Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Shizu

Thành Viên
  • Số bài viết

    286
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    32

Shizu last won the day on Tháng 10 25

Shizu had the most liked content!

Điểm

551 Excellent

8 Người theo dõi

Về Shizu

  • Xếp hạng
    Aesthete. Perfectionist.
  • Sinh nhật Tháng 11 20

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Vị trí
    Vietnam. Europe.

Khách ghé thăm gần đây

7.622 lượt xem hồ sơ
  1. Cơn gió lạ...

    Sáng nay đọc được tin mà cảm xúc lẫn lộn. Vừa bàng hoàng tiếc thương nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm vì cô đã được giải thoát rồi. Hồng nhan bạc phận… Ngày cô nổi danh khắp nơi, là tình nhân đại chúng, ai dám nghĩ cuối cùng cô lại rơi vào kết cục như vậy. Nhiều năm trước nghe Người con gái dễ bị tổn thương đều không khỏi liên tưởng đến cô, giờ thì sự liên tưởng ấy dễ trở thành ám ảnh rồi… Âu cũng là một kiếp người, sự ra đi này biết đâu lại tốt hơn cho cô, rũ bỏ hết những đớn đau tủi nhục kia, chỉ để lại trong lòng người hâm mộ hình ảnh xinh đẹp tinh khiết như chính cái tên của cô vậy… Một ngày nhiều cảm xúc. Mở mắt ra đọc được tin cô. Rồi chiều tối, lẽ ra đã là một buổi ăn uống họp mặt vui vẻ nếu nó không làm mình nhớ lại một sự thật: đi với họ mình có thể sẽ không bao giờ được là chính mình. Mọi người nói chuyện với nhau có vẻ thích ghép đôi trai gái, hay chọc mình với anh này anh kia, thỉnh thoảng tám chuyện showbiz, đùa cợt anh này gay chị kia cặp với gái. Chắc rằng họ không bao giờ nghĩ người ngồi ngay cạnh bên cũng nằm trong những đề tài đang được bàn tán kia... Họ không kì thị, nhưng những "cuộc vui" này thường làm mình cảm thấy lạc lõng và chênh vênh… Vừa tách ra rẽ về hướng nhà mình xong là gọi cho bé Thư liền. Muốn ôm mỗi người một cái, bé Thư, anh Công, Chít, Châu, Nhung, Giang, Bí, Mai, Thụy, Dương, Hân, Hanyu, Lu, Bryan, Sophie, Bích Đình, nhỏ em… Những người mà mình có thể vui vẻ kể họ nghe về cô gái mình đang thầm mến hay thoải mái khoe hình nền điện thoại là chị Hằng đang cười khoe lúm đồng tiền xinh đẹp với em… Còn lại thì, bạn bè của mình nhiều thật đấy, người thương mình cũng nhiều thật đấy, nhưng ở bên họ mình không tránh khỏi bị xoay vòng bởi những hỗn độn cảm xúc, có thể đang từ đỉnh cao ấm áp lại rơi tụt xuống vực thẳm cô độc dù ngoài mặt vẫn cười cười nói nói… Cái giá phải trả của người thấu cảm cao là vậy. Đa sầu đa cảm là một món quà nhưng đồng thời cũng là một sự trừng phạt, dễ đau với nỗi đau của người khác cũng là khắc sâu thêm nỗi đau của riêng mình. Mình thường úp sấp cái mặt trừng phạt kia đi, nhưng đôi khi cũng phải lật ra xem lại, như hôm nay… Mà… tâm trạng đã vậy rồi về nhà còn bật Tâm 9 lên nghe thì đúng là đỉnh điểm của sự sát thương. Tâm 9 là album được chính chủ khuyến cáo ai mới chia tay người yêu hay đang thất tình không nên nghe, nhưng mình thì sao, chưa một mối tình vắt vai mà lần nào nghe cũng đau đáu những nỗi niềm chị gửi gắm trong đó. Chị mỗi lần hát live đều khóc, thì người nghe nhỏ bé này rơi nước mắt theo cũng là thường tình… Giọng hát của chị, cảm xúc của chị, tất cả những gì chị thể hiện trong mỗi bài hát Tâm 9 là dòng buồn tột cùng, nhưng le lói trong sự buồn đó luôn là niềm lạc quan, như nụ cười của chị ở cuối mỗi phần trình diễn vậy. Biết buồn để biết vui Biết đau để biết yêu... Ngủ một giấc rồi sáng mai thức dậy lật lại mặt món quà lên!
  2. Cơn gió lạ...

    Chị chủ nhà đi công tác rồi. Vừa ở với nhau được năm ngày thì bỏ lại nguyên cái nhà cho mình trấn giữ cả tháng luôn. Đang nghĩ ở nhà một mình mùa lạnh lẽo có hơi hơi buồn thì chị kéo ra ban công chỉ mấy cái cây bảo nhờ em chăm sóc tụi nó giùm chị nhe, trời mà lạnh quá thì ôm tụi nó vô nhà, cây này tưới một bình vầy nè, còn cây kia tưới xíu xiu... Nghe xong mặt mũi mình hớn hở hẳn ra. Tại hồi ở nhà thì cũng hay làm nhiệm vụ tưới cây cho ba, thỉnh thoảng lại mua thêm mấy cái cây nhỏ nhỏ về chăm nữa. Từ lúc qua đây cũng nghĩ khi nào ở một chỗ ổn định luôn cũng sẽ trồng cây, nhưng mà cứ đi hoài... Thành ra gặp nhà nào có cây nhờ chăm giùm thấy vui lắm! Hôm nọ bạn kia hỏi mình có thích hoa không. Thích chứ. Rất thích nữa kìa. Cũng không ít lần viết về hoa trên này rồi. Mình vẫn nhớ mấy đứa bạn thân hay chọc cho dù mình có mạnh mẽ nam tính cỡ nào thì cũng vẫn có những sở thích rất nữ tính, thích hoa nè, thích nấu ăn, thích vuốt tóc (dài), thích tặng và được tặng quà, thích mấy thứ nhỏ nhỏ xinh xinh, như đi nhà sách hay đi cửa hàng đồ lưu niệm, đồ trang trí nhà cửa thấy gì dễ thương cũng muốn hốt về... Trời lạnh quá, thèm lắm những cái ôm... Mấy nay trời lại còn hiếm khi sáng sủa, nên ngày nào mà thấy có tí nắng lên là mình khoác áo ra đường liền. Vẫn chưa biết sinh nhật sẽ đi đâu... Bé Hạnh kêu chị đại gia quá, người ta đi du lịch hay về Việt Nam đều lên kế hoạch trước mấy tháng, chị toàn hôm nay mua vé ngày mai đi luôn, chị đây cũng chỉ biết cười trừ chứ sao giờ, "dòng đời xô đẩy" nên một cái đứa vốn có tính kiểm soát mạnh như chị lại không thể kiểm soát được rất nhiều chuyện em ạ. Ví dụ tối qua vừa định chốt vé máy bay đi Berlin thăm nhỏ bạn thì nó gọi nói chắc bể kế hoạch rồi vì khách hàng bên Trung Quốc đề nghị tao ở lại thêm hai tuần nữa, không về kịp lúc mày qua. Vậy là giờ lại quay về điểm xuất phát, chọn địa điểm đi một mình... ________________________________________________________________________________________________________________________ @lamlang: Dạ em cảm ơn chia sẻ của lamlang ạ. Em cũng chỉ đơn thuần là người yêu thích tác phẩm Kim Dung, không phải chuyên gia gì, không dám "chỉ giáo" đâu ạ.
  3. Cơn gió lạ...

    Lại một sự trùng hợp có phần đáng sợ. Thứ Hai dọn qua nhà mới, chị chủ là người Trung Quốc, ngồi nói chuyện với chị có kể em vừa luyện lại bộ Thần Điêu Đại Hiệp bản 95 tại em thích Cô Cô Lý Nhược Đồng, xong tám với chị về Kim Dung. Thứ Ba nghe tin ông qua đời... Hồi Giáng sinh năm ngoái hay năm kia gì đó, cũng vừa mới viết cảm nghĩ về Careless Whisper và Last Christmas, hai trong những bài hát yêu thích nhất mọi thời của mình, thì ngày hôm sau báo đăng George Micheal mất... Về Kim Dung, thế hệ của mình chắc xem phim nhiều hơn đọc truyện. Mình cũng chưa từng thực sự đọc một cuốn truyện nào, nhưng được cái có thói quen nghe radio. Ngày trước ở Việt Nam đêm ngủ hay mở nghe, người ta có tiết mục đọc truyện đêm khuya nên mình cũng nghe được họ đọc mấy truyện của ông rồi. Trích bài viết của một người bạn mà mình rất đồng cảm: Trong tác phẩm của Kim Dung, nhiều nhân vật vốn chính trực nghĩa khí nhưng do xuất thân thấp hèn hoặc cách hành xử cổ quái không giống với số đông nên thường bị xem là ma giáo, bị căm ghét và truy sát. Cũng lại có những kẻ được người đời xưng tụng tôn kính coi như biểu tượng về đạo đức, thực chất lại bỉ ổi xấu xa đê hèn. Góc nhìn này của Kim Dung phần nào cũng tương tự với nhân sinh quan của mình. Khi được hỏi tiêu chuẩn nào để chọn người kết giao, mình thường nói chỉ cần là người tốt, có đạo đức (và đương nhiên, phải nói chuyện hợp nhau). Đạo đức thực ra cũng là một khái niệm mơ hồ, mỗi người có cách định nghĩa khác nhau, nhưng với mình, đơn giản đó là có tình nghĩa, biết tự suy xét lương tâm, tấm lòng ngay thẳng, không gian dối, không hãm hại người khác. Còn lại xuất thân, học vấn, bối cảnh như thế nào không quá quan trọng. Nói một cách bình dân là chơi được và chơi đẹp. Cuộc đời sẽ rất vui nếu gặp những người bạn chơi được và những đối thủ chơi đẹp. Còn lại thì để phân biệt thị phi trắng đen đôi khi cũng khó lắm. Ai dám nói mình tốt hoàn hảo, ai dám nhận mình thuần trắng thuần đen. Tiểu Long Nữ vốn là một cô gái trong sáng nhưng vì Dương Quá cổ có thể giết Quách Tĩnh, Hoàng Dung, có thể đem đứa bé mới sinh của họ đi đổi lấy thuốc giải, vậy cổ tốt hay xấu? Hoàng Dung thông minh nghĩa hiệp nhưng vì cái gọi là đạo lý lại năm lần bảy lượt nói bóng nói gió để chia rẽ Dương - Long, dụ Tiểu Long Nữ bỏ đi, vậy bả tốt hay xấu? Lý Mạc Sầu được gọi là nữ ma đầu giết người không ghê tay, nhưng bả từ đâu mà ác, từ một cô gái ngây thơ bị nam nhân lừa gạt mới trở nên như vậy, với lại khi bả giữ Quách Tương trong tay bả không hề làm điều ác với nó, không nỡ xuống tay với trẻ sơ sinh, vậy bả tốt hay xấu?... Trong chánh có tà, trong tà có chánh. Như Kim Dung viết truyện rất hay nhưng đời tư của ông chưa hẳn đã hoàn toàn "chánh". Dẫu sao cũng cảm tạ ông đã để lại cho đời nhiều tác phẩm hay như vậy. _____________________ Thêm một sự trùng hợp nữa là hôm nọ mới viết về Vulnerability - Sự mềm yếu đôi khi là một liều thuốc, thì sáng nay trong lúc quay lại đây đọc bài, vừa nghe TED liền nghe trúng bài cũng nói đại ý stress nếu xem nó bình thường thì nó sẽ mang lại tác động tích cực, cũng tương tự như mình thường nói stress/sự bận rộn là thuốc kích thích của mình ấy. Sẽ viết bài về chủ đề này sau nếu có hứng. Hôm nay là cuối tháng rồi, mai bắt đầu tháng mới, tháng mình yêu thích nhất trong năm. Ngày 1 tháng 11 năm 2016 có đăng tấm ảnh này để nhìn lại chút không khí mùa hè. Đông năm nay đến muộn, lại ấm hơn mọi năm, nhưng suy cho cùng vẫn là mùa đông, vẫn lạnh. Có thể mình không đi Iceland, nhưng chắc chắn sẽ đi đâu đó như truyền thống của riêng mình vào tháng Mười Một hằng năm. See you again soon!
  4. Cơn gió lạ...

    Last night I talked with a friend. She asked how I could be that strong, always. Of course it's not true: I'm not always strong. I do have those moments when I can't take it anymore, when I need a break. And that's exactly how I'm strong or get stronger. That's to be vulnerable or simply to let go if necessary... Sometimes when I feel tired, I ask friends to dine out with me, I wander around the streets, I go to my favorite coffee shop and talk with the barista, or I just watch a movie, cry then sleep... That's how I give myself a break from all the problems stressing me out. The point is we don't stop there, we pause to resume, and we expose our vulnerability to get back on track stronger. Tôi vẫn nhớ khoảng cách đây 10 năm, tôi hay phân vân khi nghĩ về hai từ Cố Lên. Khi một người giãi bày nỗi lòng với tôi, chia sẻ đau buồn cho tôi nghe, dựa vào tôi khóc, tôi thường cảm thấy không dễ chịu nếu chỉ đơn giản ném cho họ hai từ Cố Lên. Từ từ rồi tôi cũng hiểu. Có những người đúng là cần được động viên bằng Cố Lên để họ có động lực hơn, mạnh mẽ hơn. Nhưng thật ra lại có những người, vốn mạnh mẽ không kém bất kì ai, cái họ cần không phải Cố Lên mà là một bước nghỉ, một phút yếu đuối tạm thời, một người không phải để khuyên can hay tìm giải pháp mà chỉ đơn giản để họ có thể giãi bày thôi. Vậy là sau đó, tôi ít khi nói Cố Lên với ai, trừ khi tôi hiểu rõ tính cách người đó cần được thúc đẩy cổ vũ (push) chẳng hạn. Còn với những người mạnh mẽ, họ đã cố rồi, thậm chí chưa bao giờ ngừng cố gắng, với họ Cố Lên nhiều khi chỉ tạo thêm áp lực, rồi trong một phút cận kề sự yếu đuối người ta lại phải gồng lên, càng áp lực nhiều hơn căng thẳng hơn, thành một vòng luẩn quẩn... Bạn nhắn tin hỏi nè tối rảnh không mày gọi nói chuyện đi, vậy là tôi biết họ đang cần "nghỉ ngơi". Nhiều câu hỏi sẽ trở nên thừa thãi, nhiều Cố Lên không cần thiết. "Muốn khóc cứ khóc, rồi lại đứng lên nha!". Khóc được cũng là một loại dũng cảm, bởi không phải ai cũng dám khóc, rồi lau nước mắt cười lên rạng ngời. We can be strong by being vulnerable.
  5. Cơn gió lạ...

    Hôm nay đã có một ngày khá thú vị. Sáng mở mắt vừa xem điện thoại thì thấy một chuyện khôi hài, liền kể cho người bạn kia nghe, từ đó mà hai bên nói qua nói lại hết nửa ngày. Cũng muốn tránh bị điện thoại làm phiền nên mới để trong phòng rồi ôm máy tính ra ngoài làm việc, ai dè mấy tiếng sau quay lại thấy cuộc gọi nhỡ quá trời mà toàn quan trọng, trong khi bình thường lúc nào cũng cầm điện thoại thì không thèm gọi... Mình liền nhớ tới bài viết của một người bạn về các "quy luật" hài hước trong cuộc sống. Trích một vài điều mà mình rất hay gặp như sau: "Law of Queue: If you change queues, the one you have left will start to move faster than the one you are in now. Law of Telephone: When you dial a wrong number, you never get a busy tone. Bath Theorem: When the body is immersed in water, the telephone rings. Law of Encounters: The probability of meeting someone you know increases when you are with someone you don't want to be seen with. Law of Coffee: As soon as you sit down for a cup of hot coffee, your boss will ask you to do something which will last until the coffee is cold. Law of Getting Late: When you reach early for something it will never start on time. Law of Exam: If you didn't read a page which is of least importance, first question will be from that page only." Sau tiết mục mấy cuộc gọi nhỡ, mình thiệt muốn nhắn bạn bổ sung ngay vô bài viết "Định luật cuộc gọi nhỡ": Những lúc bạn quên điện thoại chính là lúc người ta hay gọi cho bạn nhất! Và sau đó để giải quyết chuyện từ các cuộc gọi nhỡ cũng như bù cho ban ngày đã mải nhiều chuyện, mình quyết định thay vì đi nhà thờ học tiếng thư giãn thì ở nhà làm bù, đang nghĩ định nhắn tin cho cô giáo báo cô ơi em bận phải ở nhà làm việc gấp (mà thực ra chuyện không gấp, có thể đi học rồi mai làm cũng được) thì ngay tức khắc, nhận được mail báo một cái deadline khuya nay! Thế là dù muốn hay không cũng chắc chắn phải nghỉ học rồi. Vậy là lại đau lòng viết xuống thêm một cái định luật nữa, "Định luật viện cớ": Bịa chuyện gì ra làm lí do viện cớ thì thường nó sẽ xảy ra thật. Vậy đó nên trong lòng cũng thấy tội lỗi. Ngồi làm một mạch tới muốn mụ đầu luôn. Vừa xong việc gửi kịp deadline thì chạy ra ngoài uống liền một hơi nước, rồi mở cửa ra ban công đứng đó, cứ đứng vậy thôi. Hồi sau vừa lạnh vừa như sợ cái tịch mịch này quá lại quay vào trong bật nhạc lên nghe... Bài này ngày xưa mình thích lắm, nhưng hay nghe ca sĩ khác hát, chưa bao giờ nghe bản của Chi. Lần này không biết là do Chi hay do lâu rồi mình không nghe lại mà thấy khác nhiều. Thay vì cái gắt gao dồn dập già dặn của những bản cũ, chất giọng trong trẻo của Chi và bản phối này thả vào một chút non nớt, lãng đãng, một chút bâng khuâng chơi vơi mơ hồ khó diễn tả bằng lời, và bao trùm cả bài hát là cảm giác bình yên nhẹ nhàng lại vương buồn man mác... Chiều lang thang trên phố đi tìm ánh dương mờ Tìm về nơi ấy rất xa chiều nhớ thêm Còn mình ta với ta, lặng thầm bước chân Đi tìm giấc mơ mang tên mình... Một giai điệu hay và giọng ca đẹp cho giấc ngủ ngon. Thật may là mình đã không bỏ qua.
  6. Cơn gió lạ...

    Accidentally came across this picture. I took it last year when I was at a lake saying hi to November. It's coming again, the month when I always recall all those lovely memories of my family, my childhood, my friends, my school years, my youth in Vietnam... What am I going to do this year? Travel to Iceland maybe? : )
  7. Cơn gió lạ...

    Lâu rồi mới được ngủ thẳng gần tám tiếng từ ba giờ tới mười một giờ sáng không đặt báo thức. Ra chào hai bác chủ nhà đang chuẩn bị đi Venice, bác gái bảo tối qua chờ hoài không thấy con về bác cũng lo, tắt đèn vô phòng rồi mà mãi sau nghe tiếng con mở cửa mới yên tâm ngủ. Mình nói tại con đi bộ lòng vòng ngoài đường suy nghĩ vài chuyện, lên metro rồi cũng lo nghĩ nên đi lố bến luôn. Bác cười cho cái bánh kêu ăn rồi vô ngủ tiếp đi ngủ dậy khỏe tính sau... Một mình nơi xứ người, nhận được chút quan tâm vậy thôi cũng đủ làm ấm lòng, tiếp thêm nhiều sức mạnh lắm đó! Vì bạn là một người luôn khác biệt, vì bạn là duy nhất Hãy luôn sống chân thành trao niềm tin đừng lo lắng Lắng nghe nhịp tim khẽ hát vì điều tuyệt vời trong ta... Hôm bữa cô chủ nhà cũ mời ăn tối rồi tặng cho hai hộp kẹo bé bé xinh xinh. Cô nói nhớ con thích đồ ngọt, luôn đem kẹo bên mình ăn cho thơm miệng. Thiệt ra khômg dám nói với cô con hay đem kẹo còn là vì từng bị xỉu ngoài đường vài lần rồi nên phải thủ sẵn phòng thân thấy mệt có ăn liền. 😅 Mỗi lần kể ba mẹ nghe mấy chuyện này, ba mẹ hay nói cũng mừng ba mẹ tích đức để cho con gặp nhiều phước, được nhiều người thương. À quên, chúc mừng Ngày Phụ Nữ Việt Nam! Ai nói phụ nữ hiện đại là phải tự lực tự cường không nên nhận hoa nhận quà tung hô ngày phụ nữ gì gì đó thì kệ, mình vẫn thích mấy ngày này để có cớ được nhận hoa và tặng hoa hehe. Đùa thôi, nói chung là tôn vinh hay không tôn vinh, có ngày riêng hay không có ngày, sao cũng được, miễn là mỗi người phụ nữ đều tự biết giá trị của mình, làm gì thì làm, có thể tự bảo vệ và yêu thương bản thân là được.
  8. Cơn gió lạ...

    Cái cảm giác này biết gọi tên thế nào nhỉ? Người đâu gặp gỡ làm chi Trăm năm biết có duyên gì hay không Không ngờ là mình đang ngồi viết những dòng này. Tại sao lại là ở đây mà không phải chỗ khác? Fb ư? Không được, thể nào bạn bè mình cũng gặng hỏi "Anh nào vậy mày?", mà mình thì không thích nói dối. Ở đây, một nơi vừa kín đáo vừa e ấp mở cửa, giống như mình vậy, nửa muốn người ấy không đọc được, nửa muốn người ấy biết... Phức tạp nhỉ? Hy vọng đây không chỉ là cảm xúc thoáng qua...
×