Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

hainuatraitim

Thành Viên
  • Số bài viết

    1.803
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    55

hainuatraitim last won the day on Tháng 12 20 2014

hainuatraitim had the most liked content!

Điểm

2.616 Excellent

Về hainuatraitim

  • Xếp hạng
    Hoa dại!!...
  • Sinh nhật Tháng 7 7

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Vị trí
    "ven đường"...
  • Sở Thích
    Sóng vỗ về bao lời ca có cánh
    Bay lên cao theo gió vờn mây
    Để đêm đêm biển lấp lánh sao đầy
    Soi sáng và ấm lòng biển lớn...!!

Khách ghé thăm gần đây

18.230 lượt xem hồ sơ
  1. Ngỗn ngang...!

    Tôi sợ, cái sợ khủng khiếp khi được đưa vào phòng cấp cứu nhưng lạ lùng thay tôi không sợ chết, không sợ bệnh nặng hay điều gì khác tôi cũng chẳng quan tâm... trong tôi chỉ quẩn quanh cái ý nghĩ "nếu tôi "không còn" nữa, em có đến "tiễn chân" tôi"... Tôi sợ mình yếu đuối, cũng ghét mình yếu đuối... thế nhưng những lúc thế này... trong tôi chỉ là hình ảnh của em. Những kĩ niệm ùa về như cơn mưa nặng hạt nhắc tôi từng chút một những gì đã qua... Tôi nhớ có lần em bị cảm, tôi biết em sẽ không sao nhưng chỉ vậy thôi tôi đã không thể ngừng lo lắng mà ăn ngủ không yên... rồi bất chấp học tập, gia đình... gì cũng bỏ qua mà chạy đến bên em... dù có muộn. Tôi lại nhớ lúc em vượt hàng 100km để đến thăm tôi... rồi... và rồi... Một sự thật phũ phàng mà tôi không muốn nhìn nhận là sau 4 năm lẻ, kể từ khi tôi "quyết tâm từ bỏ" em đến lúc này, em vẫn ở trong tôi nguyên vẹn không tì vết. Tim tôi vẫn đập loạn nhịp khi nhìn thấy ai đó giống em, vẫn rung động khi nghe ai đó nhắc về em... Người ấy yêu tôi, người ấy thương tôi, người ấy xem tôi là tất cả, người ấy cứu rỗi tôi khỏi bùn lầy đâu khổ mà "em để lại"... thế tại sao tôi lại cứ phải nhớ về em?!... em biến tôi thành kẻ chẳng ra gì, bất công với người ấy... người ấy yêu tôi tha thiết, tôi lại yêu em đến hết thuốc chữa. Bến xe Miền Tây -> ........, tôi thẫn thờ nhìn nó... tôi muốn một lần mặc kệ mọi thứ, mặc kệ bên cạnh em là ai? Mặc kệ bên cạnh tôi là ai? Tôi muốn bay đến bên em, muôn siết chặt lấy em, muốn để em biết tôi đã phải đau khổ, dằn xé, nhớ nhung em như thế nào trong suốt thời gian qua?! Tôi thậm chí còn không nỡ trách em, tôi muốn giành lại em, dù là ai đúng ai sai tôi cũng muốn hạ mình trước em chỉ mong chúng ta có cơ hội để quay lại. Chút nữa thì, tôi đã thật sự làm thế... chỉ "chút nữa thôi" nếu chút lí trí còn sót lại không gọi tôi về... Không công bằng, rất không công bằng, tại sao em được cái quyền tổn thương tôi, bỏ rơi tôi mà tôi thì không thể...?! tôi thì, tại sao lại có thể làm tổn thương người yêu tôi đến thế dù là trong suy nghĩ, nếu họ biết tôi nghĩ gì, muốn gì chắc họ cũng sẽ như tôi đã từng... đau khổ, như đang bị đày đọa ở địa ngục a tỳ, tôi may mắn được một thiên thần cứu rỗi... không lý nào tôi lại làm điều tương tự với người ấy, tôi đã như chết đi sống lại sao lại có thể tàn nhẫn... Thế tôi, tôi có cái quyền gì mà ấu trĩ, ít kĩ đến thế...?! Chỉ cái suy nghĩ đáng khinh ấy thôi tôi đã bất công với cả 3 chúng ta... sao tôi có thể làm thế với em, người tôi yêu sâu đậm, sao tôi có thể làm thế với ng ấy, người yêu tôi không tiếc điều gì...!? "Tôi yêu em đến nay chừng có thể, Ngọn lửa tình chưa hẵn đã tàn phai. Nhưng không để em bận lòng thêm nữa, Hay hồn em phải gợn bóng u hoài" .... Ai yêu mà không mong điều tốt đẹp nhất đến với người mình yêu... ĐIÊN như vậy đủ rồi!...
  2. Tình yêu ko hôn nhân khó vững bền

    Đừng bi quan, chỉ là bạn chưa tìm đúng người thôi!
  3. Cứ như định mệnh, luôn kẻ trước người sau... giá như có thể...

  4. Đến bao giờ mới có thể "xóa" được em trong tôi?! Vì sao cứ phải là "tôi" mà không phải là "chúng ta"? Những điều thuộc về em đối với tôi đều quý giá thế những điều thuộc về chúng ta em "có từng" trân trọng?! Tôi ghét khi cứ phải nhớ về em như điều mãi mãi không thể xóa mờ trong tim tôi!

×