Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Ramyon

Thành Viên
  • Số bài viết

    178
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    5

Ramyon last won the day on Tháng 7 2

Ramyon had the most liked content!

Điểm

119 Excellent

Về Ramyon

  • Xếp hạng
    Member
  • Sinh nhật 08/07/1993

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
  • Vị trí
    Bắc Ninh
  • Sở Thích
    ...

Khách ghé thăm gần đây

1.999 lượt xem hồ sơ
  1. QQ

    BẾN VẮNG - LÊ CÁT TRỌNG LÝ Ta đón em trên bến vắng Chiều hoàng hôn tắt nắng Chợt gió dâng sương phủ trắng đầy trời Mưa lũ trôi, quán bên sông buốt giá Nàng hẹn ta bến xưa Ta nghe lòng ngàn nhung nhớ, đợi chờ Người em dấu yêu trong lòng ta Gió đưa hoa về đâu Đón em nơi gian đầu trong tim Nàng xa rời cuối sông Kia con thuyền thấp thoáng trôi theo đợt sóng Tới chôn chân mây vương nắng Dù nàng đã dấn bước trong phồn hoa ánh sáng Thì thuyền cũng ghé đi cho lòng ta thoáng niềm vui Ta mãi nhớ thương em khôn cùng Lời em hứa thăm ta hôm nào Còn cố chấp nên em không vào Nhưng ta đâu trách sao em buồn Nàng đã mãi ra đi tìm vui bến mới Giận hờn cánh én vút khơi còn ta chốn này thôi Rượu đưa tiễn đơn phương say cạn Ta khao khát yêu em quên đời Càng thương nhớ khôn quay Nghe sầu lên đôi vành mi mắt thoáng cay.
  2. QQ

    CHỜ THÊM MỘT ĐỜI
  3. Me...!

    "Ở đời ai chẳng muốn cười Hay gì nước mắt lệ rơi nhạt nhoà Con người thì phải có nhà Con chim có tổ mới là niềm vui." Có những con đường, phải tự bước đi một mình, đó không phải là cô đơn, mà là lựa chọn. Có những chuyện bây giờ không làm, sau này có muốn cũng không làm được nữa. Có những việc nếu không thử, sẽ không bao giờ biết được mình có làm được hay không. Không tìm được lý do để tiếp tục kiên trì, vậy hãy tìm một lý do để bắt đầu lại mọi thứ. Và em tin em làm được, chỉ là, hơi lâu một chút!
  4. QQ

    TỘI LỖI ~ XÓA KÝ ỨC - HỒ NGỌC HÀ Không có chuyện gì là ngẫu nhiên cả, nó như thế vì nó phải thế.
  5. Me...!

    Mỗi mùa thu sang là tui già thêm một tuổi. Mỗi mùa thu sang là tôi tóc bạc càng nhiều. ....... Lại thêm một tuổi nữa rồi! Còn mấy mươi năm nữa nhỉ?
  6. QQ

    ROAR
  7. QQ

    DẤU MƯA - TRUNG QUÂN Trả lại tôi những ngày thơ dại Trả thời gian chập chững bước vào đời Trả lại hết những điều đã mất Còn cơn mưa người lại giữ làm chi? Trả lại tui cơn mưa đi mà!!!!!!!!
  8. Thì kệ cho người ta tán đi, bạn gái gì mà ai tán cũng đổ thế thì giữ làm gì? Hôm nay có thằng này, mai có thằng khác, người đã muốn đi, giữ sao được nữa. Bản thân đã làm tốt, mà người vẫn muốn đi, vậy không cần giữ đâu.
  9. Me...!

    Đời người ngắn quá, phải sống sao cho thật vui! Làm sai có thể làm lại được, chứ sống sai làm sao sống lại được. Tự làm mình buồn, rồi lại tự làm mình vui. Ngày hôm nay mình còn sống, ai biết được ngày mai mình thế nào. Vậy thì ngày hôm nay giận hờn để làm chi, Nếu biết được mình còn sống bao nhiêu ngày nữa thì phải sống cho vui, hạnh phúc. Chẳng lẽ lại ngồi đó mà buồn nói rằng mình chỉ còn sống nhiêu đây ngày thôi ư? Nếu không ai yêu mình thì tự mình yêu mình đi, mình còn không yêu nổi mình thì ai mà yêu cho nổi! Người ta nói tình yêu làm cuộc sống nhiều màu sắc hơn cũng đúng thôi. Tình yêu thương giữa người với người, tình yêu thiên nhiên, yêu động vật... lúc yêu thì màu hồng, màu cam, xanh, đỏ, đủ cả. Rồi nhiều lúc, lại hoá màu đen. Nhưng màu nào rồi cũng sẽ phai, sau cùng có lẽ đều thành trắng hết. Lúc này một là yêu màu trắng, hai là tô lại màu cũ, không thì đổi màu khác. Có nhiều cách mà, chỉ có biến mất là hết màu, hay một màu không ai thấy mà thôi. Bạn đang làm gì? .... Tôi đang sống!
  10. QQ

    KHI NGƯỜI LẮNG NGHE - LÝ
  11. QQ

    ĐỢI - VŨ
  12. QQ

    LẠ LÙNG - VŨ
  13. QQ

    EM LÀ MƯA - VŨ
  14. Me...!

    Có một bài học mà mình học được đó là sự chia sẻ, mọi thứ, và từ hai phía. Ngày trước, mình nghĩ có những chuyện mình có thể tự giải quyết vì có nói ra cũng chẳng ai giúp được mình cả, nên mình tự làm. Rồi cũng có những lúc mình nghĩ có những chuyện người khác không nên biết thì hơn, vì biết rồi người đó chỉ suy nghĩ nhiều hơn chứ cũng không giải quyết được vấn đề. Ví như chuyện mình ốm, chẳng nói với ai, chỉ thu lu trong phòng, những chuyện mình làm vì nghĩ rằng người kia sẽ thích nhưng sau cùng thì người ta lại chẳng để ý tới những công sức đó của mình. Những lúc như thế, hiểu lầm là rất dễ xảy ra, tranh cãi, rồi chiến tranh lạnh cũng cứ thế mà hình thành. Vậy mới nói sự chia sẻ là hoàn toàn cần thiết, và ai cũng nên ghi nhớ. Chúng ta nên chia sẻ nhiều hơn với mọi người, về những cái chúng ta thích, những cái chúng ta không thích. Nếu chúng ta nói những cái mình không thích về người khác, người ta không có ý sử đổi, thì thôi đi, mình cũng biết được rằng người ta và mình chẳng thể nói chuyện chung về chuyện đó. Còn nếu như người ta biết mà sửa cho mọi người cùng vui vẻ thì tốt rồi. Đôi khi, cái ta làm không phải là cái tốt nhất nhưng lại là cái hợp lý nhất. Như là việc mình nói mình không thích bố hút thuốc, dù bố không thể bỏ được, nhưng bố cũng không bao giờ hút thuốc trước mặt vợ con trong gia đình. Cái đó, mình chẳng thể yêu cầu cao hơn là bố bỏ thuốc hoàn toàn, vậy nên chỉ nhiêu đó thôi đã là đủ rồi. Khi mà mình thấy sự sẻ chia cần thiết nữa là khi mà một lời khen từ trong lòng mình dành cho người khác được nói ra thành lời, nó chính làm niềm vui nho nhỏ cho người nhận. Những điều này, xưa kia mình không có làm, vì ngượng. May sao, giờ đã nghĩ khác, lời khen, là vì người đó xứng đáng được nhận những điều đó, họ thấy vui vẻ, và mình cũng thấy vui lây. Sự chia sẻ, đã từng là điều khó khăn để thực hiện với mình. Từng chút một, mình cũng muốn sẻ chia, mình cũng đã sẻ chia, từng chút một. Tự dưng, thấy đời mình cũng đẹp hơn. Tự làm mình thấy vui, đó là hạnh phúc.
×