Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi thành viên, 

Để giảm bớt dung lượng dữ liệu của AL,  diễn đàn vừa xóa tất cả những nick chưa từng đăng nhập, chưa từng đăng bài hoặc đã 6 năm không hoạt động. 

Nếu nick của bạn vô tình bị xóa trong lần sàn lọc này, mong bạn thông cảm đăng ký lại nick mới. 

Thân ái.

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

BanhBao

Members
  • Content count

    80
  • Joined

  • Last visited

Community Reputation

42 Excellent

About BanhBao

  • Rank
    Member
  • Birthday December 3

Profile Information

  • Gender
    Not Telling

Recent Profile Visitors

2,013 profile views
  1. "Isn't it lovely, all alone. Heart made of glass, my mind of stone. Tear me to pieces, skin to bone. Hello, welcome home", nghe hoài vẫn thấy hay ❤🧡💛💚💙💜

  2. Mở lối đi riêng

    Chúng ta có những mặt tối cùng cái tôi to lớn. Làm sao chúng ta có thể đến với một người mà ngay cả bản thân mình còn không hiểu gì về mình? Dạo này, tôi nhận ra có một số người và cả chính tôi đều phải tự đặt ra câu hỏi, "Thật ra, mình cần gì?". Có những cám dỗ cứ quanh quẩn, khiến bản thân mình bỏ qua những khoảnh khắc lắng nghe chính minh để đến với những niềm vui nhất thời đó. Để rồi đi được một tí, lại vỡ lẽ ra, "À đấy không phải là điều mình cần vào lúc này". Ai tinh tế thì nhận ra sớm. Ai không tinh tế thì có khi mất cả đời để nhận ra, mình thật sự chẳng hiểu gì về bản thân cả. Những điều mà chúng ta đang làm là dung túng cho "cái tôi cao cả" của mình. Cứ thích làm gì thì làm cái đấy. Nhưng cần hay không thì không biết. Nhiều khi chúng ta cứ làm những việc vô nghĩa hằng ngày, nhưng vẫn cứ cố chấp bám theo cái tôi cao cả đó. Nghĩ lại, thời này, ai làm gì có đủ thời gian để chất vấn bản thân. Có những điều tốt đẹp đến với tôi, cũng có những điều quý giá, nhưng tôi không dám nhận. Chí ít, tôi chỉ dám nghĩ đến khi mà tôi đã thật sự nhìn thấu tim gan của mình. Thời gian cho bản thân, thời gian lắng nghe nó, có vẻ là vẫn chưa đủ. Chưa đủ để bắt đầu một mối quan hệ. Chưa đủ để biết thêm nhiều người. Chưa đủ để chấp nhận sự phóng khoáng, dung túng của nhiều người. Tôi chọn những mối quan hệ không đòi hỏi. Những mối quan hệ bình đẳng, tồn tại vì cả hai đồng thuận. Tôi nghĩ, mình không cần cố gắng khi bản thân chưa sẵn sàng. Tôi không ngại cả tuần chẳng đụng đến điện thoại (nếu có đụng thì chỉ vì công việc) mà đọc một quyển tiểu thuyết đồ sộ Anh em nhà Karamazov hay là Chiến tranh và Hòa bình, để làm người ngoài cuộc, cảm nhận những tư tưởng đối đầu nhau và những cuộc thoại đáng suy ngẫm. Hay là ngồi hàng giờ học làm đồ da, hoặc chỉ đơn thuần là đi dạo lòng vòng một mình đâu đó mà không có điện thoại bên mình. Cứ như bản thân đang tách biệt khỏi hiện tại, để lắng nghe xem, mình đang muốn gì, cần gì. Mà thật ra, hẳn việc lên đường đi trek để hòa vào thiên nhiên có khi lại tốt hơn hẳn tất cả các cách. Ấy là vì muốn xài điện thoại cũng chẳng được mà muốn bận tâm đến chuyện đời cũng chẳng xong vì cái thân đang phải vật lộn với mấy tảng đá, còn các giác quan thì đang được hòa vào với thiên nhiên. Hoặc có khi là đang xám hồn vì bị đi lạc hoặc trượt dài trên con dốc. Thật bản thân cũng không muốn đòi hỏi ai cái gì, cũng không muốn tạo hi vọng vớ vẩn gì cả cho ai. Tự bản thân đang cảm thấy vấn vương nhiều thứ, khó hiểu nhiều thứ ... đến độ không thể chứa thêm một điều gì nữa cả. Cũng không muốn gánh trách nhiệm cho những việc mình không có khả năng. Đôi khi, hành trình tìm hiểu bản thân còn dài hơn cả đi tìm tình yêu. Hành trình này không phải là mới vừa bắt đầu. Có khi đã bắt đầu từ rất lâu, rồi tạm dừng cũng nhiều lần vì phân tâm bởi những thứ nhất thời. Người ta có câu, Nếu không biết cách yêu bản thân mình thì làm sao yêu được người khác? Không biết bản thân mình cần gì thì sao biết được người khác cần gì? Phải đúng không nhỉ?
  3. Mở lối đi riêng

    Bạn có tin vào nghiệp quật? Tôi có cảm giác mình đang bị nghiệp quật, mà quật ngay tức thì vài ngày sau khi chính bản thân mình vừa tạo nghiệp. Như vậy là trong chưa đầy 1 tháng, tôi mang cả hai tâm trạng chẳng mấy gì vui vẻ, của cả tôi lẫn người đã đi xa. Bản thân tôi là một kẻ lầy lội hết sức, sẵn sàng tha thứ, bao dung, bỏ qua mọi chuyện (nói theo kiểu cao thượng) và hạ mình để mọi thứ có thể tiếp tục. Nhưng tôi đã sai, khi mọi thứ không thể chữa được nữa, đúng ra tôi không nên tạo ra thêm gánh nặng cho cô ấy bằng cái sự đê hèn của mình. Cơ mà khi người ta hành xử đê hèn lại cứ cho rằng mình cao thượng. Người có tự tôn, hãy sẽ không có những hành động như vậy. Dù cảm xúc có biến thiên cỡ nào, thì cũng không để tuôn trào như vậy. Nhất là tỏ ra với người không một chút tình thương nào với mình. Nghiệp quật đúng là nghiệp quật. Tôi nhận phải những điều tương tự nhưng thay vì là trải dài mấy tuần thì nay là chỉ trong vài tiếng. Cơ mà cái sự hành hạ tâm lý vài tuần nó kinh khủng hơn vài tiếng nhiều. Mình bị gượng ép quẳng cho một cái trách nhiệm mà mình đã chối từ. Và hành xử của mình hẳn là im lặng và cái sự im lặng một ngày nào đó cũng phải trả giá bằng một cách khác. Hay nói cách khác, hẳn là tôi sắp bị thêm một cái sự nghiệp quật nữa vì hành động im lặng, khước từ mọi thứ của mình. Mặc khác, tôi xem đây là một bài học giúp mình sáng mắt ra, bởi tôi cảm thấy một sự đê hèn hết sức khi hành xử khủng bố tâm lý bằng kiểu thay đổi tâm lý, sắc thái và cả lời nói bởi sự bấn loạn trong tâm hồn quỵ lụy. Một điều tôi chưa bao giờ được thấy hơn 10 năm qua trong những câu chuyện tình mình từng trải. Lần đầu tiên, tôi hiểu và cảm nhận sự sâu sắc tự tôn lẫn thế nào là trân trọng tình cảm đôi lứa ở giai đoạn cuối của cuộc tình. Tôi đã sai, muôn vàn sai trong hơn 10 năm qua. Im lặng là hành động đáng sợ nhất nhưng cũng là một sự chịu đựng âm thầm hết mực kiên trì và chấp nhận tạo nghiệp.
  4. Mở lối đi riêng

    Không biết do biết tận dụng thời gian hay sao, mà 2 tuần qua trôi qua nhanh quá. Nhiều chuyện xảy ra, không biết nên bắt đầu từ đâu, rồi đâu là cảm xúc quan trọng nhất mà tôi muốn ghi lại trên nhật ký này. Tôi vừa thấy mình hèn hạ mà vừa thấy mình khốn nạn nữa. Nhưng ai quan tâm nhỉ, mình cứ làm những điều mà mình cảm thấy thoải mái. Miễn sao những điều đó không làm cắn rứt lương tâm là được. Cũng có đôi khi tôi hạ thấp bản thân lắm, nhưng rồi thời gian cũng chứng minh được phần người trong tôi vẫn lớn hơn phần con lắm lắm. Đó có được xem là một cách tự trọng hay không, khi hiểu phải sống như thế nào để không phải hối hận với chính bản thân mình? Tôi nói chuyện với nhiều người, cũng thấy có khả thi tiến đến với nhiều người. Nhưng tôi đang xây một cái bức tường khá cao, đến độ bị than phiền vì cao quá. Có một vài người nói chuyện một hồi thì hiểu tại sao tôi đặt tường cao đến vậy. Không vội vã cũng không thụ động, tôi cảm thấy mình đang cố liên kết bằng tâm hồn hơn là những cuộc nói chuyện xáo rỗng, thả thính lung tung và những dấu hiệu của việc thiếu kiên trì bằng cách đi đường tắt. Không lẽ lại có đường tắt đi đến trái tim? Rồi liệu đi tắt như vậy, cái giá phải trả là bao nhiêu đây? Người ta bảo tôi nói chuyện thu hút, cũng vui. Có lúc tôi cũng thấy người ta nói chuyện thu hút, nhưng vẫn gắng tìm một mối liên kết nào đó. Vậy mà không hiểu sao vẫn chưa cảm nhận được. Tôi tách biệt giữa cảm phục, thương hại và tình thương mến thật sự mà không muốn nhầm lẫn giữa các loại tình cảm này. Tôi cũng không muốn nhận không những tình cảm mà mình chưa cảm nhận được. Càng không muốn sa vào bẫy của những người không thể lắng nghe được câu chuyện mà tôi đang nói. An toàn là gì? Có người bảo tôi nói chuyện nhiều vậy nên làm họ bất an. Có người thì lại đề cập ở góc độ khác bằng việc hỏi xem tôi còn nói chuyện với người khác hay không. Nhiều khi tôi không thể tự trả lời cho mình vài câu hỏi. Người ta cứ đòi an toàn, nhưng sao lại không thể cho người khác được cảm giác an toàn. Mọi thứ cứ mông lung. Thế nên tôi đành phải cho đóng băng mọi thứ. Đôi khi tôi thấy đó là cách an toàn tốt nhất cho đôi bên. Tại sao tình cảm lại có thể dễ đến như vậy? Nếu có vài khó khăn diễn ra, liệu tình cảm đó có còn? Hay tất cả chỉ là những cảm xúc nhất thời? Có phải thời gian chính là giải pháp tốt nhất để định hình tình cảm đang thực sự ở mức độ nào? Chắc đây là một trong đoạn nhật ký mà tôi viết lâu nhất cho đến thời điểm này. Tôi không biết lí do vì sao. Có lẽ tôi không có thời gian thật sự ở một mình để ngẫm nghĩ những gì đang diễn ra theo chiều hướng hướng nội. Tôi thật sự bị phân tâm với những điều đang diễn ra. Phân tâm trong việc đối diện với chính mình lẫn định hướng trong công việc. Điều mà tôi đang làm khác với trước đây, rằng tôi đã đổ nhiều sức lực vào thể dục thể thao hơn là công việc. Có phải chính công việc cũng là vấn đề hiện tại của tôi?
  5. Mở lối đi riêng

    Người ta có Therapist hẳn hoi. Còn tôi không có, lại càng kén chọn, nên là đi lượn kiếm bạn nói chuyện khắp nơi để kết bạn. Chia sẻ để cả hai cùng thoải mái khi nói chuyện với nhau. Rồi họ vô tình đều trở thành Therapist bất đắc dĩ của tôi. Vừa miễn phí mà lại nhìn được nhiều khía cạnh khác nhau của cuộc sống. Có nhiều người sẽ đánh giá vì sao tôi lại lượn đi kiếm bạn sớm quá khi vừa chia tay. Nhưng thật lòng mà nói, ai muốn nói sao cũng được. Tôi cảm thấy đây là điều tốt nhất mà tôi có thể yêu thương mình lúc này. Tôi không lượn để cầu có người lấp đi khoảng trống. Tôi lượn để có người tâm sự và chia sẻ nhưng cũng là tìm kiếm đối tượng tìm năng kế tiếp. Chia li là chuyện thường. Dù đau nhưng tôi không thể nằm đó vật lộn rồi càng bi quan hơn. Tôi thừa biết mình sẽ tệ thế nào nếu ở 1 mình chừng 10 phút thôi. Tôi tôn trọng những người bạn mới (chả biết có ai là người yêu tương lai không) và chia sẻ thẳng thắn về chuyện của mình. Tôi không hối hận vì làm vậy và rất mừng vì tự nhiên mất đi một người mà lại thêm nhiều người bạn hay ho. Tôi có thể chia sẻ nhiều hơn những kiến thức mà lâu lắm rồi không được nói đến, đề cập đến những cảm xúc và những vết thương lòng cần chữa. Tôi vừa đau lòng, nặng lòng đó mà được xoa dịu. Tôi vừa cảm thấy tuyệt vọng đó mà được an ủi. Tôi vừa mất lòng tin đó mà được đốt cháy lại ngọn lửa be bé. Tôi thầm cảm ơn họ, cố gắng để trung hòa và không tạo hi vọng cho ai. Dẫu sao thì, bản thân đã nhận thức được mình như thế nào và biết để bắt đầu một mối quan hệ mới người tương lại phải chịu đựng như thế nào. Chắc hẳn họ phải là người kiên trì lắm mới có thể chịu đựng được tính cách của tôi.
  6. Lâu rồi không viết lại. Đã từng trách mình quá nhiều chữ nên đã có nhiều suy nghĩ không hay. Nhưng giờ lại nghĩ viết ra để tâm nó tịnh trở lại, suy nghĩ thấu đáo hơn. Có những mất mát, như con lũ càn qua, kéo đi không còn lại gì. Rồi lại phải bắt đầu bằng hai bàn tay trắng. Không phải là muốn nuôi hi vọng để tự lừa mình nữa đâu. Chẳng qua là chẳng còn cách nào khác để mọi thứ trở về đúng chỗ của nó. Cuộc đời luôn bất công không bao giờ cho mình được ở yên mà. Cạm bẫy ở khắp nơi. Quan trọng là bản thân còn sống và còn là chính mình là được. Rồi sẽ có con đường mới để tiếp tục sống. Bí hết đường thì mở lối đi riêng. Ps: 2 năm không trekking, giờ đi lại phê lòi =.=
×