Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi Thành Viên,

Tạm thời, vấn đề dung lượng của AL đã được giải quyết. Tuy nhiên, để hoạt động ổn định trong tương lai, AL cần giảm bớt dung lượng lưu trữ hình ảnh. Vì thế, nếu các bạn muốn giữ lại hình ảnh của mình đã đăng tải trong Gallery hãy tải về máy tính của mình.

Sau một tháng kể từ ngày ra thông báo này, tất cả hình ảnh trong mục Gallery/Thành Viên AL Sáng Tác sẽ được xóa bỏ. Ban Kỹ Thuật sẽ từ chối giải quyết những yêu cầu liên quan.

Ban Kỹ Thuật

2019.07.11

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

.em.

Members
  • Content count

    531
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    24

.em. last won the day on January 2

.em. had the most liked content!

Community Reputation

516 Excellent

6 Followers

About .em.

  • Rank
    Gold
  • Birthday 05/01/1993

Profile Information

  • Gender
    Female
  • Interests
    socializing

Recent Profile Visitors

6,859 profile views
  1. Dear diary

    July 20, 2019 Let me tell you a story On December 1, 2016, I quit both my full time and part time jobs, which were then bringing me about $900 a month (quite a decent amount for a Vietnamese fresh graduate), to start my “business”. I kicked off by publishing a video of myself speaking English to a Facebook group for English learners, which a friend gave me earlier when he knew of my plan. The idea of posting a video was simple but for me, it wasn’t that easy. I was struggling to make the first 20-second video because I was scared of showing my face to the public. People could be very judgmental, and I didn’t want to become a victim. Anyway, I did it thanks to the encouragement of my partner. I did it because I thought the video of me speaking accurate English would draw public attention to me, and then my classes. (Trust me, at the age of 23, you couldn’t think better). Based on that belief, my partner and I were committed to that marketing method to an extent that we made a video every single day, each 20 seconds long. The content was a quote from a famous person so that we never ran out of ideas, and indeed, we never did. It turned out, contrary to our belief, after 30 days, nobody cared about our videos. We only got 10 likes or more for each video, thus we could never get sales. We then tried a traditional method adopted by most English centers, which was creating an English club to keep close relation with the public. We started a club and we always showed up on time regardless of the participant numbers. It didn’t last long though, because it didn’t get much attention, we thought it was not worth our effort maintaining the club. We tried another approach (to tackle the sales problem, in case you forgot). We messaged each and every of our friends and even relatives (yes, I know it’s a terrible idea, but again, at such young age, who would recognize it’s bad), informing them of the upcoming classes. Fortunately, we got registers, TWENTY people including relatives and friends of friends. That’s a huge success for our first stage. The only problem was, we got very little money from these new students because we gave out discounts, thinking that cheap prices would make our courses more attractive and competitive. The low income from the classes was only enough to pay for rent and the (only) salesperson, therefore the main teacher – me – didn’t pocket any cent at the end of each month. Don’t worry, I didn’t die of starvation. I was living with my brother at the time and he paid for both meals and accommodation, which was an obvious relief. (In case you are wondering how my partner was paid, she wasn’t, she was still in her full time job at a bank). Two months into the business,I talked her into quitting her job and (unfortunately) she did, which significantly amplified the monthly financial burden. In other words, I went from possessing nothing to having some debts. The situation lasted for months and saw no sign of improvement, causing me to lose sleep (and luckily, appetite) and start to doubt my decision. (A side note: the appetite loss was a plus though, I was in such a perfect shape that I secretly thought I could charm any targets if I wanted to). Despite the hardship, I didn’t give up or return to my previous jobs. I was motivated by one single thought “if my ‘business’ can survive 1000 days, it will thrive”. Why one thousand? I got the number from a trusted friend and I willingly believed, as it acted as a compass for me. Until today, whether the information’s reliability was still a mystery to me, yet I never bothered checking because after all, what I was looking for was a faith. Fast-forward to the present Today, July 20, 2019, I did a quick calculation of how many days I have been going on this journey and the result surprised me, 960 days. That means, my baby nearly makes it to three years, he is only 40 days away from the first milestone. Upon reflection, I feel grateful to those who lent a hand in tough times and (more importantly), I want to thank myself for the constant efforts and the sleepless nights, for following my heart rather than listen to (many) others’ advice. Now that my love for learning and teaching have met and had a baby, I can proudly prove them (all) wrong. The course of 960 challenging days has allowed me to grow in such a way I could never imagine before. Without the disappointments, failures and losses in this period, I probably would never have learnt any life lessons. As of now, I am very proud of myself, not because of my (insignificant) achievements, but because I have grown, and I could feel that transformation taking place each day. Indeed I (secretly) think not so many people can enjoy their life like me. As the current society often associates “happiness” with “money”, I assume you might be thinking I have got rich. Don’t get me wrong, me being fulfilled has nothing to do with wealth, I am not rich by any social standards. But it doesn’t matter, I feel fulfilled.
  2. Dear diary

    1. Trong NK của mình, mình sẽ viết tiếng Việt và Anh (and hopefully Français) loạn cả lên, nên mình để dòng này lên đầu trang để ai ghét cái kiểu viết này có thể ignore ngay mà không cần tốn tới một phút để scroll xuống (curiously). (Tại mình cũng hay tò mò đọc trang của người khác như thế, so just in case you're like me, LOL). 2. PLUS: I'm single and available until this notice is removed. Maybe it'll be years from now (hopefully) , and maybe it'll be decades, who knows! I went on dates and now remain single again. ..... 3. I'm so into feminine girls, I don't look boyish but I am not too feminine either (people can't tell I'm gay by look LOL). I don't know what type I am, nobody has told me. So, I guess I just am! I'm in my twenty-something. Early twenties, I would say. 4. I'll make an effort to write regularly up to 71 posts so that I can change my stupid displayed name which I came up with two years ago, when I was young and stupid. Now I've changed 'cause I've grown up, now I'm old and stupid. Phải bắt đầu từ đâu đây ta, à, từ câu chuyện về sự ra đời của thread này đi, việc là đôi khi mình muốn viết để kể về một cô gái đẹp mình gặp (!) thì không thể viết ở trang cá nhân public được vì bạn bè nó sẽ chọc mình ngay, mình không thích bị chọc, trừ một người, my ex, she used to tease me that I'm beautiful but it's a pity I'm gay Mình thích cô ấy nói chữ gay bởi vì trong câu nói không có thành kiến cũng không có sự miệt thị gì cả, anw, she's straight. So straight. And so feminine, of course. Rồi, vậy là rõ, trang này để dành viết về con gái thôi, nói xấu là nhiều, không đúng, khen là nhiều. Rảnh rỗi thì mình lại vào AL đọc nhật ký của mấy mems, có những đêm khó ngủ cũng vào đọc, và trong này, có vài cô hay kể chuyện tình của họ làm mình thấy cuộc sống thật ấm áp như đang xem phim vậy và như thế mình lại mỉm cười một mình. Bọn họ yêu nhau thích nhỉ, còn mình thì vẫn một mình, do đó khi đi ngang nơi nào lãng mạn một chút, i.e. cầu Saigon về đêm, mình lại nghĩ, nếu có người yêu, mình sẽ chở cô ấy đi chơi và khi về ngang đây, bọn mình sẽ dừng lại, nhìn xuống sông (chứ không nhảy xuống, tuyệt đối không). Đi đâu có có món hàng nào xinh xinh, con gấu bông nho nhỏ, mình lại nghĩ, người yêu của mình (sau này) có sẽ thích chúng không nếu mình tặng nàng. Hẳn là có hàng tấn (!) cô gái (gay) khác cũng cô đơn, nhưng mình cũng chẳng quen ai. Mình không quen biết ai là bởi vì mình đã come out đâu, làm sao mà họ tự dưng lại tươi cười rồi bắt tay bảo, "hey, I'm gay, TOO" được, vậy là, mình cảm thấy, chỉ đôi khi thôi, cô đơn giữa những người straight. À, thật ra mình cũng có quen một vài bạn nam gay, mình đoán là họ gay chứ họ cũng đâu có nói, (their appearance shows, though). Họ dễ mến và hình như những chàng trai gay mình biết đều như vậy, chỉ có điều, không tài nào biết được là xung quanh mình có cô gái nào cũng có sexual orientation như mình không. Girls are good at concealing their true selves, huh. (like me, haha). Ah, đang nói về vụ việc straight people, mình đến đây không phải để trốn tránh họ, mà là tìm thêm một chỗ để mình được nói nhiều hơn. Tính tình của mình thích nói vậy, nên hẳn là phải được nói thì mới thấy vui. Thôi hôm nay nói vầy là nhiều rồi, hôm nào nói tiếp nữa vậy, hopefully ngày mai. Cố gắng để được đổi nickname nào. Bravo!!!
×