Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Hatake

Thành Viên
  • Số bài viết

    5
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

Điểm

8 Neutral

Về Hatake

  • Xếp hạng
    Member
  1. Bạn.

    Mình quyết định gửi mail cho thầy xin bảo lưu một năm học để về VN, thầy bảo ở đâu thì cũng phải học bài và làm bài gửi mail qua cho thầy. Sang năm mà trở qua lại quên hết chữ nghĩa thì chết chắc. Mình cũng tìm được một công việc theo ý thích, nó sẽ giúp khả năng nói của mình vượt qua giới hạn mà mình từng sợ hãi, vậy đó. Nhưng stress của mình vẫn còn âm ỉ trong đầu. Không biết bao giờ mới dứt. Bạn lúc nào cũng bên mình, lúc mình sắp rơi vào trạng thái điên khùng nhất, thì bạn lại tặng cho mình sự mạnh mẽ, sự thoải mái và hơn hết là bạn nhường nhịn mình trên mọi phương diện Mà, bạn có thể thường xuyên gội đầu không? Thật, sao mà bạn có thể lười gội đầu như vậy chứ? Đừng chiều mình, đừng dành cho mình mọi thứ tốt đẹp như vậy. Mình sẽ hư mất. Nhưng cảm ơn bạn, cảm ơn vì đã luôn ở đây, giỡn với mình, chơi với mình và thường xuyên bị mình dắt đi bộ tám phương tứ hướng. Ngày mai sẽ là ngày mới, chặng đường lại có thêm một phần ký ức nhỏ. Phải không, Thanh Thanh?
  2. Bạn.

    Mình đã quyết định cất lại chặng đường đó, nó là một việc gần như tốn toàn bộ hơi thở trái tim mình trong khoảng thời gian đổ dồn về phút cuối. Nhưng để mọi thứ ngày một xước xát, trầy trật nhiều hơn thì cũng chỉ làm tâm tưởng của mình dần héo mòn đi. Mình từng bảo rằng, mình sẽ thương lấy mình bởi vì đó cũng là một dạng từ tâm. Bầu trời vẫn là mảnh đất tốt nhất để gieo trồng những khát vọng, để những giấc mơ sẽ trở mình sống lại sau mỗi lần như tan ra. Có lẽ sau sự đổ vỡ ấy, bài học của sự trưởng thành trong tình cảm đã khiến mình lớn hơn, có trách nhiệm với bản thân mình hơn. Thật kỳ lạ, là mình đã lớn lên như vậy. Nhưng mình cảm thấy đó là thời điểm đúng nhất trong cuộc đời của mình. Nếu hỏi mình, sao lại động lòng thì mình không rõ. Nhưng thứ mà mình hiểu rõ nhất, đó là trong những ngày tháng khổ đau, trơ trọi mà mình đã đi qua thì bạn luôn ở bên cạnh mình. Cảm ơn thật nhiều vì đã thương mình, và bất kể là những điều tốt đẹp gì bạn cũng sẽ dành cho mình trước khi bạn nghĩ đến bản thân bạn. Mình không biết là mình có thể trở nên tốt hơn hay không, nhưng mình sẽ thật khỏe mạnh và sống vui vẻ. Lần này, chẳng phải vì ai. Chẳng phải vì bạn. Mà là vì bản thân của mình. Duy nhất trong đời, mà mình muốn được hạnh phúc.
×