Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Einsam

Thành Viên
  • Số bài viết

    1
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

Điểm

5 Neutral

Về Einsam

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Not Telling
  • Vị trí
    Sài Gòn
  • Sở Thích
    - Ngôn ngữ
    - Các nền văn hóa trên thế giới (để hiểu thêm về cuộc sống, phong tục tập quán và cách suy nghĩ của những con người xung quanh ta, từ đó có thể hiểu, chia sẻ và yêu thương nhiều hơn)
    - Thảo luận, chia sẻ và kết bạn trên diễn đàn hoặc qua e-mail
    - Nhạc Việt Nam, Hoa và châu Âu
    - Các hoạt động thiện nguyện
    - Phật Giáo ứng dụng trong cuộc sống thường ngày

Khách ghé thăm gần đây

131 lượt xem hồ sơ
  1. Đây là một câu chuyện rất dài và mình cũng không biết bắt đầu từ đâu... Nhưng để các bạn có thể hiểu và giúp đưa mình lời khuyên, mình sẽ cố gắng kể chi tiết nhất có thể. Rất mong được cùng chia sẻ. Từ trước đến giờ mình là một đứa con gái ngoan ngoãn trong gia đình. Từ nhỏ đến lớn đều cố gắng sống theo ý muốn và làm hài lòng mọi người trong gia đình. Nhưng đó không phải do mình bị ép buộc mà đối với mình họ là tất cả cuộc sống và niềm vui mà mình có được. Chỉ duy nhất có một điểm mà mình cảm thấy vô cùng khó khăn để làm hài lòng mẹ của mình - đó là phải mặc những bộ đầm và đeo trang sức đầy nữ tính. Từ khi còn là sinh viên thì mình đã theo đuổi phong cách ăn mặc đơn giản, thoải mái nhất có thể với tóc cột đuôi gà, áo sơ mi hoặc áo thun và quần jeans cùng với một đôi giày thể thao gọn nhẹ tối màu. Ngay cả khi mình đi làm thì mình vẫn giữ nguyên phong cách ấy, không thay đổi (vì trước giờ mình toàn làm ở những công ty về công nghệ nên không bao giờ quy định về phong cách ăn mặc của nhân viên – chỉ cần tươm tất, sạch sẽ và phù hợp với tính chất công việc là được). Và đương nhiên mẹ mình lại nhiều lần nhắc nhở mình nên mặc áo kiểu nữ tính tay phồng, mặc đầm váy công sở chứ để hàng xóm nhìn vào lại tưởng mình vẫn còn đi học và không biết là mình cũng đang làm ở một công ty nước ngoài. Mình biết mẹ không hề có ý muốn khoe hay gì cả, đó chỉ là suy nghĩ của nhiều người lớn tuổi. Hàng xóm gặp nhau hay hỏi con cái gia đình dạo này thế nào, lương tháng có tốt hay không. Cũng có lúc mình muốn làm cho mẹ vui và cố gắng chọn những kiểu áo quần nữ tính hơn để mặc. Đi dự đám cưới bạn bè thì mình luôn phải mặc áo đầm, mang giày cao gót và trang điểm nữa. Nhưng càng về sau này mình càng nhận ra những lúc như vậy mình không còn là chính mình nữa - như thể mình đang cố gắng để trở thành ai đó. Mình không hề thấy vui, tự tin và thoải mái như lúc mặc quần jeans, áo sơ mi, mang giày và đồng hồ thể thao nữa… Đó là về phong cách bên ngoài. Dần dần mình cũng nhận ra bên trong mình có vẻ “không ổn” so với những bạn nữ khác. Ở công ty cũ, có lần đối tác cử một bạn nữ nhân viên Việt kiều Mỹ về làm việc chung với nhóm mình. Ngay từ lần gặp đầu tiên mình đã rất chú ý đến bạn ấy vì có phong cách mạnh mẽ, dứt khoát, thẳng thắn nhưng lại pha chút hài hước kiểu phương Tây trong công việc. Càng tiếp xúc, thảo luận những điểm cho dù chỉ liên quan đến công việc, mình lại càng thấy mến bạn ấy nhiều hơn. Nhận được tấm thiệp Giáng Sinh của bạn, mình thấy vui vô cùng và đến giờ vẫn giữ làm kỷ niệm. Cùng đi với bạn đồng nghiệp ấy còn có những đồng nghiệm nam khác, được mấy bạn nữ trong team “tung hô” là cao ráo và đẹp trai nhưng sao mình lại không để ý đến họ một chút nào cả. Mình cảm thấy "vui vui" khi mỗi ngày đi ngang nhìn thấy bạn và nếu có dịp thì chào hỏi vài câu. Một cảm giác khá đặc biệt mà chắc bạn nào đã trải qua sẽ đồng cảm với mình. Nhưng mọi việc chỉ dừng lại ở đó vì mình cứ luôn hoang mang về thứ cảm xúc kỳ lạ này của mình. Sau này mình biết luôn là bạn ấy cũng thuộc thế giới thứ 3… Rồi như một phần của định mệnh, những người bạn qua thư của mình từ châu Âu cũng y chang như thế. Các bạn không sơn móc tay, nhuộm hay duỗi tóc, bạn nào cũng nhìn vô cùng đơn giản nhưng cá tính. Thậm chí có bạn còn hay mua quần áo ở khu bán quần áo nam trong siêu thị chỉ vì bạn thấy nó đẹp và tiện dụng hơn so với các mẫu của nữ có phần rườm rà hơn. Bạn gửi cho mình tấm hình còn nhỏ bạn chống nạnh, mặc áo sơ mi jeans mà mình ngắm mãi không thấy chán mà còn thấy bạn rất “cool” và dễ thương. Tuy bạn có phong cách tomboy là vậy, nhưng bạn cũng đã kết hôn và có 2 đứa con nhỏ. Có một điều đáng chú ý là bạn cũng hay kể về những người bạn thuộc thế giới thứ ba của mình, về đám cưới của họ chẳng hạn. Mình nghĩ không tự nhiên mà như vậy. Ngạn ngữ có câu là “Nhìn bạn của một người, chúng ta sẽ biết người đó như thế nào”. Theo kinh nghiệm của mình thì câu này đúng trong hầu hết mọi trường hợp. Vậy là ở người đồng nghiệp Việt kiều kia, các bạn qua thư người châu Âu và mình đều có một điểm chung nào đó rồi, phải không? Thêm nữa, gần đây có một cô em đồng nghiệp lại “come out”, cho mình biết nhiều hơn về giới, về cái thuật ngữ như fem, sp… càng làm mình “hoang mang tột độ”. Trong mình bỗng nhận ra nỗi buồn sâu thẳm khi đứng trước câu hỏi lớn nhất là “Giới tính thật sự của tôi là gì?”. Có phải mình đã hiểu rõ và sống thật với bản thân mình chưa? Tại sao cứ mỗi khi gặp các bạn nữ cá tính, thuộc thế giới thứ 3 - không phải là các bạn nam (luôn cho mình cảm giác bất an và không tin tưởng) thì mình lại cảm thấy có gì đó rất thu hút??? Ở các bạn đó mình vừa thấy sự mạnh mẽ, cá tính nhưng ẩn sâu vẫn là sự tinh tế và sâu sắc thuộc về giới tính nữ vốn có. Điều đó đối với mình chẳng thể nào tìm thấy được ở các bạn nam. Mọi chuyện lại đặc biệt nghiêm trọng hơn khi mình là chòm sao Bò Cạp, vốn hầu như lúc nào cũng mang trong mình một nỗi buồn sâu thẳm. Có khi là chuyện gia đình - càng ngày càng không hợp với người lớn trong nhà, có khi về công việc và thời gian gần đây là về bản thân. Tất cả những điều đó cộng lại làm mình trong thời gian qua rất đau khổ nhưng không biết phải tâm sự cùng ai để nhận được những cảm thông và chia sẻ. Thiết nghĩ đã không còn quá trẻ để có thể suy nghĩ bồng bột nhưng cũng ko có quá nhiều thời gian để có thể cứ mù mịt về bản thân mình và sống giùm cho một mong muốn hay ước mơ của một ai khác, mình quyết định viết những lời này ra đây. Đó là một quyết định khó khăn vì có khi mình đã nghĩ là mình đã từng hâm mộ một vài nam ca sĩ điển trai, hát hay và có nhân cách tốt thì có lẽ mình cũng giống như phần lớn các bạn nữ khác thôi. Vài người bạn cũng trấn an mình như vậy, nhưng càng nhìn sâu, càng đối diện với bản thân mình lại càng thấy điều đó không đúng. Chỉ là hâm mộ thôi mà, khi đi ra xã hội, thấy ai đó dễ thương, nhân hậu, quan tâm thì dù là nam hay nữ mình có tình cảm yêu mến cũng là việc bình thường phải không các bạn? Sau cùng, xin chân thành cám ơn những bạn đã dành thời gian quý báu của mình để đọc những tâm sự và chia sẻ của mình, mặc dù nó khá dài… Rất mong lắng nghe những tư vấn, những chia sẻ và ý kiến của các bạn. Một lần nữa xin cảm ơn rất nhiều, Thân mến, Einsam
×