Jump to content

Asian Labrys Thông Báo

  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

hoangdai

Thành Viên
  • Số bài viết

    11
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

Điểm

9 Neutral

Về hoangdai

  • Xếp hạng
    Member
  1. hoang dại

    Có người hỏi: tại sao a thương e vậy mà e ko thương a? A lúc nào cũng nhớ e, muốn ôm e vào lòng. E muốn gì a cũng chiều. Mà sao e không chịu. Cái gì tốt trên đời a luôn muốn giành cho e. Sao e không muốn nhận?? OMG. Có những người rớt từ cung trăng xuống, khi lần đầu sống vs thực tế hiện tại. Sao lại hỏi những điều như vậy khi mình biết chắc hơn 50% là câu trả lời mình không muốn nghe?? Lại làm khó người nhận được câu hỏi. Vì thương 1 người không có tội, tôi không muốn cư xử theo kiểu để người ta cảm thấy thương tôi là sai lầm nhất đời người. Nên tôi không thể quá phủ vs câu trả lời trần trụi. Mà nếu tôi lặng im thì còn tội tình hơn, khi mình biết rõ câu trả lời mà ù ờ khiến người ta hi vọng. Sợ lắm những câu hỏi như vậy. Cứ 1 người thương 1 người thì người kia phải phúc đáp sao?? Chúng ta đã thôi là trẻ con để nảy ra tình cảm vs bất kỳ ai thươn mình. Thôi giản đơn rồi. Nhưng có lẽ lần đầu a biết nên không tiêu hoá đx thực tế thương tâm. vì mình quá thương 1 người mà bất chấp cảm xúc, suy nghĩ của người đó sao? Muốn ôm là ôm, muốn hôn là hôn? Rồi mặc định cho sự thật là vì a thương e nên a mới vậy? Nghe vừa điên máu vì sự nông cạn, vừa thấy tội nghiệp chàng trai chắc ko bao giờ tán gái thành nên ngu ngơ đến tội nghiệp. Trên đời ngoài tình máu mủ, tôi nghĩ không còn tình nào mà muốn điều tốt cho mình mà ko vụ lợi điều gì. A cho tôi một điều tốt, thif sâu thẳm tôi biết a muốn tôi cảm động để phúc đáp lại tình cảm. Những kiểu tình khác cũng vậy. Thành ra trên đời nhận nhiều chỉ tổ thêm nợ. Tốt nhất không nhận khi mình biết mình ko giúp đc điều người ta mong muốn. p/s: tôi nhớ ngày xưa có 1 chàng trai đi bộ thật xa để mua tặng tôi một quyển truyện của tâc giả tôi thích, rồi đi bộ thật xa để đến nhà tặng tôi. Tôi bối rối không biết cư xử sao khi có bố mẹ tôi dưới đó. Thế là tôi chỉ thò đầu ra nhận, cảm ơn rồi chuồn vào nhà ngay. Chắc chàng trai ấy thất vọng ghê lắm, sau khi cất công như vậy. Tôi ác mà cũng không ác. Mệt vậy đó.
  2. hoang dại

    Cô gái tâm sự với tôi rằng là ngưỡi cũ lại làm cô đau hơn nỗi đau ngày hôm qua. Tôi chẳng biết cô ấy muốn ném một cục rác vào tôi cho nhẹ bớt với câu chuyện không đầu không cuối hay muốn chia sẻ thật. Tôi biết người yêu cũ ,kiêm luôn người yêu hiện tạ của cô ấy. Vì người đó là người yêu cũ của tôi trước khi người đó quen cô. Tôi có hơi thiên về cô ấy một chút vì tôi hiểu rõ tính cách người đó. Nhưng rồi. Cô ấy kể, người đó lại bỏ she như ngày hôm qua sau khi người đó nhận được câu trả lời cho câu hỏi "E phải đợi đến bao lâu nữa " và nhận "10 năm". Tôi đơ. Tôi hỏi cô ấy, yêu cái gì mà bắt người ta đợi 10 năm??? Đâu phải ai8 cũng đủ yêu thương, bao dung và cảm thông cho điều đó được, vậy nên hạnh phúc này vuột tầm tay là do cô ấy không ráng cắt đứt bớt nhũng sợi dây ràng buộc của xã hội, gia đình và sự cầu toàn mà nắm lấy tình yêu ấy. Lỗi không phải do người đó mà là do cô ấy. Yêu một người như cô ấy là thách thức rất lớn.
  3. hoang dại

    Có người yêu như tôi chỉ mang thêm chút nặng cho đầu mà người ta cứ hoang dại kêu gào đòi có? Nhìn những người ngoài kia sao tôi chẳng hiểu nổi khái niệm hôn nhân? Iris Cao từng nói, Trang Hạ từng đề cấp để chúng ta mở rộng tầm nhìn ra về 2 chữ kết hôn, mà khổ nỗi những người không có đầu óc hay tâm hồn sẽ không tìm đến 2 tác giả trên để mở mang tư duy. Luẩn quẩn. Hôn nhân cái kiểu gì mà: đã đến tuổi cưới, gia đình bên đó cũng được, người đó cũng đàng hoàng, điều kiện đã ổ định, bạn bè cũng cưới hết rồi thậm chí có đứa còn có con,v.v. Tôi chả hiểu mấy người đang nói về cái gì. Hôn nhân điều căn bản nhất cần có là tình cảm. Mà dường như ai cũng xem nó là mộng mơ, hoang dại, không chín chắn. Là tôi không chín chắn hay mấy người quá thực dụng Khi đem mọi thứ lên bàn cân?
  4. hoang dại

    Là gió hong khô đôi mắt ướt nhòa của em. Không phải chị. Cảm xúc hoang mang giữa cuộc đời mình xoáy đảo những dòng suy tư về đường đời trước mắt. EM cho phép nó chiếm lấy sự kiểm soát vì em tôn trọng những xúc cảm ấy, vì dưới vực sâu luôn có những điều ứ đọng đơn giản nhiệm màu và em muốn thấy. Chỉ có điều em không muốn mình khóc thành tiếng khi đang hoang dại lái xe vô hồn giữa dòng người động đậy như vậy. Là nhẹ nhàng trôi dần sự hồn nhiên. Là gió vô tình là kẻ xóa dần mà không phải chị. Giữa những lúc như vậy em cần chị. Rất cần. Nhưng mở khóa màn hình rồi gọi cho chị là điều em biết em không nên làm. Vì em biết chị không tiện nghe. Em nghĩ thời ian trước đã có lúc chị cần em nhưng vì không tiện nghe em đã lỡ những cuộc điện thoại mình nên nghe rồi từ đó lỡ luôn những cuộc điện thoại cần từ chị, chị tránh lălp lại quá khứ. Em đã từng như vậy với chị thì hà cớ gì em được quyền đòi hỏi hơn. Em, một người sống rất công bằng. Đây không phải lần đầu em “để” chị lỡ những cuộc điện thoại càn từ em, những chắc cũng không phải lần cuối. Nên chị hay trách móc, có chuyện chẳng bao giờ em nói, đợi qua lâu thật lâu thì xì ra được một tí.Nó là một vòng lẩn quẩn, sự biết ngăn cản chúng ta phá vỡ nó ở hiện tại, tương lai vòng tròn sẽ không còn là vòng tròn nữa mà là hình xoắn ốc hoặc chẳng còn tâm để mà tròn nữa. Chị ah, em đang hoang dại lắm. Em cần chị. Nhưng em nên biết tình hình để mà cư xử vì em không muốn mình đã không giúp được gì mà còn mang đến cho chị thêm nỗi phiền lo không cần thiết ở thời điểm như hiện tại. Đôi khi em ghét sự “lớn” của mình kinh khủng. Em rồi sẽ ổn thôi, theo một cách nào đó.
×