Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Leaderboard


Popular Content

Showing most liked content since 05/07/2021 in all areas

  1. 15 points
    Hello các bạn Cũng đã lâu rồi WL và các bạn trong BTC không có làm radio nên cũng thấy nhớ rồi. Nên WL mong các bạn sẽ cùng WL và BTC chung tay làm một radio mới với chủ đề BỨC THƯ CHO TÔI. WL nghĩ mỗi người trong chúng ta từng có quá khứ mà mình muốn buông bỏ, hay hoài niệm hoặc muốn dùng hành trang cho cuộc sống hiện tại. Hay hiện tại mình đang muốn cố gắng làm điều gì đó, có thể là thay đổi điều chi, hoặc cũng có thể là đã thoả lòng rồi. Hay tương lai mình muốn đạt được gì và muốn một cuộc sống ra sao, chúng ta đều có thể viết bất cứ điều gì vào bức thư này và gởi cho chính mình. Các bạn có thể viết thư gởi cho bản thân của mình ở quá khứ, cho bản thân ở hiện tại hay cho bản thân ở tương lai đều được. WL mong các bạn cùng tham gia để mình có một chương trình radio thật hay nha. WL sẽ nhận thư từ hôm nay cho đến ngày 6/6/2021. Các bạn có thể gởi vào link dưới đây nếu không muốn cho WL biết bạn là ai, còn không thì có thể nhắn riêng cho WL https://forms.gle/xvWn2LXkGS7GBuzy9
  2. 7 points
    Lang thang diễn đàn 1 hồi thấy mọi người có hơi nhiều nỗi buồn quá nhỉ? Trước mình cũng vậy, cứ buồn mãi, buồn mãi. Rồi xong sao? Chẳng thay đổi được gì cả. “ Thế Giới Chẳng Có Gì Thay Đổi Kể Cả Khi Bạn Khóc”. Mà mình thì không muốn phí hoài thời gian để chìm đắm vào nỗi buồn nữa, nhận ra trong mọi hoàn cảnh đều có thể tìm thấy niềm vui. Dịch Covid nên mới có thời gian ngồi nhâm nhi ly cafe buổi sáng. Mới sáng thôi mà chắc vắng khách quá nên em Barista có nhã hứng pha 2 ly coffee cho mình mà trông như 2 ly cocktail vậy nè. Gửi cho mọi người 1 chút đáng yêu ❤️ Ai có gì vui share chung nhaa.
  3. 4 points
    Hơn 1 năm rồi mới quay lại thăm "nhà". Nàng, 4 con gái & mình vẫn ổn. Người thứ 3 đã "được" mình & nàng cách ly khỏi gia đình mình hơn nửa năm rồi. Ba mình mất. Cuối tháng này là giáp năm. Buồn không thể tả. Nàng & các con đã sát cánh bên mình, vực mình dậy trong 1 năm đầy khó khăn. Mẹ cũng suy sụp, một lỗ hổng tang hoác vô hình ở trong lòng. Công việc 2 nơi của mình vẫn tốt, đủ để bảo bọc gia đình 6 nàng này. Covid ập tới, hơi lung lay 1 nơi, may vẫn còn 1 nơi chắc chắn. Nàng & mẹ cố thủ ở nhà với các con. Con lớn nhất mới đang học lớp lá, lại sắp phải nghỉ. 4 cô công chúa càng lớn càng giống nàng và mình, ơn Phật các con vẫn đang được khỏe mạnh, sáng láng. 4 chị em rất yêu thương nhau và bám 2 mẹ. Cầu Phật gia hộ cho loài người mau chiến thắng căn bệnh có sức tàn phá nhanh rộng chưa từng thấy này.
  4. 4 points
    Phụ nữ thì đúng là rất cần sạch sẽ & biết chăm sóc bản thân. Mấy chị em mà đòi hỏi nhiều quá thì cũng nên nhìn lại mình coi có được vậy không mới đòi nha! 😜 Riêng mình thì hơi bị “ám ảnh” bởi vòng 3, ko cần to (to quá cũng đáng sợ!), chỉ cần tròn & đầy đặn là đẹp 😅 Vòng 1 cũng quan trọng, đừng khiêm tốn quá, ít ra cũng căng đầy, “vừa tay” thì mới có cái để “phá” 😝 Nhưng quan trọng nhất theo mình thì vẫn là “vòng não” nha, gì chứ thông minh pha chút hài hước thì dễ chết đứ đừ 😂 P.S: Mà vòng 1 & vòng 3, nếu lỡ tự nhiên đã thiếu thì có những bài tập để tăng kích thước, chỉ cần tập kiên trì là sẽ được như ý. Cố lên chị em, vì một tương lai “vòng nào cũng chuẩn”! 😉
  5. 3 points
    Chọn hồ sơ tinh trùng Mỗi nước có những luật lệ riêng để quản lý việc cho - nhận tinh trùng và có thể thay đổi theo thời gian. Trong bài viết này, Jas chia sẻ lại kinh nghiệm của mình tại Mỹ hồi 7 năm trước nên có thể những gì bạn tìm hiểu được sẽ khác với những gì Jas đã trãi qua. Những thông tin này chỉ mang tính tham khảo trong quá trình các bạn đưa ra quyết định của riêng mình. Hệ thống ngân hàng tinh trùng của Mỹ đã hoạt động từ đệ nhị thế chiến. Vì thế, họ có rất nhiều kinh nghiệm. Chính phủ đã ban hành rất nhiều luật lệ để quản lý các ngân hàng tinh trùng nhằm hạn chế những hệ lụy về sau. Đầu tiên là mỗi người hiến tinh trùng phải có sức khỏe tốt, tinh trùng tốt và không phải tội phạm. Họ được hiến số lượng bao nhiêu và số mẫu tinh trùng của người hiến được phân bổ cách nhau bao xa trên khắp nước Mỹ để tránh việc kết hôn cận huyết. Tiếp theo, mỗi hồ sơ sẽ có thông tin cả ba thế hệ của người hiến về sức khỏe, bệnh án, học vấn và nghề nghiệp, vv... Tuy hình ảnh không bất buộc, nhưng có rất nhiều hồ sơ có hình ảnh và một số hồ sơ có hình từ lúc bé đến khi trưởng thành của người hiến tinh trùng. Người hiến tinh trùng cũng có viết một bức thư tay riêng cho người Mẹ tương lai để họ có thể cảm nhận một phần nào đó về tâm hồn của anh ấy. Jas rất quan trọng gene của con mình nên nước Mỹ này có bao nhiêu ngân hàng tinh trùng Jas đều đăng ký hết. Giữa muôn ngàn khuôn mặt Jas phải chọn ra một người đạt điều kiện của Jas nhất. Jas và bà xã đã mất rất nhiều tháng để tìm ra thí sinh mà cả hai đều phải cùng nhau đồng ý. Bước đầu tiên là mình muốn con sẽ có gương mặt ra sao. Thí dụ như màu da, màu tóc, màu mắt, chiều cao, vv... Jas muốn con có sự gần gũi với Jas và bà xã nên Jas chọn tóc đen, mắt nâu, cao vừa phải,vv... Bà xã thì muốn con được hưởng trí tuệ nên thường tìm thí sinh trong mục kỹ sư, luật sư, bác sĩ, tiến sĩ, vv... Mình cứ liệt kê hết tất cả những miêu tả về đứa con mơ ước của mình rồi đưa vào các danh mục tìm kiếm của ngân hàng. Jas loại ra tất cả hồ sơ không có hình. Nếu họ không có một thí sinh như thế thì mình bắt đầu giảm bớt từng yêu cầu cho đến khi tìm được người ưng ý nhất. Đối với Jas, phần tìm kiếm một tinh trùng thích hợp là phần đau đầu nhất của cả hành trình sinh con. Mình cần có thời hạn và giới hạn cho việc này nếu không sẽ tìm mãi không ngừng. Jas phải theo khuyên bà xã rất lâu mới thuyết phục được bà xã ngừng tìm kiếm để xem qua thí sinh cuối cùng mà Jas đã chọn ra. Kết quả, bà xã hết sức ưng ý.
  6. 3 points
    Cuộc sống vậy là ước mơ của nhiều người lắm đấy. Thật khâm phục các bạn làm kế toán, tính mình không chi tiết, nên mỗi lần đọc báo cáo là choáng váng ghê lắm :)). Bình Thuận đẹp, đợi khi tình hình kiểm soát được chắc làm một chuyến Nam Du :D. Tính mình ít kiên nhẫn, trước giờ làm gì cũng đánh nhanh rút vội, bây giờ không rút được nên loay hoay nói khùng nói điên cho đỡ căng thẳng thôi :)). Vẫn còn đam mê với nghề, nên trôi theo dòng nước một thời gian nữa rồi chắc cũng lại về ở ẩn, bán crypto sống qua ngày thôi :))
  7. 3 points
    Tất cả mọi người có thể nói yêu bạn nhưng không phải ai cũng có thể chờ đợi bạn. Có thể ở bên cạnh và hiểu bạn, so với tình yêu càng quan trọng hơn. Thời khắc hạnh phúc nhất của đời người chính là tìm đúng người. Người ấy cưng chiều bạn, dung túng tất cả mọi thứ của bạn. Đời người chỉ cần có hai lần hạnh phúc là đủ. Một là gặp đúng người, hai là cùng nhau đi đến cùng. Những năm tháng còn lại, sóng gió là bạn, bình an là bạn, nghèo nàn là bạn, vinh hoa là bạn, ấm áp là bạn, tất cả ánh mắt cũng là bạn. Nghe nói thời gian có thể đem sự kiên nhẫn biến thành chuyện tình đẹp nhất. Bạn nhất định sẽ gặp được một người đem bạn giữ chặt trong lòng bàn tay, luôn bên bạn như mặt trời mọc mặt trời lặn. Lương duyên vốn dĩ bình dị mà vô cùng. Người biết lo, gặp người biết nghĩ. Người biết thương, liền gặp người biết nhớ. Người biết đợi, mới gặp người biết chờ. Người biết thay đổi , gặp người biết tha thứ. Người chân thành, ắt sẽ gặp người thật tâm.
  8. 3 points
    Ghé quán của chị Peanut được đọc toàn thơ hay, còn có lời thuyết minh như đang xem phim kiếm hiệp vậy Em góp bài thơ vui tặng chị Peanut. Chuyện của Bà Bà Bà Bà mở quán bên đường, Tên đề một chữ “Quên” thương, hết sầu. Ngờ đâu sóng gió thêm rầu, Giang hồ khuấy động, canh thâu miệt mài. Cao thủ xuất chiêu ném hài, Buông lời hỏi cưới, mồi chài dây dưa. Bẫy tình giăng khắp như mưa, Võ công xếp bậc thượng thừa khó chơi. Bà Bà không chút nghỉ ngơi, Dọn quán tươm tất, mong mời cao nhân. Anh hùng nào có phân vân, Ra tay tương trợ đâu cần đắn đo. Bà Bà thở phào hết lo, Mỗi người mỗi kiểu, so đo không màng. Tụ về góp mấy lời vàng, Làm thơ, chơi chữ, cả làng cùng vui. P/S: Met chỉ làm thơ vui, không có ý ám chỉ gì ai. Nếu có viết điều gì sai, mong mọi người lượng thứ cho.
  9. 3 points
    Haha, nangxanh nói cái này là trúng nỗi niềm của Di rồi. Lỡ rồi cho Di than thở chút. Có nhiều lúc pharmacists chặn Di những chuyện vô duyên lắm nha. Di cross taper TCA to SSRI mà chặn, hỏi Di có biết risks của Serotonin syndrome không. I was like Excuse me. Nhiều khi bực mình, nhưng mà ráng bình tĩnh, nghĩ chắc là mấy cô cậu mới ra trường mới làm mấy cái chuyện này. Di biết pharmacists chỉ làm nhiệm vụ của họ, nhưng chặn sai thì bệnh nhân không có thuốc, sẽ làm chậm trễ việc chữa trị. Mấy tháng trước có 1 cô pharmacist filled luôn 3 scripts của Lamictal trong 1 tuần, from both neuro and psych. Không nghĩ tới SJS, chết người như chơi. Mấy cái đó lại không chặn, mà Di rõ ràng viết là I am taking over this medication and please cancel previous prescriptions. Bữa đó Di giận tím người, muốn report cô đó mà không biết report chỗ nào. May sao Di gọi cho bệnh nhân kịp, kêu ông ta đừng uống thuốc. Nhưng mà nói đi phải nói lại. Nhờ các bạn pharmacists chặn những scripts của controlled substances nên đã cứu được nhiều người. Khi mà Di gặp người drug-seeking, đòi early refills of benzos, Di sẽ đổ thừa cho pharmacists, nói là dù Di có gửi scripts thì cũng bị các bạn chặn lại thôi. Di thấy khi đi làm thì tất nhiên không phải bệnh nhân nào cũng hiểu được tấm lòng của mình. Nhưng mà mình cứ làm hết lòng, sẽ có người không thích mình, nhưng rồi sẽ có người cổ vũ cho mình tiếp tục. Mà nangxanh đừng có nghỉ bỏ đi làm nông dân nha. Nước Mỹ cần người như bạn để chặn những perscriptions không ra gì, rồi tiện thể lâu lâu làm bia đỡ đạn khi gặp drug-seeking patients cho tụi Di nữa.
  10. 3 points
    Đòi dép để trả mẹ cha Về nhà chân đất mẹ la - oánh đòn Còn đâu má phấn môi son Hai hàng nước mắt héo mòn phận hoa Muốn vợ thì người phải qua Hỏi cha hỏi mẹ đặng mà đón đưa Thời đại giờ cũng như xưa Trầu cau thưa gởi em theo người zìa.
  11. 2 points
    @rain.on.me khiếp thiệt, bắt nạt tui mời seafood mà chỉ cho ăn kẹo kéo. Người khác mời thì trả tiền lại còn cho kẹo xi cu la, buồn lòng ghê
  12. 2 points
    A: Không tin! Như chưa từng yêu & như chưa từng quen. Q: Bạn có tin bạn cứ yêu bản thân trước rồi người trân trọng & yêu bạn sẽ đến. @Muamuahe thấy dzồi nha, bạn bè tri kỷ tri đồ... có chầu seafood mà cười vô mẹt nhau rồi lơ đẹp 😪. Thôi kệ, đỡ tốn $ mua kẹo kéo 🤧 @Khongtuoc Chị luôn biết em là người tốt, hào hiệp & dễ ... bị dụ nên chị sẽ ăn dzồi trả tiền chớ ko gài độ & sẽ có socola đắng luôn, thiệt! 😉
  13. 2 points
    Mấy hôm trước bỗng dưng mình nhận được một cuộc gọi ,từ một người phụ nữ nói tiếng Việt giọng rất quen thuộc , chị nhẹ nhàng hỏi có phải là em...không, vẫn chưa định hình được là ai, thì she nói em ra phòng mạch gấp, ôi trời bác sĩ gia đình gọi trực tiếp cho mình bằng số riêng của chị ấy. Đây là cuộc gọi chắc không ai muốn nhận. Mình đã đoán có chuyện không ổn, vì bác sĩ kêu mình đi làm liên tiếp nhiều xét nghiệm, cái này nối tiếp cái kia. Công nhận bác sĩ có cách nói chuyện vừa thẳng thắn rõ ràng lại vừa trấn an được bệnh nhân, tóm gọn lại một câu, kết quả xét nghiệm cho thấy không được bình thường nên chị chuyển em đi bác sĩ chuyên khoa. Nhìn tên vị bác sĩ rất lạ, mình thắc mắc, dạ sao chị không giới thiệu Dr D cho em ( he nỗi tiếng), chị nhìn mình ái ngại, Dr D không phải surgeon, hiểu rồi 😢! Chỉ mất vài ngày lấy hẹn để gặp Dr S , he ngồi vẽ ra giấy giãi thích cho mình và luôn hỏi mình có thắc mắc gì không? Tất cả những người hành nghề y mình từng tiếp xúc, bác sĩ, dược sĩ, nhân viên xét nghiệm...phải nói là mình rất nễ phục họ, nói chuyện với bệnh nhân rất từ tốn, luôn giãi thích họ sẽ làm gì với mình, muốn mình hiểu rõ về tinh trạng bệnh tình, đề nghị phương pháp điều trị... không bao giờ hỏi “ do you understand?” Thay vào đó chỉ hỏi “ do you have any questions?” Sau một hồi giãi thích và chắc chắn mình đã nắm được vấn đề, he kêu mình ký vào cái form chờ ngày nhập viện . Tánh mình hay lo lắng, dù trước đó chị em bạn bè đã trấn an là không sao đâu 😉, bây giờ bác sĩ cũng nói vậy mà. He he cứ tin như vậy cho nó lành. Nghĩ mình thật may mắn toàn bộ quá trình diễn ra, xét nghiệm , gặp bác sĩ ( trừ bác sĩ chuyên khoa mình tốn vài chục đồng) kể cả sau này vô bệnh viện mổ , chẵn tốn kém gì hết. Thầy thuốc ở xứ này cũng đỡ phải lo ngại về khả năng tài chính của bệnh nhân , ai cũng có thẻ y tế do chính phủ phát, và nhờ cái thẻ nhiệm màu này mà không ai phải lo về tiền trị bệnh. Thật sự thấy rất thương những người vừa lo bệnh vừa phải lo tiền.
  14. 2 points
    A: Ờ, để cho luôn xe kẹo... kéo 🤪 Q: Bạn có tin là bạn sẽ bao tui đi ăn seafood sau khi tui cho kẹo 😅
  15. 2 points
    Tôi có một con mèo..Chương 1 Q đến với tôi tình cờ, tôi cô đơn, nó thì không có người nuôi vì mèo mẹ thiếu sữa. Một đứa còi cọc về thể chất, một đứa thiếu dinh dưỡng tâm hồn. Vậy tôi đón Q về. Những ngày đầu em rất nhát, yếu ớt, và ăn ít. Quen hơi nhau rồi thì lại ngỗ nghịch, rất thích làm nũng và đáng yêu.Q có thói quen cắn và liếm đầu ngón tay tôi, đặc biệt khi tôi hút thuốc. Mùi khói thuốc ở ngón tay, hình như làm người ta nghiện, người ta hoặc con mèo.Bất giác tôi thấy em trong Q. Em cũng có thói quen hít ngửi mùi thuốc lá nơi ngón tay tôi, mặc dù rất ghét mùi thuốc trong phòng. Giưã đêm thèm thuốc, tôi phải chạy ra ngoài ban công gió lạnh rít một hơi cho vã cơn thèm. Sau đó còn phải vào nhà vệ sinh đánh răng, súc miệng thật sạch, thậm chí thay áo nếu có ám khói thuốc, trừ những ngón tay.Em có thói quen cứ ôm chặt bàn tay tôi khi ngủ, thỉnh thoảng đưa lên mũi hít hà, rồi cười ngu ngốc . Nhiều lần tôi hỏi có gì trên ngón tay tôi mà em thích ngửi đến vậy, em lại cười ngớ ngẩn mà bảo do thói quen. Em rất thính mũi. Có những hôm tôi về nhà trong tình trạng rất sạch sẽ, xoá hết mọi dấu vết của buổi nhậu với khách hàng bằng mùi nước hoa gỗ rất nồng. Vậy mà em cũng nghe ra mùi men rượu ẩn sau cổ áo. Em không thích, nhưng cũng không tỏ ra giận dỗi, em chỉ nói em buồn.Vậy mà hiệu quả. Lúc nào tình thế bắt buộc phải quá chén, tôi lại hình dung ra nét mặt em buồn, thì lại thôi, kiếm cớ mà khước từ.Vì em thính mũi, nên đến nước hoa tôi cũng phải lựa chọn rất kĩ. Tôi thích mùi gỗ, nồng, đậm và hơi khét. Như Tomford Tobaco Oud. Em thì nhạy cảm quá, nên hơi khó chịu. Em chỉ thích mùi sữa tắm của tôi, hoà cùng một ít khói thuốc lá phảng phất nơi ngón tay. Em bảo vậy rất quyến rũ, cần gì nước hoa. Vậy nên tôi chỉ dùng nước hoa vào buổi sáng, khi về đến nhà, hương cũng nhẹ đi phần nào.Q cứ cắn đầu ngón tay tôi, hít hà. Con mèo này vậy mà hay, chưa bao giờ làm đau ngón tay tôi bằng bộ nhai nhọn hoắt, chỉ cứ hít hà liếm láp vậy.Lâu lâu lại ngồi trên chân tôi mà thở hắt ra, như có tâm sự lớn lao gì trong thân hình nhỏ xíu của nó vậy. Em cũng nhỏ xíu, không gầy, không béo, lại rất vừa vặn trong lòng tôi. Tóc đen và mượt. Đôi lúc sợi dài sợi ngắn cứ vắt vẻo, đâm chọt vào mắt tôi, đau, nhưng cũng rất thích thú. Em chỉ thích nằm quay lưng vào tôi, ôm bàn tay tôi rồi lại lảm nhảm gì đấy một mình, mặc kệ những sợi tóc cứ thế mà loà xoà trên vai, trên ngực và cả trên mặt tôi.Đôi khi tôi kéo em lại, áp mặt em vào lồng ngực, em lại nhăn nhó, than khó thở. Tôi quay nghiêng người sang để xem tin tức, xoay lưng về phía em, em lại trách tôi không thương em. Làm gì thì làm, để cho em một cánh tay là được. Vậy tôi có làm gì được ngoài ngắm gương mặt em sau làn tóc đen nhánh.Em đi chợ. Mua một mớ đồ lỉnh kỉnh và rau củ quả để ăn theo chế độ mà em nghe người ta bảo là tốt cho sức khoẻ, nhất là cho những người hay hút thuốc. Máy ép, máy xay, hạt chia, hạt é, em cứ xếp đầy trong căn bếp nhỏ. Hôm nay vừa vặn tôi đi làm về sớm, ghé mua cho em một bó hồng trắng. Em cắm thành một chậu hoa nhỏ, đặt ngay bàn ăn. Bất giác tôi thấy mình hạnh phúc quá, như thể chúng ta đã là một gia đình nhỏ, có em, có tôi.Q ăn uống như con người vậy, mỗi bửa là một món. Hai bửa liên tiếp, cho dù là món cá hộp nó rất thích, thì cũng sẽ không ăn. Một bữa cá, một bữa rau củ, hoặc hạt khô.Rất sạch sẽ, không cần phải dạy nhiều. Dường như nó hiểu tiếng người. Cả ngày không biết trốn ở đâu, chỉ cần nghe tiếng xe và tiếng mở cổng của tôi, lại chạy đến hít hà.Bất giác tôi thấy như vậy cũng hạnh phúc, có ai đó, chờ đợi ở nhà. Dù ai đó là một con mèo.Q như đang tưới tắm lại cho tâm hồn tôi, nhẹ nhàng, chậm rãi, tôi lại thấy căn nhà bớt hiu quạnh. Căn nhà chỉ có màu xanh và trắng. Tường trắng, rèm xanh, sofa màu xanh, căn bếp trắng, khăn bàn xanh. Tôi thích màu trắng, em thích màu xanh. Cả hai cùng thích Santorini. Cái nào dễ làm trước, chưa đưa em đi Hy Lạp được thì tôi mang em đến ở trong một căn nhà xanh trắng vậy. Em hay tự gọi mình là Blue. Vì em thích màu xanh, mà còn vì Blue là nỗi buồn. Cả ngày em cứ rì rầm” I am your blues “ cứ như tiên đoán trước rằng em sẽ là nỗi buồn của tôi vậy.Tôi kinh doanh một quán bia thủ công. Vốn định đem màu xanh là chủ đạo, nhưng địa thế ngoài trời hơi khó, nên chỉ có thể giăng đèn xanh, sáng rực cả một góc phố, cho những ai thích màu xanh sẽ chú ý đến. - Em có xinh đẹp không ? - Không bé ơi, ai bày em hỏi câu này vậy ?Và một bầu không khí trầm mặc giăng khắp căn phòng. Hình như tôi lại sai rồi. - Tôi đùa thôi, lại đây nào ! - Em có dễ thương không ? Dễ thương thôi cũng được, không cần đẹp mà ! Câu chuyện kết thúc bằng một nụ hôn rất sâu trên môi em. Tôi vốn không hiểu, tại sao em lại cần những lời khen hoa mỹ vậy khi trong mắt tôi đâu còn ai khác để so sánh với em.Em thì không hiểu tại sao một lời khen đơn giản, khẳng định vẻ đẹp em trong mắt người yêu lại khó với tôi đến vậy. Năm em tròn 24. Em đang làm nhân viên thủ tục hành chính cho một công ty xuất nhập khẩu. Công việc tuy thiên về giấy tờ, nhưng cũng phải lên xuống các khu cảng và khu chế xuất để giám sát và kí nhận. Mùa đông thì đỡ hơn, mùa hè thì nắng nóng, mà tàu thuyền thì về vào bất cứ lúc nào. Em cứ nhỏ bé như vậy, mồ hôi nhễ nhại, chạy đi đóng dấu, chuyển công văn giữa hàng ngàn container và cần trục.Nói không xót là nói dối, nhưng nói xót thì không hay lắm. Đây là công việc em thích, đúng chuyên ngành và em đang trên con đường chứng minh thực lực của mình. Tôi chỉ có thể đi bên đời em, trời nắng quá thì giương ô, che chở cho em bằng một chút ít năng lực của mình.Tôi khô khan, mặc dù công việc cần tương tác khách hàng. Nghe có vẻ mâu thuẫn, bao nhiêu năng lượng, lời nói hoa mỹ tôi để lại ở quán, với khách hàng, với nhân viên. Về nhà với em thì chỉ có tâm hồn trần trụi, tẻ nhạt chỉ biết yêu em bằng hành động. Hôm nào về sớm, lại ghé mua một bó hồng và một chai vang Cab, nấu một bữa nhẹ nhàng, vừa ăn vừa trò chuyện cùng em.Hôm nào về muộn, lại tạt sang mua cho em một ly trà sữa pudding không trân châu tại một địa chỉ duy nhất mà em thích. Có hôm thì một bịch bánh tráng trộn, có hôm lại là một chiếc pizza Hawaii thêm rất nhiều dứa và phô mai. - Người vỗ béo em, xong rồi không ai thèm yêu nữa thì bỏ em, thuyết âm mưu nè! - Em nói đúng rồi đó. Quả thật là đang vỗ béo em , nhưng vế sau là vỗ béo để thịt. Em nhỏ xíu, ăn không có đã ! Nói em nhỏ xíu thì hơi tội cho em, nhưng mà lúc nào em ngồi vào lòng tôi, tôi cũng thấy em nhỏ xíu. Cô bé của tôi, chỗ nào cần to thì to,chỗ nào cần nhỏ thì nhỏ. Rất vừa vặn.Làn da, mái tóc, đôi môi em, chỗ nào tôi cũng hôn. Và muốn hôn mãi. Giống như ăn không thấy no, lúc nào cũng thèm thuồng.Em tự biết mình là trái đào trong mắt tôi, lúc nào cũng vờ như vô tình mà quyến rũ tôi. Giả như tôi đang kiểm tra báo cáo tài chính cho các bên cổ đông, em lại vờ như không cố ý mà mặt độc một chiếc đầm ngủ bằng lụa, khoe khéo một chiếc lưng trắng ngần, thon thả. Cổ áo rất trễ, chỉ cần em cúi xuống, hai quả đào đã lấp ló như mời gọi tôi cắn thử một miếng. Tôi vẫn hay đùa em là một giỏ trái cây, tôi muốn ăn trái nào thì có liền trái đó. - Vì em mệnh Thiên Đồng, nên mông rất là to đó - Thế cứ mệnh Thiên Đồng là mông to à? Em vẫn chăm chỉ đi tập gym để mông to còn gì ? - Cơ bản là mông to rồi, em tập cho nó săn lại thôi, chứ mà nhỏ xíu thì tập bao giờ cho to ? - Cũng đúng, ngày đầu gặp em, mông em cũng to, chỉ có điều hơi nhão, bây giờ thì chuẩn quả đào rồi ! - Cái đồ dâm dê này, ngày đầu gặp em đã nhìn mông em liền rồi hả ? Vậy mà bảo thích em vì tính em dễ thương - Thì tính em dễ thương, quả đào của em càng dễ thương hơn! Haha Đương nhiên là tôi chẳng thể làm xong báo cáo tài chính vào những ngày em mặc áo ngủ lụa. Hoặc áo dây, hoặc là cái áo sơ mi của tôi.Nhiều lần tôi cũng tự hỏi, do tôi quá dâm dê như lời em nói, hay là chỉ với trái đào của tôi, tôi lúc nào cũng rất khó kiếm soát trước em. Cuộc sống cũng không có nhiều biến cố, drama như trong phim. Cứ bình thường, lặng lẽ và hạnh phúc như vậy trôi đi. Có lắm lúc tôi tự hỏi, như vậy có phải là thiên đường mà loài người luôn tìm kiếm. Có công việc kiếm được thu nhập để mua những món mình thích, thuê được căn hộ nhỏ tạm gọi là có gu, dăm ba tháng lại đi du lịch, có đồng nào dư thì lại chơi chứng khoán và gửi phần lợi nhuận về phụng dưỡng bố mẹ tuổi già và có trái đào căng mọng lúc nào cũng líu ríu bên cạnh. Nhiều lần tôi muốn hỏi em có hạnh phúc không ? Nhưng lại ngượng miệng, và mơ hồ sợ hãi một câu trả lời nào đó.Q hay nằm trên chân tôi, và mơ mộng một điều gì, chốc chốc lại thở dài. Em hay nằm trong lòng tôi, chốc chốc cũng thở dài. Tôi chợt nhận ra mình chưa từng hỏi em thở dài vì điều gì. Hôm nay đi làm về muộn, dịch bệnh kéo đến bất ngờ, bao nhiêu thứ phải lo. Tạm ngừng kinh doanh một thời gian, đảm bảo nhân viên có điều kiện để ở lại thành phố và chờ cho đến khi kiểm soát được dịch bệnh và hoạt động trở lại. Sắp xếp và dọn dẹp tất cả mọi thứ, gửi thông báo đến cho khách hàng cũng như đối tác, tôi rời quán cũng là khi trời sập tối.Trời cứ nhá nhem, người và xe đông như quân Nguyên, ai cũng mong mau chóng về nhà sau một ngày dài. Tôi cũng làm bộ hối hả, như thể có ai đó chờ mình ở nhà.Ghé cửa hàng tiện lợi mua một hộp salad, chọn thêm ít đồ nhắm khô và dăm gói thuốc, tôi về đến nhà đã là 7 giờ tối. Phát thanh viên đang cập nhật tình hình dịch bệnh ở địa phương, cũng chưa có dấu hiệu tích cực. Mặc dù rất đói, nhưng tôi nuốt không nổi hộp salad ức gà vừa mua.May nhà có con mèo, nó thích ăn gà. Q được cái ăn rất giỏi, dù đã ăn hạt tôi để sẵn lúc đi làm, bây giờ vẫn nhồm nhoàm miếng thịt gà và rên ư ử trông đầy hưởng thụ. Em thì thích salad. Thói quen ăn salad, rau củ cũng do em tạo cho tôi. Em cho tôi ăn cần tây 7 ngày trong tuần đến mức độ tôi hứa sẽ giảm hút thuốc để không phải ăn cái mùi vị kì lạ này thêm nữa.Còn vài lon Heart Of Darkness trong tủ, lấy ra nhắm với gói thịt heo sấy vừa mua, chắc sẽ hợp.Lon bia tên là Dream Alone, thật hợp với tôi lúc này. Có điều, tôi đã thôi không mơ mộng nữa, chỉ là vẫn một mình. À, tôi còn có Q. Ting.ting.. âm thanh tin nhắn mà tôi chưa bao giờ thích. Đối tác nhắn tin nhắc khoản nợ tháng trước. Ting..ting.. bố mẹ lại nhắn tin hỏi thăm tình hình sức khoẻ và kinh doanh của tôi. Đợt này chứng khoán giảm, vừa bán lỗ để đủ bù đắp cho nhân viên nghỉ vì tình hình dịch bệnh, chẳng còn dư dả được bao nhiêu. Trên bàn vẫn là dự án tôi đang đầu tư, vừa tạm ngưng vì dịch bệnh.Mọi thứ đều không dễ dàng. Q vẫn sung sướng với mẫu ức gà, thỉnh thoảng ngước cặp mắt tròn xoe vô tư nhìn tôi, không hiểu tôi mắc cái giống gì mà ưu tư dữ vậy.Tự dưng tôi ước Q biết nói, có khi nào bớt cô đơn hơn ? - Hôm nay em lãnh lương, mình đi ăn món gì ngon ngon hen? - Cảm ơn nữ hoàng ban sủng, hạ thần được ban món gì đây?- Đi ăn đồ nướng nghen, uống rượu luôn ? - Thần tuân chỉ Em rất ít tiêu xài, lương thưởng thì dành giụm góp tiền nhà với tôi, mua thêm một vật dụng xinh xắn cho căn nhà nhỏ, gửi về biếu bố mẹ ở quê. Lâu thật lâu mới thấy mua cho mình một món đồ em thích. Tôi cũng không hay tặng quà mắc tiền cho em. Không phải vì tôi không đủ khả năng hay tiếc tiền, tôi muốn mua hẳn một căn nhà, dành cho em. Biết đâu sau này,..Tôi cũng không hay tâm sự với em chuyện công việc, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, em luôn biết được tâm sự của tôi. Lúc thì là món ăn tôi thích, lúc thì là một bộ phim rất hay, lúc thì là một món quà em tự tay làm, lúc nào em cũng có thể làm tôi quên hẳn đi những thử thách lập nghiệp bằng tình thương rất trong sáng.
  16. 2 points
    Mong bạn sẽ k buồn thật sự. Vì nếu nén nhiều quá sẽ quá tải á. (À nếu bạn đang thực sự k buồn thì xin lỗi vì mình đã nhiều chuyện nhé). Mình nghĩ những người yêu thương mình sẽ mong nhìn thấy mình vui thật sự chứ k phải mạnh mẽ k buồn trước mặt họ, mà trong lòng nhiều nỗi niềm ah. mình từng bị bạn mình nói "bà cười như mếu á". Mình biết là bạn ấy k muốn nhìn thấy mình như vậy á. Một chút chia sẽ cùng bạn.
  17. 2 points
    Đang có ý tưởng lên lịch đi sapa và lũng cú. Năm trước đi sapa ngay mùa lạnh quá không lên nổi đỉnh Fansipan, mua nguyên chuyến cáp lên mà chỉ lên đến chỗ Tượng Phật là lạnh chịu hết nổi phải quay đầu lại...năm nay dự định đi tầm tháng 11 cho ấm áp. Lập hội đi cùng nhau ấy hỉ...
  18. 2 points
    Chào mọi người, Gọi mình là Blues. Dịch bệnh phức tạp qúa, mọi người có ổn không ? Duyên phận xô đẩy thế nào, lại lạc vào ngôi nhà dễ thương này, hy vọng được mọi người chào đón :). Mình không giỏi viết, nhưng cũng thích viết. Tự thấy bản thân không có gì đặc biệt, nhưng vì mỗi người là một trải nghiệm khác nhau, biết đâu trải nghiệm của mình lại góp vui được cho mọi người một khoảnh khắc nào đấy trong ngày. Mình đang khởi nghiệp, sau khi hoàn thành chương trình thạc sỹ ở nước ngoài, đi làm cho một công ty của Pháp. Với hai bàn tay trắng và một đống nợ, mình đang ngồi lải nhải vài dòng chia sẻ chút ít kinh nghiệm, hy vọng giúp ích được cho những ai cũng đang trên con đường này. Ngoài ra, mình còn hứng thú với một số giáo lý của Phật học và một số môn huyền học, nếu mọi người cùng chung sở thích có thể chia sẻ cùng nhau. Vài dòng chào hỏi, chúc mọi người ngày lành ! Blues
  19. 2 points
    Mình nghiện món cafe trứng ở Blackbird số 5 Chân Cầm. Nó khác hẳn món cafe trứng hot hit ở Giảng hay Nguyễn Hữu Huân. Cafe trứng nhưng uống mùa hè được. Giống như kem luôn.
  20. 2 points
    Bạn ơi, cho mình xin địa chỉ nữa nha. Mình note lại, mai mốt xin. Mà bạn nhớ duy trì trên này nha, chứ mình hỏi mà mấy tháng sau bạn mới cho địa chỉ thì chắc đi về luôn rồi á. Thanks bạn trước nha.
  21. 2 points
    Mỗi loại đều có hương vị riêng 🥰, cuộc sống cũng nhiều điều thú vị hơn.
  22. 2 points
    Chị uống nhiều loại, tùy tâm trạng mà chị sẽ uống như latte, cafe trứng, cafe đen nhỏ giọt, cafe máy pha sẵn...bạc sỉu thì lúc nào cảm thấy thèm ngọt, chị không uống cafe sữa. Mỗi loại cafe đều gắn với những kỉ niệm về một người nào đó mà chị yêu quý.Nên tùy hoàn cảnh và tâm trạng, sức khoẻ chị sẽ lựa chọn 🥰
  23. 2 points
    Cuộc sống muôn màu muôn vẻ mà chị, em chỉ thích cafe ít sữa 1 chút ( sẽ đỡ ngọt ), cũng ko thích đường, còn bạc xỉu thì hơi ngọt gắt và nặng mùi sữa ( làm mất đi mùi vị của cafe đắng ), cafe vừa đắng (ít sữa ) thì ngọt nhẹ 1 chút cũng dễ thưởng thức.
  24. 2 points
    Chị ấy cảm ơn bạn nick Muamuaha chứ k phải Muamuahe ah. . Đùa chứ bạn Mưa và mấy chị, mấy bạn mần thơ hay quá, hình như AL có 1 topic mần thơ á. K thì tạo 1 ngôi nhà thơ mới đi, mình sẽ góp trà bánh, hoa, nến.... chuẩn bị 1 khu vườn thật xinh tươi, mọi người chỉ việc tới đó nhấp chum trà và làm vài câu thơ cho những người k biết làm thơ như mình thưởng thức ik.
  25. 2 points
    Một câu chuyện buồn và bạc tình thì có :))). Ở đây chỉ dành cho những điều vui vẻ và nhẹ nhàng thui 😌
  26. 2 points
    A: một mảnh đi, 2 mảnh là gấp đôi thao tác rồi! Q: Vòng 1 hay vòng 3? 😉
  27. 2 points
    Sính lễ đôi nhân vàng mười Mâm trầu cau, rượu trà, đôi vòng kiềng Áo dài, mấn đội , hài thiêu Xe tứ mã sang rước dâu dzìa dinh.
  28. 2 points
    Chỉ là một chút chia sẻ suy nghĩ với tác giả. Hi vọng không làm phật lòng tác giả ah. Nếu có qúa nhiều sự lựa chọn, chắc hẳn ai cũng so sánh, suy nghĩ xem lựa chọn nào tốt với bản thân nhất. Nhưng nhiều yếu tố + nhiều lựa chọn có thể tạo ra ảnh hưởng tiêu cực khi chính bản thân lại trốn tránh đi việc đưa ra quyết định. Việc không phải suy nghĩ quá nhiều có một chút lợi là có nhiều thời gian hơn để suy ngẫm điều cốt lõi bản thân muốn là j. Đặc điểm và giá trị của mối quan hệ có thể thay đổi theo thời gian tuỳ vào tình huống của bản thân lúc đó. Nếu có sự suy ngẫm thì những quyết định tức thời với một mục đích nhất định mang lại nhiều giá trị hơn những hành vi bị động tạo ra bởi sự kích thích của yếu tố xung quanh. Một chuyện xảy ra có thể do điểm xấu của bản thân mình nhưng cũng có thể là một bài học để bản thân có thể nhận ra để thay đổi suy nghĩ. "Nếu không biết cách yêu bản thân mình thì làm sao yêu được người khác?" <- rất tâm huyết với câu này ah. Yêu thương bản thân mình đồng nghĩa với việc hiểu và tìm cách nâng cao giá trị của bản thân, khi chính bản thân đã đủ đầy thì sẽ có sự vững chãi tinh thần và tự tin để yêu thương người khác. Chúc tác giả ổn định lại tâm trạng và tìm ra được hướng đi phù hợp về tình cảm.
  29. 2 points
    Mình thì nghĩ nếu như điều bạn nhớ tới là điều bạn muốn sở hữu và vẫn đặt hy vọng vào nó thì đó mới là điều khiến bạn phải khổ sở. Còn nếu bạn chỉ đơn thuần nhớ tới nó như một kỷ niệm đã xảy ra trong đời, thì mình nghĩ tất cả mọi thứ đều mang một ý nghĩa nhất định nào đó, dù điều đó đã từng mang lại cho bạn cảm giác tồi tệ như thế nào. Cảm ơn đã ghé thăm nhà mình.
  30. 2 points
    Hihi "tội nghiệp" chị @Peanut2021 ghia, ban ngày khách khứa túi bụi, tối còn phải đi cày nữa. Chị có mệt quá thuê tụi em qua làm tiểu nhị cho, ít ra có đứa phụ chị pha trà hâm rượu chị cũng đỡ lu bu ah .
  31. 2 points
    Em bé giống ai mà đẹp giai thế nhỉ
  32. 2 points
    Một que kem Hai que kem Đậu xanh đậu đỏ hay là sầu riêng Đổi kem ăn, mát lại ghiền Nghĩ chi cho mệt, nhọc công giang hồ Dáng em ngọc, chân em ngà Mai anh qua cưới kiệu đà đón đưa Thương người đâu thể bâng quơ Cho em dãi nắng dầm mưa dép trần
  33. 2 points
    Khongtuoc: Tại sao tới nhà Thờ mới là gần Chúa. Chúa ở khắp mọi nơi, ở ngay trong lòng mình. Tôn giáo chỉ là chiếc cầu để tới bờ. Nếu bám vào chiếc cầu thì không bao giờ tới bờ, Mình biết bạn và các bạn CG khác sẽ không hiểu những gì mình nói. Sự ngộ là tự ngộ, tự giác - hay nói theo ngôn từ Thiên Chúa Giáo, chúa Thánh Thần làm việc trên mỗi người cách khác nhau. Cho nên mình có nói, các bạn cũng không hiểu. Peace!
  34. 2 points
    @quynhdi Pharmacy cũng không muốn là rào cản giữa bác sĩ và bệnh nhân của họ nhưng khi thấy những toa thuốc như vậy thì immediately raised red flag. Psychiatric patients là khó điều trị nhưng khi NPs và PAs cho toa thì trong 10 người thì 9 người giống như nhau. Những năm gần đây nhờ DEA's crack down và thay đổi luật lệ mà có phần cải thiện nhưng đối với những người đã nghiện thì bị kẹt chính giữa. Khi đối mặt với những quyết định khó khăn, không phải chỉ có trắng và đen, mình đặt lợi ích của bệnh nhân lên hàng đầu thì nhất định sẽ có quyết định đúng đắn. Nhiều khi NX cũng mơ mộng giữa ban ngày, muốn bỏ công việc để trở thành một nông dân. Nhưng công việc này keeps NX in check with reality .
  35. 2 points
    Những ngày nhảy ổ... Thức đêm ngủ ngày giờ là đặc sản của mình rồi Đầu bù tóc rối, thân hình xập xệ, chả còn nhớ hôm nay là ngày mấy, thứ mấy...hôm nay con bú bao nhiêu, con ị chưa...vắt sữa quần quật. Đúng là nuôi con mới hiểu lòng mẹ cha.
  36. 2 points
    Chị không hiểu ý em lắm. Như chị nói, con người là sản phẩm của xả hội, với tác động của văn hoá và giáo dục. Cho nên người Châu Âu và Châu Á có sự khác biệt. Chị ảnh hưởng bởi cả 2 nền văn hoà và giáo dục. Chị thích văn hoá của cả Đông và Tây. Chị thích 1 vợ 1 chồng và sự chung thuỷ. Điều này chị không nghĩ là "cảm xúc" hay lý trí không rõ ràng. Chị không lên án ai thích xu hướng bạo lực trong quan hệ tình dục, ai thích " tay ba" hay ai thích "fliting". Chỉ có điều là những người đó nên tìm bạn tình có xu hướng tính dục giống họ. Chứ họ không thể quen với những người có xu hướng thích sự dịu dàng và chung thuỷ. Bởi vì họ sẽ gây tổn thương cho người ta. Biết mình, biết người, theo chị là tốt nhất.
  37. 1 point
    Đã mấy năm rồi không bộc bạch ở một nơi pulic. Có lẽ già rồi, tâm sự đều nuốt vào trong. Nuốt vào trong nhiều quá, lại sợ có 1 ngày thối rữa, rồi lại trống không. Nhiều khi có chuyện gì đó, chỉ muốn đâm đầu vào nhậu nhẹt. Nhưng ngủ 1 giấc dậy, hiện thực vẫn là hiện thực . cách tốt nhất để giải quyết vấn đề là đối mặt với nó. Thanh xuân của ng con gái, n k tính bằng tuổi tác. Mà n tính bằng thời gian hạnh phúc của bản thân. Bạn hạnh phúc bao lâu, thì đó chính là thanh xuân. Ở cái tuổi đầu băm này, hỉ nộ ái ố đã trải qua không ít. Nhưng ông trời dường như trêu ngươi , hay thử lòng ,cũng k rõ nữa. Nhưng các bộ phận của cơ thể, thì có lẽ là tim bị thương nhiều nhất. Hết lần này tới lần khác. Cho dù tình cảm thật là đấy, tấm chân tình thật là đấy, yêu hơn cả bản thân là đấy. Nhưng đổi lại vẫn là trái tim rỉ máu, dùng thời gian để tự lành mà thôi. Ước mong có 1 gia đình nhỉ, ko cần giàu sang, chỉ cần giàu tình cảm là đủ. Cùng nhau già đi. Thời gian cứ thế lẳng lặng trôi. Lại cũng mong đến 1 nới nào đó, ngày qua ngày k phiền tới thế gian, sống chậm để tận hưởng thời gian của chính mình. 1 câu thôi : Khó. Ôi biết 1 nửa đích thực của tôi ở đâu không. Tìm bạn đến gần cả nửa đời người rồi, mà vẫn chưa xuất hiện. Thử thách lòng kiên nhẫn của tôi lâu quá đi thôi. Và chính bạn bắt tôi chờ như vậy. Để những ng đi ngang qua đời tôi. Cứa vào tim t 1 nhát, rồi lẳng lặng đi. " bạn" ko thương tôi sao. Luẩn quẩn...
  38. 1 point
    hehe,,, Cám ơn em nhé , thích quá nhìn thôi cũng thấy hấp dẫn , vui , HP nữa chứ! COVID-19 em nhớ giữ gìn sức khỏe nha. ,,, kưng 🌹🌸🍓🥰💞❤️‍🩹💘🐿
  39. 1 point
    Em mới tìm hiểu Tử Vi, Tứ Trụ 1 thời gian ở các forum thôi. Bài bản thì ít. Chị tìm hiểu mấy món này lâu chưa? Hihi, khi nào em thật sự rảnh thì em ping chị gửi sách nhé. Hiện tại em có đọc thì em cũng chưa chuyên tâm được ấy. Cảm ơn chị trước.
  40. 1 point
  41. 1 point
    Hehehe. . . . Mần riết thì biết thui 😀 Chắc em giỏi hơn chị. Chị bóp đầu cả buổi mới ra chữ nghĩa để làm thơ. Cho nên chị toàn " né" thơ 😃 Bữa giờ chị quên cảm ơn Muamuaha và Met đã ra chiêu giúp chị. Hai người rất dễ thương ❤
  42. 1 point
    Bạn Bè Cuối tuần qua, tôi nhận được message lạ. Mở ra đọc thì đó của người bạn hơn 30 năm về trước sinh hoạt thiếu nhi chung giáo xứ. Một trời kỷ niệm ập về. Ngày đó, chúng tôi sinh hoạt chung với nhau từ khi học Giáo Lý Rước Lễ Lần Đầu, Thêm Sức, qua Bao Đồng, rồi học tới làm giảng viên Giáo Lý, kiêm luôn ca viên Ca Đoàn. Tình thương yêu gắn bó của chúng tôi ngày càng khắng khít theo năm tháng. Chúng tôi gồm 9 người, kết nghĩa "đào viên". Lớn lên, mỗi người một phương. Cuộc đời qua bao thăng trầm. Tình bạn đó vẫn ở mãi trong 1 góc nhỏ tâm hồn tôi. Ở Mỹ, tôi không có ai để gọi là bạn bè. Những người quen, tới rồi đi. Gặp nhau ở giữa con đường. Rồi tất cả mờ nhạt, xóa nhòa. Chỉ có cô bạn học chung ở VN là còn liên lạc. Con bạn này rất hồn nhiên, thật thà. Trời thương, thửo ở VN nhà nghèo, qua Mỹ 30 năm, bây giờ đã là triệu phú. Nó vẫn vậy, vẫn hồn nhiên, thật thà, gặp nhau là cứ nói nói cười cười, vang nhà vang cửa. Mà nhiều khi chả biết tại sao cười. Nói chung là cái gì cũng có thể làm nó và tôi cười được. Mà nói về chuyện cười thì ngày đi học, tôi nổi tiếng là cười nhiều và cười dòn tan. Cuộc đời đã lấy mất dần trên môi tôi nụ cười. Nhưng với bạn bè xưa, tôi vẫn là đứa con gái hay cười của ngày nào. Cô bạn chung giáo xứ rất cảm động khi tôi gọi phone cho cổ. Chúng tôi hẹn sẽ gặp nhau ở VN khi nào VN mở cửa lại. Nói chuyện hàn huyên, nghe tin nhiều người quen đã mất vì bị ung thư, và hiện vị linh mục quen biết ngày xưa của chúng tôi hiện đang sống hấp hối từng ngày. Tôi không hiểu sao người VN sống không thọ. Nhiều người quen biết, ra đi khi chỉ ở độ tuổi 50s - 60s. Có lẽ vì thực phẩm bị tẩm hóa chất quá nhiều. Tương lai đất nước VN, con người VN đi về đâu? Điều này ngoài sự hiểu biết của tôi. Chỉ thấy buồn. Tình hình dịch bệnh ở VN vẫn còn ở giai đoạn gay go. Có lẽ vì vaccine chưa đủ. Tôi tin tất cả tai ương rồi sẽ qua đi. Đất nước VN, con người VN luôn có 1 sức sống vươn lên mạnh liệt. Từ trong khó khăn, gian khổ, người VN bền bĩ chịu đựng, và tiếp tục sống còn, tiếp tục hướng về phía trước. Người VN ở nước ngoài vẫn thích về VN thăm gia đình, bạn bè, để tìm lại những kỷ niệm êm đềm của những ngày xưa, dù bây giờ tất cả đã đổi thay. Chỉ ước mong sao, trong góc nhỏ tâm hồn, tình bạn ngày xưa vẫn còn đó.
  43. 1 point
    A : không. Đang cho con bú B: người đàng sau không sợ chó
  44. 1 point
  45. 1 point
    Tháng năm về hoa bằng lăng nở rộ Tím rợp trời, tím cả ở trong tim Bao ký ức dường như đã im lìm Chợt khơi lại những thước phim xao xuyến Mùa hạ về cùng với bao kỷ niệm Mái trường xưa lưu luyến chẳng muốn rời Mùa thi về ta nhớ lắm trường ơi Chia tay đã bao năm rồi...vẫn nhớ Tháng năm về hoa bằng lăng rực rỡ... Để cho ta mãi trăn trở tình đầu Yêu thật nhiều nhưng ngày ấy...còn đâu Màu hoa tím...liệu còn câu chung thủy... Mối tình xưa...ai còn nhớ không nhỉ..? Nay Hạ về...nhớ tri kỷ... ngày xưa...!
  46. 1 point
    Chương một, hồi thứ 2: Nhìn thấy chiêu thứ 2 do gã hắc y kiếm thủ tung ra, lão bà bà hừ lên 1 tiếng. Thì ra y chính là Âu Dương Khắc. Lão bà bà thở phào nhẹ nhõm. Chỉ chút ngậm ngùi cho ả nha đầu Hoàng Dung. Phen này không biết làm sao khỏi thoát tay gã si tình con nhà Tây Độc.
  47. 1 point
    Ngông cuồng! nhi nữ thật ngông cuồng mà!! Giang hồ cung kiếm giăng giăng tứ bề, bà bà ta đã nhường cô nương 1 chưởng, mà cô nương lại tiếp tục coi chốn này như chốn không người. Á dà, bà bà ta bây giờ bị rơi vào thế bí. Chẳng lẽ nào bị con ma đầu Hoàng Dung này chơi trò khích tướng?!! Xuất chiêu cũng chết, mà không xuất chiêu thì ...tức hộc máu cũng chết!!!
  48. 1 point
    Thương em Lovestar ghê. Em nói đúng "niềm đau không tên" của chị rồi. HaChi tranh thủ vô phụ tay với chị nha. Mấy em nhỏ tìm chị bởi vì em nào cũng có "tâm sự loài cua biển" cả. Mấy em tìm chị để nhờ gỡ mối tơ lòng. Khổ! bản thân lòng chị cũng rối như tơ vò còn chưa gỡ được nè. Ráng cày giỏi nhen HaChi. Nhớ giữ sức khỏe nhen em. PS: Phải chi chị sống ở VN thì mùi cà rem hay chè đậu gì cũng có cho mấy em rồi. Tiếc là cách xa nghìn trùng.
  49. 1 point
    Chị Peanut đang được mấy cô theo quá, không biết tới cuối tuần còn trụ nỗi không. Hachi tranh thủ vô giúp chị Peanut nha.
  50. 1 point
    hehe Co ay viet hay qa' . Hóa ra một vài điều vớ vẩn đã nghĩ rồi xua tan đi lại là thật . Nhạy cảm cũng là một tật xấu nhưng nó luôn cho mình nhìn ra sự thật . Lòng ngừoi khó đoán nên thôi không đoán , không tìm hiểu nữa . Ngừoi muốn biết sự thật sẽ hỏi thẳng . Ngừoi đã muốn tin thì càng nên tránh xa cho nhanh . Đến cái tuổi vui ít cười, buồn nhất định không khóc thì cũng chẳng gắt gao ở bất kỳ thái cực nào. Cuộc đời có thể là một ván cược, nhưng tình cảm thì không. Không ai thắng và cũng chẳng ai thua. Chỉ có Yêu hoặc không yêu thế thôi. Đừng lập lờ giả tạo ... P.s.
×