Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

CGNDKTG

Thành Viên
  • Số bài viết

    39
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    14

CGNDKTG last won the day on Tháng 11 6

CGNDKTG had the most liked content!

Điểm

163 Excellent

Về CGNDKTG

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính

Khách ghé thăm gần đây

1.823 lượt xem hồ sơ
  1. CGNDKTG's notes

    Nếu em không hạnh phúc, em không thể trao hạnh phúc cho người khác được Những ngày này, tôi vẫn giữ nhịp sống đều đặn của mình: đi làm, đi tập thể thao, đi chơi nhạc cụ, cuối tuần đi dạy bọn trẻ. Thời gian rãnh hiếm hoi, đi chơi với bạn bè. Khuya, vẫn nghe Lana Del Rey, Halsey hay Birdy. Những lời thủ thỉ vào tai giữa khuya thanh vắng, khi chân vắt vẻo lên thành giường, mắt nhắm nghiền lại sau khi gấp quyển sách, cảm giác thư thái tận sâu trong tâm hồn. Tôi chỉ mong mình mãi như ở giai đoạn này. Điềm tĩnh, chín chắn, biết nông sâu, đã biết đớn đau, nhưng không quá cằn cỗi để bị mất đi sự hứng khởi và hồn nhiên. Như tôi đã từng ngộ nhận rằng, đúng người nhưng sai thời điểm. Nó khiến mình từng rơi vào bi kịch do chính mình dựng lên. Nỗi đau vì vậy càng trở nên nhức nhối. Cho tới lúc, đủ can đảm thừa nhận, chấp nhận không phải đúng người sai thời điểm. Mà chỉ cần đúng người, bất chấp thời điểm nào cũng là đúng. Tôi cũng đã nhận ra sự sai lầm của mình rằng, nỗi đau có thể vùi dập con người ta trong khốn cùng. Làm sao có thể mở mắt dậy khi trước mắt là tương lai mờ mịt? Không phải, hành trình vạn dặm tốt đẹp nào cũng đều bắt đầu bằng bước chân đầu tiên khó khăn nhất. Cứ nhấc chân bước đi, dẫu lòng đang nát tan nghìn mảnh. Vì từng bước một, một cách vô thức ấy mới có thể dẫn tới được ánh sáng. Đoạn đường ấy tôi đã đi qua rồi. Đôi lúc nhìn lại, thấy mình thật may mắn và biết ơn nhường nào. Biết ơn những người đã yêu thương mình, những người đã ở bên mình lúc mình mất niềm tin, và cả những người đã không tốt với mình. Họ chỉ là, hết duyên với mình nên như thế. Vào những ngày bình yên này, khi đã tự mình cảm thấy hạnh phúc từ bên trong thì anh đến. Và bằng cách nào đó, tôi đã nhận ra sự đặc biệt trong sự bình thường anh tự nhận giữa những người khác...
  2. CGNDKTG's notes

    * Em phải hôn rất nhiều con ếch trước khi gặp được hoàng tử của mình* Đã qua đủ đau đớn để mình không còn kỳ vọng vào một mối quan hệ ái tình rực rỡ. Đủ vật vã để thôi ham muốn những drama trẻ dại. Chỉ mong là, nếu có 1 cuộc tình, thì là cuộc tình đơn giản và thấu hiểu. Là: “Em trở về sau những cuộc họp căng thẳng, quăng đôi giày cao gót nơi thềm cửa, có anh, ôm em vào lòng và hỏi: “Xong việc rồi phải không cưng?”. Rồi, em sẽ đi tẩy phấn son, thay váy vóc bằng chiếc áo thun trộm được từ tủ đồ của anh, đi chân trần trong nhà, ngồi ngoan ngoãn như con mèo bên chiếc bàn nhỏ có hai đứa, ăn buổi tối nhẹ nhàng, uống 1 ly rượu và nói với nhau những điều đã trải qua trong ngày. Là em, bỏ lại hình ảnh gai góc và cá tính bên ngoài, trở về là một cô gái đơn giản và nghịch ngợm nghĩ hàng tá thứ để quấy rối anh. Là anh, thôi nghĩ suy về những thứ phức tạp ở ngoài kia. Ngày mai thì vẫn chưa đến. Ở bên em, anh chỉ cần vui vẻ là đủ. Là, trước khi ngày tàn, anh ôm em thật nồng nhiệt. Bên tai em, anh thì thầm những ước vọng thầm kín. Là khi ở bên nhau, chúng ta, không một ai phải khác đi. Cả hai sẽ học cách chấp nhận lẫn nhau và cùng cố gắng bên nhau. Là rằng, dẫu có đi xa thật xa, thì vẫn nhớ để trở về với nhau….
  3. CGNDKTG's notes

    Chủ nhật. Mình cho phép mình lười biếng quá thể. Nấu ăn, dọn rửa và nằm ườn trên giường đọc đủ thứ. Có một bài báo viết về mẹ. Tác giả mua cho mẹ của mình một chiếc túi sau nhiều năm bà mẹ đơn thân ấy gòng gánh một lưng nuôi hai con gái trưởng thành, đi học rồi chúng đi làm dư dả chút đỉnh. Bà mẹ sau nhiều năm tháng không biết đến quà cáp là gì, rưng rưng nước mắt trước món quà đầu tiên của con gái. Mình chợt nhớ đến ba. Mình nhớ đến chiếc áo đầu tiên mình tặng ba (ba rất ít áo), đó là khi còn đi học đại học. Lúc ấy, ba ốm, đen nhẻm, lo lắng cho bốn đứa con thay phiên nhau lên Sài Gòn đi học cách năm một. Mình nhớ cái ngày tằn tiện tiền ăn, tích cóp mua được cái áo thun sọc, cầm về nhà đưa cho ba trong niềm hạnh phúc. Ba cầm nó đi thẳng vào bếp, lấy một cái kéo cắt nó tan tành và quăng xuống đất: - Ba cho tiền con đi học chứ không phải để mua đồ! Bao nhiêu nỗ lực, hạnh phúc trước đó của mình hóa thành nỗi ấm ức. Mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra và thấy ba hành động như một người có vấn đề. Mình cảm thấy niềm tin của mình bị ba chà đạp không thương tiếc. Sau chuyện lần đó, mình đã không mua cho ba bất cứ cái áo nào nữa (bằng tiền của ba). Vì cái dấu ấn lần ấy quá lớn, đến nỗi mỗi lần vào siêu thị, ngay quầy áo quần, vừa có ý định mua áo cho ba, mình bỏ đi ngay. Sau này khi mình đi làm rồi, tự kiếm tiền, mình mua sắm cho nhà cái tivi, tủ lạnh, máy giặt và mua áo cho ba. Từ chiếc áo sơ mi đến áo thun. Mình thích làm điều này. Ba rất vui và tự hào mặc nó đi khoe khắp nơi, nhất là với các ông bạn của ba. Và nhiều năm sau này, ba mới kể lại hành động cắt chiếc áo mà mình cho ba. Ba bảo, nhà thiếu thốn, ba chắt bóp hết tất cả cho anh chị em đi học, thì dồn tiền mà đóng tiền học (ba không bao giờ tiếc tiền cho việc học của con dù là học bất cứ cái gì) và ăn (lần nào đi học xa về thăm nhà cũng bị chê ốm như ma). Ba không muốn con tiêu tiền học vốn rất khó khăn đó để mua đồ cho ba. Thật ra, ba đã nói cái điều này vào hôm ba cắt chiếc áo thun, năm ấy. Nhưng có lẽ do ba nói không rõ và do mình tức tối quá trước hành động quá bất ngờ và nhẫn tâm của ba nên không nhận thức sâu sắc được hàm ý của câu nói đó. Biểu hiện là sau này khi mình đi làm và mua đồ về nhà cho ba, ba rất vui. Và ba không bao giờ phàn nàn việc mình mua áo cho ba cả. Khi viết những dòng này, mình ước, sắp tới, mình lại mua thêm áo cho ba nữa. Áo ba bị đốt hết rồi. Ở nơi ấy, ba có lạnh không? Ba biết không, hôm nay, con đã xem một clip đám cưới. Trong đó, cô gái ôm bố mình. Bố cô gái nhìn con, nắm tay con. Ánh mắt người bố trước giờ trọng đại của con gái của mình trông có vẻ hồi hộp hơn cả con gái. Ông bố ôm con gái vào lòng. Con biết rằng, con sẽ không có được diễm phúc đó. Và con đã gập máy tính, đứng dậy, bỏ đi ngay khi xem tới đoạn khiến nước mắt không ngừng rơi. Những-ngày-nhớ-người-khôn-nguôi. P/S: Nếu bạn đã đọc hết, vui lòng đừng an ủi vì điều đó khiến mình cảm thấy mình ủy mị và yếu đuối. Mình biết mình nên làm gì. Cảm ơn rất nhiều!
×