Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

lamlang

Members
  • Content count

    624
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    6

lamlang last won the day on July 17 2018

lamlang had the most liked content!

Community Reputation

563 Excellent

About lamlang

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Female

Recent Profile Visitors

10,122 profile views
  1. Sóng Đời

    Mấy bữa trước đọc tin tức có nghe tin thiếu tướng Lê Minh Đảo mất, lamlang tính viết một bài viết về ông, nhưng vì lamlang vừa trãi qua một thời gian "đi chết " tới giờ vẫn chưa bình phục hoàn toàn (chắc một phần do lời nguyền rủa của một người nào đó có lần đã nguyền rủa lamlang như thế) nên mãi tới hôm nay lamlang mới thực hiện được. Qua chuyện lần này Lamlang cần phải đội ơn lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa qua lời cầu bầu của mẹ Maria và thánh cả Giuse, lamlang đã được sống lại cả về thân xác lẫn tâm hồn, và lamlang càng xác tín một điều là trên thế gian này thiên lý luôn luôn luôn hiện hữu. Với niềm tin như thế và theo lời Chúa dạy, lamlang không thể mang trong lòng sự óan giận bất cứ ai. Chỉ xin được trả câu nguyền rủa của người nào đó với lamlang lại cho chính người đó. Lamlang chỉ nói bấy nhiêu, mong là người đó tự hiểu, nếu không thì càng nguyền rủa lamlang thì những lời nguyền rủa đó sẽ được trả lại trên chính người đó. Theo một cách nhìn khác, lamlang cần phải cám ơn cái sự " đi chết" vừa qua, vì nhờ vậy lamlang mới có dịp nhìn lại những lỗi lầm và thiếu sót của bản thân một cách sâu sắc và rõ ràng nhất, mà sống tới từng tuổi này lamlang mới có được. Cũng qua đó, lamlang hiểu được thật sự như thế nào là hai chữ "tội vạ" Hai chữ này khi mở miệng ra nói thì thấy nó nhẹ lắm nhưng chỉ những người trãi qua trong cuộc mới hiểu được nó nặng như thế nào và lamlang tin rằng nếu không có ơn Chúa thì không ai có thể chịu đựng và vưọt qua nổi. Bây giờ trở lại câu chuyện về thiếu tướng Lê Minh Đảo. Thật sự lamlang là kẻ sanh sau đẻ muộn nên không biết gì về ông. Những gì biết được là do nghe, đọc trên báo đài. May mắn là nơi đất xứ tự do cho nên mỗi lần muốn tìm hiểu về điều gì thì lượng thông tin lúc nào cũng khá dồi dào, chính xác và đa chiều, tạo điều kiện cho người nghe, đọc có tầm nhìn và suy luận rộng rãi trung thực hơn nơi những nước độc tài, chỉ được nói và tuyên truyền một chiều theo định hướng chỉ thị của cấp trên. Báo đài mấy bữa nay nói về ông tương đối cũng nhiều rồi nên có lẽ lamlang chỉ nói tóm gọn về ông một chút, như một lời tri ân và tưởng nhớ đến ông. Theo lamlang được biết ông là một trong những vị tướng rất tài hoa của quân lực Việt Nam Cộng Hoà. Hai bài hát "Lưu Đày" và "Nhớ Mẹ" mà lamlang đã post trong nktb của lamlang là do ông sáng tác, trong đó bài "Nhớ Mẹ" là sáng tác chung với bạn tù của ông. Không tài hoa thì làm sao sáng tác được hai bài hát cảm động lòng người như thế. Và chắc hẳn qua hai bài hát này người nghe cũng cảm nhận được tình cảm ông dành cho mẹ, cho đất nước, và cho đồng đội của ông. Nếu tài của ông, đạo đức của ông chỉ được gói gọn trong hai bài hát như thế thì cũng không có gì đặc biệt, nếu không muốn nói là có phần nào đó giống như kiểu "mèo khen mèo dài đuôi" như tác giả nào đó tự viết sách ca ngợi mình. Nhưng tài của ông, đạo đức của ông không chỉ được thể hiện qua hai ca khúc mà bằng chính những hành động trong cuộc sống được nhiều người chứng kiến và xác nhận. Vào những ngày gần mất nước, khi miền nam sắp rơi vào tay cộng sản miền bắc, ông nắm giữ vai trò là tư lệnh sư đoàn 18 bộ binh đóng ở Xuân Lộc. Lúc bấy giờ tình hình rất hỗn loạn, phe VNCH bị vỡ trận nhiều nơi, tinh thần tướng sĩ xuống rất thấp, nhưng ông vẫn bình tĩnh chỉ huy quân đội chiến đấu. Có lúc tương quan lực lượng hai bên rất chênh lệch khi phe của ông phải lấy một người chọi ba người, cũng có lúc một phải chọi năm và cao điểm là một chọi mười. Lúc đó người Mỹ cũng đã tính tới đường rút ra khỏi Việt Nam từ mấy năm trước cho nên đã cắt phần lớn viện trợ quân sự cho VNCH, vì thế về vũ khí đạn dược VNCH cũng thua xa cộng quân miền bắc được viện trợ dồi dào từ Trung cộng, Liên Xô và khối nước XHCN ở đông âu. Tài của ông ở trận đánh không cân sức ở đây chính là dù ở thế bất lợi như vậy nhưng đã chặn đứng được đường tấn công của cộng quân để tiến vào Sàigon qua ngã Xuân Lộc, cho nên cuối cùng chúng phải đổi chiến thuật tiến vào Sàigon qua ngã Biên Hoà. Điểm son nữa của ông ở đây là, sau khi nhận được lệnh rút quân từ cấp trên, ông đã hoạch định kế hoạch rút quân có trật tự trong im lặng để tránh tối đa sự hy sinh cho lính và gia đình của họ. Ông yêu thương và quý trọng mạng sống của lính mình theo tinh thần cùng sống cùng chết là vậy. Rồi trong một trận đánh có một người lính của ông bị thương đổ ruột ra ngoài ông đã dùng trực thăng dành cho riêng ông để đưa người lính này về Sài gòn chữa trị. Lòng thương người của ông không chỉ thể hiện nơi đồng đội, nhưng còn đối với địch quân. Trong một đánh bắt được hơn chục người lính bắc cộng, ông không hành hạ hay đánh đập họ, nhưng cho họ ăn no đủ sau đó giải họ về bộ tổng tham mưu. Trong lúc Sài gòn hổn loạn, ông có điều kiện để đưa vợ con ra nước ngoài một cách an toàn và hưởng sự thịnh vượng tự do khi ở nước ngoài, nhưng ông đã từ chối để vợ con ra đi và để họ ở lại với mình, với lính của mình để rồi sau đó vợ con ông phải chịu kiếp sống lam lũ, còn ông thì phải trãi qua mười bảy năm tù đầy. Có thể gọi cái này là có phước cùng hưởng, có hoạ cùng chia. Tất cả những điều này có phải cũng là những tấm gương cho bất cứ một người làm tướng nào cũng nên noi theo? Để nói về ông thì chắc còn dài lắm mới hết được và như lamlang đã nói ở khúc đầu của bài viết là đã có nhiều báo đài nói về ông rồi cho nên lamlang sẽ dừng lại ở đây. Ai muốn biết thêm thì có thể lên mạng tìm nhé. Cuộc chiến tranh ý thức hệ, một bên miền bắc đại diện cho phe cộng sản, một bên là miền nam đại diện cho phe tư bản đã cướp đi mạng sống của bao nhiêu triệu người của cả hai miền nam bắc. Trong cuộc chiến này, theo như lời ông nói, người dân Việt nam không có quyền được quyết định cho vận mạng của đất nước của mình. Nhưng kẻ quyết định chính là quyền lợi của những siêu cường của thế giới. Và không may cho miền nam Việt Nam khi phải trở thành con chốt thì của phe tư bản. Cuộc chiến đã đi qua gần năm chục năm, hồ sơ về nó cũng đã được bạch hoá gần hết rồi. Sự thật của lịch sử cũng nên trả lại cho lịch sử, nhất là trong thời đại thông tin toàn cầu, chuyện gì rồi cũng lần lượt được đem ra ánh sáng thôi. Một lần nữa cầu cho ông được an nghỉ. https://vietbao.com/a302536/thieu-tuong-le-minh-dao-vi-tuong-bat-tu https://www.voatiengviet.com/a/tuong-le-minh-dao-qua-doi/5337344.html https://www.youtube.com/watch?v=di83ghAhFXI https://www.youtube.com/watch?v=xF4mYkwy89I
  2. Sóng Đời

    Nguyện xin Thiên Chúa ba ngôi sớm cho linh hồn Louis Lê Minh Đảo sớm được hưởng nhan thánh chúa trên thiên đàng Amen. RIP thiếu tướng Lê Minh Đảo.
  3. Người đâu gặp gỡ làm chi
    Trăm năm biết có duyên gì hay không?!?

    1. lamlang

      lamlang

      "Người đâu gặp gỡ làm chi
      Trăm năm biết có duyên gì hay không"
      (Trích truyện Kiều-Nguyễn Du)

  4. Sóng Đời

    Lâu rồi, từ ngày diễn đàn lt sinh hoạt lúc trước đóng cửa, lt không còn nhã hứng để viết lách nữa, nhưng mấy hôm gần đây tự nhiên lại muốn được viết, có lẽ do sóng trong lòng đang dâng trào nhiều quá và đang muốn tìm lối thoát ra chăng? ) Nhưng phần lớn do vết thương vừa mỗ vẫn chưa lành nên đành phải tạm gác lại, mãi đến hôm nay khi ngồi vô máy pc, cứ ngỡ mình sẽ có thể nhắm mắt gõ một hơi liên tục hết trang này đến trang khác nhưng...(cũng lại là chữ "nhưng" này) giờ này bao nhiêu ý tưởng lúc trước không biết sao bay biến đi đâu hết, cứ ngồi đực mặt ra, loay hoay mãi mà vẫn chưa vô được vấn đề. Haiz! Lt đã già lẩm cẩm rồi chăng? Well, có thể lắm chứ! :oMà số lt cũng lạ, chắc tại thân gái mười hai bến nước, cho nên cứ hễ sinh hoạt trên diễn đàn nào được chừng năm là lại phải đi tìm bến đậu mới. Lúc trước lt sinh hoạt bên Isarain, sau khi Isarain đóng cửa lại chạy sang LV, giờ LV không còn lại chạy sang đây. Mong là lần này sẽ được yên bề gia thất, trọn kiếp đa tình nâng khăn sửa túi cho AL Người ta thì thường đọc truyện "Tây Thi" để rồi "ngẫm cười hai chữ ân tình éo le" lt thì lại thích đọc chuyện thời sự, lại không có phong thái bình thản thong dong để "ngẫm cười" nên sau khi đọc xong lại thường cảm thấy chua chát xót xa, chua xót cho người mà cũng chua xót cho chính bản thân mình. Chỉ là như thế!
×