Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

evangeline

Thành Viên
  • Số bài viết

    134
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    7

evangeline last won the day on Tháng 9 4

evangeline had the most liked content!

Điểm

119 Excellent

2 Người theo dõi

Về evangeline

  • Xếp hạng
    Member

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  1. Sorry, the old Taylor can't come to the phone right now

    mỗi ngày lại tự kiếm cách để vượt qua những nỗi nhớ quay quắt. vẫn biết như mọi lần là sẽ chẳng đi đến đâu nhưng một người đang chết đuối thì sẽ bám vào bất cứ một cái phao nào nhỉ. giá mà cái đầu lạnh hơn, con tim bớt nóng lại, biết điều gì sẽ thích hợp với mình, chắc mọi thứ đã chẳng khó khăn như thế này. đánh dấu ngày thứ 18 không làm trò gì ra hồn. tỉnh lại mau!
  2. Sorry, the old Taylor can't come to the phone right now

    cám ơn chị CGNDKTG theo em được biết thì dự án này không base trên 1 nghiên cứu khoa học nào cả, người initiate làm trong nghề advertising nên (em suy đoán) cổ sẽ muốn đặt 1 cái tên dễ nhớ và ghi vào đầu, 333 sẽ dễ nhớ hơn 303, em nghĩ ngoài cuốn này thì sắp tới em sẽ đọc thêm Abundance of Less - Andy Couturier
  3. Sorry, the old Taylor can't come to the phone right now

    http://liiintz.blogspot.com/2018/09/bot-dum-cai.html hôm qua là ngày hứng sảng khi Apple ra mắt sản phẩm mới, thường những lúc này hay có những quyết định không khôn ngoan để sau này hối hận #myheartsaysYesbutmymindsaysNo. bản thân mình là một đứa cuồng Apple, chính xác hơn là cuồng bác Steve Jobs. cách đây 5 năm chả quan tâm cục sắt iPhone có gì hay ho tròn méo ra sao nhưng kể từ khi đọc cuốn Steve Jobs thì thái độ thay đổi hẳn. mỗi sản phẩm của Apple dưới sự dẫn đường của Steve Jobs là một biểu tượng của sự đơn giản, tinh tế, và hiểu được bản thân thương hiệu muốn làm gì (không chạy theo đám người dùng nháo nhào cái gì cũng muốn ngoài kia). khen Apple thì thôi cần nhiều giấy bút nên tạm dừng ở đây. chắc sẽ có 1 topic khác dành về vấn đề này. túm lại kể từ ngày hôm ấy, mình rất quan tâm đến những buổi ra mắt như thế này. và não bò sát sẽ khiến mình muốn mua ngay lập tức. cũng may kịp dừng lại vài giây và xem phim tài liệu Minimalism: A Documentary About the Important Things nói về những con người muốn mang lối sống này rộng rãi ở Mỹ - một đất nước bậc nhất về consumerism và mỗi ngày bị bombard bởi quảng cáo khắp muôn nơi. đây là lần thứ 2 được tiếp xúc với cách sống phi vật chất này (lần đầu là nghiền ngẫm cuốn Goodbye Things), đến giờ mình không cho bản thân là Minimalist nhưng vẫn luôn cố gắng thực hành và học hỏi những người xung quanh, mừng là đang nhận ra được dấu hiệu tích cực, sẽ chia thành 3 mẩu chuyện nhỏ Chuyện căn phòng: nếu như căn phòng nhà cũ có bàn ghế, tủ, giường, kệ, bàn để đèn, tủ quần áo, tủ chưng đồ thì căn phòng nhà mới chỉ có giường, kệ TV, kệ treo đồ, tủ quần áo, tất cả đồ đạc được giữ dựa trên công năng. nội cái giường là đã có thể làm được 3 thứ: ngủ, làm việc, tiếp khách (không phải ý các bạn nghĩ trong đầu ô kê? giường theo kiểu gầm thấp và rộng ra 4 bên với tấm nệm lọt thỏm ở giữa, nên khi vào phòng thì ai cũng biết tự động sà suống ngồi ở bìa giường - ngồi nói chuyện mà mệt quá thì nằm xuống nói chuyện. kệ TV như tên gọi sẽ là nơi đặt TV & các đồ đạc mà vừa mới vào phòng tiện tay thì quăng lên, kệ treo đồ (đây là kệ mình thích nhất) để đặt các bộ đồ cần mặc trong tuần (tránh mỗi lần đi đâu mất thời gian suy nghĩ) và đặt những thứ mà giường + tủ quần áo + kệ TV không thể đặt. chỗ để đồ ít nên phải đắn đo mỗi khi muốn rước cái gì vào phòng. vậy đó, không gian còn lại nhiều vô số kể, vậy làm gì, cứ lăn lê bò toài tập thể dục thể thao yoga các kiểu. chỉ thiếu cái bếp thôi là có thể ở lì trong phòng 3 tháng không ra đường. Chuyện quần áo: mình luôn bị inspired bởi 2 câu chuyện: đầu tiên từ Steve Jobs (luôn mặc một chiếc áo đen cổ lọ để không phải suy nghĩ mỗi ngày mặc gì) và bạn mình (luôn mua đồ trắng + đen để dễ phối với nhau mà không cần mua nhiều), mình thì không đến mức cực đoan nhưng cố gắng chọn những quần áo màu trơn và trung tính hết sức có thể (chứ hồi xưa mắc giống gì mê color block lắm). còn lại mỗi ngày cố gắng giục 1 món ra khỏi tủ đồ. trong phim tài liệu có project 333: mặc 33 item trong 3 tháng và ý tưởng này go viral khi người chị mặc 33 item tới lui mà vẫn không ai nhận ra hay thắc mắc điều gì dù chị làm trong advertising (cái nghề đòi hỏi ngựa bà nhất trên thế gian này) 2 thứ trên là về vật chất, vậy còn về tinh thần thì sao. mỗi ngày bị hàng trăm mẩu quảng cáo đập vào mắt, lướt news feed thấy bạn bè mua đồ mới đi chơi hưởng thụ thì sao. phim tài liệu cũng chỉ cách luôn “Thì tắt đi chứ sao nữa”. không xem thì không có nhu cầu mua nữa. thỉnh thoảng mình sẽ có khoảng thời gian social detox tức là tắt social media (deactivate FB và giới hạn thời gian xem Instagram), hiện giờ nâng thêm một level nữa sẽ có 1 tiếng tắt hẳn điện thoại giống như một biện pháp cai nghiện thời kỳ cuối. hồi xưa lúc còn đi làm marketing, mỗi ngày cứ phải làm sao maximize reach trên mọi platform (quyết không cho nó thoát) và frequency thì 3,4+ (đập vô não tới khi nào thuộc thì thôi nha) còn bây giờ thì tránh quảng cáo như tránh tà. Karma là có thật nha các mẹ ơi. ngoài ra, tất cả các app mình đều tắt Notifications, chỉ khi nào vào từng app mới biết thôi (nhưng thời gian vào vẫn khá nhiều haha, sẽ cố gắng hơn) để não không bị kích động bởi những tiếng rung, tiếng ding dong tin nhắn nữa, như vậy không tập trung làm gì được, chữa căn bệnh thế kỷ của millennials Texpectation. Đó là 3 cố gắng đang thực hiện để làm giản đơn cuộc sống, bớt vật chất để tập trung vào những giá trị tinh thần và tìm hiểu bản thân hơn - đây mới là điều cần làm nhất. kết thúc bài viết thật dài bằng chuyện đi Úc đợt rồi, vì nhiều lý do mà lúc đi mang rất nhiều đồ 17kg cho chuyến đi 21 ngày. khỏi phải nói trong chuyến đi suffer đến cỡ nào, tự nghĩ nếu lúc soạn đồ #mindful hơn thì chắc sẽ không như vậy, rồi mình thấy cũng giống như cuộc sống của mình, càng bê theo nhiều vật chất thì chỉ có mình khổ, nên phải luôn đủ tỉnh táo và máu lạnh để bỏ bớt những thứ không add value vào cuộc sống của mình. ừ nói dễ làm khó đặc biệt với mấy đứa cực kỳ cảm tính như mình nhưng cần làm thì phải làm thôi. #consumerism #advertising #minimalism #essentialist #goodbyethings #qualityoflife #betterwithless #lessismore
  4. Sorry, the old Taylor can't come to the phone right now

    dạo này tìm thấy sự chất lượng trong từng cuộc gặp gỡ, trò chuyện. bản thân bớt thảo mai đại trà rồi, chắc dấu hiệu căn bệnh khó tính của tuổi già ập đến. hôm qua chị bạn hỏi mình, rồi dating life em ra sao sòi, mình lúc đó suy nghĩ hồi lâu rồi trả lời, em nghĩ không tới đâu đâu vì em không đủ kiên nhẫn nghe những câu chuyện từ những người em không quan tâm. chắc chị cũng thấy đây là câu trả lời không thể ích kỷ hơn. nhưng ít nhất là thành thật và không bị biến dạng bởi bất kỳ một filter nào. (sau đó chị không comment gì, chỉ chia sẻ với mình Tuyển tập các câu hỏi sâu sắc cho small talk mà nếu được ai hỏi thì nên dành thời gian cho người đó nhiều hơn) để bản thân commit cho một mối quan hệ/ con người với mình là điều cực khó. lúc vui thì không sao, nhưng lúc cần sự hy sinh, đứng trước câu hỏi: liệu dám đánh đổi mọi thứ mình có để cứu mối quan hệ/ giúp người đó không? nếu đủ dũng cảm và tình thương để nói Có thì mới sẵn sàng tự cho mình một cơ hội.
  5. Sorry, the old Taylor can't come to the phone right now

    hôm nay đi coi “Chàng vợ của em” rút ra 1 điều: làm gì làm cũng phải kiếm được 1 đứa bù trừ với mình để sống dài lâu. một đứa hay tạo tình huống cao trào thì phải đi cùng với một đứa tiết chế lối diễn, chứ cùng thích drama sống chung với nhau thì hẳn là mệt tim, mà tiết chế quá thì chắc ngáp ruồi sống qua ngày. sự cân bằng rất quan trọng. trong phim nữ chính có câu hỏi “rồi hai chân đều là chân trái thì sao đi” sau đó 2 người chìm vào khoảng lặng. Linh lanh chanh vụt nghĩ “nhảy lò cò ạ”, giờ nghĩ lại lò cò chắc đi cũng tới những không biết tới đâu mà trên đường đi còn té dập mặt. tóm lại phim dễ thương, không mong đợi quá nhiều ở phim giải trí nhưng coi xong có key message đọng vào đầu thì là thành công.
  6. Sorry, the old Taylor can't come to the phone right now

    trước thềm trung thu, 2 thiếu nhi nảy ra niềm vui vào bếp làm bánh trung thu.thiếu nhi 1 (nhìn vào thố nhân thập cẩm to vật vã): ủa tính làm bao nhiêu cái vậy Ang?thiếu nhi 2: làm chừng nào hết nhân thì thôi ...hiện giờ vẫn còn hì hụi lăn bột nướng bánh tới cái thứ N (N>10)bài học rút ra: vui thôi đừng vui quá#mooncake #midautumn
  7. Sorry, the old Taylor can't come to the phone right now

    “Hãy cố khơi lên trong ta bao nhiêu kỷ niệm đam mê” lâu rồi mới có cảm giác bị đánh đổ như vậy, không biết từ bao giờ từ một con bé bánh bèo vô dụng thích được quan tâm thì bây giờ thích quan tâm người khác. cảm giác không an toàn nhưng lại phấn khích at the same time. mà chỉ sợ lại lần nữa đau khổ, bài học nhiều năm qua mãi mãi không bao giờ quên.
  8. Du hành đến Xứ sở mặt trời mọc - Nhật bản

    http://liiintz.blogspot.com/2018/07/linh-dreams-of-sushi.html 2 anh trai mê bánh crepe. xứ sở Nhựt bổn chắc là xứ sở thích ăn đồ ngọt nhất từng biết. dọc con phố to nhỏ, không kem thì cũng bánh, mà không phải kem và bánh thì là cây kẹo bông. dọc phố Harajuku thấy chục shop bán bánh crepe gồm hơn trăm loại, đứng lựa và phân vân bữa nay ăn gì chắc cũng hết buổi. 2 anh trai mê bánh crepe. by Linh Phan, on Flickr đứng trước những quyết định khó khăn của cuộc đời đứng trước những quyết định khó khăn của cuộc đời by Linh Phan, on Flickr 1 góc Harajuku 1 góc Harajuku by Linh Phan, on Flickr kẹo bông tuổi thơ kẹo bông tuổi thơ by Linh Phan, on Flickr trên đường đến nông trại Tomita bắt gặp nét đẹp lao động đồng áng trên đường đến nông trại Tomita bắt gặp nét đẹp lao động đồng áng by Linh Phan, on Flickr
  9. Du hành đến Xứ sở mặt trời mọc - Nhật bản

    các app luôn mang theo bên mình trong chuyến đi Nhựt - Japan Wifi: đây là chiếc app cứu sống suốt chuyến đi. chuyện là các sim bên Nhật có vài loại rất kén điện thoại, ngày đầu chạy đôn chạy đáo vẫn không có sim để xài internet tưởng banh cả chuyến đi nhưng vô tình lụm được app này. Ở các TP lớn ở Nhật hay có các trụ wifi nhưng phải access thông qua app, và đây chính là app thần thánh đó. - Klook: tập hợp các deal đi tàu, coi show, đi bảo tàng nhà hát, ăn chơi nhảy múa, muốn gì cũng có, giá yêu thương không cần inbox. đi xong ngồi review được tặng thêm credit để giảm giá lần sau mua nữa. Q: tại sao là Klook mà không phải KKday? A: đơn giản vì biết app này trước khi KKday ra đời và dành dụm được một mớ credit nên không nỡ bỏ, và có lần so sánh thử giá thì cả 2 bên không chênh lệch nhau. Ai sắp đi chơi thì nhớ cài với link này là được giảm ngay 75k nà : https://www.klook.com/invite/EOM2M?c=VND - Spendee: quản lý tiền bạc cho những cuộc đi chơi dài ngày, tránh việc tiêu xài quá mạng mấy ngày đầu rồi nhịn đói những ngày sau. để rồi mỗi khi cuối chuyến hay nhìn vô chart rồi thấy tiền toàn dành cho ăn uống. - Booking: đặt phòng ốc để ở, đặt càng nhiều càng có hidden deal. Ai sắp đi chơi thì cài với link này được giảm ngay 10% nà: https://booking.com/s/73_6/unlceo32 Q: tại sao là Booking mà không phải là Agoda? A: vì không thích giao diện của Agoda.
  10. http://liiintz.blogspot.com/2018/07/linh-dreams-of-sushi.html Người ta thường có những mơ ước về ngôi nhà hay vùng đất dưỡng già, ở nơi đây Linh đã tìm ra, tại Kenrokuen Kanazawa.Vườn có suối, có hồ, có cầu gỗ đặc biệt có những ngôi nhà nhìn ra mặt hồ phẳng lặng hoặc khu vườn đầy tiếng chim hót. Tưởng tượng một hôm thức giấc trên tay ly trà và gói trọn khung cảnh ấy vào tầm mắt. Chắc sẽ không còn muốn đánh đổi điều gì. unnamed by Linh Phan, on Flickr DSC_9074 by Linh Phan, on Flickr Lững thững giữa những con đường cổ phố Gion, vì một cơn mưa phùn nhẹ nên tấp vào một quán nhỏ xinh bán đồ lưu niệm. Gion là tụ điểm của các shop nhỏ xinh bán tỉ tỉ thứ dễ thương, đi mãi không chán. Ở Kyoto thì nhiều khu phố đi mãi không chán lắm, hoặc đạp xe quên cả cuộc đời đắm chìm trong khung cảnh thanh bình yên của Kyoto. Nói vậy chứ Linh không đạp xe. Khi đang nhâm nhi ly matcha, cô bán hàng dễ thương đến bắt chuyện. Biết Linh tới từ Việt Nam, cô tâm sự cách đây 20 năm cô đến chơi và thích lắm, mong muốn một ngày được quay trở lại. Và như mọi người nước ngoài khác cô rất thích ăn Phở. Cô không giấu được ngạc nhiên và vui mừng khi biết Linh quay lại Kyoto lần 2 vì cực kỳ thích thành phố này. Sau đó cô kể về tách trà Linh uống. Cô hỏi có biết trà vùng Uji không. Trước đó có nghe qua lanh chanh Ồ trà này từ vùng Uji nổi tiếng ah, cô bảo Không, trà ở quán còn lấy từ chỗ ngon hơn nữa. Cô có nói tên mà không nhớ được. Chú thích nhỏ: Uji là vùng trồng trà nổi tiếng của Kyoto, tới đây cứ hỏi Uji matcha mua về uống nhé. DSC_9089 by Linh Phan, on Flickr DSC_9081 by Linh Phan, on Flickr DSC_9091 by Linh Phan, on Flickr DSC_9080 by Linh Phan, on Flickr Mục đích chính của việc thăm lại Kyoto chính là phải xem cho bằng được tea ceremony. Linh xem ở Camellia Tea, 1 session là 2000yen -https://www.tea-kyoto.com/. Chị tea master cực kỳ chuyên nghiệp và nói tiếng Anh rất dễ nghe. Điểm cộng bự là người chị rất biết engage những người tham gia, nói 'những' thiệt ra có 2 mạng, đi xem giờ cũng thiêng, ngay giờ ngọ khi mọi người đang lục tục ăn trưa. Người ta hay nói về nhân duyên về trái đất tròn, thì hôm nay Linh đã được biết nó là như nào. Giữa 1 đất nước to to, trong 1 tp cũng to to, trong con hẻm nho nhỏ, ở 1 tea shop nhỏ híu híu, mà ai tưởng tượng ra được gặp 1 bạn người Canada đang làm ở Sài Gòn - một người ở tại đất nước mình yêu thích và đang sống tại nơi mình đẻ ra ? Sau khi Ố Ồ 1 lúc thì quay về chủ đề chính. Trong hình là set của một bộ trà đạo nó ra làm sao. Và người Nhật làm gì cũng cũng sẽ làm thật tới nơi tới chốn, như mỗi cái việc pha trà và uống trà thì cũng phải chỉn chu trong từng step và có value truyền tải đằng sau mỗi step. 4 value của trà đạo là: respect, harmony, purity and tranquillity. Và Linh khuyên chơn thành là dù bận đến cỡ nào cũng hãy ghé chân các tiệm trà đạo một lần để trải nghiệm tinh thần Nhật bổn này nhé. Wa (harmony): sự hòa hợp giữa người và người (chủ nhà và khách), giữa người và vật (người uống trà trà và các dụng cụ trà đạo)Kei (respect): cách thức phục vụ trà của người host đối với khách và của người host với bộ trà, nhin cách serve trà và ánh mắt nồng nàn với bộ trà mới thấy thật thiêng liêng làm sao.Sei (purity): mỗi step của chadao sẽ bắt đầu bằng việc gột rửa các vật dụng, rũ bỏ bụi trần Jaku (tranquillity): chadao diễn ra trong sự yên tĩnh, khi xung quanh không một tiếng động thì có thể chiêm nghiệm bản thân trong lúc pha tràChị tea master sẽ serve trà chung với 1 món đồ ngọt của Nhật, và món này sẽ thay đổi tuỳ theo mùa. Người uống cũng sẽ được cô hướng dẫn cách cầm chén trà ra sao, lúc cầm luôn quay phần đẹp nhất của chén về phía mình vì mình xứng đáng thưởng thức những điều đẹp nhất DSC_9092 by Linh Phan, on Flickr
  11. dạo này bài LWYMMD cứ văng vẳng bên tai. một bên thì ko muốn TS (cũng từng 1 thời là thần tượng của tuổi mộng mơ) trở thành 1 drama queen nhưng một bên thì cứ bật mãi bài này để nghe chắc vì nó catchy nên đã đóng góp cho chụy được 10 views. video clip của chuỵ cũng thật đẹp, phải nói là xuất sắc. phục sát đất ekip sxuat dàn dựng ý tưởng, ko chê vào đâu được. ẩn ý tầng tầng lớp lớp nói lên màn lột xác ngoạn mục. từ bánh bèo zô zụng thành 1 bà quàng. nói chung ai cũng sẽ khác, cũng ko mong đợi 1 người cứ như vậy mãi, TS sẽ ko thể nào gắn với hình tượng ngây ngô được, TS phải lớn lên, bản thân thật ra cũng vậy. bây giờ xem lại mấy cái suy nghĩ ngô nghê hay status vớ vẩn hồi xưa chắc tự cười vào mặt. có khi nào bây giờ viết sau đó đọc lại cũng sẽ tự cười bản thân. lý do bắt đầu viết nhật ký có lẽ cũng do một người chị giấu tên (chị có đọc đến đây thì chắc đã hiểu vì sao em có topic này) khuyến khích và dạo này ít quan hệ với xã hội, nên cũng phải tự kiếm 1 chỗ để lảm nhảm. thôi lại đi xem clip tiếp, đóng góp cho chị thêm 3 views
×