Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc Dimwit để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

All Activity

This stream auto-updates     

  1. Today
  2. copy and paste , really easy??

    🍂🍂🍂🍂🍂🍂🍂
  3. Thật buồn cười khi luôn dành cho người khác lời khuyên, lời động viên. Nhưng đối với bản thân lại không biết nên làm gì :rolleyes:

  4. Chẳng lẻ cứ thế mình lại mất 1 ng bạn nữa sao????? Haiz

  5. Chị có muốn nc vs em không?
  6. Cai một cái app hẹn hò, rồi gỡ, rồi cài lại, vẫn không thoát khỏi tình trạng thèm có người nói chuyện nhảm hàng đêm :'(.
  7. Điên.

    Ảnh đẹp quá!
  8. Lăn tăn sự đời

    Đi đâu rồi cũng về với cái nghề viết lách. Đâu có ai ngờ cũng có cái nghề đòi hỏi tổng hợp những thứ mình thích lại làm một như thế. Mà cũng có cái duyên, tự nhiên lại vô tình đi đúng con đường mình yêu thích. Mình nào hình dung được con đường nó sẽ như thế nào. Đi mãi rồi cũng thấy được thôi. Cho dù có lập kế hoạch cỡ nào thì cũng chẳng thể bằng được cái duyên. Cái gì đến rồi cũng phải đến. Cua ở nhờ, khi nó phát tướng bự hơn cái vỏ của nó, nó sẽ bỏ đi để tìm cái vỏ mới vừa hơn với thân hình của nó. Ngôi nhà mới chẳng biết thế nào. Tuy nhiên mong rằng công việc ít thị phi và kịch tính này có thể sống được yên ổn một thời gian dài mà tập trung vào cơn mơ mộng của bản thân. Nhưng mà trước mắt, được viết lách, trau dồi và học hỏi thêm về kỹ năng viết và công nghệ chẳng phải rất thú vị sao? Cái gì đã đi qua rồi, sao có thể kiếm lại được. Cái cũ có đi thì cái mới mới tới được. Nếu đã phù hợp sao lại đi mất. Mà đã phù hợp thì đuổi mãi cũng chẳng đi. Mong được bắt đầu hành trình mới và buông bỏ mọi thứ nơi đây.
  9. Hôm nay em lại mò vào xem ảnh chị. Em không biết sao nữa... cũng không biết nên làm thế nào cho tốt. Rõ là người nói chia tay là em, người nói hết tình cảm là chị. Nhưng em vẫn thấy trong lòng thật khó chịu, mặc dù chuyện đã qua lâu rồi, nhưng vẫn không thể nào bình tâm khi nhắc đến chị. Với em, chị như người thân trong gia đình, một người chị, một người bạn, một người yêu. Chị luôn luôn đi trước, chắn trước mặt em, bảo vệ em lúc em chưa trưởng thành, chị lúc trước rất kiên nhẫn với một đứa trẻ chưa lớn là em đây, dù em có làm gì, chị vẫn ở đấy bảo vệ em, lắng nghe em nói. Em không giỏi diễn đạt, chị vẫn từ tốn nghe em, chị bảo em đọc sách, chị dạy em cách yêu thương mọi người xung quanh, chị... Chị đã từng vì em làm nhiều điều như vậy. Nhưng đến giờ, khi em có thể đứng trên đôi chân của mình, có thể kiếm tiền, có thể quyết định mọi việc, nhưng chị lại không thể ở cạnh em... Chị bước đi dứt khoác là vậy, để một đứa luôn sống dựa vào người khác như em lại phải tự học cách trưởng thành. Khi chị còn ở cạnh em, em từng nghĩ, em sẽ kiếm thật nhiều tiền, sẽ chứng minh cho ba mẹ thấy mình có thể tự lập, đến lúc đấy em sẽ đường đường chính chính rước chị về ở cạnh em. Vì vậy em trong suốt những năm tháng đấy không ngừng nổ lực, không ngừng chạy đông chạy tây đi xin việc. Chị cũng vậy... Hai đứa mình từng hẹn ước sẽ cùng nhau cố gắn. Để rồi một ngày, mình nhìn lại, khoảng cách của hai đứa càng ngày càng xa. Chúng mình không nói chuyện với nhau nữa, thay vào đấy là những lời cãi vã, những lời trách móc, nghi ngờ. Và rồi là quyết định chia tay. Em rất nhớ chị, nhớ chị rất nhiều... Nhưng giờ em thật không biết làm sao để mình có thể quay trở lại với nhau. Về khoảng cách địa lý, về gia đình... và cả câu chị hết cảm xúc với em rồi... Nhưng không sao, em nghĩ mình sẽ ổn thôi...
  10. Live- Laugh- Love

    Mặt ác, ác như mặt của mình vậy 🙄
  11. Em xin lỗi.

    - Chị sẽ học thật tốt tiếng Quảng Đông. Em hãy học tốt tiếng Anh. Sau tất cả, hãy dùng ngôn ngữ chúng ta học cùng nhau để đi du lịch cùng nhau. - Dạo này nói mấy câu hay lắm nha. - Vậy là chị đã bớt đầu gỗ hơn trước rồi đúng không? - Ừ, tốt hơn trước rất nhiều.
  12. Góc Đời Nhỏ Nhoi

    Mệt quá, cuộc sống gần 30 tuổi vẫn bấp bênh, vất vả, lo toan... Ừ thì lo toan cũng chẳng sao, nhưng sợ nhất vẫn là chưa ổn định. Những chuỗi ngày dài với những chặng bay nửa vòng trái đất đi đi về về... Saigon nóng quá!!! Lại nhớ mùa xuân bên kia.
  13. ặc... không dám a ._.
  14. Những thứ linh tinh của Mình

    vẽ đẹp quá ha, chỉ cho chị vài chiêu digital painting đi em
  15. Đi công tác thì nhớ vợ. Về nhà thì vợ mắng. Cãi lại thì bị hờn. Không dỗ thì bị bảo là vô tâm. Dỗ dành thì lại bị bảo đáng ghét. Không dẫn đi ăn thì bảo chả quan tâm. Dẫn đi ăn thì bảo cho em ăn nhiều để em béo. Mà nói thế thôi chứ đi ngủ mà thiếu quả chân chó gác lên bụng thì khó ngủ phết đấy

  16. VẼ ĐỒ HỌA

  17. Cold little heart

    Chuyển đến một công ty mới, cảm giác mọi thứ còn tệ hơn lúc ban đầu. Cố gắng để nhìn ra cái flow của nơi này, nhưng bất chợt nhận ra nơi này không phải là một dòng sông đang chảy, nên chẳng có thứ gì gọi là flow, nơi này chính xác là một vũng nước tù, không chắc là chỉ một vũng nước đang cần thông dòng chảy hay là nơi cuối cùng, vũng nước đọng - nơi kết thúc của một dòng chảy nào đó. Ngày thứ 5 đi làm, cảm giác thật sự rất chán nản, nhưng vẫn cố gắng để quan sát mọi thứ, hi vọng rồi mai sẽ tốt hơn, hoặc ít nhất là đi tới điểm có thể thực hiện một cú nhảy khác. Chị sắp đi rồi, không biết xong rồi mình sẽ chơi được với ai, thật sự là không có, và cũng thật khó để có được một người có thể hiểu mình hay chấp nhận mình như cách chị hay làm. Một người chị thật buồn cười, và kì quặc, và thú vị, và nhiều thứ cũng thật hãm không tả nổi. Không có thuốc chữa. Nhưng cũng là người không thay thế được. Không muốn làm người tốt nữa, cũng chẳng muốn tử tế. Mình đã nói rằng "Mình ghét họ". Đã gọi đó là một kẻ nói dối với hàng đống những lý do chỉ để che đậy cho những lời nói dối của chính mình. Yêu thương ư? Không đời nào. Xin đừng gọi đó là yêu thương, vì yêu thương không rẻ rúng và ngắn hạn như vậy. Tự nhiên mình trở nên ghét con người trở lại, nhất là những người cố gắng che lấp sai lầm của mình nhân danh tình yêu. Tình yêu? Hay tình yêu của nhiều người chính là những chiếc áo họ cứ khoác rồi cởi, rồi vứt? Hay tình yêu đang bị hiểu nhầm thành thứ gì khác? Tương tự thế nhưng ngắn hạn và hời hợt? Không hiểu được. Nghĩ lại thấy đau đầu. Thực sự vẫn không hiểu những chiếc hộp máy lạnh có tên là Công sở có gì vui đến vậy mà người ta cứ giành giật nhau để lao vào. Trời ngoài kia đương nóng lắm, nhưng thực sự ngồi trong cái hộp điều hòa lạnh đến phát run này cũng chẳng hạnh phúc hay cao sang hơn là mấy. Mặt khác, nó khá kệch cỡm theo cách hiểu của mình.
  18. MUỐN NÓI ANH NGHE!

    Dù điều gì xảy ra đi nữa em vẫn nghĩ về anh, nhớ anh, thương anh như ngày nào!
  19. Đừng tiếc thương quá khứ,  đừng lo sợ tương lai, đừng trông chờ một người mà ta không thể có theo ý mình được.  Hãy sống với hiện tại,  chấp nhận và yêu thương thật nhiều những gì mình đang có. 

    Enjoy your life. Enjoy your love!  

  20. Yesterday
  21. Chị

    Cuộc sống cũng chỉ cần yêu thương thế thôi em nhỉ!
  22. .....

    Lại một đêm mất ngủ, vào đây viết linh tinh một vài thứ Ờ thì ngày mai mình sẽ up tấm hình bức bình phong lên để cắt đi 1 số dây tơ hồng ko cần thiết. Mình là cái dạng con người rất lười giữ mqh trên SNS. Lười cả nt nữa. Mà kiểu hơi bị khíu chọ trg vấn đề này. Kiểu như chat ko dấu - out, chat teencode - out 1 nốt nhạc, chat sai chính tả - ngứa mắt, xưng hô sai - éo muốn chat típ. Hoặc như kiểu mqh chỉ là bạn bè mà quan tâm quá giới hạn, mình cũng ngại ko thích nt nữa.
  23. Có một nghịch lí không hề thú vị chút nào là , người cần bạn, bạn lại không cần- Ngừoi bạn cần ngược lại không cần bạn. 

    Trong trường hợp như vậy chúng ta sẽ làm gì?

    1. Show previous comments  1 more
    2. Gia.Linh

      Gia.Linh

      Bỏ hết hả em? Nhưng ở đâu ra hai cô?

    3. Greengrass

      Greengrass

      Em đang đặt vị tri khi c 2 tay nắm 2 cô đó. Hii, khó nghĩ quá thì bỏ hết rồi tìm cô thứ 3 c. Hihi

    4. Gia.Linh

      Gia.Linh

      À! Chị không có bảnh lĩnh 2 tay nắm 2 cô nên khỏi ví dụ nha cưng !😊

  1. Load more activity
×