Jump to content
  • Chatbox

    You don't have permission to chat.
    Load More

    [K] Bình Yên Bên Chị

    WinterLove
    By WinterLove,
    Thể Loại: Truyện Ngắn Tựa Đề: [K] Bình Yên Bên Chị Tác Giả: WinterLove Dạng: Viết Tình Trạng: Hoàn Thành Chú Thích: K                             Bình Yên Bên Chị        Yến Yên vừa bước ra khỏi xe là hai cô bạn của cô đã chạy lại ôm chầm lấy cô. Yến Yên cố gắng lắm mới thoát ra được vòng ôm đó. Còn đang lấy lại hơi thở thì Xuân Thuỳ giả vờ giận dỗi -Về đây hơn 6 tháng rồi mới cho bạn bè gặp mặt là sao? Hay có bạn mới rồi không thèm quan tâm đến tụi này nữa Trà Vy cũng phụ hoạ -Đúng rồi phải phạt thôi, không thể bỏ rơi bạn bè mà không báo trước như vậy được Yến Yên cười khổ, cô còn chưa biết giải thích như thế nào thì đã bị cả hai cô bạn cầm tay kéo vào trong nhà . Hôm nay là sinh nhật của Trâm Anh nên bạn bè đều đến đông đủ. Yến Yên cảm thấy có lỗi với bạn bè của mình vì qua Mỹ 5 năm rồi cô cũng chưa về thăm họ mà khi về đến Việt Nam lại bận quá nên cũng chưa đi gặp ai. Nên dù Yến Yên rất bận vì phải lo cho việc mở cửa phòng tranh cô cũng tranh thủ đến một là để mừng sinh nhật Trâm Anh, hai là cùng bạn bè ôn lại chuyện xưa. Trâm Anh thấy Trà Vy và Xuân Thuỳ đi vào cùng  với Yến Yên thì mừng rỡ chạy lại ôm cô bạn thân của mình -Yến Yên  Yến Yên vổ nhẹ vào lưng Trâm Anh, cô nhẹ nhàng nói -Chúc mừng sinh nhật Trâm Anh Trâm Anh hôn nhẹ lên má Yến Yên thì thầm -Mừng Yên trở về Trà Vy đứng kế bên cầm tay Xuân Thuỳ nói -Trâm Anh mà thấy Yến Yên là không còn thấy ai nữa hết . Chúng ta dư thừa quá nên Xuân Thuỳ, mình đi về  thôi Những người bạn khác cũng phụ hoạ -Đúng rồi đó, phạt hết cả hai người họ đi.  Trâm Anh mỉm cười kéo Trà Vy và Xuân Thuỳ ngồi xuống sau đó nhích sang một bên nhường cho Yến Yên ngồi xuống bên cạnh mình. Yến Yên nhìn bạn bè của mình đùa giỡn mà cảm thấy thật thoải mái . Đã lâu rồi cô mới có lại cái không khí vui cười bên bạn bè như vậy. Yến Yên ngồi xuống nói chuyện chưa bao lâu thì chị gái của Trâm Anh là Trâm Như cùng với hai người bạn đi lại . Thấy Yến Yên thì Trâm Như mỉm cười đi lại ôm cô nói -Chào em Yến Yên, lâu lắm mới gặp lại em. Trâm Như là bạn của anh trai Yến Yên còn Trâm Anh và Yến Yên lại thân với nhau nên từ nhỏ Trâm Anh và Yến Yên đều biết bạn bè của anh chị mình . Yến Yên chào Trâm Như xong thì nhìn hai người bạn bên cạnh Trâm Như. Ánh mắt cô dừng lại ở gương mặt của Hoài Thơ và Hoài Thơ cũng đang nhìn cô. Đã hơn 8 năm rồi cô mới gặp lại Hoài Thơ, từ khi Hoài Thơ sang Anh du học. Yến Yên không chịu được ánh mắt Hoài Thơ nhìn cô nữa nên cô lãng đi -Chào chị Trâm Như Rồi cô không quên nói -Chào chị Mỹ Quyên và chị Hoài Thơ Mỹ Quyên cũng đi lại gần ôm Yến Yên -Em về khi nào ? Chị không nghe Vĩnh Tùng nói gì cả Trâm Như bật cười  -Cậu ấy bây giờ đang tất bật lo chuyện cưới hỏi, có còn thời gian nghĩ đến ai khác đâu. Em ấy về hơn sáu tháng rồi mà gọi hoài cũng không thấy trả lời Yến Yên cười nhẹ - Xin lỗi em bận quá nên không có hẹn với mọi người được  Trà Vy đứng lên đặt ly rượu vào tay Yến Yên rồi nói -Chúng ta cùng uống đi. Chúc mừng sinh nhật của Trâm Anh và chúc mừng Yến Yên đã về với chúng ta Mọi người cùng nâng ly lên và uống cạn . Trước khi uông, Yến Yên quay qua nhìn Hoài Thơ thật nhanh như sợ Hoài Thơ bắt gặp rồi quay sang chổ khác sau đó đưa ly rượu lên miệng uống vội . Mùi rượu vừa nồng vừa cay làm Yến Yên nhăn mặt . Đã lâu rồi Yến Yên không uống rượu . Dù chia tay với Thư Dung cô cũng không uống. Trà Vy đổ thêm rượu vào ly Yến Yên rồi nói -Hôm nay chúng ta phải say một bửa cùng nhau Yến Yên không cản nhưng cô không uống nữa . Mọi người bắt đầu ăn uống nói cười. Yến Yên vui đùa một lúc thì cảm thấy ngột ngạt nên bước ra sau vườn đi dao. Vườn nhà Trâm Anh buổi tối được mở đèn sáng trưng nên vẫn có thể ngắm hoa được. Yến Yên còn nhớ khi cô và Trâm Anh còn nhỏ thường hay ra vườn nhà Trâm Anh ngồi học bài . Mẹ Trâm Anh rất yêu hoa nên ba Trâm Anh trồng nguyên một vườn hoa với đủ loài hoa khác nhau cho mẹ Trâm Anh vì vậy Yến Yên và Trâm Anh hay ra ngoài này vì vừa học bài vừa ngắm hoa rất là lý thú nên hai đứa lúc nào cũng ra ngoài này đôi lúc học bài, đôi lúc tâm sự đủ thứ chuyện . Yến Yên không khỏi chờ mong xem bao nhiêu năm rồi vườn hoa của nhà Trâm Anh có gì thay đổi không. Nhưng khi Yến Yên vừa ra đến vườn hoa chưa kịp ngắm hoa thì đã thấy Hoài Thơ đang ngồi ở chiếc xích đu, trên tay vẫn còn cầm ly rượu. Nghe tiếng bước chân Hoài Thơ quay lại nhìn thấy Yến Yên liền mỉm cười . Yến Yên chợt nói -Em ra ngoài cho thoáng một chút, có phiền chị thưởng thức hoa không? Hoài Thơ lắc đầu  rồi né sang một chút cho Yến Yên ngồi xuống -Chị uống hơi nhiều nên cũng ra đây cho thoáng một chút  Yến Yên nhìn ly rượu trên tay Hoài Thơ thì nhíu mày -Uống nhiều rồi thì đừng uống tiếp nữa Hoài Thơ nhìn Yến Yên rồi nói -Có lẻ chị say rồi, em đưa chị về được không? Yến Yên lấy ly rượu trên tay của Hoài Thơ, một tay kia thì đưa cho Hoài Thơ nắm rồi nói -Vậy thì về thôi Hoài Thơ nắm tay Yến Yên rồi đi vào trong. Sau khi chào hỏi bạn bè và phải hứa gặp họ thường xuyên thì Yến Yên mới có thể thoát được mà đưa Hoài Thơ ra ngoài. Ngồi trong xe, Hoài Thơ nhắm mặt lại như ngủ, còn  Yến Yên chăm chú lái xe. Cả hai không nói với nhau lời nào cả, cho đến khi xe dừng trước cửa nhà Hoài Thơ .Yến Yên thấy Hoài Thơ còn ngủ thì lay vai Hoài Thơ dậy -Chúng ta đến nhà rồi  Hoài Thơ mở mắt ra rồi lấy tay xoa trán . Yến Yên quan tâm hỏi -Chị có sao không? Hoài Thơ nhìn Yến Yên nhẹ giọng -Chị không biết nữa, em có thể vào trong nhà chị xem chị một chút không? Yến Yên bật cười -Chị hay mời người khác vào nhà bằng cách này sao? Hoài Thơ mở cửa đi ra khỏi xe và Yến Yên cũng làm  theo. Hoài Thơ đi lại đứng trước mặt Yến Yên, cô lấy tay gỡ đi những sợi tóc bị gió lùa bay vờn trên má Yến Yên rồi khẻ nói -Không, chỉ mời mình em thôi Hoài Thơ nói xong thì đi vào nhà, Yến Yên cũng đi theo cô. Đóng cửa lại, Hoài Thơ nói -Đợi chị một chút nhé Hoài Thơ nói xong thì đi xuống bếp . Khi cô đi lên thì Yến Yên đang đứng nhìn bức tranh được treo trên tường. Hoài Thơ để ly nước xuống bàn rồi đi lại đứng bên cạnh Yến Yên, cô nghe giọng Yến Yên lạc đi -Làm sao chị có bức tranh này Hoài Thơ sờ lên bức tranh rồi trả lời -Chị mua được vì chị rất thích hoa sĩ này . Trong phòng làm việc của chị còn có rất nhiều tranh vẽ của cô ấy em có muốn xem không? Yến Yên chưa kịp trả lời thì bên ngoài trời đổ mưa ầm ầm, Yến Yên bất giác nhìn ra cửa rồi nhìn đồng hồ . Hoài Thơ suy nghĩ rồi nói -Gọi về cho ba mẹ đi. Trời này lái xe về không có an toàn  Thấy Yến Yên lưỡng lự, Hoài Thơ lấy điện thoại bấm số rồi để vào tai Yến Yên sau đó Hoài Thương đi lại lấy hai ly trà rồi xuống bếp . Cô thay nước trong ly rồi đi lên lại . Lúc này Yến Yên cũng đã nói điện thoại xong rồi . Hoài Thơ đưa ly trà cho Yến Yên -Cảm ơn chị, đêm nay em phiền chị rồi  Hoài Thơ chỉ mỉm cười rồi đưa ly trà lên môi. Cả hai im lặng thưởng thức trà, sau đó Hoài Thơ nói -Chúng ta đi xem tranh đi.  Yến Yên đồng ý rồi cả hai cùng đi vào phòng làm việc của Hoài Thơ. Yến Yên ngạc nhiên khi trong này toàn là tranh cô vẽ, cô quay sang nhìn Hoài Thơ -Chị mua tất cả sao? Hoài Thơ gật đầu, Yến Yên không hiểu hỏi -Vì sao? Hoài Thơ dịu dàng nói -Vì là tranh em vẽ nên chị đều muốn mua. Hơn nữa khi nhìn những bức tranh ấy, chị cảm thấy rất thanh thản vì chị luôn nghĩ có em bên cạnh chị . Với lại chị đã nói rồi, chị thích cô hoạ sĩ này . Yến Yên không khỏi ngỡ ngàng khi nghe Hoài Thơ thổ lộ . Tám năm trước, Hoài Thơ rời khỏi Việt Nam sang nước Anh du học cũng như để ở gần bên người yêu thì Yến Yên nghĩ rằng cô và Hoài Thơ sẽ không thể nào bên nhau được. Yến Yên lúc ấy yêu thầm Hoài Thơ nên lần đâu tiên yêu một người nhưng lại không thể nói ra đối với Yến Yên chính là cảm giác đau lòng nhất . Nhưng rồi cô cũng cố quên đi bằng cách vẽ thật nhiều tranh và cũng xin đi du học sang Mỹ. Những bức tranh mà Hoài Thơ treo trong nhà toàn là tranh mà Yến Yên bán ở bên Mỹ nên cô không khỏi ngạc nhiên vì sao Hoài Thơ có thể mua được nếu Hoài Thơ không ở Mỹ. Đặt biệt là bức tranh ở dưới phòng khách . Khi vẽ bức tranh ấy, đúng là trong đầu của Yến Yên và cả trong lòng đều rất nhớ Hoài Thơ. Vì lúc đó Yến Yên qua Mỹ chỉ mới được vài tháng nên đã rất cô đơn.  -Chị làm sao mua được các bức tranh đó ? Hoài Thơ đi xung quanh rồi dừng lại ở bức tranh có gam màu tối nhất, bầu trời như đang chìm vào màn đêm bất tận, Hoài Thơ nói -Chị đã đi đến Mỹ . Chị đã đến trường của em, có mặt trong đêm mà tất cả các sinh viên vừa mới vào trường tung ra sản phẩm đầu tiên của mình . Khi đó chắc em đã học được một năm rồi . Chị nhìn  thấy và đã mua về Yến Yên đi lại bên cạnh Hoài Thơ -Vì sao không tìm em? Hoài Thơ nhẹ cười -Vì chị thấy đứng bên cạnh em là một cô gái rất khả ái, ánh mắt hai người nhìn nhau rất ấm áp, chị không muốn phá vỡ nó Yến Yên im lặng, cổ họng cô như nghẹn đi. Hoài Thơ nói tiếp -Lần thứ hai chị đến là buổi triển lảm tranh của em. Lúc ra về chị đã mua rất nhiều đến nỗi chị không thể đem đi hết được đành phải để lại lần sau mới đem về Yến Yên nhíu mày -Vậy lần này vì sao không gặp em? Hoài Thơ thở nhẹ -Vì chị sợ gặp em rồi chị sẽ không thể rời khỏi em Yến Yên nhìn Hoài Thơ và Hoài Thơ cũng nhìn lại . Yến Yên chợt hỏi -Chị thích em sao? Nghe Yến Yên hỏi thẳng thắng như vậy làm Hoài Thơ mỉm cười, cô không ngần ngại đáp -Thích, rất thích, còn hơn thích nữa Yến Yên đưa tay chạm nhẹ ngón tay của Hoài Thơ rồi hỏi tiếp -Từ khi nào thì đã thích em? Hoài Thơ cắn nhẹ môi -Có lẻ là trước khi em thích chị, chắc là hơn 10 năm rồi Yến Yên mở tròn mắt -Chị biết em thích chị khi nào sao? Hoài Thơ nhéo yêu lên mũi Yến Yên  -Chị luôn biết  Yến Yên hừ nhẹ  -Không thể nào, lúc ấy chị đang quen chị Quỳnh Chi làm  gì chị thích em chứ Hoài Thơ kéo Yến Yên ngồi xuống sofa -Cô ấy bị bệnh, chị giúp cô ấy trong khoảng thời gian còn lại của cô ấy thôi. Chị và Quỳnh Chi chỉ là bạn . Yến Yên không tin  -Hai chị rất thân nhau, chị ấy còn hôn chị Hoài Thơ cầm tay Yến Yên -Quỳnh Chi thích chị điều đó chị biết, nhưng chị thích em cô ấy cũng biết . Yến Yên, chị không nói cho em biết vì lúc ấy em còn nhỏ . Em cần phải chú tâm vào việc học của mình . Chị định khi đi Anh về nếu em còn thích chị thì chị sẽ mở lòng với em, nhưng khi về thì em đã đi Mỹ rồi . Chị qua Mỹ tìm em, nhưng thấy em đã có người khác nên chị không muốn em vì chị mà phân tâm. Yêu một người chỉ cần người đó vui vẻ và hạnh phúc là tốt rồi, đúng không? Yến Yên thở dài kể -Cô ấy nói rằng việc chờ đợi em thật mệt mỏi . Ba mẹ em cũng không chấp nhận cho chúng em quen nhau. Em nói cô ấy cho em chút thời gian, em sẽ cố gắng thuyết phục ba mẹ, còn nếu không được thì em sẽ ở lại Mỹ rồi cùng cô ấy tạo dựng một gia đình, nhưng cô ấy không chịu . Có lẻ em đã không yêu cô ấy nhiều như em nghĩ nên khi chia tay em cũng không quá đau lòng. Chỉ là cảm thấy bị hụt hẫng một chút thôi, nhưng cái đó cũng trôi qua rất nhanh. Vì có đôi khi bên cạnh cô ấy em cảm thấy rất nặng nề bởi những mâu thuẩn không đâu, nên khi chia tay em cảm thấy như gánh nặng được cất đi. Em thấy mình cũng tệ quá, không làm cô ấy hạnh phúc được nên có lúc không dám mở lòng với ai nữa. Hoài Thơ kéo Yến Yên ôm vào lòng  -Không sao, chị nghĩ em đã làm tốt rồi . Có lẻ cô ấy và em không thuộc về nhau nên mới chia tay nhau. Đừng nghĩ đến những chuyện đã qua nữa, hãy nghĩ mọi thứ một cách đơn giản nhất thì em sẽ không dằn vặt chính mình. Vì khi cô ấy không ở bên em thì sẽ có người dành riêng cho cô ấy đến và họ sẽ hạnh phúc vì họ dành cho nhau. Thời gian chẳng bao giờ đi lùi lại nên mình cũng phải nghĩ đến tương lai mà bước tiếp. Hoài Thương đẩy nhẹ Yến Yên ra, cô xoa tóc Yến Yên rồi hỏi -Yến Yên này, em còn thích chị không? Yến Yên nhìn Hoài Thơ xong lắc đầu xong lại gật đầu, gương mặt trông hết sức đáng yêu vì chẳng biết phải trả lời như thế nào . Hoài Thơ bật cười -Vậy em từ từ suy nghĩ xem có còn thích chị không nhé . Chị đi chuẩn bị quần áo và đồ dùng cá nhân cho em. Hoài Thơ ra khỏi phòng rồi mà Yến Yên cũng còn  chìm vào suy nghĩ . Cô ngắm nhìn những bức tranh được treo trên tường một lần nữa rồi mới đi ra khỏi phòng làm việc của Hoài Thơ rồi đi vào phòng ngủ bên cạnh, cô không quá ngạc nhiên khi nhìn vào những bức tranh ấy cô lại thấy bóng dáng của Hoài Thơ. Yến Yên mỉm cười nhìn quần áo mà Hoài  Thơ chuẩn bị cho cô. Tim cô chợt thấy ấm áp . Yến Yên thay đồ và làm vệ sinh  xong, sau đó đi lại nằm xuống bên cạnh Hoài Thơ. Nằm đối mặt nhau, Hoài Thơ nhìn Yến Yên mỉm cười -Lâu rồi chúng ta mới nằm bên nhau như thế này . Lần cuối chắc có lẻ là buổi cắm trại mừng sinh nhật anh trai của em. Chị còn nhớ có người đã hôn lên má chị rồi còn thì thầm rằng em ấy thích chị nữa Yến Yên nghe xong thì đỏ mặt  -Chị biết hết sao? Em còn tưởng lúc ấy chị đã ngủ .  Hoài Thơ sờ nhẹ lên mũi Yến Yên  -Chị làm sao có thể ngủ được khi em nằm kế bên chứ, chị lúc ấy nếu không dằng được cơn xúc động chắc có lẻ đã ôm chặt lấy em Yến Yên cầm tay Hoài Thơ  -Từ lúc em đi đến giờ, chị có quen ai không? Hoài Thơ lắc đầu, Yến Yên lại hỏi -Vì sao vậy ? Giọng Hoài Thơ nhẹ tênh -Vì khi chị đã yêu ai rồi, sẽ yêu rất lâu nên không có ai khác có thể đi vào trái tim chị Yến Yên xoay người ngước mặt lên nhìn trần nhà cô nói -Vậy thì em không tốt rồi, em thay đổi Hoài Thơ nhích gần lại, kéo đầu Yến Yên nằm lên tay mình rồi ôm Yến Yên -Không sao cả, trên đường em đi về nhà tìm chị thì ghé qua vài nơi nghĩ ngơi để rồi có sức để đi tiếp đó thôi. Nên chị hiểu mà Yến Yên nghe Hoài Thơ nói vậy  thì mỉm cười . Yến Yên gọi -Hoài Thơ Hoài Thơ dịu dàng -Chị ở đây Yến Yên thỏ thẻ  -Em thích chị  Hoài Thơ hôn lên trán cô -uhm, chị biết Yến Yên dụi mặt vào cổ Hoài Thơ -Em rất thích chị  Hoài Thơ xoa nhẹ lưng Yến Yên -Chị biết Yến Yên  Yến Yên lại nói tiếp -Nếu ngày đó chị đến gặp em, có lẻ em sẽ phải đấu tranh và rất mệt mỏi giữa chị và cô ấy, nên cảm ơn chị đã không gặp em. Để giờ đây em đến bên cạnh chị với cả trái tim và  tâm tư dành riêng cho chị thôi Hoài Thơ hôn nhẹ lên môi Yến Yên -Mừng em đã về đến nhà Yến Yên. Chị yêu em, 10 năm trước yêu em, đến giờ vẫn yêu em. Yến Yên ôm Hoài Thơ thật chặt  -Thật tốt khi có chị, em sẽ nói với ba mẹ, em muốn nắm tay chị mà không cần phải giấu ghiếm gì cả Hoài Thơ cưng chìu nói -Khi nào em muốn đều được cả . Phía ba mẹ em em cũng đừng lo lắng quá, có chị đây, chị sẽ bên cạnh em, cùng nắm tay em. Yến Yên mỉm cười, cô đã tìm lại được cái bình yên này. Cái bình yên mà chỉ khi bên Hoài Thơ cô mới có, Yến Yên thì thầm vào tai Hoài Thơ -Em về nhà rồi, sẽ luôn bên chị và không đi đâu nữa. Hoài Thơ siết chặt cái ôm hơn. Môi cô tìm môi Yến Yên rồi cùng hoà quyện vào. Ngoài trời tiếng mưa bổng trở nên du dương hơn.   THE END

    [M] ĐỒI HOA VÀNG - YELLOW FLOWER HILL

    buonnaobuong
    By buonnaobuong,
    ĐỒI HOA VÀNG - YELLOW FLOWER HILL Thể Loại: Truyện vừa Tựa Đề: Đồi Hoa Vàng Tác Giả: Buonnaobuong Dạng: Original Tình Trạng:  Đang viết ______________________________  

    [K] Chỉ Có Thể Là Yêu

    WinterLove
    By WinterLove,
    Thể Loại: Truyện Ngắn Tựa Đề: [K] Chỉ Có Thể Là Yêu Tác Giả: WinterLove Dạng: Viết Tình Trạng: Hoàn Thành Chú Thích: K                                  CHỈ CÓ THỂ LÀ YÊU "Hân Vy vì sao không níu giữ em lại ? Nếu chỉ cần chị nói em đừng đi, em sẽ không ngần ngại quay về bên chị . Trái tim của em rất đau, vì sao chị lại im lặng như vậy?" Khã My tỉnh dậy trên người đầy mồ hôi dù thời tiết ở Đà Lạt đang rất lạnh. Khã My với tay lấy ly nước được để sẵn trên bàn rồi uống một ngụm. Sau khi bỏ ly xuống, cô dùng ngón tay của mình xoa nhẹ nơi trán. Đã ba năm rồi, cô mơ thấy giấc mơ này rất nhiều lần. Giấc mơ tựa như một khúc phim được chiếu đi chiếu lại cái cảnh mà cô và Hân Vy chia tay nhau. Khã My tưởng rằng Hân Vy sẽ giữ cô lại, nhưng không ngờ Hân Vy lại quay lưng về phía cô không nói gì cả. Ở bên nhau năm năm, cô tưởng rằng mình hiểu Hân Vy rất nhiều, nhưng trong giây phút đó, bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu yêu thương trong phút chốc bổng trở nên thật xa lạ. Đến bây giờ Khã My vẫn không hiểu vì sao Hân Vy lại làm như vậy đối với cô vì Khã My chưa từng nghĩ Hân Vy sẽ dành tình yêu và sự dịu dàng của Hân Vy cho một người khác. Khã My cũng không hiểu cô đã làm gì sai, tại sao đang vui vẻ chỉ trong vòng vài tháng lại thay đổi một cách bất ngờ như vậy. Người phụ nử đó chỉ trong thời gian ngắn ngủi đó đã chiếm trọn lấy trái tim của Hân Vy. Hân Vy chưa từng giải thích, cũng như chưa từng tự nhận bản thân Hân Vy đã thay đổi dù chính mắt Khã My thấy Hân Vy và người phụ nữ đó ôm nhau. Có lẻ là do không cam lòng cũng như không có được câu trả lời chính thức từ Hân Vy nên nổi đau đó cứ ám ảnh lấy Khã My bằng những cơn ác mộng, để ba năm trôi qua rồi mà cô vẫn không thể quên được và vượt qua. Khã My cũng không thể tiếp nhận một mối quan hệ nào khác dù rằng có rất nhiều người muốn đến với cô. Khã My thở dài rồi đứng dậy lấy áo khoắc nhẹ mặc vào xong đi về hướng cây đàn dương cầm . Đã lâu rồi cô không đàn cũng chẳng tha thiết điều gì mặc dầu cô rất yêu thích âm nhạc . Khã My nhẹ đặt ngón tay mình lên từng phím đàn lạnh ngắt rồi bắt đầu lướt nhẹ đi. Tiếng đàn vang lên trong đêm khuya vắng nghe thật da diết . Đàn một lúc thì Khã My đưa tay lên má mình xoa đi những giọt lệ. Đã lâu rồi cô không có khóc, đêm nay không hiểu vì sao Khã My lại thấy mình yếu đuối như vậy . Nó làm cô nghĩ đến quá khứ mà cô đang cố quên đi. Khã My đứng dậy thì cô nghe tiếng điện thoại vang lên. Áp chiếc điện thoại vào tai mình, Khã My nghe tiếng Hà Trân vang lên từ đầu giây bên kia - Khã My, nhỏ đang làm gì đó? Có một chổ này nghe nói bạn sữa đậu nành rất ngon. Ta muốn uống, nhỏ đi với ta nhe Khã My nhìn đồng hồ rồi nói -Uhm Hà Trân mè nheo -Khã My, đã lâu lắm rồi chúng ta chưa đi du lịch xa cùng nhau. Hay là sau khi ký hợp đồng ở đây xong, chúng ta đi nghĩ ngơi đi Khã My đi vào toilet, cô nhìn chính mình trong gương rồi trả lời Hà Trân -Hai ngày nữa về Sài Gòn rồi tính Hà Trân hừ nhẹ -Ta nhớ Khã My của ngày xưa, lúc nào cũng vui vẻ chứ không có lạnh lùng như bây giờ. Khã My nghe Hà Trân nói thì im lặng . Khã My trước đó có lẻ đã rời đi rồi, đi theo Hân Vy rồi. Hà Trân không nghe Khã My trả lời thì liền nói vì cô sợ Khã My sẽ thay đổi ý kiến không chịu đi uống sữa đậu nành cùng cô nữa nên vội nói -Ta qua đón nhỏ liền đây, Khã My đợi 10 phút nhé  Cúp điện thoại xong, Khã My nhìn mình trong gương một lần nữa rồi rửa mặt thay quần áo . Bên ngoài lạnh nên cô mặc quần jean đen và áo trắng . Khoát chiếc áo ấm dài đến đầu gối rồi mang đôi giầy vào xong Khã My đi ra ngồi ngoài trước đợi Hà Trân. Không bao lâu thì Hà Trân lái xe đến . Hôm nay thay vì đi xe hơi thì Hà Trân đón cô bằng xe máy . Ngồi đằng sau Khã My nghe Hà Trân nói -Khã My, ôm chặt vào nha Hà Trân thấy Khã My vẫn thờ ơ thì vòng tay ra sau cầm hai tay của Khã My vòng quay eo mình rồi mới cho xe chạy đi. Khã My không kéo tay về mà hờ hững ôm eo Hà Trân. Hà Trân thấy vậy thì thoả mãn mỉm cười . Cô luôn quyết tâm sẽ làm cho Khã My vui vẻ trở lại như ba năm trước đây khi Hân Vy vẫn chưa rời khỏi Việt Nam nên hay kéo Khã My đi chơi cùng cô. Trong nhóm bạn chỉ có Hà Trân và Vỹ Dạ mới có thể làm điều đó vì ngoài Hà Trân và Vỹ Dạ ra, Khã My chẳng muốn gặp ai. Hà Trân lái xe một đoạn thì dừng lại , Khã My nhíu mày khi nhìn thấy có quá nhiều người đang xếp hàng trước quán sữa đậu nành nhỏ bên đường. Khã My biết Hà Trân đưa cô đến đây vì Khã My rất yêu thích sữa đậu nàng, yêu thích đến nỗi Hân Vy hứa với cô rằng mai mốt khi lớn tuổi rồi sẽ không làm việc nữa mà cùng mở một quán nước nho nhỏ bán sữa đậu nành thôi. Khi ấy Khã My đã bật cười và đồng ý với Hân Vy. Cả hai nói rằng khi già rồi, cùng nhau bán nước, cùng nhau tâm sự rồi nắm tay nhau đi dạo phố . Khã My nhớ lại và không khỏi bồi hồi . Mọi thứ đã khác đi rồi, có rất nhiều thứ đã thay đổi, kể cả lòng người  Hà Trân thấy đôi mắt Khã My ánh lên một chút ấm áp rồi lại u buồn thì kéo tay Khã My dắt đi không cho Khã My suy nghĩ nhiều nữa. -Chúng ta đi lại xếp hàng thôi, nếu không là chút nữa sẽ không còn sữa đậu nành để mua đâu Khã My đễ mặc cho Hà Trân cầm tay mình . Đã lâu rồi cô mới để cho bản thân có những khoảnh khoắc như thế này . Cô biết Hà Trân làm mọi thứ cũng chỉ vì muốn cho cô được vui mà thôi nên Khã My không muốn làm Hà Trân mất hứng . Hà Trân vẫn luôn cầm tay Khã My không buông, cô nhẹ nhàng hỏi -My lạnh không, ta cho nhỏ sưởi ấm nhé Khã My rụt tay về . Cô có thể chìu Hà Trân nhưng mọi thứ đều phải có chừng mực. Thấy được chút hờn dỗi trong đôi mắt Hà Trân, Khã My khẻ khàng -My không lạnh    Hà Trân hiểu bạn mình nên cô cũng không nói gì nữa .Trong lúc đứng đợi, Hà Trân nói luyên thuyên còn Khã My chỉ đứng bên cạnh lắng nghe. Hà Trân còn đang muốn chọc ghẹo cho Khã My vui thì cả hai nghe giọng nói quen thuộc vang lên -Xuân Quỳnh, nãy giờ em bán cũng mệt rồi . Bây giờ em nghĩ ngơi đi, để chị làm cho Cả Khã  My và Hà Trân không hẹn quay đầu lại nhìn người vừa phát ra tiếng nói đó . Người Khã My chợt run lên còn Hà Trân thì bật thốt -Hân Vy Hân Vy đang chuẩn bị múc sữa vào ly thì cô nghe ai gọi tên mình nên ngước lên . Cô nhìn thoáng qua Hân Vy rồi đôi mắt dừng lại trên gương mặt Khã My. Cái giá múc sữa đậu nành trên tay cô bổng dưng nặng hơn. Hân Vy cố lấy lại bình tỉnh rồi bắt đầu đưa hai ly sữa đậu nành cho hai người khách đứng trước Khã My và Hà Trân. Khi đến luợt Hà Trân và Khã My thì cô không hỏi họ uống loại gì mà chỉ lấy hai cái ly múc sữa vào rồi đưa cho họ -Hai ly này chị mời Khã My nghe vậy thì nhíu mày, cô cũng đã lấy lại được sự bình tỉnh của mình rồi lạnh lùng nói -Không quen thân lắm không cần phải tặng không như vậy . Hà Trân trả tiền đi Khã My nói nhưng ánh mắt không nhìn Hân Vy mà bỏ ly sữa xuống rồi quay lưng đi. Hân Vy nhẹ thở dài khi Hà Trân lấy tiền đưa cho cô. Hà Trân hết nhìn  Hân Vy chờ đợi nhưng ánh mắt Hân Vy chỉ dõi theo Khã My. Xuân Quỳnh đứng bên cạnh lấy tiền và nói với Hà Trân -Cảm ơn chị, đây là tiền thối của chị Hà Trân nhận tiền xong cũng bỏ ly sữa xuống định chạy theo Khã My, nhưng Hân Vy giữ cô lại. -Hà Trân và Xuân Quỳnh coi tiệm giùm chị Hân Vy nói xong thì đuổi theo Khã My. Khi đuổi kịp rồi, cô kéo tay Khã My lại -Khã My Khã My nghe tên mình từ miệng Hân Vy gọi ra thì không khỏi khó chịu trong lòng. Cô khó chịu vì đã lâu rồi cô cứ luôn hoài niệm những giây phút như thế này, nhưng lại giận vì nó không còn dành cho cô nữa -Khã My, em có khoẻ không Khã  My nghe Hân Vy hỏi vậy thì khẻ nhếch môi -Chị nghĩ em có khoẻ không? Hân Vy nhìn Khã My, cô biết hai người các cô có quá nhiều việc không thể nói hết được . -Chị không nghĩ gì cả, nhưng hy vọng em luôn khoẻ Khã My im lặng không nói gì . Hân Vy dịu dàng nói với cô -Khã My, chúng ta nói chuyện với nhau được không?  Khã My nhìn Hà Trân.  -Chúng ta có gì để nói với nhau sao? Hân Vy biết Khã My đang giận nên cô suy nghĩ một lúc rồi nói -Có lẻ em nói đúng, chúng ta không có gì để nói cả . Gặp em ở đây, biết em luôn khoẻ là tốt rồi Khã My cảm thấy trong lòng nặng trĩu . Ba năm trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy, cô đã không còn quan trọng trong lòng Hân Vy nữa -Khã My, lại uống sữa đậu nành trước khi em về được không?  Khã My đưa mắt lên nhìn Hân Vy như tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi trong đầu cô, nhưng cô chẳng tìm thấy gì cả . Hân Vy ngồi ở trước cô giờ đây thật xa lạ . Đã ba năm nay cô luôn nghĩ nếu gặp lại Hân Vy cô sẽ nói gì, sẽ làm gì . Giờ gặp được rồi, cô có rất nhiều thứ muốn nói nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu hoặc chính cô đang sợ những cái cô từng suy đoán lại là sự thật . Không hiểu sao ngồi ở trước mặt Hân Vy giờ này, cô lại mong rằng cô không cần gặp Hân Vy nữa . Có lẻ những gì đã qua rồi cô nên cho qua đi -Không cần phải phiền như vậy đâu Hân Vy bóp nhẹ tay Khã My -Khã My, chị xin lỗi Khã My nghe Hân Vy xin lổi thì nhẹ cười xong rút tay về -Đã qua hết rồi, em nghĩ em cũng nên buông thôi. Khi người ta đã hết yêu mình thì mình cũng chẳng nên cố chấp . Cái em muốn hỏi chị là vì sao chị phải lừa dối em? Nếu chị nói với em chị yêu cô ấy, em đâu có ích kĩ  giữ chị lại bên mình. Chị không hối hận vì những gì chị đã làm phải không?  Hân Vy suy nghĩ một chút rồi gật đầu, cô định giải thích thì Khã My đã ngăn lại -Được rồi, em chỉ cần biết như vậy thôi. Chị có thể đi rồi Hân Vy nhìn Khã My quan tâm -Em giữ sức khoẻ nhé Hân Vy đi rồi, Khã My nhìn lên trời rồi để mặc cho nước mắt mình rơi. Cái lạnh bây giờ chẳng thắm vào đâu so với cái lạnh ở trong lòng cô. Rồi Khã My nghe tiếng bước chân đi lại bên cạnh mình, cô nghe giọng nói của Hân Vy bên tai -Khã My, đừng khóc  Hân Vy đi gần lại kéo Khã My ôm vào lòng , giọng cô dịu dàng -Đừng khóc nữa được không? Khã My đẩy Hân Vy ra nhưng Hân Vy vẫn cứ ôm chặt .  -Để chị ôm em thêm một chút nữa .  Khã My giận dữ nói -Vì sao lại đối xử với em như vậy ? Vì sao có thể nói yêu em rồi chỉ trong vài tháng lại có người khác . Sao chị lại tàn nhẫn với em như vậy ? Vì sao chứ ? Nếu đã không còn yêu em thì đừng quan tâm đến em nữa . Chị hãy rời khỏi đây đi. Chúng ta đừng gặp nhau nữa . Nếu có gặp cũng xem nhau như người xa lạ đi Hân Vy không trả lời Khã My mà siết chặt Khã My hơn  -Chị mau buông ra đi. Về với người yêu của chị đi Khã My vừa nói vừa đánh vào vai Hân Vy, nhưng sợ Hân Vy đau nên lại không nở đánh mạnh . Hân Vy đau lòng nói -Được rồi Khã My, chị sẽ làm theo ý em. Bây giờ cứ để chị ôm em cho đến khi Hà Trân đến, được không? Khã My không nhúc nhích một phần cô cũng mệt không còn sức đẩy Hân Vy ra nữa . Cô để mặc Hân Vy hôn lên tóc cô, ôm chặt lấy cô. Hơi ấm từ Hân Vy làm Khã My quyến luyến . Cô ước gì thời gian cứ ngừng lại như vậy, cô sẽ không cảm thấy đau nữa -Khã My, em rất gầy . Hãy cố gắng chăm sóc bản thân thật tốt . Hãy mở lòng với người nào đó yêu thương em. Chị muốn thấy em hạnh phúc Hạnh phúc sao? Cô còn có thể yêu một lần nữa, hạnh phúc một lần nữa sao ? Khã My không còn có lòng tin đó . Lòng tin của cô đã dành hết cho Hân Vy nên khi Hân Vy không còn yêu cô nữa, lòng tin đó cũng bị đánh vỡ rồi ra từng mảnh. Giờ cô chẳng biết nhặt nó lại từ đâu để hàn gắn lại nữa. Hân Vy đứng ôm Khã My thêm một lúc nữa thì Hà Trân đến. Hà Trân lúng tụng gọi -Khã My à  Khã My từ từ tạo khoảng cách với Hân Vy, cô nhìn Hân Vy nhưng không nói gì cả sau đó đi đến bên cạnh Hà Trân rồi ngồi lên xe cho Hà Trân chở đi. Lần này không như lần trước . Hân Vy không có xoay lưng lại mà mắt vẫn dõi theo Khã My cho đến khi chiếc xe mất hút hoài vào dòng xe trên đường . Hân Vy đứng thêm một lúc nữa rồi mới đi lại quán sữa đậu nành của mình. Xuân Quỳnh nhìn thấy Hân Vy cô chần chừ vài giây rồi hỏi -Hân Vy, vì sao chị không giải thích với cô ấy? Hân Vy cười buồn lắc đầu -Bây giờ chưa phải lúc. Em vào bệnh viện thăm Xuân Lan đi, ở đây để chị lo Xuân Quỳnh thở dài trong lòng . Cô biết Hân Vy yêu Khã My rất nhiều vì có biết bao người đến nhưng đều bị Hân Vy từ chối . Nên những cảm xúc cô dành cho Hân Vy, Xuân Quỳnh đều giấu đị .Cô biết chị em cô nợ Hân Vy rất nhiều, nên cách cô trả ơn là không làm Hân Vy thêm mệt mỏi. Hà Trân đưa Khã My trở về nhưng không dám nói gì cả. Khi cả hai đến trước cửa nhà Khã My thì đã thấy Vỹ Dạ đang tựa ở cửa chờ đợi . Khã My đi vào trong nhà thì hai người phía sau cũng đi vào . Sau đó Khã My đi thẳng vào phòng ngủ của mình. Còn Vỹ Dạ và Hà Trân thì ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, Vỹ Dạ ôm hôn Hà Trân hỏi -Khã My làm sao vậy ? Hà Trân nằm xuống gát đầu lên chân Vỹ Dạ rồi trả lời  -Hôm nay Khã My đã gặp lại chị Hân Vy. Em không biết họ nói gì với nhau nữa, nhưng Khã  My đã khóc. Em chỉ biết vậy thôi. Vỹ Dạ đỡ đầu Hà Trân rồi lấy cái gối kê đầu cô lên xong đứng dậy -Để chị vào xem Khã My rồi chị đưa em về Vỹ Dạ đi lại gỏ cửa phòng Khã My nhưng Khã My không lên tiếng . Thấy vậy Vỹ Dạ tự mở cửa đi vào. Ánh sáng còn sót lại trong phòng là  từ cái đèn ngủ nho nhỏ và cũng là thứ duy nhất của Hân Vy mà Khã My còn giữ lại . Vỹ Dạ thấy Khã My đang ngồi trên giường, đôi tay ôm lấy đầu gối, gương mặt cũng được giấu kín đi . Cô chưa kịp ngồi xuống thì đã nghe Khã My nói -Ra ngoài  Vỹ Dạ không nghe mà đi gần lại rồi ngồi xuống bên cạnh Khã My -Em như vậy là vì đã gặp Hân Vy? Khã My không trả lời . Chỉ cần nghe đến tên Hân Vy lòng cô lại nhói lên.  Vỹ Dạ thở dài -Đáng lẻ chị không phải là người nên nói với em những điều này mà là Hân Vy, nhưng với tính của Hân Vy thì chị không biết cô ấy khi nào mới chịu nói . Còn em thì lại như thế này . Chị sợ nếu không nói có lẻ em và Hân Vy lại một lần nữa chọn rời xa nhau. Mà lần này không biết là ba năm hay dài hơn nữa  Khã My nghe tiếng Vỹ Dạ nhẹ nhàng vang lên -Khã My, thật ra chị không biết giữa em và Hân Vy đã xảy ra chuyện gì, nhưng điều chị biết là Hân Vy chưa bao giờ ngừng quan tâm em. Công việc của em mấy năm nay được thuận lợi đều do một tay của Hân Vy dàn xếp . Em có nhớ năm ngoái khi bản hợp đồng của công ty nước ngoài XXXX bị trục trặc không? Cũng là do Hân Vy lấy lại cho chúng ta chứ không phải là chị . Những lần em say cũng là do Hân Vy đưa em về và chăm sóc cho em. Chị không tin là Hân Vy hết yêu em, cũng không tin là em hết yêu chị ấy . Chị biết ba năm nay không có Hân Vy bên cạnh em đã cô đơn như thế nào và cũng mất đi niềm vui nên chị hy vọng lần này em và Hân Vy có thể ngồi nói chuyện với nhau thử xem như thế nào . Vỹ Dạ nói xong thì đứng dậy đi đến cái bàn trang điểm, cô mở hộc tủ ra rồi lấy một chồng thư mang đến để xuống bên cạnh Khã My, cô nói tiếp -Trong ba năm nay khi Hân Vy rời khỏi, Hân Vy gởi cho em rất nhiều thư nhưng căn dặn chị đừng đưa cho em cho đến khi được Hân Vy đồng ý. Chị không biết Hân Vy đã viết gì trong đó nhưng giờ chị đưa lại cho em. Chị biết Hân Vy sẽ không vui khi chị làm như vậy, nhưng chị biết em cũng cần câu trả lời mà Hân Vy chưa chịu cho em. Bay giờ xem như chị làm người xấu vậy, nhưng hy vọng kết quả sẽ không xấu Khã My không nhìn Vỹ Dạ, nhưng cô vẫn chăm chú lắng nghe. Đến khi Vỹ Dạ nói xong rồi, Khã My buồn bã nói -Em cảm thấy mình  thật thất bại  Vỹ Dạ sờ tóc Khã My -Không phải như em nghĩ đâu Khã My. Chị biết Hân Vy có nổi khổ của cô ấy . Nhưng có một điều chị biết sẽ không bao giờ thay đổi đó chính là tình yêu mà Hân Vy dành cho em. Khã My lắc đầu -Em chẳng còn tin điều  gì nữa, em cảm thấy mệt rồi  Vỹ Dạ nhìn Khã My rồi đứng dậy -Vậy thì em nghĩ ngơi đi, có gì thì gọi cho chị  Đợi Vỹ Dạ đi rồi, Khã My muốn khóc nhưng cô lại chẳng thể khóc được. Khã My cầm chồng thư trên tay rồi tìm lá thư đầu tiên và mở ra Ngày ..tháng ..năm Khã My của chị Chị muốn nói rằng chị rất yêu em. Chẳng ai có thể đi vào tim chị nữa vì nó chẳng có thể chứa ai khác ngoài em được, nhưng chị phải làm quyết định thôi. Bác sĩ nói rằng chị có thể sẽ không còn nhớ gì nữa . Tai nạn lần trước đã để lại di chứng vì vậy chị không muốn em phải ở bên cạnh một người mà có thể một buổi sáng nào đó thức dậy sẽ không còn nhớ em là ai nữa. Ngày ...tháng ...năm Khã My của chị Mấy tháng này phải lạnh nhạt với em là điều khó khăn lớn nhất đới với chị . Nhìn em không vui chị cảm thấy mình thật có lỗi . Nhưng vì tương lai của em, chị không thể ích kỷ được. Đừng giận chị nhé Ngày ...tháng ...năm Khã My của chị Cô ấy chỉ là một người em mà chị đang giúp đỡ . Em gái cô ấy đang bị bệnh tim rất nặng . Họ rất đáng thương . Nhìn ánh mắt em nhìn chị, chị biết rằng chị đã chạm đến giới hạn của sức chịu đựng của em rồi. Lắm lúc chị lại muốn buông tất cả để yêu em, nhưng nghĩ đến những nổi đau sau này chỉ mình em gánh chịu, chị lại phải tiếp tục cố gắng. Ngày ... tháng ... năm  Khã My của chị  Vậy là em đã thật sự rời khỏi chị . Chị không dám nhìn em, cũng không dám nói điều gì vì chỉ nhìn thấy nổi đau trong mắt em, thì bao nhiêu cố gắng của chị mấy tháng qua lại như chẳng tồn tại . Em hãy sống một cuộc sống tốt hơn nhé . Nếu có hận chị cũng mong em hãy mau quên đi. Vì như vậy em mới có thể bước tiếp được Ngày .. tháng ...năm  Khã My của chị  Đừng nên uống rượu nhiều nữa nhé nếu không sẽ không tốt cho dạ dày của em. Chị xin lỗi vì chị chỉ có thể chăm sóc em âm thầm như vậy thôi. Cuộc sống của chị không có em thật tẻ nhạt . Chị cũng chẳng biết tương lai sẽ ra sao, nhưng chị sẽ làm mọi thứ tốt nhất cho em Ngày ... tháng ....năm Khã My của chị  Nếu công việc nhiều quá  thì hãy để Vỹ Dạ giúp em nhé . Hãy mở lòng ra để mọi người san sẽ gánh nặng cùng với em. Em đừng quá lo lắng vì sau lưng em vẫn còn có chị . Trong thời gian chị vẫn còn nhớ mình là ai, nhớ em là ai, chị muốn giải quyết những chương ngại trong công việc của em vì vậy hãy tạo nhiều niềm vui cho mình nhé . Dù không có chị bên cạnh, cũng hãy vui như vậy Ngày ... tháng ... năm Khã My của chị Bác sĩ khuyên chị nên ra nước ngoài để họ khám một lần nữa . Kết quả cuối cùng sẽ được thông báo vào ngày ...tháng .. năm. Chị không hy vọng cũng không mong chờ gì nhiều . Những việc gì cần làm, chị sẽ làm tất cả để nếu cuối cùng có xảy ra và chị không còn nhớ gì về quá khứ nữa, chị cũng sẽ không phải nuối tiếc. Riêng chỉ có một việc có lẻ suốt cuộc đời chị sẽ luôn nuối tiếc đó chính là không có em bên cạnh . Khã My không thể đọc tiếp nữa vì nước mắt đã làm mắt cô nhoà đi. Khã My ôm gối khóc rồi ngủ luôn lúc nào cô chẳng hay cho đến khi mặt trời rọi trên gương mặt cô làm Khã My thức dậy. Khã My nhìn ra cửa sổ và tự dưng cô cảm thấy mọi thứ thật tẻ nhạt . Khã My biết cô cần phải rời khỏi nhà nếu không cô sẽ chẳng thể làm gì được với tâm trạng này. Khã My làm vệ sinh xong cô đi ra ngoài lái xe đi. Cô đi lòng vòng cho đến khi quá mệt mới chạy về lại ngôi nhà củ của cô và Hân Vy thì mặt trời cũng sắp đi ngủ rồi. Khã My thấy buồn khi nhìn cảnh vật nơi này vì đã lâu rồi cô không ghé lại đây. Khã My dựng xe rồi đi vào trong. Khã My đi lại chổ dấu chìa khoá định mở cửa đi vào nhưng cô thấy làm lạ vì cửa không khoá. Khã My đi vào nhìn quanh căn nhà và không khỏi ngạc nhiên khi mọi thứ ở đây thật sạch sẽ không giống như là không có người ở. Rồi Khã Nghe còn nghe tiếng động từ bếp vọng ra. Khã My nghe tiếng bước chân, cô quay lưng bước ra khỏi nhà thì cô nghe tiếng Hân Vy -Khã My đừng đi Khã My không ngừng lại mà càng bước đi nhanh hơn. Hân Vy vội chạy theo giữ Khã My lại -Khã My, dừng lại nghe chị nói Khã My lùi ra sau khi Hân Vy muốn chạm vào cô -Đừng  Hân Vy nhẹ nhàng nói -Đi vào trong ăn cơm tối cùng chị được không? Khã My im lặng, Hân Vy nhìn cô rồi lại nói -Chị sẽ trả lời tất cả các câu hỏi mà em hỏi, mình vào trong được không? Khã My vẫn im lặng  nhưng quay lại đi vào nhà . Hân Vy đi theo cô. Thấy Khã My vào nhà rồi nhưng còn đứng ở phòng khách thì Hân Vy cầm tay Khã My dắt xuống bếp. Khã My muốn phản kháng nhưng Hân Vy nắm chặt quá nên cô cũng ngoan ngoãn đi theo. Ấn Khã My ngồi xuống ghế, Hân Vy bắt đầu dọn cơm ra. Khã My nhìn những thức ăn mà cô yêu thích được Hân Vy để từng món lên bàn thì không khỏi xúc động . Đã lâu rồi cô mới có lại cảm giác này. Khã My cầm đủa ăn, cô vừa ăn vừa cảm nhận được nước mắt chảy dài trên má mình. Hân Vy bỏ chén cơm xuống . Cô đi lại ôm Khã My vào lòng  -Đừng khóc Khã My, chị xin lỗi Khã My nghe vậy thì càng khóc lớn hơn nữa . Bao nhiêu uất ức được dịp lại theo nước mắt cô tuông ra. Hân Vy vừa vuốt lưng Khã My vừa vỗ về -Chị sai rồi Khã My.  Hân Vy đợi Khã My dịu lại rồi mới lau nước mắt cho cô.  -Đừng khóc nữa, mắt em sưng hết lên rồi  Khã My đẩy tay Hân Vy ra -Vì ai chứ? Hân Vy mỉm cười ôm Khã My dỗ dành -Là vì chị, chị biết lỗi rồi  Khã My đẩy Hân Vy ra -Em vẫn không thứ cho chị đâu. Vì sao chị lại ích kỷ như vậy ? Vì sao có thể không tin tưởng rằng em sẽ có cách làm tốt hơn thay vì đẩy em rời khỏi chị như vậy Hân Vy nhìn Khã My, cô vuốt nhẹ lên má Khã My rồi nói -Chị không muốn em ở bên cạnh chị khi em có thể nhớ tất cả, còn chị đến cả em là ai chị cũng không nhớ . Một ngày, một tháng, một năm, hoặc có thể vài năm chị còn chấp nhận để em hy sinh, nhưng đó là cả đời, chị chỉ có thể để em ghét chị rời khỏi chị thôi. Đến một lúc nào đó em sẽ quên đi chị và gặp được người tốt hơn ở bên cạnh em. Khã My lắc đầu  -Chị không phải là em nên chị không hiểu . Sao chị không nghĩ nếu chị quên em thì trong ngày đó em sẽ làm chị yêu em lại. Qua hôm sau chị lại quên em, thì em cũng sẽ làm chị yêu em lần nữa . Mỗi ngày em và chị cùng viết nhật ký để mỗi sáng thức dậy em có thể đọc lại cho chị nghe dù chị không còn nhớ việc của ngày hôm qua. Có rất nhiều cách để có thể giải quyết một vấn đề tốt hơn nhưng chị lại chọn cách làm khổ cả hai. Có khó khăn cũng hãy để em chọn con đường em muốn đi. Vậy nếu chuyện này xảy đến trên người em, không lẻ chị sẽ chọn cách rời khỏi em sao? Không đợi Hân Vy trả lời, Khã My nói tiếp -Rời khỏi chị cũng là một phần lỗi ở em. Vì em quá cố chấp nên không để tâm đến những điều xung quanh. Đáng lẻ ra em phải nhìn thấy được chị mệt mỏi vì bệnh. Đáng lẻ ra em phải hỏi chị và giữ chặt chị hơn nhưng em đã không làm vậy mà chọn cách im lặng. Và cho dù có người khác đến bên chị dành lấy chị thì em cũng có thể đẫy họ đi không cho đến gần chị nhưng vì em không đủ tin tưởng chị cũng như để cái tôi mình lên cao quá nên mới rời đi như vậy . Bây giờ mọi thứ đã được sáng tỏ rồi, chị quyết định như thế nào đây? Chúng ta phải làm sao đây? Hân Vy hôn lên trán Khã My rồi đi vào phòng . Cô trở ra với một bao thơ trong tay. Hân Vy ngồi xuống nhìn vào mắt Khã My rồi nói -Đây là kết quả khám bệnh của chị . Nếu cục máu bầm trong não tan đi thì chị sẽ không bị mất trí nhớ, nhưng nếu không thì chị phải chuẩn bị tinh thần. Hân Vy bỏ bao thơ xuống bàn rồi cầm tay Khã My, cô dịu dàng nói -Khã My à, chị biết chị đã làm em tổn thương nên bây giờ chị sẽ để em toàn quyền quyết định chuyện chúng ta. Nếu em quyết định rời khỏi chị thì chị sẽ một lần nữa đeo đuổi em.  Khã My cười nhẹ -Có nghĩa là chị để em quyết định đi hay ỡ bên chị, nhưng dù kết quả như thế nào chị vẫn bám theo em? Hân Vy bật cười -Em nghĩ như vậy cũng đúng, vì vậy trước sau gì em cũng không thoát được chị Khã My hôn lên môi Hân Vy -Em cũng chẳng muốn thoát khỏi chị nhưng em vẫn còn rất giận chị vì đã làm em đau khổ trong ba năm qua. Thay vì em ngốc nghếch tự mình em gặm nhắm cơn giận của mình thì em sẽ để chị dùng khoảng thời gian còn lại dỗ ngọt em. Hân Vy cắn nhẹ lên môi Khã My thì thầm -Cảm ơn em vì đã không buông tay chị Khã My. Cảm ơn em luôn chờ đợi chị . Chị yêu em Khã My khẻ khàng nói -Em cũng cảm ơn vì chị đã quay lại . Em rất nhớ chị Hân Vy. Em yêu chị Ôm nhau một lát rồi Hân Vy và Khã My nhìn nhau. Hân Vy từ từ mở bao thư ra, cô lấy tờ giấy ra đọc rồi đưa cho Khã My xem. Nụ cười trên môi Khã My tươi hơn -Thật tốt, chúng ta không cần viết  nhật ký mỗi ngày mà có thể dùng thời gian viết lên cuộc đời của mình bằng những yêu thương Hân Vy kéo Khã My đứng dậy  -Chúng ta gọi Hà Trân và Vỹ Dạ ra ăn mừng thôi.  Khã My ôm Hân Vy thật chặt, cô bá đạo nói -Chị còn dám làm như vậy với em lần nữa, em sẽ đẩy chị xuống sông cho cá sấu ăn thịt Hân Vy bật cười -Chị biết rồi, chị mà làm như vậy nữa thì chị sẽ tự nhảy xuống sông cùng với em Khã My nguýt Hân Vy rồi cả hai cùng mỉm cười .  Cuộc sống sẽ luôn có khó khăn, cũng như có lúc thăng lúc trầm. Lắm lúc khoá khăn đến rồi đi, nhưng lắm lúc lại tồn tại lâu hơn. Dầu vậy cũng hãy cố gắng cùng nhau vượt qua. Có những người khi đã mất rồi, sẽ không có cơ hội tìm gặp nhau nữa . Có người thì đôi khi cả đời ta cũng chỉ có thể yêu duy nhất một người nên càng phải trân trọng nhau hơn. Vì tình thương mạnh hơn cả bão tuyết nên chỉ có thể là yêu mới giữ hai người lại với nhau. THE END

    UpRace 2019

    Annhien34
    By Annhien34,
    Hãy cùng góp bước chân đóng góp cho các tổ chức từ thiện đi các bạn. Hãy cùng UpRace 2019.  Tham gia cũng khá đơn giản, chỉ trong thời gian diễn ra sự kiện 29/8 -23/9 bạn có 10 ngày đi bộ hay chạy bộ tối thiểu 1 km là tham gia hợp lệ. Mỗi km bạn đi/chạy, UpRace sẽ góp 1000 Vnđ cho tổ chức từ thiện mà bạn chọn khi tham gia Các bạn có thể vào Fanpage của Uprace để tìm hiểu thêm Mình đang là thành viên của Team Heo đất- CLB thể thao ------------------------------------------------------------⏰⏰⏰ Thời gian diễn ra UpRace: từ 29/8/2019 - 23/9/2019 (25 ngày) 📣📣📣 Cách thức tham gia UpRace:📲 Tải ứng dụng UpRaceĐiện thoại sử dụng hệ điều hành Android: http://bit.ly/UpRace_AndroidĐiện thoại sử dụng hệ điều hành iOS: http://bit.ly/UpRace_iOS📺 Clip hướng dẫn đăng ký và tham gia UpRace 2019: http://bit.ly/UpRace_dangky Có 3 tổ chức để bạn lựa chọn để đóng góp nhé #VietSeeds #UpRace#More_steps_to_transform_education#500kmchallenge #500HọcBổng #Newbornsvietnam #GreenViet

Portal by DevFuse · Based on IP.Board Portal by IPS
×