Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

CGNDKTG

Thành Viên
  • Số bài viết

    26
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    8

CGNDKTG last won the day on Tháng 6 4

CGNDKTG had the most liked content!

Điểm

101 Excellent

Về CGNDKTG

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính

Khách ghé thăm gần đây

861 lượt xem hồ sơ
  1. CGNDKTG's notes

    What's on my mind? Chủ nhật thứ hai liên tiếp. Tôi đã không có một ngày nghỉ nào trong hai tuần qua. Sau hai chuyến công tác liên tục, quay trở lại Sài Gòn, công việc ập vào mặt. Nhưng tôi cảm thấy rất hài lòng về cuộc sống bận rộn hiện tại của mình. Đó là cảm giác thỏa mãn khi có thể kiểm soát được sự bận rộn, cảm giác thỏa mãn về giá trị lao động và sự kiên cường của tuổi trẻ. Có lúc, tôi bức bối một chút khi thấy mình không đủ sức khỏe và thời gian để có thể làm nhiều hơn một tí. Cuộc sống bộn bề này có khi là liều thuốc hiệu nghiệm cho con người khi đang tìm cách khỏa lấp một điều gì đó. Tôi muốn lao đi trong vòng xoáy công việc, các mục tiêu sống đa dạng, kế hoạch chật như nêm vì sợ một khi trở nên rảnh rỗi, mình sẽ nghĩ linh tinh. Đêm qua, thứ bảy, tôi mệt người sau một ngày đi làm, đi dạy, đi chợ và làm đồ ăn. 4h sáng, tôi trở mình. Tôi bật dậy soi ánh sáng lờ mờ qua chiếc điện thoại trên tay, đi qua hành lang đến phòng vệ sinh. Chẳng buồn bật đèn. Đi ngang gương, tôi thấy tấm lưng gầy gộc phủ gần hết bởi mớ tóc dài. Tôi đặt lưng xuống giường thản nhiên định sẽ tiếp tục cơn ngái ngủ. Ấy là khi tôi mở mắt. Là khi, tôi không sợ điều gì. Dẫu đó là 1 mình trong căn nhà ba tầng, là áp lực công việc đầy rẫy trong tuần mới, là sự giận dữ của loài người, tin nhắn tha thiết của người yêu cũ. Nhưng khi tôi nhắm mắt, tôi lại không thể kiểm soát tâm trí mình. Tôi thấy rõ ba tôi. Những thước phim cũ chầm chậm hiện lại. Rồi những bóng người, xác chết có gương mặt quen thuộc…Những câu hỏi chưa bao giờ được thỏa mãn. Tại sao, tại sao mọi chuyện lại diễn ra như thế? Tôi ôm lấy thân mình, vùi đầu trong chăn hòng trốn tránh. Nhưng suy nghĩ vẫn cứ tiếp tục. Tôi bất lực, để mặc nó diễn ra như thế hằng đêm.
  2. CGNDKTG's notes

    4 giờ trước chuyến bay đêm Tôi trở về khách sạn, thảy đôi giày cao gót vào một góc, thả người xuống tấm đệm, sẵn tay quăng cái giỏ lên cái bàn gần đó. Tôi định sẽ ngủ một giấc thật dài vì một ngày quá mệt mỏi. Ánh nắng tràn qua khung cửa, ve vãn bên hiên phòng. Những tia nắng trước hoàng hôn lúc nào cũng rực rỡ nhất. Tôi quên mất cơn buồn ngủ trong khi mãi đắm chìm vào những tia nắng ấy. Rồi đột nhiên nhớ tới người đàn ông đã ngồi gần trong bữa trưa với khách hôm nay. Ông ta nói giọng mà tôi đã từng nghe mỗi ngày. 5 năm sau ngày cả hai chia tay, tôi đã biệt tăm khỏi anh. Anh có khoẻ không nhỉ? Tôi tự hỏi mình. Lần đầu tiên sau 5 năm, tôi chủ động nhắn cho anh. Vài lần anh có email hỏi thăm, tôi trả lời một dòng duy nhất: Em ổn. Tôi không có nhu cầu muốn biết gì về người cũ, dù đã từng yêu và thương anh đến quên cả bản thân mình. Tôi say hi thật nhanh tưởng như chậm 1 giây tôi sẽ thay đổi ngay ý định đó. Anh phản hồi cũng nhanh tương tự. Những câu hỏi thăm ban đầu ngượng ngùng rồi trở nên thoải mái hơn một chút. Tôi nhận ra không khí tương kính mà chúng tôi đã từng có. Anh khoẻ và tốt. Tôi cũng chia sẻ mình ổn ngoại trừ việc tôi không thể ôm cái bụng bự của ba nữa. Anh chia sẻ mất mát ấy. Anh bảo, tính cách và suy nghĩ của anh vẫn thế. Tôi thì bảo, tôi thì khác nhiều. Anh không tin. Anh đúng, anh vẫn giữ niềm tin cũ rằng có thể hiểu được tôi có khi hơn cả tôi hiểu mình. Anh đã quên 1 cột mốc khiến tôi khác đi. Làm sao anh có thể hiểu quan hệ đó đã giúp tôi trưởng thành thế nào. Không chỉ bởi hạnh phúc mà chính nỗi đau mới thay đổi con người đáng kể. Trưởng thành qua nỗi đau là 1 sự trưởng thành bắt buộc, không có lựa chọn. Tôi đã trốn khỏi anh nên làm sao có thể hiểu được tôi đã khác thế nào. Tôi hài lòng biết rằng anh vẫn ổn và từ chối lời mời ăn tối của anh. Sau khi đã biết điều mình cần, tôi dừng cuộc nói chuyện. Tôi không có nhu cầu muốn biết nhiều hơn về anh. Và tương tự, tôi muốn giữ những điều riêng tư của mình như một thánh địa. Chỉ ai thật sự quan trọng, họ mới có thể bước vào. Anh nhắc lại một câu đã cũ trước khi tôi kết thúc cuộc trò chuyện: “Em từng nói: em phải bước tiếp. Còn anh thì dừng lại. Mọi chuyện đã diễn ra như thế”. Bước tiếp hay dừng lại thật ra do suy nghĩ. Chúng ta nghĩ thế nào thì nó thế đó. Bỗng tôi muốn nhắn cho J biết, tôi đang ở đâu. Vừa khi hoàng hôn vừa tắt...
  3. CGNDKTG's notes

    Chủ nhật. Mình cho phép mình lười biếng quá thể. Nấu ăn, dọn rửa và nằm ườn trên giường đọc đủ thứ. Có một bài báo viết về mẹ. Tác giả mua cho mẹ của mình một chiếc túi sau nhiều năm bà mẹ đơn thân ấy gòng gánh một lưng nuôi hai con gái trưởng thành, đi học rồi chúng đi làm dư dả chút đỉnh. Bà mẹ sau nhiều năm tháng không biết đến quà cáp là gì, rưng rưng nước mắt trước món quà đầu tiên của con gái. Mình chợt nhớ đến ba. Mình nhớ đến chiếc áo đầu tiên mình tặng ba (ba rất ít áo), đó là khi còn đi học đại học. Lúc ấy, ba ốm, đen nhẻm, lo lắng cho bốn đứa con thay phiên nhau lên Sài Gòn đi học cách năm một. Mình nhớ cái ngày tằn tiện tiền ăn, tích cóp mua được cái áo thun sọc, cầm về nhà đưa cho ba trong niềm hạnh phúc. Ba cầm nó đi thẳng vào bếp, lấy một cái kéo cắt nó tan tành và quăng xuống đất: - Ba cho tiền con đi học chứ không phải để mua đồ! Bao nhiêu nỗ lực, hạnh phúc trước đó của mình hóa thành nỗi ấm ức. Mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra và thấy ba hành động như một người có vấn đề. Mình cảm thấy niềm tin của mình bị ba chà đạp không thương tiếc. Sau chuyện lần đó, mình đã không mua cho ba bất cứ cái áo nào nữa (bằng tiền của ba). Vì cái dấu ấn lần ấy quá lớn, đến nỗi mỗi lần vào siêu thị, ngay quầy áo quần, vừa có ý định mua áo cho ba, mình bỏ đi ngay. Sau này khi mình đi làm rồi, tự kiếm tiền, mình mua sắm cho nhà cái tivi, tủ lạnh, máy giặt và mua áo cho ba. Từ chiếc áo sơ mi đến áo thun. Mình thích làm điều này. Ba rất vui và tự hào mặc nó đi khoe khắp nơi, nhất là với các ông bạn của ba. Và nhiều năm sau này, ba mới kể lại hành động cắt chiếc áo mà mình cho ba. Ba bảo, nhà thiếu thốn, ba chắt bóp hết tất cả cho anh chị em đi học, thì dồn tiền mà đóng tiền học (ba không bao giờ tiếc tiền cho việc học của con dù là học bất cứ cái gì) và ăn (lần nào đi học xa về thăm nhà cũng bị chê ốm như ma). Ba không muốn con tiêu tiền học vốn rất khó khăn đó để mua đồ cho ba. Thật ra, ba đã nói cái điều này vào hôm ba cắt chiếc áo thun, năm ấy. Nhưng có lẽ do ba nói không rõ và do mình tức tối quá trước hành động quá bất ngờ và nhẫn tâm của ba nên không nhận thức sâu sắc được hàm ý của câu nói đó. Biểu hiện là sau này khi mình đi làm và mua đồ về nhà cho ba, ba rất vui. Và ba không bao giờ phàn nàn việc mình mua áo cho ba cả. Khi viết những dòng này, mình ước, sắp tới, mình lại mua thêm áo cho ba nữa. Áo ba bị đốt hết rồi. Ở nơi ấy, ba có lạnh không? Ba biết không, hôm nay, con đã xem một clip đám cưới. Trong đó, cô gái ôm bố mình. Bố cô gái nhìn con, nắm tay con. Ánh mắt người bố trước giờ trọng đại của con gái của mình trông có vẻ hồi hộp hơn cả con gái. Ông bố ôm con gái vào lòng. Con biết rằng, con sẽ không có được diễm phúc đó. Và con đã gập máy tính, đứng dậy, bỏ đi ngay khi xem tới đoạn khiến nước mắt không ngừng rơi. Những-ngày-nhớ-người-khôn-nguôi. P/S: Nếu bạn đã đọc hết, vui lòng đừng an ủi vì điều đó khiến mình cảm thấy mình ủy mị và yếu đuối. Mình biết mình nên làm gì. Cảm ơn rất nhiều!
×