Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

WinterLove

Club Leader
  • Số bài viết

    1.146
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    89

WinterLove last won the day on Tháng 10 15

WinterLove had the most liked content!

Điểm

2.703 Excellent

Về WinterLove

  • Xếp hạng
    Stars Can't Shine Without Darkness

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female

Khách ghé thăm gần đây

44.300 lượt xem hồ sơ
  1. Khi chuyện xảy ra trên một người mình không quen biết, mình cũng sẽ buồn, cũng sẽ cảm thương, nhưng rồi sẽ qua mau. Khi chuyện xảy ra với người mình quen biết, nổi buồn cứ day dẳng chẳng chịu giứt. Chiếc lá vẫn nằm trên cành nhưng khi cơn gió thoáng qua lá đong đưa chợt thấy hoảng sợ. Chỉ với một chớp mắt biết đâu sẽ chẳng còn thấy lá nữa. Vì vậy chẳng nổi đau nào là mãi mãi và không thể vượt qua. Chỉ khi đối diện với cái chết người ta sẽ hiểu giá trị của cuộc sống là như thế nào. Hãy luôn nhớ mình vẫn còn tốt lắm vì sáng mai vẫn còn thức dậy được.

    1. onealoner
    2. Ramyon
    3. Gia.Linh

      Gia.Linh

      “ Dứt “ chứ không phải “ giứt “ nhé cô!😊 ...chết là hết, không vướng bận chuyện thế gian, không còn phải mệt mỏi với cuộc sống . Người nào ra đi trong bình yên đó là phúc đức của họ, người cảm nhận mọi khổ đau vẫn là những người còn sống, cho nên không hẳn ai hạnh phúc hơn ai.😊

  2. *!* Nhàn Nhạt *!*

    Sáng thức dậy mới biết mình không còn ở nhà nữa. Nơi xa lạ nên chẳng ngủ ngon được. Nhìn xung quanh bốn bức tường và cái ceiling đầy Sao mà không khỏi nhớ lại cái phòng của mình thời cấp hai. Thời gian qua mau quá. Cảnh vật đã thay đổi và người thân quen cũng dường thấy xa lạ. Đã bao lâu rồi không về lại nơi đây để những kí ức xưa cứ ùa về như mới hôm qua. Cảm xúc thì không nhiều mà chỉ còn lại tưởng niệm. Điều gì làm cho giấc mơ bay xa? Những ước ao của ngày xưa cũng chẳng còn lơ lửng nữa. Thấy cũng lạ. Cái nhận được đầu tiên từ cô bạn cũ là câu nói “bạn vẫn lạnh lùng như xưa”. Kể cả người bạn mới quen cũng nói vậy. Mình tự ngẫm nghĩ xem có thật sự mình quá lạnh lùng không và như thế nào mới là ấm áp. Có lẻ phải từ từ đi sâu vào và làm cho băng tan đi mới tìm thấy ấm áp được. Chị nói lạnh lùng cũng tốt sẽ không để ai làm đau mình. Cảm thấy buồn cười, mình không nghĩ mọi thứ là tốt hay xấu, cứ là chính mình là được rồi. Đi mới một ngày mà đã nhớ nhà rồi. Mưa rả rít như thế này nên ở nhà ôm mẹ là sướng nhất. Ăn đồ ăn mẹ làm và ngủ nướng
  3. *!* Góc Riêng *!*

    Mưa mỗi lúc nặng hạt. Trẻ con xếp thuyền giấy thả theo dòng nước cuốn trôi rồi cười khúc khích. Trời tối sầm đi. Thành phố giờ đã thưa người. Ai cũng hối hả về lại nhà của họ. Có lẻ nhà là một nơi nào đó chưa chắc cho họ được hơi ấm, nhưng cản được cái lạnh của mưa. Nơi đó họ có thể phân biệt được nước mắt của chính mình mà không bị những giọt mưa cuốn trôi đi. Cô ấy ở bên trong căn phòng ấm áp nhìn ra bên ngoài lạnh lẻo. Nào ai biết trong lòng băng chẳng thể tan đi. Bổng nhiên thì thầm thật khẻ chỉ đủ cho một người nghe “ngoài kia có kẻ đã khóc rồi, bao giờ mới đến phiên ta?”
  4. *!* Nhạc *!*

    Nếu xa nhau, anh xin làm mây thu Khóc em... dài những tháng mưa ngâu Mưa thu buồn... buồn đời anh bấy lâu Gió thu sầu... hát bài ca nhớ nhau Nếu xa nhau, anh xin làm giòng sông Nhớ em ngày buồn nước mênh mông Khúc sông buồn... buồn trời bao lá giong Bến xưa trời, tình về trong nhớ nhung Cùng tháng năm mây thu trôi lững thững cuối trời Biết bao giờ thôi phiêu lãng giữa tháng mưa ngâu, Em có nghe chăng bài tình ca? Hôm nào... anh đã hát cho em Trời đã sang đông, thôi anh làm im vắng những đêm dài mơ ước gió trăng Biết bao giờ tình yêu thôi lỡ làng Biết bao giờ đời anh thôi dở dang biết bao giờ tình yêu thôi lỡ làng biết bao giờ đời anh thôi dở dang
  5. Radio Volume VI: Điều Chưa Nói

    Hello các bạn Mời các bạn thưởng thức radio volume VI “Điều Chưa Nói” WL xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian tham gia Radio Volume 6. **Thơ, Truyện Ngắn & Thư -TichTac, Gà Mập, Meo Meo, Bé Lì **MC: Poorlove **Kỷ thuật viên: heonuong Theo yêu cầu của một bạn, WL sẽ post thư bạn lên đây để tiện cho người nhận theo dõi Please enjoy *!*!*!* Lá thư thứ 6 Thư Cho Người Ấp Trứng Thế là mùa thu đã sang, mùa của uyên nguyên tự tại, mùa của những chiếc lá chết làm nên một mùa vàng rực rỡ. Mùa của lắng đọng. Khi mà vào một buổi chiều, bạn đứng trên một thảm lá vàng mênh mang, và cảm nhận thời gian dừng-khựng-lại-tại-điểm-neo là đôi chân của chính bạn. Tôi luôn tưởng tượng ra cảnh trạng khi tôi đứng trên thảm lá vàng, mọi thứ xung quanh đều vàng, thời gian chết đúng lúc và tôi sẽ bị hút mất vào một tích tắt đứng lặng này, rồi tôi “sign out” khỏi thế giới vĩnh viễn. Truyền thuyết kể rằng những người sinh vào mùa thu họ sẽ bị một lời nguyền :”nếu là nữ thì thông minh, xinh đẹp, diễm lệ, nếu là nam thì cũng xinh đẹp, anh hùng, bản lĩnh”, tôi là người sinh ra trong một ngày mùa thu tháng tám. Bạn hoàn toàn có thể hoài nghi về điều này vì truyền thuyết mùa thu là do tôi bịa ra. Phải, tôi luôn giễu cợt đời sống này vì tôi đã đi gần nửa đời người mà không có em bên cạnh, những hắt hiu trên đời này đôi khi tôi đón nhận một mình, đôi khi bên tình nhân cũ, vẫn chưa phải là em. Tôi cứ dọ dẫm từng bước trong cuộc đời mình, bất cần và chưa có đầy đủ ý niệm của hạnh phúc, hy vọng và khởi sinh. Tôi luôn nghĩ mình đến đi vào thế gian này thật cô độc, đến và ra đi, quẳng lại chiếc chìa khóa luân hồi sẽ mở ra một kiếp khác và tan biến, tôi sẽ sống kiếp sống cuối của mình rồi thôi, không để lại đời-cho-người, và không để lại người-cho-đời. Rồi em đến bên đời, trao cho tôi nhiều thứ. Tôi không nghĩ mình sẽ lại có ý định hồi sinh chính mình trong cơ thể bé bỏng của một đứa trẻ, sẽ để lại một đứa trẻ giống như tôi mang một số gen của chính tôi và nó sẽ độc lập trong cơ thể khác. Ý nghĩ một phần của mình tồn tại trong một cơ thể tơ non mềm mại làm tôi rùng mình lo lắng nhưng sung sướng miên man và rất hạnh phúc. Cách em nói :”chúng mình sẽ sinh một đứa trẻ” thật tự nhiên như mình cùng mặc một chiếc áo đôi, một dạng quần áo dính nhau cho hai cơ thể. Chúng ta mặc vào, rồi từ đó đôi cơ thể sẽ dính chặt nhau cùng tiến cùng lùi. Sự bỡ ngỡ vì tôi chưa từng có ý niệm sinh con cho mình cũng tự nhiên biến mất nhường chỗ cho sự khát khao trông ngóng những cơ thể bé bỏng sinh động do chúng mình sinh ra. Hơn hết là chính em đã cho tôi thấy và thấu cảm được sự thiết tha này là có thật. Là một người mẫn cảm, lắm lúc nghĩ đến những niềm hạnh phúc ban sơ này thôi tôi cũng thẫn thờ rơi nước mắt, và tôi cảm ơn em đã truyền một cảm hứng vô biên đến tôi để có thể tiếp diễn ước mơ của chúng ta. Đây là ước mơ trọng đại nhất của đời mình mà tôi nhiều lúc vẫn rụt rè không dám nghĩ và không dám làm. Lắm khi tôi lo sợ! Mà đời sống thật thì luôn chằng chịt những lo toan và gánh nặng. Đôi khi chúng ta có những bước lùi đáng sợ, đó là những giai đoạn cãi cọ, căng thẳng và những tiếng nói hùng hồn đanh thép của cái Tôi vĩ đại trong tự mỗi người luôn là một thế lực kéo lùi chúng ta về điểm xuất phát, mà một người lùi thì tất cả cùng lùi vì mình đã mặc chung bộ quần áo dính liền. Nhưng sau hết chúng ta vẫn ngồi lại bên nhau cùng đi tiếp những giai đoạn khó khăn để đi đến bước sẵn sàng cho sự khai phóng chính mình. Mong, cảm ơn em đã đến bên và là động lực để đôi chúng ta thực hiện cái ước mơ viển vông thành sự thật. Nhiều lúc tôi cứ bẽn lẽn vu vơ, tự xấu hổ khi đặt tên cho em là “người thắp lửa”. Cảm ơn em đã truyền một ngọn lửa tình yêu quan trọng nhất đời cho tôi, chúng ta sẽ cùng cố gắng nhé. Những lời nói có cánh thật dễ nói nhưng nói lời thật lòng bộc bạch rất khó khăn. Tôi xấu hổ nhiều lắm nên dẫu có vụng về lan man em cũng thấu hiểu cho tôi. Cảm ơn em rất nhiều và thương quý.
  6. Radio Volume III: Ơn Nghĩa Sinh Thành

    Dường như link radio Ơn Nghĩa Sinh Thành không work nữa nên wl bỏ link mới lên
  7. Hello các bạn, Thấy AL yên ắng quá nên WL cùng các bạn trong BTC sẽ làm một radio về chủ đề Điều Chưa Nói. Chắc hẳn trong chúng ta ai cũng có những điều mình ấp ủ trong lòng mà không thể nói ra, không có cơ hội để nói nữa, ngại ngùng không nói, hoặc không muốn nói thì nhân cơ hội này có thể bảy tỏ ra. Vì nếu chúng ta im lặng không nói thì người bên cạnh sẽ không hiểu và đôi khi chính mình lại đánh mất đi cơ hội của bản thân mình. Chỉ là lời nói ngắn gọn gói ghém trong ba chử hay một lá thư dài mình muốn dành cho ai đó, các bạn có thể gởi về cho radio để người đó có thể nghe được tâm sự của lòng mình. WL sẽ nhận thư từ bây giờ cho đến ngày 30 tháng 8. Các bạn sẽ có hai tuần để gởi về. Hy vọng mọi người cùng tham gia cho vui. WL
  8. *!* Nhàn Nhạt *!*

    Từ ngày cảm xúc rời xa, cứ nghĩ nó sẽ quay lại sớm thôi, nhưng đã hơn một năm rồi mà vẫn vậy. Hoặc có lẻ ngày càng khô cằng hơn. Ngày xưa chỉ cần muốn là có thể viết ra được rất nhiều thứ, nhưng bây giờ có ngồi cả buổi cũng chỉ nhìn vào khoảng trống mong lung. Đôi lúc cứ hay đùa với bạn bè rằng “không còn muốn yêu nữa nên cảm xúc để viết cũng không còn”. Mọi thứ cứ nhàn nhạt như vậy nhưng không hiểu sao mình lại thích điều đó. Trong đầu và trong lòng không khoắc khoải, không vấn vương cũng là một cảm giác không quá tệ. Có yêu có thương không mệt mỏi thì thật tốt nhưng nấu mệt thà ở một mình. Mình nghĩ nếu bây giờ mà yêu một ai đó và quyết định ở bên người, mình sẽ không để hai chử chia tay mà mất nhau. Mình sẽ thật cố gắng cột chặt người đó lại với mình và nó sẽ là một đời. Sẽ nắm tay cho đến lúc già đi. Sẽ cùng ngắm ánh chiều ta trước hiên nhà. Sẽ nghe tiếng bước chân của con cháu xung quanh. Có thể tựa vào vai nhau như thời còn trẻ và ôn lại kỷ niệm nếu một trong hai người lỡ quên đi. Nhưng đôi khi cái mình muốn và nghĩ chưa chắc người ta cũng sẽ như vậy. Đến cuối cùng dù cố gắng bao nhiêu cũng là từ một phía. Đôi khi tự thấy mình cũng là một người không quá ham muốn điều gì. Nếu được thì tốt, không cũng không sao cả. Một mình cũng được nếu không có hai mình. Lý trí mạnh cũng có cái tốt của nó. Đi một chuyến đi không dài nhưng cảm xúc chịu xuất hiện dù chưa chịu vào nhà. Cứ đứng ngoài cửa nhìn vào. Thôi cứ để em ấy đứng đó, mình sẽ từ từ dụ em ấy đi vào căn nhà đang dần khô cằn này và biết đâu một ngày nào đó, sức sống sẽ trổi dậy. Căn nhà sẽ có nhiều tiếng cười và chử viết sẽ đầy ấp trên tường. Sẽ sớm đến thôi. Wait a little bit more .. chỉ một chút nữa thôi. 😘
  9. *!* Nhạc *!*

    Composed by Danh Vuong Vocal by Hy. Vẽ Ta vẽ bầu trời, này trăng ơi hãy buông đêm đen đi. Đêm sẽ qua mau, vùng sao khuya cũng rơi sáng nơi này. Ta vẽ thêm bông hoa, ta vẽ thêm ngôi nhà. Ở đó yêu thương, cùng ta qua đêm đông lạnh giá. Ta vẽ thêm câu ca, em hát cho an lành. Đời có mong manh, ngày trong xanh cũng đến rất ân cần. Rồi đêm lạnh dần, từng vùng mây quạnh khô tan biến nhanh. Hoa lá rời cành, đèn vàng khuya nhoè lay lắt xa... Ta viêt nhanh câu ca, ta hát mong an lành. Đời quá mong manh, ngày chưa xanh cây đã tàn úa. Ta vẽ thêm bông hoa, nở trắng bên ngôi nhà. Và vẽ yêu thương, chỉ còn trong ngày xanh chốn thiên đường. Đêm hãy ôm ta đi, ta chẳng mong điều gì. Đời vẽ chông chênh, vuột bàn tay tro tàn vào gió. Ta vẽ đêm lê thê, ta hát mong em về. Và vẽ yêu thương, màu nhoè vương là hoa trắng bên đường. Hy.
  10. *!* Góc Riêng *!*

    Riêng một góc trời Tác giả: Nguyễn Trung Nghĩa Riêng một góc trời mình anh và anh Nhìn cuộc đời trôi theo từng cung bậc Tìm tình em dù biết là không thật Để trao em bài hát dễ thương này. Cung mi thứ buồn quá đến hao gầy Nhịp ba bốn gõ đều trên phím nhạc Như tình đầu vẫn còn hoài ngơ ngác Chỉ mình anh với một nỗi cô đơn Em vẫn xa, em vẫn mãi dỗi hờn Không nói với anh dù một lời chia sẻ Và chiều nay mây giăng sầu quạnh quẽ Cùng anh đàn khúc nhạc nhớ thương em... Riêng một góc trời em có biết không em? Những toan tính thiệt hơn anh đều cất Chỉ biết nhớ em, yêu em chân thật Mong một ngày ta sẽ mãi có nhau.
  11. Radio Volume III: Ơn Nghĩa Sinh Thành Các thành viên tham gia chương trình radio volume 3: Kịch Bản: Ban Biên Tập Kỷ Thuật Viên: Heonuong MC: PoorLove Thư cho cha me, Thơ, Truyện : yeumai1nguoi, Jen (sorry chị không biết nick em ỡ AL), panda, poorlove & bạn của poorlove. WL cảm ơn các bạn trong BTC và tất cả các bạn gởi bài viết cho BTC đã dành thời gian của mình để hoàn thành chương trình radio Sắc Màu Cuộc Sống Volume III . WL mến chúc tất cả các bạn trong Ban Tổ Chức cũng như AL's members một mùa giáng sinh an lành bên gia đình, người yêu & bạn bè .
×