Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Chops

Thành Viên
  • Số bài viết

    265
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    8

Chops last won the day on Tháng 9 15

Chops had the most liked content!

Điểm

354 Excellent

Về Chops

  • Xếp hạng
    Ngoài Đẹp ra chẳng có gì

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Not Telling
  • Vị trí
    Em không biết

Khách ghé thăm gần đây

3.544 lượt xem hồ sơ
  1. Mình thích thì mình viết thôi

    Trong giới này, điều mà ít thấy nhất là sự gắn bó lâu dài của hai người yêu nhau. Không nhiều những cặp đôi yêu nhau đến năm thứ 5. Càng hiếm những cặp đôi gắn bó với nhau đến năm thứ 10. Năm thứ 15 càng lác đác. Trên 20 năm thì thật sự rất rất rất ít, tôi chỉ biết qua báo chí còn trên thực tế chưa gặp cũng chưa biết ai. Sao lại thế nhỉ? Do không có con? Do chẳng có ràng buộc gì? Do gắn bó với nhau lâu nên chán? Do không còn hợp nhau. Do không được thấu hiểu. Do vân vân và mây mây lí do. Tôi chứng kiến không ít những người trong giới, họ thích là họ thả thính, họ thích là họ cưa, không quan tâm hay không màng người mình thích là người đã có người yêu/gia đình hay chưa, hay kể cả chính bản thân họ, đang trong một mối quan hệ nhưng vẫn vùng vẫy để tìm niềm vui thú bên ngoài. Tôi nhớ lâu lâu rồi, bên bangaivn có bạn bảo vì con gái với nhau không sợ mang bầu cho nhau nên có thể thoải mái cởi mở với nhau hơn, có thể thoải mái lăng nhăng hơn. Thực tế thì không phải. Mà là do tính người. Mà là do sự tôn trọng người ta dành cho nhau. Có những người khi đến với người mình yêu mà không nghĩ đây sẽ là người cuối cùng, là người sẽ cùng mình gắn bó lâu dài xây dựng tương lai mà chỉ kiểu buồn buồn chán chán thì quờ tạm một ai đó, trúng ai thì trúng, yêu đỡ tạm một thời gian cho đỡ buồn. Thanh xuân của cả hai đều có hạn, sức khỏe cũng vậy, tạm là tạm thế nào. Tạm bợ với chính mình thì còn có thể làm được chuyện gì chắc chắn, lâu dài với ai. Có những người thì luôn tự cho mình cái quyền mình là công, mình là đàn ông nên chuyện lăng nhăng năm thê bảy thiếp của mình là bình thường. Xin thưa, chẳng có gì là bình thường hết. Đàn ông bình thường, đàn ông tử tế họ cũng chẳng bao giờ coi chuyện đó là đương nhiên tất lẽ dĩ ngẫu đâu. Có những người khi người yêu mắc lỗi hay đơn giản là không làm hài lòng họ thì họ đay nghiến, dằn vặt, có một điều họ không biết là sức phá hủy của lời nói trong một mối quan hệ thực sự rất đáng sợ. Đừng để đến một ngày người bị dằn vặt vì quá đau lòng mà rời đi thì người ở lại sẽ đau khổ lắm đấy. Hôm trước nói chuyện với một bậc tiền bối trong diễn đàn có mối tình 12 năm, thật lòng tôi ngưỡng mộ. Chị nói rằng kinh nghiệm đi đường dài của hai chị là tôn trọng nhau, và cho nhau không gian riêng của mình. Nghe thì có vẻ không khó nhưng để làm được thật sự là sự cố gắng rất nhiều của cả hai người. Tôi chứng kiến rất nhiều cặp đôi và thậm chí cả bản thân tôi cũng đã từng không vượt qua 02 điều trên mà đổ vỡ. Quá khứ đã khép lại. Còn với hiện tại, tôi sống làm việc, yêu hết mình, bởi vì người tôi yêu xứng đáng được yêu thương, được tôn trọng, được bình yên và được hạnh phúc.
  2. Mình thích thì mình viết thôi

    Đi làm về lao vào bàn làm việc cất đồ mà ngỡ như có cô Tấm chui ra từ quả thị, còn tưởng vào nhầm nhà vì tự cổ chí kim bàn làm việc của mình chưa bao giờ sạch sẽ gọn gàng đến thế cả. Đúng là, biết lấy vợ sướng thế này thì cố mà lấy từ năm 17 tuổi
  3. Mình thích thì mình viết thôi

    Nhà có nuôi con chó, bé xíu xìu xịu. Trước khi hai đứa về sống chung, nàng thống nhất: Em sẽ làm mọi việc liên quan đến chó, trừ việc chó ị. Ok, nghe có vẻ ngọt nước quá, đồng ý luôn. Sáng, đang ngon giấc, thấy nàng lệt xệt lệt xệt dậy trước: - Chó ị chó ị nè Ok fine. Dù mắt nhắm mắt mở vẫn bật dậy hót, xong lại ngủ tiếp. Tối, đang nằm tha thẩn nghe nhạc, đến đoạn lãng mạn lắm, giọng nàng lại véo von: - Chó ị chó ị anh ơi. Ok, fine. Đi nguyên bài hát rồi đấy. Nàng nhà mình, nhiều khi nguyên ngày có 2 đứa với nhau mà buồn cười gần chết. Đang ngồi chờ mấy cái, tự nhiên thấy mùi café, nàng hớn hở: - Mùi café café Mình giơ tay đẩy nách ra, bảo ở đây này, nàng gí mũi vào hít lấy hít để, xong tự nhiên nhớ ra điều gì thì đã muộn, mình đứng cười vật vã, nụ cười sấm giật vang rền giữa đất trời Chuyện nữa, hai đứa đang ôm nhau ngủ ở sofa, nàng cựa người gãi gãi, mình cầm tay lên chỗ ngứa xong lại đặt xuống, giọng nàng đầy ngái ngủ: - Ơ không bôi nước miếng à. Mình cười không nhặt được mồm, nhớ lần đầu, tay nàng ngứa xong đưa mình xem, mình đưa ngón tay lên mồm chấm nước bọt rồi bôi mấy phát, nàng rút tay lại kêu la ầm ĩ chê bẩn, sau thấy cũng đỡ đỡ ngứa nên im im, mình làm vài lần rồi thì quen, nên mặc định cứ tay chân ngứa các kiểu là lại giơ ra để mình bôi…nước bọt. Mà được cái hậu đậu giống hệt…mẹ mình. Bà sang chơi, có cái áo khoác với có cái mũ vứt ở ghế, con dâu cẩn thận treo vào trong phòng, thế là lúc về cứ tung tăng về thẳng, xuống dưới sảnh rồi mới nhớ ra quên áo, nàng phi lên lấy áo đưa cho mẹ, xong 2 mẹ con lại quên béng cái mũ, về nhà mình nhìn thấy hỏi thì nàng bảo em quên mẹ cũng quên luôn. Rồi, xong, 1 tuần sau mẹ mình cũng không phát hiện ra là mất mũ. Thật, mình đã bảo mình khéo chọn con dâu cho mẹ mình quá mà. Nay Hà Nội bắt đầu lạnh, mình đi làm còn nàng ở nhà tung tăng tìm đường. Sau tất cả, điều nàng chốt lại là: Ở Hà Nội có thể nghe nói nhắn tin thoải mái ở ngoài đường
  4. Mình thích thì mình viết thôi

    Cảm ơn em nha Cũng phải trải qua 69 kiếp nạn mới đến ngày này đấy cháu ạ, nên mài đừng sốt ruột, khi nào đủ 69 kiếp nạn, mài chắc chắn sẽ vượt qua được để đến với...kiếp nạn 70
  5. Mình thích thì mình viết thôi

    Sáng cuối tuần, tôi thức dậy khi ánh sáng đã tràn hết qua cửa sổ, và như mọi khi, nàng đã dậy từ trước nhưng vẫn nằm lười biếng bên cạnh, tiện thể khuyến mại cho thêm một cái chân lên ngang sườn. Kéo nàng thật sát về phía mình, tôi thơm má nàng choét choét, mắt vẫn nhắm tịt lại nhưng miệng thì cười, nàng đẩy tôi nằm ngửa, lao tới ôm và gối đầu lên tay tôi, không quên kéo theo một cái chân đặt lên ngang bụng. Nàng như một con mèo lười vậy. Tôi khẽ cúi xuống thơm nhẹ lên mắt nàng. Bắt đầu một ngày mới không thể ngọt ngào hơn. - Nay ăn cơm chiên Dương Châu nha - nàng bước ra khỏi giường ngúng nguẩy Yeah yeahhhh. Gì chứ riêng cơm rang thì cả tôi và con cún đều thích mê. Hà Nội sáng nay mưa, trời bên ngoài chắc sẽ lạnh hơn hôm qua một chút nhưng trong nhà rất ấm áp. Nàng đứng ở bếp nấu ăn, thi thoảng lại cười khúc khích vì những câu chuyện không đầu không cuối của tôi, dưới chân, con chó nhỏ ngửi thấy mùi thơm chạy tíu tít. Tôi thật sự rất yêu cái cảm giác gia đình này. Nàng xúc cơm rang ra hai đĩa to, con cún thì được một đĩa nhỏ. Thật sự, nàng nấu ăn rất cừ. Không chỉ ngon mà còn trình bày rất đẹp mắt. Nếu hỏi tôi vào lúc này muốn gì, tôi sẽ nói tôi muốn giữ được cái cảm giác này cho gia đình mãi mãi. Mùa đông năm nay chắc sẽ không lạnh. Hà Nội, 18/11/2017
  6. Mình thích thì mình viết thôi

    Có lần đón em từ sân bay về, leo lên xe em hốt hoảng “chết rồi em mất ví rồi, mất thẻ, mất chứng minh nhân dân mất hết các thứ trong ví rồi”, thật lòng lúc đấy tôi lo oẳng cả lên vì không biết em sẽ bay tiếp bằng gì, may sao, em vẫn còn hộ chiếu. Yêu nhau mấy tháng, tháng nào em cũng “em vừa bị ngã xe” “em vừa té cầu thang” “em quên áo mưa ở nhà rồi” Chân tay lúc nào cũng xước xát, bầm dập. Có lần em buồn chuyện công việc, lỡ chuyến xe bus rồi lại còn bị ngã xe, cứ như cả thế giới quay lưng lại với em vậy. Tôi thì thật lòng chỉ biết quay bụng lại với em rồi ôm gọn em bé nhỏ vào lòng. - Mai anh vào ôm em - Không. Đừng có vào. Đang ốm, lại còn đang bận. Ở yên đấy cho em nhờ. ... Tắm chó xong nhớ ủ thuốc nhé Đã bôi thuốc ngứa vào tay chưa đấy? Sáng nay ăn gì chưa đấy? Dạ dày còn đau không? Uống nghệ chưa đấy Sửa xe chưa? Mai có cần em gọi dậy đi làm không? Em là chúa hậu đậu, đi đâu quên đó, có thể quên mọi việc. Trừ những việc liên quan đến tôi. Còn tôi, chỉ có thể trả đủ cho em bằng một chiếc ôm thật chặt. Tệ một nỗi, hôm nhớ, hôm quên.
  7. Mình thích thì mình viết thôi

    Tối trước hai đứa đang đi chơi thì thấy cái vespa cổ, mình nhảy phắt lên còn vợ rút luôn máy ra chụp, làm việc nhóm ăn ý vãi
  8. Mình thích thì mình viết thôi

    Ngoảnh đi ngoảnh lại chẳng mấy mà hết thu. Tôi vẫn loay hoay trong mớ công việc hỗn độn, chưa thoát ra nổi để cùng em lang thang giữa lòng Hà Nội, hít hà mùi hoa sữa mà nhiều người vẫn cho rằng nồng đến khó chịu. Tôi cũng chẳng như xưa, vội vàng níu kéo thêm chút nữa mùa thu vàng hanh hao với thứ âm thanh tĩnh lặng len lỏi khắp những ngõ vắng, đường quen. Thay vào đó là đắm chìm trong thứ âm thanh khác - âm thanh mà chỉ khi ở bên em tôi mới cảm nhận được. Một chiều cuối thu Hà Nội, những cơn gió heo may thổi nhè nhẹ như muốn cuốn đi nốt những tia nắng vàng yếu ớt của mùa thu. Chúng tôi ngồi bên nhau nghe những bản tình ca của mùa thu. Tôi khẽ cười và nghĩ vẩn vơ "Anh thật sự rất thích mùa thu, vì cảm xúc của anh luôn đến vào mùa thu, vì mùa thu có những cái đặc trưng mà chỉ ở Hà Nội mới có, mùa của hoa sữa, mùa của heo may, mùa của những tia nắng vàng hao hanh và cũng là mùa của sự tĩnh lặng. Khi xưa anh nghĩ vậy đấy, anh thích mùa thu đơn giản như vậy thôi, nhưng từ khi có em mùa thu trong anh khác lắm. Cũng vẫn là những hương hoa sữa thoang thoảng, hương cốm nhè nhẹ, nhưng không còn là thứ âm thanh tĩnh lặng nữa mà thay vào đó là những tiếng cười, tiếng trò chuyện râm ran không dứt, và tiếng của trái tim thổn thức khi được nắm chặt tay người mình yêu, khi mà mỗi sáng thức dậy đều có một người nằm cạnh ngủ say." "Mùa thu vàng hoa cúc ... chỉ còn anh và em ... là mùa thu cũ ... chỉ còn anh và em..." Cảm ơn em đã chọn tôi và Hà Nội của tôi. Love you
  9. Mình thích thì mình viết thôi

    Tôi ngồi đây, ngắm đôi chân với 2 chiếc tất khác nhau, mỗi tất 1 màu và kiểu thì chả liên quan gì đến nhau cả. Hôm nọ vợ tôi phấn khởi sắp xếp lại quần áo, chả biết sắp xếp lại thế nào mà cứ cần đến cái quần cái áo nào tôi lại phải hỏi, còn vợ thì chỉ chỉ trỏ trỏ chỗ này chỗ kia kìa, tôi cứ đi theo lấy thì y rằng đồ đó nó ở đó. Mà đó là lúc hòa bình thôi. Còn như sáng nay á. Hai vợ chồng đi có việc, trời lạnh lại dậy sớm nên tôi cau cau có có, nhìn thấy vợ đi ra đi vào vui mồm gây sự, thế là giận nhau. Rồi, xong. Tìm mãi không thấy tất theo đôi đâu cả, rõ ràng hôm trước vừa thấy nó ở đây mà giờ đã không thấy đâu. Kêu um lên mà vợ không thèm nói nửa lời, mà sát giờ rồi í nên vồ tạm lấy 1 chiếc tất xanh và 1 chiếc tất trắng rồi phi giày chạy vội. Lên xe thấy mặt vợ sưng như cái bánh đa, nghĩ chưa ăn sáng mà phải đi xa cũng thương nên đành mon men làm lành, cầm tay cầm chân xin lỗi chán chê mê mỏi, vợ chả thèm nhìn mặt lấy một cái, xin xỏ mãi cuối cùng vợ mới chịu mở miệng nói 1 câu: - Lúc đấy em biết tất ở đâu mà em ghét nên em không nói đấy Hả, cái gì cơ? Thật, trần đời chưa thấy ai xấu tính như vậy, vợ nói xong mặt mũi vênh lên mũi hếch hếch trông ghét không chịu được. Mình gào lên thì vợ thả một câu: - Ai bảo gây sự với em -_- Rồi, hậu quả của việc gây sự không đúng lúc đúng chỗ là 2 chân 2 màu tất, chỉ mong đi đến đâu người ta không bắt tháo giày ra không có thì xấu hổ chết. Kinh nghiệm rút ra đúng là, không-nên-gây-sự-với-vợ, tuyệt đối không. Vợ luôn đúng, thật đấy các cụ ạ. Thôi, kể cho các cụ nghe thế thôi, giờ tôi lại lau nhà dọn phân chó tiếp đây.
  10. Hà Nội vẹn nguyên trong tôi như một tình yêu không chỉ nói bằng lời. Với Hà Nội, có lẽ chỉ yêu không thôi, chưa đủ. Hà Nội là sâu thẳm mối tình đầu, là cồn cào yêu nhớ, là say đắm đến mơ màng, là khắc khoải đến chơi vơi, là yêu thương, là giận hờn vô cớ... 

  11. Mình thích thì mình viết thôi

    Khi hai ta về một nhà Khép đôi mi chung một giường Đôi khi mơ cùng một giấc Thức giấc chung một giờ Ta giờ đây chung trời mây ta cùng đón tương lai Tay cầm tay ta cùng vui say chân bước đường dài Như lời hứa anh đã nói ngay từ phút giây đầu chúng ta sẽ về chung 1 nhà
  12. Mình thích thì mình viết thôi

    Người yêu ơi, Hãy cho anh bên em anh sẽ chở che trong vòng tay của anh Người yêu ơi, Hãy cho anh yêu em anh sẽ thủy chung với tình yêu ngát xanh :*****
  13. 20 ngày nữa thôi ahihi ahihi ahihi

  14. Mình thích thì mình viết thôi

    Ngoài kia nếu có khó khăn quá, về nhà anh nhé, có em chờ... Có môi mềm thơm thơm, có dư vị mỗi bữa cơm. Xuân hạ thu đông đều có em chờ... Em có nhớ không, mỗi lần hai đứa bước lên xe, anh đều mở bài này, rồi nắm tay em băng qua phố phường Hà Nội. Em à, thật khó để viết những dòng này vì chẳng biết phải viết những gì cho em. Hạnh phúc đôi lúc cũng khó đánh vần và diễn giải quá, thực sự đấy. Nhớ lần đầu gặp nhau, cũng chẳng ngờ được đây sẽ là người chễm chệ chiếm vị trí to đùng nhất trong tim trái tim anh, sẽ là người khiến anh vui cười suốt quãng thời gian qua. Chắc, định mệnh là điều có thật, gặp nhau rồi cứ thế thương nhau như một điều kỳ cục mà hiển nhiên. Cuộc đời hai con người xa lạ bỗng dưng giữa một buổi chiều mát lịm, va vào rồi móc ngoéo lấy nhau, kể từ đó đem lại hạnh phúc cho nhau. Nhưng thật nhất chắc là cái cảm giác yên bình khi có em ở cạnh - người con gái mà anh yêu. Cách em nói, em cười, cách em chiều chuộng anh, cách em chống chọi với cả thế giới ngoài kia để đem bình yên về phía sau cánh cửa ngôi nhà của 2 đứa. Anh yêu hết. Anh thương hết cả. Em biết không? Anh của em cũng sẽ có những lúc trầm tư. Là những khi anh ngồi đó bên song cửa, một mình, trầm lặng suy nghĩ về những điều mà chính anh cũng không biết phải làm gì. Là những khi anh mệt mỏi, muốn được yên tĩnh đôi chút nhưng em vẫn dịu dàng và kiên nhẫn với anh. Là những đêm anh ngủ không ngon, đêm bỗng dài ngoằng ra và hơn ai hết em hiểu anh đang không ổn. Em à, vậy là sau bao khó khăn, bao vất vả, hạnh phúc vỡ òa khi em đã quyết định được ngày về sống cùng anh. “…Ngoài kia khó khăn quá về nhà anh nhé, có em chờ..” Chỉ cần nghĩ khi trở về nhà có em đợi, có mâm cơm em nấu chờ anh mỗi bữa, có môi hôn em thơm chờ anh sẵn cửa, có vòng tay yên bình mỗi tối, anh đã thấy mình là người hạnh phúc nhất thế giới này rồi. Anh sến cũng được. Anh ngôn tình cũng được. Không sao cả, vì anh biết mình đang rất hạnh phúc. Thank you for loving me.
  15. Ở đây chắc ai cũng xem Tây Du Ký rồi, mà chắc là ai cũng xem nhiều lần rồi, như mình, mình xem đến hẳn 17 lần, đợt rồi VTV2 chiếu lại mình còn suýt xem đến lần thứ 18. Thật ra Tây Du Ký ngoài tác dụng giải trí ra thì còn có tác dụng rất tốt trong việc hiểu và cưa gái. Như nào? Như này này. 1. Đường Tăng không thích nghe Ngộ Không dù Ngộ Không rất tốt rất giỏi, tất cả chỉ vì Ngộ Không hay nói thẳng và thích dùng bạo lực. Gái cũng thế. 2. Đường Tăng thích nghe Bát Giới dù Bát Giới dê vãi cả ra, đã thế lại còn tham lam, ngày xưa thì siêu trăng hoa, tất cả chỉ vì Bát Giới biết chiều chuộng, biết nói điều Sư phụ muốn nghe. Gái cũng thế. 3. Hai người Ngộ Không, Bát Giới còn đỡ chứ đồng chí Sa Tăng không biết đường mở miệng thì hậu quả là muôn đời phải lẽo đẽo chạy theo xách đồ cho Sư phụ. Gái cũng sẽ đối xử với bạn như thế. Thế nên các đồng chí biết là việc mở miệng đúng lúc mà lại ngọt ngào thì mang lại hậu quả hiệu quả tốt thế nào chưa? 4. Ngựa Bạch Mã vốn là con của Long Vương, biết hô mưa gọi gió nhưng lại quá hiền lành, ai cũng cho nhẩy lên lưng cưỡi được, quả nhiên là bị yêu quái lợi dụng và bắt nạt các kiểu. Bác nào mà chiều vợ quá thì cũng thế. Vì thế nên nhất định không được quá nuông chiều vợ, chỉ được sợ nể thôi.
×