Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

LouisDuong

Thành Viên
  • Số bài viết

    37
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

Điểm

28 Excellent

Về LouisDuong

  • Xếp hạng
    Member

Cách Liên Lạc

  • Yahoo
    Autumninmyeyes@yahoo.com

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Lesbian
  • Vị trí
    Sài Gòn.
  • Sở Thích
    Ăn cơm nhà nấu, viết tiểu thuyết, biên kịch, đọc bách hợp, đá banh, đánh cầu lông, xem phim hành động, chó và mèo.

Khách ghé thăm gần đây

275 lượt xem hồ sơ
  1. Em xin lỗi.

    Em nhớ chị lắm. Mắt em cay xè lên khi em nghĩ về chị. Nhưng rồi nhớ thì đã làm sao?
  2. Em xin lỗi.

    Mình đã nói với người yêu là hãy cứu lấy mình, vì mình chịu không nổi những cảm giác chất chồng trong tim. Người con gái lớn tuổi kia liên tục theo đuổi mình, cái đáng buồn là mình cũng có cảm giác với chị ấy. Người yêu và mình đã thỏa thuận là mình sẽ không được nhắn tin với người con gái ấy, chặn hết mọi sự liên lạc và mình đã làm theo. Chỉ là mình không thể ngăn được giấc mơ của mình, mình cứ mơ thấy người con gái ấy suốt thôi. Mình đã viết một bức thư thật dài gởi cho người con gái ấy và nói hai đứa mình nên dừng chuyện này lại đừng dây dưa thêm nữa nhưng sâu tận trong lòng mình, mình thật sự chỉ muốn ở gần chị ấy hơn thôi. Mình là một cá thể yếu đuối và cứng mồm, có khi mình nói được làm được, nhưng đôi khi lại không. Tình yêu là một con chó dại bất trị và đầy khôn lõi, chúng xé lòng mình vào bất chợt. Mình bị đè chết bởi cảm giác yêu thương cô gái kia và tội lỗi bởi vì trái tim 8 năm của mình đã phản bội người yêu. Hi vọng, đây chỉ là một cảm giác thoáng qua.
  3. Em xin lỗi.

    Hôm nay, chị ấy bảo: - Chị muốn hôn em. Người phụ nữ mình quen mới ba ngày nói với mình một câu như vậy. Bản năng trong mình thôi thúc mãnh liệt rằng hôn đi, để mày và chị ấy có một nụ hôn mãnh liệt vào. Để chị ấy có thể lướt nụ hôn trên từng tất da thịt mày, làm cho mày đánh rơi từng hơi thở, quên mất mày là ai, ở đâu mà sống chết với nụ hôn này. Nhưng khi mình nghĩ đến chị người yêu ở nhà. Mình đã nói với chị ấy rằng: - Em nghĩ là mình không nên đâu chị. Em có người yêu rồi, chị cũng vậy. Chị đang hạnh phúc, em cũng đang hạnh phúc. Và chị ấy tiễn mình về tận nhà, mình chỉ có thể nói câu: - Chị về cẩn thận nhé chị. Chỉ có thế. Cho dù mình có thích chị ấy nhưng thích thì sao chứ, tình cảm ở thời bây giờ chỉ như một mảnh giấy trắng đáng thương. Có hay không, không quan trọng, mình cũng đã có người yêu rồi dù rằng người yêu mình cũng chẳng làm cho mình sướng mỗi khi ở trên giường. Tiền, mình chỉ cần tiền thôi. Cảm xúc là thứ từ lâu đã nguội lạnh rồi.
  4. Em xin lỗi.

    Hôm nay, chị nấu cho em một nồi lẩu cá hồi. Em đã vòi chị nấu cho em, như thể em là một đứa trẻ, còn chị là một người mẹ. Chị cưng chiều em, chị yêu thương em, trong gần tám năm qua, thứ mà chị nấu cho em còn nhiều hơn thứ mà em đi ăn ở bên ngoài. Ở bên em, đây là điều không công bằng cho chị. Vì tính em (đôi khi) trẻ con, lại hay nóng nảy, chị cũng nóng nảy, nhưng sau đó người làm lành đôi khi lại là chị, cũng có khi lại là em, nhưng chỉ có em biết, đối với cuộc tình này, em dường như đã rơi vào trạng thái hết tình yêu. Em không hiểu em nữa, là em hết yêu chị, hay em đang rơi vào giai đoạn chán nản không tên nào đó. Thứ vô hình này cứ bóp chặt lấy em, khiến cho em lúc hôn chị đã cảm thấy thật nhạt nhẽo. Thỉnh thoảng, em tự tưởng tượng đến khi chị chết đi, bỏ rơi em, em đã khóc, nhưng sau đó mọi chuyện vẫn như cũ. Sự tưởng tượng của em không giúp em cứu vớt được tình cảm trong mình. Chẳng có người thứ ba nào cả. Chỉ là em muốn, quay lại thời điểm, trái tim mình rộn ràng khi thấy chị, hôn chị trong say đắm, và làm tình trong mê say. Nhắc tới làm tình thì em mới nhớ, hay là do tám năm qua em chưa từng được nằm dưới nên mới như thế này? Em sợ mình hết yêu chị. Sợ thật sự. Em xin lỗi.
×