Jump to content
  • Chatbox

    You don't have permission to chat.
    Load More

    [Đám cưới] An & Nhi

    brey
    By brey,
     

    [Bước ra ánh sáng] An & Nhi

    brey
    By brey,
    Cặp đôi An & Nhi  

    [K] TA ĐỢI NÀNG ĐÃ MỘT NGÀN NĂM

    HaNaYuKi
    By HaNaYuKi,
     -Thể Loại :  Truyện ngắn xuyên không, bách hợp, ngôn tình  - Tựa Đề : TA ĐỢI NÀNG ĐÃ MỘT NGÀN NĂM  - Tác Giả : HANAYUKI - Dạng: Original  - Tình Trạng:  Đang Viết - Chú Thích: Mọi lứa tuổi    Khi bạn yêu một ai đó thật lòng, khắc cốt ghi tâm, dù có phải đợi chờ một ngàn năm, bạn cũng sẽ sẳn sàng đánh đổi. Nhưng liệu một ngàn năm sau, kết quả có xảy ra như bạn suy nghĩ và mong muốn hay không? Liệu người ấy có còn nhận ra bạn nữa hay không ?  1. CÔ GÁI CÓ HÌNH XĂM HOA BỈ NGẠN   _Ta nhất định không uống chén canh này ! Chàng thanh niên dáng dấp thư sinh gào lên trong tuyệt vọng. Bọn quỷ sai gầm gừ rút chiếc roi sắt trờ tới. Mạnh Bà khoát tay ra hiệu dừng lại _Lại thêm một kẻ si tình ngốc ngếch_ Mạnh Bà thở dài tiếp _ Ngươi không uống canh thì chỉ có con đường duy nhất là ngâm mình dưới sông Vong Xuyên một ngàn năm ! Chàng thư sinh nhìn theo cái chỉ tay của Mạnh Bà, chàng tiến lại phía thành cầu Nại Hà  nhìn xuống dòng sông bên dưới chỉ toàn một màu đỏ rực. Mùi tanh hôi sộc vào mũi gắt đến khó chịu khiến chàng phải đưa tay áo ngang mũi che lại. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra, vô số những sinh vật hình thù kỳ lạ, những cô hồn dạ quỷ không rõ hình dạng ngoi ngóp kêu la thảm thiết, có vài hình dạng con người trồi lên ngụp xuống vẫy vùng trong đau đớn quằn quại. Gió rít khắp nơi, côn trùng rắn rít hai bên bờ sông chen chúc nhau lượn lờ. Bất giác chàng thanh niên lùi bước vì quá kinh hãi. Mạnh Bà vẫn từ tốn _Thôi nào, uống hết chén canh này và tiếp tục cuộc hành trình của ngươi đi nào ! Chàng lấy lại bình tĩnh, kiên quyết “ Không, ta nhất định không uống, ta không muốn quên nàng “ Mạnh Bà lắc đầu :_Loại người như ngươi ta gặp không ít mấy ngàn năm nay, nhưng không phải ai cũng có kết thúc tốt đẹp như mong muốn, ngươi đã quyết tâm , ta không ngăn cản. Tuỳ vào số mệnh của ngươi vậy. Chén canh này vẫn sẽ đợi ngươi ! ***** Năm 2017 Những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, soi bóng chậu xương rồng đổ dài trên sàn gỗ. Tôi vươn vai một cách chậm rãi sau một giấc ngủ đầy ác mộng. cơn ác mộng cứ lặp đi lắp lại nhiều năm rồi luôn khiến tôi mệt mỏi. Tôi là Tú, một cô gái cá tính. Vừa bước qua tuổi ba mươi trong muôn vàng lời chúc đại ý chung quy là sớm tìm được một tấm chồng thoát kiếp ế mà mọi người gọi là lâu bền. Có người còn bảo tôi đi cắt duyên âm gì đó. Đại khái là do có một duyên âm của một oan hồn nào đó đeo bám tôi, không cho tôi có tình yêu của riêng mình, nếu có cũng sẽ bị oan hồn ấy phá cho tan vỡ. Và có thể suốt đời tôi lẻ bóng một mình. Tôi nghe rồi cứ cười cho qua chuyện. Tôi có gương mặt ưa nhìn, mái tóc dài ngang vai lúc nào cũng cột cao, cặp mắt kính viễn to tròn là phụ kiện không thể rời trên gương mặt lạnh lùng của tôi. Tôi bị viễn thị chứ không phải cận dù tuổi chưa đến nỗi quá già, chỉ vì tôi cứ phóng tầm mắt của mình ra phía xa tìm kiếm một bóng hình quen thuộc, rất nhiều năm rồi… Ba Mẹ ở quê nhà cứ nữa hối thúc nữa lo lắng, cứ sợ tôi lo làm việc quá lại để tuổi thanh xuân của một người con gái trôi qua một cách vô nghĩa. Tôi thì cứ ậm à cho qua chuyện, có khi thấy họ lo cho tôi đến phát tội, tôi buột miệng nói “ con đang đợi một người, nhất định người ấy sẽ đến “ Tôi không ở một nơi quá lâu. Nơi tôi dừng chân lần này là một thành phố được mệnh danh với nhiều tên gọi nên thơ mỹ miều, thành phố ngàn hoa, thành phố mộng mơ, thành phố sương mù… Công việc của tôi là cộng tác viên tự do cho các tạp chí du lịch và là một nhiếp ảnh gia nghiệp dư có vài bức ảnh phong cảnh may mắn được giải ở hội Nhiếp Ảnh Thành Phố. Chỉ có công việc này mới không ràng buộc thời gian và địa diểm của tôi. Tất cả những gì tôi làm và quyết định đều phục vụ cho mục đich duy nhất của mình là … đợi một người quan trọng nhất cuộc đời xuất hiện. Mười năm trời rong ruỗi khắp các vùng miền, đã nhào luyện tôi thành một cô gái gai góc và mạnh mẽ. Bởi tất cả mọi thứ tôi đều tự mình làm, tự mình chăm sóc bản thân, tự mình quyết định đi hay ở, kể cả trong chuyện tình cảm. Khi cảm thấy một mối quan hệ đi quá xa tình bạn, tôi luôn chủ động nói lời “ thôi mình dừng lại ,bởi tôi đang đợi một người." Có một anh chàng đã nói với tôi là khi nào tôi gặp được người đó thì nhất định phải giới thiệu với anh ta. Bởi vì anh ta rất tò mò về người đàn ông mà khiến tôi một mực đi tìm và luôn đợi chờ bất chấp những tấm chân tình vây xung quanh mình Đôi khi tôi cũng ngẩn người tự hỏi người ấy bây giờ sẽ là người con trai như thế nào nhỉ, gương mặt thay đổi có đủ để tôi nhận ra hay không ? Nhưng cho dù có như thế nào, tôi nhất định sẽ nhận ra, tôi nhất định sẽ chờ để nối tiếp mối duyên tình dang dỡ tự thưở nào. Sáng nay kế hoạch của tôi là làm vài bức ảnh về đồi cỏ hồng, nơi đây đang là dịa điểm check in nổi tiếng của cư dân mạng. Tôi thay áo , thoa chút kem dưỡng lên người vì thời tiết đã dần vào đông, da dẻ khô nứt nẻ nếu không chăm sóc. Tôi nhất định sẽ chăm sóc da dẻ của mình, tôi muốn thật trắng trẻo xinh đẹp khi gặp người đó. Tôi muốn là cô gái khiến người đó lưu luyến cả đời. Thoa kem dưỡng đến cánh tay phải có hình xăm tiểu Nhện,  tôi lại thấy màu đỏ thẫm bất thường nổi bật trên nền da trắng muốt của mình. Mỗi lần tiểu Nhện thay đổi màu sắc như vậy, có nghĩa là người tôi cần tìm sắp xuất hiện, khoản cách càng gần. Tôi cảm giác như tôi và người đó đang rượt đuổi nhau trên con đường nhân duyên, chưa phải duyên nên chưa gặp đươc nhau đấy mà ! Nhưng tôi tin, kiếp này nhất định chúng tôi sẽ gặp lại nhau. Nhiều lần tiểu Nhện đổi màu tôi tưởng chừng như sắp bắt kịp người ấy , nhưng hôm sau hình xăm đó trở lại màu hồng vốn có chìm vào làn da. Nhưng tôi vẫn không thôi hy vọng, sẽ có một ngày… À, nói về tiểu Nhện, thật ra đó người bạn thân duy nhất hiểu rõ tận sâu trong từng ngóc ngách trái tim tôi. Tiểu Nhện là tên thân mật tôi đặt cho cái bớt của mình . Từ lúc sinh ra tôi đã mang cái bớt ấy. cái bớt có hình dáng một loài hoa với những cái nhuỵ vương dài như chân một con nhện, mà người đời gọi tên loài hoa ấy là Bỉ Ngạn.Đến năm hai mươi tuổi, tôi quyết định xăm màu hồng lên cái bớt để làm rõ nét từng cánh hoa, bởi khi cái bớt đổi màu là dấu hiệu báo tôi biết tôi sắp gặp được người đó, xăm chỉ là hình thức tô đậm màu  lên để nhìn cho rõ mà thôi.  Tôi không muốn mất đi cơ hội tìm thấy người đó một lần nào hết. Mọi người rất tò mò về hình xăm của tôi, có thể nói tên tôi họ không nhớ, nhưng nói đến cô gái có hình xăm hoa Bỉ Ngạn, họ sẽ biết ngay tác giả của những bức ảnh  treo triễn lãm.  2. NGÀY ĐỊNH MỆNH  Tôi háo hức vác máy lên đường với niềm tin sẽ gặp được người ấy. Tiểu Nhện đã đưa tín hiệu đỏ thẫm trên cánh tay tôi, thi thoảng tôi cứ nhìn vào cánh tay phải của mình để kiểm tra màu sắc. Đồi cỏ hồng trong nắng sớm đã nghẹt người. Những giọt sương như pha lê đọng trên thân cỏ , lóng lánh dưới ánh nắng  mặt trời chực chờ  tan biến trong chốc lát. Phóng tầm mắt lướt một vòng quanh đồi cỏ, chẳng thấy bóng dáng người cần tìm, hình xăm vẫn một màu đỏ thẩm. Thôi kệ, lo chụp hình trước khi mặt trời làm bốc hơn hoàn toàn những giọt sương pha lê này. Vừa chụp hình vừa để ý xung quanh cũng được, tôi nghĩ vậy. Nhưng hễ chú tâm đến chiếc máy chụp  hình là tôi mặc kệ tất cả xung quanh.Tôi mặc kệ lớp người nườm nượp gọi nhau í ới , nhắm một góc phong cảnh không người hiếm hoi tranh thủ bấm lia lịa. Có đôi  khi dính vài người trong khung ảnh do vô tình họ lướt ngang, tôi cũng kệ, lát về chỉnh sửa lại sau. Mặt trời lên cao, tôi đã có vài bức hình khá ưng ý, mà người tôi cần sao vẫn chưa xuất hiện nhỉ ? Tôi đoán có lẽ  anh ta là một người ôm ốm dong dỏng cao, gương mặt thanh tú, đôi mắt to tròn biết cười. Không hiểu sao nghĩ đến gương mặt ấy, tôi lại tự cười một mình, vì những gì tôi hình dung về gương mặt ấy vẫn hiện rõ là nét con gái, không hề có chút nam tính gì cả. “Kiếp này ta là con gái, nàng sẽ là con trai “ Suy nghĩ đó khiến tôi chắc như đinh đóng cột người tôi cần tìm là một chàng trai Tôi ngồi thừ đưới bóng râm một góc cây và nhìn hình xăm trên cánh tay của mình thở dài. Nét mặt thanh tú ấy… làm tôi nhung nhớ rất rất nhiều năm rồi. "Tiểu Nhện à, người ấy bao giờ mới chịu xuất hiện, liệu người ấy có còn nhận ra ta, rồi ta sẽ nói gì với người ấy, khi chỉ có mình ta từ chối chén canh Mạnh Bà ? "Tôi lầm bầm như một kẻ tự kỷ . ***** Chàng thư sinh từ chối chén canh Mạnh Bà đang đau đớn ngâm mình dưới lòng sông Vong Xuyên được gần một trăm năm rồi. Thứ nước hôi tanh đỏ ngầu như máu tươi kia là một chất ăn mòn da thịt từ từ, đau đớn trong từng mạch máu. Càng ngâm mình trong đây lâu bao nhiêu, thân thể thối rữa mất dần hình dạnh con người bấy nhiêu. Côn trùng, rắn tít bò lổn ngổn xung quanh, luồng trong nước sông rỉa từng chút thịt. Đau tận tâm can. Dưới lòng sông sông này vô vàng cô hồn dạ quỷ không được đầu thai đau đớn rên khóc thảm thiết. Có người vì tội mà bị đày làm quỷ không được đầu thai chuyển thế, có người tình nguyện giam mình nơi này chỉ vì một tình yêu khắc cốt ghi tâm nơi dương thế, khiến họ có thể đánh đổi mọi thứ để giữ lại ký ức tốt đẹp về người họ yêu, mong một ngày gặp lại trên dương gian chấp nối mối duyên tình. Và thời hạn ấy bất di bất dịch là  cả một ngàn năm . Vậy mà vẫn có nhiều người đánh đổi. Chỉ gần một trăm năm mà chàng đã có lúc muốn bỏ cuộc vì đau đớn tưởng chừng không chịu nổi. Những con quỷ xung quanh cứ gầm gừ rên thét, canh sơ hở của những kẻ bước qua tầng dưới cùng của cầu Nại Hà mà rút chân, mà lôi kéo, hòng mong tìm kẻ thế thân cho mình để được đi đầu thai vì không chịu nổi sự đau đớn từng phút từng giây này. Có lúc chàng cũng chực giơ cánh tay nữa thịt nữa xương bầy nhầy thối rữa lên mong nắm được chân một ai đó lôi xuống, nhưng rồi gương mặt ấy, gương mặt thanh tú với đôi mắt trong veo biết cười của nàng đã khiến chàng thư sinh dừng lại. Mạnh Bà đã nói, chỉ cần một ngàn năm, nhất định sẽ được gặp lại nàng. “Ngọc Đình ! Ta nhất định đợi nàng ! Nàng nhất định không được quên ta…” Tiếng gió rít hoà lẫn tiếng rên la, hàng hoa Bỉ Ngạn bên bờ sông đỏ thắm như một dải lụa máu khổng lồ rung rinh theo từng đợt gió ***** Tôi giật mình thức dậy sau cơn ác mộng. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Lại ác mộng, cảnh tượng này cứ lặp đi lặp lại khiến tôi phát chán ghét. Vậy mà cảm giác sợ không hề thay đổi. Tôi sờ tay cánh tay mình, vẫn còn nguyên vẹn. Ác mộng thôi mà. Qua rồi ! Tôi cột vội mớ tóc ướt mồ hôi, nhớ lại mấy shoot hình đồi cỏ hồng hôm qua, tôi mở laptop ra xem và edit hậu kỳ. Người ta nói nghệ thuật là ánh trăng lừa dối, thật vậy, để có một bức ảnh hoàn hảo về bố cục, ánh sáng và màu sắc thì không thể không qua chỉnh sửa bằng các phần mềm, nhất là photoshop. Tôi lướt qua các tác phẩm của mình có vẻ khá hài lòng , nhưng tôi dừng lại ở một tấm hình …. gương mặt này … hình dáng này … cô gái này… Trái tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Tôi zoom tấm hình to ra, tỉ mỉ xem từng chi tiết. Tấm hình có một cô gái tầm hai mươi mấy lướt ngang vô tình lọt vào tầm ngắm của tôi,. Cô ấy mặc chiếc váy hoa trắng nhỏ trên nền vải xanh da trời, tay cầm nhành cỏ đuôi chồn màu hồng, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt trong veo cũng cười theo. Tôi chạm tay vào gương mặt qua màn hình laptop, thì thầm  " Tiểu Nhện à ! Lẽ nào… là nàng ấy ? Sao nàng ta không hề thay đổi ?  Ta phải làm sao đây? ” 3. QUÁ KHỨ  Chàng thanh niên thư sinh cứ yên phận ngâm mình dưới dòng sông Vong Xuyên năm này qua năm khác, chịu bao đau đón dày vò xác thân. Niềm an ủi duy nhất của chàng là nhớ lại những tháng ngày cùng nàng Ngọc Đình sống ẩn mình nơi non xanh nươc biếc. Chàng đọc sách, nàng dệt vải. Ngôi nhà đơn sơ trong rừng trúc bên dòng suối luôn ấm áp tình yêu. Hạnh phúc này khó khăn lắm chàng mới có được. Ở một thị trấn nhỏ, Chàng tên Hạ Lâm, chỉ là gã thư sinh nghèo , nàng là Ngọc Đình tiểu thư con nhà danh giá. Họ phải lòng nhau trong lễ hội Hoa Đăng, chỉ một lần gặp gỡ mà hai trái tim đã cùng một nhịp. Tình yêu của họ luôn bị ngăm cấm bởi không môn đăng hậu đối. Nhan sắc của nàng đã lọt vào mắt xanh một vị công tử con nhà tướng quân tên Trịnh Hải. Vị công tử ấy muốn lấy nàng làm vợ. Và thân mẫu nàng cũng đã đồng ý. Thuyết phục, khóc lóc, hờn dỗi,  nhịn ăn nhịn uống cũng không làm thay đổi ý định của Cha Mẹ. Ngày cưới cùng tướng quân Trịnh Hải gần kề, nàng Ngọc Đình  đành từ bỏ mọi thứ để đi theo chàng đến một nơi không ai biết họ để xây dựng một gia đình hạnh phúc. Nàng không ngại cực khổ, nàng không cần một lễ cưới long trọng đầy đủ nghi lễ, nàng chỉ cần được ở bên chàng. Họ dừng chân bên một con suối nhỏ trong rừng sâu . “ Hôm nay đất trời làm chứng, nơi rừng trúc này, lấy trà thay rượu, ta Hạ Lâm xin cưới nàng Ngọc Đình làm thê tử, nguyện yêu thương chăm sóc nàng suốt đời suốt kiếp, không bao giờ rời xa. Xin hỏi tiểu thư Ngọc Đình có đồng ý không ạ !” Hạ Lâm nheo mắt cười nhìn về nàng Ngọc Đình đứng đối diện. Nàng ấy bẽn lẽn cười khẽ gật nhẹ đầu, đôi mắt long lanh, trìu mến. Đám cưới họ đơn sơ như vậy, tiếng suối róc rách thay nhạc mừng, hàng trúc lao xao như vẫy chào đôi uyên ương mới. Họ nắm chặt tay nhau nghe trái tim mình dâng lên niềm hạnh phúc. Vị công tử Trịnh Hải không cam tâm mất đi người mình yêu , nên quyết tâm  tìm kiếm ngày đêm khắp nơi tung tích của hai người cho bằng được. Cuối cùng Trịnh Hải cũng tìm đến được rừng trúc nơi hai người đang trú ẩn vào một buổi chiều không bình yên. Vì dòng dõi tướng quân nên Trịnh Hải có binh lính trong tay. Binh lính vây khắp xung quanh ngôi nhà nhỏ, tiếng vó ngựa, tiếng binh khí  làm náo động cả một khoảnh rừng. Hạ Lâm và Ngọc Đình nắm tay nhau bước ra trước hiên nhà thì đã thấy người ngựa bao vây xung quanh. Dường như đoán trước được việc sắp xảy ra. Hạ Lâm vẫn vòng tay thi lễ hỏi những quân lính sắt mặt lạnh như tiền trên lưng ngựa. _ Xin hỏi các vị có việc gì ? Bỗng quân lính  dạt ra hai bên chừa một lối đi. Con chiến mã màu đen mang trên lưng vị tướng quân trẻ tuổi Trịnh Hải chậm rãi bước đến trước mặt Hạ Lâm và Ngọc Đình _Giờ thì ngươi đã biết việc gì rồi phải không ?_TRịnh Hải hất mặt hỏi Hạ Lâm, gằn giọng với đôi mắt rực lửa _Ngươi là nguỵ quân tử, ngươi không giữ lời ! Hạ Lâm thật sự không biết trả lời Trịnh Hải thế nào, rõ ràng là trong cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông với nhau, chàng đã từng đồng ý với Trịnh Hải rời xa Ngọc Đình. Bởi vì Ngọc Đình gả cho nhà tướng quân ấy vẫn tốt hơn đi theo gã thư sinh nghèo mọt sách. Trịnh Hải hứa nếu rời xa nàng ấy thì sẽ tìm cho chàng chức quan nhỏ nhưng chàng đã từ chối và âm thầm rút lui. Cho đến khi NGọc Đình khăn gói đến tìm chàng với ánh mắt tha thiết “ xin chàng mang ta theo cùng” thì tình yêu đã lấn át lý trí. Chàng đã hành động theo trái tim mình. Giờ đây trước cơn thịnh nộ của một kẻ thất tình, chàng không biết phải nói thế nào cho phải _Ta xin lỗi, nhưng … tình cảm là duyên phận, xin tướng quân chớ cưỡng cầu. _Nếu không có ngươi, nàng ấy đã ngoan ngoãn làm vợ ta rồi Trịnh Hải gào lên, vẻ mặt đầy sát khí. Thật ra Trịnh Hải là một công tử khôi ngô tuấn tú, là mẫu anh hùng trong lòng bao cô gái, chỉ tiếc trái tim Ngọc Đình đã trao trọn cho Hạ Lâm ngay từ lần gặp đầu tiên , nàng đã nguyện yêu chàng thư sinh ấy đến trọn đời. Nên sau này, có những lúc thưởng Nguyệt đối ẩm cùng Trịnh Hải theo lệnh của cha, nàng cũng dững dưng không chút động lòng, trong khi vị tướng quân trẻ kia thì đã xao xuyến tương tư mộng lâu dài. Bao lần ngồi bên Trịnh Hải, lòng nàng cứ nhớ bóng hình của Hạ Lâm. Trịnh Hải thì mỗi lần gặp là mỗi lần yêu thương chất chồng dù là thấy vị tiểu thư ấy ngoài giữ đúng lễ nghĩa không có bất cứ biểu hiện yêu thương gì, nhưng không sao, tình cảm  có thể vun đắp được, chỉ cần lấy nàng làm vợ thì ta tin tình yêu của ta sẽ làm nàng động lòng, TRịnh Hải luôn suy nghĩ vậy và không bao giờ bỏ cuộc. Trịnh Hải còn đang hân hoan khi nghỉ chỉ còn vài ngày nữa đón nàng về chung một mái nhà thoả mộng tương tư, thì tin như sét đánh ngang tai, nàng ấy vì gã thư sinh đó mà từ bỏ tất cả, từ bỏ luôn tình yêu to lớn của vị tướng quân, trốn đi trong đêm không một lời từ biệt. Lòng tự trọng của một nam nhân trỗi dậy khiến Trịnh Hải cảm thấy bị sỉ nhục, bị coi thường. Biết bao cô gái mộng làm thê tử chàng ta, ấy vậy mà nàng bỏ chàng chỉ vì một tên khố rách áo ôm không danh không phận. Nên chàng nhất định không tha cho hai người  để lấy lại chút sĩ diện, tự tôn cho mình. _Ta yêu nàng, trân trọng nàng đến vậy mà, Ngọc Đình …! Trịnh Hải nghiến răng với nét mặt lạnh băng _Xin tướng quân cho chúng tôi được toại nguyện, chúng tôi thật lòng yêu thương nhau. Hạ Lâm bước lên thi lễ cung kính. Không để tâm đến lời Hạ Lâm, Trịnh Hải không rời mắt khỏi Ngọc Đình, ánh mắt nữa yêu thương, nữa trách hờn, gằn giọng: _ Nàng chưa từng một lần động lòng trước chân tình của ta sao ? Ngọc Đình còn đang suy nghĩ  lựa lời mà nói tránh gây tổn thương cho chàng trai trước mặt, bởi dù sao chàng ấy cũng vì đem lòng yêu thương nàng mà ra cớ sự này _Nàng nói !_Tiếng quát của Trịnh Hải khiến Ngọc Đình giật bắn mình. _Xin lỗi Trịnh tướng quân, bởi ta đã gặp Hạ công tử trước.  Ngoài kia còn nhiều cô gái tài sắc hơn ta gấp trăm lần. Xin tướng quân chớ vì một bông hoa đã có chủ mà quên cả một vườn hoa._Ngọc Đình từ tốn nhẹ nhàng nói . Trịnh Hải nhắm đôi mắt lại, cảm nhận lời nói nhẹ nhàng nhàng kia như một mũi tên cắm thẳng vào tim chàng. Chàng ta hít một hơi gằn giọng tiếp:_ Ta cho nàng một cơ hội, nàng quay về bên cạnh ta, mọi việc ta xem như chưa từng xảy ra. Nếu không, tên này phải chết !” Trịnh Hải chỉ tay về phía Hạ Lâm, cao giọng. Ngọc Đình vội lên tiếng  _Trăm ngàn lỗi do ta đã phụ tình cảm của tướng quân, không liên quan đến Hạ công tử. Ta nay đã là thê tử của chàng ấy rồi, sao có thể xứng đáng với Trịnh tướng quân . Nhảy xuống lưng ngựa, TRịnh Hải bước đến nhìn thẳng vào mắt NGọc Đình _Vậy ta sẽ cho nàng tận mắt chứng kiến cái chết của hắn, hắn có gì hơn ta mà nàng có thể vì hắn làm ta tổn thương đến vậy ?_Mắt vị tướng quân trẻ long lên sồng sộc, có lẽ lửa ghen tuông mù quáng đang thiêu đốt trái tim chàng.  _Hạ Lâm ta quả thật chỉ là thư sinh nghèo, được Ngọc Đình yêu thương là may mắn lớn nhất trong cuộc đời của ta. Ta xin hứa sẽ yêu thương và chăm sóc nàng  ấy suốt đời. Ta mong Trịnh tướng quân hiểu và cho chúng tôi được toại nguyện.  _Ngươi dám …! Câu nói chưa dứt, TRịnh Hải đã vung mũi kiếm cắm thẳng vào ngực trái của Hạ Lâm trong sự ngỡ ngàng của Ngọc Đình. _Các người sao có thể hạnh phúc trên sự đau khổ của ta, cho các người toại nguyện, ai cho ta toại nguyện ? Trịnh Hải gào lên bằng giọng thống khổ, và rút kiếm lại. Máu loang dần ra trên y phục trắng của Hạ Lâm, chàng đỗ gục xuống trong vòng tay Ngọc Đình. Ngọc Đình sững sờ trong nước mắt “ Hạ Lâm, Hạ Lâm, …” Hạ Lâm đưa tay ôm ngực, máu tuôn qua nơi kẽ tay, dù vậy chàng vẫn lấy tay còn lại lau những giọt nước mắt trên gương mặt Ngọc Đình, mỉm cười nhẹ nhàng nói : _Cám ơn nàng đã yêu thương ta,  khoản thời gian hạnh phúc nhất mà ta có được chính là ngày tháng ở bên nàng. TRịnh công tử thật sự rất yêu thương nàng, ta mong nàng hãy sống tốt. Nếu có kiếp sau, ta …nhất định…. sẽ …đợi nàng. Hạ Lâm buôn thõng cánh tay, nhắm mắt lại, giọt nước mắt sau cùng lăn dài. Ngọc Đình ôm ghì lấy Hạ Lâm mà khóc thảm thiết. Chỉ trong phút phút chốc mất đi người mình yêu thương nhất, nỗi đau không từ nào diễn tả được.  Vị tướng quân trẻ kia chứng kiến cảnh chia ly đau thương do chính mình gây ra, có chút bối rối. Chàng không nghĩ lửa ghen tuông yêu đương mù quáng khiến chàng phải lấy mạng một người thư sinh tay không tấc kiếm. Chàng chỉ tính cướp nàng về cho thoả cái tôi, thoả sự kiêu ngạo của mình, chứ không nghĩ sẽ giết chết một ai.

    Nghiên cứu khoa học quy mô nhất khẳng định ‘gene đồng tính không tồn tại

    brey
    By brey,
    Đây là cuộc nghiên cứu khoa học quy mô nhất từ trước đến nay về xu hướng tính dục đồng giới của con người và gây ảnh hưởng mạnh đến phong trào LGBT (đồng tính, song tính và chuyển giới).   Ngay từ khi công bố dự án, nghiên cứu đầy tham vọng này của một nhóm nhà khoa học quốc tế đã vấp phải phản đối từ những nhà hoạt động nhân quyền do lo ngại kết quả đưa ra sẽ thúc đẩy nạn phân biệt đối xử và kỳ thị cộng đồng LGBT trong xã hội. Cuộc nghiên cứu sau đó vẫn tiếp tục nhằm giải đáp thắc mắc lâu nay về hành vi tình dục đồng giới của con người nhưng các nhà khoa học đã nghiêm túc tiếp thu lời khuyên và lựa chọn cẩn thận cách thức viết báo cáo nhằm tránh hệ quả tiêu cực có thể xảy ra. Tiến sĩ Martin Neale   Robbee Wedow - một thành viên của nhóm nghiên cứu đồng thời là thành viên của tổ chức LGBT Out @ Broad, được xem là cây cầu nối giữa hai bên.   “Tôi hy vọng khoa học có thể được sử dụng để giáo dục thêm cho mọi người về tính tự nhiên của hành vi tình dục đồng giới”, Martin Neale - nhà di truyền học tại Viện Broad của M.I.T. và Harvard và một trong những nhà nghiên cứu chính – nói với New York Times. “Nó được viết trong bộ gene của chúng ta. Đây là một phần của loài người và góp phần làm nên chúng ta”. Cuộc nghiên cứu được tài trợ bởi Viện Y tế Quốc gia và các cơ quan khác. Những nhà nghiên cứu đã phân tích gene của gần 500.000 người lấy từ kho dữ liệu gene lớn nhất nước Anh: ngân hàng sinh học UK Biobank (nơi tiếp nhận gene của tình nguyện viên). Chưa hết, họ còn sử dụng gene của 70.000 khách hàng (đã chấp thuận) của công ty di truyền 23andMe. Các cá nhân có gene được phân tích là những người đã trả lời “Có” cho câu hỏi “Bạn có từng quan hệ tình dục đồng giới hay không?”. Do đó, cuộc nghiên cứu này có nhiều hạn chế. Ví dụ như toàn bộ đều là người châu Âu da trắng, không bao gồm người chuyển giới hay liên giới tính (chính xác hơn là không rõ giới tính khi sinh ra) cũng như không xác định rõ xu hướng tính dục (đồng tính, song tính…). Các chuyên gia trong ngành đồng ý cuộc nghiên cứu đã được thực hiện bởi các nhà khoa học hạng nhất. “Tôi cảm thấy bất ngờ khi lần đầu nhìn thấy nghiên cứu”, tiến sĩ Miller của Đại học Oxford nói. “Họ là những nhà di truyền học hàng đầu. Do đó, nếu ai đó có đủ tư cách để thực hiện một nghiên cứu nhạy cảm như vậy thì tôi mừng chính là họ!”. Ngày thứ 5, Viện Broad đã thực hiện một điều chưa từng có tiền lệ. Đó chính là công bố bản báo cáo kèm theo những quan ngại của các nhà hoạt động nhân quyền nhằm tránh tình trạng truyền thông và công chúng hiểu sai mục đích của cuộc nghiên cứu. Các nhà nghiên cứu tin rằng có hàng ngàn gen ảnh hưởng đến hành vi tình dục đồng giới, mỗi gen đóng một vai trò nhỏ. Nếu cộng tất cả các gene đó lại có thể ảnh hưởng khoảng 32% lên hành vi tình dục đồng giới của con người. Mặc dù vậy, sử dụng một kỹ thuật gọi là liên kết toàn bộ gen, các nhà nghiên cứu ước tính rằng các biến thể di truyền phổ biến - sự khác biệt một chữ cái trong chuỗi DNA - chiếm từ 8% đến 25% lên hành vi tình dục đồng giới. Phần còn lại của 32% có thể liên quan hoặc không và họ cũng không thể khẳng định chính xác. Hay nói rõ hơn, việc một người có hành vi tình dục đồng giới hoặc mang xu hướng tính dục đồng tính hay không là không thể xác định bằng phân tích gene hoặc có quá ít dữ liệu để có thể kết luận. Tuy nhiên, quan điểm “tồn tại một gene đồng tính duy nhất” là hoàn toàn sai. Có một phát hiện khá nhạy cảm trong cuộc nghiên cứu. Đó chính là những người từng quan hệ tình dục đồng giới có mối tương quan di truyền với các vấn đề sức khỏe tâm thần như rối loạn trầm cảm hoặc tâm thần phân liệt đi kèm với những đặc điểm như tự tử và cô đơn. Các nhà nghiên cứu nhấn mạnh họ không đề xuất rằng hành vi tình dục đồng giới là nguyên nhân gây ra các căn bệnh này. Rất có thể, chúng là kết quả từ nạn phân biệt đối xử và kỳ thị. “Chúng tôi đặc biệt lo lắng rằng mọi người sẽ trình bày sai về những phát hiện của chúng tôi về sức khỏe tâm thần”, tiến sĩ Neale nói. “Đó là một vấn đề lớn trong việc tìm kiếm tính di truyền của xu hướng tính dục - bối cảnh xã hội có thể là một phần lớn trong biểu hiện của đặc điểm này”, Jeremy Yoder - trợ lý giáo sư môn sinh học tại Đại học bang California và một người đồng tính – cho biết. Tiến sĩ Neale cho biết những người trẻ tuổi cởi mở hơn những người lớn tuổi về trải nghiệm tình dục đồng giới, phản ánh sự chấp nhận của xã hội ngày càng tăng. Ông lưu ý rằng những người tham gia lớn tuổi đã trải qua thời thiếu niên và trưởng thành trong giai đoạn nước Anh vẫn còn hình sự hoá đồng tính luyến ái và nạn phân biệt đối xử diễn ra thường xuyên trong xã hội. Mai Thảo (New York Times, Popular Sciencee) https://motthegioi.vn    

Portal by DevFuse · Based on IP.Board Portal by IPS
×