Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

doesloveexist

Thành Viên
  • Số bài viết

    106
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    1

doesloveexist last won the day on Tháng 4 1 2018

doesloveexist had the most liked content!

Điểm

92 Excellent

1 Người theo dõi

Về doesloveexist

  • Xếp hạng
    Member
  • Sinh nhật 17/05/1987

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Not Telling
  • Vị trí
    Nha Trang
  • Sở Thích
    d o e s l o v e e x i s t ?
  1. Em hứa

    2019.01.08 Bỏ cuộc. Nó thật sự muốn bỏ cuộc Nó mệt lắm rồi “ Vui bất chợt; Buồn lâu dài; Tâm thần không có ổn định bình thường” Nó là vậy đó… CHị đi đi Đừng thêm một lần nào ngoảnh đầu về phía nó nữa cả Nó mệt lắm khi phải chứng kiến sự thay đổi của CHị Ngày qua ngày Ngay cả cách xưng hô mà nó cảm thấy tình cảm.. Nó mệt lắm khi phải gắn m vào bất cứ ai.. ĐI hết đi Nó đg cảm thấy.. Rất không ổn… Tâm lý này cứ gắn vào nó ngày qua tháng nọ Nó phải thừa nhận Bên chị nó không ổn CHị coi tình cảm của nó là gì? CHị coi 4 tháng qua là gì? Hay CHỉ là những giây phút cô đơn của CHị sau cơn đau đó và bấu víu vào nó như một chút gì đó….? Nó mệt… Nó thật sự rất mệt… Thật ra mọi thứ với nó trống rỗng và break.. Đã kể từ lúc đó… Nó thấy mệt mỏi khi phải tiếp tục Nó chẳng trách chị gì CHỉ là không thể bên nhau được nữa… Chị đừng phán xét nó nữa… Chị hãy quay về đi.. Quay về bình an.. Về thế giới đúng nghĩa của chị Nó đi đây… CHị bảo trọng Chưa bao giờ nó có ý nghĩ rời xa chị Nhưng lần này; Nó không chịu đựng được nữa Nó không chịu đựng được nữa CHị đi ra khỏi nó đi… Một chuyện nhỏ nhặt cỏn con như thế.. Nó cũng muốn bùng nổ Chị và nó.. hai thế giới khác nhau quá… Nó chẳng thể nào dung hòa được nữa… Dù chị có từng là bình yên của nó.. Có từng là hp của nó…. Nó không thể nào Chị quay về đi Đừng bên nó một giây phút nào nữa Dằn vặt và giày vò nhau quá; Nó không chịu đựng được nữa rồi Mọi thứ 4 tháng qua Tất cả chỉ là những gì nó tô vẽ ra Mọi thứ bản chất đã không như thế Chị chẳng yêu thương gì nó Chị xem nó là gì chứ Nó chỉ là một thứ gì đó dễ chịu bước vào cuộc đời CHị Lấp đi khoảng trống mà ai đó tạo ra Nó đủ mạnh mẽ rồi CHị hãy đi đi Nó ổn Chắc chắn nó sẽ ổn… Nó nên quay lại cuộc sống cô độc của nó trước kia.. rồi mọi thứ sẽ ổn.. Cứ tiếp tục vầy… Nó không đủ mạnh mẽ.. Không một chút nào cả… Vụn vỡ.. giờ đây.. Chẳng còn lại gì cả…. Chẳng còn gì Đừng níu kéo nó một lần nào nữa nhé… Đừng như vậy với nó.. Hãy trở lại làm gì chị thấy đúng đi.. CHị và nó rõ ràng,.. Chẳng phải là mảnh ghép của nhau… Sẽ còn hành hạ nhau đến bao giờ? Nó mệt rồi… và nó biết chị cũng vậy.. Một chuyện cỏn con như thế sao chị lại đi phán xét nó.. Nó biết nó tâm thần không ổn định.. Nó không cần chị phải nói ra như vậy Tạm biệt Cảm ơn vì bốn tháng qua
  2. Em hứa

    2019.01.03 Em; Hnay a lại viết ít dòng cho e đây; Viết để nhớ ; Để thương; Để biết là chúng ta đã có với nhau nhiều hơn con số 02 tháng mà em đã nói. Nó là 4 tháng rồi đó nha e . A biết… Thời gian đó vẫn còn gọi là quá ngắn… 28 tháng 12 năm 2018 Đêm đó trời mưa e à… A lại làm về muộn.. Trời đổ mưa như trút nước.. Nghe dự báo thời tiết thì có báo là lại có bão đến… Nhưng a đã hứa với e rồi.. A sẽ đi.. Trời lạnh.. ẩm ướt… ĐT a thì hết pin.. e ko ll đc.. lúc đó e có call cho … 33 a.. nhỉ… Rồi sáng ngày 29/12 a cũng đến nơi ; Xe chạy nhanh em ạ; 4:30 sáng a đã đến .. nơi ấy.. Nơi chúng ta gặp nhau và cũng là nơi chúng ta trao cho nhau những cái ôm tạm biệt… Và cứ thế nửa tiếng a nhắn cho e 1 tin… VT không lanh.. Là khí hậu hay nơi đó có hơi ấm của a ở đấy.. trời hẳn còn tối rất lâu… a đi vòng vòng qua nhà hát LĐ; a đi dạo ra công viên … dưới gốc cây liễu già.. a ngắm bình minh lên màu bạc.. À; a đã đến một tp lạ lẫm.. chẳng ai biết a là ai cả…rạng sáng thì a có ngồi nc với một cụ già… .ông nói một câu a nhớ mãi.. Còn ba còn mẹ trên đời là hp… Rồi e cũng đến đón a.. xì ke… đẹp chai .. cute.. chỉ nhìn 5 giây thui là biết… là nhận ra.. cái bóng dáng quen thuộc ấy.. Tay e gầy; lạnh… Thấy xót .. thấy thương.. .E chở a đi mà cứ hỏi là a có biết đường ko… hihi… Và cảm giác ấy lặp lại.. cảm giác của một ngày đầu tháng 9 … a chở ty bé nhỏ gầy còm sau xe.. ple… Rùi m cũng tới nhà e… Gặp mấy con cún của e.. Cùng e ăn bữa cơm có bố .. có mẹ… A sợ mình và e lại một lần nữa não cá vàng.. Lại một lần nữa quên hết những thứ chúng ta từng có… nên ngay lúc này đây.. a phải viết lại những dòng này… Để cho sau này dù là e có quên đi nhưng nó cũng nhắc rằng.. a đã từng có những ngày như thế… Đêm ngày 29 chúng m vẫn hp và chưa có chn gì xảy ra cả.. CHúng mình đã ra ban công nhà e …E sẽ nhớ hình ảnh ấy ntnao.. Với a; nó sẽ hiện hữu mãi trong tâm trí đấy…E có biết?... Đến chiều ngày 30.. chúng m vẫn đèo nhau đi chơi nhỉ… E có hỏi a chụp ảnh ko.. Chi vậy.. Để sau này xóa hết à.. A sợ những thứ đáng ghét ấy lại lặp lại… Tối 30.. a ghét tối hôm đó… Sao e lại giận a? A sợ ánh mắt sắc lạnh kiên định của e nhìn về hướng ko a lên trần nhà… a sợ lắm.. ng bthuong nhìn đã men lỳ ùi.. huhu… nay còn thêm lạnh lùng… vô cảm.. cứ như nhắn bảo anh rằng.. muốn làm gì thì làm đi ta không có quan tâm đâu…. Huhu.. e hiểu cho a vì sao lại vậy mà… rùi a có bảo e đi ngủ e kêu không ngủ được thế mà quay lại a đã thấy e im lặng khò khò rùi… Để lại một mình a trong bóng tối.. Trong nỗi đơn côi.. trong không khí tĩnh mịch của màn đêm… A chơi với mấy con ma ngoài ban công… A tự hỏi e đã bảo là không để a một mình cơ mà… Và không có chuyện gì làm.. A lại mò tới đt của e làm gì cơ chứ.. Để làm đau cả hai…. A không tin vào mắt m nữa… Chắc do a hay đi đào xới rồi làm ảnh hưởng luôn cả tới cảm xúc của e.. Và a biết được rằng e đã chẳng bao giờ ổn cả… TC của a cũng không đủ lấp đầy cái khoảng trống sâu hun hút trong e.. TC của e giành cho ngta… Sự cô đơn.. Chơi với của e khi bên a… Và a có thể chỉ là một cơn gió nhẹ lướt ngang qua đời e thôi nhỉ.. A chết lặng.. LẼ nào… A quyết tâm. .. Sau đêm nay a sẽ rời xa e.. Sau đêm nay.. Chúng m sẽ đi về hai phía không nhau…. A không còn cảm nhận được xung quanh m nữa.. Tim của a ..rất đau… Và chắc có lẽ sau khi tỉnh dậy chỉ một chút thôi e cũng đã biết đc điều đấy…. A cũng cảm nhận được nỗi đau của e khi nghe anh nói những lời như vậy. Em buông ra một câu lạnh lùng “ Vậy là em muốn một m đúng ko” Anh lặng thinh “ Dạ” Nhưng rồi em vẫn qtam anh; vẫn ko bỏ mặc a; lúc nào e cũng mắng mỏ.. cũng hung dữ với a.. Nhưng chưa bh e bỏ mặc a cả… E thấy lo khi mắt a sưng đúng ko.. ừ… là a yếu mềm… yếu mềm vậy làm sao làm chỗ dựa cho e đc nhỉ?...Rồi e lại ôm a vào lòng nói xin lỗi a.. dù e chẳng có lỗi gì.. lỗi định mệnh nhỉ… Lỗi của một sự không trọn vẹn… A chẳng biết m nghĩ gì trong giây phút ấy nữa.. Nhưng chắc chắn có một điều là rất thương… Dằn vặt đau đớn cảm xúc giằng xéo; có những ý định suy nghĩ mà a nghĩ rằng nó không còn là của a nữa.. mà là.. có ai điều khiển nó… Nó chẳng phải là a nữa… Nó muốn đi xa khỏi e.. .Nó muốn một mai thức giấc chẳng còn nhìn thấy nhau Ngay lúc này đây khi viết những dòng này.. A vẫn còn đau.. Ừ.. giá mà người ấy có thể làm e hp… Thì a vẫn tôn trọng e mà.. Hoặc giá như a có thể quay lại.. Nhưng không.. mọi gía như đó đều là những điều không thể… .Chỉ là những ảo tưởng mà con người ta khi không có được lại tự vẽ ra… Đau Và chỉ khi mãi đến chiều tôi hôm ấy a mới cảm nhận được e cần a.. đó là lúc a nói a đi về.. Thì đúng rồi mà… Không đi hnay thì mai cũng đi .. Trước sau gì chẳng nói câu chào… Đó là lần hiếm hoi a thấy e buồn và rơi nước mắt vì a.. Mọi lần trước toàn nước mắt chảy ngược vào trong cả…. Chỉ khi a đi.. E mới có cảm giác cần a đúng ko.. hi…Rồi chúng ta lại có thể bên nhau thêm 01 tối nữa…Buổi chiều hôm ấy m chỉ nằm ôm nhau lặng lẽ.. và.. ngủ… đó là tối 31..bên ngoài là pháo hoa nổ đùng đoàng.. a vẫn nhớ hôm đó e bảo là vác ít cái gối và chăn lên sân thượng chơi cho ấm…. Thì thành ra nằm coi Người ấy là ai.. Mà e có coi đâu …E toàn nhìn đâu đâu ý…Với anh.. tối đó là hp nhất là bình yên nhất.. Vì chỉ có khoảnh khắc đó.. .A cảm nhận đc… Tim e hướng về a dù chỉ là một góc nhỏ thôi… Rùi cũng đến sáng mai nhỉ.. đi lắp tủ.. hii.. cái đồ men lỳ rùi còn kêu ng ta vô dụng ko biết làm gì.. Cứ suốt ngày lên giường ngaiii đi huhu .. ở bên e.. chắc thanh xuân của a là trên giường “ Chị không có tin tưởng em làm cái gì hếttttttttttttt Chiều đó e lại dẫn a đi vòng vòng dạo quanh nhà.. tìm đường lên núi.. núi đâu không thấy.. toàn thấy hàng rào… dây kẽm.. nhà ma.. hoa giấy.. và mấy đàn dê đi ngang qua…hiihi Bất giác anh lại nhớ lại … Và hình như a cảm nhận được điều đó là đúng.. Nhưng mà.. A cũng nhớ lời e ngay từ ngày đầu m biết nhau “ Nếu muốn bên Chị em phải kiên nhẫn” Có lẽ vậy nên a chỉ có thể đợi chờ .. A biết rằng e có thương a đấy.. Nhưng có lẽ mọi thứ cũng sẽ dừng lại như thế… Mọi con đường e đi.. mọi kỉ niệm em có.. a vẫn tôn trọng.. nếu có một ngày.. Người ấy của e muốn quay về.. a sẽ tôn trọng hết…. Nhưng chỉ khi ngta biết trân trọng e.. ngta biết thương em… A chỉ muốn nói với e nếu chn m có kết thúc thì cũng đã có một lần.. A thực sự cảm nhận được ntnao là hp.. Vậy là đủ rồi.. A sẽ giữ mãi khoảnh khắc ấy.. Sâu trong tim…. Và muốn e biết rằng dù tương lai có xảy ra chn gì.. Chỉ một khi e còn cần a… A đg nhớ e lắm đấy…
  3. Gần giao thừa lại tìm người

    Có nhé. Lì xì cho một ng bạn nè !!
  4. Em hứa

    2018.06.09 Hai tuần nữa là tròn đầy Sáu tháng; Nó được coi là Đủ không ? Người ta năm năm mười năm hai mươi năm gì còn chưa là gì Chị ha; Bao nhiêu cặp lên đây viết Nhật ký chung giờ mỗi người mỗi nơi… Em viết để lưu lại Mốc kỉ niệm của chúng ta… Sáu tháng rồi đấy .. Lần thứ hai mình cùng thức đến 4h.. Sáng nay tám giờ em mới mở mắt đâý… đáng sợ không? Em viết những dòng này khi phòng full người.. Mà kệ đi.. Viết để lưu lại.. Như Chị nói đó.. Bỏ lên kệ hết đi… Viết lộn xộn.. Nhưng E nghĩ C hiểu mà.. Đúng không .. Cảm xúc của Em lúc C pm.. Tim vẫn hẫng đi một nhịp.. Dù lúc ấy thật sự Em biết chuyện mình khó lắm… Em nghe bị chó cắn.. Em xót.. Nhưng Em cũng có biết làm sao.. Chị nói Chị cần một cái ôm… Em cũng không làm được.. Em cũng có biết làm sao? Em hay hỏi C.. Đến cột mốc này.. Cột mốc nọ.. C Cứ bảo đủ nắng hoa sẽ nở.. Hqua sao C sến sẩm thế không biết? Em cũng chả rõ nữa. Mọi ngày có vậy đâu. Em đi bộ đội hai tháng C khác vậy à? “C chưa từng xem em là tất cả, nhưng lại thấy tất cả chẳng bằng em /-heart C biết những ngày qua đối với em là cả một khoảng dài empty, bơ vơ, mệt mỏi... đối với c cũng vậy. Hãy yên tâm mọi việc rồi sẽ ok, phía sau em vẫn luôn có c, mình cố gắng em nhé! Ngủ ngon em ! đừng đem suy tư vào giấc mộng, thấy em như vậy vừa muốn uýnh đòn, mà lại càng thương hơn. NNMT /-rose” “Như một dòng suối phía sâu trong rừng … dù vạn vật thay đổi khác đi; cứ hết lớp thảm thực vật này bao trùm đến lớp khác nhưng vẫn chảy trong veo; thanh khiết .. Vẫn những cảm xúc không lẫn vào đâu, không ở đâu có” “Không phải là sự háo thắng của tuổi trẻ muốn chinh phục, muốn thử sức, muốn cảm nhận, muốn trải nghiệm… mà giờ là tự nó đến không control được… Như một bản năng tự nhiên .. Cơ thể phản ứng cơ học chứ không riêng cảm xúc “ “Điều mà C đã để mất chính là niềm tin vào tình cảm… và tình cảm nó giống như một cánh chim bay lượn trên bầu trời không biết nên về đâu… đậu xuống đâu … Và có một nơi … 1 nơi mà cánh chim ấy .. Một nơi an toàn .. bình yên … chỉ bên em… Để C chạy ngược lại để cùng cảm nhận” “Sau tất cả .. là em là em là em là em… Dài lấp đầy mọi ngõ ngách trong chị” “C bị xúc động đậy từ người con gái Chị thương. Giờ thì Chị mới cảm nhận được yêu thương từng con chữ là ntnao” “Đấy đấy yêu cái đấy. Không vậy là không có bị zun thế này đâu” “Nhớ lắm Nay đặng không nổi Tối tối mở coi có bị click hủy kb không Mỗi lần chưa thấy là mừng mừng giữ hy vọng” C là người đã giúp E biết đến cái diễn đàn này.. Mở lối cho Em giờ lv hay vào đọc.. Rồi đâu đó giật thót mình khi có người đứng phía sau… Em vẫn chưa đột kích được bangai.vn để xem lại lịch sử trẩu tre của người ấy nè… Nay Em phá lệ.. Thường ngày Em up tus thay.. Nay em up Topic luôn nè.. C đừng cười Em quá có tâm khi copy từng tn của C ntnao nha. Nhìn vào đôi mắt ấy. Em cũng thương lắm. Mà đừng có screenshot mỗi khi tối thui nữa.. Nhìn Em mụ mị chả khác ma nữ.. hehe Em nhớ chứ… cái hình ảnh ai đó với những ống xét nghiệm tôm.. Hình ảnh ai đó khi ôm cún và chơi với bé Vy Anh “Hai tuần mà mỗi ngày cô đơn không có E.. Như lạc trên đường đời…” “Sáng C đi mua dây xích về cột .. Rồi xức thuốc cho từng đứa” Em thương Chị. An yên nha. Bằng một cách nào đó. Với tư cách gì đó. Em mãi luôn bên Chị; Em hứa.
×