Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

HelenHua

Members
  • Content count

    273
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    127

HelenHua last won the day on January 22

HelenHua had the most liked content!

Community Reputation

1,742 Excellent

About HelenHua

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Not Telling

Recent Profile Visitors

4,585 profile views
  1. Xin chào tất cả mọi người! Hôm nay tôi sẽ mang đến một chuyện mới "hầu" độc giả! Một chuyện mới với bối cảnh khác lạ, sẽ không có sự giàu có, xa hoa, không có sự điệu đà hay phóng túng vì thế những ai là "tín đồ" của chuyện hiện đại với những "soái" này nọ, nếu thấy chán có thể không xem luôn cho tiện nhé! Tuy nhiên, theo tôi, đây lại là một chuyện mà tôi thấy rất tâm đắc. Ha ha! Thổi kèn khen lấy rồi! Đùa thôi, viết truyện khó lắm nên "con nào cũng là con" cả, phải không nhỉ? Lại hết năm rồi! Chuyện coi như quà Giáng sinh nhé! Merry Chritsmas! Tên truyện : TRỌN ĐỜI THƯƠNG YÊU Tác giả : HELENHUA RATE : 16+ Phần 1 : Tuổi thơ và mối tình đầu 1. Thuận nằm vắt chân chữ ngũ, gối đầu lên đùi bà, mồm ngậm một nhánh cỏ, ngửa cổ nhìn bà nội đang bỏm bẻm nhai trầu. Bà nội ngước mắt nhìn bầu trời đầy sao, chép miệng : - Nhanh thế! Lại lập thu rồi! Thuận cũng mở mắt nhìn lên bầu trời trong và cao vời vợi, những sợi mây trắng nhởn nha bay trên nền trời thẫm mầu, Thuận mơ mộng nghĩ tới một ngày nào đó có thể bay vào vũ trụ. Thuận luồn tay ra sau lưng bà, ôm lấy tấm lưng gầy, rúc đầu trong bụng bà, nũng nịu : - Bà! Bà kể về nạn đói đi bà! Bà cúi xuống vuốt ve mái tóc dài của Thuận, câu chuyện này bà đã kể cho Thuận nghe nhiều lần nhưng mà có vẻ đứa cháu này cũng không chán mà nói thật thì những buổi tối mất điện, đìu hiu ở ven đô cũng chỉ có những câu chuyện bà kể cháu nghe thế này mới nhanh hết tối, bà mắng yêu : - Chuyện đau lòng đó, sao cứ thích nghe mãi vậy! Nói vậy nhưng bà vẫn nhả bã trầu, gói vào một miếng lá chuối rồi rầu rĩ nhớ lại…. …………………… Người phụ nữ mặc váy thâm, nắm tay đứa trẻ lên mười thất thần nhìn dòng người xiêu vẹo như những thây ma đang lũ lượt kéo qua các phố. Người đói nhiều quá, ai không còn sức đi nữa thì lả xuống, nằm chờ chết, chờ xe của đoàn tế bần đến chất lên rồi đem đi chôn tập thể. Những người còn lại cũng chẳng còn sức cúi xuống xem họ bởi nếu họ cúi xuống thì sẽ chẳng bao giờ đứng lên được nữa. Những manh áo phất phơ trong gió, cứ xuôi theo con phố mà đi. Người phụ nữ cúi mặt, vội vàng dắt đứa trẻ len qua đám người, theo một con đường mòn nhỏ để về nhà. Bà mở ra cánh cổng bằng mấy que tre tồi tàn rồi vào bếp, xúc vài bơ gạo cho vào ruột tượng và dặn dò mấy đứa trẻ đang chơi ở sân : - Cơm mợ nấu xong rồi, lát thằng cả xới ra cho các em ăn, mỗi đứa chỉ được một lượt, đứa nào ăn tham hay vòi vĩnh về mợ sẽ đánh tuốt xác, nhớ chưa? Mợ đi có tí việc sẽ về ngay! Nói xong, bà tất tả bỏ đôi guốc, chạy chân trần cho nhanh. Ngoài đường, người chết đói bắt đầu thành đống, lớp nọ đè lên lớp kia. Bà che mặt, vội vàng đi nhanh tới một ngôi nhà phía đầu ngõ lớn và gõ cửa, người ở mở cửa, ái ngại nhìn bà : - Ông bà bảo không gặp ai lúc này đâu, mợ về đi! Người phụ nữ tần ngần một lát rồi nói : - Cô nói với ông bà, tôi có bơ gạo nhờ ông bà nấu cháo cho người nghèo. Con sen mắt ầng ậng nước nhìn người phụ nữ rồi gật đầu : - Tôi sẽ giúp mợ, mợ về luôn đi kẻo các cháu chờ. Người phụ nữ buồn bã, lặng lẽ quay đầu, nơi ấy chính là nhà đẻ bà. Bà vì không nghe lời cha mẹ, cứ cắm đầu lấy một ông giáo quèn nên cậu mợ bà quyết định từ bà. Cậu mợ bà không phải địa chủ nhưng cũng là tầng lớp trung lưu trong xã hội nên sinh hoạt kiểu nửa tây nửa ta, bà tuy không phải lá ngọc cành vàng gì nhưng ít nhiều cũng còn được đi học với lại cha mẹ, ai cũng muốn con cái có một cuộc sống bớt cơ cực nhất là trong cái thời buổi khó khăn, đói khát này. Đã mười hai năm nay, hai vợ chồng bà có tới bốn mặt con nhưng cậu mợ vẫn chưa hề ngó ngàng tới, thi thoảng vì tình nghĩa, họ cho con sen mang tới nhà một ít bánh trái hay vài đồng khi Tết đến ngoài ra bà chưa một lần được về nhà thắp nén nhang tổ tiên. Lần này, người chết đói như dạ, mùa màng lại mất trắng, cũng may chồng bà dành dụm chắt chiu được vài chục thúng thóc nên có thể chống chọi qua cơn bĩ cực. Cậu mợ bà mở lòng từ bi, nhà cũng gọi là khấm khá nên hàng ngày vẫn nấu mấy nồi cháo loãng để ra đầu đường cho những người khốn khổ hành khất đến ăn. Nhìn cảnh họ xông vào tranh cướp bằng chút sức tàn lực kiệt cuối cùng mà nước mắt bà không cầm được. Người đàn bà quệt nước mắt bước vội ra đường, người đói ngày một nhiều, dòng người từ các tỉnh lên lũ lượt kéo nhau lên đây xin ăn tăng dần theo từng giờ, kèm với đó số người chết cũng tăng theo khắc, người nọ đè lên người kia, số còn lại vất vưởng tìm đến những nơi có cháo cứu tế. Dưới cảc tỉnh, ngoài đồng đã chẳng còn gì, sông cũng trơ đáy, vài con tôm, con cua bé bằng cái lỗ mũi cũng chẳng còn sống nổi với những người đói, bụng muốn dính lấy thắt lưng. Có chiếc xe kéo chạy ngang qua trước mặt bà, trên xe là từng lớp thi thể xám ngoét, gầy trơ xương lộ ra trong những manh áo tả tơi. Ma xui quỷ khiến, bà vô thức đi theo chiếc xe, đến một cánh đồng rộng phất phơ vài bụi cỏ đã héo úa, đất khô cằn nứt nẻ, ở đó người ta đã đào sẵn các hố lớn, mỗi hố sâu chừng 2m và rộng chừng 15m, có hố còn trống có hố đã chồng chết thây người. Xe của đội tình nguyện làm việc hết công suất mà vẫn không xuể, những chiếc xe èo uột, tang thương lặng lẽ đi qua trước mắt người phụ nữ, ký ức kinh hoàng này có lẽ đến lúc hết đời bà vẫn không quên. Bà nặng nề lê bước chân về, so với họ bà có khổ nhưng vẫn còn sống. Khi bà về nhà, lũ trẻ đã loăng quăng đi chơi, bà thất thần ngồi trên bậc cửa, người hàng xóm thập thò thấy có mình bà bèn nhấc cổng vào, chưa đến nơi đã thì thầm : - Mợ vừa đi đâu về? Có thấy ngoài phố loạn không? Người chết nhiều quá, mang đi không xuể, tôi vừa ra chợ, chẳng còn gì, đến vài củ dáy cũng không có, lại gặp cảnh trẻ con bú mẹ còng qoeo, có lẽ đã chết từ lúc nào rồi, sợ quá, giờ tôi vẫn còn run rẩy! Bà hàng xóm len lén ngồi xuống, ít nhiều cũng nể nang người bên cạnh vốn xuất thân không bần cố nông như bà và cho dù bà ấy có nghèo đi chăng nữa, bà vẫn cứ tôn trọng mà gọi một tiếng mợ. Người bên cạnh cất tiếng rầu rĩ : - Tôi qua đẻ tôi, mang ít gạo góp cậu mợ tôi nấu cháo cứu tế, chẳng biết rồi sẽ đến đâu, người từ các tỉnh lên nhiều lắm, lũ lượt, run rẩy, nghe con sen nhà đẻ tôi nói, quê nó có nhà chết cả họ rồi. Người hàng xóm với khuôn mặt tăm tối, ủ dột than vãn : - Mợ nhân từ quá! Tôi cứ đồ nếu mà kéo dài thế này không khéo có ngày đến ngay chúng ta cũng như họ. - Mất mùa, đói kém quá, ruộng cũng chỉ thấy đay với cỏ, còn gì mà mót, đến vại nước gạo ngoài chợ cũng thấy người bu lại mà khoắng, cứ đói thế này rồi chẳng còn người, còn sức mà khuân xác. Hai người phụ nữ nói xong thì im lặng nhìn ra ngoài ngõ, nơi chỉ thấy một màu ảm đạm và phảng phất mùi gây gây của xác người. Tương lai trước mắt họ có lẽ cũng như vậy, cũng u ám và mơ hồ, họ, những con người bần cùng gần như đã bị dồn vào chân tường, không lối thoát. ………………… Thuận nhỏm người dậy, chồm hỗm nhìn bà nội : - Rồi sau đó thế nào hả bà? Bà nội lim dim đôi mắt : - Sau đó Việt minh phát động phong trào phá kho thóc của Nhật, đem gạo chia cho người nghèo nhưng mà đã đâu hết khổ? Thuận ngơ ngác nhìn bà nội : - Là sao hả bà? Bà nội thở dài, thườn thượt nói : - Người đói lâu ngày được ăn nên ăn lấy được, ăn không còn biết thế nào là vừa, cuối cùng lại chết vì bội thực. Nói xong bà âu yếm nhìn Thuận, lấy tay nắm lấy cái mũi xinh xắn của cháu gái rượu mà lắc : - Thế nên bây giờ phải biết quý trọng hạt gạo, một hạt cơm trong bát cũng đừng để thừa, nhớ đến lúc đó bà vẫn còn thấy nổi hết gai ốc đấy. Thuận ngoan ngoãn gật đầu, tối đó khi mẹ dọn cơm, Thuận ăn gọn gàng, ăn sạch sẽ, một hạt cơm rơi xuống mâm Thuận lại nhặt lên cho vào trong bát, bà nội nhìn thấy mỉm cười hài lòng vì bài học của bà lúc nào Thuận cũng thuộc và nghe theo. ………………… Thuận thập thò ngoài cửa, nhớn nhác nhìn vào bên trong nhà hàng xóm, thấy leo lét ánh đèn dầu liền tủm tỉm cười đưa tay lên miệng huýt một tiếng sáo xong im lặng chờ đợi. Khoảng 10 phút sau, từ trong nhà bóng một đứa con gái lẻn nhanh ra, vừa thấy Thuận, Đan đã nói nhỏ : - Đừng có rộn lên! Bố mẹ mình biết, còn lâu mới ra khỏi nhà được. Thuận cười hì hì, đưa tay vuốt mái tóc dài cột sơ sài : - Hôm nay trăng sáng, chắc đi sớm thì bắt được nhiều cà cuống, muộn tí bọn xóm bên nó bắt hết. Đan tự nhiên khoác tay Thuận và giục : - Được rồi! Đi thôi! Hai đứa trẻ lúc đó vừa mới mười ba tuổi, ríu rít như chim lần mò trên con đường đất trong làng. Thuận và Đan cùng lứa tuổi, sinh ra khi nạn đói kinh hoàng đã qua được 6 năm nhưng chiến tranh vẫn chưa dứt, vẫn còn khó khăn đeo bám. Nhà Thuận ở đầu làng, nhà Đan ở cuối làng, một ngôi làng nhỏ ven đô, ngày hai đứa ra đời bố mẹ hai bên dù cực khổ nhưng vẫn tìm thấy hạnh phúc trong gian khó, họ cố gắng nuôi con bằng tình yêu và sự nỗ lực hết mình. Thuận và Đan lớn lên trong tiếng cười của bà, trong tình thương của bố mẹ và trong sự thiếu thốn của nền kinh tế bao cấp lại còn bị lệ thuộc vào chiến tranh. Khi đến tuổi đi học, hai đứa được sắp cùng một lớp, Thuận tính cách mạnh mẽ, lại hay bông phèng nhưng rất tốt bụng và nhiệt tình, Đan trái lại, mềm mỏng, dịu dàng ăn nói khéo léo và có phần nhu mì. Thực ra cũng chẳng biết tại sao và khi nào thì cả hai đứa lại chơi thân với nhau, có lẽ từ lần Thuận cõng Đan vượt qua vũng lầy hay là từ lần Thuận nhường Đan cái mũ rơm chống nắng, hoặc giả là cái lần Thuận bị bọn bạn chọc tức là thành phần “tiểu tư sản” mà Đan đứng ra bênh vực, chả biết nữa, chả nhớ nữa, chỉ biết rằng đã 10 năm nay, Thuận và Đan như hình với bóng, nơi nào có Thuận là nơi đó có Đan và ngược lại. Khi Thuận và Đan đến nơi, cả hai phì phò thở, đã thấy lũ trẻ xóm bên thắp đèn đuổi bắt cà cuống, cà cuống nhiều lắm, bay sà cả vào mặt Đan. Thuận và Đan mỗi lần bắt được cả chục con, Thuận thường nhường Đan phần hơn. Cà cuống mang về nướng khô lên rồi ngâm nước mắm, mỗi bữa sớt ra cái bát nhỏ để chấm rau hay chấm đậu đều thơm ngon cả. Lũ trẻ nhìn thấy Đan và Thuận cũng chả lạ gì, đều sàn sàn như nhau lại học cùng trường nên biết nhau cả, một thằng lớn nhất chống nạnh, mặt mày lem luốc cười hềnh hệch : - Thành phần tiểu tư sản mà cũng phải đi bắt cà cuống à? Đan nắm lấy bàn tay Thuận mà lắc khi thấy Thuận đã định sửng cồ, Thuận nhìn xuống bàn tay lại nhịn xuống cục tức trong lòng. Lũ trẻ xóm bên đắc ý, vênh váo cười nhạo một hồi rồi thôi. Nỗi ấm ức của Thuận xuất phát từ việc lý lịch của Thuận từng ghi là xuất thân từ thành phần tiểu tư sản, kể từ đó lũ trẻ thường hay cạnh khóe và nhạo báng Thuận. Thuận đã từng tâm sự với lũ bạn trong những buổi tối sáng trăng nằm trên đống rơm ngoài sân kho rằng Thuận muốn đi bộ đội, lúc ấy có đứa bảo : - Mày là con gái, ai nhận mày với lại bộ đội có phải ai muốn đi là được đâu, mày là thành phần tiểu tư sản, người ta không nhận. Những lúc ấy Thuận ấm ức lắm, tiểu tư sản thì sao, Thuận hay ông bà, cha mẹ Thuận cũng là con người, cũng chẳng gây ra tội lỗi gì với nhân dân để đáng bị dè bỉu cả. Thuận muốn cống hiến gì đó cho Tổ quốc chứ không phải hàng ngày nhong nhóng ăn với chơi thế này nhưng ngẫm lại không phải chúng bạn nói không có lý nên Thuận đành âm thầm để bụng chờ cơ hội. Đan xắn quần quá gối, kéo tay Thuận, nhảy xuống ruộng, cả ruộng rau khô cằn cuối mùa phút chốc nhộn nhạo hẳn lên bởi tiếng cười nói, tiếng hò reo của lũ trẻ vô tư lự. Khoảng hơn nửa giờ sau, Thuận nhanh nhẹn đem cà cuống bỏ vào cái lọ rồi đậy điệm cẩn thận đưa cho Đan. Đan nhác thấy biết là số lượng trong lọ của mình lại hơn trong lọ của Thuận nên tủm tỉm cười. Mặt Thuận lấm lem bùn đất, Đan không ngần ngại lôi từ trong túi áo ra cái khăn mùi xoa màu nâu chà lau vết bẩn cho Thuận trong thứ ánh sáng lờ mờ của đèn dầu và của trăng trên trời. Khi thấy số lượng bắt được đã hòm hòm, không đứa nào bảo đứa nào từng đứa cứ thế lóp ngóp lên bờ, Thuận lên trước kéo tay Đan, lũ trẻ xóm bên phủi quần áo, uống ngụm nước trong cái bi đông mang theo rồi tản ra, ai về nhà nấy. Trên con đường nhỏ đầy ánh trăng, Thuận dắt tay Đan và hỏi : - Về giờ này có sợ bố mẹ cậu mắng không? Đan ngước nhìn bầu trời, áng chừng chưa đến giờ đi ngủ nên lắc đầu : - Chắc không! Nếu có thì rầy la vài câu thôi! Thuận đưa Đan về đến cổng không quên dặn : - Mai chờ mình qua rồi đi học. Đan cười, vẫy tay chào Thuận, áo lụa phấp phới khuất dần sau rặng cúc tần. ……………………………. Tết đến, Thuận như bao đứa trẻ khác hào hứng và khấp khởi, dù còn nghèo khó, dù ăn cũng còn phải lo toan từng bữa nhưng Thuận biết thế nào Thuận cũng có vài xu lì xì của bà nội hay cô dì chú bác. Nghỉ tết sớm, Thuận lại mắt trước mắt sau tót sang nhà Đan rủ bạn đi chơi. Bố mẹ Đan cũng quý mến Thuận vì tính tình hiền lành và lễ phép. Mẹ Đan đem chút bột mì mua được từ tem phiếu, mấy quả trứng gà và một ít đường đỏ bảo : - Hai đứa mang lên lò bánh đầu dốc nhờ người ta cán cho ít bánh bích quy để ăn Tết, đừng có rong chơi nữa, nhà còn không hết việc đây. Mẹ Đan chả biết rằng sai con như thế chả khác nào thả hổ về rừng, hai đứa hí hửng nhanh như sóc cắp rổ rá lên đường. Bột mì và trứng cùng đường được bàn giao cho chủ nhà xong là Thuận và Đan lẻn đi chơi, đằng nào thì cũng phải chờ cả tiếng nữa bánh mới xong. Hai đứa la cà khắp làng trên xóm dưới, trêu chọc con chó nhà này, ôm ấp con mèo nhà nọ đến khi chán chê lúc vừa định trở về thì gặp ngay mấy đứa bạn cũng đang túm năm tụm ba chơi khăng. Thuận bị trò chơi hút lấy nên giật giật gấu áo Đan : - Chơi tí đi! Đan tần ngần nhưng rồi vì chiều Thuận nên rụt rè gật đầu, cơ bản trò chơi này không hợp với Đan vì Đan sợ, sợ cái khăng tre bay vun vút nên Đan chọn một chỗ xa xa ngồi đợi. Thuận nhanh chóng nhập cuộc, tay đưa lên đầu túm vội mớ tóc dài bằng cái dây chun nhỏ rồi xông xáo : - Cho tao chơi với! Bọn trẻ nhìn Thuận rồi bắt bí : - Mày mới vào phải đi nhặt khăng trước! Thuận khụt khịt cái mũi đỏ lên vì lạnh dù có ấm ức nhưng vẫn phải chịu : - Được rồi! Mấy đứa trẻ kéo tay áo để lộ ra những cẳng tay khẳng khiu, chúng tháo dép, để chân trần mà chạy, Thuận cũng thế, đất dưới chân lạnh ngắt, Thuận nhìn Đan rồi khom lưng chờ con khăng. Thằng lớn nhất hội đặt con khăng chếch với mặt đất tầm 30 độ rồi cúi người, mắt nhìn chằm chằm vào con khăng, sau một tiếng hô nó dùng cái đánh vào đầu con khăng, con khăng bay lên khỏi mặt đất đến ngang tầm bụng, thấy đã đủ độ nó nhằm con khăng đánh mạnh một cái, con khăng bay vút. Thuận thấy thế chạy nhao tới, nhảy lên hòng bắt con khăng trên cao nhưng đen đủi thay con khăng bị Thuận vồ trượt đập ngay một cái vào trán Thuận. Bọn nhóc này chơi khăng bằng loại tre đặc nên vừa nặng vừa to, đoạn tre vừa bay vào trán Thuận lập tức trán Thuận rách một đường, máu chảy tóe loe. Bọn trẻ sợ hãi, buông cái, nháo nhào chạy tới. Thuận bị đau lại choáng nên ngồi phịch trên mặt đất, một tay ôm trán máu me be bét. Đan hoảng hốt từ góc sân bay nhanh qua chỗ Thuận, mắt Đan quắc lên : - Sao chúng mày dùng khăng to thế? Lát về tao sẽ mách cho xem. Bọn trẻ thấy Thuận bị đau sợ hãi không dám nói lại Đan, Đan ngồi xổm xuống trước mặt Thuận dùng khăn tay ấn vào vết thương và ra lệnh cho thằng đánh khăng khi nãy : - Mày vào nhà ông Bảy xin ít thuốc lào ra đây. Thằng cu vội vàng nghe lệnh, thoáng cái đã thấy nó mang thuốc lào về, Đan cầm nhúm thuốc ấp vào trán Thuận rồi ấn cái khăn tay lên, lườm bạn : - Cho chừa! Lúc nào cũng thích mấy trò bạo lực. Thuận cụp mí mắt, không dám cãi lại. Bọn trẻ sau khi thấy Thuận không sao liền thu dọn đồ nghề rồi chuồn êm. Đan dặn Thuận ngồi chờ còn mình vội vàng ra lò bánh mang bánh về. Tính cả thời gian chờ đợi và rong chơi vừa rồi, hai đứa đốt mất gần ba giờ đồng hồ, Đan vừa cắp rổ bánh vừa lẩm nhẩm, chuyến này về lại bị ăn mắng. Thuận thì không để ý nhiều đến chuyện đó, một tay vừa ôm trán, một tay còn lại thò vào rổ bánh của Đan ăn trộm một cái. Vừa thò mặt về đến cổng, mẹ Đan đã chờ từ bao giờ, bà giằng lấy rổ bánh từ tay Đan, cẩn thận đặt sang một bên bởi nếu không trong lúc tức, làm hỏng bánh thì Tết này uống nước lã. Bà chỉ tay về phía Thuận : - Về nhà ngay! Mẹ mày vừa sang tìm, chuyến này thì mày nhừ đòn. Thuận ngẩn tò te, mẹ Đan chắc phải cáu lắm nên mới xưng hô thô thiển như vậy, nhưng Thuận vẫn chưa muốn về, Thuận còn tần ngần, lo lắng nhìn Đan, tuy nhiên mẹ Đan đã đẩy Thuận ra ngoài cửa. Cực chẳng đã, Thuận đành lủi thủi về nhà. Còn lại Đan với mẹ, mẹ Đan lôi con gái vào nhà, vớ lấy cái chổi dựng ở góc tường, quật túi bụi vào chân : - Tao dặn mày thế nào, tại sao cứ thích lêu lổng để người ta sang đây hỏi tao, tao đến xấu hổ! Đan bị đau nhảy dựng lên, Đan hiểu ý mẹ nói gì, chắc mẹ Thuận thấy con đi chơi lâu nên sang tìm. Mẹ Đan quật Đan vài cái xong cũng thấy mệt, bà vứt cái chổi vào góc nhà rồi đe : - Tết năm nay ở nhà, ngồi trong nhà học bài, cấm cửa đi đâu! Đan phụng phịu, vừa xoa xoa gấu quần, vừa tấm tức khóc. Trong khi đó Thuận vừa vác mặt về đến nhà cũng đã bị mẹ lôi vào, nếu không vì có vết thương trên trán lại thêm phần can gián xót xa cháu nội của bà thì có lẽ Thuận cũng nhừ đòn như Đan nhưng mẹ Thuận cũng áp dụng lệnh cấm túc “Tết này không ra khỏi nhà!” với Thuận. Thuận buồn lắm, ngồi thõng thượt trên ghế nhìn bà nội và bố bày lá dong, gạo thịt ra chuẩn bị gói bánh chưng tết. Bà nội vừa đong gạo trong cái bát ăn cơm nhỏ, đổ lên phiến lá dong xanh vừa thong thả nói : - Mẹ Thuận năm nay mua lá đẹp, gói một chiếc chắc chỉ cần hai cái! Bố Thuận thấy mẹ khen con dâu cũng phổng mũi phụ họa : - Nhà con khéo, thấy người ta kháo nhau, lá đẹp năm nay vừa đắt vừa khó mua. Bà nội cười đôn hậu : - Nhớ để lại mấy tấm nhỏ, lát xong mẹ gói cho con Thuận mấy cái bánh chưng cua. Nghe đến bánh chưng cua, mắt Thuận mới sáng lên đôi chút, mường tượng ra mấy chiếc bánh nhỏ như bàn tay thơm phức vớt ra vào sáng mai mà miệng đã chảy cả nước nhưng nhớ đến lệnh cấm túc của mẹ lại xị mặt xuống. Đối với trẻ con mà nói, Tết không được ra khỏi nhà thì còn gọi gì là Tết, có họa gọi là bị tù giam lỏng. Thế là mấy ngày Tết, cả Đan và Thuận đều phải ủ rũ ngồi trong nhà nhìn ra ngoài ô cửa sổ xem bọn trẻ con hàng xóm súng xính quần áo mới cùng với bố mẹ đi chúc Tết. Thi thoảng ngoài ngõ lại rộn lên tiếng pháo mừng năm mới, mùi khói thuốc thơm bay cả vào trong nhà càng làm Thuận buồn đến não ruột, không có Đan, tết dường như cũng vô nghĩa. Mẹ Thuận nhìn con gái phụng phịu “tuyệt thực” để phản đối lệnh giới nghiêm của mình mà bật cười nhưng mà “cá không ăn muối thì cá ươn”, không dạy dỗ từ khi còn tấm bé lớn lên có họa làm giặc, con gái là phải biết nết na, phải có “công, dung, ngôn, hạnh” chứ con gái bà có vẻ hơi “ngổ ngáo” so với mấy đứa con gái cùng trang lứa, không rèn sớm rồi đến ế, ai mà muốn có một “quả bom nổ chậm” trong nhà chứ. …………………………. Thấm thoắt đã lại đến mùa gặt mới. Thuận chạy một vòng trên cánh đồng vừa gặt xong liền nằm vật ra bên cạnh Đan, những gốc dạ cắm vào chân vào lưng Thuận đau rát nhưng mà Thuận vẫn không hết nghịch. Đan nghiêng người nhìn xuống khuôn mặt vô tư của Thuận rồi lại ngước lên nhìn mấy con diều mà lũ trẻ cùng xóm vừa dong lên. Mùa gặt xong, cánh đồng thành chỗ thả diều lý tưởng cho bọn trẻ, có đứa vừa vắt vẻo trên lên trâu vừa thả diều, thổi sáo, tiếng sáo tre réo rắt cuối buổi chiều trở nên thanh bình và vui tai. Thuận nhai nhai một nhánh rơm, thấy chả có vị gì liền nhổ toẹt ra cạnh người rồi nhổm dậy hỏi : - Đan này! Sau này cậu muốn làm cái gì? Đan khẽ cười, hai tay bó gối, thong thả đáp : - Mình muốn làm nhà báo! Thuận ngả người lại xuống đất cười ha hả : - Cậu mà đòi làm nhà báo, trời sập! Đan nhíu mày nhìn Thuận : - Sao lại không được? Thuận vắt tay lên trán, nheo mắt nhìn vầng dương đang tụt xuống sau rặng tre : - Cậu nhát như cáy, lại yếu đuối, nhà báo lại phải đi khắp nơi, thậm chí có thể phải vào chiến trường, cậu vào đấy không chịu được lại khóc nhè đòi ra à? Đan bị đả kích, có hơi tức nhưng mà biết tính Thuận nên vẫn kiên nhẫn giảng giải : - Mình sẽ thay đổi, cậu tưởng chỉ mình cậu dũng cảm hay sao? Thuận không những không dừng lại mà cứ tiếp tục “châm chọc” : - Mình sẽ ôm súng, đi đằng sau cậu xem tới lúc nào thì cậu khóc. Mặt Đan đỏ lên, hai má như quả bồ quân : - Mình không khóc! - Cậu sẽ! Đan không thèm nói nữa, quay mặt đi chỗ khác nhưng Thuận không chịu thôi mà bắt bắt đầu quá trớn, ngồi dậy, nhòm vào mặt Đan và giả giọng uốn éo : - Thuận ơi! Thuận ơi! Có con đỉa nó bám vào chân tớ, mau mau cứu tớ! Mắt Đan đã ầng ậng nước mà đầu sỏ lại càng khoái trí : - Nếu đến lúc ấy thật, cậu nhớ lấy máy ảnh chụp một pô cho mình xem nhé! Đan không chịu nổi nữa, đứng bật dậy khóc tùm lum, Thuận lúc này mới hoảng hốt chạy theo : - Mình chỉ đùa thôi mà, đùa thôi mà! Đan ngúng nguẩy mặc kệ Thuận lẵng nhẵng chạy theo, dứt khoát không thèm để ý đến con người không biết thế nào là tốt xấu nữa. Thuận bị bỏ bẵng vài ngày, tính trẻ con cũng dỗi lại, không thèm chơi thì thôi, nhưng mà hết bốn ngày đến ngày thứ năm, tâm bỗng ngứa ngáy khó tả, sáng ra không có ai đi cùng, nghe những câu chuyện tào lao tri khươn của mình tự nhiên thấy tẻ nhạt. Thử lân la chơi với mấy đứa khác nhưng chả đứa nào chịu được cái tính hay bông đùa và ngả ngớn như của mình, nhiều thì đến buổi thứ hai là cãi nhau chí chóe lại càng thấy nhớ cô bạn tri kỷ. Đan thì mặc dù dỗi bạn nhưng sáng ra vẫn cứ ngóng ai đó huýt sáo hay ném đá gọi mình ngoài cổng nhưng dường như người kia quá cứng đầu và bảo thủ khi chả nhận ra lỗi lầm của mình lại còn hớn hở làm thân với vài đứa khác trong xóm, Đan ức muốn phát khóc, đã thế mặc kệ cho chết cũng không thèm nhìn đến. Thuận thấy Đan phớt lờ mình liền cuống quýt lên, sợ bạn dỗi thật thì lấy ai dỗ dành lúc mình phải đòn nên cuối cùng cũng xuống nước. Sáng sớm một tuần sau, Thuận đem khuôn mặt như “chó con ăn vụng bột” đứng đầu ngõ chờ Đan, Đan thản nhiên như không thấy cứ thế đi qua, Thuận vội vàng đuổi theo, giả lả : - Này! Đằng ấy vẫn còn giận à? Đan phẩy tay, không thèm nghe, Thuận thấy vậy túm lấy bàn tay Đan, những ngón tay nhỏ xinh xắn, ấm nóng trong tay Thuận. Thuận không cho Đan đi nữa, mở cặp sách, lấy ra vài con châu chấu tết bằng lá dừa, bày nó trên lòng bàn tay, đưa ra trước mặt Đan, ánh mắt láu cá : - Tặng cậu này! Đan nhìn mấy con châu chấu xanh mướt, được tết khá khéo léo cũng thấy thích thích nhưng mà vẫn không nguôi giận, cầm lấy mấy con châu chấu như đương nhiên là của mình và thản nhiên ra lệnh : - Muốn được tha thì ngồi xổm xuống, ôm lấy hai tai mà nhảy cóc theo mình, lúc nào mình chán thì mình tha. Thuận há miệng hỏi lại lại : - Hả? Đan hất hàm : - Không nghe rõ thì thôi, chỉ nói đủ một lần! Thuận mếu máo, nghĩ mình tự chui đầu vào rọ : - Mình đồng ý! Nói xong đưa cặp cho Đan rồi vén ống quần nhảy như con thỏ sau lưng Đan, mấy đứa xóm bên thấy thế khoái trí chỉ trỏ vào Thuận rồi rúc rích cười, mặt Thuận sưng như cái lệnh nhưng cũng không dám chống lại, Đan đi trước, mặt mày hý hửng, vênh lên như bánh đa nướng, có thế chứ, “vỏ quýt dày có móng tay nhọn” không cho một bài học làm sao nhớ đời. ……………………. Đan vừa học vửa dỏng tai lên nghe lỏm chuyện bố đang nói với mẹ, tiếng bố Đan trầm trầm : - Lương tháng này mình cố dè xẻn, tôi nghe nói chiến tranh ác liệt lắm, tiết kiệm một tí không đến lúc không có gạo mà ăn. Mẹ Đan thở dài : - Đã cố hết sức rồi, quần của con Đan tích kê sắp hết cái mông rồi, thằng Sang cũng mặc cái áo may ô thủng như tổ ong mà em có dám mua mới đâu. - Ừ, anh em mặc của nhau cũng được, tôi cũng muốn cố dành dụm nhờ ông ngoại dóng cho cái xe đạp mà đi chứ có việc gì, đi bộ mãi không tới nơi. - Mình làm sao thì làm, em không có ý kiến. Bố Đan im lặng, mang cái thau đồng ra giếng múc nước, Đan lạch bạch đi theo bố, bố Đan nhìn thấy con gái thì vui vẻ hẳn lên, Đan lấy gầu múc nước đổ vào thau giúp bố, bố nhìn Đan tủm tỉm hỏi : - Con gái của bố, hôm nay đi học có điểm không? Đan cười : - Con được một điểm 10 Toán! Bố Đan dừng tay, nhướn mày nhìn con : - Giỏi ghê chưa! Thấy con gái yên lặng, bố Đan thả cái khăn mặt xuống thau nước rồi lại gần con : - Có chuyện gì sao? Đan ấp úng : - Hay là con không đi học nữa bố nhé! Bố Đan ngạc nhiên : - Sao lại không đi? - Con sợ bố không có tiền. Bố Đan cười khanh khách : - Không! Phải đi học chứ, học mới hiểu biết con ạ, bố có tiền mà. Bố dỗ Đan một lúc thì Đan vào nhà, Đan đi khỏi, mắt bố Đan lại u buồn. Đan đem chuyện ấy kể lại cho Thuận, Thuận im lìm suy tư. Sáng hôm sau, Đan thấy Thuận thập thò ngoài cửa, Đan vừa ra đã Thấy Thuận lóng ngóng chìa ra một bọc nhỏ, Đan chăm chú nhìn Thuận nhìn cái bọc, Thuận kéo kéo tai : - Mình mang cho cậu mấy bơ gạo. Đan ngạc nhiên : - Mang gạo làm gì? Thuận ngẩng đầu, mờ mịt nhìn Đan : - Lúc chiều cậu chẳng bảo mình, nhà cậu hết gạo còn gì. Đan nhìn vẻ ngố rừng của Thuận mà bật cười, so với Thuận, Đan tự nhận thấy rõ ràng Đan người lớn hơn nhiều. Thuận thấy Đan cười có tí nghi hoặc, Đan chỉ ngón trỏ vào trán Thuận : - Cậu là cái đồ ngốc nhất mà mình biết, mang về đi. Thuận ậm ừ : - Ừ thì mang, không lấy thì thôi. Đan cười khoác tay Thuận bảo : - Hội thằng Thọ nó đang rủ sang nhà nó chơi, cậu sang không? Hỏi ai, hỏi cái gì chứ hỏi Thuận đi chơi thì gọi là gãi đúng chỗ ngứa, Thuận dúi cái bọc gạo vào bụi cây rồi hấp háy mắt : - Đi! Đi luôn! Bọn trẻ hàng xóm vừa nhìn thấy Thuận và Đan đã như bắt được vàng, chúng nhìn Thuận rồi hất hàm sang cây ổi, Thuận nhìn theo thấy trĩu trịt ổi chín vàng mà bụng đứa nào đứa nấy từ sáng may thì có vài hột cơm nguội với muối vừng nếu không thì có là nhịn đói chờ cơm trưa, nước miệng Thuận tứa ra, ổi găng tròn thơm phức, sao cái nhà này họ lại lãng phí thế! Thuận lẩm nhẩm, chi bằng mình leo sang trẩy hộ vừa giải quyết được nhu cầu cho cái dạ dày của chúng bạn lại đỡ phí của giời, trông những trái ổi thể kia có lẽ nay mai là nẫu rụng xuống đất như thế thì hoài của. Mấy đứa trẻ nhìn mặt Thuận ngây ra, biết “lòng vả cũng như lòng sung”, chúng kéo Thuận ra một góc và bàn : - Mày nhanh nhẹn nhất bọn, lại giỏi leo trèo, chúng tao vạch hàng rào cho mày qua rồi trông chừng dưới này, tao huýt một tiếng sao là an toàn, hai tiếng là có người, mày hái in ít thôi không họ về họ biết với lại còn để dành cho lần sau. Thuận hếch mũi hít mùi ổi thơm, hình như trong mũi Thuận giờ này chả còn mùi gì khác, kể cả cái hình ảnh Đan liên tục xua tay không cho Thuận trèo sang mà Thuận cũng thấy nó mơ hồ. Thuận không tính toán, cầm lấy cái túi nhỏ, thoăn thoắt chui sang, nhoáng cái đã thấy đánh đu trên cây ổi. Mọi việc có vẻ thuận lợi cho đến khi Thuận sắp chui qua rào trở về nhà thì bà chủ nhà ở đâu xồng xộc xông ra túm lấy hay chân Thuận mà lôi, “đồng bọn” của Thuận thấy vậy cũng túm lấy cánh tay Thuận lôi lại, Thuận mắc kẹt ở giữa, người dài ra như rắn, vài miếng ổi vừa ăn vụng cũng sắp lòi ra đằng bụng tưởng chừng như đang sắp rách. Sau cùng có lẽ do sức thanh niên khỏe, Thuận được bọn trẻ lôi về nhưng mà áo thì đứt tung hết khuy và tóc tai rũ rượi. Bên kia rào, tiếng bà chủ nhà rên la “Con nhà mất dạy! Tao thấy mặt rồi, tao sẽ mách bố mẹ mày để xem bố mẹ mày dạy chúng mày thế nào!”. Thuận lo lắng nhìn bọn trẻ, chúng nó lấy tay phủi áo quần cho Thuận, an ủi “Bà ấy không biết nhà mày đâu mà lo!”, Thuận nhìn sang Đan, Đan dỗi không nói một câu nào, bỏ về, Thuận định đuổi theo nhưng mà bọn trẻ liền túm lại, chân Thuận líu ríu, không phải bởi riêng chúng nó mà còn bởi mùi ổi quấn lấy tâm tư. Thuận tần ngần, chuyện đã rồi kiểu gì chả bị mắng, mặc kệ, cứ chén vái quả cái đã, tối về tính sau. Tối đó, không có bà nào sang nhà mách tội Thuận cả mà số ổi hái được chia nhau cũng đã chui sạch vào bụng Thuận. Chà! Hết tang chứng! Thuận được phen hú vía bởi mẹ Thuận nổi tiếng là dữ đòn. Nhưng tối đó, Đan lôi Thuận xềnh xệch ra sân cầu và bắt Thuận ngồi nghe về chuyện người ta đã bắt và xử kẻ trộm như thế nào. Thú thực Thuận biết chuyện đó cũng chỉ là Đan lượm lặt được nhưng hình ảnh gã kẻ trộm bị ngồi trước bàn dân thiên hạ để nghe họ kể tội mình và nghe những lời phê phán cùng răn dạy của họ cũng đã đủ sức dọa Thuận. Sau lần đó, Thuận cực kỳ ngoan ngoãn và nghe lời, Thuận gật gù, bản thân cũng vẫn còn sợ hãi và bị ám ảnh bởi cái cảnh kéo co ở giữa bụi rậm nên rút kinh nghiệm tiệt không dám bén mảng sang không chỉ cây ổi mà cây nào nhà hàng xóm cũng vậy. ……………………. Hè năm sau, nhà Thuận mua được cái xe đạp Phượng Hoàng của Trung Quốc, màu sơn xanh ánh lên trong con mắt của cả gia đình. Thuận và anh cả lớn nên được tập xe, chiều sau giờ làm, bố mang xe ra đường cẩn thận giữ gác ba ga cho anh xong mới đến Thuận, vừa giữ bố vừa luôn miệng nhắc “Nhìn thẳng đằng trước, giữ chặt tay lái”, bố vì chiều anh em Thuận mới cho tập xe chứ mẹ Thuận thì một khắc cũng không muốn cho con tập vội vì cái xe này phải khó khăn thế nào mới mua được. Mỗi ngày, trước giờ cơm tối bố đều mang mảnh giẻ nhỏ chăm chút lau chùi dù một vết bụi nhỏ trên thân xe vì thế cái xe dựng ở góc nhà lúc nào cũng ngạo nghễ, sáng loáng. Đến mùng 2/9, Thuận lợi dụng là cục cưng của bố nên ngon ngọt mượn được chiếc xe, hí hửng đạp sang nhà Đan. Đan ăn mặc gọn gàng, áo sơ mi hoa tay bồng chiết eo, quần màu sáng trông ra dáng làm Thuận kinh ngạc. Thuận lom lom nhìn Đan rồi tủm tỉm cười : - Ái chà! Trông đỏm dáng gớm! Đan nguýt Thuận rồi cằn nhằn : - Chứ ai như cậu, luộm thuộm! Thuận cười xòa : - Một đứa đẹp thôi, mình làm nền cho cậu! Lên đi, mình chở cậu một vòng ra phố! Trời thu trong trẻo, gió mát rượi, chiếc xe bon bon mang theo đôi bạn rong ruổi qua những con phố rợp bóng xà cừ. Thuận nhướn người đạp, tóc phấp phới trong gió, Đan ngồi sau, giấu mặt trong lưng bạn, nụ cười vô tư rạng rỡ. Đến ga Hàng Cỏ, Thuận dừng xe, sự cố gắng vừa rồi có vẻ làm Thuận mệt, Thuận phì phò thở : - Đan! Tạm nghỉ ở đây nhé! Đan trèo xuống nhìn những giọt mồ hôi lấp lánh trên mặt Thuận bỗng nhiên thấy xao xuyến. Thuận ngây ngô nhìn xe bán kem dạo, thùng kem hấp dẫn quá mà cổ họng Thuận lại khát khô. Đan thấy vậy nói nhỏ : - Cậu có thể tế nhị một chút không? Thuận cười cười, vẫn luôn là Đan hiểu lòng Thuận nhất, Đan nói xong lặng lẽ tiến tới mua một que kem rồi đem thứ đồ ăn ngọt mát ấy dụ trước mặt Thuận : - Ăn đi! Thuận xấu hổ hỏi : - Tiền đâu mà cậu mua? Đan nắm tấy tai Thuận mà véo : - Để dành vài năm chẳng nhẽ không nổi mua que kem, có ăn không hay để nó chảy ra? Thuận thèm ăn nhưng còn lười biếng, không cầm mà dướn cổ, định cắn lên que kem. Đan tinh nghịch giật lấy, liếm ngay một đường dọc thân cây kem, xong Đan chìa nó ra trước mặt Thuận. Thuận không ngần ngại cứ thế liếm ngay vào chỗ Đan vừa liếm, Đan tròn mắt nhìn, tự nhiên mặt đỏ lên. Cứ như thế, cái kem bé xíu thoáng cái đã trơ que tre, Thuận liếm mép : - Sau này mà có tiền, mình sẽ mua cho cậu cả xe kem! Đan bĩu môi : - Cậu lười học mà còn mơ tưởng. Thuận khúc khích cười : - Có ai cấm người lười không được mơ đâu! Đan biết là trong những lần tranh luận tay đôi thế này, trước sau gì Đan cũng sẽ nhịn Thuận bởi vì Đan hiểu tính Thuận và cũng bời vì tính Đan vốn thế. Thuận tự nhiên im lặng, Đan ngạc nhiên ngẩng mặt nhìn Thuận, thấy Thuận đang thộn mặt nhìn một anh bộ đội lưng đeo ba lô đầu đội mũ cối đang ôm cứng một cô gái ở sân ga, chắc là niềm vui đoàn viên khiến họ không nhịn được cảm xúc. Thuận chằm chằm nhìn một màn nọ tự dưng thấy tim rạo rực, Đan ra dáng hơn, lấy chân khều khều chân Thuận : - Cậu cứ như trẻ con thế? Không thấy vô duyên à? Tiếng Thuận thì thầm : - Họ đang yêu nhau à? Đan bật cười, Thuận cũng cười, len lén liếc trộm Đan, tim không hiểu sao lại trật nhịp, tiếng cười của Đan và Thuận giòn tan trong gió, ngọt và thơm như hương vị kem, tiếng cười ấy cứ vô tư như thế cho đến năm Đan và Thuận tròn mười bảy tuổi. ………………………… - Xuống hầm! Thuận! Đan! Xuống hầm mau! Thuận và Đan đang vừa ngồi ôn bài vừa tán dóc, còn ít ngày nữa là thi rồi, cả xóm này chỉ có Thuận và Đan học giỏi nhất nên muốn theo học lên cao.Bố mẹ hai bên thì không muốn thế vì họ suy nghĩ cổ một chút, con gái đến mười tám tuổi tìm một mối rồi gả về nhà chồng, thời buổi này học cao quá không ai dám lấy. Nhưng Thuận và Đan lại không nghĩ thế, những gì họ xem được dù cho là rất ít ỏi từ vài cuốn sách vở mượn được hay lõm bõm nghe được từ radio thì họ cũng có quyền được mơ về một đất nước thanh bình nào đó nơi có tuyết trắng, có từng bầy thiên nga thơ mộng, có hàng thùy dương rợp bóng, song những tiếng thét kinh hãi của bố đã đánh tan những mơ mộng của Thuận và Đan rồi lôi họ trở về với thực tại. Nghe tiếng hét của bố cùng tiếng còi ủ rầm rĩ trên đầu, Thuận túm lấy Đan nhao nhanh ra cửa hầm bố mẹ và anh em đã chờ sẵn, bố Thuận đợi con chui vào xong liền kéo nắp hầm, được vài phút thì từng đợt rầm rầm của máy bay bay tới rồi ít giây sau là những tiếng nổ long trời lở đất, xen trong đó có cả tiếng pháo phòng không rền vang bắn trả. Trận chiến ác liệt và giằng co khoảng hai mươi phút thì thấy tiếng máy bay địch bỏ đi, tiếng loa phóng thanh báo an toàn lạo xạo trên đầu, bố Thuận ngó lên trước, thấy an toàn mới cho các con lên. Thuận lên trước, đưa tay kéo lấy Đan, bố Thuận ngửa cổ nhìn bầu trời dày đặc khói, trầm giọng : - Nó lại đánh rồi! Kỳ này chắc bên ấy chết nhiều. Thuận nao nao nhìn bố, bên ấy là bên kia sông nơi máy bay địch quần thảo suốt mấy tháng nay, khu nhà Thuận ở phía trong Hà Nội nên hầu như ít bị trúng bom xong cứ mỗi lần nghe tiếng còi ủ hay tiếng B52 rầm rầm trên đầu mà Thuận cũng thấy lông tóc dựng đứng. Chiến tranh có vẻ ngày càng ác liệt khi mà tần suất máy bay địch bay vào vùng trời ngoài bắc càng ngày càng dày, khi mà cứ ra đường là Thuận nghe thấy người ta bàn tán sôi nổi về việc trận địa này hay trận địa kia vừa chiến đấu anh dũng và quả cảm như thế nào khi bắn rơi mấy máy bay địch, rồi bộ đội đã rầm rầm chuẩn bị lực lượng nam tiến ra sao, người người nhà nhà đều sôi sục một ý chí quyết tâm cao độ. Đan kinh hãi nhìn những cột khói bốc lên xa xa, bên kia con sông, cảm nhận được khung cảnh tan hoang nơi đó, cô sợ hãi bất giác nép mình trong ngực Thuận, Thuận vô tư đưa tay ôm lấy bờ vai gầy, ánh mắt ánh lên sự căm phẫn và một quyết tâm mà ít ai biết tới. Bố Thuận quay lại nhìn thấy cảnh ấy vừa tủi vừa thấy có gì đó khác lạ.
×