Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

lamlang

Thành Viên
  • Số bài viết

    512
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    6

lamlang last won the day on Tháng 7 17

lamlang had the most liked content!

Điểm

479 Excellent

Về lamlang

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female

Khách ghé thăm gần đây

7.780 lượt xem hồ sơ
  1. Sóng Đời

    @DZU Cám ơn Dzu đã xem và like "ký sự" của lamlang. Chỉ là vài tấm hình cùng vài hàng ghi chú đơn giản về chúng và chút ít cảm nhận của lamlang mà thôi. Nếu nói là ký sự thật sự thì còn thiếu sót nhiều lắm. Tuy nhiên chia sẽ lên đây với mọi người cho vui vậy thôi. Cũng cám ơn Dzu đã cho lamlang biết thông tin về dung lượng ảnh tối thiểu của mỗi thành viên. Vậy chắc lamlang sẽ ngừng "ký sự" của mình tại đây để chừa dung lượng cho những cái khác. Nghe nói Dzu cũng vừa mới đi du lịch về, có thể chia sẽ vài tấm hình và cảm nhận của Dzu với mọi người để mọi người có dịp mở mang tầm mắt một chút không? ____________________________ Thật ra Mỹ là hiệp chủng quốc gồm tới năm mươi tiểu bang, một bang của Mỹ đã có diện tích rộng gần gấp bao nhiêu lần của Việt Nam. Mỗi tiểu bang đều có cảnh trí và phong thái riêng của nó. Cho dù đi suốt đời để tham quan ngắm cảnh chắc rằng cũng đi không nỗi và đi không hết được. Dù chỉ là một vài hình ảnh cùng với vài hàng ghi chú đơn giản, nhưng qua đó cũng cho mọi người thấy được sự giàu đẹp thật sự của nước Mỹ. Nghĩ lại thấy thương cho Việt Nam, dưới sự cai trị của các "đỉnh cao trí tuệ" thì ngày nay "Biển thì đã chết và rừng thì đã hết" Măc dù là một đất nước non trẻ chỉ mới gần ba trăm năm lập quốc, không có lịch sử bốn ngàn năm nhưng Mỹ là cường quốc số một trên thế giới nhờ vào cơ cấu tổ chức điều hành đất nước theo tam quyền phân lập. Hành pháp, lập pháp, tư pháp đều có quyền hạn ngang nhau và độc lập với nhau nên quyền hành không tập trung vào trong tay bất cứ một đảng phái chính trị hay cá nhân nào. Người dân thì có quyền bầu cho bất cứ ai họ thích. Tất cả mọi người không phân biệt đảng phái chính trị, giới tính màu da, địa vị xã hội đều có thể ra ứng cử vào bất cứ chức vụ nào họ muốn. Không hề có chuyện người ra ứng cử chỉ là người của một đảng và người dân chỉ được bầu cho những người này. Cũng không hề có chuyện những người chóp bu điều hành đất nước là người được đích thân đảng chỉ định. Cho nên nước Mỹ tránh được sự lạm quyền và tham nhũng rất nhiều. Điều này cũng giúp luật pháp tương đối nghiêm minh, không sợ cảnh đảng đứng trên cả hiến pháp và luật pháp hay "đánh chuột sợ vỡ bình" cũng không có cảnh "đánh tham nhũng là ta đánh ta" hay cảnh " diệt hết tham nhũng thì lấy ai mà làm việc cho chính phủ nữa"....... Tuy rằng cũng có những lúc quyền hành nghiên hẳn về phía một đảng phái, thì dụ như hiện nay, hầu như từ lập pháp hành pháp tư pháp đều nằm gọn trong tay đảng Cộng Hoà. Tuy nhiên cũng còn cám ơn Trời Đất là trong số những chính trị gia bên đảng cộng hoà cũng còn những người có lương tâm thật lòng với dân nước. Cho nên có một số dự luật vô lương tâm của đảng cộng hoà đưa ra đã bị họ phủ quyết để không thể ban hành thành luật. Để nói thật lòng từ ngày Trump lên lamlang chẳng thích nổi ông ta điều gì, ngoài trừ việc tuyên chiến thương mại với Trung cộng
  2. Sóng Đời

    Còn cái hình dòng sông Comlumbia này chỉ có 127kb thôi, nhưng nó lại nhất định không cho lamlang post bên status, nhưng lại cho lamlang post bên nktb này. Thiệt là ngộ quá. Ở tiểu bang Oregon đặc biệt thiệt đó. Vì nó vừa có biển vừa có sông. Lại có nhiều thác tạo ra suối và có những rừng thông rất đẹp. Đây là con sông Comlumbia hiền hoà giữa hai tiểu bang Oregon và Washington. Từ nhà người quen đi ra bờ sông chỉ là một đoạn đường ngắn chưa tới 1km. Nhưng vì đường xá cứ lên dốc lại xuống dốc cho nên rất mõi chân. Dọc đường đi bộ ra bờ sông có rất nhiều bụi blackberry hai bên đường nên vừa đi vừa nói chuyện, lại vừa hái blackberry ăn cũng vui.
  3. Đáng lẽ lamlang post cái hình thác nước này ở nktb, lamlang đã zip nó tối đa rồi, chỉ còn 244kb thôi, trong khi luật cho phép tới 299kb, nhưng nó nhật định không cho lamlang post bên nktb.  Cuối cùng phải qua post bên status này.
    Ở Oregon có chừng khoản mười thác nước rất đẹp.  Lamlang đã đi tham quan được bốn cái thì phải.  Đây là một trong những thác nước lamlang đã tới tham quan, thác tên gì lamlang cũng không nhớ luôn.  Lẩm cẩm quá phải không?  Thông cảm đi, vì ngày nào cũng đi như đi hành quân từ sáng tới tối, bữa nào về đến nhà hai chân cũng mõi nhừ, mệt bở hơi tai, đâu còn nhớ gì nữa.  haha.  
     

    zip.jpg

  4. Bà TÁM! :-

    @DZU Có lẽ lamglang nói chưa được rõ ràng nên Dzu chưa hiểu ý của lamlang. Ý của lamlang là lamlang thuộc loại yếu bóng vía nên không có khả năng chơi theo kiểu tình một đêm. Vì kiểu chơi tình một đêm rất nhiều rủi do như Dzu nói nhưng nếu người nào đó, một khi đã chịu chơi thì không nên câu nệ tình tiết, sợ cái này cái kia nữa. Có chơi có chịu mà đúng không?
  5. [K] : Những Cuộc Hẹn

    @quynhdi Hình như lamlang thấy mình chỉ có hỏi Quỳnh Di một câu hỏi thôi, đâu có nhiều gì đâu. Vậy mà phải đợi tới gặp mặt ngoài đời mới trả lời. Người Northwest phóng khoáng cởi mở đâu không thấy, chỉ thấy khó tính thôi. Đùa thôi, lamlang hiểu được. Mọi sự tốt lành nhé Quỳnh Di.
  6. Sóng Đời

  7. Sóng Đời

    Ở Oregon có nhiều biển, lamlang chưa có đi hết, nhưng lamlang thấy dường như biển Indian là đẹp nhất. Những hòn đá lớn nhỏ lô nhô trong hình được chụp khi nước thuỷ triều đã rút xuống, và khi thuỷ triều dâng lên cao thì chúng sẽ chìm ngập trong nước biển. Khi thuỷ triều xuống thì người ta có thể tới gần để đi chung quanh quan sát. Bạn đoán thử xem trên bề mặt của những tảng đá này là gì? Thật là thích thú và ngạc nhiên để phát hiện tầng tầng lớp lớp dầy đặc những con chem chép (con có màu nâu đen) và goose barnacles (con có màu trắng hơi vằng vằng) đeo dính rất chắc trên những tảng đá này . Nhắc đến đây lamlang còn thấy nổi da gà vì mật độ của nó nhiều quá. Lamlang cũng không biết người ta có cho bắt đem về ăn không vì không có lấy thông tin và không có hỏi. Nhưng chẳng thấy ai bắt chúng hết. Lamlang có lấy tay cậy thử một con chem chép thì nhận ra rằng độ bám dính của nó cứng hơn là mình nghĩ, cho nên nếu muốn gỡ nó ra khỏi tảng đá thì cần phải có dụng cụ như đục hay xà beng gì đó. Nếu không sẽ không gỡ nổi mà còn bị nó chém cho đứt tay. Lamlang đã đi biển nhiều lần nhưng đây là lần đầu tiên có phát hiện thú vị này.
  8. Sóng Đời

    Đường xá ở Oregon rất chật hẹp, quanh co lên xuống rất khó đi, đa phần đường local và freeway chỉ có một lane lên và xuống. Rất xa mới có một exit trên freeway, cho nên nếu lỡ đi lạc và muốn trở đầu xe thì thật rất phiền phức. Đường đi ra biển xuyên qua rừng rậm lại càng khó đi hơn, toàn là đường đèo, nếu không là vách núi sừng sửng thì là vực sâu hai bên đường. Nếu không cứng tay lái chắc rằng sẽ rất nguy hiểm. Được một cái, ở đây mưa quanh năm, chỉ trừ vài tháng hè tương đối khô ráo, cho nên cây cối lúc nào cũng xanh mướt tràn đầy sức sống và rất đẹp. Đa số là rừng thông.
  9. Sóng Đời

    @DZU Uhm, nhìn thì thấy ham như vậy, nhưng khi thật sự có được thì lại không ăn được bao nhiêu đâu. Kinh nghiệm bản thân cho lamlang biết vậy đó. Lamlang ũng là dân ghiền cherry nên hiểu lắm luôn.
  10. [K] : Những Cuộc Hẹn

    @quynhdi Lamlang nghĩ không chỉ riêng Quỳnh Di, nhưng bất cứ ai khi viết truyện hay bất cứ bài viết nào đều phải đầu tư công sức để viết cho hay và cho tốt nhất như họ có thể mà thôi. Còn nếu nói là hoàn mỹ thì lamlang cho rằng trên cuộc đời không có gì là hoàn mỹ. Theo đánh giá của lamlang Quỳnh Di đã viết rất hay và không phải bất cứ ai cũng có thể viết được như vậy. Lamlang cũng cho rằng, cầu toàn cũng tuỳ theo vấn đề, thí dụ như tìm kiếm một người toàn thiện toàn mỹ thì chắc rằng không bao giờ tìm được. Nếu không thì sẽ bị ế chắc luôn Quỳnh Di có sợ ế không? Cho dù là truyện ngắn hay truyện dài, bất cứ Quỳnh Di viết gì lamlang cũng sẽ ủng hộ và đón đọc. Chỉ có điều, đừng quá cố gắng và tự gây áp lực cho bản thân, hãy xem việc viết lách như nhu cầu giải trí, giải toả điều gì mình cần. Như vậy Quỳnh Di sẽ cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng hơn. Viết tới đây lamlang mới sực nhớ, có lẽ Quỳnh Di là một bác sỹ tâm lý, lamlang nói như vậy chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ rồi. Phải stop đây thôi!
  11. Sóng Đời

    Những vườn cây cherry nặng trĩu trái, bạt ngàn ở Oregon. Đứng dưới đất với tay là có thể hái được, vào đây ăn bao nhiêu tuỳ thích, khi mang ra chỉ có một đồng bảy mươi chín cents một pound. Có hai loại cherry, màu vàng và màu đỏ sậm. Thông thường thì có nhiều người ưa chuộng cherry màu vàng hơn màu đỏ, và chery màu vàng được bán ở chợ cũng mắc hơn màu đỏ chút đỉnh. Riêng lamlang thì lại thích cherry màu đỏ hơn màu vàng, vì vị của nó có phần đậm đà hơn màu vàng.
  12. [K] : Những Cuộc Hẹn

    @quynhdi, Đọc cmt của Quỳnh Di trả lời lamlang, lamlang mới phát hiện ra mình viết sai chính tả của hai chữ Washington và Oregon. Chắc lamlang thuộc loại người ta thường nói, tiếng Mỹ chưa rành mà tiếng Việt sắp quên. Hồi lamlang còn đi học, lamlang ghét nhất là môn chính tả, cho nên thông thường chỉ viết theo thói quen, trúng nhờ trật chịu mà thôi, Uhm, thật ra những gì Quỳnh Di viết chỉ phản ánh được phần nào những đau thương mất mát mà người vượt biên phải gánh chịu, Lamlang đoán chắc Quỳnh Di có thể sinh ra ở Mỹ hay qua Mỹ lúc còn rất nhỏ, nhưng có thể viết tiếng Việt rành như vậy và có tấm lòng đối với những người vượt biên cũng như quê hương Việt Nam như vậy cũng đã rất đáng quý trọng. Không biết tuổi trẻ Việt Nam như Quỳnh Di ở hải ngoại này và ngay cả trong nước còn được mấy người như vậy?!? Bố Mẹ của lamlang không có thời giờ, cũng không nói gì nhiều về cộng sản với con cái, chỉ nói ngắn gọn một câu "thấy cộng sản ở đâu thì phải tránh xa ra, nếu các con muốn biết vì sao như vậy thì hãy tự đi tìm hiểu? Hồi còn ở Việt Nam lamlang cũng bị nhồi sọ như bao đứa trẻ khác, nhưng khi lớn lên một chút, bắt đầu có trí khôn hiểu biết hơn, lamlang đã rất cảnh giác với tất cả những gì được dạy nơi nhà trường nhờ lời giáo huấn của cha mẹ, chỉ có điều ở Việt Nam vì bưng bít thông tin về những sự thật nên sự hiểu biết về cộng sản chỉ giới hạn, cho tới khi qua tới nước tự do, thời đại internet mới hiểu hơn về lời giáo huấn của cha mẹ. Nghe Quỳnh Di nói vùng Northwest có một vị trí quan trọng trong lòng của Quỳnh Di làm người đọc không khỏi tò mò, nhưng chuyện này riêng tư quá nên không hỏi thêm. Nhưng biết đâu được nếu Quỳnh Di tiếp tục viết truyện thì người đọc sẽ có cơ hội hiểu được vì sao nó lại quan trọng với tác giả có phải không? Hy vọng trong tương lai sẽ còn tiếp tục được đọc được nhiều truyện Quỳnh Di.
  13. [K] : Những Cuộc Hẹn

    @quynhdi Cám ơn Quỳnh Di dù bận rộn cũng dành thời gian viết truyện. Lamlang không biết câu truyện tình cảm ở đây có bao nhiêu phần hư cấu, nhưng lamlang biết chắc những chi tiết liên quan đến lịch sử, thời sự là có thật 100%. Có thể nói sau 1975, hay nói rõ hơn là sau ngày miền nam Việt Nam bị thất thủ, rơi vào tay cộng sản là một giai đoạn đen tối cho rất nhiều cá nhân và gia đình, cũng như cho dân tộc Việt Nam. Lamlang xin mượn cách nói của nhà văn nữ Dương Thu Hương để tóm gọn sự kiện lịch sử bi thương này, bà từng là một đảng viên có nhiều tuổi đảng, từng theo sát chân đoàn quân Việt cộng tham gia nhiều công tác "chống Mỹ cứu nước" bà cũng là một trong những người rất sớm trong đoàn "bộ đôi cụ hồ" tiến vào "giải phóng miền Nam" Để rồi khi vào tới miền Nam, phải thốt lên rằng "chế độ man rợ đã chiến thắng chế độ văn minh" Lamlang cũng rất thích những chi tiết liên quan đến vấn đề chuyên môn được đề cập đến trong câu chuyện giữa một bác sĩ tâm lý họ Nguyễn và nhân vật tên Thư. Bối cảnh câu truyện được nói đến là ở tiểu bang Washingston, Seattle. Lamlang cũng mới đi chơi Washingston về, tuy nhiên không ở Seattle mà là ở Vancouver, gần giáp ranh giới với tiểu bang Oregan. Hai tiểu bang này chỉ cách nhau con sông Columbia, cho nên cũng thuận tiện qua Oregan chơi, đi hái cherry, hiking ngắm thác và đi biển Indian. Cũng may mùa hè ở Washingston và Oregan không có mưa, nếu không chắc phải cuốn gón về sớm và không đi chơi đâu được, cũng giống như nhân vật Thư của Quỳnh Di chịu không nỗi mưa rỉ rã suốt ngày mà phải đi về Cali. Nhiều niềm vui và hạnh phúc nhé Quỳnh Di.
  14. Cơn gió lạ...

    Cơn gió lạ lúc này lại thổi em tới tận đâu rồi? Dù có đi tới chân trời góc biển gì cũng ghé lại đây nhe.
  15. [K] : Những Cuộc Hẹn

    Chừng nào ra chapter mới nữa vậy bạn? Hóng quá!
×