Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

LouisDuong

Thành Viên
  • Số bài viết

    64
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

Điểm

49 Excellent

Về LouisDuong

  • Xếp hạng
    Member

Cách Liên Lạc

  • Yahoo
    Autumninmyeyes@yahoo.com

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Lesbian
  • Vị trí
    Sài Gòn.
  • Sở Thích
    Ăn cơm nhà nấu.

Khách ghé thăm gần đây

487 lượt xem hồ sơ
  1. Em xin lỗi.

    Một chiếc máy bay. Hai chiếc máy bay. Ba chiếc máy bay. Bốn chiếc máy bay. "Thật ra thì là năm chiếc rồi, do em không chú ý thôi."
  2. Em xin lỗi.

    Ngồi xem một đống hình của người phụ nữ ấy với chị M. Mình cảm thấy mình KHÔNG HỀ có một cảm xúc gì nữa rồi. VẬY LÀ ĐÃ BUÔNG ĐƯỢC RỒI. Giờ chỉ còn chuyện làm thế nào để tình yêu có thể quay lại với mình nữa thôi. Cảm giác cố gắng tìm lại cảm xúc với ai đó đúng là rất khó khăn. Nhưng mình sẽ cố gắng HẾT SỨCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCCC!
  3. Em xin lỗi.

    Hôm nay là ngày quốc tế hạnh phúc. Em chúc mọi người đều nhận được hạnh phúc xứng đáng với bản thân mình.
  4. Em xin lỗi.

    Đừng bỏ em đi.
  5. Em xin lỗi.

    Ahhhhh, nóng quáaaaaaaaaaaaaaaaa. Ban cho một chút ít mưa được hôngggggggg?
  6. Em xin lỗi.

    Nay mệt quá nè. Quanh đi quẩn lại, mai lại là ngày chủ nhật rồi, lại ... sắp bị dò bài cũ!! O.o, 25 tuổi rồi vẫn chưa thoát khỏi cảnh dò bài cũ, ò í e ~ 😤
  7. Em xin lỗi.

    Ngẫm nghĩ lại, mọi chuyện như một giấc mơ. Nếu như trên vai mình không có hình xăm này, thì mình đã nghĩ mình mơ một giấc mơ đủ dài để phải tỉnh. Và mình đã tỉnh rồi. Những ngày này, sau sự combat của chị và vợ chị ấy dành cho mình, mình dành nhiều sự im lặng cho bản thân hơn. Đã nghĩ, mình sống quá tốt để phải chịu những sự ô nhục như thế này. Vì điều gì, vì tình yêu ư, sai rồi, mình đã yêu sai cách. Đây không phải là tình yêu, mình không yêu chị ấy, mình chỉ là yêu tình yêu mình dành cho chị ấy. Còn chị ấy, cũng không yêu mình, nếu chị ấy yêu mình thì chị ấy đã bảo vệ được mình, dù chỉ là một ít. Thật tâm, những ngày qua mình đã buông xuống từng chút một. Mình tốt dần lên, trở về với bản thân trước kia, mang theo chút ít sự trưởng thành hiếm có mà thời gian vừa qua ban tặng. Chính kiến, niềm tin, hạnh phúc đơn giản, mọi thứ, đang dần quay trở lại. Cái duy nhất mình còn thiếu chính là tình yêu. Mình hạnh phúc với hiện tại, không sai, mình vui khi làm người tâm giao với mình được vui. Cô ấy vui, mình vui. Cô ấy cười, mình cười. Cô ấy buồn, mình an ủi. Thứ duy nhất mình thiếu để dâng tặng cô ấy chính là tình yêu. Mình đang cố gắng tìm lại cảm xúc năm nào dành cho cô ấy. Con nhóc năm xưa đi lạc vẫn còn đang đi lạc, nhưng người phụ nữ của hiện tại đang nỗ lực tìm con nhóc ấy quay về. Cô bé ấy vĩnh viễn chắc cũng không quên, năm mười bảy tuổi, hoài bão của cô bé chính là được bước vào Sài Gòn, và làm cho người phụ nữ của mình hạnh phúc. Dù hai tay không có tiền, dù đôi chân chỉ mang dép lê, nhưng ánh mắt luôn rực sáng.
  8. Em xin lỗi.

    Hôm nay là một đêm rất buồn, buồn lắm đấy. Sức khỏe của mẹ mình không ổn. Mẹ không có điều kiện để chi trả viện phí, nên mình đã gửi hết cho mẹ những gì mình có, chỉ để lại trong tài khoản vài trăm ngàn để ăn uống từ đây đến ngày lãnh lương tháng sau. Đã lâu rồi, một tháng rồi, mình mới trải qua cảm giác buồn đến thế này. Nhưng mình tự cổ vũ bản thân mình, nếu mình đã chiến thắng khóa đầu thai từ lúc chỉ còn là một bé tinh trùng nhỏ thì không có lý gì mình lại bỏ cuộc ngay lúc này. Ông trời chọn mình có mặt trên đời này chắc chắn phải có lý do của ông. Chỉ cần bản thân mình sống tốt, việc còn lại phụ thuộc vào sự an bài của trời xanh vậy. Mình đã đăng kí đi học ngôn ngữ ký hiệu. Đáng lẽ mình đã học môn này từ lâu rồi nhưng vì lý do nào đấy (có lẽ chưa đúng lúc chăng) nên mình đã quên mất việc này để đến tuần trước, khi mình thấy một video nói chuyện bằng ngôn ngữ ký hiệu thì mình mới sực nhớ ra: Mình có hẹn với môn học này đã từ rất lâu. Và mình đã học được một buổi. Mình đã thuộc bảng chữ cái, những câu chào cơ bản, cảm ơn và xin lỗi. Mình quen được ba người bạn mới. Thầy dạy ngôn ngữ cho mình là một người Điếc. Thầy có khuôn mặt rất hiền, và thầy luôn cười khi giảng cho học viên mặc dù thầy không hề nói được. Đôi mắt của thầy sáng rực khi thầy ra ký hiệu cho bọn mình, đôi mắt của thầy như biết nói. Mình không biết mình đi học môn này để làm gì nhưng mình có hẹn với nó, đã từ rất lâu, nhưng mình đã quên nó đi. Vậy mà nó lại xuất hiện trước mặt mình (bằng một video), gợi nhớ lại cho mình. Thế, là mình đi học. Mọi chuyện sẽ xảy ra, không nhất thiết phải xảy ra ngay bây giờ, đúng không?
  9. Em xin lỗi.

    Mình không muốn liên quan đến người phụ nữ ấy, và mình cũng không cho phép bản thân mình không tròn chữ hiếu. Cám ơn bạn đã chia sẻ ý kiến của bạn với mình.
  10. Em xin lỗi.

    Mới sáng nhận được tin dữ, mẹ nhập viện. Hai mẹ con nói chuyện với nhau, vấn đề mệt mỏi nhất là mẹ không có tiền nộp viện phí, mình cũng không có. Trong cơn túng quẫn, mẹ nói, hay mượn con bé đó? Con bé nào? Người phụ nữ giàu có sống trong căn hộ tiền tỉ ở Lanmark81 đấy sao? Không đời nào mẹ à. Một xu con cũng không mượn. Con cũng đã lâu rồi không nói chuyện với người phụ nữ đó nữa. Tụi con bây giờ chỉ là người lạ. Trừ phi con chết.
  11. Em xin lỗi.

    Cuộc sống của mình càng ngày càng tốt lên. Mình không còn nghĩ nhiều về người phụ nữ đó nữa. Bởi vì trong mắt mình bây giờ, sự vờ vịt và giả tạo kém cỏi của chị ấy chỉ có thể lừa được một người mà thôi. Là một người chồng, chị ấy đã thất bại. Ngay cả trở thành một người tình, chị ấy cũng thất bại nốt. Cám ơn trời vì câu nói: Facebook em tên gì? Vì câu nói này của chị, mà tình cảm của em dành cho chị đã hoàn toàn lùi về con số không. Những gì chúng ta đã dành cho nhau, em mong mình có thể cất chúng vào quên lãng một cách nhanh nhất. Em đã từng yêu chị, nhưng là của chị lúc trước, còn bây giờ? Thank you, next.
  12. Em xin lỗi.

    Thứ phải quên, có lẽ đã quên.
  13. Em xin lỗi.

    Mọi chuyện đang dần tốt đẹp lên.
  14. Em xin lỗi.

  15. Em xin lỗi.

    Có những ngày phải biết mất đi, thì mới biết trân trọng những gì đang có.
×