Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Vicarious

Members
  • Content count

    44
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    5

Vicarious last won the day on January 5

Vicarious had the most liked content!

Community Reputation

29 Excellent

About Vicarious

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Female
  • Interests
    Jogging.
  1. Trông ngóng kì tích!

    Được rồi, tôi công nhận việc nhớ đến bạn giống như đang nghiện lại một thứ không nên. Tôi đã từng nói với tất cả mọi người rằng tôi chẳng còn nghĩ về bạn kể từ cái ngày tỏ tình thất bại. Phải công nhận lần đầu tỏ tình bằng nói lúc gặp mặt với người chẳng có tình cảm với mình thật khó quá khó. Nhưng tôi cũng rặng ra được để bạn nói điều cần nói. Tôi biết thứ mà tôi nhớ về không phải chính bạn vì hầu như chúng ta chẳng có mấy tương tác, chắc hẳn điều duy nhất tôi nhớ về là một hình ảnh hoàn hảo của bạn được xây bằng tâm trí trong tôi và cảm xúc của tôi khi bạn ở gần. Phải chăng vì sự hiện diện của bạn lại tạo ra cho tôi thứ cảm xúc không hề xuất hiện khi có sự xuất hiện của bất kì ai khác. Đó là cảm xúc không thể làm chủ bản thân, hơi thở dường như nặng n hơn khi tim thuở đầu đạp loạn xạ. Người mà tôi gặp là chỉ muốn ôm vào lòng, khiến bất cứ điều gì tôi làm hay tôi nói đều sai trái. Càng như thế thì ấn tượng của bạn về tôi càng bị móp méo theo hướng tiêu cực. Tôi cực kì ghét việc đụng chạm, đến mức bạn thân của tôi cũng chẳng mấy khi có xúc tác vật lí. Ở gần bạn thì cơ thể tôi như không kiểm soát được mình, do đó tôi luôn giữ khoảng cách để không làm điều gì rồ dại. Tôi đã tưởng rằng bản thân đã hoàn toàn bước đi, không còn thi thoảng nhớ đến bạn một cách điên cuồng. Chắc tôi đã nhầm, khi sống chung một thành phố, và đôi lúc chỉ cách nhau vài km, tôi không thể dừng việc nhớ ấy. Hàng ngàn km việc quên thật dễ làm sao. Nó vẫn đến thất thường khiến hơi khở tôi trở nên khó khăn đi đôi chút. Biết là không đúng, là vô ích, tôi cần cố gắng dẹp ra khỏi, nhưng tôi đang quá dễ dãi với bản thân. Hãy xem định mệnh có khiến tôi phải sống cách bạn chưa đầy 1 km không? Dù j thì tôi vẫn tin tôi và bạn sẽ không còn chạm mặt nữa, dù gì thì cũng đâu có thứ gọi là duyên số giữa tôi và bạn.
  2. Trông ngóng kì tích!

    Đọc sách Một trong những điều tuyệt vời mà đại dịch Covid 19 này mang lại là cơ hội cho người ta giành nhiều thời gian hơn cho việc đọc sách. Việc truyền tay những cuốn ebooks và audiobooks là một hoạt động diễn ra ngày càng nhiều và phong phú trên những trang mạng xã hội. Với tôi, việc đọc sách như là một phần tất yếu trong cuộc sống khi từ năm lớp 3 tôi được một người thầy giới thiệu cho cuốn "Tâm hồn cao thượng" của Edmondo De Amicis. Từ cuốn sách này, tôi đã học được những bài học về giá trị trong cuộc sống, tình cảm gia đình, thầy trò, hay chính sự biết ơn. Với tôi, đây là nguồn tài liệu dạy cho tôi vô vàn giá trị cho những năm đầu đời. Có một điều đồn thổi rằng cuốn sách có thể thay đổi được cuộc đời của một con người, điều này đúng với chính tôi khi cuốn sách trên và nhiều cuốn sách nữa đã tạo ra nhiều bước ngoặt trong cuộc sống tôi. Có những cuốn sách từ những người tôi không ngờ, nhưng chắc đó là điều có lợi khi người quen tôi biết tôi thích đọc sách nên khi kiếm quà thì họ biết tặng gì. Điều này khiến cuộc sống có chút dễ dàng trong cuộc sống dễ bị đánh giá qua giá trị vật chất. Điều cốt lõi của món quà có thể là chính giá trị tiền tệ của nó hoặc là tổng giá trị phi vật chất mà nó mang lại. Quay lại với việc đọc sách, ban đầu tôi lầm tưởng rằng việc đọc xong cuốn sách là thước đo cho việc đủ khả năng trí tuệ để hiểu nó. Ví như lần bạn tôi đọc "Ăn, Cầu Nguyện, và Yêu" xong rồi tấm tắc khen về độ hay của nó, tôi quay sang ngẫm về việc đọc giang giở cuốn sách này. Lúc ấy tôi cảm nhận như một sự thất bại về khả năng đọc của tôi. Để dần dần tôi nhận ra, việc đọc một cuốn sách như một cái duyên, lúc phù hợp thì tôi sẽ lấy được giá trị của nó nhưng nếu không phải thời điểm thích hợp thì việc ngừng lại là hợp lí. Bỏ một cuốn sách không có chút tương đồng với tôi hay bỏ ngang rồi sau này đọc lại vào lúc phù hợp là những chiến lược mà tôi cảm thấy đúng đắn. Việc đọc sách giống như cách học, ban đầu có thể không có phương pháp và tư duy đúng, nhưng nếu tìm hiểu cách thức, đọc nhiều hơn, và thay đổi cách tiếp cận khi cần thiết thì cuối cùng tôi sẽ lĩnh hội được một thế giới với những giá trị khó có thể nắm được chỉ qua trải nghiệm trong cuộc sống.
  3. Trông ngóng kì tích!

    Nhật kí những ngày đầu làm con sen. Tôi đã từng thề với lòng là không bao giờ nuôi bất kì con thú nào. Lí do thứ nhất là chăm sóc thấy cực quá, nội việc lo ăn uống, chăm sóc bản thân đã thiếu siêng rồi. Lúc nào tôi cũng cố gắng tiết kiệm thời gian nhất có thể từ việc chuẩn bị quần áo, đến cơm nước mỗi tuần. Nên việc chăm sóc ăn uống, vệ sinh và sức khoẻ tinh thần cho 1 sinh linh khác là điều tôi chẳng ham nổi. Lí do thứ 2 là không biết tự bao giờ tôi rất nhạy cảm với mùi hôi và ghét việc trên cơ thể hay trong nơi sống của tôi có 1 mùi gì đó khó chịu. Thú cưng mà không chăm kĩ cũng như được huấn luyện vệ sinh thì mùi hôi nồng nặc xuất hiện Thế mà ngày hôm qua tôi đã bồng bột đem một em chó khoảng hơn 1 tháng tuổi về nhà. Chỉ tại em ấy nhìn trắng muốt, xinh xinh vì còn nhỏ. Nhìn bàn chân nhỏ bé, mềm và cái mặt ngu ngu khù khờ là thấy thương rồi. Lần đầu em được cạnh hơi người chứ từ sáng qua trờ về trước thì bị quăng lăn lóc với ba mẹ và "bà dì ghẻ", 3 con bị xích cổ liên tục mỗi ngày. Mỗi ngày là ăn đồ thừa sau khi cai sữa mẹ, thấy còn thương nữa. Sau khi quần đi mấy km, em về đến nhà là lăn ra rủ, dù nằm trong cái rổ nho nhỏ, em vẫn ngủ ngon lành mê mệt. Đấy là thời gian bình yên. Sau khi ngủ đã, em tỉnh dậy thì tôi liền nấu cháo gói với 1 ít thit, thế mà ẻm không chị ăn, cứ liếm qua loa một miếng rồi không chịu ăn nữa. Hơi lo lo là không biết có phải xa ba mẹ buồn mà bỏ ăn không. Cả buổi tối chắn được mấy cái liếm còn lại toàn nước, vì thế cả đêm xách dẻ theo chân lau nước rồi liên tục kèm theo những bài học về việc chỗ đi vệ sinh là chỗ nào. Thế mà đến giờ vẫn chưa có vẻ thấm bài học, haizz. Đến tối tôi leo lên lầu ngủ thì ẻm kiu ăng ẳng, thế là lại lết xuống nằm đỡ ghê sofa cho ẻm không kiu. Cả đêm tôi lại lăn lóc suy nghĩ hay trả lại cho mẹ nó nhỉ, thấy tội tộii, Cái độ gắn kết nhiều đến nỗi giấc ngủ buổi sáng của ẻm diễn ra với tư thế nhìn cho bằng được mới an tâm ngủ, ko có là kiu choe choé. Chỉ được mỗi một điều là đổi sang nấu món cháo trứng là ăn ngon lành.
  4. Mình dự là sẽ bắt đầu mở nhật kí khi đạt được kì tích mà khó quá, có khi lại sẽ bỏ cuộc. Viết nhật kí đang là xu hướng lên ngôi của thời đại với mục đích giảm áp lực và lấy lại động lực trong cuộc sống. Mình muốn viết để nếu kì tích có xảy ra thì mình vẫn lưu giữ được những kỉ niệm ngot ngào của cuộc sống hiện tại. Mình không phải suy nghĩ nhiều về những điều đang diễn ra mà có thể chăm chăm vào việc biến điều kì tích thành hiện thực. Sáng nay lại lên cơn hứng khởi. Mình gọi về nói vs em là sinh nhật em hãy đi BK, thế mà em lại tạt cho mình gáo nước lạnh, mệt, không muốn đi, lại phải cúp học. Nghe xong bao cảm hứng sáng sớm vụt tắt. Thế là sau đó em nó lại nhắn tin giải thích và nửa tiếng tiếp theo là ngồi nghe tâm sự. Mình vẫn bồi thêm câu, đợi vui vui sẽ rủ tiếp. Haiz, đúng là làm chị thật khó. Mình lại quay đứa bạn thân, phán 1 câu "vậy thứ 2 về SG thì bay qua BK", vẫn là lời đồng ý đầy nhiệt tình "ok, đang rãnh mà, lên kế hoạch đi". Haiz chập 2, giờ nói đi đâu cũng bị bắt là người lên kế hoạch, nếu không là không có kế hoạch gì thì mình lại là người càm ràm, tự mình làm khổ mình ah.
×