Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Killingmesoftly

Thành Viên
  • Số bài viết

    2
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

Điểm

4 Neutral

Về Killingmesoftly

  • Xếp hạng
    Member
  1. Tôi trưởng thành từ những vụn vỡ!

    Không hiểu sao tôi luôn có cảm giác sợ khi người nào đó tôi quen đọc được suy nghĩ thật của mình. Thường thì tôi không quen chia sẻ niềm vui trong nhật kí. Tôi thích trút hết những suy nghĩ tản mạn vào những câu viết. Thật tốt khi bây giờ tôi đã có 1 nơi để chia sẻ cảm xúc thật của mình mà không cần ai biết đến. Thông thường đầu tháng, tôi hay thấy mọi người share trên fb: "Hello (November), please be nice to me". Tôi đã mong đợi tháng 11 mọi việc thật đẹp và suôn sẻ nhưng có lẽ tháng 11 không phải là tháng của tôi. Bắt đầu từ đầu tháng, công việc của tôi có chút rắc rối. Tôi thấy mình nên tập làm quen dần với những biến chuyển trong cuộc sống thay vì cứ mãi suy nghĩ về những rắc rối ấy. Ngày xưa, mỗi lần gặp chuyện gì đó không vui, tôi thường rủ bạn bè đi ăn, hoặc kiếm 1 ng bạn thân thiết nào đó để than thở. Nhưng bây giờ tôi lại thấy thật ổn với cảm giác một mình. Có phải vì tôi đã quen với cô đơn? Có một cô pé nói với tôi: "em thật sự thèm có cảm giác yêu và được yêu. Em ước có 1 người hiểu mình...". Khi tôi nghe cô pé ấy tâm sự, tôi thấy hình ảnh của mình trong cô pé đó. Nhưng chỉ khác là tôi không còn vội vàng, cũng không gấp gáp tìm kiếm 1 ng bên cạnh mình. Tôi không cần 1 ng yêu quá hoàn hảo, cũng không cần 1 ng yêu nói quá nhiều với người khác. Tôi chỉ cần cô ấy nói tất cả với tôi, tôi chỉ cần trái tim tôi rung động và cô ấy cũng yêu tôi là đủ. https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/thanh-pho-suong-see-sing-share-2-ha-anh-tuan.mxW1SUOblXFS.html #killingmesoftlywithyoursong
  2. Tôi trưởng thành từ những vụn vỡ!

    "When you're happy, you enjoy the music, when you're sad, you understand the lyrics" https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/khoang-trong-uyen-linh.jhjwXOayo5xa.html Dạo này trời trở lạnh, không khí ban đêm thật dễ làm người ta siêu lòng và tràn ngập những cảm xúc. Hôm nay có lẽ là 1 ngày không may mắn. Người ta nói thật chính xác nhỉ, 1 khi bạn đang rắc rối thì có vẻ như cả thế giới đều quay lưng với bạn. Hôm nay tôi gặp khá nhiều rắc rối trong công việc. Thật sự cũng chỉ là một trong những việc bình thường xảy ra trong cuộc sống nhưng sao tôi lại bị cảm xúc lạ thường! Đã lâu lắm rồi không viết, cũng như ít tâm sự. Cái cảm xúc trong lòng để diễn tả 1 cách chính xác có lẽ nó khá là khó khăn. Tôi trải qua 1 vài mối tình và hầu như những mối tình ấy đều không được suông sẻ. Tôi nghĩ tất cả đều vì sự thiếu chín chắn và không được sâu sắc của mình. Nếu xem xét kĩ, có lẽ không có mối tình nào được gọi là sâu đậm và ra hồn nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ đau và những vết thương cứ hằn trong tim... Nhưng tôi không vì thế mà oán trách số phận hay khóc thương cho bản thân mình, tôi nghĩ ông trời đã ưu ái khi giúp tôi nhìn ra được bản thân và hoàn thiện mình hơn. Người ta hay nói tôi mạnh mẽ. Nhưng thật tâm tôi lại khá yếu đuối. Tôi có 1 sự sợ hãi trong thâm tâm mà tôi sợ người khác nhìn thấu. Tôi có 1 cá tính nổi loạn đan xen với một điều gì đó nhẹ nhàng và man mác buồn. Khi tôi nói tôi rất ít bạn và tôi ngại làm quen với những mối quan hệ mới. Người ta cười và nói: "thôi đừng xạo nữa nhé". Không biết tự lúc nào, tôi nghe những người xung quanh nói nhìu hơn rằng tôi khá là lạnh lùng. Tôi vốn không thể hiện nhiều những cảm xúc thật của mình. Đã lâu lắm rồi tôi không nói tôi thật sự cảm thấy như thế nào! Tôi vốn thích nghe nhạc buồn, thích lái xe vòng quanh nhìn những ánh đèn đường, thích đi dạo dưới không khí se lạnh. Tôi thích được tâm sự với một ngưòi sâu sắc, trầm lắng và nhẹ nhàng. Tôi ước có 1 người có thể nhìn thấu được góc khuất trong lòng mình! Tôi của ngày hôm nay... Trưởng thành từ những vụn vỡ trong tim! "Killing me softly with your song"
×