Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi thành viên, 

Để giảm bớt dung lượng dữ liệu của AL,  diễn đàn vừa xóa tất cả những nick chưa từng đăng nhập, chưa từng đăng bài hoặc đã 6 năm không hoạt động. 

Nếu nick của bạn vô tình bị xóa trong lần sàn lọc này, mong bạn thông cảm đăng ký lại nick mới. 

Thân ái.

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

quynhdi

Members
  • Content count

    152
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    38

quynhdi last won the day on April 10

quynhdi had the most liked content!

Community Reputation

543 Excellent

3 Followers

About quynhdi

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Female

Recent Profile Visitors

1,870 profile views
  1. Di có vài lời nhắn gửi đến các bạn. Di sẽ giải thích tại sao Di luôn từ chối làm tư vấn tâm lí, psychotherapy. Thứ 1, khi Di làm psychotherapy, nghĩa là Di sẽ cùng bệnh nhân tìm hiểu về họ, quá khứ của họ, rồi giúp họ những cái skills để họ tự quyết định cuộc sống. Di cần rất nhiều thời gian, phải gặp mặt người ta ít nhất 2 lần 1 tháng, từ 4 tháng tới 1-2 năm. Di không có xịn như mấy bác sĩ tâm lí trong phim, nhìn hình profile với đọc emails là có thể somehow nhìn xuyên qua bạn rồi giúp được bạn liền. Thứ 2, có rất nhiều loại psychotherapy: psychoanalysis, CBT, DBT, ACT, trauma-based, couple, interpersonal, etc. Truớc khi Di làm psychotherapy, Di phải gặp mặt và quan sát để xem nguời đó có cần dùng thuốc hay chỉ cần therapy, và nên dùng thuốc gì hay loại therapy nào. Vì vậy, Di sẽ không chữa bệnh hay làm psychotherapy qua mạng. Di cảm thấy rất áy náy vì Di đã từ chối một vài bạn. Di xin đưa ra ý kiến là nếu các bạn tin tuởng Di, Di sẽ lắng nghe bạn như một người trong cộng đồng thôi, chứ không với tư cách là bác sĩ với bệnh nhân. Di sẽ không thể đưa ra những lời khuyên khi Di chưa hiểu rõ vấn đề, hay Di không có thời gian để tìm hiểu bạn. Hy vọng các bạn có thể thông cảm, Di không thể làm psychotherapy đúng bài bản cho bạn qua emails được. Đôi khi Di bận, nên chưa trả lời, chứ Di không có coi thuờng ai vì tiền bạc, chức quyền hay học vấn. Di nhìn nguời qua tính tình và cách xử sự, chứ Di không quan tâm bên ngoài họ hào nhoáng ra sao. Sẵn đây Di muốn xin lỗi một bạn mà Di từ chối không giúp, rồi Di viết một bài post chỉ các bạn tìm bác sĩ ở Mỹ. Di viết lại những gì Di hay nói với bệnh nhân ở bệnh viện, nhưng Di không đứng ở lập truờng của bạn, và bài viết đó came out insensitive. Hy vọng là bạn không thấy buồn về chuyện đó.
  2. Đôi Khi Tôi Viết

    Cũng may là bạn checked lại, nếu không là cũng hơi ngại hen. Con người giao tiếp hay bị hiểu lầm lắm. Cám ơn bạn . Di thì mỗi ngày có rất nhiều cái opportunities để kill người ta, cho nên hiểu lầm là mệt lắm. Lỡ ghi thuốc 1.0 mg mà thành 10 mg là chết. Hay là order Head CT mà lỡ order with contrast cho người bị bệnh thận là tiêu. Cho nên lúc nào khi mà Di cho orders thì nurses phải repeat lại cái orders đó cho Di, Di biết họ không hiểu lầm, Di okay rồi người ta mới làm.
  3. Đôi Khi Tôi Viết

    @Azmael LOL. Di hiểu. Nhưng lâu lâu gặp người có chung ý tưởng nên Di thích bàn chuyện với azmael thôi. Những người như bạn của azmael Di cũng có gặp. Nhắc đến thì Di bực mình nên Di nói nhiều vậy đó.
  4. Đôi Khi Tôi Viết

    @Azmael Di đồng ý với bạn mà. Hay là bạn hiểu lầm Di chỗ "I can't agree with you more on this". Câu đó nghĩa là: I agree with you to a complete extent, making it impossible for me to agree with you to a greater extent. Hay đơn giản hơn là "I completely agree with you", đồng ý hoàn toàn 2 chân 2 tay, chứ không phải là Di disagree với bạn đâu. Bạn hiểu lầm là Di không đồng ý với bạn vì câu này hay câu nào?
  5. Đôi Khi Tôi Viết

    @Azmael Bàn tay cũng có ngón dài ngón ngắn. Mình thấy vui nhưng chưa chắc người khác cũng nghĩ như vậy. Di xin chia sẽ suy nghi của mình, và Di không có ý lên án những quan điểm khác. Đây là suy nghĩ của riêng Di thôi. Đúng là xã hội có rất nhiều bất công lắm, nhưng không có nghĩa là mình buông xui rồi không đấu tranh. Nếu mặc cho mọi thứ, không biểu tình thì làm sao bây giờ chúng ta đuợc quyền đám cuới LGBT. Nuớc Mỹ cho đám cuới đồng tính vào năm 2015, nhưng đó không phải là thành quả của riêng cặp đôi đã kiện lên Supreme Court năm đó, mà đó là thành quả của rất nhiều nguời đấu tranh trong nhiều năm trước kia. Di đi theo những nguời đi truớc, trong đầu Di nghĩ là có thể đến khi Di chết, nuớc Mỹ vẫn còn cho bác sĩ dùng religion của họ để từ chối bệnh nhân LGBT, nhưng mà Di không vì vậy mà ngừng đấu tranh. Việc cô bác sĩ kia bị ép nghỉ việc, hay là Di đi dạy học trò không đuợc kì thị, từ từ nó sẽ giúp ngành y cởi mở hơn, và một ngày nào đó, nguời ta sẽ ra luật không cho bác sĩ nào từ chối nguời LGBT nữa. Nếu cái cô phụ khoa kia mà gặp một phụ nữ đau đẻ giữa đuờng, không lẽ cô ta phải hỏi bệnh nhân là, "Cô có phải LGBT không? Cô từng ăn cắp không? Cô từng giết nguời không?" rồi mới cứu nguời ta hay sao. Mấy bé trans muốn tự tử thì không trách tụi nó đuợc. Gặp Di mà trong truờng hợp của mấy bé đó, có thể Di cũng sẽ làm như vậy thôi. Mấy bé trans đã không đuợc sống trong cơ thể đúng với giới tính. Chúng thuờng cảm thấy tự ti hơn những bé LGBT khác. Ngay cả trong giới LGBT, transgenders và bisexual cũng không đuợc nhiều người chấp nhận. Việc cái luật đó đuợc passed như là giọt nuớc tràn li, làm cho các bé trans ở Arkansas cảm thấy bị xã hội ruồng bỏ nên mới muốn chết. I can't agree with you more on this. Cũng như là những bé da đen. Chúng nó sanh ra trong cảnh bị kì thị, nghèo nàn, may ra có 1 vài đứa vượt khó, nhưng đa số sẽ không thể vượt lên. Không lẽ mình vì 1 vài đứa vượt khó, rồi nói rằng kì thị người da đen là điều hiển nhiên, bắt tất cả chúng phải chịu đựng hay sao.
  6. Đôi Khi Tôi Viết

    Di xin phép được đồng ý với chapman. Việc ảnh hưởng tâm lí đến bệnh nhân là có đó rain.on.me. Nước Mỹ đang thiếu bác sĩ, cái cô kia chẳng chết đâu. Nhất là cô ta là bác sĩ phụ khoa có thể làm thụ tinh nhân tạo. Những người vậy ở Mỹ không nhiều. Không phải bác sĩ phụ khoa nào cũng làm IVF được, cho nên bệnh nhân không có nhiều lựa chọn đâu rain.on.me. Muốn làm IVF ở Mỹ thì sau khi xong 12 năm, sau đó học thêm 4 năm bachelor degree, rồi xin vô trường y, học thêm 4 năm medical school, rồi 4 năm residency cho OB-gyn, rồi thêm fellowship cho IVF nữa. Ít ai chịu khó đi thêm fellowship vì tiền thêm không bao nhiêu, và cũng không có nhiều spots. Mỗi bệnh viện hay khu vực chỉ có chừng 1-2 người có thể làm IVF. Nước Mỹ rất rộng lớn, và người ta đôi khi sống thành cụm nhỏ. Trừ phi bạn ở thành phố lớn thì bác sĩ mới nhiều, những khu ít dân thì không có IVF luôn, phải lái xe 2-3 tiếng. Muốn gặp OB-gyn ở Mỹ thì phải có referral từ bác sĩ gia đình. Đôi khi bệnh nhân phải chờ 3-6 tháng mời gặp được. Chờ đợi nhiêu đó, lái xe thật xa, để rồi họ bị từ chối. Nhiều người sẽ shocked lắm. Nếu không quen biết, họ cứ đi bác sĩ kì thị, bị từ chối tháng này qua tháng nọ, Di không thể tưởng tượng được là họ đau lòng như thế nào. Chỗ của Di chỉ có 1 cô đó. Người LGBT trong thành phố và vùng lân cận tới đều bị từ chối. Không còn cách nào, bọn Di phải đá cô đó đi để cộng đồng được giúp đỡ.
  7. Đôi Khi Tôi Viết

    @rain.on.me Cám ơn câu hỏi của rain.on.me. Cô bác sĩ đó không sao đâu. Nước Mỹ vẫn còn rất nhiều bác sĩ kì thị LGBT, không làm chỗ này, cô ta sẽ tìm được chỗ khác ủng hộ cô ta. Đúng như rain.on.me nói là tùy tiểu bang, và tùy luật. Khi bệnh viện quyết định đuổi, nghĩa là mình đã cho cô ta nhiều cơ hội thay đổi, nhưng cô ta không nghe. Thật ra khi chơi trò chính trị văn phòng, thì sếp của Di rất khôn khéo. Nói đuổi, nghĩa là mình ép cho họ đi. Họ đồng ý resign, là từ chức, cho nên họ sẽ không kiện bệnh viện. Như vậy sẽ giữ được mặt mũi cho cả hai bên, và ngừoi ngoài sẽ không biết chuyện gì xảy ra. Cô ta có thể dễ dàng tìm việc khác. Đối với Di và một số bạn bè, những ai từ chối không chữa cho bệnh nhân vì religion thì họ không xứng đáng làm trong nghành health care. Religion cũng cấm không cho cưỡng hiếp, giết người, hay cướp của, nhưng tại sao cô ta có thể chữa cho tội phạm trộm cắp mà từ chối bệnh nhân LGBT? Nếu cô ta là người duy nhất trong town có thể làm thụ tinh nhân tạo, thì cô ta có trách nhiệm phải giúp đỡ tất cả mọi người. Di và bạn bè chỉ có thể đấu tranh trong bệnh việc của mình, rồi tiếp tục đấu tranh trong tiểu bang. Nước Mỹ còn rất nhiều nơi kì thị người LGBT. Arkansas vừa ra lệnh cấm không cho teenagers chuyển đổi giới tính, các bé trans không được dùng hormones và surgeries nữa. Nhờ ơn cái luật kì thị này mà phòng cấp cứu của tiểu bang Arkansas tràn ngập các bé trans muốn tự tử trong tuần qua. Di và bạn bè đau lòng, nhưng không làm được gì vì Arkansas là một tiểu bang có rất nhiều người Cộng Hòa, conservative. Bởi vậy mà Di đi dạy học, vì Di muốn mình có thể gây chút ảnh hưởng gì đó, mong rằng các bác sĩ tương lai sẽ bớt kì thị.
  8. Đôi Khi Tôi Viết

    @chapman Cám ơn chapman. @jeniferfm I love you, Jen. @ink Jen là bạn gái của tôi. Cô ta có quyền chọc tôi. Tôi không quen biết gì bạn, bạn không có cái quyền đó. Hôm nay, bạn thử đi đại vào một cái trường y nào đó, tìm đại một cô giáo bạn không quen biết, nói cái câu y chang cái câu bạn nói với tôi, thử xem họ phản ứng ra sao. Bạn không biết gì về bạn gái của tôi, mà bạn nói Jen vô tri, tục tằn. Nói xin lỗi, bạn rất là thiếu kiến thức. Bạn viết vài câu English, nhưng bạn không hiểu bạn đang viết cái gì. Bạn không phân biệt được anger là một feeling, còn aggressiveness là một behavior. Hai cái hoàn toàn khác nhau. Bạn cũng chả hiểu được sự khác biệt giữa assertiveness và aggressiveness. Tôi cổ xúy cho việc dùng anger để làm động lực, để mình có thể be assertive. Như khi người dân đi biểu tình Stop Asian Hate, đó là assertiveness từ anger của họ, chứ họ không trở nên aggressive rồi mua súng bắn hết ai da trắng đi ngang. Hay là như bạn, lên đây xỉ nhục bạn gái của tôi. Hơn nữa, bạn cũng chả biết luôn cái sự khác nhau giữa culture của phương Tây và phương Đông. Người Mỹ ưa chuộng người có thể nói lên chính kiến, nếu không sẽ bị cho là submissive. Sống ở đâu thì theo đó. Bạn lại đem cái lối sống của Vietnam lên đây dạy đời tôi? Bây giờ tôi đang rất giận. Tôi không cần biết cô là ai, giàu có cỡ nào, chức cao quyền trọng cỡ nào. Tôi yêu cầu cô xin lỗi Jen, và đừng bao giờ vào topic này nữa.
  9. Đôi Khi Tôi Viết

    @ink Bạn cố tình vào đây, tôi sẽ nói chuyện với bạn. Thứ 1, bạn viết tiếng Anh nhưng tôi không hiểu ý bạn muốn nói là gì. Có thể nguời Việt cho rằng viết 1 câu bân quơ như vậy là xúc tích, hay ẩn ý ho gì đó. Còn tôi sẽ nghĩ bạn không có khả năng thể hiện ý của mình một cách rõ ràng để tránh nguời khác hiểu lầm. Thứ 2, tôi sẽ make an assumption, đoán là bạn không đồng ý với bài viết của tôi. Ý của bạn là con nguời phải biết bình tĩnh chứ không thể nổi giận. Nếu bạn có ý đó, tôi nghĩ người khác cũng có thể nghĩ như bạn, tôi sẽ giải thích cho người khác hiểu. Lúc tôi mới qua Mỹ, mẹ con tôi phải đi làm công trong tiệm phở, chà rửa restrooms và bưng bàn. Nguời ta cuời mẹ tôi là ngu và nghèo. Tôi giận lắm. Nhưng tôi không xả cơn giận của mình bằng cách la lối, đấm đá nguời ta hay dùng lời tục tĩu để chửi lại họ. Tôi không cho ai cái quyền rude với mẹ tôi, và tôi biến sự bất bình của tôi thành động lực để đi học. Đó là cái anger mà tôi muốn cổ xuý ở đây. Giải thích vậy mà bạn còn không hiểu thì I am speechless. Con nguời ai cũng có cảm nhận. Hỉ nộ ái ố. Nếu nguời ta cứ cố nén nó lại, thì sẽ dễ bị bệnh. Thay vì cho nó là xấu, thì tôi sẽ embrace nó, và dùng nó làm động lực cho tôi. Tôi tự lo cho mình và gia đình, không để ai ăn hiếp. Tôi thích những công chúa Disney như Elsa hay cô gái trong Momoa, những nguời có thể tự đứng lên để bảo vệ mình. Chứ tôi sẽ không ngồi chờ 1 hoàng tử đến cứu. Phụ nữ có quyền đuợc chọn tính cách của mình. Không phải con gái nào cũng phải im lặng khi bị nguời khác ăn hiếp, ngồi chờ nguời khác tới bảo vệ thì mới là phụ nữ đẹp. Thứ 3, sau hơn 1 tháng, bạn vào đây nói 1 câu rồi xem như không có chuyện gì xảy ra? It does not work that way. Nếu bạn vẫn không hiểu vì sao bạn xỉ nhục tôi, hoặc bạn hiểu, nhưng không biết basic human manner, không biết mình phải làm gì, this will be the last time I responded to you. Khi tôi bị nguời ta xỉ nhục, nói tôi đưa ngực cho học trò chạm gì đó. Tôi lên tiếng. Bạn không đồng ý với phản ứng của tôi thì tùy bạn. Còn đối với tôi, nếu tôi im lặng, nghĩa là tôi đang mời bạn tiếp tục xỉ nhục tôi nữa, và bạn sẽ tiếp tục ăn nói khiếm nhã như vậy với người khác.
  10. Đôi Khi Tôi Viết

    Sometimes you have to get angry to get things done. Mỗi khi họp M&M, ngoài mặt đó là những cuộc họp để học hỏi những lỗi lầm trong tháng qua, nhưng đa số là các sếp tận dụng cơ hội để tấn công và thử tài ăn nói, biện luận của nhau. Trong các cuộc họp này, điều quan trọng nhất là phải biết chuyện gì đang xảy ra, lúc nào nên mở miệng, phải nói cái gì, và lúc nào nên shut up. Nhớ lúc mình bị người ta cố tình ho vào mặt do mình là người châu Á, mình lên tiếng trong cuộc họp, nhưng vẫn còn có người sợ dư luận, không dám đứng lên bảo vệ những bác sĩ da màu đang bị bệnh nhân kì thị. Vậy mà một sếp nữ Mỹ trắng khoa cấp cứu lại đứng ra bênh vực hết mình. Sếp nữ này phải nói là ai cũng sợ, không ai muốn làm kẻ thù của her. Lúc đầu mình cũng không thích her cho mấy. Vậy mà bà ta đã dùng chức quyền để đấu tranh lẽ phải cho một nguời không thân thiết. Nhờ những người đã giận dữ vì sự kì thị châu Á, mà bệnh viện đã đuổi cái anh chàng chuyên gọi Covid 19 là China virus. Lúc trước, cũng nhờ những người bất bình, nên đám bác sĩ đồng tính đã ép bệnh viện đuổi luôn cái cô bác sĩ phụ khoa không chịu giúp đỡ giới LGBT sanh con. Cũng có người nói mình nhẫn tâm quá, cô bác sĩ phụ khoa chỉ làm theo cái religion của cô ta thôi. Đừng dùng những trò chính trị văn phòng để đạp đi một người bác sĩ tốt. Ừ, thì họ không phải người đồng tính, thì làm sao hiểu mình đang đấu tranh cho cái gì. Cũng như những người chưa chứng kiến người ta chết dần chết mòn do Covid 19 bởi sự bất tài của Trump, họ không thể cảm nhận được sự bất bình của mình khi người ta không đeo masks. Hồi xưa đi học, chỉ biết là phải học cho thật giỏi, biết hết các loại bệnh và cách chữa là xong. Đi làm rồi thì mình mới nhận ra hễ ở đâu có nhiều nguời, thì nơi đó sẽ có rất nhiều bất công. Nếu mình muốn lấy lại một chút công bằng gì đó cho cuộc sống, thì phải học hiểu chính trị. Đạo diễn Lí An của Taiwan từng nói, “sometimes you have to get angry to get things done.” Có lẽ vậy, những người biết vận dụng sự giận dữ của họ làm motivation sẽ nhanh chóng được thành công hơn.
  11. Thế giới quanh ta

    Đài SBTN, Saigon Broadcasting của người Việt ở Mỹ, đưa tin một nghiên cứu khoa học đã chứng minh việc Trump gọi Covid 19 là Chinese virus đã góp phần trong nạn kì thị người Asians khắp nơi ở Mỹ. Không những đài SBTN, mà rất nhiều tờ báo Mỹ khác cũng đưa tin này. Website của trường Havard: https://news.harvard.edu/gazette/story/2021/03/a-long-history-of-bigotry-against-asian-americans/ Website của trường UCSF - một trường nổi tiếng ngang ngửa với Stanford miền Bắc California:https://www.ucsf.edu/news/2021/03/420081/trumps-chinese-virus-tweet-linked-rise-anti-asian-hashtags-twitter Washington post: https://www.washingtonpost.com/nation/2021/03/19/trump-tweets-chinese-virus-racist/ ABC News: https://abcnews.go.com/Health/trumps-chinese-virus-tweet-helped-lead-rise-racist/story?id=7653014 Nếu mà các thánh tự phong messiah của chúa Trump vẫn không tin, xem đây là tin vịt, thì Quỳnh Di đã tìm luôn link của cái nghiên cứu đó đây: https://ajph.aphapublications.org/doi/10.2105/AJPH.2021.306154 Di đã đọc cái study này. Cách collect và analyze data của họ chặc chẽ, được viết bởi những giáo sư của trường Havard Medical School, Boston University, University of California San Francisco, và University of California Los Angles. Cái link của Di đưa chỉ là cái abstract thôi, nếu vẫn không tin, thì các fan cuồng hãy tự tìm cái full article của nghiên cứu này rồi đọc thử. Nếu đọc không hiểu thì hỏi nha, đừng suy luận bừa bãi. Hy vọng các fan cuồng ráng đọc thêm thông tin có căn cứ khoa học mà tỉnh ngộ. Không phải người nào từng làm tổng thống thì họ đáng để mình nghe theo. Hitler là một trong những ví dụ điển hình trong lịch sử. Những người Asians đã và đang bị giết và hành hung ở Mỹ là do những fan cuồng Trump nghe theo lời chê bai, kì thị của ông ta. Đừng chỉ biết đọc thông tin từ Facebook, Youtube hay Twitter rồi lan truyền những cái thuyết âm mưu bậy bạ, vô căn cứ. Đừng làm xấu mặt người Việt đồng tính.
  12. Thế giới quanh ta

    Đi học, đi shopping, đi làm hay đi chợ thì người Mỹ cũng lo không biết ngày nào sẽ tới lượt mình bị bắn. Theo Di, chung qui là do người Mỹ quá conservative so với other developed countries như là Canada, Đức hay Anh. Họ cứ lo the right to bear arms bị tước đi mà không pass những luật gun control. Theo Di biết là hồi xưa, nguời Mỹ muốn cho dân mua súng thoải mái vì nếu chính phủ làm sai, dân có thể dùng vũ khí để lật đổ chính phủ. Mỗi khi Dân Chủ muốn đổi luật mua súng thì Cộng Hoà lại lấy cớ là làm như vậy nguời dân sẽ mất đi quyền con nguời, sẽ dễ bị chính phủ khống chế. Họ để nỗi sợ khống chế lí trí. Thà giữ quyền mua bán súng bừa bãi, chứ không nghe theo Dân Chủ, đưa luật buộc tất cả người mua súng phải thi license và kiểm tra tâm lí. Di phải công nhận, những gia đình người Mỹ sống ở những nơi hẻo lánh hay nông trại lớn thì nên có súng. Nhưng mà đa số người Mỹ không hiểu là Đảng Dân Chủ không hề muốn tước quyền của họ, mà chỉ muốn control việc mua súng thôi. Thứ 2 nữa một số người làm trong ngành sản xuất súng AR-15 sẽ tìm mọi cách để súng này không bị cấm. Cho nên chỉ có ở Mỹ mới có việc bị xả súng như vậy, chứ ở những nước châu Âu rất hiếm.
  13. Thế giới quanh ta

    Di cũng hy vọng nguời Việt cuồng Trump sẽ thức tỉnh chút gì đó. Thật buồn là Di đã thấy quá nhiều nguời vẫn còn cứng đầu, tiếp tục ủng hộ Trump mà không thể hiểu rằng Trump đã góp phần không nhỏ vào sự kì thị châu Á. Trong khi đó, thì lại có những bạn bè Mỹ trắng nhắn tin hỏi thăm và lo lắng cho sự an toàn của Di sau vụ ở Atlanta. Không phải nguời Mỹ trắng nào cũng kì thị, cũng như không phải nguời Mỹ Đen nào cũng là tội phạm, và không phải nguời châu Á nào cũng là Chinese. Lúc trước Di ủng hộ nguời da đen, ủng hộ BLM, mặc kệ những người Việt gọi mình là mọi rợ gì đó, vì Di muốn đấu tranh chống lại sự kì thị chủng tộc nói chung. Như là Covid 19, sự kì thị chủng tộc sẽ không chừa một ai, và bây giờ đã đến luợt nguời châu Á. Hồi xưa có bạn nói người da đen bị ghét là do họ mọi rợ, họ trộm cắp giết người, chứ không phải là vì màu da của họ. Có bạn không tin sự kì thị chủng tộc là có thật. Thôi thì kim không đâm tới thịt các bạn, các bạn chưa thấy đau. Đúng rồi đó rain.on.me. Bạn của Di là con lai, có chút xíu nét châu Á thôi cũng đã bị kì thị rồi. "Đầu đen" là tiếng lóng, mà mấy nguời Việt ở đây dùng để ám chỉ nguời châu Á thôi. Tóc Di cũng không có đen mà vẫn bị kì thị. Di đính chính the right to bear arms là the Second Amendment, không phải the First. Hồi xưa Di đi học, cũng bị một nguời cầm súng vào truờng. Bữa đó Di và bạn bè trốn trong phòng học, tắt đèn hết, dồn hết bàn ghế để chắn cửa lại, ngồi nhìn ra cái miếng kiếng trên cửa mà không dám make a sound. Đi học mà sợ hãi, không biết còn mạng về nhà không. Cái metal detectors ở truờng học thì Di sợ nó sẽ khó giải quyết được vấn đề bắn súng. Học trò muốn luồn súng vào trường thì có trăm ngàn cách, mỗi trường học ở đây có nhiều buildings, mà mỗi buildings có ít nhất 3-4 cửa chính để ra vào, chưa tính cửa phụ và cửa sổ. Chưa kể con nít 16 tuổi đã có thể lái xe hơi nếu ba mẹ đồng ý, cho nên tụi nhỏ có thể giấu súng trong xe. Di đồng ý với theloner, một phần khác là do funding không đủ nữa. Nguời Mỹ dùng tiền thuế cho tất cả con nít đuợc đi học miễn phí, nhưng mà họ vẫn chưa làm tốt lắm phần giáo dục. Ví dụ, giáo viên ở Mỹ bị làm việc rất nhiều giờ nhưng luơng tháng rất là bèo so với các nuớc như Thuỵ Điển hay Thuỵ Sĩ, những public schools ở Mỹ đôi lúc phải đóng cửa vài ngày vì thiếu tiền. Cho nên việc có metal detectors ở tất cả truờng học công là một thứ xa xỉ đối với trẻ em Mỹ bây giờ. Di nêu lên những điều này, rồi sẽ có bạn thách thức, kêu Di cuốn gói về Vietnam đi nếu mà chê nuớc Mỹ quá haha. Di cảm thấy cho dù là một cuờng quốc, thì cũng sẽ có cái nuớc Mỹ làm đúng, có cái họ làm chưa đúng. Chính phủ Mỹ cũng là nguời, không phải thánh. Di yêu nuớc, nhưng không thần tuợng hoá nó, và Di sẽ nhìn vào điểm chưa hay để thay đổi nó và làm nó tốt hơn.
  14. Thế giới quanh ta

    Đúng rồi đó nangxanh. Bởi vậy mà lúc trước Hitler có thể làm cả nước Đức tàn sát cả dân tộc Jewish. Hilter là một người có bệnh tâm lí nặng. Bất cứ những cuộc thảm sát nào cũng bắt nguồn từ lời nói. Khi mà Trump chỉ trích Trung Quốc dối trá, chê cười người Trung Quốc ra mặt, người Việt lại vui mừng vì tưởng là Trump trút giận cho họ. Họ đâu hiểu người Mỹ không phân biệt được người Asians, cũng như mình cũng không phân biệt được ai là Pháp, Đức, Tây Ban Nha hay Ý. Những lời nói của Trump chỉ góp phần làm cho người Asians ở Mỹ chịu chung sự kì thị với người Trung Quốc, trong đó có HongKong, Vietnam, Korea và bất cứ ai tóc đen. Những người nghe theo người có vấn đề tâm lí. Di nghĩ một là họ cũng như vậy, hai là họ chỉ hùa theo cho có tụ, chứ họ không hiểu họ đang làm cái gì và cái hậu quả nghiêm trọng như thế nào. Từ ngày COVID 19 thì Di đi làm mà đôi khi rất lo lắng về an toàn của mình. Di cố gắng đấu tranh chống lại sự kì thị, ít nhất là ở chỗ mình làm thôi.
  15. Thế giới quanh ta

    Cứ 4% dân số là sociopath, những người tìm niềm vui bằng việc làm tổn thương người khác, và cũng có 1 số người là narcissists trong xã hội. Bởi vậy mà mới có câu chọn bạn mà chơi. Nhưng nếu một người bị bệnh, thì sẽ bắn hết mọi người, chứ không chỉ nhắm vào một nhóm người. Khi mà một người da trắng dùng súng bắn hàng loạt người da màu, thì người ta coi đó là bệnh tâm lí, chứ không phải là do kì thị chủng tộc. Hễ người da trắng làm bậy, thì người đó được cho là bị bệnh chứ không phải là khủng bố, bởi vì nước Mỹ vẫn không chịu thừa nhận cái vấn đề cho mua súng lỏng lẻo của họ. Tên hung thủ đã mua súng trong ngày mà hắn bắn chết 6 phụ nữ Asians (2 Chineses và 4 Koreans). Hắn mua súng không cần bằng cấp, hay kiểm tra tinh thần, hay bất cứ giấy phép nào. Mua súng ở Mỹ, còn dễ hơn xin lái xe hơi. Ai nói chính trị không liên quan tới đời sống hằng ngày. Khi mà Đảng Dân Chủ luôn cố gắng pass luật cho gun control, không cho mua súng bừa bãi, thì Đảng Cộng Hòa luôn bác bỏ, dùng lí do the first Amendment: the right to bear arms. Từ hôm bắn súng, Di đi ra đường phải rất cẩn thận. Nhờ ơn Đảng Cộng Hòa, mà ai trên 18 tuổi cũng có thể mua súng thoải mái (trong khi đó phải trên 21 tuổi mới được mua rượu). Mỗi ngày Di gặp nhiều người khác nhau. Nhiều lúc cũng không biết khi nào xui bị bệnh nhân lôi súng vào bắn mình. Thôi thì cũng cám ơn các bạn cuồng Chump nhưng không hiểu gì về luật lệ mà Đảng Cộng Hòa ủng hộ. Ai không ở Mỹ, họ có thể ủng hộ ngài Chump và Đảng Cộng Hòa thoải mái, mà không cần phải lo hàng xóm kì thị có thể mua súng bắn mình lúc nào không hay.
×