Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Jas

Administrator
  • Số bài viết

    4.286
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    125

Jas last won the day on Tháng 4 20

Jas had the most liked content!

Điểm

3.120 Excellent

Về Jas

  • Xếp hạng
    The source of all troubles
  • Sinh nhật 08/01/1978

Cách Liên Lạc

  • Website URL
    http://www.asianlabrys.com
  • ICQ
    0

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Vị trí
    Thiên Đàng
  • Sở Thích
    Thơ, Nhạc, Travel, Computer, Women

Khách ghé thăm gần đây

40.381 lượt xem hồ sơ
  1. Hoa Vàng Nở...

    Hai Tuổi Sau khi từ Vietnam trở về hồi tháng giêng, thời gian bay như tên lửa. Có lẽ, vì tôi làm thêm việc nên tôi đã mất đi khái niệm về thời gian. Phải nói đúng hơn là một ngày 24 tiếng đã không còn đủ cho tôi dùng. Bà xã thường hay nhắc nhở là "Gia đình mình không cần quá nhiều tiền mà lạnh lẽo. Mình chỉ cần đủ sống mà có thời gian cho nhau. Em thích gia đình mình ấm cúng". Cứ mỗi lần bx nhắc nhở thì tôi gác công việc qua được vài tháng :). Sau đó thì tính nào tật nấy, lại bay vào với công việc. Cũng vì lý do đó mà NK này đã bị bỏ đóng bụi hết mấy tháng nay. Mấy tuần trước là sinh nhật hai tuổi của hai con khỉ. Mỗi khi ra đường gặp các bà mẹ có kinh nghiệm, bà nào cũng chậc lưỡi "ở tuổi này mới chỉ là sự bất đầu". Bx thắc mắc, - Bắt đầu của việc gì Tôi cười và trả lời - Bắt đầu phá Hai con khỉ phá vô cùng nhưng tôi không muốn ngăn cản sự khám phá của con nên tôi phải tìm cách cho con phá một cách an toàn. Cái nhà bây giờ giống như cái chuồng gà, chỗ nào không muốn con vào phá thì phải làm hàng rào hoặc lấy đồ đạc chặn lại. Venice rất hiếu động, là đệ nhất phá. Hễ sơ hở một chút là thấy Venice đứng kế bên cái toilet, thọt tay vào nhúng giấy toiet rồi phơi từng miếng quanh cái chỗ ngồi. Mỗi ngày của Venice là nghiên cứu và quan sát mẹ xem làm sao mở các rào chắn và các cánh cửa. Một ngày đẹp trời, Venice đã biết leo lên thành cái rào để sức nặng của mình làm cho nó ngã lên cái sofa, rồi bò từ từ lên sofa. Sau đó, thì tuột xuống đất, thế là nàng đã thoát ra khỏi cái chuồng khỉ. Lần khác, Venice đã nghĩ cách dùng lực của lưng. Venice xoay lưng, đẩy mạnh mở tung cánh cửa phòng thay tã, hiên ngang đi vào khiến bx cũng phải ngỡ ngàng. Những món đồ chơi như xe đẩy, bàn ghế,...những món lắp ráp Venice sẽ nghiên cứu tháo ra từng mảnh. Thể trạng khoẻ hơn Iris và còn thích vận động nên Venice chinh phục cầu tuột một cách dễ dàng. Venice leo ngược lên và tự tuột xuống không cần mẹ giúp. Khi ở trong nhà thì tự lấy ghế xếp thành cầu tuột. Nói chung Venice sẽ luôn chế ra trò chơi cho mình không bao giờ chịu ngồi yên. Iris không phá theo kiểu của "con trai" Venice, cô ấy nhẹ nhàng hơn. Mỗi khi mẹ xếp đồ, Iris sẽ lựa hết tất cả áo “bí mật của Victoria” (Victoria Secret) rồi máng hết lên cổ. Hoặc sẽ làm cái giỏ đựng đồ, nhặt được cái gì là nhét hết vào trong áo để cái mình phình ra. Iris chắc đã tự đúc kết được rằng muốn khoẻ thì phải ăn nên để trí não khoẻ mạnh Iris đã nhai hết 2 cuốn sách và các chữ cái. Nhờ thế mà Iris biết hát, đếm từ 1 đến 10 rồi ngược lại, đọc hết 26 chữ cái và màu sắc. Iris rất thích trò chuyện và giao tiếp với những người lạ gặp trên phố. Venice ở nhà hùng hổ hay ăn hiếp em, nhưng khi ra đường thì rút vào người mommy, không cho ai đến gần. Hai con lựa chọn rất rõ, Iris đi theo mẹ, còn Venice thì đi theo mommy. Bx thường hay thắc mắc, - Hai đứa con đều ở nhà với em cả ngày, tại sao Iris theo em mà Venice ngược lại đi theo xã. Tôi cười và trả lời, - Chắc tại Venice thấy tội nghiệp mommy không ai theo Venice cũng quen với sự có mặt của Iris nên đi đâu làm gì mà chưa thấy Iris là sẽ nhắc hai mẹ “baby, baby”. Tuy hai con phá nhưng hai con rất tự giác tuân thủ lề lối. Đến giờ ăn thì biết tự vào bếp và tự ăn. Đến giờ ngủ thì tự sắp xếp hành lý (con khỉ nhồi bông và núm ti) đi vào phòng ngủ. Mấy anh chị đôi lúc đùa bảo là hai đứa không phải em bé mà là lính được huấn luyện.
  2. Hoa Vàng Nở...

    Đầy Tháng... Thứ 7 vừa qua là tiệc đầy tháng của hai con khỉ con. Thời gian trôi qua thật nhanh! Nhớ ngày nào, bà xã còn nằm vật vờ vì ốm nghén thế mà hôm nay hai đứa con đã chào đời tròn một tháng. Ngày bà xã sinh, tôi đứng trong phòng mổ ôm gương mặt của bà xã để trấn an tinh thần. Dù rằng, bản thân tôi lạnh toát cả người vì lo lắng cho bà xã sẽ bị đau đớn, dẫu biết rằng bác sĩ đã tiêm thuốc đầy đủ. Tôi cũng chẳng dám nhìn khi bác sĩ mang con ra vì không muốn nhìn thấy máu của bà xã tuông rơi. Hai đứa căng thẳng, mặt mày xanh mét, người run cằm cặp. Có lẽ vào lúc đó, hai đứa sợ quá nên đã hồn xiêu phách lạc. Thế nhưng, ngay khi nghe được tiếng khóc oa oa, hồn lập tức quay về, hai đứa vui mừng, hân hoan mừng đón con chào đời. Y tá mang Iris đến cho hai đứa xem, con bé đang mím môi, run run nức nở vì không muốn rời khỏi ổ ấm trong bụng mẹ. Nhìn thương ơi là thương. Niềm hạnh phúc vỡ oà, cơn sợ lúc nãy dường như đã tan biến. Sau khi xong thủ tục, y tá trao hai con lên tay tôi để mang về phòng. Bà chị đang ngồi đợi, thấy tôi bước vào, vừa nhìn thấy hai cháu, chị ấy liền hô lên mừng rỡ - Đáng tiền quá, đáng tiền quá, dễ thương quá em ơi! Chị ấy liền lấy máy ra chụp để post lên facebook cho cả gia đình cùng xem. Các anh chị lần lượt về và vào bệnh viện thăm cháu. Khi nhìn thấy cháu, ai cũng khuyên hai đứa nên sinh thêm nữa đi nhưng mỗi khi nghĩ đến cơn sợ vừa qua thì tôi đã bị lạnh cả người. Mỗi lần, nhìn thấy bà xã đau đớn vì vết thương sinh con thì tôi không còn muốn có con nữa. Thật may mắn, ca mổ thành công, đến hiện tại bà xã và hai con đều mạnh khỏe. Mặc dù, tôi không dám nghĩ đến việc có thêm con nữa, nhưng bà xã bảo là để sau này mình sẽ tính lại việc ấy. Xem bộ lời khuyên của các anh chị có phần nào đó ảnh hưởng đến bả rồi. Khi làm giấy khai sinh, mặc dù Alabama đã chấp nhận hôn nhân đồng tính nhưng họ vẫn dùng hệ thống văn bản cũ. Thế nên, hai đứa tôi phải chọn một đứa là Mẹ, còn đứa kia là Cha. Tôi thấy bà xã có công sinh con, tôi không nỡ lòng nào tước đi cái danh hiệu Mẹ của bà ấy được. Vì thế, tôi chịu hy sinh làm Cha trên giấy tờ vậy. Khi điền tên con, tôi muốn con mình luôn nhớ đến tên tiếng Việt của nó nên tôi quyết định ghép tất cả tên vào trong khai sinh khiến cho tên cả hai đứa dài ngoằn. Chắc sau này tụi nó sẽ mắng vốn tôi mãi về việc này. Tôi muốn hai đứa con luôn nhớ đến Mẹ tôi, bà ngoại của chúng, một nữ anh hùng trong lòng tôi. Vì thế, tên Việt của hai đứa được đặc theo tên và họ của mẹ: Huỳnh Hoàng Yến và Huỳnh Phi Yến, hai đóa hoa vàng sẽ nở và lớn lên trong ngôi nhà mà mẹ từng ở và ra đi. Kết quả tên của hai đứa là: Nguyễn Huỳnh Hoàng Yến Venice và Nguyễn Huỳnh Phi Yến Iris. ---------------------------------------------------------------------- Tham Khảo: Thụ Tinh Nhân Tạo
×