Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Shizu

Thành Viên
  • Số bài viết

    294
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    36

Shizu last won the day on Tháng 12 18 2018

Shizu had the most liked content!

Điểm

589 Excellent

8 Người theo dõi

Về Shizu

  • Xếp hạng
    Aesthete. Perfectionist.
  • Sinh nhật Tháng 11 20

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Vị trí
    Vietnam. Europe.

Khách ghé thăm gần đây

8.123 lượt xem hồ sơ
  1. Cơn gió lạ...

    Những ngày này luôn có cảm giác uể oải trong người, cả thể xác và tinh thần đều chực chờ lâm vào trạng thái "ngủ", muốn tìm về giải pháp "hai cách làm": làm thinh và làm biếng. Cái sau khó do công việc và deadline dí sau lưng, vậy là chỉ có thể phát huy triệt để cái đầu: nếu không cần thiết sẽ không nói chuyện, không trả lời tin nhắn, không check mạng xã hội... Chắc do chu kì, do mới nghỉ lễ xong, hoặc đơn giản là do sau một thời gian căng cứng thì cơ thể tự trở nên buông lỏng. Hay là do nhớ nhà đi. Bạn biết đấy, khi mà chúng ta nghĩ nhiều đến chuyện trở về nhà, nỗi nhớ cũng tự giác tăng lên. Chốc chốc lại xem lịch đếm ngày, rồi mở mail xem vé máy bay. Nói một cách hài hước thì mình có bị một chút hơi hơi giống rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD), chút xíu thôi không đến mức ngày nào cũng phải mở vé ra dò như vậy. Chắc thật đúng là do nhớ nhà, quá mong ngóng ngày về... Hôm qua em nhắn, chị ơi bà em mất rồi. Lúc em còn ở bên này, bà vẫn thường xuất hiện trong các câu chuyện em kể về gia đình. Em hay nói bà thương em lắm, Tết em hay về vì bà muốn gần em. Rồi thì em học xong về nước, nhưng không ở Hà Nội mà lại vào Sài Gòn. Em bảo, nhờ quen biết chị em mới nghĩ tới Sài Gòn. Và như con chim đã một lần rời tổ khó có thể thỏa mãn trở về khép cánh nơi tổ nhỏ xưa, em chọn Sài Gòn để còn được bầu trời tự do nhưng vẫn đủ gần có thể về Hà Nội khi nhớ. Ngày trước em hay tâm sự, sợ nhất là cảm giác thấy người thân già, em lại còn là con út, cách anh lớn nhiều tuổi, không tránh khỏi cảnh bố mẹ già con nhỏ, nói chi đến ông bà. Ngày bà em mất, mình an ủi, bà sẽ tự hào về em. Em chỉ hỏi ngược lại, em không chắc bà có tự hào không, bà chỉ muốn gần em nhiều một chút mà em còn không làm được thì làm sao tự hào hả chị? Mình dĩ nhiên làm sao biết được bà nghĩ gì, nói nhẹ nhàng, chị chỉ biết trong lòng em luôn có bà, em rất thương bà, chị nghĩ bà sẽ hiểu... Những người xa nhà chắc hầu hết đều có cùng nỗi lo như vậy: sợ người ở nhà có chuyện. Hà Nội - Sài Gòn còn cách hai giờ bay, nhưng Châu Âu - Sài Gòn là hai mươi giờ. Mình lại cũng rất sợ chết, bởi chết nơi xứ người đồng nghĩa với không có cơ hội nhìn người thân lần cuối. Biết sợ cũng hay, để luôn tự nhắc bản thân phải chăm sóc mình thật tốt và chú ý an toàn. Và cũng để biết đường mà quay về mỗi khi có cơ hội. Cú điện thoại gọi cho công ty tuần trước muốn nói là tùy hứng cũng được. Về ăn Tết với gia đình, nhìn ba mẹ em gái vui vẻ, vậy cũng đáng giá cho một lần tùy hứng trong cuộc sống đầy kế hoạch và lí trí này của mình. Tâm trạng bây giờ mình thật muốn nghe bài Mong Manh Tình Về qua giọng Thùy Chi. Như lần trước ấy, mình viết bài chúc mừng năm mới mà đăng bài Foolish Beat, một bạn đọc nói không liên quan gì mà mình cũng móc vào liên quan cho được. Có những cái không hiểu thì không nên phát biểu quá nhiều, liên quan hay không là do tâm trạng người viết, mình cũng lười giải thích. Độ nửa năm trước khi vụ án Nga - Mĩ trong nước rầm rộ, mình cũng quan tâm theo dõi, ngoài lí do cá nhân còn vì một điều quan trọng: chị là người viết lời một bài hát mình rất thích, chính là bài Mong Manh Tình Về này. Mình là kiểu coi trọng ấn tượng ban đầu, đã trót thích bài hát và cả người viết lời từ khi chưa biết là ai thì sau biết rồi ấn tượng ấy cũng khó phai nhạt. Phải là người thế nào mới có thể viết được những ca từ tinh tế sâu sắc như vậy... Cả bài hát nếu bắt buộc phải chọn ra câu nào thích nhất thực sự rất khó. Ngày xưa lúc chưa biết mình còn thắc mắc tại sao một người đàn ông lại có thể viết về nỗi lòng của một người con gái rất tài tình như vậy, dù rất thích các sáng tác của Đức Trí và không nghi ngờ gì về tài hoa của anh. Khi nghe Quốc Thiên hát cũng có cảm giác kì kì, kiểu như thấy bài này rất là nữ tính, nghĩ thế nào cũng nghe nam hát không hợp ấy. Chỉ cho đến lúc nghe được Thanh Hà, rồi Thùy Chi hát, cuối cùng biết người viết lời là Phương Nga, mọi thứ mới như một bộ xếp hình được lắp vào hoàn chỉnh. Lần đầu tiên nghe bản của Thanh Hà tình cờ qua radio trước khi ngủ mà bị lời bài hát ám ảnh luôn phải bật dậy tra ngay xem bài gì. Thanh Hà hát nghe già dặn, từng trải. Còn Chi, mình thích sự mong manh rất con gái của Chi khi thể hiện ca khúc này, tưởng chừng như có thể vỡ vụn ra. Nếu nghe kĩ, có những đoạn Chi hát run run như muốn khóc... Nghe đã nhiều lần, luôn thích, và vẫn cứ ám ảnh cho đến bây giờ... Mong manh như hương ai quen dịu dàng thoáng qua Khi em lang thang bên anh đường chiều nắng xa Nghe trong tim em còn muôn lời cám ơn, lời xin lỗi Run run đôi vai em đau ngày nào bước đi Tin yêu em trao cho anh mất đi sao đành Nghe bao yêu thương lâu nay dặn lòng cố quên giờ lại thiết tha Long lanh sương ru trong đêm một màu mắt nâu Ánh mắt ấy vẫn chất chứa cả trời ước mơ Em mơ tay trong tay nhau mình lại như chưa từng xa cách... Hôm nay phim của chị chính thức công chiếu. Đã biết tin chị làm phim từ hồi dự án còn trên giấy, do người anh có bạn trong ê kíp. Lúc đó mình kiểu, ờ thì chị nhiều tiền quá trời mà, chị thích làm gì cứ làm thôi, cũng đâu có quan trọng thắng thua lời lỗ, chứ thực tâm mình hoàn toàn không có lòng tin, ngồi bàn với người anh mà chê chị như gì luôn, tại vẫn nhớ cái phim ngày xưa chị đóng dở ơi là dở và mấy MV chị làm bi mà mình xem toàn thấy hài. Kiểu, dạ em là fan em sẽ luôn ủng hộ chị nhưng phim dở thì em vẫn cứ chê thôi. Ai dè ngày ra trailer, xem xong thật sự hết hồn, vì nghĩ nó sẽ tệ mà lại ra tốt hơn mong đợi nhiều. Hôm nay thì chính thức xác nhận là phim sẽ thắng lớn. Mừng cho chị nhiều! Vậy mới thấy không phải cái gì bị chê là không có tự tin làm, từ một người từng thẳng thừng nói ghét chụp hình ghét quay MV, nếu có MV thì toàn du lịch đi qua đi lại không biết diễn, nay lại đóng chính kiêm biên kịch kiêm đạo diễn kiêm sản xuất phim điện ảnh hẳn hoi (hồi nghe chị kiêm một nùi này mình hết hồn vì sợ phim dở, bây giờ là hết hồn vì chị làm được hết, giỏi như thần...). Chị vẫn luôn thế, làm nhiều hơn nói, đã quyết làm gì là dồn hết tâm sức, làm cho bằng được. Tự tin chính là như vậy, không phải chỉ giỏi cái gì mới được quyền tự tin cái đó, tự tin nhận biết điểm yếu của mình, khắc phục nó và mạnh dạn làm nó không e ngại còn đáng nể phục hơn nhiều. Mình hay nói mình thích người tự tin vì mình cho rằng ai cũng có thể tự tin được nếu muốn. Những câu như "tôi chẳng giỏi cái gì cả", "tôi cái gì cũng kém, bình thường, không có gì nổi bật" đối với mình là vô nghĩa. Con người ai cũng có điểm mạnh điểm yếu, chỉ là có chịu tự nhìn nhận hay không thôi... Cái đoạn dưới này mình bị lan man qua chế độ làm fan, làm công rồi. Bây giờ cuối tuần, quay lại làm tư, làm thinh tiếp... Tiết mục hỏi đáp kia chờ khi nào mình tỉnh dậy rồi lại bàn.
  2. Cơn gió lạ...

    Nghĩ nghĩ định cuối năm hoặc đầu năm mới sẽ làm một tiết mục hỏi đáp, nhưng mà mình lại không chuẩn bị kịp, nên quyết định tổng hợp những câu hỏi mình thích nhất trên ask.fm đi. Cũng lâu rồi mình không vào ask, nay xem mới thấy có vài bạn hỏi dễ thương lắm. Năm 2019 nên mình làm 19 câu ha, cũng là một con số mình thích. Hôm nay đăng trước 8 câu ngăn ngắn tạm biệt năm 2018 đi, sau đó chắc sẽ bổ sung thêm mấy câu mình được hỏi gần đây mà chưa trả lời. 90% những câu hỏi - trả lời của mình là tiếng Anh, mình sẽ dịch sang tiếng Việt nếu vẫn giữ được nghĩa mình muốn truyền tải. ______________ 1. If you had one word to describe yourself, what would it be? (Nếu chọn một từ để mô tả bạn, đó sẽ là...?) - Unpredictable (khó đoán, khó xác định) 2. Bạn thích màu tóc đen à? Chưa bao giờ thấy bạn đổi màu tóc khác. - Ừa, mình thích tóc đen, hay nói đúng hơn là tóc màu tối, trầm. Mình chưa bao giờ nhuộm tóc. 3. Bạn đi được những nước nào rồi? Có bao giờ bạn nghĩ bạn sẽ chán du lịch không? - Anh, Hy Lạp, Mĩ, Hungary, Czech, Áo, Đức, Thụy Sĩ, Na Uy, Đan Mạch, Úc, Pháp, Ý... Không, có nơi mình quay lại nhiều lần cũng không chán được. 4. Bạn có đặt tiêu chuẩn về người yêu lý tưởng không? - Không 5. Nhưng chắc cũng có một số đặc điểm tính cách/ngoại hình thu hút bạn chứ? - Có, mình dễ bị ấn tượng bởi nụ cười tươi, nếu không thì là một khuôn mặt sắc lạnh. Mùi thơm cũng là một yếu tố gây chú ý với mình, nhưng nồng nặc quá thì mình dị ứng. Mà chỉ riêng sự thu hút thì không quyết định có gắn bó với nhau lâu dài được hay không bạn ạ, nên mấy cái này chỉ để tham khảo. 6. If you had to choose a color that you thought represented yourself, which would it be? (Bạn nghĩ màu nào thể hiện con người bạn?) - Deep red (Đỏ sậm) 7. You thought deep red represented you best, you liked lily, you loved black and blue dresses. Do you think or have someone ever told you that you are both pure and womanly attractive with secrets? - Yes for the "secrets" part, and No, nobody told me so. What I've usually heard is that people think I'm distant (hence enigmatic?), so probably they're quite intimidated (?) to express their thoughts about me directly to me. Maybe here on ask.fm sometimes they do, but not exactly your words. So thank you! I feel flattered. And thanks for your attention too. But who said I loved blue dresses? 8. What matters to you most - money, good looks or attitude? (Tiền, ngoại hình đẹp, thái độ/tâm thế - đối với bạn cái nào quan trọng nhất?) - Attitude. Good attitude can make you look good. Good attitude can bring you money. (Thái độ/tâm thế. Tâm thế tốt làm cho bạn đẹp hơn (tướng do tâm sinh). Thái độ tốt, tích cực có thể giúp bạn kiếm tiền.) ______________ Kết năm 2018 ở đây nha. Chúc mọi người năm mới vui vẻ! Mục tiêu nào năm cũ chưa làm được thì sang năm lại làm tiếp, mục tiêu mới sớm thành công! Bài hát có vẻ không liên quan lắm nhưng thực ra cũng... có chút liên quan: giờ này mọi người đều mở Happy New Year của ABBA, mà nhắc bài đó mình lại nghĩ tới các ca khúc bất hủ, và một trong những ca khúc được yêu thích nhất mọi thời đại, cũng nằm trong top yêu thích của mình, chính là bài này. Liên quan đúng không? Haha. Happy new year! "Nói 2018 không dễ thương thì xin em đừng giận. Vì em cho tôi nhẫn nại và trân trọng mỗi cố gắng hàng ngày. Tôi cười, nhìn vào sự ngây ngô của mình và thấy thất bại chỉ là bài học đầu tay. Lại một năm nữa với nhiều biết ơn hơn cả, vì sau gai đắng luôn ẩn những nụ hồng mềm thơm." (Từ một người em dễ thương của tôi)
  3. Cơn gió lạ...

    @Thyme Dạ em cảm ơn chị. Nhắc Hà Nội làm em nhớ độ vài tuần trước cũng là mùa cúc họa mi chị nhỉ? Bạn em lúc đó gửi hình hoa cho em rất nhiều. Bài hát về Hà Nội thì em cũng chia sẻ nhiều rồi, nay đăng một bài về hoa cúc đi.
  4. Cơn gió lạ...

    Năm đầu tiên đón Giáng sinh một mình. Có nhóm làm phim người quen từ Việt Nam sang công tác nên dẫn họ đi chơi cả ngày, tự nhiên lại được một hôm trời trong xanh rất đẹp nắng rất ấm. Bảy giờ tối tiễn mọi người ra sân bay rồi thì bắt đầu đi về, ngồi xe điện một vòng ngắm người xe thưa thớt, những hiếm hoi còn sót lại trên đường thì hoặc là đang bắt những chuyến tàu cuối về quê cho kịp Giáng sinh, hoặc chạy vội ra mua chai rượu cái bánh rồi kéo về nhà ai đó ăn mừng. Như Tết ở Việt Nam vậy. Rồi mình về nhà, pha ly trà vừa nhâm nhi vừa nghe nhạc Giáng sinh... nhà hàng xóm bật. Bây giờ họ ngủ hết rồi thì tới lượt mình, không nghe nhạc Giáng sinh rộn rã nữa mà nghe một bài buồn ơi là buồn đi. Nhớ hồi lần đầu tiên nghe bài này, mình đăng lên facebook kèm dòng tâm trạng "Cũng ngộ, khi buồn người ta lại càng hay nghe nhạc buồn...", bé Thư bình luận "Vì nghe nhạc buồn lúc buồn giống như có người nghe hiểu mình nói gì". Chuẩn ha. Nhưng mà lần này mình chọn bài hát chỉ đơn giản là vì cảm thấy có sự đồng điệu trong vài câu với mùa Giáng sinh thôi. Hơn nữa luôn nghĩ giọng Nguyên Hà hát nhạc Hồ Tiến Đạt ắt hẳn là một phối ngẫu tuyệt vời với cái lạnh mùa đông, dù bài gần nhất mình nghe từ bộ đôi lại là nhạc phim mùa hè của người anh. Không biết chị MotNua tác giả của Một Lần Yêu bây giờ thế nào rồi. Câu chuyện chưa có hồi kết về Thư - Quỳnh, Giang Anh - Trúc Quyên mình vẫn nhớ hoài, thi thoảng vẫn lấy ra đọc lại để rồi tiếc ngẩn ngơ vì còn dở dang... Truyện đầu tay Một Lần Nữa của chị mình cũng thích. Bài hát trên có câu "Xin lỗi quán quen phải cùng tôi tập quên một người", mới nghe là mình liên tưởng ngay đoạn Hân đi lại quán cà phê gần Hồ Con Rùa, nhân viên ở đó liền hỏi lâu rồi mới thấy chị ghé còn chị hay đi với chị đâu rồi, tại ngày xưa Hân toàn đi với Ngọc, lúc này lại chỉ còn một mình... Mà nói thật là mình rất không thích cái kết, cảm thấy thương Vi vô cùng, cũng vốn dị ứng chuyện chia tay xong rồi đã quen người mới lại còn dây dưa người cũ, nên hầu như là mình không muốn đọc lại Một Lần Nữa luôn hoặc thường đọc tới lúc Hân Vi xác định tình cảm xong là nghỉ. ... Giáng sinh năm nay đúng thật là đặc biệt. Tối này thì ngồi nhà yên tĩnh một mình thôi chứ ban ngày hoạt động muốn hết công suất ba đầu sáu tay luôn. Ba ngày trước sau khi quyết định nhận việc mới vào cuối tháng 1 thì liền gọi về nhà, không cảm giác được gì ngoài nỗi buồn trong giọng ba mẹ khi nghe con báo "Tết này con không về", còn chưa dám nói với bé em chị Hai thất hứa rồi. Lâu lắm rồi không về ăn Tết đó, và năm nào cũng muốn khóc khi nó nhắn "Tết không có chị Hai nhà mình như không phải Tết"... Hai ngày cuối tuần không tránh khỏi nghĩ đến cảnh Tết này nó lại nhắn như thế, sau đó gặp mấy người bạn liền biết năm nay mà ở đây thì xác định là khỏi Tết gì nha vì mọi người đều về Việt Nam hết. Trằn trọc một đêm, sáng sớm liền quyết định gọi điện cho công ty. Cuối cùng sau một ngày gọi qua gọi lại mail qua mail lại thì cũng nhận được quà Giáng sinh từ công ty và tặng lại quà cho gia đình: Tết về! Ba ngày tới sẽ hoàn toàn nghỉ ngơi không làm gì. Còn đêm này, thức tới giờ mua vé máy bay xong thì cũng thảnh thơi ngồi nghe hết một loạt Nguyên Hà rồi lên giường ngủ muộn… ... Gió thổi, mây bay, ngày qua mau Được được, mất mất, chớ lo âu Mặc sấm chớp hay cuồng phong Chỉ cần thân ta được thong dong... Cứ bình tĩnh mà đi, gập ghềnh trắc trở mệt quá thì dừng lại nghỉ chân ngắm cảnh bên đường, hết mệt lại đi tiếp. Đường còn dài, sẽ còn nhiều quanh co khúc khuỷu nhưng cũng ở đó vô vàn điều tốt đẹp đang chờ ta, cứ vững lòng ung dung tự tại mà đi. (Cái điệp khúc "mà đi" này làm mình nhớ nhạc phim Âm Mưu Giày Gót Nhọn Thu Minh hát nè, hồi đó xem thích Trương Tri Trúc Diễm dễ sợ, toàn ghép Thái An với Hà My...) Ps. Mà thực sự thiêng chứ, hôm nọ vừa viết bài tổng kết tháng qua, vừa điểm lại quà sinh nhật vừa nghĩ nghĩ sao năm nay người anh không tặng gì, thì ngay hôm sau người anh nhắn báo đoàn phim từ Việt Nam sắp sang anh với bé có gửi quà cho em, quà sinh nhật muộn và Giáng sinh... Lúc gặp đoàn phim có kể hồi phim mùa hè người anh để tên em vô credit đó em biết hông, trời tưởng người anh nói chơi ai dè làm thiệt!
  5. Cơn gió lạ...

    Cái cảm giác này biết gọi tên thế nào nhỉ? Người đâu gặp gỡ làm chi Trăm năm biết có duyên gì hay không Không ngờ là mình đang ngồi viết những dòng này. Tại sao lại là ở đây mà không phải chỗ khác? Fb ư? Không được, thể nào bạn bè mình cũng gặng hỏi "Anh nào vậy mày?", mà mình thì không thích nói dối. Ở đây, một nơi vừa kín đáo vừa e ấp mở cửa, giống như mình vậy, nửa muốn người ấy không đọc được, nửa muốn người ấy biết... Phức tạp nhỉ? Hy vọng đây không chỉ là cảm xúc thoáng qua...
×