Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Bluesky

Members
  • Content count

    1,424
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    31

Everything posted by Bluesky

  1. Live- Laugh- Love

    Cuộc đời thật là dễ thương, số mình thật là may mắn, cứ ngay ngày Lễ ngày Hội là đổ bệnh.
  2. Live- Laugh- Love

    Bài viết sai nhiều chính tả, nhưng do copy thì phải để nguyên bản.
  3. Live- Laugh- Love

    "Muốn hết lòng “yêu” ai đó, trước hết bạn phải “thương” chính bản thân mình Điều kiện cần để tiến tới bất kỳ một mối quan hệ nào đó là sợi dây cảm xúc buộc hai người lại với nhau. Nhưng điều kiện đủ để nuôi dưỡng thứ cảm xúc ấy lại chính là tình yêu - yêu bản thân. Từ khi tôi biết đọc biết viết đến bây giờ, tôi luôn thường nghe đâu đó ngoài kia người ta hay thì thẩm to nhỏ với nhau rằng "Tình yêu là một thứ tình cảm rất thiêng liêng, và vì thiêng liêng như thế nên khi yêu, người ta thường sẽ (phải) hy sinh cho nhau, cùng nhau vượt qua mọi sóng gió trên đời". Mới đầu tôi cũng tin lắm, tôi tin đến mức có thể lấy đó làm cẩm nang cho khá nhiều cuộc tình ngang qua cuộc đời mình. Tôi tin tới mức, dù mình có nhạy cảm đến mấy, mình vẫn phải che dấu hoặc làm mờ nhạt bớt đi cái tính cách tưởng như kỳ quoặc ấy để giữ lửa cho mối quan hệ của mình. Thế rồi sau rất nhiều lần đổ vỡ, sau cơ số lần khờ dại, sau không biết bao nhiều lần vùi đầu vào ướt nhẹp chiếc chăn trần và sưng vù khoé mắt, tôi, một đứa vừa hướng nội vừa nhạy cảm tin rằng chẳng có điều gì khiến bản thân tôi phải miễn cưỡng che dấu hay thay đổi tích cách của chính mình. Mà nếu có, thì đó cũng là những thay đổi do CHÍNH BẢN THÂN tôi thực sự muốn, chứ không phải do tác động từ bất cứ ai khác, vì bất cứ người nào khác ngoài tôi. Tôi từng nghĩ rằng nếu mình không thay đổi thì mình thực sự quá ích kỷ và bảo thủ. Khi mà người tôi "yêu" có những thay đổi theo chiều hướng không mấy tích cực vì tính cách của tôi bộc lộ quá rõ nét, tôi lại né tránh. Khi mà giữa cả hai chúng tôi có khoảng cách quá lớn, tôi lại chọn cách im lặng. Khi mà cả hai đều chưa hoàn thiện chính mình, tôi, và cả người tôi yêu lại chọn cách bình thản. Mãi cho tới sau này, tôi mới nhận ra, chẳng có ai sai trong những mối quan hệ của cả hai. Cái sai duy nhất là cả hai không hoặc chưa biết cách yêu thương bản thân thực sự. Tôi cũng từng nghe đâu đó có ai nói rằng "Khi bạn không biết cách yêu bản thân, thì chẳng có một ai, có thể toàn tâm toàn ý yêu thương hay trân trọng bạn." Vài năm trước, tôi thấy đúng. Và bây giờ, tôi lại thấy càng đúng hơn. Tôi có một nhân chứng dấu tên cho thứ tình cảm vá víu sau hôn nhân chỉ vì để giữ một mái ấm trọn vẹn cho con cái. Đó là câu chuyện của một người tôi gọi bằng chú, và vợ của chú. Tôi không rõ hai người đến với nhau như thế nào, nhưng nghe lời kể lại từ gia đình, họ hơn kém nhau khá nhiều tuổi. Người vợ hơn người chồng những mấy tuổi đời. Tôi không hề có một ý gì khi đề cập đến tuổi tác trong một mối quan hệ. Tôi cũng đã từng rất nhiều lần phản đối gay gắt khi mọi người xung quanh cho rằng tuổi tác là một trong những nguyên nhân CHÍNH dẫn đến sự sứt mẻ của cả hai. Theo như những gì tôi quan sát và cảm quan cá nhân của chính bản thân tôi, nguyên nhân chính của những rạn nứt đến mức ngột ngạt ấy lại chỉ đến từ đôi ba từ này "KHÔNG BIẾT CÁCH YÊU BẢN THÂN". Vẻ ngoài tiều tuỵ, dáng vẻ ưu phiền, cộng thêm những suy nghĩ tiêu cực thường trực ngày qua ngày đã đổi lại một dáng dấp người vợ/người phụ nữ "thất bại". Có thể người ta không thất bại trong việc chăm sóc, vun sén cho gia đình nhỏ của người ta. Thế nhưng, người ta lại thất bại trong việc chăm sóc và nâng niu chính bản thân mình. Bạn có thể không quá đẹp, bạn có thể không có mớ tài sản nọ kia, bạn cũng có thể không quá tinh nhanh như bao người phụ nữ khác. Nhưng nếu ngay cả "yêu bản thân" bạn còn đánh mất thì bạn sẽ chẳng giữ được bất kỳ ai xung quanh bạn. Tôi không dám chắc tôi có thể có cơ duyên chạm mặt người hết mực yêu thương tôi. Tôi cũng không dám khẳng định chắc nịch rằng tôi sẽ có một tổ ấm như bao người phụ nữ khác. Nhưng có một điều tôi dám chắc, mình sẽ không bao giờ cho phép bản thân đánh mất, là cái nội tâm và tính cách bên trong chính con người mình. Hay nói cách khác, tôi sẽ luôn yêu bản thân theo cái cách mà tôi đã từng. Nếu ngay cả bản thân bạn, "cái người" ngày đêm kề cận, đau buồn, vui khổ cùng bạn mà bạn còn chẳng biết cách thương thì liệu bạn có thể trao tình yêu thương vô điều kiện cho bất kỳ một ai khác. Nếu ngay cả bản thân bạn, còn không thấy mình có điểm gì đó đáng để yêu, đáng để thương, đáng để che chở, dù là nhỏ nhất thì bạn thử nghĩ xem có ai đó ngoài kia sẵn sàng rang rộng vòng tay ra để ôm lấy bạn. Mà nếu có, thì tình cảm ấy cũng là một thứ tình cảm vô cùng mệt mỏi và cũng không thể kéo dài mãi. Muốn yêu ai đó, là khi bạn muốn yêu chính mình. Muốn ở bên cạnh ai đó, là khi bạn muốn ở cạnh chính mình (ngay cả khi bạn trong hình hài tệ nhất). Muốn khám phá ai đó, mối quan hệ nào đó, là khi bạn thực sự muốn khám phá những ngóc ngách trong chính con người mình. .... Và muốn che chở cho ai đó, là khi bạn phải che chở được cho chính mình, vì mình. Yêu không khó, sống với nhau cũng không khó, chỉ có "giữ" được trái tim của nhau ở lại hay không mới thực sự đáng phải bận tâm."
  4. Live- Laugh- Love

    Hy vọng mọi chuyện tốt lành.
  5. Live- Laugh- Love

    Nhớ quá...
  6. Live- Laugh- Love

    Trưởng thành không phải là chia tay xong vẫn có thể làm bạn. Trưởng thành là buông tay rồi, dù có từng tổn thương thế nào vẫn cố gắng sống trọn vẹn cuộc đời mình. Sau khi chia tay, vẫn thường có một khoảng thời gian mà mọi người nghĩ rất nhiều về chuyện quay lại. Nhưng thường thì lý do của suy nghĩ ấy không phải là vì mối quan hệ vẫn còn cơ hội, mà chỉ là vì bạn vẫn còn đang nhớ về ký ức của những ngày tháng mà mình từng được yêu. Tôi nghĩ, sau khi kết thúc một mối quan hệ, việc mỗi người tự cho mình một khoảng thời gian ít nhất là nửa năm để hồi phục là một điều cực kỳ nên làm. Cho dù bạn muốn hay không thì chỉ riêng việc hai con người từng gắn bó sâu đậm trong một thời gian dài, đến lúc phải tách nhau ra, ai cũng sẽ đều bị mất đi một chỗ dựa tinh thần ở bên trong, bị quờ quạng chới với khi cố thích nghi lại với cuộc sống. Bên ngoài, bạn vẫn có thể tỏ ra cho mọi người thấy là mình rất ổn. Trong đêm tối, bạn là người duy nhất chứng kiến những phút vật lộn của mình ở nội tâm. Trong khoảng thời gian ấy, điều mang tính thử thách nhất chính là những lúc mà bạn phải tự sắp xếp, gạn lọc lại ký ức về mọi thứ cả hai cùng trải qua, về những khoảnh khắc lãng mạn nhất, về cả những lời nói trong lúc nóng giận gây tổn thương và vô tâm nhất. Đáng tiếc là, cơ chế của não bộ rồi sẽ quên dần những điều hạnh phúc, nhưng những vết hằn của tổn thương, cứ một lần được nhớ về, thì lại càng hằn sâu thêm. Có lẽ, đó là cách mà rất nhiều cặp đôi đã dùng để quên nhau. Họ vô ý mài mòn sự kết nối của mình với con người kia bằng cách gọt đi từng ký ức đẹp đẽ, đồng thời dựng thêm một vài phần định kiến về việc người đó đã từng cư xử với mình tệ thế nào. Ngủ quên trong những suy nghĩ tiêu cực ấy là một điều vô cùng đáng sợ. Sẽ không bao giờ có chuyện tất cả mọi người trên thế giới này quay lưng lại với bạn, nhưng ở trong trạng thái suy nghĩ ấy, sẽ có những lúc, bạn chọn cách một mình quay lưng lại với cả thế giới. Để cảm xúc của mình bớt hỗn loạn, bạn thậm chí có thể gán cho những người mình từng yêu một chức danh hằn học. Đến sau này, khi đã tự để tâm trí của bản thân mình cô đọng lại, tôi mới nhận ra rằng trong tất cả những cuộc cãi vã nảy lửa trước khi chia tay ấy, thứ mà chúng ta khó chịu thật ra không phải là người kia. Thứ khiến bạn khó chịu lúc ấy đơn thuần chỉ là vì mình đang không được sống cuộc đời mà mình muốn. Và giữa những lúc bão lòng hỗn độn như thế, bạn cũng không tìm được cách nào ôn nhu hơn để nói ra điều đó cả. Mặt hồ sóng to quá thì nước trong mấy cũng không thể nhìn thấy đáy. Đến khi tất cả những suy nghĩ tiêu cực đã lắng xuống và qua đi rồi, có thể vào một ngày đẹp trời, khi nhìn xuống đáy hồ, bạn sẽ nhận ra những khoảnh khắc huy hoàng của những tháng ngày hạnh phúc năm xưa vẫn đang còn ở đó. Và chúng là minh chứng rõ ràng nhất về việc mối quan hệ ấy chưa bao giờ là sai lầm cả. Chỉ riêng việc tìm thấy nhau giữa thế gian rộng lớn, nói với nhau hàng triệu lời bộc bạch từ tâm can, cảm nhận được sự đồng điệu rồi yêu đậm sâu đã là một điều vô cùng đặc biệt rồi. Cho dù giờ đây không còn được ở bên nhau nữa, tôi vẫn hy vọng người ấy sẽ sống một cuộc đời hạnh phúc vui tươi. - Lu -
  7. Live- Laugh- Love

    Hôm bữa đi ăn ở quán, em vô toilet nữ có cô lao công ở trong đó, vừa mở cửa vào cô ấy kêu "ê ê ê...", rồi trong khoảnh khoắc ngắn ngủ đó cô đã nhận ra rồi im luôn :))
  8. Live- Laugh- Love

    Câu chuyện dây khoá để đồ ở phòng tập: Lần 1: Bé nhân viên lễ tân đưa dây màu xanh (phòng để đồ dành cho Nam), mình lúc đó không biết, đi vô mở tủ ở phòng dành cho Nữ hoài không được. Đem ra đổi thì bé nhân viên mới cười trừ là đưa nhầm thẻ Nam cho mình. Lần 2: Lần này thì lịch sự hơn, bé nhân viên lễ tân hỏi mình muốn lấy thẻ phòng để đồ dành cho Nam hay Nữ. Lần 3: Hôm qua, xíu nữa là đưa dây xanh cho mình rồi, hên là mình chặn và nói sớm là đưa dây màu cam nhe em ơi (dây màu dành cho phòng Nữ)😳. Gặp qua đi tập chung với bé cùng phòng, ẻm cười và nói đã được tận mắt chứng kiến cảnh này, vì đó giờ ẻm toàn nghe mình kể lại chuyện này thôi. Mỗi lần lấy hay đưa là bé nhân viên lễ tân khác nhau nên cứ bị vậy hoài, hay bữa nào mình lấy dây xanh để vào phòng Nam thử xem sao 😌 Hình tập buổi thứ 2 trong tuần này, sau 2 tuần nghỉ ngơi dưỡng thương 😌, chuột đâu chưa thấy mà thấy mỡ bụng sắp chảy xệ.
  9. Live- Laugh- Love

    So much to believe in We were lost in time Everything I needed I fell into your eyes Always thought of keepin' Your heart next to mine But now that seems so far away Don't know how love could leave Without a trace Where do silent hearts go? Where does my heart beat now?
  10. Live- Laugh- Love

    Cảm giác tuyệt vời nhất của một ngày là ngủ trong ánh đèn vàng và mùi thơm toả ra từ bình xông tinh dầu, cộng với mùi thơm của chăn gối nệm ❤️
  11. Live- Laugh- Love

    Chu choa, lần đầu đi masage trị liệu đau cổ vai gáy. Phải cởi hết áo để massage 😳🙄 Cái thân già cõi đã bắt đầu gào rú, đau đớn dữ dội dưới bàn tay cô bé nhân viên. Bị tắt nghẽn nhiều quá, nên mỗi khi tới chỗ nào là đau chỗ đó, điếng người. Hy vọng mọi điều tốt đẹp sẽ đến. Có sức khoẻ là có tất cả. 🙂
  12. "Lòng người thường sẽ không mất đi vì chuyện lớn nào đó, mà là từ những thất vọng nhỏ tích tụ từng ngày."

  13. Live- Laugh- Love

  14. "Rồi chúng ta sẽ gặp một người.

    Vừa gặp, bạn đã cười.

    Vừa gặp bạn, đã cười..."

    1. Ghost.

      Ghost.

      Cừ hố hố được hem ku

    2. chutzpah

      chutzpah

      😆 em sẽ cười khi gặp chị cờ rút 

×