Jump to content
  • Thông báo

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   28/10/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

.em.

Thành Viên
  • Số bài viết

    529
  • Gia nhập

  • Đăng nhập

  • Days Won

    24

.em. last won the day on Tháng 1 2

.em. had the most liked content!

Điểm

510 Excellent

6 Người theo dõi

Về .em.

  • Xếp hạng
    Gold
  • Sinh nhật 01/05/1993

Thông tin cá nhân

  • Giới Tính
    Female
  • Sở Thích
    socializing

Khách ghé thăm gần đây

6.536 lượt xem hồ sơ
  1. Dear diary

    This diary is important to me not because of the writing itself but because through it I could see myself. I think the most tragic loss would be memory loss rather than losing the functions of any body parts. My diary stored my old pains. Now they don’t hurt me that bad anymore yet I could visualize how vulnerable I was then. I don’t like experiencing pains yet I think they are essential parts in life. We need pain and heartbreaks to truly appreciate love and care. Not too much to the extent you have to make some disastrous decisions though. I think a mix of pain and love makes your heart perfect. Just like a combination of successes and failures turn a man wise. I am a member of some other groups that are important to me. Yet nowhere else do I see so much pain like here. On AL people seem to suffer a lot. I hope they would find some ways to deal with these misfortunes. I am not a kind person going around praying for others’ yet I care about these people because I could relate to them in some unexplained ways. Not so many people talk about happiness maybe because (like me) they fear they are gonna lose it. They fear life will take the happiness away as they start to speak of it. This perfectly makes sense huh? So honey, if any chance you come across this post, excuse me for not mentioning you. The reason is clear, I do not want to lose you.
  2. Dear diary

    The year 2018 has come and gone. I haven’t posted a word here since. It doesn’t mean I was never here throughout the years. I was here very often but I didn’t talk as much as I used to. I learnt on the way that I needed to shut up and watch. I think I did it pretty well, that silent practice. I can’t believe I did it. I can’t believe a talkative person like me could ever achieve that. I have to congratulate myself on this. I signed up membership here since 2012 yet did not start my diary until 2014. I did it because I thought my diary would save me someday. I did it because I was inspired by a gay teacher who would sometimes post his “dear diary” on his facebook wall for me to see and I thought, this is great I gotta try it. I really have to thank him for all he did for me, one of his students and I also want to celebrate my diary’s 5th birthday. When I started this, I was 21, now 26. Over the past five years I have somehow become more mature (who wouldn’t?). As I looked back on the posts I made here and also the posts of visitors, I started to have some new thoughts and reflections which never occured to me before. So all in all, I believe the great thing about aging and growing is not to have more but to have different perspectives.
  3. Dear diary

    1. Trong NK của mình, mình sẽ viết tiếng Việt và Anh (and hopefully Français) loạn cả lên, nên mình để dòng này lên đầu trang để ai ghét cái kiểu viết này có thể ignore ngay mà không cần tốn tới một phút để scroll xuống (curiously). (Tại mình cũng hay tò mò đọc trang của người khác như thế, so just in case you're like me, LOL). 2. PLUS: I'm single and available until this notice is removed. Maybe it'll be years from now (hopefully) , and maybe it'll be decades, who knows! I went on dates and now remain single again. ..... 3. I'm so into feminine girls, I don't look boyish but I am not too feminine either (people can't tell I'm gay by look LOL). I don't know what type I am, nobody has told me. So, I guess I just am! I'm in my twenty-something. Early twenties, I would say. 4. I'll make an effort to write regularly up to 71 posts so that I can change my stupid displayed name which I came up with two years ago, when I was young and stupid. Now I've changed 'cause I've grown up, now I'm old and stupid. Phải bắt đầu từ đâu đây ta, à, từ câu chuyện về sự ra đời của thread này đi, việc là đôi khi mình muốn viết để kể về một cô gái đẹp mình gặp (!) thì không thể viết ở trang cá nhân public được vì bạn bè nó sẽ chọc mình ngay, mình không thích bị chọc, trừ một người, my ex, she used to tease me that I'm beautiful but it's a pity I'm gay Mình thích cô ấy nói chữ gay bởi vì trong câu nói không có thành kiến cũng không có sự miệt thị gì cả, anw, she's straight. So straight. And so feminine, of course. Rồi, vậy là rõ, trang này để dành viết về con gái thôi, nói xấu là nhiều, không đúng, khen là nhiều. Rảnh rỗi thì mình lại vào AL đọc nhật ký của mấy mems, có những đêm khó ngủ cũng vào đọc, và trong này, có vài cô hay kể chuyện tình của họ làm mình thấy cuộc sống thật ấm áp như đang xem phim vậy và như thế mình lại mỉm cười một mình. Bọn họ yêu nhau thích nhỉ, còn mình thì vẫn một mình, do đó khi đi ngang nơi nào lãng mạn một chút, i.e. cầu Saigon về đêm, mình lại nghĩ, nếu có người yêu, mình sẽ chở cô ấy đi chơi và khi về ngang đây, bọn mình sẽ dừng lại, nhìn xuống sông (chứ không nhảy xuống, tuyệt đối không). Đi đâu có có món hàng nào xinh xinh, con gấu bông nho nhỏ, mình lại nghĩ, người yêu của mình (sau này) có sẽ thích chúng không nếu mình tặng nàng. Hẳn là có hàng tấn (!) cô gái (gay) khác cũng cô đơn, nhưng mình cũng chẳng quen ai. Mình không quen biết ai là bởi vì mình đã come out đâu, làm sao mà họ tự dưng lại tươi cười rồi bắt tay bảo, "hey, I'm gay, TOO" được, vậy là, mình cảm thấy, chỉ đôi khi thôi, cô đơn giữa những người straight. À, thật ra mình cũng có quen một vài bạn nam gay, mình đoán là họ gay chứ họ cũng đâu có nói, (their appearance shows, though). Họ dễ mến và hình như những chàng trai gay mình biết đều như vậy, chỉ có điều, không tài nào biết được là xung quanh mình có cô gái nào cũng có sexual orientation như mình không. Girls are good at concealing their true selves, huh. (like me, haha). Ah, đang nói về vụ việc straight people, mình đến đây không phải để trốn tránh họ, mà là tìm thêm một chỗ để mình được nói nhiều hơn. Tính tình của mình thích nói vậy, nên hẳn là phải được nói thì mới thấy vui. Thôi hôm nay nói vầy là nhiều rồi, hôm nào nói tiếp nữa vậy, hopefully ngày mai. Cố gắng để được đổi nickname nào. Bravo!!!
×