Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Kimyoungsix

Members
  • Content count

    262
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    5

Kimyoungsix last won the day on September 27

Kimyoungsix had the most liked content!

Community Reputation

152 Excellent

2 Followers

About Kimyoungsix

  • Rank
    Member

Recent Profile Visitors

2,587 profile views
  1. Tập viết: Luận Văn

    Yeahh... luộm thuộm .. Bởi vậy, mới tập làm văn mờ Tím .
  2. Tập viết: Luận Văn

    Một lần phẩy cơ duyên.... Tự nhiên nhớ hồi đi học tiểu học, giọng đọc bài kiểm tra chính tả của cô giáo thiệt hay, rõ ràng mạch lạc từng dấu chấm (.) phẩy (,) xuống hàng gạch đầu dòng ... v.v... Có điều, không Cô giáo nào gây ảnh hưởng sâu sắc đến mình như các Thầy. Có hai người Thầy ảnh hưởng tư duy mình đến tận bây giờ. Đó là, Thầy dạy môn hình học năm lớp Sáu và Thầy Cường dạy môn vật lý năm lớp Mười Hai. Những năm đó, thi đậu vào Trung học Trường Công (không phải đóng tiền học nhiều) là niềm hãnh diện của người làm Cha Mẹ. Chẳng hiểu lắm sự hãnh diện ấy ra sao, chỉ biết được chị Hai dắt đi may áo dài trắng, quần trắng và áo lá (áo mặc lót bên trong áo dài). Ngày tựu trường xúng xính trong bộ áo dài trắng, giầy sandals trắng, cảm thấy luộm thuộm và ngại ngùng. Trường đẹp và bạn bè lạ lẫm, Thầy thì huyên thuyên định lý góc cạnh góc rồi bảo " Hãy cho tôi biết, hình học là gì? " Dáng Thầy ốm với cặp kính cận nhìn xuống cả lớp rồi cười cười nói: " Hình học là một chuỗi suy ra... và các định lý là điều kiện cần và đủ để đi đến kết quả được chứng minh". Quả thực, tôi đã dùng điều này để áp dụng cho tất cả các môn học, tư duy đúng đắn, logic, loại suy... trong các quan điểm về triết học để giữ được thái độ Trung Dung trong mọi mặt của cuộc sống. Thầy Cường - vị cứu tinh - trong giai đoạn khủng hoảng tinh thần. Tôi cũng không rõ vì sao Thầy quyết định ghi khống tất cả điểm số để tôi có điểm của học kỳ ll và học kỳ l là năm điểm, vừa đủ để thi lấy bắng Tốt Nghiệp Phổ Thông Trung Học. Thực sự là một kỳ tích -năm đó môn vật lý không nằm trong những môn thi tốt nghiệp- vì trong vòng hai tháng học ngày học đêm, tôi có một mãnh Văn Bằng Tốt Nghiệp vắt vai. Người xưa bảo tâm linh tương thông, dù ở thế giới hữu hình hay vô hình. Cầu chúc cho hai Thầy luôn bình an. Cảm ơn Bố Mẹ và chị Ba.
  3. Tập viết: Luận Văn

    ... thôi kệ ... cứ tập mỗi ngày vài dòng. Ngày tốt nghiệp trung học, bạn bè mỗi đứa một ngả, đứa Bách khoa, đứa Kiến trúc. Thi đậu đại học là ước mơ của những kẻ chuyên " mài đũng quần trên ghế nhà trường", thời điểm đó gia cảnh đứa nào có liên quan đến Mỹ Nguỵ thì không nên mơ sẽ dễ thất vọng. Riêng tui trong tâm tưởng lúc nào cũng bận rộn với những câu hỏi mà không bao giờ có câu trả lời và đạp xe vòng vòng Saigon - Chợ Lớn là thói quen thư giãn nhất, thích thú nhất. Một lần cơ duyên cho tui gặp một người - người biết ta nhưng ta không hề biết người - nhắc lại cũng hơi có một chút tiếc nuốt cho lần gặp mặt chớp nhoáng ấy. Người ấy mở lời trước :" ahh ... phải bạn học lớp A1, bạn hay ngồi một mình ở dãy D, tui theo dõi bạn thời gian dài, lúc nào cũng một mình...". Hơi bỡ ngỡ vì đang đạp xe mà người ấy đuổi theo, ánh đèn đường không đủ sáng để có thể thấy rõ nhưng là giọng nói dễ nghe, hiền lành. Ngập ngừng tôi nói: ".. vậy hả ... uhm .. thích một mình... bạn thế nào có đậu đại học không?". Người ấy bắt đầu kể về cảm xúc trong môi trường Đại Học, giọng kể khấp khởi mừng rỡ, phấn kích nghe mà thấy hồ hởi theo. Đại Học Văn Khoa là nơi hắn đầu quân, giả sử như mình thiếu nợ hắn hoặc hắn thiếu nợ mình nhiều chút ... không biết kịch bản nào là khả dĩ có thể xảy ra. Đoạn đường như thi vị hơn cho hai kẻ lần đầu tiên nói chuyện mà như bạn thân, chân thành, cởi mở.
  4. Tập viết: Luận Văn

    Ui..!!! Thật là tệ, chẳng có ý tứ -" quay qua, quẩn lại"- lại cường điệu quá đáng - "chứa chấp"- giống như đi buôn lậu chứa hàng phạm pháp vậy . Luận văn luôn luôn là môn khó nuốt khi đi học, nhớ lại mà thấy sợ. Cứ mỗi bài văn là bày binh bố trận, thế mà hiếm khi kiếm được năm điểm. May mắn thế nào mà bài văn tốt nghiệp được tám điểm rồi được nhân hệ số ba, cả lớp tròn mắt ngạc nhiên, nhất là nhỏ giỏi văn của lớp. Ông bà bảo "học tài thi phận", không biết ai thấy sai chứ mình thì thấy đúng như chó ngáp phải ruồi, như mèo gặp mỡ là phải đớp. Nhớ hoài mẫu đối thoại của mình với bạn - khi tả cô gái đẹp - "Ê..!!! tui mới gặp cô gái đẹp lắm, tóc dài thiệt là dài, tóc đen thiệt là đen, đen như màu Kênh Nhiêu Lộc vậy đó", lời vừa dứt nhỏ bạn cười ngặt nghẽo, chưa bao giờ mình thấy nó cười hả hê đến vậy. Học sinh giỏi văn của lớp, vẽ rất đẹp, năm đó cô giáo dạy sinh vật yêu cầu giữ cuốn tập của nó lưu niệm cho lớp năm sau làm tài liệu. Tuổi của học đường, của những vô tư vô lự với những hơn thua điểm số và thứ hạng. Kênh Nhiêu Lộc ngày ấy vừa đen vừa có mùi đặc trưng của cầu xí dọc theo kênh, với những căn nhà mái tôn nghèo nàn. Giờ khác nhiều rồi, chỉ biết khác chứ chưa lần nào ghé qua ngó lại xem còn gì, có gì còn lại trong ký ức.
  5. Tập viết: Luận Văn

    Quay qua quẩn lại, chỉ có nơi đây - diễn đàn AL - mới có thể chứa chấp những bài văn lũng củng và rời rạc của mình. Một ý nghĩ vừa thoáng qua, nếu như mình trở về của tuổi trên hai mươi tuổi và dưới ba mươi tuổi mình sẽ làm gì? Câu trả lời bật ra thật đơn giản: Tôi sẽ đi học Văn, để được viết đúng ngữ văn tiếng Việt, nói đúng ngôn ngữ tiếng Việt. Nghe có vẻ phi lý và buồn cười nhưng với kiến thức hiện tại và tuổi nhỏ hơn thì điều này là bình thường ... Đang có hứng viết mà đã bị kêu đi ăn rồi ... già rồi như con nít ... phải có người nhắc nhở mới được . Tối sẽ kiểm tra xem đoạn văn có gì thiếu sót không ..!!...???
  6. Go the Path Less Traveled!

    ohh... thế lại cành hay... mà nói nghe nha ... đọc và chiêm nghiệm cũng chỉ là vay mượn chữ nghĩa. Chính bạn phải thực chứng đi vào ".....phổ màu của sự tự do nơi linh hồn trong sự vĩnh cửu của tính thiêng liêng trong sự vô tận của vũ trụ và Sự sáng tạo không giới hạn...." Cuối tuần vui nha bạn!!! 🙃🙃
  7. Go the Path Less Traveled!

    Bạn dịch hay lắm... 👍👍
  8. Live- Laugh- Love

    ... hay quá dzị ta ...
×