Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

WinterLove

Club Leader
  • Content count

    1,359
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    107

WinterLove last won the day on March 27

WinterLove had the most liked content!

Community Reputation

2,857 Excellent

About WinterLove

  • Rank
    Stars Can't Shine Without Darkness

Profile Information

  • Gender
    Female

Recent Profile Visitors

50,622 profile views
  1. Có những việc im lặng chính là biện pháp giải quyết tốt, nhưng cũng có những việc im lặng lại làm mọi việc trở nên tệ hơn. Chỉ là im lặng với nhiều thứ quá làm nó trở thành thói quen mất rồi. 

    1. bungmo

      bungmo

      Đúng quá chị wl. Im lặng đang là quốc sách hàng đầu trong mùa dịch này. Im lặng chúng ta không sợ bắn tia nước đi xa, im lặng sẽ không tốn nhiều tiền để mua khẩu trang, nước rửa tay và súc miệng, im lặng sẽ không phải tốn nhiều chổ cách li ;));));)) . Chúng ta hãy nên yên lặng!

  2. *!* Nhàn Nhạt *!*

    @bungmo không đáng yêu một chút nào ***** Vì sao người ta thường hay viết về điều gì đó rất buồn? Thơ cũng buồn, nhạc cũng buồn? Đơn giản chỉ là những điều nổi buồn thường làm lòng nặng trĩu, nên nếu không thể viết ra, sợ nặng quá cả niềm vui cũng trở nên xa lạ. Lắm lúc chẳng phải là nổi buồn của mình, nhưng khi nghe qua rồi, lại chẳng thể vui được. Chẳng phải của mình mà đã làm mình xót xa như vậy còn người mang niềm đau đó sẽ nhói lòng đến ra sao? Khi không còn bên cạnh nhau nữa chẳng có gì còn là quan trọng. Đến cả nổi nhớ cũng chằng cồn cào mà bóng hình cũng dần mờ nhạt đi. Có buồn không khi dành cả thanh xuân, cả năm tháng yêu nhau nhiều như vậy nhưng rồi lại chẳng thể bên nhau nữa. Có tiếc nuối không khi con đường phía trước sẽ chẳng còn nhau? Chỉ là một phút để tim mình lạc lối. Chỉ là một phút chạm đến những thứ chẳng thuộc về mình, để rồi khi quay lại, chỉ thấy nước mắt của những điều rất xót xa. Có lẻ sẽ quên, có lẻ sẽ còn nhớ, có những lúc hối hận, có những lúc mong quay ngược thời gian để nhắc nhở bản thân làm cho đúng, nhưng thời gian có bao giờ quay ngược lại đâu. Lắm lúc lại đổ thừa cho duyên số. Cạn duyên nên cạn thương cạn nhớ. Là chẳng phải chuyện của mình, nhưng nghe rồi cũng thấy buồn. Mình cứ tưỡng họ sẽ đi với nhau hết cả đời, nhưng có lẻ cả đời đối với họ dài quá. Đúng hay sai cũng mong mỗi người tìm một hướng đi đẹp hơn cùng với người hợp với mình, yêu thương mình. Ai giờ cũng đã già đi rồi, tìm kiếm nữa sẽ rất mệt mỏi. Nhưng vẫn thích làm khổ nhau, chẳng biết vì điều gì.
  3. *!* Góc Riêng *!*

    Trời thay màu, cuộc sống cũng chẳng như xưa. Ai cũng lớn cũng phải đổi thay. Đó có phải là lý do mà cảm xúc dần tàn trong đôi mắt?
  4. Cách Làm Bánh Căn

    Vài năm trước ra Nha Trang và Đà Nẵng được ăn món này giờ vẫn còn nhớ. Năm ngoái về mà không có thời gian đi thưởng thức. Giờ tìm công thức mai làm thử ở nhà. Mọi người đang trong mùa dịch nên không ra ngoài ăn được vậy cùng làm cho vui nha. **** Nguyên Liệu Làm Bánh Gạo thơm: 1 kg Cơm khô: 1 bát con Cà chua chín: 2 trái Lá hẹ: 10 nhánh Tôm tươi: 100 gram Trứng cút: 50 quả Mắm nêm: 1 chén Gia vị: tiêu, muối, đường, nước mắm, hạt nêm, dầu ăn Rau sống: xà lách, rau thơm, giá đỗ, dưa chuột, xoài xanh, ớt tươi, chanh tươi, hành lá, tỏi khô, ớt… Dụng cụ: bếp than, khuôn bánh, tô, bát nhỏ… Cách làm bánh căn Bước 1: Làm bột Để làm bột bánh căn chuẩn nhất, trước tiên bạn cần đem gạo ngâm với cơm nguội trong vòng một đêm. Sau khi ngâm xong, vo sạch phần nguyên liệu này rồi đem xay thành bột nhuyễn mịn. Bột sau khi xay xong, bạn để ủ cho bột được mịn. Cứ khoảng 15 – 20 phút, bạn lại quậy bột lên một lần để cho bột no nước đều. Trong lúc này, bạn sẽ đi chuẩn bị các phần nguyên liệu khác. Bước 2: Làm dầu hẹ Hẹ mua về bạn rửa sạch rồi cắt thành từng khúc nhỏ vừa. Chuẩn bị một nồi nước sôi. Nước sôi, bạn cho phần hẹ này vào trần trong nước khoảng 1 phút rồi đổ nhanh ra rổ cho ráo nước. Tiếp theo, nhúng nhanh hẹ qua nước lọc lạnh để giữ được màu xanh tự nhiên. Sau khi đã có được phần hẹ, bạn đun nóng một lượng dầu vừa phải. Dầu nóng, đổ nhanh dầu vào chén hẹ đã chuẩn bị. Lúc này, bạn sẽ có được phần dầu hẹ với độ giòn, màu xanh và mùi thơm tự nhiên. Bước 3: Làm nước chấm bánh căn Phi thơm phần hành, tỏi và ớt băm nhỏ. Tiếp đến, bạn trút chén mắm nêm vào nấu cho sôi. Khi nước chấm sôi, thêm 1/3 chén nước lọc vào nấu cùng. Cuối cùng, bạn thêm các phần nguyên liệu khác như chanh, đường, tỏi tươi… sao cho hợp khẩu vị. Ngoài nước chấm mắm nêm, bạn cũng có thể pha nước chấm chua ngọt tuỳ theo sở thích. Để pha nước chấm chua ngọt, bạn sẽ sử dụng đến nước mắm thường, nước lọc, chanh, đường, tỏi, ớt… tuỳ theo khẩu vị. Bước 4: Làm nhân bánh căn Rửa sạch tôm, rút bỏ chỉ đen, bóc vỏ rồi băm nhuyễn. Ướp tôm cùng với các loại gia vị như mắm, hạt nêm, bột ngọt, tiêu… trong khoảng 30 phút cho ngấm đều. Ướp xong, bạn viên thịt tôm thành từng viên nhỏ. Phi thơm một chút hành tỏi và ớt cho dậy mùi. Tiếp theo, bạn cho nước lọc vào và đun sôi. Nước sôi, thả những viên tôm đã làm vào nấu chín. Cuối cùng, bạn vớt ra ngoài và để riêng vào bát chờ ăn kèm với bánh căn. Bước 5: Nướng bánh căn Đặt phần khuôn bánh lên bếp than hồng từ 3 – 5 phút cho khuôn bánh nóng. Sau đó, bạn dùng cọ phết một lớp dầu ăn lên khuôn để bánh không bị dính khi nướng. Khuôn bánh sẵn sàng, bạn múc một lượng bột vừa phải đổ vào khuôn rồi đập trứng cút vào cùng. Bạn cũng có thể lựa chọn cách đập và trộn trứng cùng với bột trước đó. Đổ bột vào khuôn xong, bạn đậy nắp lại và nướng cho tới khi ngửi thấy mùi thơm đặc trứng là được. Thưởng thức bánh căn Trước hết, bạn sẽ chuẩn bị phần rau gia vị. Phần xoài xanh, dưa leo bạn gọt vỏ rồi thái sợi nhỏ. Phần rau sống bạn đem nhặt và rửa sạch rồi vẩy ráo nước. Xếp một chiếc bánh căn ra chén. Bỏ một viên tôm thịt đã có cùng với phần dầu hẹ, mắm nêm và thưởng thức cùng các loại rau gia vị. Nên ăn bánh căn khi còn nóng. Có thể chế thêm nước nấu tôm thịt trước đó vào để thưởng thức cùng. Cách làm bánh căn là công thức làm bánh rất đặc trưng của người dân miền Trung và Nam Trung Bộ. Nếu bạn không có dịp đến tận nơi để thưởng thức thì đừng quên bỏ qua công thức được giới thiệu ở trên đây để tự thưởng cho mình nhé. Nguồn: http://lambanh365.com/cach-lam/cach-lam-banh-can-mien-trung-dam-da-ban-sac-dan-toc/
  5. *!* Góc Riêng *!*

    Hương hoa bưởi gợi lên tình yêu đầu đời của người con gái. Nhẹ nhàng nhưng quyện vào trái tim đôi lúc cả đời cũng không thể quên. Giữa làn gió đêm lùa vào mái tóc bồng bềnh. Yên bình gối lên vai người, đi vào giấc mơ. Rồi ngọt ngào đến chợt tan đi, đắng cay đến xé lòng người. Đưa bàn tay muốn nắm lấy lại chạm vào chỉ là khoảng trống mênh mông. Mùa thu lặng lẻ đến mang theo gió lượn lờ để mùi hương hoa bưởi lại về nơi xưa. Ngọt miên mang trên đầu lưỡi, lan toả một góc của trái tim để nắm chặt tay nhau chẳng muốn rời. Ngồi nhìn những vì sao xa xăm ấy, là cả những cung bậc cảm xúc chảy vào từng nhịp đập của yêu thương.
  6. *!* Nhàn Nhạt *!*

    @bungmo WL nghĩ hay là thôi đi hen. Mỡ Mỡ giữ lại đi. WL có cảm giác WL không có sợ mập nữa mà wl sợ mỡ mỡ ****** Mấy chục năm rồi chưa bao giờ như những ngày nay. Đi chợ mà trùm từ trên xuống dưới như phụ nử Trung Đông 😫😫. Hôm nay là ngày nghĩ mà lại mệt hơn những ngày làm việc. Đọc xong mấy bài viết, xem những video của các anh chị y tá, bác sĩ mà cảm thấy chạnh lòng. Ai cũng có nhà họ muốn quay về. Nhưng chẳng như xưa được. Họ phải tự cách ly mình với gia đình. Cả một cái ôm vỗ về động viên cũng là xa sỉ. Vì vậy mình nếu không cần thiết ra đường thì hãy ở trong nhà. Để có thể bảo vệ bản thân, bảo vệ gia đình, bảo vệ người khác cũng như giúp một tay để họ ít đi một người bệnh để chăm sóc. Cố lên, tất cả cùng cố lên thôi.
  7. *!* Góc Riêng *!*

    Có bao giờ bạn thấy nắng vẽ tranh? Sống động in đậm trên bức tường màu trắng. Vẽ giàn hoa êm dịu nhẹ lướt. Vẽ ánh trăng vàng e thẹn giấu mặt đi. Có bao giờ bạn thấy nắng rất duyên? Kể biết bao là truyện cổ tích. Cô gái dịu dàng ngồi nghe tiếng sóng. Ánh lửa bừng lên xuyên má thêm ửng hồng. Có bao giờ bạn thấy nắng khóc không? Giữa chiều mưa lưa thưa ngồi trống vắng. Nắng nhớ thương nên chẳng còn muốn vẽ. Về tình yêu ngày mới quen nhau. Có bao giờ thấy nắng chạy theo thời gian? Rồi mỏi mệt dừng chân bên hè vắng. Lá xôn xao thì thầm trên mái tóc. Nằng xinh ơi, giúp giùm ai gởi nàng bức thư tình.
  8. *!* Nhàn Nhạt *!*

    Người không thích xôi, không thích nếp mà sáng nay ăn nguyên miếng xôi bự chà bá. Đang yên ổn làm việc trong phòng mà nghe mùi xôi thơm quá chịu không nỗi nên lết cái thân đi ra ngoài. Mẹ thấy liền nói “Hồi tối mẹ định kêu con ăn xôi rồi đi ngủ mà mẹ quên” Cũng may mà mẹ quên chứ không là nặng thêm một ký nữa rồi. Lúc sáng, đứng lên cân thử làm hết hồn. Không biết có phải cái cân bị hư không chứ vì sao mình lên ký dữ dzị ta. Ra lấy xôi ăn mà vừa múc vô chén vừa phàn nàn mẹ nấu làm gì cho con bị mập. Đã vậy ba còn không giúp chỉ chỉ cái chén đậu phộng rang kế bên nữa nên định múc ít mà ham ăn nên làm thêm miếng nữa. Mẹ cười quay sang ba nói ”có người sợ mập mà vậy đó anh” Thôi kệ ba mẹ cười đi. Ăn giùm mẹ chứ không để đó nhiều quá ai ăn hết được. Mà khổ ghê, mẹ nấu xôi ngon quá. Vừa ăn mà vừa sợ vì sắp tăng cân. Xin bạn mỡ mỡ cái con trong bụng bạn í mà bạn í không cho. Người chi mà ăn như.. cũng không bị mập. 😬😬
  9. *!* Góc Riêng *!*

    Cái cửa sổ quen thuộc chẳng bao giờ mở. Là thói quen hay nổi lo? Mưa lăn tăn áp mình vào như tìm chổ dựa, rồi từ từ lăng xuống hoà vào hư không. Là chút buồn còn sót lại do cảm xúc kéo dài. Niềm vui như dòng sông gợn chút sóng cho dậy lòng mong nhớ. Thời của những mùi hương thoang thoảng lén đi vào lòng người như muốn dừng chân lại. Thói quen có nhau rồi, giờ chẳng biết đếm thăng trầm cùng ai. Cuộc sống có tên gọi rất lạ. Như cái xa lạ mà đã từng rất đổi thân quen. Lá ngã màu trong chiều tím vấn vương Là nhớ thương hay chỉ thoáng qua hồn? Buồn một chút mà vui cũng một chút Nên tay chợt cố nắm rồi lại buông Có nhớ không em? Hàng lau sậy phút chốc bổng ngã vàng Thềm hoa giấy bay là đà trong gió Khẻ nhủ thầm Sao lại nhớ, nhớ ghê.
  10. *!* Góc Riêng *!*

    “Có đi qua những ngày mưa mới biết yêu hơn những ngày nắng” ”Cảm ơn những lần lạc mất để ta biết mình còn có ai” Vì sao phải đợi đi qua nhiều nổi đau, nhiều mất mát mới cảm nhận được giá trị của hạnh phúc và mới biết thoả mãn với những gì đang có được? Thật ra không phải không hiểu được giá trị của những điều đang có, nhưng mãi tham vọng đi tìm những gì không thuộc về bản thân nên lại lạc mất. Cũng như không phải là không biết, không phải là không hiểu, chỉ là lòng cứ hững hờ, chân cứ muốn đi rồi cứ nghĩ khi quay về, mọi thứ vẫn luôn còn đó cho đến khi nhìn thấy chỉ là tàn tro còn sót lại. Này điều gì đã biến suy nghĩ trở nên tầm thường như vậy? Kìa thời gian cũng ngã màu huống chi là một con người? Có ai có thể chờ đợi mãi? Tình cảm nếu chỉ một người nắm chặt há có thể tồn tại sao? Nếu đã là không thể vậy hãy để là không thể. Còn vẫn ôm trọn được, hãy mang đến vòng tay đó sự ấm áp và bình yên nhất. Vì đã mất rồi, có nuối tiếc cũng chỉ là dại khờ. Có đôi khi trống vắng đến lạ thường! Bởi những kỷ niệm giờ chỉ là xa xăm mà dĩ vãng cứ níu kéo như muốn được vỗ về.
  11. *!* Nhàn Nhạt *!*

    @bungmo không biết sao tự cắn mỏ luôn đó. Mỡ biết hông? 😅😅 ...... (Hình chỉ mang tính chất minh hoạ 😅😅) Hôm nay ăn trưa canh rau mẹ trồng và cá ba đã câu được trước khi coronavirus bắt đầu sinh sôi nẫy nỡ ra nơi đây. Hai món đơn giản nhưng ăn lại thấy ngon. Tháng trước thấy mẹ cắt cho chị mới biết sau hè có trồng rau. Giờ mẹ nấu canh mới biết là cải vẫn còn sau hè. Mẹ nói ngoài cải còn có vài loại rau khác nữa. Muốn ra thăm vườn với mấy cây ăn trái mà sợ sâu quá nên bỏ ý định. Mắc công thấy sâu lại không dám ăn rau mẹ trồng nữa. Hôm nay là ngày đầu của một tuần mới. Sáng thức dậy thấy trong người hơi mệt. Nên làm được vài tiếng lại lên giường ngủ vài tiếng. Làm ở nhà nên có ngủ cũng không ai biết. Nhưng khi thức dậy phải làm nhiều hơn vì công việc chẳng chạy đi đâu được. Ngồi ở nhà mới bắt đầu biết nhớ nhiều thứ. Nhưng nhớ nhất là mấy anh chị nhỏ nhà mình. Mấy tuần rồi không được gặp. Nhìn hình vẫn không thấy đủ phải làm sao bây giờ đây? Coi cái clip trong facebook. Cô bé nhỏ nói “trước cũng chết, sau cũng chết, đẹp cũng chết, xấu cũng chết”. Tóm lại con người ai cũng không thoát khỏi cái chết. Vậy có ai sợ không? Sợ cái mơ hồ bên kia của sự chết? Nếu biết được trước rằng mình chỉ còn một tuần để sống, vậy mình sẽ làm gì trong một tuần ấy đây? 🤔🤔🤔
  12. Mệt

    1. Show previous comments  3 more
    2. WinterLove

      WinterLove

      @bungmo 😅 dạ không chị mỡ. Em đang giảm cân. 
      Mỡ mỡ giáng sinh qua Mỹ đi trượt tuyết cắm trại mùa đông nè 

    3. bungmo

      bungmo

      Ngày ăn chục cử giảm còn 8 cử nên bị thiếu đồ ăn mệt hả chị?

        Cuối năm không đi được chị ưl :) 

    4. chutzpah

      chutzpah

      Cuối năm đi bắc âu đê các chụy :))))

  13. *!* Góc Riêng *!*

    Bao lâu rồi mới tìm lại được những khoảnh khắc yên tỉnh để nghe được tiếng chim hót sau hè? Cũng đã bao lâu rồi mới dừng lại không mãi đeo đuổi theo thời gian? Có đôi khi một bài hát không cần những giai điệu theo khuông khổ của từng nốt nhạc mà chỉ cần cảm xúc được đệm vào cho vừa đủ. Lắm lúc có nhiều quá chính là dư thừa, có ít quá lại thiếu vắng. Mọi thứ chỉ cần là vừa đủ. Đủ để hiểu, để cảm nhận, để hoà mình vào những cung bậc mà cảm xúc mang lại. Đánh đổi để có được không hẳn là hạnh phúc. Cho ra và nhận lại không đong đếm từ hai hướng gió chính là đủ đầy. Có nhiều thứ rất dễ dàng nhận ra, lại có rất nhiều thứ dù đôi chân đã giẫm trên rất nhiều chiếc lá vẫn luôn kiếm tìm.
  14. *!* Nhàn Nhạt *!*

    Nhìn bức hình mấy chị gởi mà thấy cũng đúng. Ở nhà mới mấy hôm mà đã thấy cái mặt phúng phính hơn rồi. Hôm nay mệt nên ngủ hơi nhiều. Thức dậy rãnh rỗi quá đi chọc ghẹo người ta nên bị người ta ghét bỏ. Nhìn câu viết thấy mắc cười mà hổng dám chọc tiếp. Thôi thì là lỗi của mình chọc người ta trước mà nên bị ghét là đúng rồi. Vậy mới nói không phải ai cũng nên đụng đến. Nhìn chén thuốc mẹ mới nấu cho uống mà cứ chần chừ. Lần đầu tiên uống thuốc bắc. Nhìn cái màu cũng thấy sợ rồi.
  15. *!* Góc Riêng *!*

    Đôi khi đi đường tắt đến nơi cần đến không phải là điều tốt. Vì trong lúc chọn con đường ngắn nhất để đi lại làm bỏ lỡ những giá trị hay điều cần học hỏi nơi đoạn đường dài cần phải đi qua. Đi đường tắt đôi khi lại không đủ hành trang hay kinh nghiệm để đối diện với những gì sẽ xảy đến ở nơi cần đến. Có lắm lúc đừng tìm cái gì quá dễ để làm vì trong mỗi sự lựa chọn sẽ đi kèm với cái giá bỏ ra và cái giá nhận lại được. Tình cảm đôi lúc chính là nên để một chút lý trí đệm vào, vì có những điều đến nhanh đến nổi mình chẳng ngờ cho đến khi rời khỏi mỡi vỡ lẻ ra “đã từng như thế sao?” Và sẽ phải mang theo nhiều tiếc nuối cùng năm tháng. Sự khác biệt mang lại những điều khác biệt và vì vậy lựa chọn của từng người cũng sẽ không giống nhau. Cho nên đúng là chọn cái gì phù hợp là tốt nhất vì chỉ có phù hợp mới có thể cùng đi.
×