Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

velvetnight

Thành Viên
  • Số bài viết

    17
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

Điểm

29 Excellent

Về velvetnight

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  1. Mạn trong suy nghĩ...........

    @Thyme Thank you for sharing a childhood memory. I couldn't help smiling all the way reading it. I relate to it so much since I was the same way when I was little sans the sunburn. It sure does bring back memories of being young and innocent. Thyme is grown in VN too? I thought it were imported recently, is there a Vietnamese dish that incorporates it? Or is it for medicinal use? Thank you for visiting my place, after the third time, is it ok to offer you a cup of tea? @Aria Hi Aria, a consequence by definition is a result or effect of an action or condition so when it's unintended to me it means I either don't anticipate/foresee it when I make the action or it isn't exactly what I want or a combination of both. You're right, maybe there is a better analogy/idiom to express this. If you ever find out or whoever has read this find a better idiom, I'm all ears
  2. "hãy tin ở hoa hồng"

    @dem.1105 Mình góp ý bạn một chút, hy vọng bạn ko cảm thấy mình nhiều chuyện. Nếu thời gian của cái project còn nhiều, bạn phải tìm cách cải thiện tình hình chứ làm việc nhóm ko đồng nhất vậy áp lực với ảnh hưởng tới grade. Với người như bạn số 1 thì bạn phải chia việc rõ ràng, cái gì bạn thấy trong khả năng bạn đó có thể làm, ko đòi hỏi kiến thức chuyên môn nhiều thì giao cho bạn đó. Bạn số 2, cũng giao việc như số 1 nhưng kèm theo là để số 1 & số 2 kèm lẫn nhau, theo dõi tiến độ và hỗ trợ nhau. Nghiêng về số 2 kèm số 1 vì số 2 thuộc dạng người thích thể hiện (theo bạn nhận xét) và còn cố tỏ ra lo lắng nên sẽ để tâm hơn. Giao deadline rõ ràng, phần nào hoàn thành by date, etc, nhớ trừ hao thời gian để có gì còn sửa chữa kịp. Còn với bạn số 3, thay vì bạn muốn làm theo ý của mình và bạn yêu cầu nhóm hãy làm như vậy, bạn thử đem ý kiến của mình approach theo kiểu what do you think about........? Sau đó là để bạn ấy tự phân tích, cái nào bạn đó ko nắm rõ, bạn cứ explain and guide her through your thought process. Bạn phải kiên nhẫn với bạn số 3, as long as you can show her why things should be done a certain way, she'll do the persuading herself. You can do everything alone in this project but it will take a lot of your efforts and time, delegate and you can accomplish more in the same amount of time sans the stress. Good luck!
  3. Mạn trong suy nghĩ...........

    Interestingly enough, on my way home today, this song popped into my playlist from a random youtube play. Thank you for your kind words, you humble me. p/s: thyme is an herb that always reminds me of Thanksgiving and it's coming
  4. Mạn trong suy nghĩ...........

    By chance, I stumbled upon a very old topic and from there I learned quite a few things. A post from one person got me intrigued and to satisfy to my curiosity nature, I dig deeper. First, I read a few posts she wrote and I really like them, she wrote in a range of topics from music, to poetry, to arts showing both knowledge and personal insights. I dont know who she is and what she's gone through but her writings are beautiful. To me, to appreciate arts in all forms requires a beautiful soul and to express its beauty so eloquently in words demands not only talent but also a wealth of emotions. What started as an investigative endeavor turned into moments of enjoyment, things I once knew were seen under different lenses, things I didn't surprised me by their existence and I rejoice knowing they will add me to the list of people whom they continuously provide pleasures as they did since their inceptions. So, as ecstatic as I was I kept on reading and finding more clues about this person. I jumped all over the timeline, from a post in 2007 to a most recent post in 2018, those in between that caught my interest. I gotta admit reading over a decade worth of stuff in one sitting is simply impossible, so I selectively read those that piqued me first and by doing so I grow fond of this person, thinking that if by chance we ever meet, we'll have a lengthy Q&A about all the things she wrote, I'd like to pick her brain since her writings picked mine. However, the more I read the greater my discontent grows, there is something that doesnt click here. There are two distinctive styles of writing and thinking, how can it be from one person, what am I missing here? This brought me back to thinking how people act around one another. Too often, we see one side of a person and we automatically categorize them into good or bad, then we find every clues to support our bias, even go so far as to impose our bias on other around us. Then if we ever have to face with concrete evidences that our bias was wrong, we quick brush it off saying "how am i supposed to know? He/she was so and so and thus i thought of him/her so and so!" Really??? I mean why is there a need to place people in separate camps from the beginning, act upon YOUR perception then when your perception changes, everything must change accordingly? Are we incapable of seeing another just the way they are, past pretenses, prejudice, social-economical status, and appearance? Can we appreciate each other for both the good and bad? If we like someone, we don't have to like everything about the person, we can simply choose to see the positives in him/her and still aware of the negatives to not let them blow up into messes we can't clean. Well, I digress there. Back to this person, there is no doubt I like her writings, are they truly hers I don't know and if our social circles somehow clash and we meet I'll be able to answer that better. For now, I should be content with the pleasure they afford me.
  5. Mạn trong suy nghĩ...........

    Tối nay cháu mình qua nhà chơi, vừa bước vào nhà đã chụp đt của mình rồi hỏi Do you know the song Stand By You? I dont know it, I only know the song Stand By Me. Oh, maybe it's Stand By Me, let me open it. Nó mở ra đúng bài nhạc Stand By Me rồi reo lên đúng là bài này rồi. Xong nó hỏi "Why I didnt hear this song before?" Mình nhìn nó cười phá lên rồi trả lời "Look at the year the song was written and performed." Nó nhìn vào màn hình rồi chép miệng: 1961, so old, no wonder! This gotta be like your mental age. Mình nghẹn ngào nhìn nó hỏi lại "I'm not that old, am i?" Yeah, you're not that old like 1961 but you're old. Ngồi lặng người nghe tiếng tim mình đang rạn nứt. Một hồi sau tự nhắc nhở mình, thôi gắng thêm vài năm nữa để cháu nó học được tính trung thực rồi dạy nó ý nghĩa của "white lies" sau. May sao trước khi về nó bồi thêm một câu, you're old but you're still fun so I still like you!
  6. Mạn trong suy nghĩ...........

    Sáng vừa thức dậy, trong đầu văng vẳng một giai điệu, não mới thức dậy còn mù mờ nên chưa biết được là bài gì, nằm lẩm nhẩm một hồi lại chụp cái điện thoại search. Cái tội nghe nhạc ít khi nhớ tên, search ra nhạc của Lê Uyên Phương, vậy là nổi hứng bật luôn cả playlist nghe. Giai điệu quen thuộc vang vọng, mỗi một bài nhạc lại gợi nhớ quá nhiều cảm xúc, kỷ niệm. Thời gian trôi nhanh quá, chuyện đã qua như đã cách một đời người. Chuyện tình của 2 người đó đẹp quá! Yêu cuồng nhiệt, mê say, yêu đến cố chấp. Họ trút cạn tất cả những gì tươi đẹp nhất của thời thanh xuân cho nhau, nhưng cuối cùng vẫn ko thoát khỏi hiện thực. Người rời đi "Cho Lần Cuối" người ở lại "Buồn Đến Bao Giờ".
  7. Cơn gió lạ...

    I can't agree more with you on this point. I wish more people would be able to understand this, the world will have a lot less heartbreak and tragedies relating to love. A lot of things are done in the name of love, instead of giving love the proper reputation it deserves, they tarnish it. I truly believe that love is never wrong, it's how a person loves that determines right or wrong.
  8. Mạn trong suy nghĩ...........

    Trước khi đi chơi, hứa với lòng là đi chơi về sẽ tập trung vào làm việc. Trong khi đi chơi, giận lòng là đã quyết định đi rồi thì đi cho đủ ngày đủ tháng, khi về sẽ tràn đầy năng lượng cắm đầu làm việc, ko tơ tưởng đi chơi nữa. Đi vài ngày như vậy.......còn quá nhiều điều chưa làm được. Đi chơi về, nhắc mình đã về rồi thì cũng nên thực hiện lời hứa, tập trung vào làm việc. Nhưng recharge chưa đủ nên nhìn đống việc thấy hoa mắt chóng mặt rồi, bây giờ lại kèm thêm mất ngủ nữa, ngày mai bảo đảm ngồi cho qua giờ chứ ko có làm được gì cho ra hồn. Bài học rút ra là đã dám bỏ việc đi chơi thì phải chơi cho thỏa thích rồi bò về!
  9. TẢN MẠN

    Hú hồn mỡ, may mà mọi người vẫn bình an!
  10. Làm sao để hết crush straight

    Chào evangeline, Chia sẻ với bạn quan điểm cá nhân mình, hy vọng bạn có thể giúp bạn hiểu rõ hơn về cảm xúc của bản thân. Thông thường khi crush 1 người, chúng ta bị rơi vào trạng thái mất kiểm soát cảm xúc. Trong trường hợp của bạn, bạn vừa hưng phấn vì cảm xúc thích 1 người, vừa lo sợ sẽ ko có kết quả vì người ta ko phải là đối tượng phù hợp (i.e straight). Từ thích đến bắt đầu mqh là cả quá trình tương tác của 2 người, vậy nên khuyên bạn đừng lo sợ, cũng đừng dằn vặt bản thân tại sao lại thích ko đúng đối tượng như vậy. Có đúng đối tượng hay ko phải để thời gian trả lời. Bạn hãy để cảm xúc của mình được tự do, tình cảm là thứ cảm xúc càng chèn ép càng nuôi dưỡng nó lớn hơn. Bạn xác nhận với bản thân là bạn đã thích người đó, nhưng thích ở mức độ nào? Có đủ nhiều để biến thành yêu ko? Nếu là yêu nhưng người đó ko đáp trả liệu bạn có muốn giữ mối quan hệ ở mức bạn bè? Quan niệm của bạn là để yêu phải có sự đồng điệu trong suy nghĩ và cảm xúc. Vậy bạn có cảm nhận được điều này từ crush chưa? Hình như là chưa, nếu vậy sao ko thử thay vì kiềm chế cảm xúc của mình với lý do người đó ko phải đối tượng? Bạn thích người đó nhưng ko biết người ta có thích bạn ko, người ta vừa post status bóng gió là bạn đã để mình nghĩ ngợi xa xôi rồi. Muốn biết cảm giác của mình có phải là một chiều hay ko, phải tiếp xúc nhiều với người đó để tìm hiểu. Trước khi đầu tư thời gian tìm hiểu, bạn phải xác định được là người ta có available ko đã. Mối quan hệ tình cảm gần đây nhất là khi nào, đối tượng là nam hay nữ. Hiện tại người ta có đang crush ai ko? Tiếp đó là bạn có come out với người đó chưa, quan điểm của người đó với tình cảm đồng giới là ntn, support, neutral or against? Nếu là support hay neutral, chúc mừng bạn, có khả năng phát triển crush thành 1 mqh. Dành thời gian đi chơi, nói chuyện để xác nhận sự đồng điệu trong suy nghĩ. Thời gian tiếp xúc sẽ giúp bạn nuôi dưỡng tình cảm của mình, cũng như biết được cảm xúc của người đó với bạn để quyết định xem có khả năng tiến xa hơn hay không. Thời gian cũng có thể giúp bạn phát hiện crush chỉ dừng lại ở crush thôi vì thói quen, tính cách 2 bạn ko phù hợp. Sau đó thì hết crush, ko hợp làm người yêu nhưng vẫn có thể là một người bạn. Nếu là against, tìm hiểu lý do người đó against. Tự hỏi chính bạn, liệu bạn có đủ tự tin bạn có thể thay đổi quan niệm của cô ấy ko? Nếu cô ấy ko thể thay đổi quan niệm, vậy bạn có thể tiếp tục dành tình cảm cho một người chối bỏ bản chất của bạn hay ko? Tình huống tốt đẹp nhất, bạn gặp được người làm bạn rung động và bạn có một tình yêu lâu dài với người đó. Tình huống trung bình, bạn gặp được người làm bạn rung động nhưng qua thời gian tìm hiểu bạn thấy không thể phát triển thêm. Dừng lại ở bạn bè. Tình huống xấu thứ 1, bạn thổ lộ tình cảm với cô ấy và cô ấy lại ko đáp trả lại tình cảm của bạn. Cô ấy vẫn tiếp tục là bạn của bạn và bạn phải chấp nhận “chúng ta không thuộc về nhau”. Một ngày nào đó bạn sẽ gặp được người làm bạn rung động và cũng sẽ đáp trả cảm xúc của bạn. Xấu thứ 2, cô ấy cắt đứt mối quan hệ xã giao với bạn sau khi biết được. Chúng ta bỗng hóa người dưng, ko quen chẳng biết thấy nhau ngó lơ! Tóm lại, quan điểm của mình là crush straight cũng ko khác gì crush người cùng giới, quá trình như nhau, kết quả cũng loanh quanh trong mấy trường hợp đó, tôn trọng cảm xúc của mình, cho bản thân mình cơ hội phát triển tình cảm. Tôn trọng cảm xúc và chọn lựa của đối phương, tình yêu ko thể xây dựng từ một phía. Vậy nên, ko cần phải ép mình dừng crush với straight, chỉ ép mình đừng crush với the unavailable (both straight and les) thôi. Còn lại........everything is possible
  11. Mạn trong suy nghĩ...........

    @lost_star Cảm ơn bạn đã chia sẻ trải nghiệm cá nhân và một số tựa sách bạn đã đọc. Tất cả các quan điểm các bạn nêu ra rất có sức thuyết phục vậy nên mình lại quay về chiêm nghiệm. Ngay từ đầu mình đã xác định là cả hai tư tưởng đều đúng. Điều chưa xác định được là đúng theo tỉ lệ nào. Mỗi một người sẽ có câu trả lời riêng về tỉ lệ và tất cả đều đúng vì khi đối mặt với chuỗi sự kiện trong cuộc sống, chúng ta đều đưa ra một lựa chọn, từ đó dẫn dắt chúng ta theo một chiều hướng nghiêng về đã định sẵn hoặc đã thay đổi. Thật ra mình thấy còn có một giả thuyết nữa chọc ngang giữa hai cái tư tưởng này, tiếng Anh là self fulling prophecy (lời tiên tri tự hoàn thành). Vậy nên mình mới tự hỏi liệu mỗi một quyết định mình lựa chọn là mình đang cố gắng thay đổi kết quả mình thấy được trong khả năng hữu hạn của mình hay là trong sự cố gắng thay đổi, mình đang từng bước thực hiện hóa kết quả mình thấy nhưng muốn đổi đó. Lại có một loại kết quả gọi là unintended consequences ( nói thoáng ra có thể hiểu theo "có lòng trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình ươm liễu liễu xanh tươi"). Mình dự tính chuyện gì đó, dốc hết khả năng , cẩn thận từng chút để hoàn thành nhưng kết quả lại ko như mình mong muốn. Dư âm của nó lại dẫn dắt mình đưa ra một loạt quyết định khác, từ đó đưa mình sang một ngã rẽ khác và thu nhặt được những kết quả khác với dự tính ban đầu. Là tốt hay xấu còn phải đợi thời gian kiểm chứng. Nhân nói về thời gian, đời người hữu hạn cũng bởi thời gian. Nếu cuộc sống là vô hạn, vậy chúng ta cũng sẽ có một quỹ thời gian vô hạn để truy cầu điều mình muốn. Vậy thôi đừng có quá nhiều ham muốn, chỉ nên ham muốn những điều có thể thực hiện được trong thời gian mình có. Vậy có thể biết được một người có bao nhiêu thời gian ko, để tinh lọc ham muốn lại cho phù hợp với thời gian mình có. Đời người hữu hạn nhưng linh hồn là bất tử, vế này bàn luận sau vậy. Lưỡng lự mãi cuối cùng cũng quyết định đi về nơi mình nhớ. Dù thời gian ko được nhiều, cũng ko hoàn toàn theo kiểu mình muốn/lên kế hoạch nhưng thôi cứ đi cho vơi nỗi nhớ đã. Có còn hơn ko, mình nhớ TP đó sắp thành tương tư mất rồi!
  12. Mạn trong suy nghĩ...........

    Tự vấn rồi tự đáp, lẩn quẩn hoài với những điều biết nhưng chưa rõ, hiểu nhưng ko thấu. Mình luôn khâm phục những người có khả năng kiên trì với một điều gì đó. Lý do chắc là vì mình ko có kiên nhẫn được như vậy. Vô tình coi FMV với nhận xét của một bạn có sở thích giống mình (yêu cái đẹp) lại đưa mình vào vòng lẩn quẩn của chấp niệm và buông bỏ.
×