Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

HaNaYuKi

Members
  • Content count

    133
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    11

HaNaYuKi last won the day on October 6 2018

HaNaYuKi had the most liked content!

Community Reputation

101 Excellent

About HaNaYuKi

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Female

Recent Profile Visitors

506 profile views
  1. Tùy duyên trong cõi Vô Thường !

    Tự nhiên muốn xách balo đi đâu đó. Nhớ biển. Phải rồi, nhớ cái cảm giác từng đợt sóng luồn qua chân , cát trược qua từng ngón chân... như vỗ về mơn trớn ... Mà phải là biển nơi quê nhà kìa. Vị mặn quen thuộc, ngôn ngữ quen thuộc, món ăn ruột... ôi sao mà nhớ ! Biển .... là một thứ tôi vừa thích vừa sợ. Tôi thích biển vì cái vị nồng nồng trong gió. Mỗi lần đứng trước biển, tôi hay cố hít căng lồng ngực mình như muốn nhốt cái mùi vị ấy cho riêng mình. Tôi thích biển vì cái rin rít trên da, mỗi lần đi biển về, sự rin rít ấy làm tôi nhớ cái cảm giác lang thang trên bãi biển với đôi chân trần. Gió ù ù bên tai, sóng mơn trớn dưới chân, lòng nhẹ nhàng bình yên Tôi thích biển vì màu xanh ngát . Và hay nhìn về phía chân trời trải lòng thên thang. Có lúc hên hên được ngắm nhìn những hình thù kỳ lạ của mây trời, hay cái lòng đỏ trứng gà trôi dần xuống biển... Tôi sợ biển duy nhất chỉ vì một điều... tôi không biết bơi ! Hôm nay tôi nhớ quê nhà !
  2. FULL HOUSE ❤😋😘

    Đang làm việc điện thoại reo. Nàng bắt phone nghe giọng hắn thỏ thẻ: _Ở Costco bán cái nồi chiên không dầu đang sale kìa em _ Rồi sao ? _ nàng hỏi vậy chớ biết ý đồ của hắn. Hắn me cái nồi lâu rồi _ Chiều nay đi Costco mua nha. _Nhiêu? _60 hà _ Tự bỏ tiền mua nha, ai thích tui đâu có thích. _ Thôi hùn đi, nấu cho em ăn mờ _ Nooooo ! Hắn là đầu bếp chính trong nhà. Đó là điều nghịch lý mà bạn bè toàn bảo nàng có phước. Hắn nấu ăn ngon tuyệt ! Cả đám bạn ai cũng ganh tị với nàng, bởi vậy khi nàng nói giảm cân, cả đám cười điên đảo. Nghĩ sao, sườn bò ướp sốt BBQ Hàn Quốc chiên, phở , bún các loại, canh các kiểu... ở đó mà ốm được mới sợ. Hắn thích cái kiểu nàng ăn, nhiệt tình, sạch dĩa ... và khen không ngớt lời. Dù biết đôi khi nàng thảo mai dễ sợ, con tôm lăn bột chiên dễ ợt mà cũng khen lấy khen để. Còn nàng thì khen để trốn việc bếp núc vốn của nàng. Với lại nàng biết hắn nấu bằng tình yêu, đừng vội nghĩ tình yêu dành cho nàng, thật ra đó là tình yêu, là đam mê dành cho ẩm thực của hắn. Nàng khen để hắn thấy hắn thành công món đó và... cứ thế mà phát huy . Buổi tối, sau khi yoga xong, mỗi đứa cái phone bấm lia lịa. Nàng thì shopping, facebook, intergram... và những gì liên quan đến nghề nghiệp. Hắn coi nấu ăn , nào chị Vành Khuyên, anh gì gì đó... chỉ các thể loại món ngon. Và mạng xã hội của hắn ngập tràn các trang web nấu ăn, nồi niêu soong chảo... Nên hắn tròn tròn, nàng cũng dần tròn tròn theo. Những hôm hắn mệt, tuyên bố " nhà bếp đóng cửa", nàng cũng bình thường không lấy gì làm hụt hẫng . Đói thì bắt nước nấu đại gói mì ăn, hắn bảo ăn gì chán thế. Rồi lại lôi bò viên, rau quế , giá, hành phi... ra nấu tô mì gói quành tráng lệ. Nàng nhìn hắn nheo nheo mắt _Không có Út đời em sẽ thiếu ánh sáng, thiếu dinh dưỡng, thiếu nguồn thực phẩm trầm trọng... _ Thôi xạo quá Cô, ăn đi cho nóng - hắn cắt ngang mấy lời khen trêu chọc của nàng .
  3. FULL HOUSE ❤😋😘

    Hắn khệ nệ ôm đồ đi giặt. Máy giặt đặt ở ngoài ra ga. Hắn khều nàng đi. Nàng nhăn nhó " em mệt mờ..." nhưng mắt không rời màn hình cái Ipad đang chiếu bộ phim " Cảnh Sát Thép". Hắn quay sang góc giường của con chó rủ rê " Tila, đi chơi hong ?". Con La đang ngáy khò khò, nghe kêu ngóc đầu lên nhìn, mắt nó còn say ke. Nó nhìn thấy tướng hắm ôm rổ đồ, không có gì ăn được, không hấp dẫn. Nó nghỏe đầu ngủ típ. Chưa thấy con quỷ chó nào ham ăn ham ngủ như nó. Nó là con chó pug bị béo phì khi đang độ xuân thì trai tráng. 9h tối là nó leo lên cái giường của riêng nó đặt ở góc phòng và họa may chỉ có đồ ăn mới lôi được cái thây mập của nó ra khỏi giường. Hắn hết nhìn con chó rồi quay sang con vợ bất lực. Hắn làu bàu ôm rổ đồ đi " tình yêu gì, gia đình gì... " Tiếng hắn đóng cửa tắt đèn. Rồi chạy ù vô phòng ngủ. Vợ hắn vẫn dán mắt vào bộ phim. Con quỷ chó mập vẫn ngáy khò khò. Hắn lặng lẽ leo lên giường kéo cái mền trùm lại ,quay mặt hướng khác. Nàng thấy vậy khều hắn rủ coi phim chung. Hắn không thèm quay lại, cũng chẳng buồn trả lời. Nàng chồm qua hỏi " bị gì vậy ? Giận hở cưng ?" Hắn vẫn lì im lặng. Nàng dỡ mền chui vào ôm hắn, hắn nhăn nhó đẩy ra. Nàng phải năn nỉ các kiểu, lát sau hắn mới phụng phịu " ở ngoải tối thui hà, biết có mèo mờ, người ta sợ, người ta cũng con gái chứ bộ... " Nàng nhìn cái mặt hắn mà phá lên cưởi thành tiếng. Hắn lại trốn vào mền nhăn nhó tiếp " lần sau không thích đi một mình vậy đâu " Thì ra hắn ta sợ tối và sợ mấy con mèo hoang. Bà Mỹ trắng hàng xóm kế bên ngày nào cũng cho lũ mèo hoang đó ăn. Nên tụi nó con này rủ con kia, kéo về mỗi lúc một đông. Từ ban đầu một con, bây giờ cả chục con. Ăn xong tụi nó hay đi thơ thẩn tản bộ trong khu vườn mini nhà hắn, đào lỗ ở các gốc cây vô tư xã chất thải.Có con còn ngồi thiền trên mái nhà kêu ngaooo ngaooo, như tiếng em bé khóc. Hắn ghét điều đó. Và hắn là đứa con gái đầu đội trời chân đạp đất, không sợ bất cứ con gì ngoại trừ lũ tiểu hổ mới chết chứ ! Vậy mà nàng nỡ nào để hắn bước ra "vòng nguy hiểm" một mình. Lỡ con mèo chạy ngang chân ... chắc chết.Thêm con quỷ chó mập lười biếng. Gia đình đó... tình yêu đó... biểu sao hong giận hà 😁😁😁
  4. Chuông đồng hồ reo Con Tila ngóc đầu dậy, sủa inh ỏi Nàng lấy chân đạp đạp chân hắn miệng nhựa nhựa... nó kiu Út kìa Hắn với tay tắt cái đồng hồ. Giả điên nằm yên tiếp. Con Tila cứ chạy qua chạy lại hai phía giường sủa liên hồi. Hai con heo trên giường nướng bất chấp. Sủa mệt. Nó lại leo lên cái giường của riêng nó nằm rình hai đứa chủ mà suốt ngày ôm nựng nịu nó, nói yêu thương nó các kiểu. Giờ mặc nó rống khan cổ cũng không thức dậy cho nó ăn, đi tè nữa chứ. Nó ấm ức ... rên ư ử Đồng hồ reo lần thứ hai, Hắn bật dậy khều khều nàng... 8 giờ rồi em ! Con Tila phóng nhanh xuống chạy quấn quýt dưới chân Hắn mừng rối rít vì nó biết nó sắp được ăn. Nàng mắt nhắm mắt mở bước xuống đánh răng. Mùi cà phê thơm sực nức bay vào tận phòng tắm. Ngoài kia Hắn đang dành mối với starbuck, xay cà phê, rồi pha chế các kiểu với đủ loại chai lọ, sữa haft and haft, white mocha... Không phải hai đứa tiết kiệm hay mộng dành mối với starbuck làm gì, chẳng qua khẩu vị khó quá,muốn cà phê hiệu Mỹ mà vị giống quê nhà cơ. Nàng đứng trước gương thay tám bộ đồ ( bệnh không chữa được) Hắn vừa đánh răng vừa liếc nhìn. Có vẻ hắn quen với bệnh này của nàng rồi nên kệ ! Rồi hai đứa bưng cà phê ra cái vườn nhỏ nhỏ trước nhà, thay phiên nhau tưới những chậu hoa đang bung nở đủ sắc màu. Hắn vừa nhắm ngụm cà phê vừa đốt vội điếu thuốc, thói quen khó bỏ nhiều năm rồi. Nàng thì mân mê mấy bông hoa nhỏ xinh ra vẻ hài lòng sau bao ngày chăm sóc. Hai con chó loắn quắn dưới chân nô đùa. Vào đốt vội nén nhang cho bàn thờ Ông Địa. Hắn nói với ra: Thôi đi làm, trễ rồi em ! Mạnh đứa nào đứa đó quơ đồ chạy ra xe. Hai con chó bị lùa vô chuồn ngồi tiu nghỉu. Bye Ông Địa, bye ông Thần Tài Bye em! Bye Út ! Một cái ôm đặt vội nụ hôn tạm biệt lên má. Hai chiếc xe chạy về hai hướng để bắt đầu công việc cho ngày mới
  5. Tùy duyên trong cõi Vô Thường !

    Nằm trên giường chèm bẹp cả ngày coi tivi hay đọc sách, rồi ngủ. Buồn gì đâu ! Muốn ra vườn nhỏ ngắm cái bông cái nụ cũng đi không nổi. Đành ngắm chúng qua khung cửa sổ. Hôm nay đám hoa vàng lại nở. Người ta sale 1 đồng hoặc vứt đi, nàng không đành lại ôm về chăm chút. Và bây giờ sinh sôi nảy nở thi nhau bung lụa khoe sắc. Thương gì đâu ! Thì ra hạnh phúc lúc này với nàng chỉ cần mỗi ngày thức dậy bước được xuống giường, chạy ra mân mê thơ thẩn chăm sóc cây cỏ là vui rồi. Thôi ráng lên. Con ma cà rồng thiếu máu 😁😁😁
  6. Tùy duyên trong cõi Vô Thường !

    Đọc facebook thấy những bức hình của hai bà cụ U70 nắm tay nhau đi khắp Đà Lạt sao mà dễ thương lạ ! Nàng chợt mỉm cười khi thấy ước mơ ngày xưa của mình nay đã có người thực hiện trước. Ừ ! Ngày xưa và ngày nay, thậm chí ngay bây giờ nàng vẫn luôn muốn mai này thành hai bà già móm mém da nhăn nheo, mái tóc trắng bạc phơ ... vẫn còn nắm tay nhau rong ruỗi khắp các ngõ nhỏ của Đà Lạt. Tận hưởng mùi thông thoang thoảng dịu nhẹ trong gió. Chậm rãi từng bước chân quanh bờ hồ mỗi sớm mai.Ngắm cảnh hoàng hôn bằng đôi mắt nhiều nếp gấp của thời gian. ... Một kiếp người thoáng chốc mây bay ! Sao ta lại hoang phí quá nhiều thời gian để đi tìm hạnh phúc của mình. Mà có biết đâu hạnh phúc đã từng ở ngay bên cạnh, hạnh phúc xuất hiện trong từng phúc giây... mà ta đã vô tình đánh rơi đâu đó trong miền ký ức. Để rồi có bới tung hay lật ngược cả thế giới hồi tưởng, cũng không thể nào tìm lại được. Ừ ! Nàng yêu nơi ấy, không vì ai, không vì bất cứ lý do gì. Cứ yêu là yêu thôi, như nợ duyên tận kiếp nào. Và nàng đã từng nắm một bàn tay, đã từng mong là mãi mãi, là mái ấm lui về. Đã từng loanh quanh phố núi mờ sương bằng trái tim yên bình hạnh phúc.Thế nhưng... yêu thương không đủ lớn. Hay cái tôi được bảo vệ quá đến mức quên cả cảm xúc của người khác ... Cứ ngỡ có được là mãi mãi, đâu ngờ một ngày ... tan ! Không trách người, chỉ trách mình yêu thương sai cách hoặc sai chỗ hoặc sai người... Mà sai thì ... làm lại vậy ! Nhưng nàng vẫn sẽ tiếp tục với ước mơ ấy! Ngày sau mái tóc có bạc trắng lơ thơ trong gió, vẫn mong muốn nắm một bàn tay, cùng nhau nhìn hoàng hôn đi về phía cuối con đường, có được không ?
  7. Tùy duyên trong cõi Vô Thường !

    Hôm nay lái xe qua những con đường rực nắng, lòng nhẹ tênh. Ở xứ sở ngày nắng nhiều hơn mưa, bỗng thèm những buổi chiều mưa se lạnh, ngồi co ro trong một quán nhỏ nơi góc phố quen thuộc, tiếng ghita nhạc Trịnh trầm buồn ngân vang.... Có những gì đó đi qua đời ta, mãi chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm khoắc khoải, hoang hoải trong tâm hồn mỗi khi bước chân tìm về miền ký ức xa xôi. Nơi có những con đường hoa dã quỳ lìa chìa như những cánh tay vẫy chào khách bộ hành. Lặng lẽ nở, lặng lẽ tàn, nhưng vẫn sống trọn một kiếp hoa, dù chỉ là hoa dại ven đường. Nơi đây trời trong xanh lắm, nắng vàng trải khắp nơi. Đang lái xe thả hồn về xứ sở quê nhà bỗng... Ơ kìa một màu tím ! Một cây, hai cây, rồi cả hàng cây phượng tím hiện ra. Nàng vòng xe lại, và thế là bắt trọn khoảnh khắc hàng cây phượng tím vào chiếc điện thoại của mình. Ở Sài Gòn không thấy cây này, chỉ về nơi đó, thoắt ẩn thoắt hiện sau màn sương một màu xanh tím đẹp ma mị, mê hồn. Cái cảm giác ngắm cùng một loài cây ở nửa vòng trái đất sao khác lạ. Một bên nhẹ nhàng mong manh trong gió hiu hiu lạnh, một bên nắng vàng rực rỡ như muốn đốt tan chảy tất cả. Một bên lòng thênh thang, một bên lòng khoắc khoải. Mà nơi đây sẽ là quê hương thứ hai, thôi thì cứ tận hưởng phút giây hiện tại bên hàng cây phượng tím này. Xác hoa tím cả một khoảnh cỏ ở bãi xe. Nàng lại loay hoay tìm góc đẹp và bấm chụp bằng điện thoại lia lịa. Như thu được chiến lợi phẩm mặc nắng như đổ lửa trên đầu.Rồi nàng sẽ yêu nơi này như đã từng yêu nơi đó. Con người đâu ai sống mãi với quá khứ được phải không ? Chúng ta không chối bỏ quá khứ, mà chỉ xem như là trang nhật ký của cuộc đời mình, mỗi ngày là một trang mới, và cuốn nhật ký ấy sẽ giúp ta trưởng thành hơn. Đi sai đường thì đi lại. Chọn sai người thì chọn lại. Yêu sai lầm thì yêu lại từ đầu... Nàng lên xe lái đến trường học, lòng nhẹ nhàng , an yên !
  8. Tùy duyên trong cõi Vô Thường !

    Còn tình cảm với người ấy không ? Không ... Có những người kỳ lạ lắm ! Họ luôn nói ngược những cảm xúc thật trong trái tim của mình bởi lẽ họ nghĩ đó là vết thương sâu kín không nên phơi bày. Và cũng không muốn chạm tới nó. Họ dấu niềm riêng cho mình. Vì câu trả lời có khác đi thì cũng không thay đổi được gì. Thương thì sao, mà không thương nữa thì sao ? Tôi và em. Là những chuỗi ngày vui có, buồn có, đau đớn có, kể cả hờn ghen và oán hận... không thiếu một gia vị nào. Thế nhưng sau tất cả, tôi cũng không thể ghạt em ra khỏi trái tim mình. Em vẫn ở nguyên ấy như cái ngày em nhẹ nhàng đến mở cửa trái tim tôi. Mai này có thể cũng sẽ có một ai khác bước vào trái tim ấy lần nữa. Và tôi sẽ lại xếp em vào ngăn cùng của trái tim, nơi dành cho quá khứ thanh xuân của một thời. Tôi về nơi ấy, ít nhiều gì cũng nghĩ đến em, dù em đã đóng sầm cánh cửa lại sau khi tuyên bố em đi, bỏ lại tôi ngồi đấy với những giọt nước mắt ngắn dài thi nhau rơi tự do cùng với những suy nghĩ oán giận, rằng em tàn nhẫn, rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho em. Ấy vậy mà khi tôi nhớ em, tôi chỉ thấy nụ cười của em tỏa nắng mỗi khi ăn món ngon, em thích thưởng thức ẩm thực ghê lắm. Và sau những món ngon em thường lãi nhải về câu chuyện giảm cân mỗi ngày trong khi số cân của em cứ lên dần. Tôi nhớ em trong những chiều hoàng hôn chở em lòng vòng phố núi. Em thích giữ loại mọi khoảnh khắc của thời gian bằng chiếc máy ảnh. Em nghiêm túc như một nhiếp ảnh gia cố gắng bắt kịp những tia nắng cuối ngày trước khi phố núi lên đèn. Em thường nói khoảnh khắc đẹp nhất là lúc giao nhau giữa ngày và đêm, là hoàng hôn và bình minh. Nhưng em cho ra đời những bức ảnh hoàng hôn thì nhiều vì bình minh em thức dậy không nổi, em là con heo ham ngủ, em bảo thế ! Bao nhiêu lần em bảo em muốn chụp mặt hồ giăng đầy sương khi những tia nắng đầu tiên vừa ló dạng, thế nhưng em lại bảo ông thần ngủ đè em làm em dậy không nổi. Tôi nhớ em trong những buổi lang thang phố chợ, em bảo em chẳng mua gì đâu, chỉ xem thôi. Nhưng rồi lúc rởi khỏi cái chợ là hai đứa tay xách nách mang lỉnh kỉnh. Nào đậu, nào bông cải, khoai lang, atiso, hoa hòe các loại...mà ở Sài Gòn không thiếu món gì. Em cười xòa bảo ủng hộ nông dân miền núi. Tôi nhớ em những tối lang thang đi bộ phố núi se se lạnh. Em vừa đi vừa đố những câu đố biến tôi thành kẻ ngớ ngẩn. Mà thật ra câu đố của em vớ vẩn thì có. Đại loại như làm sao bỏ con heo vô tủ lạnh ? Không biết Thì mở tủ lạnh ra bỏ con heo vô Câu trả lời làm cái mặt tôi kỳ kỳ rồi. Càng kỳ hơn khi câu trả lời kế tiếp cho câu hỏi làm sao bỏ con trâu vô tủ lạnh, thì là lấy con heo ra bỏ con trâu vô. Tôi nhăn nhó trong tiếng cười khoái chí của em. Em lại nói thôi đố nghiêm túc nè. Trong khu rừng nọ có con sư tử là chúa sơn lâm. Một ngày nọ chúa Sơn Lâm bắt tất cả các muôn thú đi họp. Có một con thú dám cãi lệnh không đến. Đố là con gì. Cái mặt em nhìn cười cười gian gian ghê lắm. Còn tôi thì cứ gật gù suy nghĩ và ... chịu. Vì trả lời con gì em đều hỏi tại sao, không đúng ! Và câu trả lời mà tôi cảm thấy vô duyên nhất lại là có tính logic nhất đó chính là con trâu, vì nó đang nằm trong tủ lạnh sao đi được... Và các câu đố kiểu vậy cứ nối tiếp nhau trong tiếng cười giòn tan của em. Tôi nhớ em....
  9. Tùy duyên trong cõi Vô Thường !

    Ảo tưởng lớn nhất của đời người chính là ảo tưởng vị trí của mình trong trái tim người khác.
  10. Tùy duyên trong cõi Vô Thường !

    Người yêu ai? Trái tim người biết rõ nhất. Có thể người dối cả thế giới, dối cả trái tim mình, rằng đã quên ... cô ấy ! Người yêu thời say nắng say mưa gặp lại, vẫn hỏi người còn tình cảm với cô ấy không ? Người vẫn trả lời không. Rồi cũng hỏi vậy với người ấy thì sao ? Thì cũng thế ! Có lẽ sự yêu thương đã có giới hạn phải dừng lại. Nhưng cô ấy dường như đã là một điều gì đó trong cuộc sống không thể quên được. Người kẹt giữa lưng chừng, không thương được nữa mà cũng không thể quên. Cứ lao vào những cuộc tán tỉnh đẩy đưa nhau với nhiều cô gái khác. Nhưng chưa từng buông được cô ấy ra khỏi trái tim người ! Đến một nơi nào xa lạ, trước cảnh đẹp nên thơ bỗng chợt nhớ đền cô ấy, "phải chi có em bên cạnh !" Rồi phải xua tan ý nghĩ ấy. Cầm điện thoại trên tay lại lao vào nhắn tin cho các cô gái khác... như một cách để làm mình bận rộn và quên một người. Sự tán tỉnh đong đưa mang lại cho con người ta cảm giác vui lâng lâng, như ngọn gió nhẹ mát cho tâm hồn cô đơn bấy lâu. Nhưng thoáng nghĩ về cô ấy.... niền vui chùng lại... Cô ấy đã là vợ của ai khác rồi. !
  11. Tùy duyên trong cõi Vô Thường !

    Thật ra không là tình yêu, cũng không là tình thương. Là tình thân? Thôi tình gì cũng được, đủ duyên rồi... tan đi ! Chỉ 1 mình tự nghĩ. Thôi thì ...
  12. Tùy duyên trong cõi Vô Thường !

    Cứ như kiểu con nghiện. Mỗi lần lên cơn là một sự chịu đựng, đấu tranh, vật vã.. Muốn giấu thật kỹ yêu thương ấy vào hư không, tan biến. Để khỏi lên cơn nghiện... Thật ra trong trái tim yêu thương ai? Chỉ một mình người sở hữu trái tim biết ! Thật ra không hẳn là tình yêu đủ lớn để bất chấp tất cả, mà sao cứ đau đáu niềm riêng ? Thật ra có một cơ hội quay lại con đường xưa, liệu rằng có can đảm đặt chân xuống mà bước? Đã không là mãi mãi, sao chẳng thể rời xa ?
  13. Còn nhìn thấy nhau được bao lâu ? Dằn vặt nhau nữa để làm gì ?
×