Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

willow888

Members
  • Content count

    99
  • Joined

  • Last visited

Posts posted by willow888


  1. 13 giờ trước, kimnguyen đã nói:

    điều đáng buồn trong đời là khi bạn gặp một người có rất nhiều ý nghĩa đối với mình , chỉ để  cuối cùng nhận ra là không phải thế và buộc lòng phải buông tay . hãy học cách buông bỏ . đó chính là chìa khóa để hạnh phúc . đừng để mối quan hệ trong quá khứ phá hủy hạnh phúc tương lai của bạn .những vết sẹo nhắc nhở nơi mình đã trải qua,không phải nơi mình đang đến 

    Thật ra đây là lần thứ 2 mang vết thương không khác lần 1 là mấy. 

    Để cuối cùng nhận ra ta không có gì cả sau  bao nhiêu năm phấn đấu bên người để chỉ được 2 từ cảm ơn em chiếc phao cho người ấy giữa dòng sông.

    Lê bờ rồi thì người ta cần phương tiện hiện đại là điều hiển nhiên thôi.


  2. 15 giờ trước, sLABg đã nói:

    Manh me len em. Doi khong cho phep em guc nga 

    E chỉ yếu đuối chút thôi. Mỗi ngày đều chiến đấu với bản thân, với cuộc sống đang diễn ra thực tại.

    Tự dặn lòng mình chuỗi ngày đau khổ sắp qua.

     


  3. Tâm cứ thế này thì đến bao giờ ta hoàn thành đc lời hứa. Cơ hội sắp đến để mình hoàn thành trách nhiệm cùng người cũng như thời gian ta ra đi ko còn xa nữa. 

    Sự lưa chọn của người đã quá rõ ràng rồi.

    Ta có phiền muộn thì đc ít gì.

    Mọi việc hãy để tùy duyên và bản thân ta phải thắng đc tâm mình dứt đi nỗi đau bởi chữ tình oan trái này.

     


  4. Nghe bao nhiêu lần sự buông bỏ. Quán niệm bao nhiêu thứ để tâm bình lặng hơn nhưng cứ liên tiếp thất bại là sao đây.

    Sao không thể chuyển hóa nổi buồn tình cảm thành động lực để phấn đấu công việc tốt hơn.

    Công việc, sự nghiệp vẫn đang mịch mờ mà tâm ta cứ rối loạn.

    Thật ghét cảm giác này vào ngày cuối tuần. 

    Trốn vào cty làm việc để cho ngta được có tự do bên cạnh người ấy nhiều hơn nhưng lại cứ nghĩ vẫn vơ.

    ???????????????????????????????????????????????????? 


  5. Vào 25/5/2020 vào 23:29 , tinhyeumautim đã nói:

    Cả cuộc đời sống vì điều gì? Mình cũng đã tự hỏi bản thân rằng cuộc đời này mình sống vì điều gì?

    Ngày còn bé điều mình sống điều mình cố gắng là học và mong cho thời gian trôi qua thật nhanh để có thể rời khỏi gia đình, nghe có vẻ lạ nhưng thật sự là như thế, nhưng không vì thế mà mình từ bỏ nó, mà là mình cố gắng giữ cái mà đáng ra mình phải buông bỏ sớm hơn.

    Lớn hơn một chút điều mình sống điều mình cố gắng là không tự làm tổn thương bản thân và hơn hết mình phải rời khỏi gia đình.

    Lớn hơn chút nữa điều mình sống điều mình cố gắng cuối cùng đã đến, mình có cuộc sống xa gia đình, xa cái nơi rất muốn về nhưng cũng rất sợ về. Mình độc lập cuộc sống, mình độc lập tài chính. Nhưng điều mình sống không còn là của bản thân mình nữa

    Mình bắt đầu cuộc sống bằng trách nhiệm, là niềm vui của người khác, là cảm xúc của người khác. Nếu tuổi đôi mươi của người khác là cả thanh xuân căng tràng sự sống thì mình vẫn đang sống cho cảm xúc của những người mình thương yêu, và sau tất cả là sự dối trá đến tàn nhẫn. 

    Nhiều lúc nghĩ nếu có kiếp trước kiếp sau, thì chắc kiếp trước mình phải là một người rất tồi tệ, phải tồi tệ lắm nên giờ phải trả lại như thế

    Mà nhiều lúc thấy bản thân cũng hay, chỉ sống vì bản thân những lúc bệnh thôi, không dám tiêu xài, không dám hưởng thụ cho bản thân, nhưng mà mỗi khi gục ngã, mỗi khi stress là không bao giờ tiếc tiền mua những thứ tốt nhất để tẩm bổ, để làm gì? Không phải do thương bản thân mà tuổi con chó nhưng phải làm con trâu để cày tiếp, vì số mình phải là con trâu để tạo ra cái atm hay cái visa gì đó để khi cần là phải có

    Nhưng giờ thì vui rồi, ai cũng tốt, giá trị cũng chẳng còn thì vứt nó thôi. Đau thật sự rất đau, tại sao? Nhiều lúc thật sự mình không thể hiểu được có những người mà người ta có thể tàn nhẫn với người thân mình như thế nhỉ? Trong khi người khác quá tốt với họ mà? 

    Và sau tất cả mình nhận ra rằng mọi thứ điều là tạm bợ, cái gì cũng có thể thay đổi được, chỉ có những người tàn nhẫn mới có thể có niềm vui, sống chân thành, sống hết lòng, sống hy sinh cuối cùng cũng chỉ là 1 đứa ngu. Thì ra sống cả cuộc đời chỉ để nhận ra mình sai rồi 

     

    W đồng cảm với điều này của bạn. Bây giờ cũng vậy, yêu nhưng không thể nói yêu. Vẫn luôn bên cạnh nhau nhưng mình biết người ấy chỉ cần mình nổ lực kiếm tiền để gồng gánh tiếp gia đình của người ta thôi, riêng con tim người ta lại chờ đợi một người đàn ông chửng chạc ở nơi xa hợp về quan điểm, về âm nhạc nhưng chưa 1 lần gặp mặt đã hơn 10 năm( dù nhìn qua wc ). Thật nực cười cho bản thân mình: thuộc hàng ngu đệ nhất. Biết vậy nhưng vẫn cố gắng nổ lực với công việc với trách nhiệm lời hưa với ngta. 

    Mong được 1 ngày kết thúc để có thể thảnh thơi vác ba lo mà đi nối tiếp kiếp độc hành.

     

    • Like 1

  6. Càng lúc càng cảm thấy bơ vơ lạc lõng. Người vẫn bên cạnh ta mà sao xa lạ quá. Giữa 2 đứa có 1 khoảng ko vô định.

    Mỗi người theo đuổi một niềm riêng. Người chạy theo hình bóng người kia còn ta chạy theo người.

    Vẫn biết kết quả cuối cùng, mình vác balo trên vai tiếp tục độc hành sau khi hoàn thành trách nhiệm lời hứa cùng người nhưng không ngăn đc cảm xúc, cứ để bản âm thầm nuốt những giọt nước mắt vào trong. 

    Người đâu biết những ngày gần đây, ta luôn khóc âm thầm, tự đau cho bản thân, tự trách mình sao yếu đuối,....nhìn về tương lai trong vô định. 

    Ước gì ngủ 1 giấc sâu, xóa hết bộ nhớ về người để ta lấy lại phong độ ngày nào, luôn lạc quan, tự tin và cầu tiến.


  7. Tâm trạng thật chán quá

    Đã dặn lòng đón nhận sự mất mát này.

    Nhưng bao nhiêu lâu nay vẫn không nguôi ngoai được.

    Định tâm được 3p thì gợn sóng tiếp 

    Phải làm thế nào đây.

    :excl::excl:


  8. image.png

     Hoa luôn đẹp dù trong  giông bão

    Khuyên ai nên đừng vội bi quan

    Tiệc vui nào chẳng có lúc tàn

    Hãy mở lối đón niềm hạnh phúc mới.

     


  9. Bắt đầu ngày mới là một bầu trời âm u. 

    Mưa lát đát rơi mà long ta cũng đang chơi vơi.

    Chạy ra đường hòa vào dòng xe tấp nập. Lao vào công việc thôi.

    Còn cả khối ngỗn ngang con số, ấy vậy mà còn có thời gian đau tim.

    Thật biết sao với mình.

    (Quán niệm tâm sao đây để thật sự dứt hẳn.

    Không thể tịnh trong chốn động rồi).

     


  10. Lại khó tiêu.

    Lòng luôn tự nhủ, mong người ta yêu và được yêu là mình vui rồi. 

    Nhưng đối diện với điều này cả một khối đá đè nặng trong tim.

    "Hoa nở rồi kết trái,

    Tim khâu bao nhiêu lần vẫn trơ trơ"

     

    05c870ae9d7960273968.jpg


  11. Con tim thật kỳ lạ. Biết gặp cũng chẵn có ít gì, không thay đổi được hòa cảnh hiện tại nhưng vẫn muốn gặp, vẫn muốn nhìn , vẫn muốn nghe,...chỉ trong chốc lát.

    • Like 1

  12. Một ngày mới đã bắt đầu. 

    Ta tiếp tục hối hả lao vào công việc

    Tách cafe buổi sáng có dư vị đắng ngọt như cuộc đời ta niếm trải.

    Dường như vị đắng này mới làm cho ta hạnh phúc.

    Thôi mọi thứ hãy lưu lại vào ký ức để ngày nào đó không còn bên nhau cũng có gì để nhớ để tự cười thầm đã có 1 thời ta ngây ngô khờ dại.

    "Đã ngần ấy thời gian mà vẫn khờ dại ngây ngô"

     


  13. Ta vô tình và ích kỷ với bản thân. Tự nghĩ suy, phiền muộn để gần như đưa mình vào tuyệt lộ.

    May mắn thay, trong tâm tự sản sinh 1 loại men tiêu hóa nhưng chỉ làm tâm ta giảm bớt khổ đau mà không dứt hẵn.

    Đã 5 năm niếm đủ vị  đắng của cuộc tình, đã bao nhiêu lần tự tiêu hóa nhưng vẫn còn trong ta âm ỉ nỗi đau này.

    Tiếp tục câu hỏi:

    Bao giờ ..cho đến bao giờ.

    Ta xong trách nhiệm, độc hành nơi xa. 

×