Jump to content

Asian Labrys Thông Báo

  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Ann09

Thành Viên
  • Số bài viết

    74
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    2

Ann09 last won the day on Tháng 7 15 2014

Ann09 had the most liked content!

Điểm

95 Excellent

1 Người theo dõi

Về Ann09

  • Xếp hạng
    [Chả sợ gì - Chỉ sợ già]

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Not Telling
  • Vị trí
    SG
  1. Uh, nghe bạn đàn mà mình hình dung khung cảnh mình đang trong căn phòng nhỏ, thả người trên ghế dài, tách trà nóng, ngoài trời là Đà Lạt tháng 12, và từng nốt từng nốt rơi trong không gian yên bình.
  2. Nghe bài xuân mà thấy buồn lạ
  3. Giản Dị và Em.

    Mối tình đầu Tôi đã từng đơn phương một cô gái suốt những năm tháng thơ dại, mãi đến tận sau này tôi mới biết thứ tình cảm tôi dành cho cô ấy là tình yêu. Tôi thích tất cả những gì thuộc về cô ấy như bản năng. Kiểu như gà mẹ xoè đôi cánh nhỏ bé ra che chở cho đàn gà con khi có mối nguy hiểm nào ập tới. Mái tóc dài như suối đổ, suôn mượt và đen nhánh, không nhiễm tí hoá chất nào. Bàn tay thon dài, cô ấy hay viết bài hộ những lúc tôi bệnh nghỉ học hoặc là đi thi trong đội tuyển. Đôi mắt to tròn xoe, có giận đến đâu khi nhìn vào đôi mắt ấy thì tôi cũng nguôi. Má lúm đồng tiền và chiếc răng khểnh dường như sinh ra là dành cho cô ấy. Chín năm, một quãng thời gian không dài nhưng cũng không thể nói là ngắn để mọi thứ trong tôi dừng lại. Những năm tháng học trò trôi qua nhanh chóng, những cái nắm tay nhẹ nhàng, những cái ôm chóng vánh và cả những lần cô ấy thẹn thùng hôn lên má tôi. Khẽ, rất khẽ... Tôi vẫn ngu ngơ cho rằng giữa chúng tôi là tình cảm bạn bè thân thiết, thân như chị em ruột thịt trong nhà. Tôi cố kìm nén mọi suy nghĩ đi-quá-giới-hạn cho phép của hai đứa bạn gái thân với nhau. Cố gắng kìm nén những giấc mơ dài, nơi mà chúng tôi nắm tay nhau đi trên con đường lộng gió, nơi con đê uốn lượn theo những bước chân, nơi cô ấy khe khẽ bảo rằng giá mà thời gian ngừng lại ở đây, còn tôi thì mải miết trốn tránh thứ tình cảm đang đâm chồi trong tim mình. Giá mà tôi lớn hơn một tí, giá mà cô ấy rõ ràng hơn một tí, thì mọi chuyện sẽ không nằm ở lưng chừng như thế này. Ngày cô ấy chuyển đi, tôi biết được thông qua lời anh họ của cô và cũng là bạn của tôi. Tôi đạp xe sang nhà cô ấy thì cửa đóng im lìm, chỉ còn mảnh sân với những khóm hoa cúc dại cô ấy vẫn bảo rằng đó là loài hoa cô thích. Tôi bắt đầu thích cúc từ dạo ấy. Tôi chính thức mất liên lạc với cô, sau những tháng ngày điên cuồng dò hỏi những người bạn mà tôi tin rằng họ sẽ có dù chỉ là một chút thông tin về cô ấy. Bao nhiêu lần hy vọng rồi thất vọng, mọi thứ dần nguôi ngoai, nhưng trong tôi vẫn còn câu hỏi bỏ lửng. Nếu tôi can đảm hơn một chút, nếu cô không chuyển đi, nếu như chúng ta còn cơ hội gặp nhau... thì sao? Hay, ngày đó, cô đã từng thương tôi chăng? Ôi, giá mà... Rồi cũng từ người anh đó, tôi biết cô đã lấy chồng, một người mà tôi nghĩ ắt hẳn cô phải lấy chứ không phải chọn lấy. Cái cảm giác đó nó lạ lắm, không phải đau, cũng không thể vui, mọi thứ cứ đan xen, lưng lửng, chẳng thể tuôn ra thành lời. Tôi, chưa bao giờ là người bắt đầu, nhưng chính thức là người bỏ cuộc, bỏ cuộc trước khi kịp bắt đầu. CÔ ẤY ĐÃ LẤY CHỒNG! Có thể người tôi thương là cô gái năm ấy với nụ cười tươi, răng khểnh và má lúm đồng tiền. Còn cô, cô có lẽ cũng đã quên những gì cô nói, quên những kỉ niệm và có khi cô cũng chẳng nhớ tôi là ai trong đám bạn thuở đó. Duy nhất, tôi chưa bao giờ quên được cô!
  4. Giản Dị và Em.

    https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/ta-co-hen-voi-thang-5-nguyen-ha.G973A3EyD507.html
  5. Giản Dị và Em.

    Không phải mang trong mình tình yêu bóng đá cuồng nhiệt, nhưng những giải đấu lớn có VN thì sẽ cố xem (nếu rảnh). Và chưa bao giờ chứng kiến những con người xa lạ trở nên thân quen như hôm nay. Từ khi bước vô phòng chờ là ngó nghiêng đâu đâu cũng 1-2ng cùng xem chung kết AFC, đến lúc lên mb mà 1 chị vẫn lẩm bẩm "ối đợi e xem xong hãy đi mà", chưa thấy ai ham mê cái gì đến nỗi vậy luôn. Rồi lúc ổn định các kiểu thì nguyên khu chỉ có 2 cái phone là còn bắt đc 3G mà 1 đoàn ng bu vô xem đến nỗi tiếp viên báo về chỗ, rồi thì khi e zai Quang Hải gỡ hoà 1-1 thì ôi thôi vỗ tay k ngớt, hô vang "Việt Nam" đến nỗi mấy bạn Tây không hiểu gì cũng lật đật lia đt lên quay clip. Rồi lúc vừa xuống TSN, đứng trên xe bus là lại bu vô xem ké, vừa ngay lúc 2-1 vào phút cuối, bao nhiêu tiếc nuối lại 1 lần nữa kéo gần những con người xa lạ. "Tuyết thế đá vậy là giỏi rồi" "Cu Dũng lạnh quá nheo mắt nên không thấy bóng mà" "Thôi giờ về bão lòng chứ đi bão gì nổi nữa" Thua trong vinh quang nhé, U23 VN!
  6. Giản Dị và Em.

    Bạn nhìn cuộc đời này bằng con mắt màu gì? Khi nhìn vào ba mẹ bạn, bạn thấy gì khi họ khóc và đau khổ. Bạn có lỗi và bạn hứa gì ? Khi nhìn vào đôi mắt già nua và mong manh của ông bà bạn. Đôi mắt van xin một ít thời gian của bạn, chỉ để nói chuyện. Bạn từ chối và bạn hứa gì ? Khi nhìn vào đôi mắt của một đứa bé nào đó,bạn làm đau và tổn thương nó. Nó khóc và bạn cảm động, bạn hứa gì ? Khi nhìn vào đôi mắt đục ngầu của một người ăn xin. Cảm thấy ghê tởm khi họ chạm vào người bạn. Xúc phạm họ và ....tự trong thâm tâm, bạn hứa gì ? Khi nhìn vào đôi mắt của người ấy, trống rỗng và ...bạn không nhận thấy điều gì cả. Bạn sẽ nói gì? Sau đó rồi bạn hứa gì ? Và rồi, hàng nghìn lời hứa nữa sẽ ra đời từ tư tưởng hay từ chính miệng bạn? Tôi không biết và chẳng ai biết. Xin đừng hứa, xin đừng mơ tưởng cho chính bạn hay cho một ai đó yêu thương bạn và tự làm cho chính các bạn đau khổ. Tôi sẽ không hứa những điều tôi không làm nữa,tôi sẽ không hứa gì cả,chỉ nhìn vào thực tế. Xin đừng hứa điều mà bạn không bao giờ làm.Xin đừng, đừng !
×