Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Annhien34

Members
  • Content count

    59
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    2

Annhien34 last won the day on March 14

Annhien34 had the most liked content!

Community Reputation

59 Excellent

About Annhien34

  • Rank
    Member
  1. An Nhiên

    25.04.2019 Thời gian trôi nhanh quá, nghỉ lễ đến rồi, thoát cái muốn hết nửa năm Thời gian qua cũng bận rộn nhưng tạm ổn. Bận rộn với Mun và bầy con, dù sao trên đời này mình ko là gì của ai không quan trọng với ai thì ít ra cũng còn Mun ngóng trông mình về,mỗi về tới nơi, bước vào chưa kịp cởi áo khoác là đã có màn chào đón không thể tưng bừng hơn được. Mun vừa mừng rỡ vừa như trách sao bỏ nó ở nhà nên thế nào tay chân mình cũng đầy vết răng và nước miếng của nó . Riết rồi thấy mình cũng bệnh thiệt, yêu chó còn hơn người, kakaka. SG nóng quá, mai là đc về quê rồi. Cố gắng giữ tinh thần và sức khoẻ. Vốn dĩ mình là người đã quen một mình từ nhỏ thì hà cớ gì lại sinh sự sợ một mình bây giờ nhỉ, thật là triệu chứng của tuổi già đây.
  2. An Nhiên

    Đắng đo suy nghĩ khi mở một topic, bởi lẽ mình rất khó viết điều gì đó suông sẻ Vào diễn đàn thấy ai viết cũng hay, cũng đầy cảm xúc, lại thấy chùng xuống không biết viết thế nào. Nhưng nếu mình không viết thì chắc mình sẽ nổ tung mất, bởi giờ đây mình cảm thấy cô độc, lạc lõng, không thể nào chia sẻ chuyện của mình với ai Thôi thì cứ viết để lòng mình nhẹ nhàng hơn, viết những suy nghĩ, những cảm xúc hiện tại Vậy là em đã dần xa tôi sau những ngày lăn lộn với công việc mới nhiều áp lực, dẫu biết là sẽ có ngày như thế nhưng sao vẫn không chấp nhận được. Ngay từ đầu lúc mới nói chuyện em bảo rằng em là straight, lỡ quen người trong giới một cách tình cờ nên giờ mới vậy. Cách em nói chuyện rất vô tư, hồn nhiên, hiểu chuyện và quan tâm mọi người dù có đôi lúc bốc đồng, tôi và em vì chuyện bị thất tình mà đến với nhau. Dù rằng khoảng cách tuổi tác khá lớn nhưng dường như em rất biết cách nắm bắt những suy nghĩ của tôi và tôi đã nhanh chóng rơi vào cảm giác yêu em từ lúc nào không hay dù rằng không có ý định quen ai nữa. Để rồi giờ đây em lại lặng lẽ rời đi với câu nói: “Xin lỗi chị, chắc em lấy chồng quá…” Ừ thì em cứ đi con đường em chọn, miệng nói vậy nhưng lòng như hàng triệu nhát dao đâm vào, vẫn quan tâm em dù rằng em có lúc chẳng thèm đoái hoài đến cảm xúc của mình… Chắc do mình thiếu tốn tình cảm quá nên bây giờ trở nên bi luỵ, bao nhiêu nước mắt nó cứ như chực sẵn trên mi, chỉ cần 1 tác động nhỏ là sẽ tràn ra Mình là kiểu người cũng khá mạnh mẽ, cái gì cũng ào ào mạnh mẽ trong mắt bạn bè, vậy mà giờ đây trở nên yếu đuối, tự ghét bản thân mình nhiều thật nhiều Có lúc mình cũng sợ trong cơn chấn động mình không còn là chính mình nữa, đầu óc sẽ đảo điên, nên tự tìm sẵn cho mình địa chỉ của các phòng khám tâm lý. Cũng sợ rằng có một ngày mình không còn là mình nữa lúc đó lại làm khổ người thân. Hiện tại thì thỉnh thoảng tôi lại lên cơn nhớ em, cái cảm giác mất mát hụt hẫng vẫn còn, em dường như cũng sợ tôi bị gì nên lâu lâu cũng nhắn tin rồi lại biến mất. Tôi miệng nói chỉ cần em sống bình thường vui vẻ là được, cuộc đời em còn đang mở ra phía trước em cứ bước đi nhưng sao lại sợ cái cảm giác một ngày em lại block mình trên zalo. Hiện tại vẫn phải tiếp tục sống vì còn nhiều thứ khác ngoài em. Nhưng cứ có cái gì liên quan tới em thì mình lại bắt đầu … Không thể nào ghét được em dù em làm mình đau lòng, không thể ngừng thương dù có thể em đâu có thương mình. Giống như em tạm dừng chân bên tôi trong lúc mệt mỏi rồi giờ lại cất bước ra đi.
×