Jump to content

Asian Labrys Thông Báo

Diễn Đàn Nâng Cấp

Diễn đàn sẽ đóng cửa để chuyển server từ ngày 19 tháng 6 8:30AM US Central Time đến ngày 20 tháng 6 4:30 PM US Central Time. 

  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Calla

Thành Viên
  • Số bài viết

    2
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

Điểm

5 Neutral

Về Calla

  • Xếp hạng
    Member
  1. Calla

    "Ngày nào, lòng tôi đã..." Tháng 6 vụt trôi lại sắp sang tháng 7. Khoảng thời gian này năm trước, tôi còn nhớ mình đang ngồi ở sân bay Đài Bắc và viết thư cho một người quan trọng. Trong đời, thực ra đối với ta cũng ko ít người quan trọng: gia đình, bạn bè thân thiết và người yêu thương. Nhưng để có ai đó cho mình đủ quan tâm để viết email trong lúc chờ đợi lại là rất khác, cảm giác thương yêu nhớ nhung nhẹ nhàng và lặng lẽ chỉ 1 mình mình biết. Tôi đã từng ở vài nơi, đi qua vài thành phố, nơi nào cũng có vẻ đẹp riêng nhưng đẹp thôi hình như chưa đủ làm mình muốn dừng chân vĩnh viễn. Quay trở về mới thấy cuối cùng thì địa lý ko là quan trọng, mà quan trọng là ở nơi đó có ai.. Đài Bắc có gì, núi Dương Minh mưa phùn gió bấc, hay hoa trà nở trắng muốt tháng 4, hay yêu nó đơn giản vì yêu bài hát Đông Chí Đáo Đài Bắc Lại Khán Vũ (Mùa đông đến Đài Bắc ngắm mưa rơi)? Hay ta tản bộ dọc dòng sông Seine thơ mộng ở Paris mà nỗi nhớ mong tràn ngập cả kinh thành.. Tôi đi trên phố, nghĩ đến một đêm mùa đông ở một town nhỏ trong lòng Châu Âu, chỉ cần nhìn sang là thấy người bên cạnh. Ý nghĩ này sao nó quá xa xôi và gụi gần, vừa dịu dàng mà lại sâu lắng. Ta cùng đi song song, thở ra một màn khói trắng, da lạnh mà lòng lại ấm, ta thấy mình thật may mắn vì có lẽ những cảm xúc diu dàng này chỉ đến 1 vài lần trong cuộc đời. Câu chuyện của chúng mình như là những mảnh ghép rời rạc trong khoảng thời gian cũng rời rạc nhưng đầy những chi tiết trùng điệp. Những điều này mặc dù diễn ra quá ngắn ngủi và ít ỏi, dù đau nhiều hơn vui, dù chia xa nhiều hơn trùng ngộ nhưng nó vẫn mãi là dấu ấn mà có khi suốt đời lại ko thể quên..
  2. Calla

    Mùa xuân năm nay có lẽ là mùa xuân dài nhất, mùa xuân quá dài để các đôi yêu đương lạc mất nhau. Bây giờ ngày đã sang hè, hoa rung, cỏ cháy, rồi mọi thứ sẽ lại bắt đầu lại từ đầu như con số 0, chữ số cuối cùng được tạo ra trong các con số tự niên. Người ta chờ nhau, đợi nhau, hứa hẹn nhau, rồi người ta quên đi cái cũ để bắt đầu một cái mới. Sau cùng, họ thấy mình đang làm điều ngớ ngẩn gì đây, thời gian đâu đợi chờ mình cứ lần lượt quay lại con số 0. Vậy mà mình lại lần nữa quay về số 0... Đến tận bây giờ ta ko buồn ko vui, ta ko tìm kiếm cũng ko chờ đợi. Có khi cuộc sống là vậy, chúng ta ko có lựa chọn gì khác ngoài việc uống tất cả những chén hoang mang mà cuộc đời bắt chúng ta phải uống. Đây có thể là nỗi buồn, cũng có thể là cơ hội cho chính ta thành thật với lòng mình. Thành thật với lòng để cảm thấy họ có quan trong với cuộc đời mình hay ko, vì buông tay đồng nghĩa với việc với nghĩa sẽ ko còn có ngày tao phùng. Hay là mình cứ thương thôi, yêu như tình yêu của Tử Yết. Có đi mỏi mệt cũng sẽ có 1 người chờ mình nơi quê cũ. Hay mình cứ yêu thôi, vì đâu còn có thể làm gì khác được... Nhưng nếu lòng đã cố quên, sao ko biến mất hẳn, vì sự yếu đuối của mình bao gồm tất cả những điều làm người ta khổ: nghĩ không thông, nhìn ko thấu, buông ko đành, quên ko được.. em biết ko, ko quên được... good song..
×