Asian Labrys Thông Báo

Thông Báo

2017.02.26

Chương trình Cắm Trại Mùa Xuân 2017 tại Đồi Cừu Châu Pha Hodota Resort & Boating Center Bình Châu Vũng Tàu

2017.01.30

Từ bắt đầu hôm nay, thành viên có quyền đối với chủ đề của mình đã mở ra. Các bạn có thể tự chỉnh sửa, ẩn bài, hoặc xóa bài.

 

  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Shizu

Thành Viên
  • Số bài viết

    224
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

Điểm

337 Excellent

8 Người theo dõi

Về Shizu

  • Xếp hạng
    Aesthete. Perfectionist. Scorpio.
  • Sinh nhật Tháng 11 20

Cách Liên Lạc

  • ICQ
    0

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Vị trí
    Vietnam. Europe.

Khách ghé thăm gần đây

4.770 lượt xem hồ sơ

Lịch sử tên hiển thị

  1. Mới làm được một việc vui ơi là vui! 😄 Hồi nãy trên đường đi bộ về, có anh kia đang đứng sửa xe hơi ngoắc mình vô, ảnh đưa ra một cái passport Trung Quốc hỏi mình có biết của ai không, mình bảo không, ảnh nói vậy thôi để đưa lên đồn cảnh sát hoặc đại sứ quán. Mình chào ảnh xong đi đi một đoạn nghĩ nghĩ rồi quay lại, kêu ảnh tìm tên người đó trên facebook. Sẵn đang rảnh nên mình đứng tìm giùm luôn, hai người hì hụi coi từng cái facebook tên đó mà hoài không ra, tính bỏ cuộc rồi, xong mình hỏi ảnh có còn gì khác không, ảnh chỉ kế bên có cuốn sổ với cái bóp viết mà ảnh không dám mở ra coi. Xong mình với ảnh kiếm ra trong đó có cái thẻ sinh viên trường mình, vậy là mình phát huy kĩ năng thám tử lục lục tiếp, hồi sau ra 1 người tên đó có 1 mutual friend và mặt khớp với passport (may chị này cũng lớn lớn nên để hình thật chứ không phải mấy bạn chu môi trợn mắt không nhìn ra mặt). Vậy là mình liên lạc bạn mình tìm chị đó, vừa mới quay lại trường đưa đồ cho chỉ xong. Tự nhiên thấy may vì hôm nay quyết định đi bộ thay vì đi xe, lại còn lang thang đường vòng khác đường bình thường hay đi. Còn chị đó cũng may vì gặp anh kia tốt bụng, "may" là xe ảnh hư ngay chỗ đồ của chỉ bị vứt và ảnh cũng tận tình kiếm cách trả chứ không lơ đi luôn. Vui ghê! 😄 (Bên này hay có chuyện kẻ cắp lấy hết tiền và vật dụng giá trị xong bỏ lại giấy tờ, mà hiếm ai tìm được lắm. Chị này bị lấy mất Macbook, iPhone và tiền, nhưng mà mình có dẫn chỉ quay lại chỗ tìm thấy giấy tờ để chỉ báo cảnh sát coi camera chỗ đó, hy vọng tìm được thủ phạm.) ________________________ Dạ, thiệt ra câu đó em chỉ buột miệng hỏi khi nhìn vô tấm hình à, cũng chỉ nghĩ bâng quơ thôi. Gần như là em tự hỏi em.
  2. Dạ đâu có sao đâu lamlang, em bình thường mà, không có khó chịu hay gì đâu ạ. Nếu em thấy không thoải mái với những gì lamlang viết, em sẽ không trả lời vậy đâu ạ. Em hiểu là lamlang cũng chỉ muốn em vui thôi, lamlang yên tâm nhé! Mà ý em là vậy thật, không phải câu đố nên em sẽ không thể nói lamlang đoán đúng hay sai. Xin lỗi lamlang vì câu trả lời của em khiến lamlang hiểu lầm ạ. Cảm ơn lamlang nhiều! Chúc lamlang cuối tuần vui ạ. ^__^ Nghe một bài hát sôi động cho bớt căng thẳng nha!
  3. Hôm nay mưa cả ngày, mà mưa ở đây không có tầm tã ầm ầm như ở Sài Gòn đâu, nó cứ rả rích lâm râm, tiếng mưa thường làm mình nghe thấy nhẹ nhàng tươi mát, hoặc đôi khi lại buồn và hoài niệm... Vậy là mình mở nguyên list mấy bài mưa lên nghe, trong đó nhiều bài của chị Tâm mà ngày xưa mình rất thích, đến giờ cũng vẫn thích. Mình xem lại cái clip bài "Cơn mưa dĩ vãng" quay ở liveshow Sóng Đa Tần này, mới giật mình, thì ra đã gần 10 năm rồi. Nghĩ cũng hơi buồn vì mình chưa bao giờ đi được cái liveshow ngoài trời nào của chị. Hồi năm 2003 cái Ngày Ấy Và Bây Giờ thì mình còn nhỏ xíu, lại ở quê nên có biết gì đâu mà đi coi. Xong tới hồi chị làm Sóng Đa Tần, mình đã lên Sài Gòn ở được hai năm, cũng đã đi coi bao nhiêu là đêm nhạc lớn nhỏ của chị ở phòng trà và các sân khấu, có lẽ vì vậy mà không có một sự ham muốn mãnh liệt với chuyện đi coi chị hát nhiều như xưa, thêm nữa là mình hơi không thích chen chúc trong đám đông, và show còn tổ chức ngay lúc mình học lớp 12 nữa, không thể nghỉ học mà đi coi được. Nói chung là nhiều nhiều lý do, mình không đi. Sau này chị không làm liveshow ở sân vận động nữa, mãi đến năm 2015 mới có cái Heartbeat mà lúc ấy mình rời Việt Nam mất rồi. Và giờ thì giọng chị không còn trong không còn vang sáng như xưa để hát hay ở không gian ngoài trời nên có lẽ sẽ không còn một show sân vận động nào nữa, hoặc nếu có thì chắc đó sẽ là buổi diễn cuối cùng trước khi chị giải nghệ, không biết là khi nào... Hồi tuần trước có tin đồn ngày 23/5 này chị làm đám cưới. Lúc đó nghe thì mình cũng chỉ nghĩ là đồn thôi, như bao tin đồn xưa nay về chị. Nhưng đây là lần đầu tiên mình cũng có chút mong tin đồn là thật. Cuộc đời làm fan, cái tin đồn mắc cười nhất mình từng nghe là Mỹ Tâm đồng tính. Thiệt luôn, đồng ý là fan chị Tâm nhiều gay nhiều lesbian thiệt, phe nữ cũng chiếm đa số, nhưng mà mình chưa bao giờ nghĩ chỉ là lesbian hết á, tại vì chỉ không toát ra cái vibe đó, không một chút gì luôn. Nhớ đứa bạn đầu tiên nghe mình come out, lúc đó nó đã hỏi "Ủa vậy Sếp yêu chị Tâm như vậy có phải là vì Sếp gay không?", trời nghe xong mình cười muốn xỉu. Đồng ý là vì mình gay nên mình dễ có cảm xúc với phái nữ hơn, nhưng mà thiệt sự chuyện mình là fan của chị Tâm không liên quan gì đến chuyện mình gay không gay hay chỉ gay không gay cả. Mình yêu chị Tâm vì giọng hát, vì tính cách, vì lối sống đẹp của chỉ... nhiều lý do lắm, tình yêu và sự ngưỡng mộ đó nó không giống như tình yêu đôi lứa, cho nên mình chả bao giờ có cái suy nghĩ đại loại như muốn Mỹ Tâm là người yêu cả (ôi nói ví dụ thôi mà tự thấy nổi da gà). Bởi vậy, là fan của chỉ từ thời đầu những năm 2000, đã theo chỉ mười mấy năm nay, từ thời mình còn chưa biết yêu là gì đến giờ mình còn lớn hơn chỉ hồi đó, mình cũng chỉ mong chị hạnh phúc, chưa có chồng thì có người yêu cũng được. Còn nhớ tấm thiệp đầu tiên mình gửi cho chỉ là năm 2006, cách đây 11 năm rồi, mình còn phải xin phép chỉ cho em gọi bằng chị vì em nhỏ hơn chị tới 10 tuổi (chị còn lớn hơn cô giáo của mình), hồi cái thiệp đó chỉ viết ngắn gọn chúc chị sinh nhật vui vẻ, còn giờ mà mình gửi thiệp á thì mình sẽ chúc là nếu chị tính lấy chồng thì mau mau lấy giùm em đi vì phụ nữ mà lớn tuổi quá sinh con không tốt đâu. À mà đó là vì trong thâm tâm mình luôn nghĩ chỉ straight và chắc chắn sẽ lấy chồng sinh con nên mới chúc thế chứ còn lỡ mà mình đoán trật chỉ là lesbian thì mình sẽ chúc khác haha. Nói chứ giờ thấy chỉ vui và hạnh phúc, sự nghiệp vẫn tốt đẹp vẫn nhiều fan yêu thương là mình mừng rồi, còn chỉ có thích lấy chồng sinh con không là chuyện của chỉ. Hy vọng đợt tới mình về Việt Nam chơi chỉ đừng có đi lưu diễn nước ngoài để mình còn đi nghe chỉ hát. Nhớ giọng hát Mỹ Tâm lắm rồi... _____________________ @lamlang: Dạ không có thưởng gì vì đó không phải câu đố ạ. ^__^
  4. What am I looking for?... __________________________________________________________________ Dạ cười hehe là tại thấy đó là một đề nghị thú vị mà mình chưa biết trả lời sao đó ạ. Còn đoạn sau, em cảm ơn lời nhận xét của lamlang ạ! ^___^ Cảm ơn HaNguyen, có thể hiểu và chia sẻ những suy nghĩ cảm nhận của mình trong "Cơn gió lạ" là đủ rồi.
  5. 1. Crossroads 2. Growing/developing economy? 3. For instance
  6. Hôm qua có cô bé hỏi tôi, cảm giác thế nào khi sống xa nhà, rất rất xa nhà, thi thoảng có thấy cô đơn không? Có chứ! Không phải thi thoảng, mà rất thường xuyên, nỗi cô đơn luôn chực chờ bủa vây, đến mức ta phải tập quen với nó, yêu nó và xem nó là một phần không thể thiếu trong đời. Ở những nước có cộng đồng người Việt lớn như Mĩ, Úc, Anh, Hàn, Nhật, Pháp, Đức... nỗi nhớ Việt Nam, nhớ người Việt, nhớ tiếng Việt chắc không thành vấn đề, bởi ở những nơi đó việc đi ra ngoài ăn một tô phở hay đi chợ mua nguyên liệu nấu món ăn Việt, ra đường gặp người Việt... hoàn toàn không khó. Chỗ tôi ở, không hề có nhà hàng Việt, không hề có chợ đồ Việt, còn số lượng người Việt chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà chơi được với nhau hay không lại là chuyện khác nữa. Kết bạn với người nước ngoài cũng là một giải pháp. Tôi có những người bạn nước ngoài rất rất thân, sẵn sàng giúp đỡ nhau nhiều chuyện, mời nhau đến nhà chơi, đi dự những sự kiện quan trọng của nhau, hỏi thăm nhau khi đau ốm... Nhưng, bạn thân người nước ngoài suy cho cùng cũng không thể bằng bạn thân người Việt. Kể cả khi trình độ ngoại ngữ rất tốt, có thể hoàn toàn giao tiếp để thấu hiểu nhau, vẫn còn nhiều điều hai người xuất phát từ hai nền văn hóa khác nhau không thể gặp nhau được. Không phải điều gì cũng có thể diễn đạt bằng ngôn ngữ... Cũng có thể với những người suy nghĩ đơn giản, vô tư, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Kết bạn? Ừ thì bạn. Yêu nhau? Ừ thì yêu. Với họ chuyện kết giao quan hệ có thể diễn ra nhanh gọn lẹ, buồn thì kết bạn yêu đương cho vui. Nhưng với những người nội tâm phức tạp, làm bạn với nỗi cô đơn có lẽ là lựa chọn dễ dàng hơn. Tôi không phủ nhận trong mắt nhiều người tôi là người hướng ngoại, thân thiện cởi mở, giao tiếp tốt, quan hệ rộng, nhiều bạn bè... Đúng vậy thật. Nhưng ngoài những phút giây giao lưu xã hội, cười nói với đám đông, tôi cũng cần những khoảng lặng cho riêng bản thân, cũng muốn yên tĩnh làm những điều mình thích mà không phải bận tâm bởi những ồn ã bên ngoài, cũng tự tái tạo năng lượng từ việc ở một mình như những người hướng nội vậy. Tôi nghĩ cô đơn hoàn toàn có thể trở thành một điều tích cực nếu ta biết cách kiểm soát nó. Học cách làm bạn với cô đơn chính là học cách trở nên độc lập và tự do hơn. Người chịu được cô đơn thì cũng đủ mạnh mẽ để không sa vào những mối quan hệ hời hợt nửa vời và đủ quyết đoán để buông tay những người không đáng cho ta đánh đổi sự độc lập tự do đang có. Remember, "All great and precious things are lonely". So learn to welcome loneliness into your life. ________________________________ Cảm ơn @HaNguyen nhé!
  7. Mom, dad, wow, yay, level, radar... Một số tên riêng như Anna, Elle, Bob... ^^
  8. Bà chủ nhà mình có một căn nhà ở vùng Tuscany, miền quê đẹp nổi tiếng của Ý. Sau 5 tiếng ngồi tàu, hai cô cháu tới thị trấn, mọi người nhìn mình tò mò chắc tại ở đây hiếm gặp người châu Á (mà người Á không đi chung cả đoàn Á mà lại đi với người Ý thì càng hiếm). Lát sau mẹ kế của bà chủ lái xe tới đón, cả nhà ba người tung tăng ngồi xe về. Ôi trời ơi suốt 30 phút trên xe mình chỉ mải nhìn cảnh thôi, cảnh đẹp đến nỗi chỉ muốn nhìn hoài không cần quay chụp gì hết luôn... (À mà vừa lái xe bà chủ vừa giới thiệu cái khu đó tên Tre Berte, nghĩa là Ba Bà Cô, nghe xong mình nhìn lại trong xe mà không nhịn được cười 😂😂😂) Quanh co đường đồi dốc một hồi cuối cùng cũng tới nhà, một căn nhà gạch nằm giữa một vườn cây hoa lá trên đỉnh đồi, có ô liu, hạnh nhân, mơ... và đủ các loại hoa. Đặc biệt nhất, vừa bước xuống xe thì một tràng meo meo cất lên, BẢY CON MÈO đứng túm tụm chào đón ("ô chúng mày ơi ra xem có sen mới tới kìa, sen trẻ khỏe" 😝), là bảy con lận đó, một bầy mèo luôn! Trời ơi nhìn đám mèo ú nu ú nần kêu lí nhí lí nhí cưng hết biết luôn, mà chúng nhát hơn con ở nhà, sau khi thông báo sự có mặt thì chạy đi hết không cho mình lại gần. 😂😂😂 Thế là giờ sau bữa trưa nhẹ nhàng với bruschetta (bánh mì nướng ăn với cà chua và dầu ô liu từ vườn nhà), mình đang nằm ghế gỗ ngoài vườn, ngắm hoa ngắm mèo và hít thở không khí đồng quê trong lành. Bình thường ghét nắng lắm nha mà nay hai giờ trưa mình chịu nằm ngoài vườn hóng gió là hay lắm rồi đó. Hơi tiếc là không đem theo quyển sách nào, chắc nằm đây gió hiu hiu hồi ngủ luôn tại đêm qua không có ngủ... Mai bà chủ chở mình xuống thị trấn chơi và đến thăm một nhà làm rượu. Mới nãy mẹ kế bà chủ chỉ cho chiếc xe đạp dựng trong góc nhà bảo mình hay ở đây với bà mấy tháng hè luôn đi, dưới thị trấn có cái trường dạy tiếng Ý tốt lắm, ngày ngày con đạp xe đi học xong về hái hoa bắt mèo. Mình nghe xong cười hehe... (Viết vào buổi chiều ngày 9 tháng 5 năm 2017)
  9. Cảm ơn BelongtotheSky đã kiên nhẫn đọc hết tất cả bài viết của em, từ đầu đến giờ.
  10. 1. Three wheels on a tricycle ^^
  11. Hồi chiều này mình vừa sắp xếp lại thời gian biểu, trong đó có quy định tối phải lên giường nằm nhắm mắt ngủ trước 11 giờ, không nghịch điện thoại không đọc nghiên cứu không làm gì hết. Mình với người bạn ở Việt Nam cùng đặt thử thách ít nhất 2 tuần, ai vi phạm ngày nào thì nộp mười ngàn, cứ thế gom lại tới lúc về Việt Nam lấy tiền đó bao người kia ăn. Vừa nói buổi chiều xong thì về tới nhà bà chủ với các bạn của bà rủ mình ăn tối. Mà người bên đây họ tụ lại là nói nhiều lắm luôn, có thể nói suốt mấy tiếng đồng hồ không chán. Bắt đầu ăn từ lúc 9 giờ, tới tầm 10 giờ uống hết một ly rượu là mình bắt đầu buồn ngủ. Để không ngủ gật thì trong lúc mọi người nói chuyện mình ngồi ăn nhóp nhép, bác kia thấy rượu mình hết lại rót tiếp. Vậy là cô gái lịch sự dù biết rượu vào mắt khép vẫn cứ cố uống. Mình uống hết ly rượu thứ hai là 11 giờ mà mọi người vẫn chưa có ý định giải tán, cứ ngồi nói mãi. Mình ngồi im re vừa ăn sô cô la vừa uống nước giải rượu. Tới 12 giờ rưỡi mọi người đi về là mình tỉnh rụi luôn, phụ bà chủ dọn dẹp xong thì cũng qua cơn buồn ngủ. Thế là tự mình ghi sổ vi phạm ngày đầu tiên của thử thách, và xác định là mất ngủ luôn đêm nay. Giờ là 4 giờ 32 phút sáng... Không ngủ, rảnh rảnh mình ngồi coi lại hình ngày quan trọng. Mau ghê, mới đó mà hai tuần rồi. Mình còn chưa coi hết hình, hình trường chụp, hình máy mình, hình máy bạn A, bạn B, bạn C... Hôm đó mình đã có được rất nhiều hình đẹp, để hỏi mình thích tấm nào nhất có lẽ khó mà lựa chọn. Tuy vậy, có một tấm hình khiến mình ấn tượng đặc biệt, hình hậu trường lúc mình đang dợt lại bài trong khi chờ đến lượt bảo vệ. [photo unavailable] Mình nhìn mình trong này cảm giác lạ hơn thường ngày, có thể do góc chụp mới, cũng có thể do tỉ năm rồi mình mới trang điểm, hoặc do hình chụp ngẫu nhiên khi mình đang hoàn toàn tập trung vào việc chứ không như mọi khi mình nhìn ống kính cười toe hay cố tình tạo dáng chụp. Nhưng, có lẽ mình không nhận ra, đây mới chính là mình trong mắt nhiều người, như lời một người bạn comment trên facebook, hay như người cũ từng nói: "Chị không bao giờ nhìn ra cảm xúc trên gương mặt em..." Thôi thôi ngưng, mình cảm thấy mình lại sắp lan man, nhất là khi động tới chủ đề lý trí - cảm xúc. Ngưng nhé! À mà hình như đây là lần đầu tiên mình thảy cái bản mặt đầy đủ không che lên đây. Mình đang có một sự nghi ngờ nhẹ là mấy người hay hỏi phong long trên ask.fm của mình chắc cũng có vờn qua vờn lại trên AL này nè. Cho nên, giờ thấy mặt mình ở đây rồi, ai nghi ngờ mình yêu phụ nữ thì khỏi nghi nữa ha, khỏi hỏi vòng vo nữa, có gì nói thẳng giùm. Nha! Chắc tại mất ngủ nên mình viết lời lẽ có hơi đanh đá xí hehe. Chúc mọi người tháng Năm tươi mát! (Mình biết là Sài Gòn đang rất nóng...) Nghe bài "Ta có hẹn với tháng Năm" mình đăng phía trên cho không khí nhẹ nhàng hen!
  12. _______________________________ @Miao: Cảm ơn bạn nha.
  13. Nhớ hồi đó có nghe người ta đồn một trong những mẹo nhận biết lesbian là xem móng tay, lesbian cắt móng tay trụi lủi còn để móng dài là straight. Nghe xong nhìn lại cái bàn tay mình mà cười gần chết! :))
  14. Cái cảm giác này biết gọi tên thế nào nhỉ? Người đâu gặp gỡ làm chi Trăm năm biết có duyên gì hay không Không ngờ là mình đang ngồi viết những dòng này. Tại sao lại là ở đây mà không phải chỗ khác? Fb ư? Không được, thể nào bạn bè mình cũng gặng hỏi "Anh nào vậy mày?", mà mình thì không thích nói dối. Ở đây, một nơi vừa kín đáo vừa e ấp mở cửa, giống như mình vậy, nửa muốn người ấy không đọc được, nửa muốn người ấy biết... Phức tạp nhỉ? Hy vọng đây không chỉ là cảm xúc thoáng qua...