Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

ThanhNhan

Members
  • Content count

    900
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    24

ThanhNhan last won the day on December 26 2020

ThanhNhan had the most liked content!

Community Reputation

740 Excellent

About ThanhNhan

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Lesbian

Recent Profile Visitors

10,914 profile views
  1. ...và tôi cũng yêu em

    Chị và mình ít khi tâm sự sâu với nhau. Chị ở đầu kia, mình ở đầu này của đất nước. Chuyện tình cảm chị em lại càng ít tâm sự. Có lẽ nhà mình thì đông anh chị em nhưng mà để mở miệng tâm sự chuyện riêng tư của nhau thì rất hiếm khi. Chị em mình ít khi mà nói chuyện tình cảm ướt át. Gặp nhau toàn nói chuyện tếu táo trên trời dứơi đất chọc ghẹo nhau rồi cừơi ha hả. Chị hơn mình 2 tuổi. Chị với mình dù cùng ăn cùng ở cùng chơi dưới một mái nhà nhưng chị rất khác biệt so với mình. Chị là con cưng của ba mẹ, chị được ba mẹ chiều chuộng nhất nhà. Chị cũng xinh xắn nhất trong nhà, học hành giỏi giang. Chị ăn nói rất lưu loát, khéo ngoại giao, quan hệ, với ai chị cũng vui vẻ xởi lởi và được lòng tất cả mọi người. Những năm học cấp 3 chị được rất nhiều chàng trai tán tỉnh theo đuổi. Mình thấy buổi tối các anh ấy tới nhà ngồi chơi nói chuyện hoài ( hồi đó trai gái tán nhau là tới nhà ngồi đồng ở phòng khách nói chuyện cả buổi tối trước sự chứng kiến của phụ huynh và anh chị em nhà mình lượn qua lượn về nhìn ha ha....giờ tán nhau là ra quán tâm sự hết phụ huynh không biết mô tê gì đâu). Có lần chị bị vết thương ở chân mà bị sưng mưng mủ nóng sốt sao đó, mẹ chị nói mình đi mua thuốc, tiệm thuốc gần nhà ( hồi đó mình là chân sai vặt mua đồ của mẹ chị á, mua gì lặt vặt là biểu mình đi). Mình đi mua mà gặp con bạn cùng lớp hàng xóm nó rủ ngồi uống nước mía. Ngồi với nó tám ba láp ba xàm gì á khoảng 1 tiếng sau về nhà. Ông ba ông đón ở sân ổng uýnh mình một trận te tua tơi tả vừa đánh vừa la vì cái tội đi mua thuốc không lo về nhanh mà la cà đi chơi để chị đau nóng sốt. Ông ba uýnh cũng đau lắm mà mình lì đòn không có khóc, lúc đó mình khoảng lớp 9 lớp 10 gì á. Hồi đó bị uýnh không lo mà chỉ lo con bạn nó có đi ngang cổng có thấy mình bị uýnh không, nếu thấy thì xấu hổ lắm. Bị uýnh xong nghĩ là ai méc ba mình đi mua thuốc vậy nhỉ. Chỉ có mẹ chị biết mình đi mua thuốc thôi, méc kiểu gì mà mình bị uýnh ghê thiệt. Giờ nghỉ lại nếu mong có thuốc nhanh thì ra tiệm thuốc kêu mình về chứ tiệm thuốc gần nhà mình đi bộ mà, mình uống nước mía cũng sát tiệm thuốc mà. Vậy mà cũng để cho mình bị ba uýnh cho được. Giờ nghĩ lại mình ức, chứ hồi đó nghĩ à thì do mình ham chơi nên ba uýnh. Hồi đó còn nhỏ còn ham ăn, ham chơi, vô tư, hơi khờ nữa nên không suy nghĩ sâu xa gì cả. Cứ vô tư vui chơi ăn học thôi. Chị học hết 12 thì vào Đà Nẵng học đại học tài chính kế toán, chắc là chị cũng muốn học ngành này để ra phụ ba làm sổ sách. Nhưng mà cuối cùng học xong chị lại đi lấy chồng liền, ông chồng lại ở xa cho nên chị cũng không phụ ba được gì. Nghe nói anh đó chị quen lúc đang học đại học, anh đó hơn chị mấy tuổi á. Ngày chị đám cưới mình đi học ở xa nên cũng không về nhà dự đám cưới chị. Chắc lúc làm cô dâu chị đẹp lắm. Chị là con cưng của ba mẹ mà gả đi xa vậy chắc ba mẹ xót con lắm. Năm tháng trôi đi chị em mình hiếm khi gặp nhau, rồi chị sinh 2 đứa con đủ nếp đủ tẻ. Sinh con chị cũng ở lại nhà chồng sinh không về nhà ba mẹ để sinh. Thân gái dặm trường, một mình ở nơi đất khách quê người, chị cũng giỏi cáng đán xoay xở để nhà cửa yên ấm. Chị em mỗi dịp giỗ, tết về mới gặp được nhau. Cũng nghe kể chị cũng không làm nghề kế toán đựơc bao lâu mà chuyển sang làm tự do. Thấy chị cũng làm ăn phát triển, phát đạt lắm. Ông chồng của chị thì mỗi lần gặp là nghe ổng nói làm dự án này, dự án kia có vẻ đao to búa lớn lắm, nói tới ông tỉnh ông huyện nào là ổng cũng biết, cũng quen. Mà mình thấy lạ là facebook của chị hiếm khi đăng hình ảnh gia đình vợ chồng con cái chị mà toàn thấy ảnh chị cùng nhóm bạn gái học cấp 3 cấp 2 đi tây đi tàu du lịch khắp nơi rất vui vẽ. Mình có dự cảm không tốt về tình hình gia đình của chị. Những năm gần đây những dịp gặp chị mình thấy dáng vẻ chị mệt mỏi, ánh mắt đượm buồn, cũng cười cười nói nói nhưng mình không thấy tươi vui như chị trước đây. Mình cảm thấy vậy nhưng cũng không hỏi tại sao vì thấy vợ chồng chị con cái vẫn đi với nhau bình thường. Rồi cuối cùng năm kia nghe bà chị kia của mình nói phong phanh về tình hình vợ chồng của chị là “cơm không lành canh không ngọt”. Chắc là chị cũng giấu anh chị em không kể, không nói cho nhiều người biết. Năm trước trong dịp về quê giỗ chị kêu mình đi cafe ra quán có 2 chị em chị mới kể cho mình nghe. Anh chị đã chia tay đường ai nấy đi, chị cũng mua căn hộ chung cư ở mấy mẹ con. Mình cũng biết trước rồi mà cũng chẳng biết an ủi chị sao cả. Nói chị là “người ta đã phụ bạc không thương mình nữa thì ở với nhau thêm khổ, chị dứt khoát đựơc thì tốt” con cái chị cũng đã lớn cũng đã hiểu chuyện không trách móc gì ba mẹ đâu. Chuyện chồng chị xùng xình cũng 5-6 năm rồi mà chị mới phát hiện 1-2 năm. Vậy là chị phát hiện cũng hơi muộn không thể cứu vãn được, khi mà chị cũng cố gắng làm hoà vài lần rồi. Khi một gia đình đã rạn nứt không còn hạnh phúc thì níu kéo cũng vô ích. Chị sống theo phong cách hiện đại dù có chồng có con nhưng vẫn sắp xếp thời gian cho bản thân, chị đi chơi với bạn bè rất nhiều, chị đi học thêm môn này môn kia theo sở thích của chị, chị kể ông chồng làm ăn dự án này dự án kia cũng là tiền của chị đưa cho ổng hết, ổng cứ nói là làm dự án thiếu tiền là chị cứ đưa cho ổng hết, chị thì cứ tin tửơng. Vậy thì ra sau này chị mới biết đem tiền nuôi bao bồ nhí hết. Khi chuyện vở lở ra Còn nhơn nhơn chở con kia đi trước mặt chị, chọc tức chị. Mình thật bất bình, đàn ông khi mà phủ rồi thì thật là tàn nhẫn. Nên nói với chị nên buông bỏ, chị quyết định bỏ đi là tốt rồi. Nhiều phụ nữ chỉ vì thương con mà cắn răng chịu đựng để con có đủ cha mẹ. Nhưng mà mình nghĩ đièu đó là vô nghĩa. Đừng để con cái chứng kiến cảnh cha mẹ chửi mắng nhau, thượng cẳng chân hạ cẳng tay vợi nhau, hay là đóng kịch hạnh phúc trước mặt chúng nó. Con cái mà phát hiện cha mẹ đóng kịch với nhau chúng nó cũng không vui vẻ hạnh phúc gì đâu. Thà rằng thiếu cha hoặc thiếu mẹ mà con cái đựợc sống vui vẻ hạnh phúc bình yên còn hơn là sống lo sợ thon thót trong một gia đình đầy đủ cả mẹ cha. Một vết thương sẽ cứa sâu mãi trong trái tim, tâm hồn của đứa con suốt cuộc đời của nó khi chứng kiến cha mẹ nó sống với nhau mà không hạnh phúc, đủ thứ chuyện xãy ra trong gia đình. Mình tin chị sẽ mạnh mẽ vượt qua tất cả. Con lớn của chị cũng học gần xong đại học, con út thì năm nay đã vào đại học ngoại giao rồi đấy. Chắc là con bé giống mẹ, xinh xắn và giỏi ăn nói. Giờ thấy chị chắc đã xác định được đường đi của bản thân nên chị đã tươi vui trở lại. Chị cũng đang trốn dịch ở đầu kia đất nước nên cũng siêng lên face chơi, chát chít với chị em bà con với nhau. Mình Hẹn với chị hết dịch làm tuor cho chị em đi chơi, chị nghe đi chơi du lịch là khoái lắm. Chị là người thuờng setup tuor cho bầy em nhao nhao của nhà mình đi chơi. Hẹn gặp chị thêm một tour đi cho hết miền bắc khi hết dịch chị nhé.
  2. ...và tôi cũng yêu em

    Mình thật sự không thích những người có tính ỡm ờ hàng hai đâu nha. Tính mình lạnh lùng, im im, và quyết định rất dứt khoát. Nếu mình đã có người yêu mà có người khác muốn tiến tới tìm hiểu mình thì phải trả lời dứt khoát ngay từ ban đầu để họ khỏi phải tán tỉnh đưa đẩy mình chi nữa cho mất thời gian của họ làm chi. Có người lại thích sự ỡm ờ để có được cảm giác có người đeo đuổi chiều chuộng mình hay sao. Lại đi kể cho người yêu mình nghe nữa. Ối giời thật là bực mình mà. Người ta nói có những sự thật không nên nói ra, nói ra sẽ làm cho đối phương buồn lòng thì nói làm gì. Dù nói ra sự thật để chứng tỏ mình thật thà không dối trá giấu diếm gì nhưng mà cái sự thật đó làm người yêu mình buồn lòng không hạnh phúc thì đừng có mà bô bô kể ra. Nhiều lúc nói sự thật làm mất lòng đối phương thì nên im lặng, nói dối bớt đi cho nó nhẹ nhàng, vui vẻ, hạnh phúc cả đôi bên cũng nên làm chứ. Có lẽ em và mình không cùng quan điểm. Hồi nhỏ xem bộ phim “lời nói dối chân thật- the true lie” cũng đã mấy chục năm rồi. Nhưng lúc đó đã hiểu được có những lúc nói dối là thể hiện lịch sự của một con người. Tất nhiên phải hiểu được thế nào là tình huống nào, hoàn cảnh nào thì áp dụng “the true lie” . Nó là con dao 2 lưỡi nhất là trong quan hệ tình cảm yêu đương, phải cẩn thận và dùng cho đúng. Một người thông minh và nhạy cảm sẽ biết khi nào nên dùng, khi nào không nên dùng. Cuộc sống này bất cứ điều gì cũng nên tương đối, đừng buộc mình vào sự tuyệt đối, hoàn hảo, đừng quá quy tắc, cứng nhắc sẽ khiến mình buồn bã, khổ đau thêm mà thôi.
  3. ...và tôi cũng yêu em

    Mình già rồi mà sao vẫn mắc cái bịnh sợ. Họ chả làm gì mình cả mà mình cũng sợ. Không biết tự bao giờ mắc cái bịnh sợ, sợ đủ thứ. Thì ra lý do thích ở một mình là để tránh tiếp xúc với con người. Người càng không thân quen thì cảm thấy thoải mái hơn là người thân quen. Thật là quái lạ. Chắc bởi vì ấn tượng xấu găm trong não cộng thêm cái bịnh sợ nữa cho nên chỉ cần thấy mặt là cảm thấy khó chịu muốn tránh rồi. Nhiều lúc nghĩ sao mình phải như vậy nhỉ. Sao không bình thường được. Biết như vậy là mình không đúng nhưng không thể thắng nổi nỗi sợ hãi, khó chịu không thoải mái. Thôi thì đành mặc kệ ai nghĩ mình lạnh lùng, xấu xa thây kệ họ. Mình cứ để cho mình được vui vẻ hạnh phúc thoải mái cái đã. Haiza .....mình muốn mình được sống trên hoang đảo quá. Mà nếu có thêm một người nữa cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp cho mình cũng ok ha ha....
  4. ...và tôi cũng yêu em

    Mùa dịch chắc mọi người có dịp trải nghiệm cuộc sống thiếu thốn, gò bó nhàn rỗi, buồn chán, lo lắng .....là như thế nào rồi nhỉ. Hàng ngày ăn nằm đọc tin tức, xem video, chát chít.....cuộc sống thật là thoải mái yên bình với người nhiều tiền trong mùa dịch, còn với người không tiền thì cũng ăn nằm đọc tin tức giải trí này nọ nhưng tinh thần thì lo sốt vó vì không biết ngày mai còn có cái gì mà bỏ vào mồm đây haiza....Sau mùa dịch mọi người nhất định phải trích lập quỹ dự phòng thiên tai, địch hoạ, dịch dã vì theo thuyết âm mưu thì hết dịch này sẽ còn dịch khác tới nữa. Từ ngày dịch bùng nổ có nhiều kỉ lục mới xảy ra. Gần 2 tháng không bước chân ra khỏi nhà. Có nghĩa là gần 2 tháng rồi không được gặp người yêu. Mình chưa bao giờ yêu xa. Lần này cũng không yêu xa mà dịch dã cũng khiến thành yêu xa. Yêu xa buồn, rồi nhiều cái làm mình bực bội, dễ gây nhau, dễ cãi nhau, giận lẫy nhau ì xèo không biết bao nhiêu lần mà kể. Chắc là lòng tin nơi mình chưa đựơc vững chắc làm cảm xúc mình lúc lên lúc xuống dựng đứng không biết đường nào mà lần. Có lúc cô người yêu giận mình quá nói câu “tính khí chị như vậy ai mà chịu nỗi, ai mà ở bền lâu với chị được”. À thì ra là lỗi do mình. Từ giờ phải học cách kìm chế cơn giận. Mình cảm thấy con người mình đã thay đổi rất nhiều so với trước đây, càng ngày mình càng dễ nổi giận, người nóng tính hẳn ra, đụng tí là mình sẽ tuôn ra những lời gây sát thương đối phương ngay để thoả mãn cơn giận của mình. Kiểu này dễ bị người yêu bỏ quá. Mình phải điều chỉnh lại bản thân không thôi sẽ ế suốt đời.
  5. ...và tôi cũng yêu em

    Sáng nay ngủ dậy tự nhiên có ý định viết di chúc. Chả hiểu tại sao lại có tâm trạng như vậy. Chắc là do tình hình dịch dã, nhìn cảnh sống nay chết mai không biết đường nào mà lần cho nên mình cần phải chuẩn bị, để khi lỡ mình có chết đi thì không gây rối loạn phiền phức cho mọi người. Người ta nói thật là xấu hổ khi mà mình chết đi mà tiền thì đầy trong tài khoản, tài sản thì đầy ắp. Ơn trời điểm lại mình không có như thế mà ngược lại, còn mắc nợ cũng nhiều đó ha ha....suốt đời làm việc cày cuốc có bao nhiêu tiêu xài bấy nhiêu, mình chỉ sắm vừa đủ những đồ dùng cần thiết cho cuộc sống. Sống không giúp đỡ được gì nhiều cho những người mình mang ơn thì chết đi mình sẽ để lại tài sản của mình cho những người đó. Tài sản để lại cho mọi người cũng chẳng bao nhiêu. Nhưng mà mình muốn trả lại cho những người đã giúp đỡ mình trong cuộc sống, những người đã mang lại niềm vui hạnh phúc cho mình trong cuộc đời ngắn ngủi này của mình. Những người xứng đáng được thừa hưởng tài sản của mình. Nằm điểm lại những gương mặt đi qua trong cuộc đời mình cũng chẳng mấy có ai. Anh chị em, người yêu, bạn bè...đếm lại tổng số cũng mười mấy người. Mình kê lại tất cả các tài khoản, các khoản nợ, các tài sản của mình gửi cho thằng em trước khi mình đi tiêm vắc xin. Không thôi lỡ mình chết đi người nhà mình sẽ rối loạn, vì mình hành tung bí ẩn giải quyết mọi việc chỉ một mình mình biết cho nên người nhà của mình chả biết mô tê gì về mình đâu. Giải quyết cái việc trước khi chết thôi cũng mệt nhỉ. Đúng là trách nhiệm bổn phận làm một con người nó mệt mỏi nặng nề ghê lắm. Nếu có kiếp sau xin được làm cây cỏ, hòn sỏi bên đường “ để muôn đời không biết đớn đau”
  6. “Cuộc đời như giấc mộng trả vay”

  7. ...và tôi cũng yêu em

    Cuộc sống cứ thế từng ngày trôi qua chầm chậm. Cứ ăn rồi ngủ thỉnh thoảng làm việc tí rồi thôi. Thời gian rảnh nhiều chả biết làm gì. Mình muốn có một căn nhà có vườn thời gian rảnh rỗi ra vườn trồng rau chăm chút cây cối cho vui mà vừa có rau sạch để ăn nữa. Rủ cô người iu mai mốt về quê sống, cổ nói người ta chen chân lên thành thị ở mà mình lại thích về quê làm gì. Cổ nói về quê vắng vẻ sợ nguy hiểm, sợ cướp.... ha ha... cổ sợ chết ghê lắm. Ở quê dân tình hiền hoà có gì mà cướp. Chắc từ nhỏ tới lớn cổ ở dứơi quê nên cổ ngán rồi. Còn vụ tiêm thuốc vắc xin, mình nói nếu có vắc xin mình sẽ đi chích cổ nói không cho mình chích, nếu chích là chia tay. Người đâu mà lạ lùng, cổ nói chích xong sợ mình chết vì mình có chứng hay đau đầu chích vô dễ die nên không cho chích. Khi nào có vắc xin an toàn 100% mới cho mình chích. Ối giời người đâu mà sợ chết ghê thế không biết. Thôi thì nghe lời cổ không chích. Nghe lời người iu chắc sống thọ ha ha....
  8. Đã đi gần hết cuộc đời rồi mà giờ vẫn còn lênh đênh. Haizz....buồn!
×