Jump to content

Asian Labrys Messages

Announcement

Gửi thành viên, 

Để giảm bớt dung lượng dữ liệu của AL,  diễn đàn vừa xóa tất cả những nick chưa từng đăng nhập, chưa từng đăng bài hoặc đã 6 năm không hoạt động. 

Nếu nick của bạn vô tình bị xóa trong lần sàn lọc này, mong bạn thông cảm đăng ký lại nick mới. 

Thân ái.

  • Announcements

    • Jas

      Hướng Dẫn/Thắc Mắc Khi Tham Gia Diễn Đàn   10/28/2016

      Trước khi đặt vấn đề - thắc mắc, hoặc muốn tìm hiểu cách sử dụng diễn đàn AsianLabrys, xin vui lòng click vào đây, và tham khảo những chủ đề đã có trong box Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến. Nếu thắc mắc chưa được giải đáp, xin làm theo như sau: a) Nếu bạn có câu hỏi hoặc gặp phải vấn đề liên quan đến kỹ thuật của diễn đàn (lỗi gặp phải khi sử dụng, etc.), xin liên lạc với smod Hoangnguyen112 hoặc smod Dimwit, hoặc post bài trong Hướng Dẫn/Thắc Mắc/Ý Kiến B) Nếu vấn đề liên quan đến bài viết và các nội dung trong diễn đàn (xóa, chỉnh sửa, etc.), cũng xin liên lạc với Hoang hoặc brey để yêu cầu giải quyết c) Mọi câu hỏi và thắc mắc về tài khoản sử dụng (tại sao bị khóa hoặc đình hoãn, etc.) và các vấn đề liên quan trực tiếp đến các thành viên khác của diễn đàn, xin gửi thư đến Admin tại địa chỉ asianlabrys@gmail.com

jeniferfm

Members
  • Content count

    322
  • Joined

  • Last visited

  • Days Won

    10

jeniferfm last won the day on January 24

jeniferfm had the most liked content!

Community Reputation

278 Excellent

3 Followers

About jeniferfm

  • Rank
    You & her might have history, but you & I have chemistry

Profile Information

  • Gender
    Female

Recent Profile Visitors

5,962 profile views
  1. Đôi Khi Tôi Viết

    @theloner J nghĩ câu chuyện của bạn không phải nói về miscommunication mà không hề có communicate gì luôn. Ông chồng đó đơn giản là bị ghen tuông làm mù quáng tới độ điên cuồng. He đối xử vợ him vậy còn ác hơn là ngộ sát vì he làm những hành động có mục đích. Truyện đó rùng rợn quá. @quynhdi nonverbal communication sometimes tells you more about a person than what they have to say to you, but với điều kiện mình nhìn thấy người ta và còn phải combine thêm nhiều cái để mình make sure là mình không để người ta bị oan chứ đúng hông Di hehhe..
  2. Đôi Khi Tôi Viết

    @quynhdi cũng phải đính chính một chút là J thích phim Xóm Vắng không phải vì J thích cái sự uỷ mị của phim Đài Loan đâu à nha. Hồi J còn nhỏ, cái thời mới có đầu máy video, phải đi mướn theo giờ về rồi cả nhà túm tụm lại, đôi khi có cả hàng xóm, để coi phim bộ, thì phim này là phim đầu tiên nhà J mướn về coi. Hồi nhỏ J không hiểu gì, chỉ thấy cô Lưu Tuyết Hoa có cặp mắt to tròn lóng lánh nước mắt khóc được anytime thật là quá attractive. Chắc có tiềm năng thích con gái từ nhỏ mà tại chưa nhận ra. Ấn tượng đầu tiên của phim bộ làm nó rất là dear to my heart, dù lớn lên mỗi lần J coi là hơi bị nhức đầu vì những tiếng cãi vã và khóc lóc của cả đoàn diễn viên chứ không chỉ một người. @theloner yeah communication is super important, nhưng mà cách nói và giọng nói cũng quan trọng không kém nha. J thì nói chuyện sometimes rất ngắn gọn nên cũng bị người ta hiểu lầm mình đang có attitude hoài hahha.. nên cứ phải cố gắng chỉnh sửa. Mà cử chỉ lâu ngày thành thói quen nên cũng khó bỏ ghê luôn, nhất là người Mỹ và người sống lâu ở Mỹ, họ rất quan trọng cái tone of voice.
  3. Đôi Khi Tôi Viết

    R so funny lol. Không phải đâu, tại cái chỗ mua nhà nó gần J hơn là gần Di nên J phải lo chạy. Di đã chịu dọn về gần chỗ làm của J, thì that’s the least I can do. Người nào chịu move away, bỏ chỗ thân thuộc với bạn bè xung quanh mà đi tới gần mình thì mình đã được advantage rồi còn gì. Coi vậy chứ ở nhà J cũng lo chia house chores ra chứ. Được cái bạn Di không có ngại bị kêu đi làm cái này cái kia. Có điều sometimes nhờ cũng được nhưng mình làm thấy lẹ hơn. Miễn sao cả hai thấy vui là được, không ai được ấm ức trong những việc không tên. Communication is key, in my opinion.
  4. Dành Cho Riêng Tôi...

    @chapman J vẫn chia sẻ mọi chuyện với những người “need to know”, mấy người dù thân nhưng không liên quan J cũng ít kể chuyện của mình. Coi vậy chứ tính của J ít bị căng thẳng, là vì J luôn cố gắng làm điều tốt nhất có thể, rồi ra sao thì ra, coi như đã làm hết sức, kết quả ra sao cũng được, phải chấp nhận và không hối tiếc vì mình đã try my best. Nhiều việc cứ xảy đến liên tục và là những chuyện không thể giải quyết ngay được, cũng có những chuyện bực mình mà mình cảm thấy bị treated unfair này kia, mà bản thân mình có kêu gọi người có quyền trong tay nhưng họ cứ trả lời cái kiểu chẳng đâu vào đâu. Những chuyện như vậy thì từ từ cũng qua, dù sao vấn đề nào có thể giải quyết bằng tiền thì đó không còn là vấn đề nữa. Nên cuối cùng của đi thay người cho rồi, nhưng vẫn ức một chút. Rồi cũng qua à. Cảm ơn chapman đã quan tâm nhé
  5. Yêu người nhỏ tuổi!

    @rain.on.me right on point lol
  6. Dành Cho Riêng Tôi...

    Dạo này có khá nhiều chuyện nhức đầu xảy ra xung quanh mình. Em cũng có những chuyện đau đầu của em. Bình thường mình không có thói quen than vãn hay kể lể, luôn cảm thấy không nên làm vậy vì có ích gì đâu. Mọi việc cũng phải tự mình giải quyết thôi à, lần nào cũng vậy, bao nhiêu năm nay. Với lại tính cũng không thích ai than vãn quá nhiều nên không muốn phải làm người khác khó chịu. “Không nên làm cho người khác điều mình không thích ai làm cho mình” mà. Có những cái stress phải từ từ giải quyết, không gấp được, vì gấp cũng vô ích. Nhưng nó cũng ảnh hưởng tâm trạng mình, làm mình thấy dễ bị mất kiên nhẫn. Không thể tự an ủi là, “không có ai hoàn hảo”, vì như vậy là sẽ tự spoil bản thân và né tránh điều hiển nhiên. Nên phải brace myself rồi tự nhủ, ráng lên, “this too, shall pass”. Cũng may em hiểu.
  7. Hôm nay Mother's Day ! Từ hồi qua Mỹ đến giờ hễ đến ngày Mother's Day, trách nhiệm của mình chỉ là về thăm Má, đưa phong bì có 1 số tiền cho má để má tùy ý xài, rồi cười nói: "Thôi con về má, Happy Mother's Day" Năm nay vô nhà thương thăm má, không đem được 1 cành hồng vào, vì đó là bệnh viện Mental, má đòi tự tử ! Dù chưa làm hành động nào hại đến bản thân, má vẫn bị người ta bỏ chung với 1 số bệnh nhân tâm thần nhẹ, để điều tra coi má có muốn tự tử nữa, hay có vì không muốn sống mà đi làm hại láng giềng.. như 1 số những vụ thảm sát xảy ra hằng hà gần đây. Chẳng qua má đã trực tiếp cũng như gián tiếp mất cả cha lẫn mẹ trong vòng 1 tháng. Ông ngoại qua đời, không bao lâu các anh chị em của má vì muốn giành lấy tiền taken care người bệnh là bà ngoại, đã tới lén đem bà ngoại đi, danh nghĩa là muốn take care cho Mẹ, nhưng thật ra, người ta có khó khăn về tài chính, mà không thèm quan tâm đến cảm thụ của người đã săn sóc cho bà ngoại 10 năm là má ! Cộng với chị hai sau khi dọn ra ngoài ở với bạn, đổi số phone và không hề cho má biết, má mất liên lạc với con gái, cảm thấy cô độc quá, mất hết người thân trong phút chốc, nên chán đời. Sau khi sững sờ nghe tin má trong bệnh viện, chạy hộc tốc khắp nơi để truy lùng ông anh- người đang sống cùng nhà với má mà không hề biết má tọa lạc ở đâu- trong quán nhậu, lấy chìa khóa vào phòng má để đem cho má vài bộ đồ. Ngồi nghe má nói chuyện, đau lòng muốn chết vì tưởng mình xém chút đã thành mồ côi. Vào thăm má mỗi ngày, nhưng ngoài rất nhiều việc má dặn dò con phải làm cho má, má chỉ biết đòi mình đi kiếm cho ra chị hai. Chị hai, một người không hề để tâm má có khỏe không, sau khi ông ngoại mất đã biệt vô âm tín, chưa bao giờ cho má biết chỉ sống ở đâu- hay có lẽ má chưa hề hỏi tới, vì má cũng vô tâm lắm- lại là người má luôn lo lắng cho, luôn để tâm vào. Còn mình chỉ là 1 đứa con chẳng bao giờ được lo lắng tới, dù ngày xưa mình đã từng dọn ra ngoài, có cả đến 3, 4 tháng không hề có 1 người nào bận tâm gọi 1 cú phone. Không lẽ ngày của Má mà mình lại buồn má, nhưng không buồn không được !
×