Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

VitaMia

Members
  • Content count

    15
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

14 Good

About VitaMia

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Lesbian
  • Interests
    Quiet places & people.

Recent Profile Visitors

223 profile views
  1. Cold little heart

    We failed as humans.We kill all the most beautiful things. We always dream about a beautiful future but kill all the current foundations. Do we know that the future is being built based on the present word? We will get nothing. Slowly dying. But we still remain unconscious and continue to blame someone or something else - not ourselves - for every-bad-things happen in our lives. We are the ones to take on and being responsible for everything. Yeah, you-me-us-as humans! And we are getting what we deserve...
  2. Cold little heart

    Thêm một mùa hè tôi tự hỏi, vẫn một câu tương tự về tình yêu rằng "Liệu nó có thực sự tồn tại?". Tôi đã đợi rất lâu để lại gặp thêm một người không đúng, phân vân liệu "người đúng" có thực sự đang đi đến để gặp mình? Trong những năm tháng tuổi trẻ, tôi ôm ấp và triền miên dành thời gian thanh xuân với những nỗi buồn và sự tuyệt vọng. Đến bây giờ, trong những khoảng thời gian cùng cực của cuộc đời, những lúc buồn bã nhất, những lúc chỉ có một mình ôm lấy chính mình, tôi đã chẳng còn thấy thất vọng về bất cứ điều gì nữa, những lúc như vậy tôi đã có thể đặt mọi thứ xuống mà thỏa hiệp với cuộc đời, bắt đầu bằng việc thỏa hiệp với chính mình. Tôi chẳng có đủ năng lượng để giận dữ hay thù hằn với bất cứ ai, hay với cuộc đời, cho dù cuộc đời có vẻ chẳng bao giờ thôi gây khó dễ. Nhưng chính bởi thế, đó mới chính là cuộc đời. Cố gắng để không phán xét hay để ảnh hưởng bởi sự phán xét. Không cố gắng để níu giữ bất cứ ai muốn ra đi, tôi nghĩ mình đã đang đi đúng theo dòng chảy của cuộc sống. Vì là con người nên chúng ta sẽ không thể ngừng việc mắc lỗi, gây tổn thương và bị tổn thương, nhưng hãy đừng bởi thế mà ôm ấp trong mình sự thù hằn, quan trọng hơn "Đừng bao giờ phán xét câu chuyện của một người khác chỉ dựa vào một vài chương trong cuộc đời họ mà bạn đã vô tình bước vào". Nó không đủ, và chưa bao giờ đủ. Tôi biết ơn vì mọi điều tôi có, mọi con người tôi gặp, tất cả những người đã từng, đã luôn và sẽ yêu thương, bao dung với tôi - một con người chưa bao giờ hoàn hảo. "Hoàn hảo",con người ai có thể? Tôi mong cơn ốm trong người sẽ sớm qua đi. Cũng như bản thân tôi với cuộc đời, sau tất cả những khó khăn của hiện tại, tôi tin rằng vẫn có những điều tốt đẹp đang chờ đợi mình phía trước... Một đoạn văn ngẫu nhiên trích từ trang 199 của một cuốn sách ngẫu nhiên trên giá: [Suốt thời gian đó, bầu trời trong xanh hiền hòa. Có vài hôm trời mưa, nhưng không có lũ. Mỗi lần mây kéo tới, Zla lại khăng khăng bão tố sắp nổi lên, nhưng mưa luôn tạnh và trời vẫn lại trong xanh.]
×