Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

velvetnight

Members
  • Content count

    27
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

42 Excellent

About velvetnight

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Female
  1. Mạn trong suy nghĩ...........

    Ngủ một giấc, chưa mở mắt trong đầu đã lẩm bẩm ko biết mấy giờ rồi. Mở mắt nhìn trời vẫn còn tối, nhìn sang bên cạnh thấy cục cưng nhà mình nằm ngủ ko đắp mền, trời khuya về sáng sớm hơi lạnh, mình trùm mền che kín mít, vậy mà sao nó nằm ngủ ngon lành dù ko có mền. Chỉnh lại tư thế ngủ, đắp mền cho nó xong, nhắm mắt ngủ tiếp. Cảm giác có cái gì dựa vào mình, thức dậy lần thứ hai. Nhìn sang thấy cục cưng đang rúc vào trong người mình, tìm tư thế thoải mái ngủ tiếp. Chắc giữa đêm đá mền ra, bây giờ biết lạnh nên tìm chỗ ấm dựa vào. Mình cười khẽ, trời đã sáng lờ mờ, chỉnh lại tư thế cho nó dựa cho thoải mái, đắp mền cẩn thận rồi nằm ngắm nó ngủ. Mắt nhắm nghiền, hàng mi dài và cong phủ trên gò má phúng phính, tóc mái che vầng trán, hai bên tóc mai hòa vào tóc dài xõa trên gối. Một bên tay ép dưới má làm khóe môi hơi kéo ngược lên, dù vậy vẫn có thể nhìn rõ hình dáng đôi môi. Chị mình nói nó may mắn có đôi môi hình trái tim. Có vài sợi tóc vắt ngang trên mặt, theo hơi thở hơi lay động, cọ trên mũi và má. Nó có bị ngứa ko? Nhìn một hồi thấy nó cũng ko có dấu hiệu gì bị ảnh hưởng, vậy mà mình thì ngứa tay muốn gạt mấy cọng tóc qua một bên rồi. Rón rén đưa tay chỉnh tóc lại cho nó, may quá làm xong nó vẫn ngủ ngon lành. Ngắm nó cuộn mình ngủ như cục bông nhỏ mềm mại, ấm áp làm mình muốn ôm nựng mà sợ làm nó giật mình nên đành thôi. Nương nhịp thở của nó, mình chập chờn nhắm mắt níu kéo tàn dư của giấc ngủ. Có cái gì đang đè mình vậy! Một lần nữa mở mắt ra đã thấy nó chuyển tư thế, đầu gối lên người mình. Ngủ gì kỳ vậy? Nằm vậy mà sao ngủ được? Trời sáng rồi, mình cũng phải thức dậy chuẩn bị đi công việc. Nhẹ nhàng nâng đầu nó lên để lách người ra, vậy mà làm nó tỉnh ngủ. Nó bò dậy, ngồi trên giường ngơ ngác nhìn mình. Mình chột dạ vì làm nó thức, trong lòng hối hận mình ko khéo léo hơn nhưng cũng phải tươi cười: “Good morning cục cưng, con ngủ có ngon ko?” Như hơi tỉnh ngủ và nhận ra mình là ai, nó toét miệng cười xong nhào lên người mình, tìm tư thế ngồi dựa mình. Cục bông mềm mại, ấm áp ngồi gọn trong lòng mình làm mình phải tựa người vào đầu giường lấy điểm dựa. Cháu dựa dì, dì dựa tường ko là dì cháu cùng ngã ra giường. Mình tranh thủ vừa nựng nịu nó vừa lẩm bẩm: “Xin lỗi dì làm con thức, con có muốn ngủ tiếp ko?” Nó ko trả lời nhưng lại cọ mặt trên người mình, dáng vẻ đáng yêu làm mình phì cười. Như phát hiện ra trò vui mới, nó lấy tay kéo mặt mình xuống, cọ mặt lên má mình, lấy trán cụng trán mình xong cười toe toét. Dì cháu thay phiên cọ mặt, vỗ má nhau, bóp méo tạo kiểu rồi nhìn nhau cười ha ha. Bà ngoại nghe tiếng, đứng ở cửa phòng nhìn hai dì cháu lắc đầu: “Cả dì cả cháu, thức dậy ko lo đi đánh răng rửa mặt, nằm giỡn rầm rầm. Con có việc ko lo chuẩn bị đi cả trễ, suốt ngày quấn theo nó.” “Dạ còn sớm nên con chơi với nó chút, lát chuẩn bị xong là con đi rồi.” Mình trả lời dì xong, quay lại đưa tay bồng và dụ dỗ nó: “Dì cháu mình làm ồn quá bị la rồi, con đói bụng chưa, mình đi đánh răng rồi ăn sáng nha.” Nó vòng tay ôm cổ mình, đầu tựa vào vai ngoan ngoãn dạ. Giọng con nít đầy non nớt phát âm chậm rãi, rõ ràng, nghe cực kỳ ngọt làm mình cười vang. Bà ngoại thấy mình ẵm nó ra khỏi giường cũng dụ dỗ: “Con lại đây ngoại dắt đi đánh răng rồi ăn sáng, để cho dì đi chuẩn bị lo công việc của dì.” Nó ôm cổ mình chặt hơn, tỳ mặt vào vai mình như sợ bị tách ra còn miệng thì dõng dạc: “NO, muốn dì.” Mình vừa nựng một má của nó vừa cười: “Đồ nịnh bợ.” “Dì đừng lo, con còn đủ thời gian, để con dắt nó đi cũng được.” Bà ngoại vừa đi ra phòng khách vừa nói vọng vào “Tranh thủ đi con, dì mày về rồi là hết có người nhõng nhẽo. Có con nó mới vậy, chứ mọi ngày thức dậy dì nói đi đánh răng là nó tự giác đi liền.” Hai dì cháu đứng đánh răng, mình vừa đánh vừa xem chừng nó trong gương thì thấy nó cũng đang nhìn mình. Tư thế mình đứng đánh răng như thế nào thì nó bắt chước y hệt vậy, nhìn nó như nhìn phiên bản tí hon của mình làm mình sặc một miệng đầy kem trắng. Nó thấy mình sặc phun ra, mặc dù xài kem con nít ko có bọt nhưng cũng bắt chước phun phì phì. Kết quả là vừa vệ sinh cá nhân vừa vệ sinh luôn phòng tắm. Crap, it's monkey see monkey do in action. Mình chuẩn bị mở cửa đi ra ngoài, nó đang chơi trong phòng chạy ào ra ôm chân mình, tay nhỏ kéo mình tỏ ý muốn leo lên người mình ngồi. Ý định im lặng rời đi của mình vậy là xong, bây giờ làm sao mà dụ nó ko chú ý đến mình đây. Bà ngoại nó nắm tay dỗ “Con vào đây chơi với ngoại, để dì đi công việc.” Mặc cho bà ngoại nó mang đồ chơi, bánh kẹo ra lôi kéo, nó giựt tay khỏi cái nắm của ngoại, hai tay nhất quyết bám chặt lấy mình, miệng dỏn dỏn “NO, dun want it!”. Mình thở dài, ẵm nó trên tay thì thầm “Dì phải đi công việc, con ở nhà chơi với ngoại, xong việc dì về chơi với con nha.” Vừa nói mình vừa cúi người thả nó xuống, nó quýnh quáng bám chặt lấy mình, mình cuối thật thấp rồi mà vẫn chưa đặt nó xuống đất được, nhìn lại thì thấy hai chân nó đã cong lên cao để khỏi chạm đất. Cái kiểu này thì chỉ có mình nằm bò ra đất thì mới bỏ nó chạm đất được. Bỏ xuống ko được, mình đành ôm dỗ dành “Cục cưng của dì ngoan, ở nhà chơi với ngoại, dì cố gắng xong việc về sớm với con. Để dì đi ko là dì bị trễ nha.” “Nooo....” tiếng nó nức nở, từ lúc nào mà nước mắt nước mũi đầy mặt rồi. Dì mình nói: “Thôi con cứ bỏ nó xuống rồi đi công việc, nó khóc chút rồi nín. Bình thường nó ở nhà với dì hoài có sao đâu, con đừng có chiều nó.” Mình vòng vào lấy giấy lau cho nó, vừa lau vừa dỗ “Con muốn đi với dì huh?” Nó gật gật đầu, nước mắt lại lăn xuống. Lấy giấy lau tiếp, mình ôm nó ngồi trong lòng rồi giải thích “Dì đi công việc, ko có mang theo con được. Khi nào đi chơi dì sẽ mang con theo. Vậy nên bây giờ con ở nhà với ngoại, chiều dì về dì dắt con đi chơi, được ko?” Nó cúi đầu khóc thút thít nhưng ko còn bám chặt mình nữa, biết là nó nghe hiểu mình nói tiếp: “Dì đi một lát rồi dì về lại đây, đâu có về nhà dì luôn đâu mà con khóc? Con khóc như vậy, dì đi trễ sẽ bị la, con có muốn dì bị la ko?” Nó lắc lắc đầu trả lời mình. Dụ dỗ thành công, mình ôm nó hôn lên tóc và trán “Uhm, cháu dì rất là biết nghĩ cho người khác, cảm ơn con.” Nó tự động tuột xuống khỏi cái ôm của mình, lẳng lặng đi vào phòng tiếp tục trò chơi bỏ dở. Mình dõi theo bóng dáng nhỏ xíu đến khi khuất sau khung cửa. “Nó tự chơi đồ chơi một mình được, con đi đi để trễ công việc của con. Có việc thì cứ đi, con nít khóc một chút rồi nín, con cứ nuông chiều nó, ai đâu mà dỗ dành hoài!” Mình cười chào dì “Con biết nó rất tự lập, nhưng khi còn nhỏ nếu mình bỏ mặc cảm nhận của nó như vậy, thứ nhất sẽ gây tổn thương đến tâm lý của nó, nó nghĩ là người lớn ko quan tâm đến nó, thứ hai lớn lên nó cũng sẽ nghĩ bỏ mặc cảm nhận của người khác là chuyện bình thường. Ai nói con nít chưa hiểu biết, mình giải thích với nó, nó hiểu lý do tự động ko đòi hỏi nữa. Dì thấy nó là đứa rất tình cảm không? Con cho nó lựa chọn giữa thỏa mãn ý muốn của nó và việc con bị la, sự lựa chọn của nó dì cũng thấy rồi. Con nuông chiều nó là chuyện bình thường, cháu mình, ko cưng chiều mới lạ đó. Con sắp trễ rồi, thưa dì con đi.” Trong đời người, biệt ly là điều ko tránh được. Có những cuộc chia ly là bất đắc dĩ, cũng có nhưng cuộc chia ly là do lựa chọn. Bất đắc dĩ chính là sinh lão bệnh tử, tránh ko được chỉ có thể chấp nhận. Theo ý muốn mà lựa chọn thì ko có gì phải suy nghĩ, còn nếu phải lựa chọn điều mình không muốn, có ai không hy vọng sự lựa chọn đó đáng giá.
  2. Tự vấn rồi tự đáp, lẩn quẩn hoài với những điều biết nhưng chưa rõ, hiểu nhưng ko thấu. Mình luôn khâm phục những người có khả năng kiên trì với một điều gì đó. Lý do chắc là vì mình ko có kiên nhẫn được như vậy. Vô tình coi FMV với nhận xét của một bạn có sở thích giống mình (yêu cái đẹp) lại đưa mình vào vòng lẩn quẩn của chấp niệm và buông bỏ.
×