Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Jas

Administrator
  • Số bài viết

    4.298
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    134

Jas last won the day on Tháng 11 9

Jas had the most liked content!

Điểm

3.256 Excellent

Về Jas

  • Xếp hạng
    The source of all troubles
  • Sinh nhật 08/01/1978

Cách Liên Lạc

  • Website URL
    http://www.asianlabrys.com
  • ICQ
    0

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Vị trí
    Thiên Đàng
  • Sở Thích
    Thơ, Nhạc, Travel, Computer, Women

Khách ghé thăm gần đây

44.079 lượt xem hồ sơ
  1. Hoa Vàng Nở...

    Caption: đôi giày thanh xuân Caption: Chị 9 ở tuổi 50, My Club Stylist Hai Thế Giới Mấy ngày nay bx dọn dẹp nhà cửa, em ấy mang đôi giày boot của tôi ra phủi bụi. Bx gửi tin nhắn - Xã à, đôi giày này xã không còn mang nữa hay là mang bỏ nha? Tôi nhìn tấm hình gửi qua, rồi trả lời - Em có biết giá trị của đôi giày đó không? nó gần 2000 đô đó - Trời, sao mắc quá vậy? - Em google tên của nó đi rồi em sẽ biết. Dù qua bao nhiêu năm, giá trị của nó vẫn còn mãi và có thể còn mắc hơn. Nhưng giá trị thật sự của nó không phải ở cái giá tiền đâu. Nó đại diện cho một thời tuổi trẻ của Jas đó. Jas sẽ không bao giờ bỏ nó đâu. Thấy đôi giày, nó gợi cho tôi nhớ về thời đại học của tôi và bx, hai chúng tôi thuộc về hai thế giới rất khác nhau. Thời sinh viên của bx là ở Việt Nam làm tình nguyện viên lên rừng, xuống suối, xây dựng nhà cửa và giáo dục những tộc người thiểu số trong rừng cách sống văn minh. Giải trí của nàng là cùng đám bạn đốt lửa cắm trại, hò hát theo tiếng đàn guitar. Còn tôi thì ngược lại, mỗi mùa hè, tôi đi qua Atlanta chỉ làm ba việc: ăn, ngủ và đi club. Chị 9 của tôi là stylist của tôi, khi tôi qua đó chị ấy đã sắm sửa đầy đủ quần áo cho tôi đi club. Mỗi khi đi club, tôi sẽ mang đôi giày cao 3.5 inch, mặc một chiếc váy ngắn khoảng 8 inch và một cái áo ôm sát cũng chỉ cỡ 12 inch. Những ngày lạnh thì tôi sẽ mặc ở trong một cái áo ngực fashion và ở ngoài khoác một cái áo sơ mi tay dài nhìn xuyên thấu. Khi vào club, tôi và bạn bè sẽ khởi động bằng một dàn rượu shot 24 ly. Nếu chưa thắm thì cứ tiếp tục kêu dàn mới. Thường đến giữa đêm, sau khi uống vài shot rượu, tôi sẽ leo lên bục diễn, múa que sáng và nhảy suốt đêm. Những khi tôi mặc áo sơ mi thì tự nhiên tôi sẽ mở hết nút vì quá nóng bởi không khí trong club và men rượu. Tôi đứng ở trên nhảy, ở dưới là một hàng con trai dâng rượu và nước lên mời. Thế nhưng, họ không bao giờ có cơ hội leo lên nhảy với tôi vì ở dưới xung quanh tôi đều có gia đình và bạn bè bảo vệ. Nếu có anh nào cố leo lên thì anh ấy sẽ bị nắm dò kéo xuống. Mỗi khi tôi bước ra khỏi club là trời đã sáng, anh trai tôi sẽ cõng tôi về vì tôi nhảy đến không còn bước đi nổi nữa. Một người có tính cách như tôi sẽ không bao giờ có thể kết hợp với một người có tính cách như bx. Vậy mà duyên trời định cũng khiến chúng tôi gặp nhau và ở cùng nhau. Đúng là không ai có thể đoán trước được tương lai của mình sẽ ra sao.
  2. Hoa Vàng Nở...

    Bị gái dụ Mấy tháng nay tâm trí của tôi bị mệt nhoài vì công việc. Thêm vào đó ngày tụ họp gia đình sắp đến, bx lên kế hoạch tu sửa và trang hoàng nhà cửa cho đẹp. Mới đầu ẻm chỉ chỉnh đây một chút, chỉnh kia một chút, chẳng biết vì sao mà kế hoạch cứ ngày một phùng to lên. Tôi thấy bx vui khi nhà cửa đẹp hơn nên cũng bắt tay vào phụ. Sau vài tuần, tôi kiệt sức và có tín hiệu ngã bệnh. Bx thấy thương nên khuyên, - Hay ngày mai xã đừng đi làm, xin nghỉ ở nhà dưỡng sức. Mỗi khi xã bị bệnh thì bị rất nặng. Em cũng sẽ dừng tu sửa nhà, giữ con để xã được nghĩ ngơi. Tôi nghe bx nói có lý nên sáng hôm sau gọi sếp xin nghỉ bệnh và thông báo với bx là hôm nay không đi làm. Tôi ăn sáng, uống thuốc, rồi lên sofa nằm nhìn ngắm con chơi đùa. Ba mươi phút sau, bx đến nhỏ nhẹ nói, - Xã nằm đây coi con nha, em vào nhà tắm làm phần việc còn lại. Tôi OK, Rồi 30 phút sau, bx lại đến nói - Xã nằm coi con, em ra ngoài sơn cái cổng thêm lớp nữa. Và như thế, tôi giữ con suốt cả ngày để bx làm hết việc này tới việc khác. Mình bị gạt mà mình không thể phàn nàn. Vì bx kêu mình giữ con để làm việc nhà chứ có phải đi chơi đâu mà mở miệng ra phàn nàn. Đến tối lên giường, mình mệt mõi nói với bx, - Em à, ngày mai Jas đi làm.
  3. Hoa Vàng Nở...

    Halloween Halloween là ngày lễ ma quỷ ở Mỹ, nó tương tự như ngày cúng cô hồn ở Vietnam. Theo lịch sử thì khởi đầu ngày này là ngày tưởng nhớ những người quá cố. Nhưng theo thời gian, thông lệ này đã thay hình đổi dạng, nhất là ở Mỹ, Halloween gần như trở thành một ngày lễ hội hóa trang. Người lớn thì hóa trang và mở tiệc ăn chơi. Con nít cũng hoá trang thành những nhân vật mình yêu thich và xách túi đi gõ cửa từng nhà xin bánh kẹo. Nhà nào không tham gia thì tắt đèn, kéo rèm làm tín hiệu. Thường vào ngày này, tôi đắp mền đi ngủ để khỏi có ai làm phiền mình. Nhưng từ khi có hai con khỉ, tôi cũng muốn con được tham gia cái thú vui đi xin kẹo như các đứa trẻ trong vùng. Năm nay, tôi sắm cho hai con hai bộ đồ con ong vàng, mẹ nó cũng rất phấn khởi và háo hức. Nào ngờ trước ngày Halloween, Venice ngã bệnh, ăn vào là ói ra. Tôi xin nghỉ làm chạy về đưa con đi bác sĩ. Venice bệnh nhưng rất ngoan, không hề mè nheo với hai mẹ. Luôn luôn tự túc, đi được là tự đi chứ không đòi ẳm. Khi mệt quá thì tự nằm lăn ra nghĩ ngơi. Tôi và bx bàn thảo và thấy rằng phải hủy bỏ đêm Halloween thôi. Nào ngờ đến chiều, Venice ngồi dậy ăn thật ngon miệng, chạy nhảy tí tửng. thế là mẹ gọi mommy xin ý kiến cho con tham gia Halloween. Tôi thấy một năm có một lần, tôi không nở nhốt con ở nhà. Thế là, cả nhà sửa soạn qua nhà sếp tham gia Halloween, nhưng hai ẻm chỉ được phát kẹo chứ không được đi xin kẹo. Hai cô đứng canh ngay cửa để chờ người đến cho kẹo. Mỗi khi có những bé hoá trang kỳ lạ đến là Iris la to lên “What’s that, what’s that?”, la chừng nào mà có câu trả lời mới thôi. Còn chị hai thì chờ lâu quá mà không thấy ai tới sẽ hỏi “Where’s the kid? Where?”. Hai con đã xem hoạt hình về Halloween rất nhiều nên đã biết gọi tên bộ xương, cái xô xin kẹo, phù thuỷ, đèn bí ngô,... Dạo này, Venice cũng mạnh dạng hơn, đã chịu giao tiếp và đùa giỡn với người lạ không còn trốn sau lưng hai mẹ nữa. Hai con tưng bừng và hào hứng cả đêm. Vì Venice vẫn còn phải kiêng ăn uống nên tôi phải giấu hết kẹo của con đi. Trên đường về nhà, lúc đi ngủ cho đến sáng hôm sau hai đứa cứ hỏi liên tục “My candy” nhưng đều bị hai mẹ lừa, “the candy is sleeping” :D.
  4. Hoa Vàng Nở...

    Đầy Tháng... Thứ 7 vừa qua là tiệc đầy tháng của hai con khỉ con. Thời gian trôi qua thật nhanh! Nhớ ngày nào, bà xã còn nằm vật vờ vì ốm nghén thế mà hôm nay hai đứa con đã chào đời tròn một tháng. Ngày bà xã sinh, tôi đứng trong phòng mổ ôm gương mặt của bà xã để trấn an tinh thần. Dù rằng, bản thân tôi lạnh toát cả người vì lo lắng cho bà xã sẽ bị đau đớn, dẫu biết rằng bác sĩ đã tiêm thuốc đầy đủ. Tôi cũng chẳng dám nhìn khi bác sĩ mang con ra vì không muốn nhìn thấy máu của bà xã tuông rơi. Hai đứa căng thẳng, mặt mày xanh mét, người run cằm cặp. Có lẽ vào lúc đó, hai đứa sợ quá nên đã hồn xiêu phách lạc. Thế nhưng, ngay khi nghe được tiếng khóc oa oa, hồn lập tức quay về, hai đứa vui mừng, hân hoan mừng đón con chào đời. Y tá mang Iris đến cho hai đứa xem, con bé đang mím môi, run run nức nở vì không muốn rời khỏi ổ ấm trong bụng mẹ. Nhìn thương ơi là thương. Niềm hạnh phúc vỡ oà, cơn sợ lúc nãy dường như đã tan biến. Sau khi xong thủ tục, y tá trao hai con lên tay tôi để mang về phòng. Bà chị đang ngồi đợi, thấy tôi bước vào, vừa nhìn thấy hai cháu, chị ấy liền hô lên mừng rỡ - Đáng tiền quá, đáng tiền quá, dễ thương quá em ơi! Chị ấy liền lấy máy ra chụp để post lên facebook cho cả gia đình cùng xem. Các anh chị lần lượt về và vào bệnh viện thăm cháu. Khi nhìn thấy cháu, ai cũng khuyên hai đứa nên sinh thêm nữa đi nhưng mỗi khi nghĩ đến cơn sợ vừa qua thì tôi đã bị lạnh cả người. Mỗi lần, nhìn thấy bà xã đau đớn vì vết thương sinh con thì tôi không còn muốn có con nữa. Thật may mắn, ca mổ thành công, đến hiện tại bà xã và hai con đều mạnh khỏe. Mặc dù, tôi không dám nghĩ đến việc có thêm con nữa, nhưng bà xã bảo là để sau này mình sẽ tính lại việc ấy. Xem bộ lời khuyên của các anh chị có phần nào đó ảnh hưởng đến bả rồi. Khi làm giấy khai sinh, mặc dù Alabama đã chấp nhận hôn nhân đồng tính nhưng họ vẫn dùng hệ thống văn bản cũ. Thế nên, hai đứa tôi phải chọn một đứa là Mẹ, còn đứa kia là Cha. Tôi thấy bà xã có công sinh con, tôi không nỡ lòng nào tước đi cái danh hiệu Mẹ của bà ấy được. Vì thế, tôi chịu hy sinh làm Cha trên giấy tờ vậy. Khi điền tên con, tôi muốn con mình luôn nhớ đến tên tiếng Việt của nó nên tôi quyết định ghép tất cả tên vào trong khai sinh khiến cho tên cả hai đứa dài ngoằn. Chắc sau này tụi nó sẽ mắng vốn tôi mãi về việc này. Tôi muốn hai đứa con luôn nhớ đến Mẹ tôi, bà ngoại của chúng, một nữ anh hùng trong lòng tôi. Vì thế, tên Việt của hai đứa được đặc theo tên và họ của mẹ: Huỳnh Hoàng Yến và Huỳnh Phi Yến, hai đóa hoa vàng sẽ nở và lớn lên trong ngôi nhà mà mẹ từng ở và ra đi. Kết quả tên của hai đứa là: Nguyễn Huỳnh Hoàng Yến Venice và Nguyễn Huỳnh Phi Yến Iris. ---------------------------------------------------------------------- Tham Khảo: Thụ Tinh Nhân Tạo
  5. Tại sao diễn đàn cứ báo là sai mật khẩu? 1. Nếu mật khẩu có bao gồm con số thì bạn nhớ phải tắt tất cả bộ gõ Vietkey để tránh mặt chữ bị thay đổi. (Nhấn phím F12 để tắt/bật bộ gõ tiếng Việt của diễn đàn.) 2. Nếu bạn là thành viên đã đăng ký và nhớ sai hoặc quên mật khẩu, bạn hãy bấm vào lựa chọn "Quên Mật Khẩu" để diễn đàn gửi một email nhắc nhở mật khẩu cho bạn. Tại sao đăng ký rồi, đăng nhập vào thành công, nhưng không post bài được? 1. Sau khi đăng ký thành công, diễn đàn có gửi một email đến hộp thư của bạn để bạn kích hoạt tài khoản. Trong thời gian ngắn nếu bạn không kích hoạt, bạn vẫn đăng nhập được nhưng không thể viết bài. Nếu sau một thời gian nhất định mà bạn vẫn chưa kích hoạt (validate) thì nick đăng ký của bạn sẽ bị vô hiệu hóa và bạn sẽ phải đăng ký lại từ đầu. 2. Nếu bạn chưa nhận được thư kích hoạt sau khi đăng ký thì có thể thư đã bị đưa vào spam box. Bạn hãy thử tìm trong hộp thư Bulk/Spam/Junk mail. Nếu vẫn không tìm ra thì bạn có thể tự gửi lại một email kích hoạt khác đến hộp thư của mình theo cách chỉ dẫn trong phần thứ ba. 3. Đăng nhập vào diễn đàn, tìm link "Gửi lại thư kích hoạt" (Resend validation), bấm vào đó, bạn sẽ được dẫn đến trang thứ hai, điền vào nick đăng ký của bạn, rồi bấm Tìm & Gửi. Trang 2 4. Nếu bạn đã gửi thư kích hoạt lần thứ hai mà vẫn chưa nhận được email, vậy có thể email bạn điền khi đăng ký đã bị sai. Vậy thì bạn hãy tìm và làm theo chỉ dẫn trong đây để thay đổi email ---> Bấm vào đây. 5. Hoặc bạn có thể dùng email đăng ký gửi đến admin 1 lá thư yêu cầu kích hoạt tài khoản. Địa chỉ admin email: asianlabrys@gmail.com
×