Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

hainuatraitim

Thành Viên
  • Số bài viết

    1.829
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    55

hainuatraitim last won the day on Tháng 12 20 2014

hainuatraitim had the most liked content!

Điểm

2.626 Excellent

Về hainuatraitim

  • Xếp hạng
    Hoa dại!!...
  • Sinh nhật Tháng 7 7

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Vị trí
    "ven đường"...
  • Sở Thích
    Sóng vỗ về bao lời ca có cánh
    Bay lên cao theo gió vờn mây
    Để đêm đêm biển lấp lánh sao đầy
    Soi sáng và ấm lòng biển lớn...!!

Khách ghé thăm gần đây

20.326 lượt xem hồ sơ
  1. Chị, em bỏ chút ít thời gian giúp mình với.

    Câu này khó trả lời ah nha! Tình cảm thì không thể nói là "cứ cho đi rồi sẽ được đáp", không ai không mong muốn quan tâm và được quan tâm. Phải dung hòa được cả 2 thì mối quan hệ mới bền vững. Tất nhiên còn tùy vào tính cách của người mình yêu. Đôi lúc họ không thể hiện ra bên ngoài nhưng những điều nhỏ nhặt họ làm cho mình chính là cách yêu thương quan tâm, làm đối phương vui vẻ của họ. Ví như: cùng đi trên con đường, trời nắng nóng dừng lại bên đường để mua ly nước. Họ không uống trước dù họ khát mà đưa cho bạn. Nếu cả 2 bạn hiểu thì đó là quan tâm, chăm sóc... tớ tin chắc trong cuộc sống hằng ngày điều đó sẽ xảy ra rất nhiều... và cả 2 cùng cảm nhận thì không điều gì có thể làm 2 người yêu nhau phải xa nhau. Khoảng cách địa lý, gia đình, bạn bè.... như chuyện ngàn lẻ một đêm. Nói thật thì, nếu 2 người không ở cạnh nhau thì khó mà vượt qua được. Ở xa nhau thì chuyện đối phương trải qua, chuyện bạn trải qua không giống nhau, cách nghĩ ở từng thời điểm cũng khác nhau,... hay nói vui là "quay lưng đi thì ai bik ai nghĩ gì!"... thì hiểu lầm, xa xách là chuyện chắc chắn có... tình yêu bạn có đủ lớn để cân bằng không thôi. Gia đình thì phải xem ng ấy có để bạn ở đâu trong tim, có sẵn sàng vì bạn come out nếu cần thiết hoặc sẽ không vì tác động của gia đình mà rời bỏ bạn. Bạn bè thì khỏi bàn... họ yêu bạn họ sẽ cho phép bạn bước vào thế giới của họ nhưng bạn phải đủ kiên nhẫn và chấp nhận. Tớ và bạn tớ "góp gạo thổi cơm chung" đã 4 năm, chuyện như vậy có thể nói là xảy ra hằng ngày nếu không phải bọn tớ ở cạnh nhau thì chắc không thể bên nhau đến lúc này. Yêu thì yêu thôi, đừng nghĩ nhiều quá! Bạn càng đắn đo, càng do dự thì "người" có đến bạn cũng sẽ bỏ lỡ, cái quan trọng hơn "yêu dùng lý trí quá nhiều dụng tâm chưa đủ sâu" thì rất dễ dao động mà buông tay.
  2. Ngỗn ngang...!

    ĐẮT GIÁ Lần đầu được trải nghiệm, cảm giác phấn khích, hồi hộp, rồi là sợ... chính xác là rất sợ... bắn xong cả tiếng đồng hồ tay còn run, tim vẫn đập mạnh. Một viên đạn bé nhỏ lại tạo ra uy lực không tưởng, tiếng nổ vang lên chân như không đứng vững, mũi ngửi được mùi thuốc súng, tai ù đi... Sinh mạng con người nhỏ bé và mỏng manh quá! Chỉ cần một "sơ suất" nhỏ đủ để "tước" đi quyền được sống. Bổng cảm thấy lòng tin về một đất nước tự do - ấm no - hạnh phúc, tình yêu quê hương này càng vững mạnh hơn, chắc chắn hơn, kiên cố hơn. Học được rất nhiều điều từ nơi đây! Vì sao anh bộ đội nào cũng có một bộ mặt "lạnh như tiền"?! Vì sao họ lại quả cảm "không sợ trời không sợ đất" cũng chẳng lùi bước trước quân thù?! Vì sao khi cởi áo quân nhân, khi không làm nhiệm vụ họ lại hài hước, đáng yêu?! Và quá nhiều........ *Đánh dấu ngày tuyệt vời với lần đầu làm chuyện ấy, một phát ăn ngay "dính" tâm điểm, không phí công mấy tháng trời *dầm mưa dãi nắng"*
  3. Ngỗn ngang...!

    Ngủ ngoan nhé! Tình yêu của một thời.
  4. Không nói thì ai mà biết...?! 

  5. Ngỗn ngang...!

    Quên nhau đi để chúng ta có thể bắt đầu cuộc sống mới, câu chuyện tình hay điều gì đó cũng quên đi... tôi yêu cô ấy nhưng chẳng đợi được cô ấy, bạn yêu tôi bạn có đợi được tôi?! Đời người ngắn lắm! Chúng ta đừng lãng phí nó bởi 2 từ "chờ đợi". Tôi đã qua cái thuở vẽ "căn nhà mộng ước", đừng hứa hẹn, bạn hẹn tôi đến mai sau, mai sau sẽ là bao nhiêu "mai" nữa... tôi muốn nhìn thấy điều bạn có thể làm được... Tôi từng không quyết đoán, luôn do dự nhưng tôi hôm nay không phải là tôi của trước đây. Tôi từng vì 1 lời nói mà đập nát cả sự tự tin, kiêu hãnh, tình yêu... nhưng nay tôi không khờ dại bỏ lại người tôi thật sự yêu dù bất kể lý do gì. Tôi từng không dám để họ "bước ra ánh sáng" nay tôi ghét kiểu "chẳng ai biết mình là ai"... bạn yêu tôi nhưng bạn muốn "giấu" tôi trong bóng đêm mãi mãi... i'm sorry... tôi không muốn điều ấy! Nếu tôi yêu bạn và bạn cũng yêu tôi... tôi muốn cùng bạn vượt qua mọi thứ dù vui buồn hay đau khổ, dù khỏe mạnh hay ốm đau... bạn muốn tôi lấy thân phận gì để bên cạnh bạn khi ấy?! Hoặc bạn chẳng mong muốn tôi xuất hiện khi lúc ấy có thể "bạn cần tôi nhất"... chúng ta không còn trẻ nữa... dừng lại đi. Yêu không phải như thế!
  6. Giai điệu cho những tâm hồn lạc lối!..........

    KẾT THÚC Và thế, thế thời luôn như thế, Hai con người thầm lặng lướt qua nhau. Trên con đường từng chung hình, chung bóng, Giờ chỉ còn chút kỷ niệm trong tôi. Người có nhớ tháng ngày xưa mộng ước? Kẻ dại khờ, tôi vẽ trời tương lai, Hai trái tim cùng căn nhà bé nhỏ, Tiếng trẻ thơ trong trẻo những nụ cười. Rồi sau đó, chuyện gì của sau đó?! Người không còn "nhà" biết lấy đâu ra?!
  7. Gần giao thừa lại tìm người

    Muốn lắm mà tớ mới "say good bye" đang trong trạng thái "hồi phục" nên chỉ có thể vào "chém gió" cho "xôm" thôi! Thần may mắn sẽ đến với bạn, tin đi... chỉ có điều ng ấy chắc đi "du lịch" hok bik chừng nào về thôi! Hihi
  8. Ngỗn ngang...!

    3 tháng cuối năm, nỗi ám ảnh kinh hoàng... sung huyết bao tử + sốt xuất huyết + lật cổ chân + sốt siêu vi... biết sống sao?! Sống bên cây nạng "yêu vấu" hơn 20 ngày chưa đi vững lại tiếp tục bệnh... tết nhất gì nữa?! Người ta nói "của đi thay người" mà chưa có của nên cái thân cứ bị này bị nọ quài... tủi thân quá chèn quá đất. Ai có lòng hảo tâm đến sưởi ấm tấm thân "tật nguyền" này đi?! "Trước thẳng", "Đi đều bước", "Một, một rưỡi. Một, một rưỡi..." Chẳng biết nên khóc hay cười.
  9. Gần giao thừa lại tìm người

    Giờ này là phải xúc tiến mạnh mẽ lên, tương tác "ngày và liền"... hihi
  10. Gần giao thừa lại tìm người

    Hơi căng thẳng ah!... Tết nhất tới nơi "hơi gấp" hé! Trời lạnh lạnh nè. Chắc có lì xì bự... ráng lên! Ahihi
  11. Lạnh muốn cúm, gấu ở đâu? Huhu

    1. Show previous comments  1 more
    2. hainuatraitim
    3. ConGioThoang

      ConGioThoang

      Bắc cực í.

    4. hainuatraitim

      hainuatraitim

      Ở đây đã lạnh lắm rồi! Hok cần đến Bắc cực tìm gấu đâu... 

  12. Giai điệu cho những tâm hồn lạc lối!..........

    ĐÔI DÉP Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết Hai chiếc này chẳng phải một đôi Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh ... Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải - trái Như tôi yêu em ở những điều ngược lại Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung. Hai mảnh đời thầm lặng bước song song Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc Chỉ còn một là không còn gì hết Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.
  13. Ngỗn ngang...!

    Âu cũng là số phận! 25 tuổi, 25 năm cuộc đời với 3 mối tình khắc cốt ghi tâm. Một, giành cả thời áo trắng ngây thơ. Một, giành cả thời vàng son trên ghế Đại học. Một, giành cả "đường tương lai"... Sau cùng, ai đi với ta nhỉ?! Hối hận không, tôi ơi?! Có lẽ điều hối hận nhất là việc từ bỏ "kinh doanh" về với "sư phạm". 2 năm lăn lộn trong nghề mới thấy mình "không phù hợp"... cái hợp đồng chết tiệt. Hay nói đúng hơn cái "người thương" ngốc nghếch... ai bảo anh "chiều tôi"?!... thế là mất toi 7 năm với cái nghề "chán bỏ sừ"... ai bảo anh "vẻ đường cho hưu chạy"?! Giờ muốn về với "chuyên ngành" tôi phải làm sao?!... thương lượng nhỏ, chúng ta "đổi bằng" có được không?!...... Anh! Cái đồ dối trá! Anh lừa tôi!
  14. Em có nghe không? Là thời gian đang hát!

×