Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

lamlang

Thành Viên
  • Số bài viết

    422
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    5

lamlang last won the day on Tháng 11 9

lamlang had the most liked content!

Điểm

412 Excellent

Về lamlang

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female

Khách ghé thăm gần đây

6.431 lượt xem hồ sơ
  1. Gởi sếp Jas,

    Chào sếp Jas, Biết sếp bận, nhưng hy vọng sếp dành chút thời gian trả lời cho lamlang thắc mắc dưới đây chút nha sếp. Thí dụ có người tên B vô nktb của bạn A nói gì đó, có khi là những điều không hay, ảnh hưởng không tốt đến bạn A. Nhưng bạn A chưa kịp đọc để phản hồi về những điều không hay này thì người tên B đó đã xoá hết cmt của cô ta. Trong khi đó thì có nhiều người khác đã đọc và có những suy nghĩ tiêu cực về bạn A vì những cmt của người tên B. Như vậy lamlang thấy thật sự không công bằng cho cho bạn A. Và lamlang cho rằng một khi đã vô nktb của ai nói điều gì thì phải suy nghĩ cho kỹ và phải chịu trách nhiệm về lời nói của mình. Đâu thể nào tự nhiên vô nhà người khác nói năng lung tung bậy bạ rồi xoá đi như là chưa từng xảy ra chuyện gì. Sếp có thấy như vậy không? Cho nên lamlang nghĩ rằng, nếu được thì sếp set up và code lại đừng để cho người tên B xóa cmt của chính đương sự trong nktb của người khác nữa. Còn nếu sếp thấy như hiện tại tốt hơn thì thôi nhe, coi như lamlang chưa từng có thắc mắc ý kiến này. Cám ơn sếp rất nhiều Lamlang
  2. Sóng Đời

    Người ta thường nói, làm người phải có tinh thần cầu tiến, học hỏi thì mới tốt. Cho nên tuy Lamlang là người không có cơ hội điều kiện để được ăn học nhiều, sự hiểu biết và kiến thức có phần hạn hẹp, nhưng cũng cố gắng học hỏi được chút nào hay chút đó, mà hoàn cảnh chỉ cho phép đi cóp nhặt chỗ này chỗ kia một chút những kiến thức trên mạng xã hội. Cũng may nhờ có sự ra đời của internet mà ngày nay thông tin rất đa dạng, phong phú, lại rộng đường dư luận. Cho nên trên internet, từ người dân chân lấm tay bùn đến người trí thức giàu sang khoa bảng đều có thể học hỏi từ khoa học, thời sự, chính trị, văn học.... đặc biệt là tại những nước tự do văn minh, nguồn thông tin này lại càng thú vị đấy. Cũng cần lưu ý là tất cả những bài bình luận, nghiêm cứu chính trị thời sự không phải lúc nào cũng được viết và bình luận nghiêm cứu từ một người viết hiến pháp và lập pháp. Có thể đó là một nhà báo, một người dân, một nhà giáo ....và có thể là bất cứ ai. Và những bài viết này có hằng ngàn xa số độc giả mỗi ngày và nhiều khi được đánh giá rất cao. Kiến thức là vô tận và con người dù có cố gắng giỏi giang cách nào đi chăng nữa cũng không bao giờ có thể học hết được. Nhưng con người nếu có tinh thần cầu tiến và ham học hỏi thì dù sao cũng đỡ hơn là mù tịt không biết gì để người khác hiếp đáp và coi thường, đúng không nào? Mời mọi người cùng đọc bài báo dưới đây qua sự nhận định về kinh tế Vnam nhân chuyến thăm của tổng thống Trump của nhà báo Phạm Chí Dũng nhé. Một thực tế trần trụi mà giới chóp bu Việt Nam, dù muốn hay không, cũng cần thừa nhận như một quy luật bất biến trong giai đoạn cuối của buổi chợ chiều chính thể: bất chấp khá nhiều cố gắng vận động của “đảng và nhà nước ta” nhằm “nâng cao vị thế Việt Nam trên thế giới”, những sự kiện quốc tế then chốt liên quan đến Việt Nam vào năm 2017 vẫn cứ như một con số 0 khổng lồ không chịu ngủ mà lại lang thang vô định trên mái nhà nhân loại trong màn đêm vô tận. APEC Đà Nẵng 2017 - một hội nghị thượng đỉnh về kinh tế khu vực châu Á - Thái Bình Dương - đã thêm một thuyết minh về câu chuyện an ủi cho giới chóp bu Việt Nam ứng với tục ngữ dân gian “có tiếng, không có miếng”. Thành công lớn nhất của APEC 2017 là không có… sự cố an ninh. Nhưng vào lúc kết thúc APEC và cũng chấm dứt các cuộc gặp đa phương lẫn song phương giữa chủ nhà Việt Nam với người Mỹ và lãnh đạo những quốc gia khác, ngoài một hiệp định khung về việc Hàn Quốc cung cấp khoảng 1,5 tỷ USD tín dụng trong giai đoạn 2016 - 2020 cho Việt Nam, ngoài con số 12 tỷ USD trao đổi thương mại giữa Việt Nam và Mỹ mà chẳng ai biết có thực chất hay không, và dù có mặt của Tổng Giám đốc Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) Christine Lagarde…, đã chẳng thấy hiện ra một lời hứa hẹn nào, càng không hiện ra lời cam kết nào nào từ người Mỹ hay các nước khác về cung cấp viện trợ hoàn lại hoặc tín dụng lãi suất ưu đãi cho Việt Nam - một đòi hỏi mà chưa bao giờ đảng lại gây sức ép lớn đến thế đối với phía chính phủ để ít ra phải “vay để đảo nợ”. “Vay đảo nợ”! Bài toán số học quá đơn giản dành cho học sinh lớp Ba là cứ mỗi năm ngân sách Việt Nam lại phải xuất ra khoảng 5 tỷ USD để trả tiền lãi cho các chủ nợ lớn nhất là Ngân hàng thế giới (WB), Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF), Ngân hàng Phát triển Á châu (ADB), Nhật Bản… Còn nếu tính cả khoản trả nợ gốc, ngân sách Việt Nam có thể phải chi ra đến 10 - 12 tỷ USD/năm để trả nợ nước ngoài. Sau một thời gian dài cố gắng bưng bít thông tin và chỉ đạo báo chí nhà nước né tránh tối đa cụm từ “vay đảo nợ” với lý do “hết sức nhạy cảm”, từ cuối năm 2015 đến nay và cùng với hình ảnh thăng hoa tung tóe của ngân sách cạn kiệt, “vay đảo nợ” đã dần được công khai hóa trên báo chí và cuối cùng đã được chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thừa nhận như một cách nói không còn trốn đi đâu được. Sau một thời gian dài cố gắng bưng bít thông tin và chỉ đạo báo chí nhà nước né tránh tối đa cụm từ “vay đảo nợ” với lý do “hết sức nhạy cảm”, từ cuối năm 2015 đến nay và cùng với hình ảnh thăng hoa tung tóe của ngân sách cạn kiệt, “vay đảo nợ” đã dần được công khai hóa trên báo chí và cuối cùng đã được chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thừa nhận như một cách nói không còn trốn đi đâu được. Trong tình cảnh quỹ dự trữ ngoại hối chỉ có khoảng hơn 40 tỷ USD mà trong đó có đến 12 tỷ USD thuộc về trái phiếu chính phủ Mỹ, phần còn lại phải lo chống đỡ con bão nhập siêu từ Trung Quốc lẫn chi tiêu “ngoài kế hoạch” của chính phủ lẫn khối đảng, đồng thời ngân sách không còn bất kỳ khoản kết dư nào để trả nợ nước ngoài, Việt Nam chỉ còn biết cách cắm đầu vay mượn quốc tế, dù với lãi suất cao hơn nhiều so với trước, để đảo nợ. Đó cũng là nguồn cơn mà trong một cuộc gặp gần đây với đại diện Ngân hàng thế giới, Thủ tướng Phúc đã buột miệng nhờ vả tổ chức này tìm cho Việt Nam viện trợ không hoàn lại. Lời buột miệng của Thủ tướng Phúc, cũng như lời tán thán mang tính cảnh báo của ông Phúc vào đầu năm 2017 về “sụp đổ tài khóa quốc gia”, đều có nguồn cơn bi đát của nó. Khác hẳn với những năm trước, từ đầu năm 2017 đến nay luồng tín dụng được giải ngân của “bạn bè khắp nơi trên thế giới” vào Việt Nam là nhỏ giọt buồn bã. Không chỉ từ WB, IMF và ADB, mà ngay cả Nhật Bản cũng không còn mặn mà cung cấp ODA cho Việt Nam, cho dù nhiều thông tin cho biết “Nhật dư tiền”. Sự thật cùng tương lai trần trụi là nếu khan hiếm tiền đồng và thiếu tiền chi cho khối chính quyền lẫn khối đảng, Ngân hàng nhà nước Việt Nam vẫn còn khả năng in tiền, thậm chí in tiền ồ ạt như những dấu hiệu vào những năm trước, đặc biệt vào thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Thống đốc Nguyễn Văn Bình. Nhưng nếu không có ngoại tệ để trả nợ cho quốc tế, ngân sách Việt Nam sẽ đương nhiên rơi vào cảnh phá sản y hệt như “người anh em xã hội chủ nghĩa Venezuela” mới đây. Cũng hệt với một sự kiện được hệ thống tuyên giáo đảng mô tả là “thành công tốt đẹp” trước đó - chuyến đi Washington vào tháng Năm năm 2017 của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cùng cuộc hội đàm với Tổng thống Trump - đã chẳng nhận được một hứa hẹn và càng không có cam kết nào từ chính phủ Mỹ về viện trợ không hoàn lại và cho vay tín dụng ưu đãi dành cho Việt Nam. Thậm chí điều mà ông Phúc và đằng sau đó là ông Nguyễn Phú Trọng quá mong mỏi là Hiệp định thương mại song phương Việt - Mỹ cũng chẳng hề được Trump đả động tới. Thậm chí ngược lại, Trump đang đặc biệt đặt vào “tầm ngắm” mức thâm hụt thương mại giữa Mỹ và Việt Nam lên đến 30 tỷ USD, để có khả năng sau APEC Đà Nẵng sẽ tiếp tục cho Bộ Tài chính Mỹ đi “đòi nợ”, bắt buộc Việt Nam phải tìm cách giảm bớt xuất siêu vào Mỹ, nếu không muốn bị chế tài bằng hàng rào thuế quan, hàng rào bảo hộ kỹ thuật và có thể cả những động tác khác mang màu sắc chính trị. Nếu ở lần đăng cai APEC đầu tiên vào năm 2006, Việt Nam đã được tiếp máu bằng nhiều nguồn viện trợ lớn từ các tổ chức tín dụng quốc tế như WB, IMF, ADB…, thì vào năm 2017, bức tranh đó đã quay mặt vào trong và lộ hẳn ra cái mặt trái bạc phếch sống sượng của nó. Mềm nắn rắn buông Rõ là thời Trump khác hẳn với thời Obama mà được giới chóp bu Việt Nam xem là “dễ chơi”. Dễ dãi đến mức vào tháng Năm năm 2016, Hà Nội bất ngờ nhận được món quà đặc biệt từ Tổng thống Obama khi ông đến thăm Việt Nam: Mỹ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm mua bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Kể từ thời điểm bình thường hóa quan hệ Việt - Mỹ vào năm 1995 và từ lúc Việt Nam ký kết Hiệp định thương mại song phương (BTA) với Mỹ vào năm 2001, 2016 là năm mà Hà Nội được người Mỹ ưu ái đến thế. Nhưng giới chóp bu Việt Nam đã đáp trả thịnh tình của Obama như thế nào? Hà Nội tháng 5/2016. Obama đáp xuống sân bay Nội Bài trong không khí nhạt nhẽo, lèo tèo vài quan chức bậc trung của Việt Nam ra đó. Thậm chí bó hoa mà Việt Nam tặng cho Obama ở cầu thang máy bay cũng đượm vẻ héo úa. Rồi Obama về Hà Nội. Nhưng có đến 6 trong tổng số 15 khách mời của Tổng thống Mỹ - những nhà hoạt động nhân quyền và đại diện của xã hội dân sự tại Việt Nam - đã bị công an Việt Nam thẳng tay chặn cửa không cho đi gặp Obama. Hơn một năm sau, Tổng thống Trump cũng hạ cánh xuống sân bay Nội Bài và được phía Việt Nam tiền hô hậu ủng mà không lược bỏ bất kỳ nghi thức đón tiếp nào đối với cấp nguyên thủ quốc gia. Chỉ có điều, Trump đã chẳng có kế hoạch nào gặp giới hoạt động nhân quyền ở Việt Nam nhân sự kiện APEC, do đó cũng chẳng có cơ hội nào để chứng kiến hình ảnh công an Việt Nam chặn khách mời của mình. Chính thể Việt Nam là vậy, mềm nắn rắn buông. Nhưng có vẻ bất chấp việc giới lãnh đạo Việt Nam đối đãi với mình ra sao, Trump vẫn cho thấy ông là một nhà kinh doanh bẩm sinh và thực dụng: kết quả tín dụng bằng 0 trong chuyến thăm Việt Nam của Trump, cộng với việc Trump vẫn chưa hề dỡ bỏ Việt Nam khỏi danh sách 16 nước “gây hại kinh tế” đối với kinh tế Mỹ, sẽ khiến Việt Nam quá khó để nhận được viện trợ không hoàn lại, tín dụng ưu đãi mà từ đó chưa có gì đáng gọi là xán lạn cho tương lai của ngân sách chính phủ lẫn khối đảng ăn theo. https://www.voatiengviet.com/a/apec-trump-tran-dai-quang-da-nang/4114716.html
  3. Cơn gió lạ...

    Em nói em không thích tranh luận quan điểm đúng sai với ai, mà em viết kiểu này lamlang đọc muốn tẩu hoả nhập ma luôn, nếu em thật sự tranh luận với lamlang, chắc rằng lamlang...tiêu tùng luôn rồi. haha Em cho rằng không phải cái gì HY cũng đẹp, nhưng vì thích cô ấy nên bây giờ cái gì xấu cũng thành đẹp hết, giống như câu "yêu ai yêu cả đường đi" Chẳng khác nào khen HY cái gì cũng đẹp hết rồi còn gì??? Còn nữa nha, chỗ này cho lamlang được sửa lại một chút trong bài viết của em là, "...nếu có say sỉn thì làm ơn về nhà ngũ một giấc, đừng phá nhà mình, cũng đừng phá nhà hằng xóm tội nghiệp lắm...." Như vậy em nghe có ổn hơn không? Còn lại đa phần những gì em nói lamlang thấy rất hay. Đây là lời khen nghiêm túc rất thật lòng, cũng không phải nịnh gì em đâu. Lamlang nghĩ rằng em là người nói được làm được, vì cuộc sống hiện tại của em đã là một chứng minh cụ thể rồi không phải sao? Vì một thân một mình con gái còn nhỏ tuổi như em mà đã tự lập nơi xứ người như vậy là điều thật sự không phải ai cũng có thể làm được. Như lamlang, nói ra nghe mắc cở, là lúc trước, khi còn là sinh viên trong college, mặc dù cũng phải vừa học vừa làm, nhưng mùa nào học đuối quá, lamlang cũng không có đi làm mà phải dựa dẫm vào gia đình. Có gia đình kế bên động viên an ủi những lúc khó khăn mệt mõi mà nhiều khi lamlang còn cảm thấy cô đơn chán nản. Lamlang thuộc loại nói hay hơn làm Bài hát em post có nhắm mắt nghe rồi, cũng có nói cái đầu không nghĩ đến chữ "hint" mà nó hổng chịu nghe lời, làm sao bi giờ??? Chắc lamlang lại sắp tiêu đời rùi Đùa thôi! Bên đó trời mùa đông đã có tuyết chưa Shizu? Trời mùa đông ngày ngắn đêm dài, trời rất mau tối và rất lạnh, đường xá trơn trượt và rất nguy hiểm hơn vào buổi tối, nên nếu không cần thiết thì hạn chế ra đường vào ban tối nhé. Giữ gìn sức khoẻ, mọi việc tốt lành nhé Shizu.
  4. Cơn gió lạ...

    @Shizu, Bữa trước sau khi cmt xong trong nktb của em cứ nghĩ ít nhất qua ngày 20/11 em mới tiếp tục viết linh tinh. Cám ơn writer's block, nhờ vậy mà em đã viết linh tinh sớm hơn để lamlang có "cái gì" đọc đỡ buồn Nghe em khen ca sĩ Quang Vinh có bàn tay và khuôn miệng dễ thương nên mở nhạc lên mà chỉ chú tâm nhìn bàn tay và khuôn miệng của anh ấy trên màn hình. Tay thì nhìn không rõ, miệng thì, xem đi xem lại mấy lần vẫn chưa thấy được dễ thương chỗ nào. Haiz! chắc tại lamlang không được tinh ý chăng? haha. Thật ra quan điểm về cái đẹp, cũng như nhiều quan điểm khác, ngoài đặc điểm chung được mọi người nhìn nhận là đẹp, thì cũng có những quan điểm riêng biệt khiến có người cho là đẹp nhưng người khác lại không. Như bây giờ em nhìn HY của em, có thể có những chỗ người khác cho rằng không đẹp nhưng với em, chắc rằng chỗ nào cũng đẹp và cái gì cũng đẹp hết trơn vậy đó. haha. Như vậy là người ta cực đoan hay em cực đoan? haha. Cực đoan quả là không tốt, và đôi khi trong cuộc sống cần phải có sự hiểu biết, thông cảm và thoả hiệp lẫn nhau mới là tốt và rất khó làm, em có nghĩ như vậy không? Để nói nghiêm túc một chút, tuy rằng người ta luôn nói "trong mắt người tình hoá Tây Thi" thì cũng đúng, nhưng qua những gì em miêu tả, lamlang nghĩ rằng HY là một người đẹp thật sự trong cái nhìn của mọi người. Lamlang tò mò muốn xem hình cô ấy, nhưng chuyện này cũng khá riêng tư, cho nên nếu em thật sự có ý muốn post hình cô ấy lên AL này thì nên hỏi qua cô ấy một tiếng. Chỗ này lamlang muốn hỏi em, ý của em nói chị bạn của em thích "nâng quan điểm" nghĩa là gì vậy? Nói thật nha, có những bài hát nội dung em post lên lamlang không thích lắm vì lamlang cho rằng nội dung của nó không phù hợp với quan điểm của lamlang, như bài hát "It's My Life" em nói chẳng hạn. Vì sao ư? vì nó quá đề cao chủ nghĩa cá nhân. Lúc trước lamlang có viết một bài viết ít nhiều nói về quan điểm của mình liên quan đến những mối quan hệ, ràng buộc trong xã hội khiến cho đôi lúc mình phải từ bỏ "cái tôi, cái my life" của mình, nếu em muốn biết thì link vào đây. (http://www.asianlabrys.com/forum/index.php?/forums/topic/13245-s%C3%B3ng-%C4%91%E1%BB%9Di/&page=3 ) Bài viết post ngày 6/9/2014 Hôm nay viết dự án của em tới đâu rồi? Tập chung tinh thần sức khoẻ làm cho tốt nhé. Chúc em nhiều sức khoẻ và an vui.
  5. Sóng Đời

    Có một số điểm không hoàn toàn đồng ý với tác giả, cũng có một số điểm chưa được tác giả đào sâu phân tích rốt ráo. Tuy nhiên đa số quan điểm trên tương đối ổn.
  6. Sóng Đời

    Vietnam War, của ai, do ai, và vì ai? 31/10/2017 Thiện Ý Cho đến lúc chúng tôi viết xong bài này, là đúng một tháng, cuốn phim 10 tập “THE VIETNAM WAR” của hai nhà đạo diễn Mỹ là Kenn Burnes và Lynn Novick đã được trình chiếu rộng rãi trên các phương tiện truyền thống đại chúng. Đối với khán giả các giới Việt Nam trong và ngoài nước, đã có những cảm nhận khác nhau, đưa đến các cuộc tranh cãi trong chốn riêng tư hay qua các bài viết về nội dung, ý nghĩa, tính trung thực và khách quan hay không của bộ phim này. Trong bài trước “The Vietnam War là chiến tranh gì?”, được đăng tải trên diễn đàn này của Đài VOA, người viết đã định danh, định hình là “Cuộc Nội Chiến Ý Thức Hệ Quốc-Cộng” giữa người Việt Nam theo ý thức hệ quốc gia (chủ nghĩa quốc gia: Nationalism) và người Việt Nam theo ý thức hệ cộng sản (chủ nghĩa cộng sản: Communism) trong bối cảnh cuộc “Chiến Tranh Ý Thức Hệ Toàn Cầu” (The Global War Of The Ideology) giữa cộng sản chủ nghĩa (Communism) đứng đầu là Liên Xô với phe các nước xã hội chủ nghĩa; và tư bản chủ nghĩa (Capitalism) đứng đầu là Hoa Kỳ với phe các nước tư bản chủ nghĩa. Trong bài viết này, người viết sẽ định tính và định lượng “The Vietnam War là chiến tranh của ai, do ai và vì ai?”. I/- THE VIETNAM WAR LÀ CHIẾN TRANH CỦA AI? Theo cách định danh, định hình của chúng tôi (bên cạnh cách định danh, định hình khác như chúng tôi đã trình bày) thì The Vietnam War là cuộc chiến giữa “Hai phe, bốn bên”. Hai phe đó là: Phe xã hội chủ nghĩa (XHCN) đứng đầu là Liên Xô và các nước XHCN (hay cộng sản) trong đó có bên cộng sản Bắc Việt (gọi tắt là Việt cộng); và phe tư bản chủ nghĩa (TBCN)đứng đầu là Hoa Kỳ và các nước tư bản chủ nghĩa, trong đó có bên quốc gia Nam Việt (gọi tắt là Việt quốc). Cả hai phe cùng thực hiện “cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu” giữa cộng sản chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa dưới hình thái một “cuộc Chiến tranh nóng” (The Hot War) hay “Chiến tranh cục bộ” tại chiến trường Việt Nam. Bốn bên đó là: Bên Liên Xô, Trung Quốc với các nước XHCH (bên ngoài gián tiếp tham chiến) và bên Việt cộng (bên bản xứ trực tiếp tham chiến) thuộc phe XHCN.- Bên Hoa Kỳ với các nước đồng minh TBCN (bên ngoài tham chiến gián tiếp lúc đầu (1954-1963), sau trực tiếp tham chiến) và bên Việt quốc (bên bản xứ trực tiếp tham chiến) thuộc phe TBCN. Như vậy có thể coi “The Việt Nam War” là “ngoại chiến”(chiến tranh ngoài nước) của các nước Liên Xô, Trung quốc với các nước trong phe xã hội chủ nghĩa; cũng là “ngoại chiến” của Hoa Kỳ với các nước đồng minh trong phe tư bản chủ nghĩa. Đồng thời “The Vietnam War” là “Nội chiến” của hai bên người Việt Nam theo ý thức hệ cộng sản và người Việt Nam theo ý thức hệ quốc gia. Chính vì vậy chúng tôi đã định danh, định hình chiến tranh Việt Nam là một “Cuộc nội chiến ý thức hệ Quốc-Cộng”. Cuộc nội chiến này diễn ra trong bối cảnh của cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu giữa cộng sản chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa là như thế. Tuy nhiên cần lưu ý rằng, dù hai cuộc chiến này cùng diễn ra trên chiến trường Việt Nam, trùng lắp không gian và thời gian, có thể bề ngoài cùng chung mục tiêu, lý tưởng (của chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa tư bản) , nhưng khác biệt lợi ích và ý đồ giữa các bên tham chiến muốn thành đạt thông qua “The Vietnam War”. Bởi lẽ nếu hai “cuộc chiến ý thức hệ toàn cầu” và “cuộc nội chiến ý thức hệ Quốc-Cộng” tại Việt Nam là một, thì sau ngày 30-4-1975, “bên thua cuộc” Việt quốc đã không còn lý do tiếp tục chống lại “bên thắng cuộc” Việt cộng cho đến nay và vẫn đang tiếp tục cho đến khi nào giành được mục tiêu tối hậu của chủ nghĩa quốc gia là dân chủ hóa đất nước. Và mặc dù cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu giữa cộng sản chủ nghĩa và tư bản chủ nghĩa (hay là cuộc Chiến tranh Lạnh theo cách gọi của Tây phương) đã chấm dứt 27 năm rồi (1990-2017). II/- THE VIETNAM WAR LÀ CHIẾN TRANH DO AI ? “Cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu” hình thành sau Thế Chiến II diễn ra dưới hai hình thái “Chiến tranh Lạnh ” (The Cold War) giữa các cường quốc giầu mạnh (Chiến tranh tâm lý, tuyên truyền, chạy đua vũ trang…) và “Chiến tranh Nóng” (The Hot War) nơi các nước nghèo yếu như Việt Nam (chiến tranh tâm lý, khủng bố, chiến tranh vũ trang…(1)). Phe cộng sản, đứng đầu là Liên Xô thì phất cao ngọn cờ “Cách mạng vô sản” để lôi kéo các nước nghèo đi vào quỹ đạo của mình, để cùng thực hiện mục tiêu lý tưởng chung của chủ nghĩa xã hội (Chính trị độc tài toàn trị- Kinh tế chỉ huy hoạch định cứng rắn, tài sản công hữu, tiến tới xã hội cộng sản không còn giai cấp…(2) Phe thư bản đứng đầu là Hoa Kỳ thì phất cao ngọn cờ “ tự do dân chủ” để lôi kéo các nước nghèo đi vào quỹ đạo của mình để cùng thực hiện mục tiêu lý tưởng chung của chủ nghĩa tư bản (Chính trị dân chủ pháp trị, kinh tế thị trường tự do cạnh tranh, tôn trọng quyền tư hữu trong một xã hội tự nhiên vốn có giai cấp, cộng đồng đồng tiến...(3). Sự cạnh tranh giữa hai phe cộng sản và tư bản để “lấn đất dành đồng chí hay bảo vệ đồng minh giữ đất” đã đưa đến các cuộc chiến tranh cục bộ nơi các nước thường là những nước nghèo, mới thoát ách thống trị của các đế quốc thực dân.Các cuộc chiến tranh cục bộ này thường là các cuộc nội chiến ý thức hệ do có sự xung đột giữa ý thức hệ vốn có từ trước của những người trong nước (chủ nghĩa quốc gia) với ý thức hệ cộng sản (chủ nghĩa cộng sản) mới du nhập. Thực tế tựa hồ như có sự phân công: Phe cộng sản thường ở thế tấn công, phát động chiến tranh lấn chiếm lãnh thổ, cướp chính quyền. Phe tư bản thì thường ở thế phản công, ngăn chặn, đẩy lùi để bảo vệ lãnh thổ, chính quyền với tổ chức xã hội hiện hữu nơi các nước có hiểm họa cộng sản (Chủ thuyết Domino) Việt Nam cũng như một số nước nghèo yếu ( như Miên, Lào, Đại Hàn, một số nước ở Châu Phi, Châu Mỹ Latin…) có số phận không may đã rơi vào thế gọng kìm của cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu. Vì trước đó, chủ nghĩa cộng sản đã du nhập Việt Nam, với đảng CSVN chính thức có mặt trên chính trườngViệt Nam từ ngày 3-2-1930 tạo ra mâu thuẫn đối kháng với chủ nghĩa quốc gia (quân chủ chuyên chế rồi dân chủ tự do…). Nói cách khác, nếu chủ nghĩa cộng sản không du nhập, đã không có đảng CSVN, đã không có cuộc “nội chiến ý thức hệ quốc-cộng” kéo dài nhiều thập niên qua, trước cũng như sau cuộc chiến tranh Quốc-Cộng (1954-1975) cho đến nay vẫn chưa chấm dứt. Do đó, dù muốn dù không Việt Nam đã được chọn là chiến trường thực hiện hình thái “Chiến tranh nóng” cao độ, để qua đó các cường quốc đứng đầu hai phe cộng sản và tư bản tranh dành lãnh địa, lôi kéo Việt Nam đi vào quỹ đạo của mình, nhân danh mục tiêu lý tưởng tối hậu của chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa tư bản. Một số người Việt Nam, hàng đầu như Ông Hồ Chí Minh, đã bị mê hoặc của lối mời chào này, quy tụ thành “Đảng Cộng sản Việt Nam” ( đảng CSVN ra đời năm1930), nằm trong hệ thống các đảng cộng sản quốc tế, nên đã tự nguyện, chủ động tiến hành “Cách mạng vô sản” dưới ngọn cờ “chống ngoại xâm, giành độc lập” (thời kỳ kháng chiến chống pháp)hay “Chống Mỹ cứu nước, giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước”(Thời kỳ chến tranh ý thức hệ toàn cầu) để cướp chính quyền Miền Nam, cộng sản hóa Việt Nam, mở mang bờ cõi cho phe xã hội chủ nghĩa hay cộng sản chủ nghĩa. Vì vậy, để thực hiện cuộc chiến tranh này, bên Việt cộng đã được Liên Xô, Trung Quốc và “Các nước xã hội chủ nghĩa anh em” chi viện dồi dào mọi mặt về của, về người, như vũ khí, lương thực, y tế và cả nhân lực cố vấn, chuyên gia, hậu cần hay ngụy trang tham gia chiến đấu, để “giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước” dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, cộng sản hóa cả nước.. Hiệp Định Genève 1954 chia đôi Việt Nam đã chấm dứt chế độ thuộc địa của thực dân Pháp kéo dài gần 100 năm (1858-1954). Vì Hiệp định này chỉ là sự ký kết giữa chính quyền thực dân Pháp và Việt Minh (tức Việt cộng) sau khi căn cứ chiến lược Điện Biên Phủ bị thất thủ, nên việc giao Miền Bắc Việt Nam từ vỹ tuyến 17 cho Việt cộng chỉ có ý nghĩa như là Pháp bị mất một nửa thuộc địa Việt Nam cho phe xã hội chủ nghĩa, để sau đó, một nửa nước Miền Bắc Việt Nam trở thành “tiền đồn cho phe xã hội chủ nghĩa”, có nhiệm vụ phát động cuộc chiến tranh thôn tính Miền Nam, đưa Việt Nam vào hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa, có chung một “Tổ quốc xã hội chủ nghĩa Liên Xô” (có sự cạnh tranh ngôi vị của Trung Quốc). Một nửa Miền Nam Việt Nam Pháp đã đến lúc không thể tiếp tục kéo dài chế độ thuộc địa,buộc phải trao trả độc lập hoàn toàn, sau khi đã trao trả độc lập từng phần từ năm 1949, cho chính quyền quân chủ Việt Nam với vua Bảo Đại, là vị vua cuối cùng của dòng họ Nguyễn đã trị vì trước và sau khi bị thực dân Pháp xâm chiếm đô hộ. Và vì vậy, chính quyền quốc gia quân chủ và sau đó chính quyền dân chủ Việt Nam Cộng Hòa coi mình là một chính quyền chính thống của quốc gia Việt Nam, tiếp nhận nền độc lập từ tay thực dân pháp. Thế nhưng sau đó lại rơi vào thế gọng kìm của cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu. Miền Nam Việt nam đã trở thành “Tiền đồn cho phe tư bản chủ nghĩa” hay còn gọi là “Tiền đồn thế giới tự do” đứng đầu là Hoa Kỳ với các nước phe tư bản chủ nghĩa, viện trợ mọi mặt cho chính quyền và nhân dân Miền Nam, trực tiếp tham chiến chống cộng,để cùng ngăn chặn, đẩy lùi cuộc chiến tranh thôn tính Miền Nam, nhuộm đỏ đất nước của Việt cộng, được Liên Xô, Trung Quốc và các nước phe xã hội chủ nghĩa chi viện toàn diện. Đến đây có thể trả lời cho câu hỏi “THE VIETNAM WAR” là chiến tranh do ai gây ra: Rằng chính Liên Xô và phe xã hội chủ nghĩa ở thế tiến công đã gây ra cuộc chiến, khi chủ mưu và hổ trợ cho đảng và nhà cầm quyền Cộng sản Bắc Việt khởi động cuộc chiến tranh Việt Nam, với vũ khí, lương thực đạn dược, các phương tiện giết người của Liên Xô, Trung quốc và các nước trong phe xã hội chủ nghĩa. Vậy các bên khởi động cũng như bị động tham gia cuộc chiến tranh Việt Nam là vì ai? III/- THE VIETNAM WAR LÀ CHIẾN TRANH VÌ AI? Như ở phần (I) chúng tôi đả viết: “dù hai cuộc chiến này cùng diễn ra trên chiến trường Việt Nam, trùng lắp không gian và thời gian, có thể bề ngoài cùng chung mục tiêu, lý tưởng, nhưng khác biệt lợi ích và ý đồ giữa các bên tham chiến muốn thành đạt thông qua “The Vietnam War”. Vậy THE VIETNAM WAR là chiến tranh vì ai? - Chúng tôi thử nhận định qua bốn bên trong hai phe tham gia trực tiếp hay gián tiếp cuộc chiến Việt Nam là vì ai? Đối với hai bên ngoại chiến đứng đầu phe XHCN là Liên Xô ( thêm Trung Quốc) và đứng đầu phe TBCN là Hoa Kỳ, thì cả hai bên tham gia chiến tranh Việt Nam gián tiếp hay trực tiếp đều vì quyền lợi quốc gia của họ, dưới chiêu bài khác nhau. Bên Liên Xô (cũng như Trung Quốc) và bên Hoa Kỳ và một số nước đồng minh khi tham chiến đều nhằm thành đạt các lợi ích chính trị,quân sự kinh tế và các lợi ích khác của chính quốc gia của họ, thông qua cuộc chiến Việt nam. Cả hai bên ngoại chiến đều nhân danh những lý tưởng cao đẹp khi tham chiến là để giúp hai bên nội chiến đồng chí (Việt cộng) hay đồng minh (Việt quốc) thắng cuộc để thực hiện mục tiêu lý tưởng chung. Chẳng hạn về chính trị cả Liên Xô và Hoa Kỳ đều thông qua chiến tranh Việt Nam để tạo ảnh hưởng, lôi kéo Việt nam vào quỹ đạo của mình. Liên Xô thì có tham vọng cộng sản hóa toàn cầu để trở thành bá chủ. Hoa Kỳ thì tham gia chiến tranh Việt Nam trong nỗ lực ngăn chặn, đẩy lùi các cuộc chiến tranh xâm lấn lãnh địa, thực hiện tham vọng cộng sản hóa toàn cầu của Liên Xô Chẳng hạn về quân sự, kinh tế …các cường quốc trong hai phe cộng sản và tư bản nhờ chiến tranh Việt Nam đã tiêu thụ được lượng vũ khí đạn dược và các khí tài quân sự tồn đọng sau Thế Chiên II và là nơi thử nghiệm thêm nhiều loại vũ khí mới. Một điển hình là sau Hiệp Định Genève chia đồi Việt Nam, quân đội VNCH ở Miền Nam ở thế thủ, trong thời gian đầu đã chỉ được Hoa Kỳ trang bị các loại súng cá nhân từ thời Thế Chiến II như súng Garant (mỗi khi bắn phải lên cò từng viên), hay súng liên thanh Carbin M.1 hay M.2. Mãi cho đến khi quân đội CSBV được Liên Xô, Trung Quốc trang bị cho vũ khí cá nhân AK, thì quân đội VNCH mới được Hoa Kỳ trang bị cho AR.15 hay 16. Nghĩa là quân đội VNCH được trang bị vũ khí các loại tối tân theo kiểu “nước lên, thuyền lên”. Bên Việt cộng đóng vai trò tấn công trong cuộc chiến được Liên Xô, Trung Quốc trang bị các loại vũ khí tối tân đến đâu thì quân đội VNCH ở thế thủ cũng được Hoa Kỳ và đồng minh trang bị vũ khí tối tân đến đó. Vì vậy, theo nhận định của chúng tôi, một khi thấy “The Vietnam War”không còn lợi ích, các cường quốc đứng đầu hai phe đã tìm cách chủ động đưa cuộc chiến Việt Nam đi đến kết thúc.Vì vậy chúng tôi từng nhận định rằng, thực tế “The Vietnam War” chấm dứt như thế “không phải là thắng lợi của phe này ( Phe XHCN và Việt cộng) đối với phe kia (Phe TBCN và Việt quốc) mà chỉ là vì nhu cầu phải thay đổi thế chiến lược quốc tế mới của các cường quốc cực mà thôi” (4) Đối với bên nội chiến Việt cộng ở Miền Bắc thì phát động chiến tranh nhân danh lợi ích ngụy dân tộc “kháng chiến chống Mỹ xâm lược, giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước” để đưa cả nước tiến lên chủ nghĩa xã hội, vì “độc lập- tự do-Hạnh phúc” của nhân dân. Đồng thời, nhân danh quyền lợi giai cấp vô sản, thực hiện nghĩa vụ quốc tế cộng sản làm “Chiến tranh cách mạng” để nhuộm đỏ Việt Nam và các nước Đông Dương (Việt-Miên-Lào…), cộng sản hoá tòan cầu để thực hiện mục tiêu lý tưởng cộng sản tối hậu (một thế giới đại đồng, không còn biên giới quốc gia, xã hội cộng sản viên mãn như “Thiên đường cộng sản”). Do đó đã được Liên Xô, Trung Quốc và các nước trong phe XHCN chi viện vũ khí đạn dược, lương thực dồi dào để giành chiến thắng bằng bạo lực cách mạng. Đối với bên nội chiến Việt quốc ở Miền Nam thì buộc lòng phải tham gia một cuộc chiến tự vệ vì lợi ích dân tộc, để bảo vệ phần đất Miền Nam và chế độ dân chủ VNCH vì lý tưởng tự do dân chủ, với sự trợ giúp nhiều mặt của Hoa kỳ và đồng minh. Mục tiêu lý tưởng của Việt quốc là dân chủ hóa cả nước, không phải bằng bạo lực chiến tranh thôn tính, mà bằng ưu thắng của chế độ dân chủ pháp trị giầu mạnh văn minh tiến bộ ở Miền Nam trên chế độ độc tài toàn trị cộng sản nghèo yếu, lạc hậu ở Miền Bắc. (như thực tế nước Đức đã thống nhất bằng sự ưu thắng của chế độ dân chủ Tây Đức giầu mạnh, trên chế độ độc tài cộng sản Đông Đức …) Vậy thì, một cách khách quan và công bằng, chúng tôi cho rằng cả hai bên nội chiến phát động chiến tranh từ Miền Bắc (Việt cộng) hay chiến tranh tự vệ ở Miền Nam (Việt quốc) đều có ý hướng muốn thống qua cuộc chiến giành chiến thắng để có điều kiện thực hiện mục tiêu lý tưởng tối hậu của mình trên cả nước, theo chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa quốc gia. Vì tự tin rằng đó là điều tốt đẹp cho nhân dân, đất nước và dân tộc. Vì thế, chúng tôi nghĩ rằng hai bên Việt quốc cũng như Việt cộng, dù ở thế chẳng đặng đừng phải làm công cụ cho hai phe ngoại bang trong cuộc chiến tranh ý thức hệ toàn cầu, nhưng không người Việt quốc gia chân chính nào ở Miền Nam nghĩ rằng mình tham gia cuộc chiến chống cuộc chiến tranh xâm lấn của CSBV là “đánh thuê cho Mỹ”, mà là để bảo vệ phần đất Miền Nam vì lý tưởng tự do dân chủ của chủ nghĩa quốc gia. Trái lại, cũng như những người Việt cộng sản chân chính, không ai nghĩ rằng “Ta đánh Mỹ đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung quốc” như Cố Tổng Bí Thư đảng CSVN Lê Duẩn đã phải tuyên bố khi Việt Nam bị Trung Quốc bức bách sau chiến tranh; mà hầu hết thực tâm tham gia cuộc chiến là say mê vì lý tưởng cộng sản mà họ tin là cao đẹp, có thể hiện thực. Chẳng thế mà trong thời kỳ chiến tranh, cố Thủ tướng Việt cộng Phạm Văn Đồng đã ra công hàm năm 1958 tán đồng tuyên bố chủ quyền Biển Đông của Trung Quốc, có lẽ vì cả tin cho rằng “không còn biên giới quốc gia theo chủ nghĩa cộng sản,” thì các hải đảo ở Biển đông là của Việt Nam hay Trung Quốc cũng thế thôi?- Tựu chung, cuộc chiến tranh “cốt nhục tương tàn” (1954-1975) và sau khi cuộc chiến tranh này đã kết thúc 42 năm rồi (1975-2017) đã cho thấy cuộc chiến tranh ấy đã không đem lại những điều tốt đẹp gì cho nhân dân, đất nước và dân tộc như mong đợi của cả đôi bên Việt Quốc cũng như Việt Cộng. Thực tế chẳng cần nói ra thì ai cũng biết, cuộc chiến ấy đã chỉ để lại những hậu quả nghiêm trọng, toàn diện và di hại lâu dài cho dân, cho nước. Trong khi mục tiêu lý tưởng tối hậu của “bên thắng cuộc” cũng như “bên thua cuộc” vẫn chưa bên nào đạt được. “Bên thắng cuộc” (Việt cộng) thì đã có điều kiện và cơ hội thực hiện mục tiêu lý tưởng của mình là xây dựng chủ nghĩa xã hội sau chiến tranh. Thế nhưng đã thất bại hoàn toàn sau 10 năm đầu thử nghiệm triệt để chủ nghĩa xã hội(1975-1985) qua “đổi mới” 10 năm (1985-1995) vẫn không thành, phải “mở cửa” bắt tay với cựu thù “Đế quốc Mỹ” để cho các nước tư bản tràn vào đầu tư. Từ đó và nhờ đó đảng CSVN đã thoát hiểm, kinh tế Việt Nam cất cánh để có bộ mặt xã hội phát triển phồn vinh như hôm nay. Đời sống nhân dân ngày được nâng cao, dù sự cách biệt giầu nghèo còn sâu sắc; nhân dân từng bước đã được trả lại các quyền dân chủ, dân sinh, nhân quyền. “Bên thua cuộc” (Việt quốc) thì tiếp tục đẩy mạnh các hình thức “chống cộng” vì mục tiêu dân chủ hóa đất nước, tạo lực đẩy, lực xoay cùng chiều về phía dân chủ, làm tăng tốc dân chủ hóa để sớm kết thúc giai đoạn cuối cùng của tiến trình dân chủ hóa Việt Nam một cách hòa bình. Thiết tưởng, đảng và nhà cầm quyền hiện nay, mà thực chất cũng như thực tế không còn là cộng sản nữa, đã đến lúc phải thức thời, mạnh dạn vất bỏ “cái mặt nạ cộng sản” đi và công khai khẳng định con đường đưa đất nước đến phôn thịnh, văn minh tiến bộ và dân chủ là “con đường phát triển theo kinh tế thị trường, định hướng tư bản chủ nghĩa”, không nên tiếp tục lừa bịp nhân dân bằng “con đường kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”. Vì đó là chiếu hướng phát triển tất yếu của thực tiễn và lịch sử Việt Nam. Thiện Ý Houston, ngày 17-10-2017 * Ghi chú: (1), (2), (3) và (4) Xin vào: luatkhoavietnam.com, Mục “Diễn Đàn”, Tiểu mục Tác giả-Tác phẩm” để đọc thêm “Việt Nam Trong Thế Chiến Lược Quốc Tế Mới” của Thiện Ý, ấn hành tháng 4-1995, tái bản năm 2005- Vào Tiểu mục “Thuyết trình-Phỏng vấn” để nghe Đài VOA phỏng vấn tác giả về tác phẩm này. Thiện Ý Thiện Ý nguyên luật sư tại Sài Gòn trước 1975, hiện là Chủ tịch Câu Lạc bộ Luật khoa Việt Nam ở Houston. ĐĂNG KÝ
  7. Cơn gió lạ...

    haha xem ra em là người dễ bị dụ dỗ rồi. Vì chỉ mấy lời nói của lamlang mà em đã phá bỏ quyết tâm của em để online trả lời cho lamlang. Đùa thôi, thật ra phải nói lời cảm ơn với em vì đã "nể tình" một người mới quen biết không bao lâu trên mạng ảo như AL này để trả lời cho lamlang như thế. Nếu lamlang nghĩ không sai thì lamlang cho rằng lamlang đã hiểu được ý em muốn hint điều gì qua các bài hát em post tặng lamlang và mọi người. Nếu như quả đúng như những gì lamlang nghĩ thì em thật sự rất thông minh và tinh tế hơn những gì lamlang đã nghĩ về em. Tuy nhiên lamlang cho rằng vấn đề này khá nhạy cảm và riêng tư cho nên chúng ta tạm thời gác lại một bên và không bàn đến nhé. Đồng ý không nào. Cái vụ mà người Trung Quốc đi đến đâu cũng khiến người khác khó chịu. đặc biệt là khi sang Việt Nam họ hành xử giống như Vn là chư hầu của Trung Quốc và coi người dân Vn chẳng ra gì, thì lamlang cũng nghe và đã thấy nhiều rồi. Lamlang nghĩ nhân cách của một con người phần nào được tạo nên ít nhiều bởi môi trường sống chung quanh họ. Sở dĩ người dân Trung Quốc ngày nay thành như vậy vì họ phải sống dưới chế độ cộng sản lâu ngày quá. (nếu em có nhã hứng thì mình sẽ nói rộng hơn vấn đề này vào dịp khác ) Tuy nhiên nói chung thì ở đâu cũng có người xấu và người tốt mà không thể vơ đũ của nắm được, giống như em nói, các bạn người Trung Quốc của em, đa phần họ đều chơi được như HY của em chẳng hạn. Ah, mà lamlang có nói gì HY của em đâu mà chưa gì em đã bênh chầm chầm thế, ui chời, còn khen nức nở không tiếc lời nữa chứ! haha. Nói thiệt lamlang rời Vn cũng khá lâu rồi, cũng ít coi tin tức về giới showbiz của Vn nên chẳng biết Trương Tri Trúc Diễm là ai, hôm qua nghe em nhắc nên mới lên mạng lò mò xem hình cô ấy mới biết cô ấy là một người mẫu có đôi mắt xinh đẹp. Trong khi em nói mắt HY còn xinh đẹp hơn mắt cô ấy nữa, làm lamlang khá tò muốn xem hình của HY, nhưng không biết có được hân hạnh này không? Ah, mà nói tới leo núi, lamlang cũng có một chuyến đi khá thú vị đó. Từ chỗ lamlang ở tới chỗ leo núi phải 3,4 tiếng lái xe, hôm đó anh bạn tới nhà lamlang sớm lắm, nhưng dự tính chỉ đi lòng vóng ngắm cảnh dưới chân núi rồi về thôi, chứ không có leo lên núi nên hôm đó lamlang chỉ mang đôi dép lẹp xẹp. Tới nơi tầm hơn 9 am, hai người đi chung quanh xem người ta cắm trại, chèo xuồng, ngồi tán dóc, sau đó tự nhiên đổi ý muốn leo núi, trong khi lamlang chỉ mang đôi dép lẹp xẹp thấy cũng không được tiện, nhưng anh bạn động viên nên đồng ý leo lên núi. Phải vất vả lắm và với sự giúp đỡ của anh bạn, lamlang mới leo lên được đỉnh núi, lúc đó trời đã ngã về chiều hơn 4pm rồi. Trên đỉnh núi có một thác nước và cái hồ rất rộng. Nước thì lạnh còn hơn nước đá, cảnh thì khỏi nói rồi, đẹp như cảnh thần tiên vậy. Ngồi nghỉ mệt, đi loanh quanh, ngắm cảnh một hồi phải lo trởi xuống trước khi trời tối, nếu không sẽ rất nguy hiểm. Lúc đó hai chân của lamlang mỏi nhừ, hầu như không muốn bước nữa, cho nên lúc xuống không phải bước đi từng bước bình thường mà vừa đi vừa thả người giống như là cho nó tụt dốc vậy. Cảm giác này cũng thấy là lạ. Có một điều may mắn là, tuy đi nguy hiểm vậy nhưng không có bị té lần nào. Nghe có vẻ kỳ, nhưng đúng là như thế. Lamlang cũng hiểu ý nói "bế quan" của em là gì mà. Ý của lamlang "bế quan" cũng là ý như thế, chứ không có nghĩa là lamlang không đi ra đường. Nghe em nói tâm trạng của em lúc này hơi chùng xuống nhưng lamlang tin rằng em sẽ không có vấn đề gì, vì người cá tính như em sẽ không bao giờ để cho tâm trạng của mình chập chùng lâu được, đúng không nào?
  8. Cơn gió lạ...

    A ..hèm, hình như có cái gì sai sai ở đây. Quen HY người Trung Quốc mà người khác nói em giống Trung Quốc em lại không vui??? Thông thường đặc điểm để người nước ngoài nhận biết người nào đó có phải là người Trung Quốc hay không là nhìn nơi con mắt. Vì đa số người Trung Quốc có cặp mắt một mí hay mí lót rất hẹp và dài. Mắt em thiệt xấu giống như vậy hay sao? Đùa thôi! Mắt một mí hay mí lót chưa hẳn là mắt xấu. Hơn nữa sự thật như em nói, quan trọng là đẹp khoẻ đẹp vui thì phụ nữ nào cũng đep cả. Cho nên những tấm hình em chụp tấm nào cũng thấy cảnh đep, người càng đẹp. Lamlang chẳng có dự án nào phải bế quan để hoàn thành cả, nhưng thường xuyên bế quan tư hoá, đặc biệt vào những ngày lễ như lễ các thánh hôm qua và lễ cầu cho các linh hồn hôm nay. Vậy mà tâm hồn vẫn mỗi ngày một đi xuống. Haiz!!! Chúc em hoàn thành dự án tốt đẹp như mong muốn nhé.
  9. Cuộc sống bận rộn, lại thêm từ ngày "em cũ" sang ngang đã không còn nhã hứng trò chuyện cùng  "em"nào khác nữa. Nhưng vừa rồi mới tuyển "em" này.  Hình như "em" hơi nặng hơn "em cũ" nhưng âm thanh cũng ấm áp, điều quan trọng là mỗi khi "em" cất tiếng thì tâm hồn người nghe được phần nào nhẹ nhàng hơn.  

     

     

    dan.jpg

    1. RaggedP

      RaggedP

      "em" này của LL đc đấy.....duyệt :laugh: 

      đến khi nào thì P có vinh hạnh đc nghe "em" của LL cất giọng oanh vàng?

  10. Sóng Đời

    Lâu rồi, từ ngày diễn đàn lt sinh hoạt lúc trước đóng cửa, lt không còn nhã hứng để viết lách nữa, nhưng mấy hôm gần đây tự nhiên lại muốn được viết, có lẽ do sóng trong lòng đang dâng trào nhiều quá và đang muốn tìm lối thoát ra chăng? ) Nhưng phần lớn do vết thương vừa mỗ vẫn chưa lành nên đành phải tạm gác lại, mãi đến hôm nay khi ngồi vô máy pc, cứ ngỡ mình sẽ có thể nhắm mắt gõ một hơi liên tục hết trang này đến trang khác nhưng...(cũng lại là chữ "nhưng" này) giờ này bao nhiêu ý tưởng lúc trước không biết sao bay biến đi đâu hết, cứ ngồi đực mặt ra, loay hoay mãi mà vẫn chưa vô được vấn đề. Haiz! Lt đã già lẩm cẩm rồi chăng? Well, có thể lắm chứ! :oMà số lt cũng lạ, chắc tại thân gái mười hai bến nước, cho nên cứ hễ sinh hoạt trên diễn đàn nào được chừng năm là lại phải đi tìm bến đậu mới. Lúc trước lt sinh hoạt bên Isarain, sau khi Isarain đóng cửa lại chạy sang LV, giờ LV không còn lại chạy sang đây. Mong là lần này sẽ được yên bề gia thất, trọn kiếp đa tình nâng khăn sửa túi cho AL Người ta thì thường đọc truyện "Tây Thi" để rồi "ngẫm cười hai chữ ân tình éo le" lt thì lại thích đọc chuyện thời sự, lại không có phong thái bình thản thong dong để "ngẫm cười" nên sau khi đọc xong lại thường cảm thấy chua chát xót xa, chua xót cho người mà cũng chua xót cho chính bản thân mình. Chỉ là như thế!
×