Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Annhien34

Thành Viên
  • Số bài viết

    49
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    1

Annhien34 last won the day on Tháng 11 24 2018

Annhien34 had the most liked content!

Điểm

52 Excellent

Về Annhien34

  • Xếp hạng
    Member
  1. An Nhiên

    19.02.2019 Muốn viết nhiều lắm vì hôm nay có nhiều cảm xúc từ hp sang đau, vui buồn đủ thứ hết nhưng sao không viết được nên thôi. Một ngày đầy tâm trạng.
  2. An Nhiên

    14.02.2019 Sáng nay ghé mua cf, mà sao cf đắng quá, đắng vì lúc đi ra thấy ai đó :((( , nhưng mà cũng không đến nỗi nào, không còn đau nhiều nữa, gì thì cũng sẽ qua thôi. Đã bảo là sẽ cố không sân si gây thêm “nợ” ở đời nữa mà sao “tâm” mình không “tịnh” đc
  3. An Nhiên

  4. An Nhiên

    Mùng 8 Chưa thật sự khởi động công việc trong năm mới, cũng có nhìn công việc phải làm, nhưng không khí Tết vẫn còn vương vấn Mấy ngày nay vẫn có cảm giác nhớ Mun, vẫn chưa quen khi về nhà không thấy Mun mừng rối rít, chưa quen với việc không phải lau dọn thường xuyên (cái này giống bị bệnh nè, quen làm ôsin cho boss), sáng sáng không có ai kêu dậy một cách tích cực và có phần quá khích , thương nó không có ai để cắn, không có ai chơi, không có ai ôm vuốt ve (dù có vẻ nó không thích bị ôm chặt). Hôm mới đi, mẹ gọi lên nói Mun tuột dây đi mất, bị buồn cả ngày, xong nói không có nuôi con gì nữa, bởi cảm giác mất mát thật đau lòng cứ như mất người thương iu. Nuôi rồi mến tay mến chân, mình nghĩ chắc mình nhớ nó chứ nó không nhớ mình nhiêu đâu. Haizz, bắt nhốt con SN của mình lại thôi :((( Bắt đầu khởi động việc chạy bộ buổi sáng, 2 ngày rồi mới chạy nên cơ có hơi đau, ráng lên vài bữa sẽ quen, cố gắng để giữ sức khoẻ để tinh thần không xuống dốc nữa.
  5. An Nhiên

    Mùng 5 Tết, Vậy là kết thúc kỳ nghỉ Tết, trở lại SG sớm vì sợ sẽ gây nên tình trạng kẹt xe ở phía Tây TP Muốn bản thân thay đổi nhiều thứ nhưng cứ từng bước một thôi, mình cũng ko có nhiều thời gian cho cuộc đời để mà lãng phí vì nhưng chuyện ko đâu Có nhiều điều được đặt ra trong năm nay nên cố gắng lên Bỏ con Mun lại nhà cho mẹ chăm, mong là mọi việc sẽ tốt
  6. An Nhiên

    27/12 AL Tự dưng hnay người lại nt chúc mình ăn Tết vui vẻ, mình cũng ko trả lời, có lẽ hơi bất lịch sự nhưng vậy sẽ tốt hơn. Nói vậy chứ mình cũng cảm thấy buồn buồn, xong vô đọc lại nk thì nước mắt đâu lại rơi, cái tâm trạng và cảm xúc vẫn còn nguyên như lúc mình ngồi viết những lời đó. Dù sao cũng còn cảm xúc chứ k đến nỗi trơ ra. Nhưng giờ mình đã tạm ổn dù đôi lúc thấy những khoảng trống vô hình Đã có một bước tiến khá rõ là mình ko còn trông đợi điều gì, cũng ít nghĩ về ng đó. Cảm thấy mình nên sống cuộc đời của mình không sống cuộc đời của ai khác
  7. An Nhiên

    27/01/2019 Buổi sáng sớm nay trời se lạnh, cảm giác không khí thật trong lành, đi dạo buổi sáng dưới chung cư mà cảm thấy thật bình yên khác với không khí ồn ào náo nhiệt của những ngày giáp Tết, cảm thấy thích cái góc nhỏ dưới chung cư với mấy chậu hoa của các chú về hưu, vài món đồ chơi của trẻ con, cái xích đu mình ngồi nhìn con Mun chơi đùa. Ngày mai rồi lại bắt đầu những ngày ồn ào náo nhiệt của chợ Tết ở quê. Cảm thấy mình không bắt nhịp được với cuộc sống, cảm thấy mình đứng bên lề nhưng sao vẫn yêu cái TP này "Cái Tp có thể có những người mà ta yêu, nhưng nào có những người yêu ta... bởi nếu thế họ đã cùng ta đi đến chân trời góc bể, làm gì có những giới hạn cho những yêu thương" mượn lời trích dẫn trong một quyển sách nói lên tâm trạng của mình
  8. An Nhiên

    Đắng đo suy nghĩ khi mở một topic, bởi lẽ mình rất khó viết điều gì đó suông sẻ Vào diễn đàn thấy ai viết cũng hay, cũng đầy cảm xúc, lại thấy chùng xuống không biết viết thế nào. Nhưng nếu mình không viết thì chắc mình sẽ nổ tung mất, bởi giờ đây mình cảm thấy cô độc, lạc lõng, không thể nào chia sẻ chuyện của mình với ai Thôi thì cứ viết để lòng mình nhẹ nhàng hơn, viết những suy nghĩ, những cảm xúc hiện tại Vậy là em đã dần xa tôi sau những ngày lăn lộn với công việc mới nhiều áp lực, dẫu biết là sẽ có ngày như thế nhưng sao vẫn không chấp nhận được. Ngay từ đầu lúc mới nói chuyện em bảo rằng em là straight, lỡ quen người trong giới một cách tình cờ nên giờ mới vậy. Cách em nói chuyện rất vô tư, hồn nhiên, hiểu chuyện và quan tâm mọi người dù có đôi lúc bốc đồng, tôi và em vì chuyện bị thất tình mà đến với nhau. Dù rằng khoảng cách tuổi tác khá lớn nhưng dường như em rất biết cách nắm bắt những suy nghĩ của tôi và tôi đã nhanh chóng rơi vào cảm giác yêu em từ lúc nào không hay dù rằng không có ý định quen ai nữa. Để rồi giờ đây em lại lặng lẽ rời đi với câu nói: “Xin lỗi chị, chắc em lấy chồng quá…” Ừ thì em cứ đi con đường em chọn, miệng nói vậy nhưng lòng như hàng triệu nhát dao đâm vào, vẫn quan tâm em dù rằng em có lúc chẳng thèm đoái hoài đến cảm xúc của mình… Chắc do mình thiếu tốn tình cảm quá nên bây giờ trở nên bi luỵ, bao nhiêu nước mắt nó cứ như chực sẵn trên mi, chỉ cần 1 tác động nhỏ là sẽ tràn ra Mình là kiểu người cũng khá mạnh mẽ, cái gì cũng ào ào mạnh mẽ trong mắt bạn bè, vậy mà giờ đây trở nên yếu đuối, tự ghét bản thân mình nhiều thật nhiều Có lúc mình cũng sợ trong cơn chấn động mình không còn là chính mình nữa, đầu óc sẽ đảo điên, nên tự tìm sẵn cho mình địa chỉ của các phòng khám tâm lý. Cũng sợ rằng có một ngày mình không còn là mình nữa lúc đó lại làm khổ người thân. Hiện tại thì thỉnh thoảng tôi lại lên cơn nhớ em, cái cảm giác mất mát hụt hẫng vẫn còn, em dường như cũng sợ tôi bị gì nên lâu lâu cũng nhắn tin rồi lại biến mất. Tôi miệng nói chỉ cần em sống bình thường vui vẻ là được, cuộc đời em còn đang mở ra phía trước em cứ bước đi nhưng sao lại sợ cái cảm giác một ngày em lại block mình trên zalo. Hiện tại vẫn phải tiếp tục sống vì còn nhiều thứ khác ngoài em. Nhưng cứ có cái gì liên quan tới em thì mình lại bắt đầu … Không thể nào ghét được em dù em làm mình đau lòng, không thể ngừng thương dù có thể em đâu có thương mình. Giống như em tạm dừng chân bên tôi trong lúc mệt mỏi rồi giờ lại cất bước ra đi.
×