Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

WinterLove

Club Leader
  • Số bài viết

    914
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    51

WinterLove last won the day on Tháng 4 18

WinterLove had the most liked content!

Điểm

2.325 Excellent

Về WinterLove

  • Xếp hạng
    Stars Can't Shine Without Darkness

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female

Khách ghé thăm gần đây

39.442 lượt xem hồ sơ
  1. *!* Nhẹ Nhàng *!*

    Hôm qua chị gọi ở phi trường. Chị có hỏi vì sao không chịu gặp nhưng mình không trả lời. Có lẻ chị hiểu nên không hỏi nữa. Chị nói việc yêu thích một người phụ nử đối với chị quá mới mẻ. Chị không nghĩ điều đó sẽ xảy ra với chị nhưng đã xảy ra rồi nên chị muốn tìm hiểu mà không trốn tránh nó. Chị nói bệnh viện nơi chị làm cũng có vài người là đồng tính. Họ cũng rất thoải mái và cởi mở. Chị có quen một người mà trong công việc chị rất phục. Chị ấy cái gì cũng giỏi, nhưng tình cảm lại thất bại. Chị nói chị chưa từng thấy tình cảm gì mà drama đến như vậy và chị hỏi có phải ai cũng vậy không. Phụ nử yêu nhau có phải rất drama? Chị đó tên là J. Năm 16 tuổi ra trường trung học và được học bổng ở một trường nổi tiếng ở Mỹ. Năm 24 tuổi người bạn giới thiệu cho một người và cả hai quen nhau được 13 năm. Trong khoản thời gian bên nhau đó, chị J chăm sóc, chiều chuộng chị kia rất nhiều. Chị J không đẹp nhưng bù lại chị không thiếu bất cứ điều gì, chỉ đáng tiếc cái chị kia cần chị J lại không có. Chị kia yêu thích cái đẹp, rất thích sự lãng mạng như hư ảo. Thích nghe lời ngọt ngào hay những lời khen tặng, thích được là trung tâm, thích được nhiều người yêu thích nên đã rời khỏi chị J. Tình yêu 13 năm đổi lại chỉ là sự chia tay. Chị J cũng đồng ý. Có lẻ chị biết chị kia cần gì. Hai năm theo đuổi ảo vọng của mình, chị kia quay lại mong chị J chấp nhận lại. Chị J không chịu và người kia đòi sống đòi chết. Chị nói rằng chị biết chị J vẫn còn tình cảm với người kia nhưng chị J vẫn không châp nhận cho chị kia cơ hội. Chị nói rằng... tình cảm phức tạp quá. Chị hỏi vì sao cô kia phải làm như vậy? ... “Cô kia làm như vậy vì cái mà cô ấy luôn tìm kiếm nhưng chị J không thể cho được. Cái chị J cho cô ấy là sự bình an nên 13 năm rồi cô ấy vẫn bên cạnh chị J. Cho đến khi cô ấy có thể tự lo cho mình được nên mới mạnh mẻ rời đi tổ ấm bình yên đó để tìm kiếm điều cô ấy cần tìm, nhưng tiếc là cái cô ấy cần tìm không thể cho cô ấy được sự bình yên mà chị J cho. Đến khi muốn tìm lại sự bình yên ấy thì đã muộn. Không phải ai cũng dể dàng có được sự bình yên mà người khác mang lại, nhưng khi quen thuộc rồi lại cứ ngỡ mình không cần nữa. Qua đi thời bồng bột, khi hai người ở bên nhau, tình yêu quan trọng nhưng sự bình yên chính là cái người ta cần tìm....” Chị nghe xong và hỏi.. còn em? Vì sao không chịu mở lòng? ... “không phải không mở lòng mà vì em không phải là người chung thuỷ nên không muốn làm người khác đau khổ.” Có đôi khi sự lựa chọn của mình người khác thấy không tốt nhưng với mình lại tốt. Với lại phự nử quá phức tạp để mà muốn nghĩ đến... Một mình đôi khi lại bình yên hơn. Mong chị có thể tìm được tình yêu tốt hơn. Từ từ khám phá nhé. Định cho chị website này tìm bạn nhưng mà thôi đi. Chị quá bận rộn và chị nên quen bên ngoài tốt hơn tình online.
  2. *!* Nhẹ Nhàng *!*

    Cái này đã 4 năm trước rồi, sao bây giờ mình cũng không khá hơn nhỉ
  3. *!* Nhẹ Nhàng *!*

    Viết về mẹ ... Chưa kịp ngủ đã giấc thì mẹ đi vào kêu thức dậy. -wl con hứa sáng nay thức sớm chở mẹ đi chợ mà Mở mắt ra nhìn điện thoại thì thấy cũng trể rồi nên dậy đưa mẹ đi chợ. Ngồi trong xe mẹ kêu gọi cc để mẹ nói chuyện. Nhưng cc bận nên mình hỏi mẹ -chị sắp qua rồi, má có muốn nói chuyện không? -thôi có gì đâu mà nói mẹ đúng là lạnh lùng nha... mình biết mẹ thích nhạc bolero nên mỡ lên cho mẹ nghe. Thấy cô bé nhỏ tuổi hát hay quá, mẹ nói -em mà thi là chỉ có nhất - hả, má nói em nhà mình hả -đúng rồi, con không thấy em vừa hát vừa đàn hay như ca sĩ vậy à - má, em đàn bậy, hát lạc vậy mà má khen. Má đúng là yêu ai yêu cả đường đi lối về luôn đó. Hát vậy cũng khen hay như ca sĩ - con thử cho em mặc đồ lính rồi hát đi, em sẽ được hạng nhất - độ dễ thương thì có thể được xếp hạng, còn hát thì bỏ đi mom - má nghĩ con thi cũng được vô vòng 3. Con nói con là con ca sĩ ..... lúc chạy giặc bã làm rớt, má chạy sau má lượm Thấy mình nhìn mẹ nói thêm -mà năm 1975 thì không được, con chưa sinh ra. - con muốn xĩu với má luôn. Giờ con biết con giống ai rồi đó. -mà nhạc hay quá con. Nghe mà thấy vui luôn - có mình má nghe nhạc bolero mà thấy vui đó ... thế là sáng ngày đã nghe tiếng mẹ cười. Một ngày không tệ
  4. Chị

    Cố lên nha banhtrang. Hai chị em nhất định sẽ làm được. Cố giữ tinh thần lạc quan như vậy ... cố lên
  5. *!* Nhẹ Nhàng *!*

    Lâu lắm rồi mới làm thơ lại. Lúc trước làm thơ không vần không suông nay còn tệ hơn nữa. Tự nhiên sáng nay thức dậy cảm thấy mệt mỏi. Không biết có phải dzo bệnh nên có nhiều cảm xúc quá không. Đã lâu rồi không nhớ đến chuyện cũ thì sáng nay bao nhiêu chuyện lại nhớ hết. Chắc một phần cũng do tin nhắn của chị. Có nhiều điều muốn viết nhưng không phải viết nơi này, cũng không phải viết ở facebook. Có lẻ mình cũng không phải là người mạnh mẻ nên đã đóng facebook. Vì cứ để rồi sẽ nhìn.... mà nhìn rồi lại viết.. đôi khi viết những điều không nên viết. Chắc phải tìm trang blog nào đó để viết lung tung xuống. Có phải càng già càng không còn sức để mạnh mẻ nữa? Ngày xưa cái gì cũng có thể ôm trong lòng, không cần viết, không cần nói cũng sẽ không sao. Nhưng giờ lại khác.. hay có quá nhiều thứ để trong lòng giờ hết chổ chứa rồi nên cần được chia sẽ nơi nào đó?
  6. ~~~** Thơ **~~~ **tho**~~~

    Lời hát ru buồn nghe quá đổi xa xôi Bếp lửa nằm yên lạnh lùng sao trống vắng Ngồi nhớ em bóng đèn đêm chẳng rọi Khẻ thì thầm như tìm bóng em sang Nhớ.. chỉ là nhớ thôi sao đau mãi thế? Ánh sáng liêu xiêu ngỡ dáng em gầy Bình minh có đến cho ta lời nhắn gởi Có thấy em không? Bên đồi vắng trăng tan? Tự dưng .... ta khóc mà chẳng biết vì sao? Dẫu biết nhớ thương cũng chỉ là trang giấy Viết rồi xoá đi ....hay giữ lại chút hương tàn ......
  7. Lưng chừng giữa được và mất. Mới hôm qua còn ngỡ đã trong tay, nay lại mất đi.

    1. Show previous comments  3 more
    2. WinterLove

      WinterLove

      🤫 sao em biết rành chị vậy. Chị hơi bị ghiền ăn đó. Tiền đó bay đi cũng đáng em

    3. Kimyoungsix

      Kimyoungsix

      WinterLove !!! đã hiểu được trạng thái của KH rồi. Cảm ơn nha :smile:

      Mất đó lại có đó... hơm phải lo âuuuuuuu ;))

    4. zenny212

      zenny212

      Ôi cái cảm giác ấy....

  8. *!* Nhẹ Nhàng *!*

    Viết về em Chương 1 Hôm nay đi làm về thì thấy em đang ngồi coi TV. Mình đi lại ôm em thì em đẩy ra WL: sao vậy? Ôm một chút thôi mà Em: không cho nói xong em đẩy mình ra tiếp wl: buồn em quá Em im lặng không nói gì. Mình đi vô bếp lấy cơm ăn thì em đi lại hỏi em: wl ăn gì vậy mình im lặng không trả lời. Em hỏi tiếp em: ăn ngon không em thấy mình không trả lời nên bỏ đi lấy bánh ăn, mình hỏi wl: em ăn gì vậy? em:....... mẹ chứng kiến nãy giờ liền nói me: hai cái đứa này đứa lớn ăn mau rồi dọn dẹp, còn em ăn mau lên đọc sách hai đứa mình nhau tủm tỉm cười tối đến em ngồi trên cây piano đàn. Mình đem cây guitar ra đánh. Đứa đàn đứa đánh nghe ầm ĩ căn nhà. Mẹ từ bếp lên nói me: đứa lớn lên phòng tập cho tốt rồi hãy đàn. Đứa nhỏ lấy sách ra đàn cho đàng hoàng. Đánh tầm bậy hư hết đàn mà còn điếc tai người nghe thế là đứa lớn lủi thủi lên lầu tự đánh tự nghe. Đứa nhỏ ở dưới vừa hát vừa đàn muốn bể nhà mà mẹ có la đâu. Thiệt là thiên vị
  9. *!* Nhẹ Nhàng *!*

    Nói lời tạm biệt với người thân hay bạn bè thật rất khó, nhưng cũng phải làm là vì mình không thể làm gì khác hơn được. Khi từ Mỹ về Việt Nam và phải tạm biệt người thân bạn bè để về Mỹ lại cũng đã thấy buồn. Mặc dầu biết vài năm sau mình có thể gặp lại, mình vẫn có thể nói chuyện facetime mỗi ngày, nhưng cảm giác đó không giống như mình ở bên cạnh họ. Vì vậy cái giây phút chia tay đó luôn làm cho người ta cảm thấy nao lòng và khó chịu xen lẫn cảm giác mất mác rất khó hình dung. Khi còn nhỏ phải chuyển nhà từ quê lên thành phố mình cũng đã khóc rất nhiều. Mấy cô, mấy dì và mấy bác đưa tiển mà ai cũng đầm đìa nước mắt dù ai cũng biết mọi người có thể đi thăm nhau. Có lẻ họ khóc vì sự quen thuộc mỗi ngày bổng chốc thay đổi, khóc vì mình sẽ không thể thấy nhau nhiều như xưa nữa. Nhưng mọi thứ rồi lại đâu vào đấy. Ai cũng có cuộc sống riêng của mình rồi từ từ quen dần với sự không hiện diện của người kia. Đó là sự chia ly giữa những người còn sống nên dễ dàng làm quen hơn. Nhưng khi chia tay một người thân hay bạn bè mà mình biết sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa thì nổi đau và sự mất mác sẽ tăng lên nhiều hơn. Bởi đơn giản mình chẳng bao giờ còn nghe và còn thấy họ nữa. Nhưng rồi mình cũng sẽ quen. Chỉ là thời gian mình quen với việc không còn người đó bên cạnh nữa sẽ dài hơn rất nhiều, nhưng mình cũng sẽ quen. Mình phải sống vui vẻ và sống hạnh phúc. Phải cho mình cơ hội mỉm cười với cuộc sống của mình vì đó chính là sự chứng minh cũng như là điều mình muốn dành cho người đã khuất. Đau có thể đau, khóc có thể khóc, có thể ngồi hàng giờ nhìn người người qua lại, dành cả những ngày ngắm nắng ngắm mây, nhưng mình cũng phải đứng dậy. Mình phải đứng dậy để tiếp tục cuộc hành trình còn dang dỡ. Ai cũng sẽ một lần nằm xuống và chính mình cũng vậy. Mình sẽ chẳng bao giờ muốn những người thân yêu mình còn sống mà sống trong nổi đau và sự bế tắt nên người thân đã nằm xuống cũng không muốn mình sống như vậy Khi bác qua đời mình cũng đã khóc. Chỉ cần ai nhắc đến bác hoặc nhìn hình bác mình cũng khóc. Các anh chị con bác cũng vậy, họ còn đau khổ hơn mình vì nhớ bác, nhưng họ vẫn đi làm mỗi ngày, vẫn sống thật tốt vì họ biết đó là điều bác mong muốn Mỗi người trãi qua mỗi đau khác nhau. Lớn hay bé mình cũng chẳng thể hiểu được. Họ cần bao nhiêu thời gian để nguôi ngoai mình cũng chẳng biết. Kể cả đến khi chính mình phải trãi qua mình sẽ như thế nào mình cũng không rõ, nhưng mình biết mình cần phải cố gắng. Vì cái gì càng khó thì lại phải càng cố gắng nhiều hơn. Chỉ mong mình còn có ai đó bên cạnh để khi mình ngã còn có người nâng lên. Như vậy thì sẽ không phải quá khó khăn khi đi trên nổi đau đó. Không thì cũng phải một mình cố gắng .. cuộc sống là vậy. Càng nếm trãi nhiều đôi khi lại quên mất cách tự xoa dịu trái tim mình. Ngày hôm nay vẫn nắng vẫn lạnh vẫn nhìn ra cửa sổ nghĩ vu vơ. Tưởng rằng đã làm được và sắp xong, nhưng cuối cùng lại phải từ bỏ. Lại phải bắt đầu từ con số không. Hy vọng không thất hứa...
  10. Sao mắt lại nhức thế này

  11. *!* Góc Riêng *!*

    Nắng xuyên qua vòm lá trãi nhẹ xuống đường. Đưa tay khẻ chạm đến, gió lùa nhẹ mái tóc bồng bềnh bay. Trong nắng, hoa liêu xiêu lượn lờ bên gió. Ngước mắt nhìn, nắng thì thầm điều gì đó ... xa xôi
  12. Càng Ăn Càng Giảm Cân

    Càng ăn càng giảm cân với ba món ăn ngon này Không biết có phải càng ăn càng giảm cân hay không nhưng các bạn thử nha. Ăn ba món dưới đây nhưng giảm tinh bột lại nhất là cơm thì WL nghĩ sẽ giảm được vài ký đó . Dạo này WL cũng đi tìm những món ăn mà có thể vừa ăn ngon vừa giảm cân. Hy vọng ba món này sẽ giúp được =) Canh bí đao, món ăn ngon giảm cân mỗi ngày Bạn đang thừa cân và đang đối diện nguy cơ bị béo phì? Bạn ngồi vào bàn ăn và không biết ăn gì cho ngon mà vẫn có thể giảm cân tốt? Một món ăn dân dã mộc mạc canh bí đao sẽ là món ăn hỗ trợ giảm cân cực kỳ tốt cho sức khỏe của bạn. Bí đao là loại quả có nhiều chất xơ, vitamin B1, B2… nhưng lại không có Lipit. Vì thế khi bạn ăn bí đao sẽ rất tốt cho sức khỏe và giúp ngăn ngừa sự hình thành của mỡ. Quả bí xanh hay còn gọi là bí đao có thể xay thành nước uống, hoặc luộc lên ăn để giảm cân. Hoặc nếu bạn muốn thay đổi cách nấu ăn cho đỡ nhàm chán có thể nấu như sau: Bí xanh gọt vỏ, rửa sạch. cát miếng nhỏ vừa ăn. Một ít thịt nạc băm nhuyễn, cùng hành lá vo viên lại. Cho nồi lên bếp đun sôi nước sau đó cho thịt vừa vo viên vào đun sôi. Cho bí xanh vào và bạn đã hoàn thành xong món ăn ngon tuyệt vời nhưng lại không có chất béo. Canh cà rốt ức gà Trong cà rốt có nhiều vitamin có lợi cho sức khỏe nhưng lại không gây béo. Vì thế néu muốn giảm cân thì nên ăn những món ăn có cà rốt. Để có được món canh cả rốt ngon, bạn cần có một ít thịt gà (ức thì càng tốt nhé vì đây là phần ít mỡ nhất của con gà). Thịt gà ướp gia vị vừa đủ, sau rồi đun nước sôi cho gà vào nước đun tiếp. Cà rốt rửa sạch thái miếng cho dễ ăn. Gà đun vừa chín thì cho cà rốt vào ngoáy cùng. Sau đó bỏ thêm chút hành lá. Vậy là bạn đã nấu xong món canh cà rốt ức gà vừa ngon vừa bổ dưỡng là lại không bị béo khi ăn. Giảm béo từ món đậu phụ sốt cà chua Đậu phụ là thực phẩm chứa rất nhiều đạm nhưng lại cực ít calo. Nếu bạn đang có nhu cầu giảm cân thì nên tích cực ăn món ăn này. Cách làm đậu sốt cà chua cực đơn giản mà lại ngon miệng nữa, các bạn cùng thử chế biến nhé: Đậu phụ mua về còn nguyên miếng rán với dầu thực vật, Bạn không nên dùng dầu động vật nhé. Rán đến khi đậu bàng thì vớt ra đĩa. Lựa quả cà chua chín mọng đỏ thái ra và cho vào đapr nhuyễn với ít gia vị. Đổ đậu sốt cùng cà chua tầm 4 - 5 phút cho ngấm. Lấy chút hành lá rắc lên trên là đã xong món đậu phụ sốt cà chua rồi đấy. Với ba cách làm món ngon càng ăn càng giảm cân, ít béo như trên, bạn cứ yên tâm để bản thân ăn uống theo sở thích của mình mà không sợ béo nữa nhé. Nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/doi-song/am-thuc/cang-an-cang-giam-can-voi-ba-mon-an-ngon-nay-401220.html
  13. *!* Góc Riêng *!*

    Sống trọn vẹn là sống không phải dùng hai chử giá như để hoài niệm.
  14. *!* Nhẹ Nhàng *!*

    Nếu có làm nhà cũng không làm như trong hình đâu em vì chị không thích hai nhà liên kết như vậy. Chị thấy ở Đà Lạt có mấy căn nhà gổ đẹp quá. Và ở miền tây cũng có. Có thể suy nghĩ về già nên sống vậy cho vui. Chị không thích trồng trọt nhưng thích có cái vườn nhiều rau củ và cây ăn trái. Chắc tìm ai làm giùm 😬
  15. *!* Nhẹ Nhàng *!*

    Nói chuyện lại với bạn sau hơn 10 năm không gặp nhau. Cũng chẳng biết lý do vì sao và bắt đầu từ khi nào chúng ta không còn thân nhau nữa. Ngày xưa cùng đi chơi, cùng hát hò, cùng kể cho nhau nghe về những mối quan hệ xung quanh. Có đôi khi ngồi nghe bạn khóc về những anh chàng làm bạn đau long rồi cả hai lại cùng cuời với nhau. Có những điều tưởng rằng đã quên đi nhưng thật ra lại nhớ rất rỏ, chỉ là không đúng người đẽ làm ta nhớ đến. Lâu lâu nhìn những tấm ảnh chụp chung lại không biết rằng bạn giờ sống ra sao . Bạn nói bạn tìm mình trên facebook rất nhiều nhưng không gặp. Thật buồn vì người mình không muốn tìm thấy mình thì lại tìm thấy, bạn thì không. Cũng may mình tìm lại được nhau. Hôm nay nói chuyện lại mới biết bạn đã lập gia đình . Mình mong bạn hạnh phúc và cứ mãi vui vẻ như vậy . Có những người dù mình có rời khỏi nhưng khi gặp lại vẫn dành cho họ tình cảm như xưa, nhưng có những người họ giống như là một quyết định sai lầm cho thời non trẻ . Có đôi khi mình lại ước ao như chưa từng quen biết họ và mong đó chỉ là cơn ác mộng, khi thức dậy sẽ không còn nghe đến nữa. Con người phải gặp sai lầm mới có đủ kinh nghiệm cho những lần sau. Nhưng có nhiều cái sai lầm phải trả cái giá quá đắt ...và nó thật đáng sợ .. vì vậy càng lớn càng sợ quen biết thêm người mới, sợ cái bình an mình cố gắng gìn giữ sẽ biến mất đi. Lâu rồi không đàn, cây đàn cũng đầy bụi . Anh bạn bắt mỗi ngày tập một tiếng nhưng lười quá . Đã dỡ mà không cố gắng thì làm sao có thể giỏi . Vì vậy mà có một bài đàn mấy năm không xong. Ước gì tự dưng ngủ dậy là biết đàn ... ngủ dậy là thấy những ước mơ đã trở thành hiện thực . Người lười đến cả giấc mơ cũng lười. Cuộc sống bây giờ cho dù là ước mơ thì cũng phải dùng đôi tay mà tự làm cho nó thành hiện thực chứ chẳng ai cho được. Mẹ nói sống đủ và vui vẻ thôi, đừng cố gắng quá lại đâm ra mệt mỏi. Nhưng nếu ngừng cố gắng thì giống như mình đang đi thụt lùi. Mà đến tuổi này rồi đi thụt lùi là mấy em trẻ sẽ qua mặt không thèm đợi . Nhưng mà mẹ nói cũng đúng, sống đủ và vui vẻ . Đó là điều mà người ta luôn kiếm tìm. Chỉ là bao nhiêu mới đủ và có ai chấp nhận nó là đủ. Nhìn mấy căng nhà gỗ được cất lên thật đẹp . Muốn về Việt Nam tìm miếng đất ở quê cất cái nhà như vậy quá, nhưng già rồi sao leo lên?
×