Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

Kenji

Members
  • Content count

    486
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    10

Everything posted by Kenji

  1. Về với đêm

    ĐỜI NGƯỜI CHỈ LÀ NẮM TRO... ( Ni Sư Hạnh Chiếu ) Thật ra chuyện này chúng ta ai cũng biết. Tôi cũng biết. Nhưng mãi đến khi chính bản thân mình cầm nắm tro của bà cụ, mà trước đó mình ngồi một bên, còn nhìn, còn nói, còn cười gọi tên… bây giờ lại là nắm tro, cũng do chính tay mình đem gởi xuống dòng sông. Bỗng dưng tôi cảm nhận sâu sắc về một đời người, chung cuộc của chiếc thân tứ đại, ai cũng như ai, chỉ là nắm tro. Đã là nắm tro thì không có nắm tro nào sang hơn nắm tro nào, không có nắm tro nào vinh quang hơn nắm tro nào, không có nắm tro nào ti tiện hơn nắm tro nào. Tự nhiên bao nhiêu muộn phiền, toan tính trong lòng rớt xuống. Bởi vì mình đã là nắm tro thì không có lý do gì đi phiền não các nắm tro khác. Chúng ta ít nhiều đã đánh mất cả một quãng đời của mình trong phiền lụy, khổ đau. Cuối cùng tứ đại này không mang theo được vì nó chỉ là nắm tro, chỉ mang theo nghiệp mà thôi. Sao ta không tự hỏi vì cái gì mà ta tạo nghiệp, vì ai mà ta tạo nghiệp ? Vì nắm tro mà tạo nghiệp ! Có vô lý không. Phải chi vì vàng vì ngọc mình tạo nghiệp cũng được đi, nhưng vì nắm tro mà tạo nghiệp thì oan uổng quá. Tạo nghiệp để mưu cầu hạnh phúc, không ngờ lại chuốt quả khổ đau. Bởi vì ranh giới giữa hạnh phúc và khổ đau nằm ở chỗ nào, chúng ta không biết được. Chẳng hạn trời đang nóng mình thèm ăn kem. Ăn được một cây kem thật tuyệt vời, có thể gọi là hạnh phúc. Ăn thêm một cây nữa, cũng còn hạnh phúc. Thêm một cây nữa thì… hết hạnh phúc, bởi vì nó sắp nôn ra đây nè. Nếu ăn kem là hạnh phúc thì càng ăn càng hạnh phúc, ăn một cây hạnh phúc chỉ có một, ăn hai cây hạnh phúc nhân đôi, ăn ba cây hạnh phúc nhân ba. Tại sao ăn ba cây lại hết hạnh phúc? Thì ra chúng ta đã hiểu lầm về hạnh phúc. Hạnh phúc là gì? Là vừa lòng. Tạm định nghĩa ngắn gọn như vậy đi. Mình cho rằng cái gì vừa lòng, thích thú, thỏa mãn là hạnh phúc, mà không biết rằng cơ thể chúng ta, tâm tư chúng ta không bao giờ thỏa mãn được hết. Khi tham là cứ muốn thêm, mà sự tiếp nhận của thân tứ đại có chừng mực. Đến lúc nó không tiếp nhận được nữa, mà nghiệp tham vẫn lôi kéo, thế là có sự xung đột giữa thân và tâm. Như vậy là mất hạnh phúc. Phật dạy các pháp chỉ là duyên sinh thôi, chứ không có cái gọi là chân thật trong đó. Chúng ta luôn mong muốn mình sống thì phải được vừa lòng hoài, nhưng các duyên không biết chuyện ấy. Nó cứ đến cứ đi, cứ họp cứ tan theo cách của nó. Mình không vừa lòng thì thôi, nó không chiều mình. Cho nên rốt lại hạnh phúc không có thật. Nó chỉ là ảo giác của cảm thọ. Cảm thọ có ba: Một là thọ khổ. Khi gặp những cảnh trái ý, nghịch lòng chúng ta không thích, gọi là thọ khổ. Hai là thọ lạc. Gặp những cảnh vừa ý thuận lòng, chúng ta thích thú sung sướng, gọi là thọ lạc. Ba là thọ không khổ không lạc. Khi gặp cảnh bình thường, chúng ta cũng thấy bình thường, gọi là thọ không khổ không lạc. Trong ba cái thọ này, có một số người thích thọ bình thường. Tại sao? Vì họ bảo có vui thì có khổ. Do sợ khổ nên không dám nhận vui. Lo xa như thế. Thì ra vì né cái khổ mà tránh cả cái vui, chớ không phải giác ngộ cái vui tạm bợ của thế gian vốn không thật. Do đó mà chọn thọ bình thường. Nhưng Phật nói rõ thế này: Ba cái thọ đó đều vô thường, ngay cả thọ bình thường cũng không thường. Tóm lại, có thọ là có khổ. Chẳng hạn bây giờ mình không buồn cũng không vui, nhưng có chuyện buồn tới mình sẽ buồn. Chúng ta chọn cái bình thường, nhưng ngoại duyên không mãi bình thường được, nó luôn thay đổi. Ngoại duyên đến từ bên ngoài, chúng ta không thể chủ động được. Trong toàn bộ đời sống, con người chỉ chủ động một phần, còn lại phần lớn là bị động bởi các duyên bên ngoài. Như thời tiết tốt chúng ta thấy bình thường, dễ chịu, nhưng nếu nước lụt lên thì sao? Khổ liền. Các tỉnh miền Trung, miền Tây Nam bộ lụt hoài, dân mình cứ phải sống theo con nước, hoàn toàn không thể chủ động được. Đâu có ai muốn lụt, nhưng nước vẫn cứ dâng. Đó là duyên bên ngoài. Đến duyên bên trong lục phủ ngũ tạng của chúng ta cũng thế. Có ai muốn bệnh đâu, mà sao vẫn cứ bệnh. Già có bệnh của già, trẻ có bệnh của trẻ. Ngày nay trẻ đã bệnh ké những bệnh của người già. Như vậy thân của mình mà mình nói nó không nghe, biểu đừng bệnh mà vẫn cứ bệnh. Rõ ràng chúng ta mất quyền tự chủ đối với thân tứ đại này rồi. Cho nên Phật bảo thân này không phải của mình. Đã không phải của mình, tại sao người ta nặng nhẹ một chút mình lại nổi sùng? Chúng ta khổ vì chúng ta lầm. Đơn giản vậy thôi. Hàng xóm mích lòng nhau là vì hiểu lầm. Phật nói thân này là duyên sinh, do bốn chất đất nước gió lửa hợp thành, đó là phần thân, còn phần tâm là do nghiệp dẫn. Chúng ta tạo nghiệp, rồi nghiệp quay trở lại lưu dẫn chúng ta thọ sanh. Cho nên đời quá khứ chúng ta tạo nghiệp gì nhiều, đời sau sanh ra rất quen thuộc với nghiệp ấy. Thương ai nhiều, ghét ai nhiều, nhắc ai nhiều thì đời sau được gặp lại thôi. Nếu đời quá khứ ta đã là người tu, đời này sanh ra thấy chùa muốn tu ngay. Đời quá khứ là ca sĩ, đời này nghe nhạc là hát. Hát rất hay mà không cần ai chỉ vẽ, vì đã huân tập rồi. Nhiều thiên tài xuất hiện dưới dạng thần đồng, người ta bảo là thiên tư, thật ra nó là dòng nghiệp được nối tiếp từ đời trước. Tuy nhiên, đạo Phật bảo nghiệp cũng không thật, có thể thay đổi được. Bởi vì nó do duyên tạo tác, luôn thay đổi sinh diệt. Nếu thật thì nó còn hoài và không thể sửa đổi. Song nó luôn biến dịch nên chúng ta có thể thay đổi được. Khi mê chúng ta tạo nghiệp xấu, nhưng tỉnh rồi không tạo nghiệp xấu nữa, mà tạo nghiệp thiện. Ví dụ chúng ta mê nên có tham sân si, nếu sáng suốt tỉnh táo ta sẽ không thèm tham sân si nữa. Điều đó có người đã làm được, như các bậc thánh nhân, cao tăng xưa cũng như nay. Nhờ thế chúng sanh mới có thể tu thành Phật. Có người thấy tiền thích, có người thấy tiền không thích vì họ không có nhu cầu. Nhu cầu thường không nhất định, do quan niệm và sở thích của mỗi người mà phát sinh. Muốn bớt tham thì bớt nhu cầu. Muốn không tham thì không có nhu cầu. Vậy thôi. Cho nên tham tiền hay không tham tiền, chúng ta làm được, nếu muốn. Giữa hai nghiệp thiện và ác, mình muốn làm ác cũng được, muốn làm thiện cũng được. Làm ác thì nghiệp ác dẫn đi trong đường ác. Làm lành thì nghiệp thiện dẫn đi trong đường lành. Tất cả đều do chúng ta quyết định. Có người thắc mắc, khi chết rồi đi về đâu ai mà biết được Về vấn đề này, chúng ta có thể lý giải sự có mặt của nghiệp qua những gì mình thấy biết trong đời hiện tại. Như một gia đình, cha mẹ sanh ra ba đứa con. Chúng được chăm sóc như nhau, mà ba đứa không đứa nào giống đứa nào. Chúng khác nhau trên mặt mày, trên tánh tình. Tại sao cùng cha cùng mẹ, cùng sống trong một môi trường, cùng nhận sự yêu thương chăm sóc như nhau mà lại khác nhau? Nhiều đứa bé mới hai ba tuổi đã thể hiện những đường nét riêng của nó. Đường nét riêng này ở đâu ra? Đâu có chuyện khơi khơi mà ra, chứng tỏ nó có chủng tử nghiệp từ đời trước. Thêm điều này nữa, chúng ta vừa thấy người nào đó thì mến liền, mặc dù chưa nói chuyện với nhau lần nào. Người ấy có thể dễ mến với mình, nhưng chưa hẳn dễ mến với người khác. Cũng thế, trong trường hợp đối nghịch. Vừa thấy người đó lần đầu, bỗng nhiên ta dị ứng ngay, thì biết oan nghiệp tới rồi. Cho nên lúc ra đi, tâm mình bình an không vấn vương việc gì, không sợ hãi việc gì, không lưu niệm việc gì thì đi thanh thản, theo phước duyên thọ thân sau tốt đẹp. Ngược lại, trước lúc ra đi chúng ta sợ hãi, hoảng loạn, lo nghĩ đến con cháu thì thọ thân sau trong sự trói buộc của nghiệp lực đời trước. Người Phật tử hiểu đạo rất sợ tạo nghiệp. Thân này không giữ được vì nó là nắm tro, nhưng nghiệp sẽ quyết định cho vận mệnh nhiều đời của mình. Chúng ta không đầu tư vào chuyện chăm chút nắm tro, mà lo chuyển hóa tu tập ba nghiệp của mình. Hơn thua nhau từng tiếng là tạo nghiệp bất thiện. Từ đó lưu vào tâm thức những hình ảnh căm tức sân hận, nguyện gặp lại để trả thì rất nguy hiểm. Đó là một trở ngại trong tiến trình tái sinh, nếu chúng ta chưa giải thoát được. Ở đây mục đích của người tu thiền là giải thoát sanh tử, nhưng chúng ta không dám đi quá xa với mức độ tu tập thực tế của mình, chỉ mong quý Phật tử chuyển được nghiệp bất thiện thành nghiệp thiện, định tĩnh trước phút lâm chung để có được hướng đi tốt. Sức mạnh của nghiệp rất đáng sợ. Ví dụ người nữ có tật hay cằn nhằn. Thật ra họ không muốn cằn nhằn nhưng khi đã thành nghiệp rồi, vừa gặp chuyện không hài lòng thì cằn nhằn. Cằn nhằn mà không hay mình đang cằn nhằn. Cho nên mới nói bị nghiệp lôi, không kiềm chế được. Cũng như bên nam có tật uống rượu. Uống quen không uống thấy buồn, thấy thèm. Đặc biệt những lúc căng thẳng, bức xúc là đi kiếm rượu uống. Nhiều vị dư biết uống rượu là uống chất độc mà đã nghiền rồi thì không cưỡng lại được. Thế nên vị nào lỡ ghiền rượu mà muốn bỏ thì xin đừng đi ngang quán rượu. Quán rượu đâu có tay mà kéo quý vị, nhưng cái nghiệp nó sẽ kéo. Nghiệp là gì? Là thói quen. Thật đơn giản mà không đơn giản chút nào. Tại sao? Như nghiệp uống rượu, nghiệp đánh bài, nghiệp hút thuốc… muốn bỏ không phải là chuyện đơn giản. Lại nữa, chúng ta không ai thích phiền não nhưng luôn luôn sống trong phiền não. Tại sao? Tại quen rồi, bỏ không được. Ai bắt chúng ta phiền não? Ta không có câu trả lời vì ta không dám nhận lỗi về mình. Bây giờ muốn giải trừ phiền não, nhất định phải truy nguyên cho ra nguồn gốc của nó. Phiền não từ mình mà ra. Do si mê tăm tối nên ta tạo nghiệp, nghiệp quay trở lại làm tăng trưởng vô minh. Cứ thế xoay vần gốc vô minh càng lớn, nghiệp lực càng mạnh, chúng ta càng bị nó sai sử, chớ không ai bắt mình cả. Đối với phiền não, nhà Phật gọi nó là giặc. Muốn trừ giặc, trước tiên ta phải phát hiện nó thật sớm, sau đó kiên quyết đuổi sạch, không khoan nhượng mới yên ổn được. Vừa nổi nóng lên ta phát hiện ngay, một tên giặc vừa ló đầu ra, dùng gươm trí tuệ chém nhanh. Tự nói giận làm gì cho mệt, không thèm giận. Đó chính là tu tập, là chuyển hóa nghiệp. Việc này cũng phải có lực, nhà Phật gọi là đạo lực. Muốn có đạo lực mạnh phải liên tục huân tu, không đợi gặp cảnh mới tu. Cái gan của chúng sanh lớn tợn lắm, rất sợ khổ mà chuyên lao vào nhân khổ. Phật nói Bồ-tát sợ nhân chúng sanh sợ quả. Nếu thấy phiền não mệt quá thì đừng thèm phiền não. Thí dụ hồi xưa mình nói chuyện với ai, bất đồng ý kiến là bắt đầu nổi sùng trong bụng, tức thiệt là tức. Bây giờ thấy tức mệt quá mình không tức nữa. Vậy thôi. Ngoài cách đó ra không còn cách nào hữu hiệu hơn. Có người bảo làm không được. Được chứ! Cứ không thèm tức thử coi ai làm gì mình. Thật ra chúng ta không chịu buông cái sân giận mà lại đuổi theo nó, chơi với nó, hòa nhập làm một với nó. Trong tâm cứ bám cứng theo đối tượng làm nhân cho sự tức tối thì làm sao hết tức được. Như có vị ngồi đây trong lòng đang buồn bực chuyện riêng. Lẽ ra hôm nay không đi nghe pháp mà tại sùng bà hàng xóm quá, đi cho khuây khỏa. Nếu chúng tôi chia sẻ với quí vị rằng đừng thèm sùng bà hàng xóm đó nữa, bỏ đi. Quí vị đồng ý thực tập như vậy. Bà ta đâu có nhảy vô bụng của quí vị cản lại điều ấy. Thành thử do ý chí, do quyết định sáng suốt, do sự thực hành của chúng ta thôi. Tất cả trạng thái tâm khổ đau là do ta tạo ra, ta lầm chấp. Người kia có quyền thích ngọt, mình có quyền thích mặn, không thể bắt buộc người kia thích giống mình. Cũng không vì người kia thích ngọt, mà ghét người ta. Điều này vô lý. Tất cả các pháp do duyên sinh, không có duyên nào giống duyên nào, chỉ giống nhau ở chỗ chúng đều là tướng sinh diệt. Tướng sinh diệt thì không chân thật, có gì ta lấn cấn với nhau hoài, cuối cùng không ai hơn ai, cũng không ai tồn tại. Chỉ một thứ tồn tại gây khó cho mình, đó là nghiệp ta đã tạo. Thế mà ta lại quên, cứ tạo hoài. Chính nghiệp tham sân si quyết định cuộc đời tiếp tục của chúng ta. Trong một đời này mình khổ đã ngán rồi, bây giờ gieo nhân để thọ thân nữa thì được khổ nữa. Một lần có thân là khổ, Phật bảo bốn thứ khổ cơ bản của thân là sanh lão bệnh tử, không ai tránh khỏi. Đó là chưa kể tới thành bại hơn thua trong cuộc đời. Thật ra cái chết không đáng sợ, nhưng vì mình mê thân nên sợ chết. Sống thì khổ mà lại không muốn chết. Vậy chớ sống để làm gì? Sống để khổ. Có lạ lùng chưa! Trở lại vấn đề nắm tro. Khi đang sống đây, dù chúng ta thành công vinh quang cách mấy, cũng không giữ được. Vì sự thành công ấy phải gắn liền với chủ nhân, mà chủ nhân sẽ không còn nữa để nhận sự vinh quang kia. Chủ nhân theo vô thường mà trở thành nắm tro. Tội gì vì một nắm tro mà ta khổ triền miên như vậy. Sao không ngay đây thanh thản, hạnh phúc, bình an, để khi trở về với cát bụi, ta chỉ còn lại sự thanh thản, bình an chớ không phải là nghiệp thức mênh mang. Giả như còn nghiệp chúng ta cũng thọ nghiệp lành, tái sanh vào cõi lành. Nếu hết nghiệp chúng ta không còn đi trong sanh tử, vĩnh viễn thoát khỏi khổ đau. Chúng ta cũng nên như thế, sống giữa trùng trùng duyên sinh tương đối, thân này còn không giữ được huống là mọi việc chung quanh. Cho nên người tỉnh ngộ sớm chừng nào thì khỏe chừng đó. Tỉnh ngộ chậm hoặc không khéo tỉnh ngộ thì sẽ khổ đến nhắm mắt. Chẳng những khổ đến nhắm mắt mà cho tới lúc tái sinh vẫn tiếp tục khổ. Chúng ta buông xuống hết những buồn phiền, giận hờn, thương ghét để sống đúng trở lại bản vị của mình. Bên cạnh chùm duyên sinh còn có tánh giác. Tánh giác ấy chúng ta hiện có đủ, bình đẳng như nhau và vĩnh cửu bất sanh bất diệt. Chúng ta luôn luôn nghe, luôn luôn thấy rõ ràng, đó là tánh Phật thường biết nơi mỗi chúng sanh. Tánh này không ưu tư, không lao lự toan tính, thường tại như vậy. Chỉ khi buông hết các duyên, ta mới nhận ra mình có tánh giác hiện hữu. Bấy giờ còn thân tứ đại cũng vui mà không còn thân tứ đại cũng vui, sống cũng vui mà chết cũng vui. Trong nhà Phật, người tu giỏi là người buông xả giỏi. Buông tới lúc trong lòng trống rỗng, không còn gì để buông nữa thì sống chết tự tại, vĩnh viễn an vui... Nguồn: https://thuongchieu.net ...
  2. Về với đêm

    Đặt viên gạch đầu cho căn nhà nhỏ.
  3. Về với đêm

    BÀI HỌC TỪ XÔ NƯỚC . trên đường tu còn ngắn tủn của mình, những bài học lớn đôi khi lại được chiêm nghiệm từ những điều bé tí teo.. .• hồi xưa khi còn ngoài đời, mình rất thích đứng dưới vòi sen, đứng rất lâu để suy nghĩ vẩn vơ mọi chuyện, mà đôi khi mình còn đi tắm nhiều lần trong ngày nữa chớ. một sở thích rất ư là hao nước. cho đến khi mình vào chùa, hiển nhiên, mình vẫn thích tắm. nhưng phải tắm bằng nước trong xô chứ làm gì còn vòi sen mà đứng thư giãn. và mình vẫn tắm nhiều và hao nhiều xô nước (hihi - như trước đó). cho đến một ngày đẹp trời thì cúp nước ngay buổi sáng vừa đi lao động nặng về. một cảm giác thật sự rất khó tả... ngay khi đó thì sư cô lớn chuẩn bị cho mỗi bạn một xô lưng nước mưa, xách tay từ bồn chứa vào nhà tắm. lần đầu tiên trong đời, mình tắm gói gọn trong một xô lưng nước. ngay lúc đó mình nhận ra, thì ra mọi thứ cần cho nhu cầu cuộc sống, thật ra rất ít, chỉ có ham muốn của mình là quá nhiều mà thôi. và mình bắt đầu tắm... ít nước lại 😁 vì sau đó khi mình biết nhiều hơn, thì để có nước sạch đúng chuẩn để tắm, thì phải dùng hệ thống lọc nước mà rất hao điện và hao nước, do chùa sử dụng nguồn nước từ suối trên núi và giếng bơm lên, rất dễ gây bệnh ngoài da mỗi khi mưa nhiều hoặc trời khô hạn. .• từ cái xô nước lưng lửng đó, mình nhận ra trong cuộc sống này cũng vậy, nhu cầu tối thiểu của chúng ta - đủ để chúng ta tồn tại, thật ra rất ít, nhưng những ham muốn thì bất tận nên chúng ta cứ chạy mãi, chạy hoài để cố công lấp đầy lòng tham đó, nên cứ mệt hoài 😌 . và từ ngày đó, mình quyết tâm tối giản hơn nữa mọi thứ trong đời sống tu hành. ngày mới lên chùa, mình vẫn còn thói quen online shopping để sửa soạn cho cuộc sống hằng ngày luôn dư dả và bảo đảm (vẫn còn bị cái tật ngoài đời). nhưng đến giờ, sau vài tháng quyết tâm, thì việc mua sắm, chuẩn bị dư thừa đó đã dừng lại và mình bắt đầu cho đi những vật dụng mà sau khi suy xét, mình nhận thấy nó không cần thiết hoặc dư dả (do cũng được nhiều người tặng). từ đó cũng có khoản saving, để chuẩn bị cho dự tính lớn hơn sắp tới. và thật sự sau đó, mình thấy tinh thần thư thái hơn, vì khi chúng ta cắt bớt thời gian cho việc vô ích, thì chúng ta đã dành thời gian cho việc có ích. . • khi xung quanh hầu như chỉ còn những vật dụng thiết yếu, mình chợt nhận ra: chỉ có khi buông xuống dần những ham muốn thô thiển về vật chất, thì mới có thể bắt đầu tiến nhanh hơn trên đường tâm linh. .• thật ra, chúng ta đâu cần quá nhiều thứ như chúng ta hay nghĩ, đúng không? .. - Trích SC J.... Nam mô a di đà phật! -
  4. Về với đêm

    - Trích sư cô J... -
  5. Về với đêm

    "Xin trả chim đôi cánh Đôi cánh nhẹ bay xa Ta trở về lặng lẽ Một mình ngắm mây qua." (Sư Ông Viên Minh) ..
  6. Về với đêm

    Ta trách ta ta hận ta quá đỗi.. Uất nghẹn từng hồi theo nhịp thở thời gian... Trách và hận kiếp làm người sương khói.. Sống đớn đau trọn vẹn cả cuộc đời... ... Lời dạy bảo người ơi ta ghi khắc.. Gửi gió sương tận ngóc ngách tâm hồn... Ta ngu ngốc ... Sống đời ngu ngốc... Chẳng hiểu tâm thành đã được gửi trao... .. Bao đau đớn giờ đây nhận lấy.. Đáng đời ta bởi nhân quả khôn lường.. ...
  7. Về với đêm

    Tiếng uất nghẹn được đè nén lại.. Cắn chặt môi nén tất cả vào lòng.. Thói quen đó dường như máu thịt.. Khắc gió sương chỉ bốn bức tường.. ... Ước mơ con cuộc đời đơn giản.. Cháo cơm rau đạm bạc qua ngày.. Bên người bạn đầu ấm gối tay.. Cũng xa rời như là sương khói..
  8. Về với đêm

    Ta nằm đây nơi căn phòng vắng lặng.. Nước mắt rơi từng đợt sóng dâng trào.. Lấy muộn phiền làm mền.. Lấy nỗi đau làm chiếu.. Ấp ủ điều gì trong góc tối tâm hồn.. ..
  9. Về với đêm

    Ngày thứ mấy dãn cách rồi nhỉ?!. Ko còn nhớ ngày giờ luôn rồi. Hôm nay ra đường mua thuốc cho Mẹ, thấy cảnh tượng vắng lặng, có một cái gì đó rất buồn. Ko giống như không khí ngày Tết, mà nó ảm đạm, buồn rười rượi hơn nhiều. Covid thật là khiến ngta mất đi tất cả thật mà. ..
  10. Về với đêm

    Được!. Phá mồi cùng là một hành động tốt!.
  11. Về với đêm

    Được nhỉ. Nhậu onl mùa dịch cho sướng nào!. Shena có nhậu onl ko?
  12. Về với đêm

    Covid mà, nên chỉ uống 1 mình thôi. Hii, ^^ ..
  13. Về với đêm

    Dịch chúng ta làm gì??!!. Nhậu thôi chứ làm gì. ..
  14. Về với đêm

    Cảm ơn em nhe! Em cũng giữ sức khỏe nhé! 💪💪
  15. Về với đêm

    Uhm, đúng rồi Shena. Nghĩ chấp niệm sẽ sinh chấp niệm, khổ càng khổ. Bỏ qua tất cả, nghĩ vui vẻ, happy cho mọi việc vui vẻ, happy chứ nhỉ. .. Dịch, mọi người vững tinh thần cho vui vẻ, chứ ko là rất đuối ! Cười lên thôi!.
  16. Về với đêm

    Mình cũng chưa đọc, nên mình cũng không biết gì để luận bàn cùng bạn nhé. Thân!
  17. Về với đêm

    Mình thích mấy đoạn cuối của Clip: "Bất cứ điều gì chúng ta nói hay làm mà mang đến khổ đau đều là tà kiến" => chấp niệm vào sẽ bị khổ đau mãi nhỉ!. Hii, ^^ .. Mình cũng đọc qua hành trình về phương Đông và 1 số sách vậy. Hii, Mình đọc và nghe để có góc nhìn khác hơn về sự vật hiện tượng thôi. Và trên hết là để bản thân được vui vẻ, happy với mọi vấn đề. Nhìn nhiều góc độ tâm sẽ nhẹ nhàng hơn. .. Shena có gì vào trao đổi thêm sách hoặc những điều thú vị cùng nhau thêm nữa nhé!. Hii, ^^
  18. Về với đêm

    .. Clip gần 1 tiếng đồng hồ. Ko biết ai có đủ kiên nhẫn để nghe ko ?!. Hihi, Mình đã nghe hết 1 tiếng, hay !. .. Cứ mang vào để đây, ai có hữu duyên thì nghe thôi nhỉ!. Hii,
  19. Về với đêm

    Nay vào thấy cái chủ đề của 1 bạn viết mình thấy thú vị đây. hihi, Mà không có vào bàn luận, mang về nhà mình viết cho nó "Riêng tư" đỡ thảo luận. Kaka, ... Kèo trên kèo dưới - Kèo với chả cột gì ở đây??. - Chúng mình là con gái hết cả - kèo kéo gì chèn ơi??!! . hihi, Ta nói chẳng hiểu phân biệt làm gì để rồi gò bó bản thân, ai chẳng có lúc mạnh lúc yếu, ai chẳng có lúc cần làm "kèo trên" và cũng có lúc cần làm "kèo dười" => Hãy cứ yêu thương nhau đi, khi bạn mệt mỏi bạn tựa vào mình, khi mình mệt mỏi mình tựa vào bạn. Khi bạn nằm trên đau lưng đau bụng thì mình trèo lên trên nằm trên bạn, khi bạn nằm dưới đau bụng đau lưng thì mình trèo xuống dưới nằm dưới bạn. haha, Chứ có cái gì đâu mà cứ cổ hủ nghĩ chi cho phức tạp rồi gồng gánh lên cho nặng nề??!!. hehe, Tỏ ra CÁI KÈO CÁI CỘT làm gì rồi lúc đuối sức mệt mỏi cũng ko dám ẻo xèo xuống, còn cái bạn muốn "GÂN LÊN" những lúc thấy cần "GÂN" thì lại nghĩ là CỘT KÈO DƯỚI GÌ GÌ ĐÓ MÀ KHÔNG DÁM "GÂN" => ta nói cười chít được. .. TÓM GỌN LẠI => Chúng ta là NGƯỜI => không phải cái KÈO CÁI CỘT => xây dựng chi cái khái niệm CỘT KÈO CHI CHO NÓ PHỨC TẠP RA. hí hí, .. Viết đây để đó, ai quan tâm vào đọc chia sẽ, lẳng lặng cảm nhận nhau. hehe, .. Chúc cả nhà 1 buổi chiều vui vẻ, mát mẻ và thư giãn nhé!. ^^ ..
  20. Về với đêm

    Nay bực bội ghê. Làm gặp ngay cái thằng bá vơ, xàm láp. Đã tránh nó rồi, ko thèm đếm xỉa nó rồi mà lâu lâu vẫn bị đụng nó. Cơ mà phát hiện ra 1 điều, khi mình bực bội khó chịu điều gì thì y như rằng bị nhức đầu, tê cái đầu. Ohh, nguy hiểm chưa. Vậy nên ko nên bực bội, ko nên khó chịu, ko nên nóng giận. Tập buông bỏ mọi thứ ko phải vì ai mà vì bản thân mình thôi. Ta nói nghĩ tích cực, vui vẻ là đời vui vẻ tich cực. Kệ bà có thằng ôn đó. Đừng để nó ảnh hưởng đến tâm trạng, đầu óc của mình. Không thì mình gánh chịu chứ ai đâu mà. .. Buông bỏ những bực dọc, vui vẻ với chính mình là liều thuốc an thần vô giá nhất. Kaka,
×