Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Jas

Administrator
  • Số bài viết

    4.265
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    110

Jas last won the day on Tháng 9 7

Jas had the most liked content!

Điểm

3.003 Excellent

Về Jas

  • Xếp hạng
    The source of all troubles
  • Sinh nhật 08/01/1978

Cách Liên Lạc

  • Website URL
    http://www.asianlabrys.com
  • ICQ
    0

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Vị trí
    Thiên Đàng
  • Sở Thích
    Thơ, Nhạc, Travel, Computer, Women

Khách ghé thăm gần đây

35.277 lượt xem hồ sơ
  1. Hoa Vàng Nở...

    Edith Windsor (June 20, 1929 - September 12, 2017) Hôm nay đọc tin Bà Edith Windsor đã qua đời ở tuổi 88. Biết rằng bà đã có tuổi và còn bị bệnh tim, nhưng khi biết tin, lòng tôi vẫn cảm thấy buồn vời vợi. Suốt bao nhiêu thập niên qua, đã có nhiều người trong cộng đồng vì chúng ta đấu tranh cho bình quyền. Có những anh hùng thầm lặng không ai biết tên, nhưng họ vẫn miệt mài làm việc để đời sau có được một tương lai rạng rỡ. Tôi may mắn đã sinh ra đúng thời và được hưởng những thành quả mà họ đã mang lại. Vì thế, tôi rất biết ơn họ. Không có gì tự nhiên đến, tất cả đều phải đánh đổi bằng nước mắt, mồ hôi và đôi khi mất cả tính mạng mới đấu tranh về được những gì chúng ta có được ngày hôm nay. Ở thời này, tôi ứng tượng nhất là bà Windsor. Ở tuổi 84, bà vẫn dùng hơi sức cuối cùng để dẫn đầu một cuộc đấu tranh bình quyền. Bà đã chiến thắng và Liên Bang Hoa Kỳ tuyên bố hủy bỏ phần luật kỳ thị người đồng tính trong luật hôn nhân. Nhờ cuộc chiến thắng của bà, bao nhiêu gia đình đã được đoàn tụ, bao nhiêu gia đình được công nhận, và bao nhiêu gia đình được trọn vẹn. Khi bà thưa kiện chính phủ lên đến tòa án tối cao, bà từng nói, "Vụ kiện này rất quan trọng. Nó còn lớn hơn cả hôn nhân, và tôi nghĩ hôn nhân là một điều rất to tác. Tôi nghĩ nếu chúng ta thắng, sự ảnh hưởng của nó sẽ là sự bắt đầu của kết thúc những kỳ thị." (2012). Bà nói rất đúng, sau khi bà thắng, toàn nước Mỹ đã chấp nhận hôn nhân đồng tính và như gió cuốn, những luật lệ kỳ thị cũng bắt đầu bay mất đi theo đó. Bà đã được chứng kiến những thành quả của mình trước khi nhắm mắt, tôi vui cho bà vì điều đó. Cái đẹp của bà không phải chỉ vì bà đã vì chúng tôi đấu tranh, bà còn có một tình yêu rất đẹp. Một tình yêu trãi dài hơn 40 năm. Bà đã vì người bạn đời của mình đấu tranh cho đến phút cuối cùng, đấu tranh cho sự công nhận rằng hôn nhân của hai người không có gì sai trái và hợp pháp. Dù người ấy không còn bên cạnh bà nữa, bà cho rằng nếu bà còn đấu tranh thì người đó còn sống mãi cùng bà đi trên con đường hợp thức hóa tình yêu của hai người. Một tình yêu đẹp, một cử trỉ đẹp. Một con người đẹp. Bà là một tấm gương sáng đẹp trong lòng tôi. Tôi chúc bà lên đường bình yên và được tái hợp với Thea bên kia thế giới.
  2. Hoa Vàng Nở...

    Cách Yêu... Trước đây, có một người bạn từng nói với tôi rằng, cô ấy không thích những người sau khi quen nhau rồi thì hết giữ ý tứ, không còn giữ hình ảnh với nhau nữa. Như là thức dậy không sửa soạn tươm tất hoặc đi toilet không đóng cửa, vv.. Mặc dù tôi không cùng quan điểm với cô ấy nhưng mỗi người có cách yêu khác nhau nên tôi chỉ mỉm cười. Đối với tôi, con người ai cũng muốn được tự do, được sống thoải mái. Cho dù đã kết hôn, họ cũng muốn được là chính mình và không phải suy nghĩ nhiều khi đang ở trong chính ngôi nhà của mình. Khi chúng ta đã tìm được một nửa để cùng xây đắp tổ ấm, chúng ta đều phải chấp nhận rằng cả hai sẽ phải đối diện với những lúc đối phương xấu nhất, ngu nhất, khùng nhất, vv... Cứ phải khách sáo, ý tứ cả một đời, như thế có phải quá mệt mỏi không? Tôi nhớ sau khi quen với bx, tôi nhìn đôi chân cổ và nói - Chân em giống bàn chân vịt ghê Cô ấy bĩu môi - Bây giờ, quen nhau rồi chê người ta ha Tôi trả lời - Ai ngu gì chê lúc đang đeo đuổi chứ. Nhưng có phải điều đó cũng chứng minh rằng J thương em cùng với những khuyết điểm đó sao? Tôi thích sống thật thà với nhau, đẹp thì nói đẹp, xấu thì nói xấu. Nếu cứ phải khách sáo thì có khác gì là người dưng? Nếu ngày nào bx cảm thấy mệt mỏi và để đầu bù, tóc rối thì tôi sẽ đùa - Tóc em hôm nay như râu bắp Nhưng tôi sẽ không hết yêu cô ấy vì điều đó. Tôi sẽ lấy lược chải tóc cho cô ấy nếu em mặc kệ chính mình. Và đó là cách tôi yêu.
  3. Hoa Vàng Nở...

    Tháng 17 Hai con khỉ hôm nay đã dài ngoằn, mỗi khi ẵm vào trong nôi là phải ngó trước ngó sau, xem có cái tay, cái chân nào lọt ra ngoài bị mắc kẹt không. Hồi xưa, hai chị em nằm chung một cái nôi, xung quanh còn thêm mền gối, thú bông mà còn rộng thênh thang. Bây giờ, mỗi đứa một cái "ổ" riêng vậy mà sắp chật rồi, nằm lòi cái đuôi khỉ ra ngoài rồi. Lúc này, hai con biết đi nên lúc nào cũng đòi leo ra khỏi chuồng để tha hồ quậy phá. Thế nên, mỗi khi xổng chuồng là chạy mất tiêu. Venice thì đi một mạch xuống nhà bếp, mở cửa tủ lôi hết xoong, nồi, rỗ rá bày ra chơi. Iris thì đi xăm xăm vào phòng ngủ, leo lên nệm nhún tưng tưng, phá tung mền gối lên rồi cười hihi. Có hôm hai chị em hợp tác cùng lén vào phòng, kéo hết các ngăn quần áo lôi ra ngoài tung toé. Mẹ đi dọn dẹp mấy bãi chiến trường của hai cổ muốn xỉu. Quậy vậy đó, mà lúc dẫn ra ngoài công viên chơi trên cỏ, hai cổ sợ cỏ, không dám chạm tay lên. Lúc hai con té xuống, cứ ngồi yên như tượng đá không dám chống tay xuống để đứng lên. Hai bàn tay của con cứ vểnh lên tránh đụng vào cỏ như ghê sợ cái gì đó rất dơ, nhìn vừa thương vừa mắc cười. Thì ra, khỉ con ngoài việc thích ăn chuối còn sợ chạm vào cỏ. Khỉ con ăn ngày ba bữa và uống sữa bốn bình. Ngồi ghế và tự bốc thức ăn cho đến khi no hoặc không thích món nào thì bắt đầu giục đồ ăn xuống đất. Ngôi nhà luôn yên bình trừ giờ ăn chiều của hai con, bữa nào cũng như cuộc chiến Mẹ và con ỏm tỏi. Vì con không chịu ăn, con bỏ đồ ăn xuống đất, con tháo cái yếm, con lật đổ thức ăn,... Mommy ngồi yên không dám hó hé, sợ bị lạc đạn. Dù vậy, khi nhìn hai bàn tay mủm mỉm bốc lia, bốc lịa đưa vô cái miệng bé xíu nhai nhóp nhép, thì lại thấy thương quá chừng. Venice đã phát hiện mình có cái lưỡi có thể phát ra tiếng nói nên cả ngày cứ thụt cái lưỡi vào ra để nói "lò lèo, lò lèo, lò lèo". Chị hai cũng thường làm trò chọc cho Iris cười. Iris càng lớn thì càng nghiêm túc, thích ngồi coi TV và xem sách và gặm sách. Mỗi tối trước giờ đi ngủ là lấy đúng cuốn sách đó rồi ngồi vào lòng mommy chờ mommy đọc cho nghe. Iris đã gặm gần xong 2 quyển sách rồi, cuốn nào cũng mất nguyên con cừu, chắc thấy thịt cừu ngon. Hai chị em thỉnh thoảng nói chuyện với nhau tưng bừng lắm mà hai mẹ chẳng hiểu được gì. Mới tí tuổi đầu đã bày đặt có ngôn ngữ mật rồi, nói ngôn ngữ người lớn thử cho hai mẹ nghe coi :D. Hai con cũng biết nịn lắm, mỗi khi tôi đi làm về, hai con xếp hàng khoanh tay cuối đầu ạ, trông rất thương. Chuyến đi San Diego vừa rồi hai con khỉ ngoan lắm, không có khóc nhè và ngồi yên trong lòng, không có đòi đi xuống chạy vòng vòng trên máy bay. Lần này chúng tôi đi có chiến thuật, mua vé bay giờ đêm, nên chuyến nào hai ẻm cũng lăn ra ngủ trước khi máy bay hạ cánh. Ngược lại, mẹ của hai con lại yếu xìu, ói lên ói xuống, mặt mày bơ phờ. Từ sau khi bà xã sinh con, nàng trở thành liễu yếu đào tơ và nhiều cảm xúc lắm. Nàng đã không còn là đàn bông nữa, đã trở thành đàn bà. Cuối tuần vừa qua, sếp và người bạn đồng nghiệp được nghĩ lễ lại dành thời gian đến nhà lấp bộ chơi xích đu ngoài trời cho hai con, mất hết 4 tiếng đồng hồ mới xong. Hai cô này thật là có phước.
  4. Hoa Vàng Nở...

    Đầy Tháng... Thứ 7 vừa qua là tiệc đầy tháng của hai con khỉ con. Thời gian trôi qua thật nhanh! Nhớ ngày nào, bà xã còn nằm vật vờ vì ốm nghén thế mà hôm nay hai đứa con đã chào đời tròn một tháng. Ngày bà xã sinh, tôi đứng trong phòng mổ ôm gương mặt của bà xã để trấn an tinh thần. Dù rằng, bản thân tôi lạnh toát cả người vì lo lắng cho bà xã sẽ bị đau đớn, dẫu biết rằng bác sĩ đã tiêm thuốc đầy đủ. Tôi cũng chẳng dám nhìn khi bác sĩ mang con ra vì không muốn nhìn thấy máu của bà xã tuông rơi. Hai đứa căng thẳng, mặt mày xanh mét, người run cằm cặp. Có lẽ vào lúc đó, hai đứa sợ quá nên đã hồn xiêu phách lạc. Thế nhưng, ngay khi nghe được tiếng khóc oa oa, hồn lập tức quay về, hai đứa vui mừng, hân hoan mừng đón con chào đời. Y tá mang Iris đến cho hai đứa xem, con bé đang mím môi, run run nức nở vì không muốn rời khỏi ổ ấm trong bụng mẹ. Nhìn thương ơi là thương. Niềm hạnh phúc vỡ oà, cơn sợ lúc nãy dường như đã tan biến. Sau khi xong thủ tục, y tá trao hai con lên tay tôi để mang về phòng. Bà chị đang ngồi đợi, thấy tôi bước vào, vừa nhìn thấy hai cháu, chị ấy liền hô lên mừng rỡ - Đáng tiền quá, đáng tiền quá, dễ thương quá em ơi! Chị ấy liền lấy máy ra chụp để post lên facebook cho cả gia đình cùng xem. Các anh chị lần lượt về và vào bệnh viện thăm cháu. Khi nhìn thấy cháu, ai cũng khuyên hai đứa nên sinh thêm nữa đi nhưng mỗi khi nghĩ đến cơn sợ vừa qua thì tôi đã bị lạnh cả người. Mỗi lần, nhìn thấy bà xã đau đớn vì vết thương sinh con thì tôi không còn muốn có con nữa. Thật may mắn, ca mổ thành công, đến hiện tại bà xã và hai con đều mạnh khỏe. Mặc dù, tôi không dám nghĩ đến việc có thêm con nữa, nhưng bà xã bảo là để sau này mình sẽ tính lại việc ấy. Xem bộ lời khuyên của các anh chị có phần nào đó ảnh hưởng đến bả rồi. Khi làm giấy khai sinh, mặc dù Alabama đã chấp nhận hôn nhân đồng tính nhưng họ vẫn dùng hệ thống văn bản cũ. Thế nên, hai đứa tôi phải chọn một đứa là Mẹ, còn đứa kia là Cha. Tôi thấy bà xã có công sinh con, tôi không nỡ lòng nào tước đi cái danh hiệu Mẹ của bà ấy được. Vì thế, tôi chịu hy sinh làm Cha trên giấy tờ vậy. Khi điền tên con, tôi muốn con mình luôn nhớ đến tên tiếng Việt của nó nên tôi quyết định ghép tất cả tên vào trong khai sinh khiến cho tên cả hai đứa dài ngoằn. Chắc sau này tụi nó sẽ mắng vốn tôi mãi về việc này. Tôi muốn hai đứa con luôn nhớ đến Mẹ tôi, bà ngoại của chúng, một nữ anh hùng trong lòng tôi. Vì thế, tên Việt của hai đứa được đặc theo tên và họ của mẹ: Huỳnh Hoàng Yến và Huỳnh Phi Yến, hai đóa hoa vàng sẽ nở và lớn lên trong ngôi nhà mà mẹ từng ở và ra đi. Kết quả tên của hai đứa là: Nguyễn Huỳnh Hoàng Yến Venice và Nguyễn Huỳnh Phi Yến Iris. ---------------------------------------------------------------------- Tham Khảo: Thụ Tinh Nhân Tạo
×