin đc kể em nghe nha. -Không phải em không muốn nghe chỉ là em sợ ck bệnh nặng thêm em ở xa ck quá không lo đc cho ck..chứ lúc đầu em quen ck em thừa biết anh S hâm dở nhất quả đất rồi hihi mà em vẫn yêu ck. -Vk nè em vui hài hước quen nhiều người sao tự nhiên em lại đi yêu ck..? -Em yêu ck vì ck biết bỏ thời gian quan tâm an ủi em, lúc đầu em không có suy nghĩ gì nhiều đâu rồi tình cảm lớn dần lên đó ck và em đã yêu ck lúc nào không biết luôn. -Vk ơi ck cũng thế ck chỉ đùa vui trên sb thôi vk, ck khai ra mình bệnh để không ai để ý yêu ck, yêu ck khổ lắm chứ có sung sướng gì đâu em.. -Em không sợ khổ đâu chỉ cần ck khỏe mạnh là em vui..em sẽ bên ck mãi, ck yêu mỗi em thôi nha, em cũng thế nè em sẽ yêu mình ck thôi. -Vk ơi em yên tâm đi ck yêu ai rồi yêu chỉ có 1 người thôi hà, trái tim ck không có nhiều ngăn đâu vk..một học tủ duy nhất cất kỷ trái tim em một cách chân trọng. Ngơ ngơ hái được một đóa hoa hồng Nâng niu mang nó cất vào cõi mơ Hoa hồng phơi phới đua hương khoe sắc Hân hoan ta ngấm hồn phiêu tự tình Đoá hồng ngan ngát hương thơm tỏa mộng Lây động hồn si nhen nhúm lửa lòng Ta ve vuốt từng cánh nhỏ mong manh Mang cất giữ vào trang đời tâm huyết Hoa hồng ơi đua hương khơi niềm nhớ Mộng tình chung một kiếp say nụ hồng Chẳng đơn phương khi chung đường yêu ái Ta khắc ghi mật ngọt hương hoa nồng Dù mai sau hoa phai màu đổi sắc Cánh hoa rơi ũ úa nhạt phai hương Ta vẫn nguyện cất vào miền ký ức Ép hoa vào trang sách kẻ si hoa!!❤️🌸
  4. Sống Tốt Sống Đẹp

    Hôm nay K nhắn tin chửi mình (sao dại vậy tự nhiên bỏ việc lương cao rồi đi học khoá giữ trẻ? Mình nhắn lại (Không có gì tự nhiên cả bỏ việc vì muốn sống tốt sống đẹp. K gọi mình ngay, vừa bắt máy K sổ một hơi mình không nghe rỏ K nói gì chờ cho K nói xong mình hỏi (muốn biết lý do không?) K hừ một cái ( Không muốn ai gọi làm gì, bộ tưởng K rảnh lắm hả?) (Chị N lấy tranh của S rồi sửa lại theo phong cách của chị ấy, đem đi triễn lảm. Chị N đưa cho S một số tiền. S thấy tổn thương và thất vọng quá. Không ngờ chị em bao nhiêu năm chị ấy lại làm vậy.)!K thở dài hỏi mình (Có muốn thưa chị N không?) mình Cười (biết rồi còn hỏi. Đúng là bị bệnh nghề nghiệp quá cô trạng sư ơi) (dám rẹo K hả không thèm nói chuyện với S nửa) thế là S cúp máy. Mình chỉ nói vậy thôi mà giận đồ nhỏ mọn. 2 tiếng sau K nhắn (Đến phi trường đón K ngay đi K đang ở phi trường nè) Mình nhắn lại (OK) Ba dò bốn cẳng đi ngay. Vừa thấy mình K nhào đến ôm mình hôn. Mình thấy ngượng đẩy K ra. K vả vào má mình (biết bao nhiêu người muốn K hôn mà có được đâu, S được mà đẩy K ra đồ đáng ghét, bay giờ mình đi đâu?) (Về nhà) (Về nhà gia đinh S hả?)
×