Jump to content

Asian Labrys Thông Báo

  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

lamlang

Thành Viên
  • Số bài viết

    463
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    5

lamlang last won the day on Tháng 11 9 2017

lamlang had the most liked content!

Điểm

424 Excellent

Về lamlang

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female

Khách ghé thăm gần đây

6.867 lượt xem hồ sơ
  1. Cơn gió lạ...

    Cơn gió nào mà thổi em qua tận miền quê xa xôi của nước Pháp vậy Shizu? Có phải là "cơn gió lạ" không? Em giỏi quá đi tới đâu cũng học biết tiếng của nước đó. Chơi đàn là một thú vui giải trí tao nhã, sẽ giúp con người nhẹ nhàng thoải mái hơn. Nên nhiệt liệt ủng hộ Shizu tập đàn. Rồi hôm nào đẹp trời em post bài nhạc em đàn lên đây cho mọi người cùng thưởng thức thì còn gì bằng nhỉ?
  2. Sóng Đời

    Nghe Bé Tí đọc tiếng Việt theo kiểu tiếng Việt mới của tiến sĩ Bùi Hiền mà cười mỏi miệng muốn trẹo quai hàm, luôn. :))
  3.  Lúc hoạn nạn mới biết ai chân tình ai giả dối. Thời buổi nhiễu dương bạn thì ít mà bè thì nhiều, cho nên hãy biết chọn bạn mà chơi, nhất là loại bạn quen trên mạng ảo.  Cái gì nói đươc thì nói, đùa được thì đùa, còn lại nên cân nhắc.   Không phải ngại va chạm, vì sự thật trong cuộc sống có những lúc chẳng đặng đừng khiến người ta phải đương đầu với sự va chạm, nhưng phải biết điểm dừng lại.   Mọi chuyện cũng nên dừng lại rồi. 
     

  4. Sóng Đời

    https://nhac.vn/trai-tim-khong-ngu-yen-diem-lien-vu-khanh-so77RNr 1. Nếu anh nói anh vẫn chưa yêuLà thật ra anh đang dối mìnhCòn anh nói đã trót yêu em rồiLà hình như anh đang dối em. [ĐK:]Rồi một ngày vắng anh, bước chân buồn tênhRồi từng ngày nhớ anh, trái tim không ngủ yênThôi xin em hãy hờn dỗi như ngày mới quen nhauThôi xin em hãy hờ hững như là đã xa nhau. 2. Nếu anh nói anh muốn xa emLà thật ra anh mong rất gầnCòn anh nói đã muốn quên em rồiLà trong tim anh luôn nhớ em. Từ trước tới giờ "con gái nói có là không, nói không là có" trong tình yêu là chuyện bình thường, mình cũng vậy thôi, nói theo kiểu trong truyện bách hợp là "khẩu thị tâm phi" đó mà. Nhưng theo lời của bài hát này thì, con trai cũng giống con gái hay sao? haha
  5. Sóng Đời

    Đã thử rồi, túm lại là cái software này không giúp gì được nhiều, không giống như quảng cáo, hay tại mình dở quá đây, hic!
  6. Sóng Đời

    One day, on the way to the market, heading to an intersection, I glimpsed a homeless woman who was in the bitter weather, begging for money. She stood at the right on the street while I stopped in the left-turn lane. She looked pathetic and ill, moving slowly. She held a board asking for help in one hand and used another hand greeting people on the street to attract attention. She was smiling, a smile making people have to pity. I wanted to give her a few dollars, though not much, as my sympathy expression with her, especially in the bitter weather. So, several times I signaled to change lane from left to right so that I could get near to her. Unfortunately, traffic was so overcrowded that other cars could not give way to me. Later, I had to turn left when the signal came on. Wanting to find way back to her, but I was too tired and hurried back home. I felt sorry for not helping her, even a few dollars. One week later, It happened the same situation as last time, but this time, after turning left, I decided to find way back to her. In the long run, I found a space to park my car in a parking lot near where she stood. It took me fifteen minutes to do it because this place is a commercial district. The parking lots almost had no space and traffic was very complicated. By the time, walking to her, I was no longer to see her instead I found a homeless man standing in her place. I went around looking for her without seeing her. I asked this man about her. He said she had gone away ten minutes before I arrived. Then I gave him a few dollars and left. Recently, I rarely go to the old market located there. I often go to a new one near my house. I was wondering if I would have a chance to see her again. In fact, in the United States, social security is relatively good. The poor and homeless people are supported by the government a lot, but I do not understand why sometimes there are beggars on the roadsides. Their situation is unclear, but in the first sight, they are homeless and unfortunate, requesting emergency money. It must be uneasy and painful feelings. So, we should learn how to share and sympathy with them. How to give is more valuable than what given, so less for little, more for many. If we do not want to give others a few dollars, then how can we afford to give others larger? And if we do not give others the excess not used, how do we dare to let go of things that affect our pieces of rice and clothes? Then If everyone in the society does not learn how to share and sympathize with the poor, How will be the society? Do you think it could be a human society? These lessons seem simple, but not simple and easy to implement. When my family has lived in Vietnam, we were so impoverished that we had no enough clothes and food. I thought somehow I was not homeless, but my circumstance was not better than the homeless. For this reason, when I saw beggars who asked for help, I only glanced at them and coldly shook my head. My mother taught me how to share with the poor by often telling me that if I had no money, finding something else like a handful of rice to give them. That was the way humans should behave to each other. Thus, one must learn not only knowledge but also to be human.
  7. Sóng Đời

    Ôn Cố Tri Tân_ Trường lớp chữ thầy quên gần hết Trường đời học mãi có thuộc đâu Lời cha lời mẹ nào có nhớ Chúa cũng xa rồi với tháng năm Tống cựu nghinh tân ngồi điểm lại Tiền của lợi danh tựa bóng mây Vó câu qua cửa một đời người Được mất những gì thoả đáng chăng? Cây có cội nước cũng có nguồn Người mưu sự thành bại tại Thiên Ôn cố tri tân ghi tâm cốt Khai bút đầu năm chỉ bấy nhiêu *Bài thơ có những lúc dùng ý trong tục ngữ dân gian
  8. Đổi thay

    @ransĐã là con người thì ai cũng có lỗi lầm, biết lỗi đã là một điều khó, biết sửa đổi lại là một điều càng khó hơn. Nhưng nếu có thiện tâm thì chắc sẽ làm được. Cố lên nhé.
  9. Đổi thay

    Xin chào rans, Cho lamlang được làm quen nhé. Có những câu người ta thường hay nói, nghe có vẻ xưa cũ nhưng lamlang tin rằng lúc nào chúng cũng rất hữu dụng, đó là, "Trời không có đường cùng" "Nhìn lên thì không bằng ai nhưng nhìn xuống thì có nhiều kẻ khác không bằng mình" Chắc bạn cũng từng nghe qua và lamlang hy vọng chúng cũng sẽ giúp cho bạn trong lúc này. Có nhiều việc không như ý xảy đến trong cuộc sống khiến cho đôi lúc mình cứ tưởng chừng như tận thế. Nhưng còn biết bao nhiêu người ngoài kia hoàn cảnh của họ còn đáng thương mình nhiều lắm nhưng họ vẫn vui sống, vì sao??? Hy vọng bạn dành ra ít phút suy nghĩ lại để có suy nghĩ và hành động tích cực hơn nhé. Mến
  10. Sóng Đời

    Lâu rồi, từ ngày diễn đàn lt sinh hoạt lúc trước đóng cửa, lt không còn nhã hứng để viết lách nữa, nhưng mấy hôm gần đây tự nhiên lại muốn được viết, có lẽ do sóng trong lòng đang dâng trào nhiều quá và đang muốn tìm lối thoát ra chăng? ) Nhưng phần lớn do vết thương vừa mỗ vẫn chưa lành nên đành phải tạm gác lại, mãi đến hôm nay khi ngồi vô máy pc, cứ ngỡ mình sẽ có thể nhắm mắt gõ một hơi liên tục hết trang này đến trang khác nhưng...(cũng lại là chữ "nhưng" này) giờ này bao nhiêu ý tưởng lúc trước không biết sao bay biến đi đâu hết, cứ ngồi đực mặt ra, loay hoay mãi mà vẫn chưa vô được vấn đề. Haiz! Lt đã già lẩm cẩm rồi chăng? Well, có thể lắm chứ! :oMà số lt cũng lạ, chắc tại thân gái mười hai bến nước, cho nên cứ hễ sinh hoạt trên diễn đàn nào được chừng năm là lại phải đi tìm bến đậu mới. Lúc trước lt sinh hoạt bên Isarain, sau khi Isarain đóng cửa lại chạy sang LV, giờ LV không còn lại chạy sang đây. Mong là lần này sẽ được yên bề gia thất, trọn kiếp đa tình nâng khăn sửa túi cho AL Người ta thì thường đọc truyện "Tây Thi" để rồi "ngẫm cười hai chữ ân tình éo le" lt thì lại thích đọc chuyện thời sự, lại không có phong thái bình thản thong dong để "ngẫm cười" nên sau khi đọc xong lại thường cảm thấy chua chát xót xa, chua xót cho người mà cũng chua xót cho chính bản thân mình. Chỉ là như thế!
×