Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

jeniferfm

Members
  • Content count

    299
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    8

jeniferfm last won the day on January 3

jeniferfm had the most liked content!

Community Reputation

194 Excellent

4 Followers

About jeniferfm

  • Rank
    You & her might have history, but you & I have chemistry

Profile Information

  • Gender
    Female

Recent Profile Visitors

5,606 profile views
  1. Dành Cho Riêng Tôi...

    Đây là topic Nhật Ký, nghĩa là chỗ riêng tư em ơi, không phải văn phòng bác sĩ nhé Cần tư vấn nên đi lấy hẹn làm hồ sơ nha em. Chúc em may mắn.
  2. Dành Cho Riêng Tôi...

    @quynhdi Jen thấy mọi người vì niềm vui riêng của mình mà ích kỷ đi tụ tập cho vui để về ảnh hưởng sức khoẻ của người khác, rồi lại thách thức nói là mình có quyền không ai có thể nói mình làm điều mình không muốn được. Mình có quyền thì người khác cũng có quyền, nếu vì cái quyền của mình mà làm người ta bị mất mạng sống, thì liệu mình có còn là người hay không, có chút lòng nhân đạo nào không? Nhân phẩm con người sao tệ vậy? Đúng là “cháy nhà mới lòi mặt chuột”, Di há!
  3. Dành Cho Riêng Tôi...

    @_Lavender_ đặc biệt là lúc bây giờ pandemic ở khắp nơi, mợ của J mất vì COVID làm cho mợ không thở được vì có bệnh đường hô hấp sẵn. Tự nhiên mình cảm thấy phải biết quý trọng người xung quanh mình hơn, vì không biết lần cuối gặp sẽ là lần nào.
  4. Dành Cho Riêng Tôi...

    Đầu năm đang hớn hở muốn mong cho mọi việc sẽ tốt đẹp hơn, thì 2h sáng ngày Tết Tây nhận được tin ba của nhỏ bạn từ thời trung học qua đời. Rồi 10h sáng vợ cậu của mình cũng passed away. Ba của nhỏ bạn bệnh nặng cả tháng nay, nghe tin cũng buồn nhưng cũng không mấy ngạc nhiên, nhưng tin của mợ đến quá là đột ngột. Mới mấy tháng trước còn gặp mợ, mợ còn trẻ trung lắm mà... Hồi thanksgiving cậu mợ cũng rủ đi ăn nhưng mình không đi được, có ai mà ngờ. Tự nhiên thấy cũng hơi lo lắng vì cuộc sống vô thường. Không ai biết trước được chuyện gì sẽ xảy ra. Dù sao mình cũng vẫn sẽ sống như mình vẫn đang cố gắng, just like Gandhi said, “love as if you were to die tomorrow, learn as if you were to live forever”.
  5. Dành Cho Riêng Tôi...

    Chủ đề COVID trở thành một chuyện làm người ta bực mình không thể tả. Người Mỹ bị chìu chuộng quá đến hư hỏng, cái gì cũng, “tôi, tôi, tôi...” Tự do của mình mà khiến cho người khác bị ảnh hưởng trầm trọng thì dành tự do làm cái quái gì? Đôi khi tới lúc khó khăn mới thấy được bộ mặt thật của người đời. Khi người ta không còn đủ lý lẽ chính đáng, họ sẽ cãi ngang. Ai mà cái gì cũng đem bản thân ra làm trung tâm của vấn đề thì người đó đã bị thua phân nửa, thậm chí 100% trong mắt mình. Tự lo cho bản thân độc lập không có nghĩa là đồng thời có thể làm hại người ta in the process. Trong khi ở bệnh viện mỗi ngày ai cũng phập phồng lo sợ bị nhiễm bệnh, nhiều khi có triệu chứng chỉ nghỉ 1 ngày, lật đật đi thử coi có positive không để trở lại làm vì bệnh viện đầy bệnh nhân mà thiếu người làm, thì có những người cứ ra rả nói COVID là giả. Chắc gia đình bạn bè họ chưa ai bị nên họ mới mạnh miệng như vậy. Coi như họ cũng hên. Hên mà không biết là mình đang sống trong hạnh phúc. Thiệt là bất công ghê. Mình hồi nào giờ rất khó chịu. Ai mà mình nói mấy lần vẫn không hiểu hay không chịu hiểu, thì tuỳ theo mức độ thân thiết: thân nhiều thì mình im ru luôn và không muốn bàn về chuyện đó nữa dù người đó có năn nỉ cỡ nào, thân ít thì từ từ lảng ra xa luôn vì không muốn hao hơi. Mình không thích chính trị, không coi tin tức, ít có năng nổ lên tiếng chỗ đông người. Có lẽ do mình lớn lên bên VN, chỗ đó cá nhân ít ai muốn thu hút dư luận vì chẳng có gì hay nếu được dư luận để ý cả. Cũng có lẽ vì lớn một chút mình dần mất đi tính xông xáo thích tranh đấu. Mình hay nói em là em đừng có tốn sức vào những người không đáng, mở mang kiến thức cho họ chi cho mệt. Nhưng em là một người khác mình. Em trẻ và năng nổ. Em có nhiệt huyết và sẽ thực sự tức giận khi thấy chuyện bất bình. Thôi thì support em, nhưng J sẽ không comment gì vì một người hành động là đã đủ, em há!
  6. Hôm nay Mother's Day ! Từ hồi qua Mỹ đến giờ hễ đến ngày Mother's Day, trách nhiệm của mình chỉ là về thăm Má, đưa phong bì có 1 số tiền cho má để má tùy ý xài, rồi cười nói: "Thôi con về má, Happy Mother's Day" Năm nay vô nhà thương thăm má, không đem được 1 cành hồng vào, vì đó là bệnh viện Mental, má đòi tự tử ! Dù chưa làm hành động nào hại đến bản thân, má vẫn bị người ta bỏ chung với 1 số bệnh nhân tâm thần nhẹ, để điều tra coi má có muốn tự tử nữa, hay có vì không muốn sống mà đi làm hại láng giềng.. như 1 số những vụ thảm sát xảy ra hằng hà gần đây. Chẳng qua má đã trực tiếp cũng như gián tiếp mất cả cha lẫn mẹ trong vòng 1 tháng. Ông ngoại qua đời, không bao lâu các anh chị em của má vì muốn giành lấy tiền taken care người bệnh là bà ngoại, đã tới lén đem bà ngoại đi, danh nghĩa là muốn take care cho Mẹ, nhưng thật ra, người ta có khó khăn về tài chính, mà không thèm quan tâm đến cảm thụ của người đã săn sóc cho bà ngoại 10 năm là má ! Cộng với chị hai sau khi dọn ra ngoài ở với bạn, đổi số phone và không hề cho má biết, má mất liên lạc với con gái, cảm thấy cô độc quá, mất hết người thân trong phút chốc, nên chán đời. Sau khi sững sờ nghe tin má trong bệnh viện, chạy hộc tốc khắp nơi để truy lùng ông anh- người đang sống cùng nhà với má mà không hề biết má tọa lạc ở đâu- trong quán nhậu, lấy chìa khóa vào phòng má để đem cho má vài bộ đồ. Ngồi nghe má nói chuyện, đau lòng muốn chết vì tưởng mình xém chút đã thành mồ côi. Vào thăm má mỗi ngày, nhưng ngoài rất nhiều việc má dặn dò con phải làm cho má, má chỉ biết đòi mình đi kiếm cho ra chị hai. Chị hai, một người không hề để tâm má có khỏe không, sau khi ông ngoại mất đã biệt vô âm tín, chưa bao giờ cho má biết chỉ sống ở đâu- hay có lẽ má chưa hề hỏi tới, vì má cũng vô tâm lắm- lại là người má luôn lo lắng cho, luôn để tâm vào. Còn mình chỉ là 1 đứa con chẳng bao giờ được lo lắng tới, dù ngày xưa mình đã từng dọn ra ngoài, có cả đến 3, 4 tháng không hề có 1 người nào bận tâm gọi 1 cú phone. Không lẽ ngày của Má mà mình lại buồn má, nhưng không buồn không được !
×