Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

WinterLove

Club Leader
  • Content count

    1,438
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    123

WinterLove last won the day on July 7

WinterLove had the most liked content!

Community Reputation

2,964 Excellent

About WinterLove

  • Rank
    Stars Can't Shine Without Darkness

Profile Information

  • Gender
    Female

Recent Profile Visitors

53,543 profile views
  1. *!* Góc Riêng *!*

    Lựa chọn im lặng thì không được cảm thấy khó chịu. Tự biết học cách làm cho những điều đó không vướng bận là được. Không cảm thấy stress nhưng lại có những điều xảy ra với bản thân như vì bị stress mà ra. Lạ lùng... bác sĩ kêu đi gặp, mà vẫn chưa có thời gian. Đúng là tháng bận rộn và lười biếng. Cảm thấy nặng nề nên bắt đầu detox. Uống thuốc một tuần, ăn rau một tháng và không ăn tinh bột. Sẽ không dễ dàng nhưng phải làm cho được. Ngày đầu tiên đã sắp qua. 29 ngày nữa thôi.
  2. [K] Đẹp Tựa Ánh Sao Đôi

    Chapter 21 Cả ba ngồi bên nhau, rồi Nhật Yên rót cho mỗi người một ly trà nóng. Kha Thương nghe mùi thơm của trà và nhìn cách Nhật Yên pha trà mà không khỏi ngạc nhiên. Tâm Yên thấy vậy thì cầm một ly lên và đưa cho Kha Thương, xong cô nói: -Chị Nhật Yên pha trà thì không thể chê được! Em thử một chút đi! Nhật Yên nghe Tâm Yên nói vậy thì lườm cô: -Sao em không nói thêm là cách pha trà này là do em dạy chị?! Cứ khen kiểu này chị lại nghĩ là em đang khen em?! Kha Thuơng nhìn hai chị em rồi cũng tủm tỉm cười. Sau đó cả ba đều im lặng. Nhật Yên biết Kha Thương đang đợi cô kể lại mọi thứ nhưng dù rất muốn Nhật Yên cũng không thể kể ra được. Có lẽ quá khứ đã nằm yên rồi, cô chẳng muốn khuấy động nó. Kha Thương nhìn thấy nỗi đau cùng với sự cô đơn trong đôi mắt Nhật Yên, vì vậy Kha Thương nhẹ giọng nói: -Nhật Yên, chị không cần kể cho em nghe đâu. Nhật Yên nhìn Kha Thương rồi chợt thấy lòng dịu đi rất nhiều. Cô thỏ thẻ: -Xin lỗi em, có lẽ chị vẫn chưa sẵn sàng để nói về quá khứ... Nói xong Nhật Yên chào Kha Thương và Tâm Yên rồi đứng dậy đi vào trong. Tâm Yên thở dài: -Kha Thương, một lúc nào đó, em sẽ được nghe Nhật Yên kể câu chuyện này một cách hoàn chỉnh nhất. Có lẽ em xuất hiện đột ngột quá, chị ấy chưa chuẩn bị hết tâm lý để nói ra. Kha Thương hiểu được, cô thở dài: -Em biết. Em cũng biết vì bảo vệ em mà chị hai mới rời khỏi chúng ta. Em cũng biết chị hai yêu chị Nhật Nhi nhưng chị ấy đã làm chị hai em đau lòng. Cho đến khi chị hai biết được mình yêu chị Nhật Yên thì họ đã không ở bên nhau được bao lâu. Ông ngoại chị đã dùng Nhật Phong giết chết chị em, em nói vậy không sai chứ? Tâm Yên nhìn Kha Thương ngỡ ngàng: -Sao em lại biết những việc đó? Kha Thương cười buồn: -Em còn quá nhỏ để nhớ mọi chuyện nên những chuyện này là do Việt Hi kể lại cho em. Em cũng có cho người điều tra. Chỉ là tin tức về việc đó như chưa bao giờ có tồn tại, vì vậy em không tra ra được gì. Ông của chị thật đáng sợ! Em cảm thấy như mọi việc đều được ông ấy nắm trong lòng bàn tay vậy, kể cả tính mạng của một người! Tâm Yên im lặng suy nghĩ những lời Kha Thương vừa nói, Kha Thương sợ Tâm Yên lo lắng cho cô nên Kha Thương trấn an Tâm Yên: -Em cũng định làm điều gì đó để đòi lại công bằng cho chị em. Nhưng rồi em nghĩ ba mẹ và ông bà nội rời khỏi Việt Nam là vì bảo vệ cho em và vì họ không thể đấu lại ông nội chị nên em không thể để bản thâm mình xảy ra chuyện được, vì như vậy sẽ làm cho họ đau lòng. Tâm Yên nhìn Kha Thương hỏi: -Vậy em định về Mỹ hay ở lại đây? Kha Thương thành thật nói: -Em không biết, nhưng trong lúc này Quân Vy cần em nên em chưa thể quyết định được. Tâm Yên tìm bàn tay Kha Thương nắm chặt: -Nếu em sợ vì em mà chị sẽ bị ông ấy làm khó thì em không cần phải lo lắng. Chuyện đó chị sẽ có cách giải quyết. Nếu em ở lại thì chị sẽ bảo vệ em để em không phải chịu một chút tổn thương nào. Còn nếu em chọn rời khỏi thì khi chị làm xong mọi việc ở đây, chị sẽ qua bên đó tìm em. Chị đã nói sẽ không để em rời khỏi chị vì vậy em cứ suy nghĩ đi, chị sẽ tôn trọng quyết định của em! Kha Thương ngã vào lòng Tâm Yên, Tâm Yên hôn lên tóc cô và nói: -Mai chị sẽ đưa em đến nơi này và chị nghĩ là em rất thích... Kha Thương lắc đầu: -Em muốn quay về lại Sài Gòn trong đêm nay. Em sợ Quân Vy cần em... Tâm Yên hôn nhẹ lên trán Kha Thương: -Chị có nói chuyện với Quang Hiển rồi. Quân Vy mổ xong cũng phải để bác sĩ theo dõi; vì vậy, trong vòng hai ngày tới sẽ không cho người vào thăm. Kha Thương thấy lạ khi Quang Hiển gọi cho Tâm Yên thay vì cho cô nhưng Kha Thương tin tưởng Tâm Yên nên cũng không hỏi nhiều. Kha Thương chợt nhớ cô để quên điện thoại trong xe Tâm Yên nên nói: -Tâm Yên, em cần phải đi lấy điện thoại của mình Thấy Kha Thương đứng dậy, Tâm Yên kéo cô ngồi xuống bên mình: -Xin lỗi em Kha Thương! Chị cầm điện thoại vào cho em nhưng lỡ làm rớt xuống đất nên màn hình bị bể rồi. Để mai mốt chị sẽ cho người sửa lại. Kha Thương thở nhẹ ra rồi nói: -Không sao đâu! Mấy ngày nay chị giúp em liên lạc với anh Quang Hiển nhé. Em muốn biết tình trạng của Quân Vy... Tâm Yên gật đầu cho Kha Thương an tâm rồi cả hai cùng đứng dậy đi vào nhà. Sáng hôm sau, Tâm Yên lái xe ba tiếng đồng hồ đưa Kha Thương đến một nơi đặc biệt mà Tâm Yên đã nói. Khi dừng xe lại, Kha Thương không khỏi tròn mắt nhìn. Trước mặt cô là một căn nhà gỗ được xây sát bên một cái cây thật to lớn. Căn nhà được bao bọc bởi những bông cúc dại mọc đầy trên tường. Xung quanh cây cối xanh mát tạo cho người ta một cảm giác rất thoải mái. Có thể rời xa thành phố với bộn bề công việc và về đây nghỉ ngơi thì không thể nào không vui vẻ và thoải mái được. Kha Thương thích thú mở cửa đi vào trong. Kha Thương và Tâm Yên ở nơi này được một ngày và một đêm thì đêm hôm sau Kha Thương nằm mơ... ”Trong mơ, Kha Thương nhận được cuộc gọi của người nhà Quân Vy cho cô biết rằng Quân Vy rât yếu và có thể không qua khỏi nên Tâm Yên lái xe đưa Kha Thương về lại Sài Gòn. Khi vào đến bệnh viện, Kha Thương thấy người nhà Quân Vy đang khóc lóc, trong lòng Kha Thương chợt đau. Cô đi vào và không khỏi xót xa khi thấy gương mặt tiều tuỵ của Quân Vy. Nhìn thấy cô, Quân Vy mỉm cười. Kha Thương đi lại ngồi xuống bên Quân Vy rồi cầm tay Quân Vy áp lên má mình. Giọng Quân Vy yếu ớt vang lên: -Chị không muốn em nhìn thấy chị như thế này, nhưng chị rất nhớ và muốn gặp em...! Kha Thương xoa nhẹ má Quân Vy, cô nói: -Em muốn gặp chị, Quân Vy, chị luôn đẹp trong mắt em. Bây giờ vẫn vậy! Quân Vy nghe Kha Thương nói vậy thì lắc đầu: -Chị không thể tin được Kha Thương cũng biết nói những lời này để làm chị vui! Và Quân Vy không đợi Kha Thương nói mà cô liền nói tiếp như sợ nếu cô không nói ra sẽ không còn có cơ hội nữa... -Kha Thương, cô ấy... em có yêu cô ấy không? Kha Thương biết Quân Vy đang nói đến ai nên cô gật đầu. Quân Vy nói tiếp: -Vậy tốt quá, cuối cùng em cũng tìm được người em yêu. Chị có thể gặp cô ấy không? Quân Vy nói xong thì nhắm mắt lại. Đôi bàn tay của Quân Vy trở nên lạnh ngắt. Kha Thương hốt hoảng gọi mãi nhưng Quân Vy không tỉnh dậy...” Kha Thương bật khóc rồi cô nghe Tâm Yên gọi: -Kha Thương, có chị đây, đừng sợ! Kha Thương mở mắt ra rồi ôm chặt lấy Tâm Yên. Cô run giọng nói: -Em cần phải quay về, em cần gặp Quân Vy...! Tâm Yên vuốt nhẹ lên lưng cô trấn an: -Được rồi, sáng mai chúng ta sẽ về lại. Giờ đã khuya rồi, em cần ngủ! Kha Thương thì thầm: -Tâm Yên, em mệt... Tâm Yên dịu dàng hôn lên trán cô rồi dỗ dành: -Chị biết em mệt rồi, chị bên em đây, Kha Thương! Ngoan ngủ đi. Chị sẽ không rời khỏi! Nghe Tâm Yên nói vậy, Kha Thương thả lỏng người rồi từ từ nhắm mắt lại... Đợi Kha Thương chìm sâu vào giấc ngủ, Tâm Yên ngồi dậy rồi đi ra khỏi phòng. Cô vào phòng bếp rót cho mình một ly rượu đỏ. Cô đi lại đứng nhìn ra cửa sổ rồi đưa ly rượu lên môi nhấp từng ngụm nhỏ. Đứng suy nghĩ một lát xong cô bỏ ly rượu xuống bàn rồi đi vào phòng ngủ. Cô nằm xuống bên cạnh Kha Thương, ngửi được mùi hương quen thuộc làm lòng cô bình yên lại. Tâm Yên nhắm mắt lại và cũng chìm vào giấc ngủ... End Chapter 21
  3. *!* Góc Riêng *!*

    “We tend to forget that happiness doesn't come as a result of getting something we don't have, but rather of recognizing and appreciating what we do have.” Nhiều người cứ muốn người khác phải để mình sống theo cách mà mình muốn, nhưng lại quên rằng đôi khi người ta cũng phải hy sinh cách họ muốn sống chỉ vì cuộc sống của cả hai. Nếu muốn sống theo cách mình muốn, thì hãy tự nổ lực để có được thay vì đòi hỏi. Nếu sống theo cuộc sống mà chỉ nghĩ đến bản thân thì đừng buộc chặt ai vào cả.
  4. Bánh Căn Đà Lạt

    Mấy tháng nay thèm ăn bánh căn nhưng không có làm thử cho đến hôm thứ 7 vừa rồi. Háo hức chuẩn bị mọi thứ xong rồi xem youtube để làm nhưng lại bị thất bại. Để cuối tuần này thử một lần nữa mới được. Mọi người ai thích bánh căn thì làm thử nha. 1.1. Hướng dẫn cách làm bánh căn ăn với xíu mại kiểu Đà Lạt 1.1.1. Nguyên liệu chính 1 chén gạo 1/2 chén cơm nguội 2,5 chén nước lọc 1 muỗng cà phê muối 1/4 chén đường 500 gram thịt băm, 1,5 muỗng canh hành tím băm 1,5 muỗng canh tỏi băm 1/2 muỗng cà phê tiêu, 2 muỗng cà phê hạt nêm 3 muỗng canh nước mắm Vài nhánh hành lá, 1 chén nhỏ ớt bột (Để đảm bảo nguyên liệu ngon và sạch, bạn có thể học cách làm ớt bột siêu mịn tại nhà) 1.1.2. Cách chế biến món bánh căn ăn với xíu mại kiểu Đà Lạt 1.1.2.1. Làm bột bánh căn và thịt xíu mại Vo gạo với nước sạch và ngâm gạo trong 1 chén nước ít nhất 24 giờ. Kế đến, bạn cho gạo vào máy xay sinh tố cùng 1 chén cơm nguội, 1,5 chén nước với 1/2 muỗng cà phê muối. Ướp thịt băm với 1 muỗng canh hành tím, 1 muỗng canh tỏi băm, 1/2 muỗng cà phê tiêu, 1 muỗng cà phê hạt nêm, 2 muỗng canh nước mắm. Sau đó, bạn vo thịt thành nhiều viên tròn cỡ vừa và đem hấp chín. 1.1.2.2. Cách làm nước chấm và đổ bánh căn Phi thơm 1/2 muỗng canh hành tím băm, 1/2 muỗng canh tỏi băm với vài nhánh đầu hành lá trong 1 cái nồi. Thêm 1 chén nước vào với 1/2 muỗng cà phê muối, 1/2 muỗng cà phê hạt nêm, rồi bạn thả các viên thịt xíu mại vừa hấp vào. Rưới kèm ớt bột và đun sôi. Ở 1 nồi khác, bạn cho vào 1/4 chén đường, 1 chén nước, 1/2 muỗng cà phê muối, 1 muỗng cà phê hạt nêm hòa tan trên bếp. Để hỗn hợp nguội hẳn rồi bạn nêm vào 1 muỗng canh nước mắm là bạn hoàn tất phần nước chấm. Thoa khuôn đổ bánh với chút dầu ăn cho đỡ dính, đun nóng lên thì bạn cho bột vào. Nghiêng chảo để bột cháy đều khuôn và đậy nắp lại. Bạn nhanh tay bắc 1 cái chảo bên cạnh, phi thơm vài gốc đầu hành với thân hành lá băm trong 2 muỗng canh dầu ăn và tắt bếp. Bánh vừa chín, bạn phết 1 lớp trứng mỏng lên bề mặt bánh để làm nhân. Trứng chín, bạn có thể nhấc bánh ra khỏi khuôn. Bày bánh ra dĩa, múc 1 giá nước chấm đã đun kèm 1 giá xíu mại, thêm mỡ hành và tiêu lên dùng kèm với bánh căn. Nguồn: https://webnauan.vn/cach-lam-banh-can.html
  5. Trời ban nhân duyên ngày sau sẽ gặp một người 

    Nhưng chẳng đưa thông tin thời gian”

    1. Show previous comments  1 more
    2. WinterLove

      WinterLove

      Phải có người thì mới hẹn được chứ em 😔😔

    3. Ramyon

      Ramyon

      Vậy là chị không có thông tin gì cả chứ đâu riêng gì thời gian 8FA8B17C-40E7-4616-96B5-9A75718EF15C.gif

    4. WinterLove

      WinterLove

      Cho nên mới thảm đó em vì biết là sẽ có một người, nhưng thời gian có được người đó thì không biết khi nào

  6. [K] Đẹp Tựa Ánh Sao Đôi

    Chapter 20 Tâm Yên lái xe mà trong lòng nghĩ đến những gì ông Phúc nói, cô không hay mẹ cô đang nói chuyện với cô nên bà lay nhẹ vai cô: -Tâm Yên, con sao vậy, con có nghe mẹ nói không? Tâm Yên quay lại nhìn mẹ mình, cô thấy ánh mắt lo lắng của bà thì trả lời: -Con xin lỗi mẹ, con không sao, mẹ có thể lặp lại không? Bà Tâm hiền lành nói: -Mẹ muốn đi thăm bà và chị của con hôm nay, nếu con có thời gian thì hãy đưa mẹ đến đó. Tâm Yên cầm tay bà dịu dàng: -Sau khi đến bệnh viện con sẽ đưa mẹ đến đó, lâu rồi con cũng không gặp bà và chị... Bà Tâm mỉm cười nhưng rồi bà lại lo lắng nói khi nghĩ đến ông Phúc nên căn dặn: -Con đừng chọc giận ông con nữa, mẹ không muốn chuyện gì xảy ra với con cả! Tâm Yên nói cho bà yên lòng: -Con không sao, mẹ đừng lo lắng, con biết mình đang làm gì... Nghe Tâm Yên nói vậy nhưng bà Tâm vẫn không khỏi nghĩ đến, bà biết tính ông Phúc và cũng biết việc ông đã từng làm vì vậy bà không muốn Tâm Yên gặp phiền phức. Bà chỉ mong cô được bình yên như chính cái tên của cô vậy. Tâm Yên đưa mẹ cô vào trong bệnh viện để bác sĩ khám rồi ra đợi bên ngoài. Cô lấy điện thoại ra gọi cho Kha Thương, nhưng cô gọi mãi không thấy ai bắt máy. Tâm Yên cất điện thoại vào rồi nhìn xung quanh thì cũng vừa lúc thấy bác sĩ cùng y tá từ bên trong chạy ra khi có xe cấp cứu chạy vào trong sân. Tâm Yên ngạc nhiên và lo lắng khi nhìn thấy Kha Thương. Đợi mọi người đẩy bệnh nhân vào trong rồi Tâm Yên cũng vội vã đi nhanh vào. Cô đi lại kéo Kha Thương sang một bên rồi hỏi: -Có chuyện gì vậy Kha Thương? Kha Thương cũng ngạc nhiên khi nhìn thấy Tâm Yên và dù rất vội nhưng cô vẫn trả lời: -Chị Quân Vy đang được cấp cứu bên trong... Kha Thương nói xong thì đi đến bên cạnh người đàn ông đang đứng nhìn theo cánh cửa phòng cấp cứu nói vài câu an ủi. Một vài phút sau thì Quang Hiển từ bên ngoài chạy vào, anh hốt hoảng hỏi Kha Thương: -Chị ấy sao rồi? Kha Thương thở dài lo lắng: -Em không biết nữa. Sáng hôm nay chị ấy ói ra máu nên đã được đưa đến đây. Anh gọi cho ba mẹ anh chưa? Quang Hiển gật đầu. Chồng Quân Vy nói với Quang Hiển: -Em đưa Kha Thương về nhà nghỉ ngơi đi. Cho dù có phẫu thuật xong thì cô ấy cũng không tỉnh lại liền đâu, nên ở đây có anh là đủ rồi. Nếu có gì gấp thì anh sẽ gọi cho hai em. Quang Hiển nhìn Kha Thương như muốn hỏi ý cô như thế nào thì Tâm Yên đến bên cầm tay Kha Thương nói: -Em sẽ đưa cô ấy đi! Không đợi ai đồng ý cả, Tâm Yên đã nắm tay Kha Thương bước đi ra ngoài. Tâm Yên đi lại nơi mẹ cô đang đứng đợi cô rồi cùng nhau đi ra xe. Bà Tâm nhìn bàn tay Tâm Yên nắm chặt lấy tay Kha Thương mà không biết bao nhiêu suy nghĩ dấy lên trong đầu bà. Bà đã từng thấy cảnh này của ngày xưa, và bà không mong lịch sử lại tái diễn, nhưng bà không làm gì được vì khi Tâm Yên đã quyết làm điều gì đó rồi thì không ai có thể ngăn cản cô. Bà Tâm không nói gì, chỉ đi vào xe, cho đến khi Kha Thương chào bà thì bà mới mỉm cười với cô. Tâm Yên hiểu bà Tâm đang nghĩ gì, nhưng cô không quan tâm quá nhiều, cô đã cầm tay Kha Thương bước đi vào trận chiến này rồi, cô sẽ không để Kha Thương một mình... Kha Thương không biết Tâm Yên đưa cô đi đâu. Cô muốn hỏi nhưng có mẹ Tâm Yên ở đây nên cô im lặng. Tâm Yên lái xe hơn một tiếng thì quẹo lên một con đường núi. Chiếc xe đi thêm mười lăm phút nữa thì dừng lại. Kha Thương bước xuống và không khỏi ngỡ ngàng. Nơi đây thật đẹp và không khí cũng thật dễ chịu. Ban đêm còn có thể ngắm sao trời và nhìn đèn đêm của thành phố. Thấy Kha Thương ngẩn ngơ nhìn, bà Tâm nhẹ cười rồi đi vào trong, còn Tâm Yên đi lại cầm tay cô: -Chúng ta vào trong trước rồi chị sẽ đưa em đi xem ngọn núi này. Kha Thương để yên tay mình trong tay Tâm Yên rồi cùng đi vào trong. Khi cả hai vừa vào nhà thì Kha Thương hoảng hốt khi có người chạy lại ôm chầm lấy cô và nỉ non gọi: -Ái Kha.. Ái Kha! Tâm Yên kéo người phụ nữ đó ra rồi vỗ về Kha Thương để trấn an, sau đó quay sang người phụ nữ kia nói: -Nhật Yên, em ấy là Kha Thương! Nhật Yên nhìn Kha Thương, nước mắt cô thi nhau rơi xuống má, nụ cười vương trên môi buồn đến nỗi có thể làm đau lòng cả người đối diện, Nhật Yên nói thật khẽ: -Chị xin lỗi Kha Thương, chỉ là chị không kiềm chế được cảm xúc của mình, em giống em ấy quá..., mà thôi, chúng ta nên đi xuống nhà ăn cơm, bà và mẹ đang đợi... Nhật Yên quay đi thật mau, nhìn thấy Nhật Yên như vậy, Kha Thương đau lòng hỏi Tâm Yên: -Chị ấy gọi tên chị hai của em và còn khóc nữa. Họ có mối quan hệ gì? Tâm Yên nhẹ nhàng trả lời: -Chị ấy sẽ kể cho em nghe, giờ chúng ta đi ăn cơm... Khi mọi người đi vào trong nhà thì Kha Thương thấy bà ngoại của Tâm Yên. Bà cũng nhìn thấy Kha Thương nên mỉm cười hỏi Tâm Yên: -Cô bé này là ai? Kha Thương tưởng bao nhiêu điều ngạc nhiên vừa xảy ra là đủ cho một ngày, nhưng khi nghe Tâm Yên trả lời bà Phúc thì cô không khỏi trợn tròn mắt. -Em ấy là người con yêu! Kha Thương có rất nhiều điều muốn hỏi Tâm Yên nhưng cô biết bây giờ không phải là lúc nên chỉ có thể im lặng nhìn Tâm Yên thôi. Nhật Yên đứng một bên cũng không nói gì. Bà Phúc mỉm cười còn Bà Tâm thì nghiêm mặt gọi: -Tâm Yên! Tâm Yên ngồi xuống bên cạnh Kha Thương và nói: -Con không nghĩ con cần phải giấu bà ngoại và chị, em ấy là người con yêu! Bà Phúc nhìn Kha Thương rồi nói: -Rất giống Ái Kha, nhưng lại mạnh mẽ hơn rất nhiều. Bà Tâm nói với bà Phúc: -Mẹ à, không thể được! Bà Phúc vỗ nhẹ vào tay con gái bà và nói: -Không sao cả, bà tin tưởng Tâm Yên, Tâm Yên nhà chúng ta rất giỏi kia mà. Chúng ta ăn cơm thôi! Bà Phúc nói xong thì gắp thức ăn bỏ vào chén Nhật Yên: -Còn con đó, ăn cho nhiều vào, bà thấy con ăn còn thua sức của bà nữa! Nhật Yên thở dài: -Ngoại à, không ai có thể ăn qua ngoại cả! Bà Phúc trừng mắt: -Con đang nói ta tham ăn à?! Tâm Yên phụ họa: -Còn gì nữa, ý chị ấy là vậy, và bà cũng như vậy! Bà Phúc bật cười: -Tổ cha con bé này, dám nói bà như vậy! Mọi người nghe thì cùng cười, không khí bữa ăn vì vậy mà trở nên tốt hơn. Ăn xong, bà Phúc kéo bà Tâm đi, Tâm Yên phải rửa chén, Kha Thương muốn giúp cô, nhưng Tâm Yên kêu Kha Thương đi với Nhật Yên. Nhật Yên đưa Kha Thương vào một căn phòng, vừa nhìn vào Kha Thương không khỏi kinh ngạc. Cô nghe tiếng Nhật Yên bên cạnh: -Đó là chị hai của em. Lúc này Ái Kha vừa tròn 10 tuổi, còn cái này là lúc em ấy vừa mới đón sinh nhật lần thứ 15... Kha Thương đi lại sờ lên từng bức ảnh... Bây giờ cô mới thật sự thấy được rõ gương mặt chị gái mình. Từ khi còn nhỏ, cô chỉ nhớ là mình có chị gái, nhưng tất cả hình ảnh hay bất cứ thứ gì thuộc về chị cô đều được giấu đi... Cô đi lại nơi tấm hình mà có cả cô, Ái Kha, Việt Hi và Tâm Yên nữa, Nhật Yên nói tiếp: -Lúc nhỏ em rất thích đi theo Tâm Yên, con bé tuy không thích ai cả nhưng lại chỉ quan tâm đến em. Không ngờ lớn lên cả hai lại yêu nhau. Như vậy cũng tốt, yêu luôn phần của chị và Ái Kha nữa! Kha Thương quay lại nhìn Nhật Yên, ánh mắt Nhật Yên chứa nhiều đau thương quá, cô muốn làm điều gì đó để đau thương đó vơi đi, nhưng bước chân cô dính chặt lại không thể bước đi. Tâm Yên từ bên ngoài đi vào và đến bên cô: -Em xem hình đi, chị có chuyện muốn nói với Nhật Yên... Kha Thương gật đầu. Tâm Yên xoa nhẹ lên môi Kha Thương rồi nói: -Xem thôi, không được nghĩ nhiều và buồn đâu đó! Kha Thương gật đầu thay cho câu trả lời. Tâm Yên và Nhật Yên đi ra ngoài. Cả hai ra sau vườn, cùng ngồi xuống chiếc xích đu quen thuộc. Nhật Yên hỏi: -Em đã suy nghĩ kĩ chưa? Ông ấy sẽ làm với em như cách đã làm với chị vậy, có khi lại càng cay độc hơn nữa... Tâm Yên nhẹ cười: -Em yêu em ấy nhưng không nghĩ sẽ để Kha Thương dính vào những việc tranh chấp này. Em đã nhiều lần đẩy Kha Thương đi, nhưng giờ em không còn đủ sức nữa. Đã mấy năm rồi, em nghĩ mình sẽ mạnh mẽ để làm điều đó, nhưng giờ em biết, Kha Thương chính là điểm yếu của em... Nhật Yên lo lắng: -Em không sợ ông ấy biết được điểm yếu này của em sao? Tâm Yên cắn nhẹ môi: -Ông ấy đã biết, nhưng có điều ông ấy không biết năng lực của em đến đâu. Lần này em sẽ làm thẳng tay, người nào thì nên đi về nơi thuộc về họ, cái gì nên dẹp bỏ cũng cần dẹp đi! Nhật Yên vẫn không an tâm: -Dù gì chị cũng lo cho Kha Thương, em ấy không biết tất cả mọi chuyện nên làm sao chuẩn bị tinh thần được? Tâm Yên nhún vai: -Em ấy không cần biết, em sẽ bảo vệ em ấy, càng biết nhiều lại càng nguy hiểm hơn. Chị yên tâm đi, Kha Thương cũng không yếu đuối đâu. Em ấy mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng rất nhiều... Nói về Kha Thương, bất giác đôi môi Tâm Yên mỉm cười, Nhật Yên thấy vậy thì trêu: -Em yêu mà được viết ra mặt luôn rồi Tâm Yên. Khi còn nhỏ em đã bị em ấy nắm giữ rồi, đến bây giờ vẫn vậy! Tâm Yên đưa tay lên miệng ra hiệu: -Chị không nên nói lớn, cũng đừng cho Kha Thương biết nếu không em sẽ chẳng làm gì được em ấy cả! Nhật Yên chưa kịp lên tiếng thì đã nghe giọng Kha Thương: -Chị định làm gì em nào vậy?! Tâm Yên đưa tay cho Kha Thương nắm lấy và cho cô ngồi xuống bên mình. Cả ba nhìn nhau rồi cùng trò chuyện. Kha Thương có rất nhiều điều muốn hỏi Nhật Yên nhưng cô không biết bắt đầu từ đâu. Tâm Yên thấy vậy thì cũng không thúc giục. Nhật Yên nhìn lên bầu trời rồi chợt thở dài rồi nói: -Có đôi lúc rất muốn quên nhưng càng muốn lại càng nhớ. Nhớ làm trái tim đau nhưng vẫn nhớ. Vì chỉ sợ nếu không làm chính mình đau thì mình sẽ quên sự tồn tại của chính bản thân mình. Em có bao giờ cảm nhận điều đó chưa Kha Thương? Kha Thương suy nghĩ những lời Nhật Yên vừa nói rồi nhìn sang Nhật Yên. Cô thấy Nhật Yên thật cô đơn và lẻ loi. Nếu ở một mình cô đơn có lẽ sẽ không làm người khác thương tiếc như vậy, nhưng ở giữa rất nhiều người mà cô đơn vẫn toả ra, đó chính là nó đã ăn sâu vào tận tâm can. Kha Thương nhắm mắt lại rồi trả lời: -Có lẽ em đã nếm qua... Tâm Yên nghe Kha Thương trả lời như vậy thì cầm tay Kha Thương để lên môi rồi hôn nhẹ. Cô đan tay mình vào tay Kha Thương rồi nắm thật chặt. Tâm Yên không biết tương lai sẽ dài đến đâu, nhưng tương lai của cô, cô không nghĩ sẽ thiếu Kha Thương. End Chapter 20
  7. Tình yêu không phải lớn lên theo năm tháng mà lớn lên cùng với những việc mà hai người cùng trãi qua với nhau. Cùng nắm tay nhau trong thăng trầm của cuộc sống. Trân trọng khoảng thời gian ở bên nhau. Những cái đó mới chính là thứ nuôi dưỡng tình yêu. 

  8. Thể Loại: Truyện Dài Tựa Đề: [K] Đẹp Tựa Ánh Sao Đôi Tác Giả: WinterLove Dạng: Viết Tình Trạng: Chưa Hoàn Thành Chú Thích: K Chapter 1 Sau khi dự đám cưới của anh họ mình xong, Kha Thương được Việt Hi đưa về quê ngoại ở Bến Tre chơi. Kha Thương rất thích không khí ở đây vì nó mang lại cho cô cảm giác yên bình và rất đỗi giản dị, mà ở bên Mỹ cô không thể tìm thấy được. Khi còn bé, mỗi lần về Việt Nam, mẹ cô cũng thường đưa cô về Bến Tre để thăm bà ngoại và họ hàng. Kha Thương luôn dành tình cảm đặc biệt cho nơi này. Nên giờ được Việt Hi đưa về đây, cô cảm thấy trong lòng rất vui. Lúc này, Kha Thương đang nằm võng thì Việt Hi đi lại hôn lên má cô. Kha Thương mở mắt ra nhìn Việt Hi lắc đầu. Cô đã nói với Việt Hi bao nhiêu lần là đừng có hôn cô, nhưng Việt Hi không bao giờ nghe.Thời gian trước, Việt Hi du học sang bên Mỹ, Việt Hi đã ở nhà của Kha Thương nên vì vậy mà cả hai rất thân nhau. Việt Hi cũng biết tính tình của Kha Thương nên rất hay chọc Kha Thương. Việt Hi biết Kha Thương không thích ai chạm vào người cũng như đồ vật của mình dù là người thân nên Việt Hi luôn ghẹo Kha Thương bằng cách lúc nào thấy Kha Thương cô cũng không quên hôn vào má Kha Thương. Đồ đạc của Kha Thương, Việt Hi lấy không cần nói một tiếng mặc cho Kha Thương phụng phịu. Lúc đầu Kha Thương còn khó chịu nhưng càng như vậy Việt Hi lại càng cố chọc cho nên Kha Thương đành làm lơ với bà chị họ này. Còn riêng bạn bè Việt Hi thì đừng mong được cái ân huệ đó. Kha Thương không ngần ngại lơ đi nếu như họ làm cô phật lòng. Mẹ của Kha Thương nói rằng từ nhỏ Kha Thương đã như vậy rồi cho nên mọi người cũng dần quen thuộc với tính tình đó và luôn dành cho Kha Thương một không gian riêng. Kha Thương không đoái hoài đến Việt Hi và nhắm mắt lại tiếp tục ngủ thì Việt Hi lên tiếng - Kha Thương, em vẫn không đồng ý việc chị đề nghị sao? Giúp chị một lần đi mà Kha Thương lắc đầu. Cô không hiểu sao ông anh rể của cô là hiệu trưởng của một trường đại học quốc tế nổi tiếng ở Việt Nam mà lại có thể nghe lời và chấp nhận điều kiện của Việt Hi một cách vô lý như vậy. Tuy nói rằng cô có khả năng làm được, nhưng không có nghĩa là cô sẽ chìu theo Việt Hi như anh rể của mình - Đừng nói nữa. Em đã nói không là không Việt Hi trề môi nhìn Kha Thương, Kha Thương nói tiếp - Chị đã có chồng rồi đó và sẽ có con sớm thôi, nhưng sao lại không thể lớn lên một chút nào hết vậy. Chị vẫn cứ như ngày đầu em gặp chị vậy. Việt Hi chống chế - Ai nói chị không lớn lên. Còn em đó, sao em cứ khó tính như vậy. Chúng ta là chị em mà em có thương chị đâu. Những người tên Thương đáng lẽ ra phải rất dễ thương nhưng sao em lại khó thương đến như vậy Kha Thương tiếp tục làm lơ và không ngó ngàng đến Việt Hi. Việt Hi đẩy nhẹ chiếc võng cho nó đưa qua đưa lại rồi tiếp tục năn nỉ - Giúp chị đi mà. Em chỉ cần làm cô giáo trong vòng một tháng thôi, rồi em muốn gì chị cũng chìu hết. Không phải em nói chị cần có thời gian riêng với anh rể sao? Lần này anh chị sẽ dùng một tháng đi du lịch Châu Âu để bồi dưỡng tình cảm. Chị nghĩ chắc em cũng muốn chị mau chóng có em bé mà phải không? Kha Thương thở dài. Nghe tiếng thở dài của Kha Thương là Việt Hi biết mình đã thành công. Đôi môi cô cong lên khi nghe Kha Thương nói - Một tháng thôi đó, nhưng nếu em cảm thấy không ổn em sẽ nghỉ ngay nên anh chị cũng cần tìm thêm một người nữa đi cho chắc ăn Việt Hi hôn chùn chụt lên má Kha Thương, Kha Thương chịu không nổi đứng dậy liếc Việt Hi một cái rồi bỏ đi. Công Thiên đi ra ngoài thấy vợ mình đang cười rất vui sướng thì hỏi - Em sao vậy vợ? Có bệnh hả? Việt Hi xì chồng một tiếng rồi nói - Đừng trù ẻo em bệnh. Kha Thương đã đồng ý dạy thế cho em rồi. Xã à, chúng ta đi du lịch thôi Việt Hi giơ tay lên cho chồng vỗ vào rồi cả hai nằm lên võng hát nghêu ngao. Kha Thương đem mận từ trong nhà đi ra thấy vợ chồng anh chị mình đang nằm hát thì đi lại bỏ xuống bên cạnh họ - Dì hai kêu em đem ra cho anh chị đó. Em qua nhà bác Trung uống nước dừa đây, anh chị có cần em đem về không? Việt Hi ngồi dậy nắm tay Kha Thương kéo đi - Em đi uống nước dừa với Kha Thương đây, xã đi nấu cơm tối mau lên Công Thiên muốn phản kháng nhưng đã trễ vì Việt Hi và Kha Thương đã đi xa rồi. Anh ngồi dậy cầm trái mận đưa lên miệng cắn một miếng rồi đứng dậy đi vào trong chuẩn bị bữa cơm tối cho cả nhà. Đi một đoạn thì Kha Thương rút tay mình ra khỏi tay Việt Hi. Việt Hi quay sang càu nhàu - Em đó, chỉ chạm nhẹ một chút thôi là tránh xa người ta ra rồi, chị không hiểu sao Nhật Tân lại chịu được một cô người yêu lạnh lùng như em vậy Kha Thương nhún vai - Đó là sự lựa chọn của anh ấy mà Việt Hi tò mò huých eo Kha Thương hỏi - Không lẽ em cũng không cho Nhật Tân chạm vào em? Mỗi lần đi chung với hai người, chị không thấy em cho anh ấy cầm tay nữa. Đừng nói rằng cả hai còn chưa hôn nhau bao giờ nha. Khai mau Kha Thương nhếch môi nhìn bà chị họ của mình rồi nói - Bà tám Kha Thương nói xong thì chạy đi, Việt Hi đuổi theo sau tiếp tục phá rối - Kha Thương, em còn chưa trả lời câu hỏi của chị Việt Hi đuổi kịp Kha Thương, cô kéo tay Kha Thương lại, bà Trúc, mẹ của Việt Hi nhìn thấy vậy thì mắng con gái - Việt Hi, sao con lúc nào cũng chọc phá Kha Thương vậy, để cho con bé yên đi. Hai đứa mau vô uống nước dừa đi. Mẹ phải về nhà giúp dì hai con nấu cơm chiều Việt Hi quay sang ôm mẹ mình, cô nhõng nhẽo - Mẹ à, chồng con đang nấu ăn ở nhà đó, mẹ không cần lo lắng đâu. Mẹ cứ việc thoải mái đi. Bà Trúc xỉ nhẹ vào trán Việt Hi - Cô đó, chỉ biết ăn hiếp chồng là giỏi thôi. Việt Hi xụ mặt - Mẹ này, mẹ có thương con đâu. Lúc nào cũng bênh vực cho Kha Thương với chồng con hết. Riết con còn tưởng con là con nuôi của mẹ Bà Trúc bật cười - Không phải tôi chìu cô phát hư luôn rồi hay sao. Mau vô uống nước dừa đi. Bác Trung của con để cho hai đứa hai trái dừa lớn lắm. Kha Thương không đợi bà Trúc nói thêm, cô đi nhanh vào trong và bỏ ống hút vô trái dừa uống một ngụm. Việt Hi nhìn thấy cử chỉ đáng yêu đó của em mình thì nói - Kha Thương, em thật là dễ thương. Nếu chúng ta không phải là chị em họ, chị nhất định sẽ yêu em đến chết mất Kha Thương nghe Việt Hi nói vậy thì rùng mình - Chị đừng có mà mơ tưởng. Cho dù em có yêu thích phụ nữ và chị cũng không phải là chị họ của em, em cũng sẽ không bao giờ yêu chị đâu Việt Hi thấy trong lòng hơi khó chịu khi nghe Kha Thương nói như vậy, nhưng rồi vừa thật vừa giả vờ nói - Sao em lại có thể phũ phàng với chị đến như vậy ? Kha Thương nhún vai tiếp tục uống nước dừa, bà Trúc nhìn cả hai rồi lắc đầu. Bà lấy giỏ rau mà anh trai của chồng bà hái cho bà rồi đi về nhà. Việt Hi uống nước dừa xong thì rủ rê Kha Thương - Kha Thương, đi hái trái cây không? Kha Thương lắc đầu từ chối nhưng đã bị Việt Hi dắt đi. Cô thở dài rồi đi theo bà chị của mình. Tính tình cô và Việt Hi rất khác nhau. Kha Thương thích yên tĩnh, Việt Hi lại thích đi quán bar uống rượu quậy phá, Kha Thương không thích đụng chạm, Việt Hi lại rất thích dính lấy người khác và nhất là Kha Thương đến nỗi Công Thiên cũng thường hay nói - Vợ à, em dính Kha Thương quá mà anh ghen tị luôn đó Mỗi lần nghe Công Thiên nói như vậy, Việt Hi trả lời - Vậy anh dễ thương như Kha Thương đi thì em sẽ dính anh không rời ra luôn Công Thiên nghe vậy thì cũng phải cười trừ. Anh nói vậy thôi chứ miễn sao Việt Hi vui là anh thấy vui rồi. Việt Hi kéo Kha Thương đi sang nhà bên cạnh. Cô chỉ vào vườn cây sum suê trái rồi nói - Em nhớ mấy năm trước chúng ta ăn trộm trái cây như thế nào không? Kha Thương nhìn ngôi nhà trước mặt mình rồi gật đầu *****FLASHBACK***** - Chị nghĩ chắc không có ai ở nhà. Chúng ta trèo lên tường là hái được rồi Kha Thương lắc đầu - Không được. Em không làm đâu. Nếu chị thích ăn thì kêu anh rể đi mua cho chị ăn đi Việt Hi trấn an Kha Thương - Em đừng lo, không có chuyện gì xảy ra đâu. Với lại trái cây hái trộm ngon hơn trái cây mua ngoài chợ nhiều. Giờ chị cõng em rồi em trèo lên tường nhé 15 tuổi, đây là lần đầu tiên Kha Thương đi hái trộm trái cây nhà người khác. Cô cũng không hiểu sao cô lại chịu nghe lời của Việt Hi nữa. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ làm như vậy vì bất cứ lý do gì. Thấy Kha Thương do dự thì Việt Hi nói - Không phải em còn nợ chị một điều kiện sao? Nếu em hái chùm nhãn đó cho chị thì chị sẽ xoá đi điều kiện đó Kha Thương nghe vậy thì bằng lòng vì những điều kiện Việt Hi đưa ra cái nào cũng làm Kha Thương đỡ không nổi hết. Cái này coi như là nhẹ nhất nên cô đồng ý. Kha Thương ngồi lên trên lưng Việt Hi rồi bám lấy tường leo lên. Khi cô vừa ló đầu định hái chùm nhãn thì có một đôi mắt đang nhìn cô chăm chú. Kha Thương hốt hoảng la lên rồi nhảy xuống. Cô kéo tay Việt Hi chạy về nhà. Tối đó, khi Kha Thương cùng gia đình đang ăn tối thì có người gõ cửa. Khi chị giúp việc ra mở cửa thì có một người con gái đi vào chung với chị. Người con gái này chắc bằng tuổi Việt Hi và lớn hơn Kha Thương vài tuổi. Người đó nhìn Kha Thương mỉm cười rồi bỏ bịch trái cây thật to xuống sàn nhà - Chào bác Trung, mẹ con kêu đem ít trái cây qua cho gia đình bác. Ông Trung nghe vậy thì nói - Nói mẹ con bác cảm ơn và cũng cảm ơn con đem qua cho bác. Con ăn tối chưa Tình Vân? Hay là ngồi xuống ăn chung luôn với bác và gia đình Tình Vân lễ phép trả lời - Dạ cảm ơn bác con đã ăn rồi. Con xin phép về trước. Trước khi đi, Tình Vân nhìn Kha Thương một lần nữa rồi mới cất bước. Đôi môi Tình Vân nhếch lên và Kha Thương đã nhìn thấy. Nãy giờ Kha Thương không nhìn Tình Vân vì muốn trốn đi đôi mắt đó. Đôi mắt vẫn còn ám ảnh cô từ chiều đến giờ. Sáng hôm sau, Kha Thương theo gia đình lên lại Sài Gòn nên cô không còn gặp Tình Vân nữa, nhưng đôi lúc trong giấc mơ của cô, ánh mắt đó vẫn luôn tồn tại *****END FLASHBACK***** Việt Hi nhìn Kha Thương đăm chiêu thì hỏi - Em đang nghĩ gì vậy Kha Thương? Kha Thương nhìn Việt Hi lắc đầu - Không có gì, chị định hái như thế nào đây? Việt Hi suy nghĩ một lúc rồi nói -Chị cõng em lên hái như ngày xưa chúng ta đã làm. Em đừng lo, ở đây không có người ở. Chỉ lâu lâu họ mới về mặc dầu vẫn cho người đến chăm sóc nhà cửa và vườn cây trái Kha Thương ngạc nhiên hỏi - Sao chị biết hay vậy Việt Hi nhún vai - Là bác Trung nói cho chị biết. Nghe nói bà chủ nhà này qua đời không bao lâu thì ông chủ có vợ khác và đã dọn lên thành phố sống Kha Thương buột miệng - Vậy còn Tình Vân Việt Hi trố mắt nhìn Kha Thương - Sao em biết Tình Vân? Kha Thương ngó lơ - Thì ngày xưa chị ấy đem trái cây qua cho chị em mình. Chị không nhớ chị đã ăn đầy bụng còn lén đem vào trong mền làm em bị kiến cắn sao? Việt Hi ôm eo Kha Thương ghẹo - Em nhớ dai thật đó, chỉ gặp có một lần mà lại nhớ Kha Thương gỡ tay Việt Hi ra rồi bỏ đi vì không muốn bị Việt Hi trêu chọc. Nhưng đôi mắt Tình Vân một lần nữa lại hiện lên trong tâm trí cô. Đã lâu lắm rồi cô cứ nghĩ ánh mắt đó đã không còn tồn tại, nhưng có một điều, cô chưa một lần nghe tim mình nhói lên vì ánh mắt đó. End Chapter 1
  9. *!* Góc Riêng *!*

    Riêng một góc trời Tác giả: Nguyễn Trung Nghĩa Riêng một góc trời mình anh và anh Nhìn cuộc đời trôi theo từng cung bậc Tìm tình em dù biết là không thật Để trao em bài hát dễ thương này. Cung mi thứ buồn quá đến hao gầy Nhịp ba bốn gõ đều trên phím nhạc Như tình đầu vẫn còn hoài ngơ ngác Chỉ mình anh với một nỗi cô đơn Em vẫn xa, em vẫn mãi dỗi hờn Không nói với anh dù một lời chia sẻ Và chiều nay mây giăng sầu quạnh quẽ Cùng anh đàn khúc nhạc nhớ thương em... Riêng một góc trời em có biết không em? Những toan tính thiệt hơn anh đều cất Chỉ biết nhớ em, yêu em chân thật Mong một ngày ta sẽ mãi có nhau.
×