Jump to content
  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

quynhdi

Members
  • Content count

    163
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    40

quynhdi last won the day on April 28

quynhdi had the most liked content!

Community Reputation

601 Excellent

3 Followers

About quynhdi

  • Rank
    Member

Profile Information

  • Gender
    Female

Recent Profile Visitors

2,003 profile views
  1. Đôi Khi Tôi Viết

    Haha, nangxanh nói cái này là trúng nỗi niềm của Di rồi. Lỡ rồi cho Di than thở chút. Có nhiều lúc pharmacists chặn Di những chuyện vô duyên lắm nha. Di cross taper TCA to SSRI mà chặn, hỏi Di có biết risks của Serotonin syndrome không. I was like Excuse me. Nhiều khi bực mình, nhưng mà ráng bình tĩnh, nghĩ chắc là mấy cô cậu mới ra trường mới làm mấy cái chuyện này. Di biết pharmacists chỉ làm nhiệm vụ của họ, nhưng chặn sai thì bệnh nhân không có thuốc, sẽ làm chậm trễ việc chữa trị. Mấy tháng trước có 1 cô pharmacist filled luôn 3 scripts của Lamictal trong 1 tuần, from both neuro and psych. Không nghĩ tới SJS, chết người như chơi. Mấy cái đó lại không chặn, mà Di rõ ràng viết là I am taking over this medication and please cancel previous prescriptions. Bữa đó Di giận tím người, muốn report cô đó mà không biết report chỗ nào. May sao Di gọi cho bệnh nhân kịp, kêu ông ta đừng uống thuốc. Nhưng mà nói đi phải nói lại. Nhờ các bạn pharmacists chặn những scripts của controlled substances nên đã cứu được nhiều người. Khi mà Di gặp người drug-seeking, đòi early refills of benzos, Di sẽ đổ thừa cho pharmacists, nói là dù Di có gửi scripts thì cũng bị các bạn chặn lại thôi. Di thấy khi đi làm thì tất nhiên không phải bệnh nhân nào cũng hiểu được tấm lòng của mình. Nhưng mà mình cứ làm hết lòng, sẽ có người không thích mình, nhưng rồi sẽ có người cổ vũ cho mình tiếp tục. Mà nangxanh đừng có nghỉ bỏ đi làm nông dân nha. Nước Mỹ cần người như bạn để chặn những perscriptions không ra gì, rồi tiện thể lâu lâu làm bia đỡ đạn khi gặp drug-seeking patients cho tụi Di nữa.
  2. Đôi Khi Tôi Viết

    @nangxanh Đúng rồi đó nangxanh. Bị nghiện xong rồi bị chết nữa. Bệnh nhân uống thuốc giảm đau quen, khi bác sĩ abruptly stopped, họ phải tìm đến heroin on the street, mà họ không biết liều lượng nên dễ chết. Di vẫn thấy rất nhiều bác sĩ lớn tuổi hay là mấy người NPs còn hành y based on personal experiences, chứ không phải là evidence based. Họ phát opioids, benzos, SOMA, tramadol, Lyrica như phát kẹo. Khi mà PCPs sợ bị DEA nắm đầu, không biết làm sao để taper down thì đẩy qua cho Psychiatry hứng hết. Nhiều người họ get better, họ cảm ơn mình và đôi khi còn lo lắng ngược lại cho mình nữa. Mấy cái kind gestures vậy tiền cũng mua không được. Nó là động lực để Di đi làm mỗi ngày.
  3. Đôi Khi Tôi Viết

    Sắp chuyển chỗ làm, mình phải nói chia tay với nhiều bệnh nhân ở đây. Nhiều người tin tuởng và kể cả cuộc đời cho mình nghe. Khi biết mình sắp đi, vài người nói "bây giờ tôi sắp mất cô rồi." Nghe họ nói làm mình cũng buồn theo. Có vài nguời muốn vào gặp trực tiếp để say goodbye vào lần hẹn cuối, chứ không muốn gặp qua phone hay video nữa. Có nguời còn đem quà đến biếu, mình nhắc họ quà không đuợc hơn $20. Thế là họ nói quà này tôi tự làm, nên không có tốn tiền. Mà thuơng nhất có lẽ là một bà lão gần 70 tuổi. Bà lão bị nghiện thuốc phiện do ông bác sĩ gia đình cho thuốc quá nặng trong 20 năm qua. Đến khi ông ta bị Medical Board vịnh, he không giảm từ từ, mà sợ rồi cắt ngang làm bà ta phải nhập viện. Sau này mình giúp her, tìm một loại thuốc khác ít tác dụng phụ hơn. Nhưng lúc nào mình cũng nhắc nhở her là tôi không muốn bà uống thuốc này hoài. Hôm nay là lần hẹn cuối cùng, she khoe là she đã tự giảm thuốc, mà she vẫn thấy khoẻ chứ không sao. Rồi nói là she đang doing very well. Kêu mình an tâm, đi chỗ khác làm vui vẻ, đừng có lo lắng cho her. Nghe mà mình thấy sống mũi cay cay. Đúng là mình lo lắng cho her ra mặt, cho nên thay vì mình là người an ủi, thì she lại đi an ủi ngược lại mình. Muốn mít ướt lắm, nhưng tự nhủ bản thân là phải nén xuống. Rồi she kể tiếp, sau khi mổ ung thư ngực tháng truớc, she cũng không uống thuốc phiện để giảm đau luôn, vì she biết mình không thích va không muốn she uống nhiều thuốc đó quá. Nguời phụ nữ này lại bắn trúng tim mình lần 2. Cũng may là nói chuyện qua phone, chứ không thì she sẽ thấy mình yếu đuối mất. Đi làm thì lúc nào cũng có chuyện vui chuyện buồn. Nhưng mà gặp những bệnh nhân như bà lão 70 tuổi này, thì mình có cực cỡ nào cũng thấy thật xứng đáng.
  4. Đôi Khi Tôi Viết

    @theloner Truyện này kinh khủng quá . Cô ta không thương mình thì mình đi kiếm người khác chứ giết người chi cho mệt, mà còn có thể bị vô tù, mất bằng bác sĩ luôn. @jeniferfm Vấn đề không phải là oan hay không. Nếu một ai đó cố tình làm mình buồn, thì mình bỏ cho xong. Còn nếu là vô tình, thì phải làm sao? Di thử ví dụ, cái ví dụ này không hề có thật. Anh bạn trai hứa qua nhà bạn gái lúc 7 giờ để ăn tối. Cô gái lần đầu tiên nấu beefsteak cho 2 người. Vì beefsteak phải ăn liền mới ngon, nên cô ta phải canh rất kĩ, hy vọng chàng trai vừa tới là sẽ có đồ nóng ăn ngay. Nhưng đến 7 giờ 15 anh ta mới cơ mặt, beefsteak đã hơi nguội. Chàng trai vào nhà, cô bạn gái liền nói "Sao anh đến trễ vậy? Em cảm thấy buồn vì bây giờ đồ ăn nguội hết rồi." Di sẽ phân tích cái cảnh này nha. Thông thường một chàng trai mà nghe vậy, cậu ta sẽ nói rằng, "Anh đâu có cố tình làm em buồn đâu? Em nói vậy oan cho anh quá. Trễ có 15 phút mà em. Sao em nhạy cảm vậy?" Khi mà anh ta nói câu này, cô gái sẽ cảm thấy anh ta chỉ lo bào chữa cho mình, chứ anh ta không có thông cảm cho cô. Anh ta đang kêu cô đừng buồn, vì anh ta không có cố tình. Cái vấn đề là ở đây nè. Cô gái có quyền cảm thấy không vui, dù anh ta có cố tình hay không. Her feeling is her feeling. Không ai có quyền kêu cô ta không được buồn cả, vì đó là her feeling mà. Nếu 10 cô trải qua trường hợp trên, 9 cô kia thấy 15 phút không đáng gì, sẽ không để ý. Nhưng điều đó không quan trọng, vì chàng trai đang ở với cô này, chứ không phải ở với 9 cô kia. Cũng chung cảnh này, chàng trai thứ 2 trả lời là, "Anh xin lỗi vì em thấy buồn. Anh không có cố tình. Lần sau anh sẽ nhắn em trước, hoặc anh sẽ cố về đúng giờ." Khi mà anh ta nói vậy, là anh ta đang validate (google dịch là phê chuẩn mà Di thấy dịch vậy không đúng, nên Di dịch đại là thông cảm) cái feeling của cô ta. Nếu mình read between the lines, anh ta không hề kêu cô ta đừng buồn. Như vậy, cô gái sẽ cảm thấy được người thương thông cảm cho mình. Đôi khi người ta chia tay nhau vì những vết thương họ vô tình gây cho nhau, chứ không phải cố tình đâu. Có thể những vết thương đó nhỏ như vết mũi chích, nhưng nếu năm này qua tháng nọ mà con mũi cứ nhè một chỗ mà chích thì nó sẽ thành vết thương lớn. Và cặp đôi sẽ chia tay dù họ chưa bao giờ cố tình làm khổ nhau. Cái non-verbal mà Di nói, chỉ là một trong những lí do mà mình có thể vô tình làm tổn thương nhau thôi. Chứ non-verbal tất nhiên là có thể nói lên được tính người, và cả cái ẩn ý của người đó nữa. -------------- Có thể người ta sẽ không đồng ý với Di, vì họ tin là hành động quan trọng hơn lời nói. Miễn mình thể hiện yêu thuơng qua hành động là đuợc rồi. Di thì lại thấy cái câu này không phải lúc nào mình cũng dùng đuợc. Cái câu này để nói những nguời khoác loác, hay là nói trong thời những phim kiếm hiệp, toàn đánh đấm thì đúng. Nhưng thời nay, cái câu hành động quan trong hơn lời nói nó vô tình coi nhẹ cái power của lời nói rồi. Your voice is your weapon. Hơn nữa, nguời nói nhiều chưa chắc họ khoác loác. Nguời chỉ biết hành động mà không giỏi communicate thì họ cũng sẽ dễ bị hiểu lầm, và họ sẽ coi thuờng và không mài dũa cái power của lời nói của mình. In my opinion, cả hành động và lời nói đều quan trọng. Tại sao Di phải chọn hành động, mà không thể có cả hai trong cuộc sống? Di biết Di khó tánh và chi li. Không ai là hoàn hảo hết. Di cũng phải sửa để hòa hợp với người mình thương. Và nếu Di làm gì mà Jen buồn, dù Di có cố tình hay không, Di cũng sẽ compromise. Như vậy cái relationship nó mới lâu dài được. Di viết trên đây nhiều quá rồi. Thôi mình ra ngoài bàn tiếp nha .
  5. Đôi Khi Tôi Viết

    @jeniferfm Di hiểu mà. Đôi khi coi những phim cũ vậy sẽ làm mình có lại những cảm giác tuổi thơ. Di biết Jen không thích ủy mị, mà rất cứng rắn và dứt khoát. Câu này của Jen nghe như đang muốn chia sẽ điều khó nói nè. Di nghĩ không hẳn người Mỹ nào cũng vậy, nhưng cái người Mỹ mà Jen đang dating thì coi non-verbal communication rất quan trọng nha . Thiệt ra Di không có cố tình yêu cầu khó khăn đâu. Cái non-verbal communication nó quan trọng hơn cái verbal communication nhiều lắm. Cùng một chữ “yes”, nhưng nếu mình để ý mình sẽ phần nào đoán được người đó có vui vẻ nhận lời không, hay là đang lưỡng lự, hay là đang bị miễn cưỡng. Di đi làm Di phải để ý cái cử chỉ, ánh mắt, ngữ điệu của ngừoi ta. Mặc dù Di không có xịn như đồng nghiệp mình, nhưng Di quen để ý những cái subtle hints trong cái non-verbal của người đối diện. Đối với bệnh nhân, Di có trách nhiệm giúp họ, nên Di chỉ confront họ vào lúc thích hợp. Còn người dưng thì mình không nên tốn thời gian. Nhưng đối với người quan trọng, Di sẽ nói ra vì Di muốn mình hiểu nhau, chứ không có muốn làm khó. Nhưng mà Di biết Jen không có coi thường Di nhỏ tuổi, mà luôn tôn trọng và take my suggestions seriously .
  6. Đôi Khi Tôi Viết

    @rain.on.me Cám ơn rain.on.me . Di sẽ nhớ. Khi Di on call hay là bận việc thì Di không lái xe mấy tiếng tới chỗ Jen được, nên Di ở nhà Facetime với Jen để coi nhà. Vừa coi nhà qua Facetime, vừa coi Xóm Vắng. Còn Di rảnh Di sẽ lái xe tới chỗ Jen. Jen là một người phụ nữ strongly opinionated, không thích gì là nói chứ không có chịu đựng, nên Di làm gì chưa đúng gì là Jen chỉnh à.
  7. Đôi Khi Tôi Viết

    @theloner Cám ơn theloner nha. Thiệt ra Di lái xe cũng không có xa lắm. Di may mắn gặp người hợp ý nên không thấy nó khó và khổ lắm đâu . Di cũng mong mọi chuyện sẽ theo ý muốn. Mình take 1 step at a time. Chậm mà chắc ha theloner .
  8. Đôi Khi Tôi Viết

    Bữa rồi em xem đuợc một cái video rất dễ thuơng. Trong video có một nguời đàn ông đánh đàn, và một nguời phụ nữ ngồi kế bên hát bài The Power of Love. Chắc họ là hai vợ chồng, cỡ 40 hay 50 gì đó, ăn mặc giản dị, nước da rám nắng. Khi nguời phụ nữ hát đến đoạn điệp khúc thì không thua gì Celine Dion cả. Em cứ nghe đi nghe lại. Càng nhìn họ, càng thấy họ thật đẹp. Rồi em nghĩ đến tụi mình. Em ít khi viết gì về tụi mình. Nhưng xem xong cái video kia, em lại nghĩ hay là viết vài dòng, hy vọng mình có thể giữ lại đuợc những giây phút đẹp như cặp đôi kia vậy. Dạo này vì lo chỗ ở riêng của hai đứa mà Jen phải chạy đôn chạy đáo. Em bận đi làm và ở xa nên chẳng giúp gì đuợc nhiều cho Jen. Nhưng khi có quyết định gì quan trọng, Jen sẽ hỏi và tôn trọng ý kiến của em. Tội nghiệp Jen cuối tuần chạy ra đường coi nhà, còn em ở nhà coi phim. Hôm rồi Jen kêu em coi phim Xóm Vắng, bộ phim bộ đầu tiên Jen coi tới thuộc lòng. Em coi mà thấy phim buồn rũ rượi, nhưng Jen bình luận làm em cười chịu không nổi. Jen làm cho cái cảnh trong mưa chán chưa từng thấy trở nên hồi hộp như phim hành động. Sở thích phim ảnh thì mình hơi khác nhau chút, nhưng cái sở thích nghe nhạc thì rất giống nhau. Mỗi khi Jen vô tình mở bài hát em thích, thì muscles của em nó sẽ tự động move. Lần đầu tiên em phiêu theo nhạc truớc mặt Jen đã làm Jen giật mình, rồi Jen phán 1 câu: Sao giống bị seizure. Jen còn đặt tên điệu nhảy của em là điệu Tuyên Huyên thập niên 80. Nhưng em thấy dù có khởi đầu tốt cách mấy, hai người xứng đôi bao nhiêu, thì cuối cùng cặp đôi nào cũng như nhau cả. Cũng phải cố gắng giữ gìn thì cái relationship mới lâu dài. Tuần truớc có hai vợ chồng đến nhờ em làm couple therapy. Sau khi nói chuyện với họ xong, em nghĩ dù có làm therapy thì họ cũng khó có thể trở lại với nhau, vì vết thuơng họ vô tình gây cho nhau trong gần 50 năm sống chung đã quá lớn. Cả hai nguời đó thật đẹp đôi và luôn làm tròn trách nhiệm ba mẹ, nhưng điều đó dường như vẫn chưa đủ. Tình cảm cũng như trồng cây vậy. Mình không tuới nuớc và chăm sóc đúng cách, thì nó sẽ không đuợc như mong đợi. Hai đứa mình từ nhỏ đã phải học hiểu tự lo và tự bảo vệ bản thân. Dù không thể nói trước được gì, nhưng em tin là khi cả hai đứa cùng cố gắng thì sẽ chăm sóc và che chở được cho cái cây chanh Costco của tụi mình, và sẽ chờ được ngày nó ra trái.
  9. Dành Cho Riêng Tôi...

    @chapman ơi, Di đoán ý của Jen là hiểu và thông cảm (understanding), chứ không chỉ là hiểu (understand) đó chapman. Di nghĩ Jen biết giữ tâm sự trong lòng hoài thì sẽ có ngày bị sình bụng ha Jen. Trong mối quan hệ tình cảm nào thì cũng khó tránh xảy ra mấy cái lúc ngừoi trong cuộc bị short temper. Đối với người quan trọng thì đôi khi mình phải giấu đi cái tôi một chút để hiểu và thông cảm cho nhau. Chứ chỉ nghe cho biết mà không thông cảm thì có chia sẽ cũng chẳng được gì. Em của Jen cũng lì lợm và hay short temper với Jen lắm. Nên Jen cũng chịu đựng nhiều rồi.
  10. Yêu người nhỏ tuổi!

    Di xin phép đính chính là câu này là do Di tự suy nghĩ và Di lo lắng thôi. Khi Di quen với người nào lớn tuổi hơn mình, Di luôn lo là nếu chia tay, thì mình vẫn còn thời gian để tìm người khác, còn họ thì không. Cho nên Di chỉ mở lòng khi mình thật sự nghiêm túc, chứ đừng quen chơi để phí thời gian của người ta. Chứ còn các chị lớn mà đã quyết định quen em nhỏ thì họ chẳng sợ chia tay gì cả. Họ cũng biết không ai nói trước được chuyện gì, và họ sẽ chấp nhận nó. Như bạn gái của Di từng nói, she là một cá thể độc lập, she có thể tự tìm niềm vui, và she thà một mình còn hơn ở với một người không hợp. Người tình lý tưởng không có cũng không chết được. Di là một người để she chia sẽ niềm vui nỗi buồn của mình, cùng nhau đi chung con đường, hy vọng là tới già. Di xin lỗi vì cái post trước come out insensitive.
  11. Yêu người nhỏ tuổi!

    Rain.on.me diễn tả bạn nhỏ tuổi sao mà Di thấy so im-ma-chua (Immature) quá . Hy vọng mấy bé nhỏ sẽ trưởng thành hơn khi quen các chị lớn để các chị đỡ nhức đầu. Có một bạn nói với Di là khi cô ta phải lòng một người nhỏ tuổi, cô ta cảm tưởng như mình đang dụ dỗ trẻ vị thành niên, rồi đắn đo không dám quen nhau. Theo Di nghĩ, khi 2 người ở với nhau thì hợp nhau là quan trọng nhất. Khi có tình yêu thực sự và cả 2 đều chính chắn thì sẽ vượt qua được những chông gai. Nhưng không có nghĩa là mình sẽ coi nhẹ những khó khăn của mối quan hệ “lệch tuổi chút xíu” này. Di thấy nếu mà 2 người cách nhau 7-8 tuổi thì chắc không vấn đề gì. Còn cách trên 14-15 tuổi, thì có nhiều cái mình phải suy nghĩ cặn kẽ. Ví dụ là dù “chị” có nhìn trẻ bao nhiêu, cũng sẽ có ngày ra đôi bạn ra đường, sẽ bị môt ai đó vô duyên hỏi rằng “hai ngừoi là hai mẹ con hả?”. Rồi ngày chị về nhà em, chỉ nhỏ hơn mẹ em vài tuổi, hay thậm chí bằng mẹ em luôn, thì cả 2 phải ứng xử ra sao để gia đình không ngại. Rồi còn nhiều tình huống khó xử khác nữa mà mình không đoán trước được. Hơn nữa, trước khi mở lòng với nhau, còn phải xem xem chị có chịu “phiêu lưu” với em không. Như rain.on.me từng nói đó, chuyện trong 2 tháng mình còn không biết trước được, con người quay một cái là thay lòng vèo vèo, thì ai dám nói chuyện 1 năm, 5 năm hay 20 năm. Nếu lỡ chuyện tình mình tan vỡ, thì chị lại càng lớn tuổi, lại càng nao lòng về người tình lí tưởng. Còn em vẫn còn nhiều thời gian đi tìm người khác. Khi mà cả 2 có thể chuẩn bị tinh thần, suy nghĩ nát óc hết mấy cái đắn đo đó, và vẫn chịu take risks để tiến đến với nhau, thì họ sẽ không dễ dàng bị những ảnh hưởng bên ngoài nữa. Phải lòng nhau không khó, giữ tình yêu mới khó. Hy vọng các bạn đã tìm được người thương sẽ luôn trân trọng mối quan hệ của mình.
  12. Tháng 7 rồi, vậy hàng ngàn bác sĩ mới ra trường ở Mỹ đã chính thức vào làm việc được 2 tuần. Các cô cậu bé trẻ trung, đầy nhiệt huyết được bệnh viện điều đi chiến trường ở khoa nội, khoa tâm thần và khoa cấp cứu. Còn người chị lớn như mình thì được điều về phòng mạch an toàn hơn trong mùa covid 19. Hôm nay mình lái xe ngang qua cánh đồng bắp. Trời 6 giờ chiều nhưng vẫn nắng nóng chói chang. Cây bắp cao lắm, cao hơn cả chiếc xe SUV của mình chứ không thấp như cây lúa. Cánh đồng rộng bao la, xanh rì, trông thật thanh bình. Lái xe hơn 5 phút vẫn chưa tới tận cùng. Ngày nào đi làm về cũng mình đi ngang qua đây, nhưng hôm nay lòng mình nặng trĩu. Ở một cánh đồng nào đó, giống như cánh đồng bắp này, một bệnh nhân của mình đã bị xâm hại. Nghĩ cũng lạ, đây không phải là lần đầu mình chữa trị và làm việc với survivors của nạn cưỡng dâm. Nhưng hôm nay, trong đầu mình cứ văng vẳng câu chuyện đầy ám ảnh: he stopped by the cornfield … told her to bend over… After that, he gave her five dollars to buy ice cream… Cái chữ bend over nó hãi hùng, thương tâm quá, cô bé lúc đó chỉ mới 6 tuổi thôi. Đau lòng hơn, gã ác thú đó chính là cha ruột của nạn nhân, và bà ta bị xâm hại từ năm 4 tuổi. Bệnh nhân này cũng rụt rè, nói năng nhỏ nhẹ, giống như nhân vật Thư Huỳnh của mình viết. Bà ta cũng một lần tự tử, và là một người cô đơn. Có điều khác, là bệnh nhân này lấy nhằm người chồng vũ phu, và bà ta đơn thân nuôi 2 người con trai. Người ta nói không ai chọn được gia đình, nhưng mình là người quyết định số phận. Câu nói này có thể đúng ở nhiều trường hợp, nhưng với bệnh nhân này, từ nhỏ đã không có được nhu cầu cơ bản nhất, sự an toàn, thì làm sao bà ta có thể tự tin vào bản thân mà chống lại số phận khi bà ta luôn nghĩ mình là worthless. Chỉ hy vọng rằng bà ta có thể vì con của mình mà không tự tử thêm lần nữa. Hai tuần liên tiếp, mình đều làm việc với người bị chính cha ruột molested. Họ không ngần ngại chia sẽ cả cuộc đời của họ với một người lạ. Những câu chuyện tăm tối mà họ không thể kể cho bất cứ ai. Thôi thì viết ra ở đây, để tâm sự ở nơi mà mình không có identity, không lo về confidentiality. Để nhắn nhở bản thân rằng mình đã chọn đúng ngành, và mỗi ngày đi làm lại là một câu chuyện mới.
×